Nhãn

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Đúng là..."Bảo hiểm "

Hình ảnh chả liên quan dưng thích ngồi ở cái ô tò vò nì thui.



Hôm nọ tui đi khám bịnh và nhận thuốc theo tiêu chuẩn Bảo hiểm y tế. Tui cẩn thận mang cả sổ khám bịnh, xét nghiệm, đơn thuốc của những lần khám tư trước và khai rõ nguyên hộ tịch Bệnh Tá Lả đang bế quan luyện công trong Tàng kinh Cát của Tám tui. Vị bác sĩ đáng kính liếc nhanh hồ sơ bệnh án trong vòng một nốt nhạc. Sau khi tống tui đi thử máu và làm vài ba cái xét nghiệm ( trong đó có 1 xét nghiệm phải 10 ngày sau quay lại mới có kết quả ), vị ấy ghi cho tui bịnh là : Viêm da, dị ứng. Tui có thắc mắc, vì nó hoàn toàn không dây mơ rễ má gì so với kết quả tui từng khám cho cùng một triệu chứng bịnh. Vị ấy bảo gan tui hoàn toàn khỏe mạnh, và lượng mỡ trong máu của tui bình thường.

Tui nhận toa thuốc với tên 5 loại thuốc dài loằng ngoằng thử thách con mắt luôn luôn tì vết của tui. Sau khi nộp toa thuốc và đóng bù thêm tiền chênh lệch theo bảo hiểm y tế , tui được phát cho 1 túi thuốc uống trong 1 tháng. Lúc đó cũng trưa rồi, tui sốt ruột về nhà vì bỏ nhóc ở nhà một mình sáng giờ. Tui hoàn toàn tin đúng thuốc và không hề kiểm tra lại.

Hôm nọ, vừa uống hết thuốc cũ, tui mới lấy thuốc của bảo hiểm ra uống. Chao ôi ! Sao một hồi vã mồ hôi lần mò nét chữ bác sĩ, tui mới phát hiện ra thuốc tui nhận thiếu mất một loại - theo đơn kê là 100 viên. Biết kiện ai bây giờ khi tui đã về nhà. 100 viên đâu phải là con số nhỏ để có thể sót. Chỉ còn biết thở dài và ngao ngán.

Nhẩm 1 bài tính nhỏ, với lượng bệnh nhân sử dụng thẻ bảo hiểm khám trong một ngày khoảng 1.000 người ( tui đến bịnh viện là chưa tới 7g sáng mà số thứ tự của tui đã là 183 thì con số 1000 người không có gì là quá đáng cả ), mỗi người chỉ cần họ quên 10 viên thuốc, nhân lên, quả là một con số không nhỏ cho thu nhập hằng tháng. Giờ thì tui hiểu vì sao  tui thấy một nguời quen của tui, chỉ làm ở trạm y tế phường nhỏ xíu thôi, lại giàu kinh khủng. Dù họ hoàn toàn không có làm thêm gì khác. 

Người ta vẫn hay than phiền đạo đức  ngành y xuống cấp. Tui trước giờ vẫn không dám nói. Vì tôi còn sống được mà ngồi viết blog như thế này cũng nhờ một vị bác sĩ  ở bịnh viện Trưng Vương. Tui nghĩ giờ chắc Người cũng về hưu rồi. Năm ấy tui sinh khó, dù tui đã vỡ nước ối, nhưng các y tá trực cứ bảo tui chưa sinh được, cứ đuổi tui ra. Thậm chí có 1 cô còn mắng tui :" Đã nói chưa đẻ được mà cứ kêu hoài phiền quá ".  Tui nhớ hoài khoảnh khắc trong lúc tui đang đau quặn bụng, mặt xanh méc, miệng thì nôn thốc nôn tháo, nước ối thì vỡ lênh láng nằm bẹp dí trên chiếc ghế bố kê ở hành lang bịnh viện, ông xã tui  khi ấy lóng ngóng không biết làm thế nào, thì một vị bác sĩ già tình cờ đi ngang. Vừa thấy cảnh ấy, ông đã hét ngay y tá cho xe đẩy thẳng tui vô phòng mổ và trực tiếp mổ ngay cho tui. Không qua thủ tục hay đóng tiền bạc gì cả. Nhờ thế mà mẹ con tui mới còn sống đến bây giờ. Sau này tui mới biết hôm ấy ông ấy không hề có ca trực ở bịnh viện. Việc ông ấy có mặt ở bịnh viện chỉ là vô tình ông muốn vào khoa kiểm tra đột xuất ban đêm thôi.  Tui mang ơn ông. Dù sau đó tui có gởi phong bì, nhưng ông từ chối không nhận. Ông bảo tui để tiền tẩm bổ, có sữa cho con bú. Khi đó tui nghèo lắm. Ông đã cứu sống mẹ con tui vô điều kiện như vậy đấy.

Còn giờ thì... Nhìn gói thuốc bảo hiểm này, tui buồn cho hai chữ " lương y " vô hạn. Có lẽ nào vì tiền mà con người ta nỡ ... Nếu như thuốc họ cắt lại để tuồn bán ra ngoài nó quan trọng cho việc chữa bịnh thì sao ? Ôi ! Đời nhiều cái ... thiệt là yêu không nỗi.

Và... tui dù uống thuốc đều đặn 3 ngày nay theo toa thuốc mới của bảo hiểm, tui vẫn bị ngứa cả ngày. Cả đêm qua tui không tài nào ngủ được vì toàn thân nổi đầy những lằn ngang dọc sưng đỏ cả lên. Trông phát gớm. Ngứa không chịu nỗi. Điều mà khi tui sử dụng thuốc khám dịch vụ bớt hẳn thấy rõ. Có lẽ thuốc này chẳng đúng bịnh của tui rồi. hic hic

Có lẽ, mai tui lại khám tư như cũ. Và đến hạn khám bảo hiểm lại, tui vẫn sẽ đi. Để xem lần này họ có...quên thuốc nữa không. Hy vọng họ nhớ để tui còn chút niềm tin rằng đời vẫn còn đẹp lắm.  Nếu họ tiếp tục quên, là hiểu rồi đấy nhé !




40 nhận xét:

  1. anh cũng mua bảo hiểm y tế nè em, chổ anh người có bảo hiểm y tế đến bệnh viện khám thì được gặp ngay bác sĩ ấn độ em ạ, ông ấy chỉ ấn cái tai nghe vào gần tới người mình thì lấy ra và độ chừng xem mình bệnh gì. "ấn độ" là vậy đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kkkkkk. Anh làm em bật cười vì cái từ " Ấn độ " nì. Vui thiệt.
      Thiệt lòng không muốn nghĩ quấy , không muốn vì vài cá nhân mà qui chụp cho cả một ngành, nhưng, ... có rơi vào cảnh " ấn độ " khám bịnh bảo hiểm kuiểu này. mới thấy ... buồn ngang hông gì đâu anh hén !

      Xóa
    2. Mai mốt đi khám bệnh thì kiu anh tới na dùm thằng bé theo, khg vội vàng mà kiểm tra thật kỷ từ đầu. kakaka

      Xóa
  2. Thế ...thế ngứa chỗ mô .. Ngứa nhiều không .. Có cần người gãi không ?
    Suốt ngày lặn ngụp dưới. " Dòng sông quê " không ngá mới lạ hè ?
    Suốt ngày cặp kè với " Cụ Sỏi " không ngá mới là lạ , cần thuốc DEP không ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui trùi ! Anh Salam bá đạo quá nghen !
      Em cặp kè với " cụ Sỏi " khi nào hả ? Toàn nghĩ bậy nói oan cho em thui. À, mà quên nữa, nói về mức độ " cặp kè cụ Sỏi ", em phải bái anh làm sư á. Cứ qua nhà anh Sỏi là thấy anh Salam nằm bò la liệt bên ấy mà. hì hì.
      Dạ, em đang tuyển người gãi lưng cho đây ! Mà vừa xấu, vừa chảnh chó nên tuyển mãi chưa ra. Thui, tự mình gãi mình cho chắc ăn hơn anh hén. hì hì

      Xóa
  3. Chị không đi khám bảo hiểm bao giờ. Tốt nhất là chọn nơi nào tin tưởng, đỡ mất thời gian em à! Mặc dù luôn có thẻ bảo hiểm. Buồn mà làm gì em. Cuộc sống là vậy, cái tốt cái xấu và cái vừa vừa lẫn lộn..chị nghĩ nên học cách chấp nhận tất cả, phải không Thùy iu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mới đi lần đầu á chị. Tại nghĩ bịnh mãn tính, không nặng lắm, nên mới đi thử cho biết. Ai ngờ... Thiệt tình trị bịnh kiểu gì mà uốn thuốc mấy ngày rồi, càng uống càng ngứa phát điên không chịu nỗi. chán ghê chị ui !

      Xóa
  4. Ở cái xã hội thiên đường này đi khám bệnh bằng bảo hiểm nghĩa là tự tử... Bảo đảm 100% là có thử máu và xét nghiệm cả chục thứ luôn nhưng nếu dùng kết quả ấy thì sai cũng 100% luôn vì đó là cách hoàn chỉnh hồ sơ để cái gọi là ""Lương Y"" nó thanh toán bảo hiểm, nó làm việc ấy là để lấy lương chứ không phải khám bệnh. Còn em bị nó ăn xít thuốc như thế có khi là may. Chưa chắc em đã có bệnh, Không có bệnh mà uống thuốc thì đại nguy. Thôi mất thế có khi lại hay. Chứ uống nhầm thuốc nó ngứa vào sâu hơn thì chết! ngứa gan ngứa ruột, ngứa cả... Mắt nữ thì ...Ui trời ...thương lắm! Hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại em thấy mình đóng bảo hiểm cả chục năm nay, có đời nào đi khám đâu. Nên thử đi cho biết. với lại nghĩ tiết kiệm được tiền là em chịu hà. Em thiệt không ngờ là ... làm ăn bếch bát thế không nói, chẩn đoán bịnh cho uống thuốc kiểu gì mà càng uống càng nổi ngứa đầy mình cả nagỳ lẫn đêm luôn. Chán thiệt anh ạ.
      Người nghèo , hoặc người có thu nhập không cao lắm, họ trông vào bảo hiểm để bớt được nỗi lo viện phí. Thiệt tình, nếu bảo hiểm khám bệnh kiểu ban phát thế này, thì... buồn thay. Chỉ có người nghèo chịu thiệt thui anh hén !

      Xóa
    2. Chào bạn CHỦ NHÀ.
      Em chào anh Sỏi,cho em góp chuyện tí.Hôm 27/6/2015 em mệt quá(đau đầu),lái xề nhà em nó đưa em vào viện.Tính ngày là 2 ngày,tính giờ thì là 28 giờ.Thuốc thì được:01 chai nước muối,01 ống giảm đau,03 viên kháng sinh,02 lần lấy máu xét nghiệm(xét nghiệm gì mà kỹ thế?)và 01 lần chụp Xquang (tất cả thuốc trên đều sản xuất tại VN).Khi nhập viện phải đóng 4.000.000 VNĐ.Mấy hôm sau thanh toán hết 867,000 VNĐ.em không có bảo hiểm,qua vụ trên rút ra kinh nghiệm sau:NGHÈO THÌ KHÔNG ĐƯỢC ỐM anh ạ.

      Xóa
    3. Khổ cái người nghèo lại cứ hay mắc cái eo bịnh hoài bạn Khoa ui. Tại mình đi khám công nó thế. Chứ có tiền vào bịnh viện tư thì coi như đc đi nghỉ dưỡng ks 5 sao lun bạn hén .
      Mà bữa nay bạn hết hẳn chưa ? Khoẻ hẳn chưa á Khoa ui ?

      Xóa
    4. Cảm ơn Đan thùy.
      mình chỉ hôm đó tự dưng huyết nó bị tăng thôi,giờ lại ổn định rồi.Bài sông nước miền tây bạn viết hiện thực quá,chỗ tôi có dòng sông Tô Lịch giờ cũng đẹp như thế đấy bạn ơi.

      Xóa
    5. Huyết áp hay tăng mà đột ngột vậy cũng nguy hiểm lắm à bạn hiền. Đừng ỷ y á. Nhớ đi đâu là kè kè thuốc theo cho chắc ăn nghen bạn hiền ui.

      Mình chưa có dịp ra Bắc lần nào. Cũng mong có ngày ra ngoài ấy cho biết ghê lun á bạn hiền ui

      Xóa
  5. Chuyện vui (chuyện này có nhiều dị bản, đây là một cách kể)
    Một gã chuyên bia rượu, lòng lợn, tiết canh, người ngợm toàn bụng là bụng. Một hôm gã ăn tiết canh ở quán về thì nôn mửa phát khiếp. Người nhà đưa đến bệnh xá khẩn cấp.
    Y tá:
    - Bị gì?
    Người nhà:
    - Dạ, nôn ra máu
    Y tá viết vào giấy giới thiệu đưa gấp lên bệnh viện huyện. Triệu chứng: Lôn ra máu!
    Tiếp nhận hồ sơ, bác sĩ bực bội:
    - Có cái giấy giới thiệu cũng viết sót dấu. Thế là bỏ thêm dấu huyền vào chữ “lôn” hỏi:
    - Ra nhiều không?
    - Dạ, gần một chậu.
    Liếc nhìn cái bụng tròn ủm đang quằn quại, bác síĩ lệnh:
    - Đưa gấp đến phòng mổ khoa sản, nhanh lên!
    Người nhà khiêng bệnh nhân chạy như ma đuổi.
    Trong phòng mổ, cô y tá kêu lên mừng rỡ:
    - Không phải mổ nữa, một cái đầu tóc tai lùm xùm ló ra đây rồi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kkkkkkkkkkk
      Chuyện vui này em cũng có đọc ở đâu đó lâu rùi. Dù hơi quá, nhưng thiệt tình cũng là một thực trạng của ngành y á chị. Đến mổ mà còn bỏ quên đồ nghề trong bụng bịnh nhân đuoc75 thì đúng là... bác sĩ cũng thiên tài quá. Hì hì

      Xóa
  6. Cuộc sống lắm nhiêu khê
    Lòng dạ quả ủ ê
    Bịnh đau cứ theo kề
    Nghe chuyện thấy chán ghê
    Thăm CKN chúc CN vui vẻ.Mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, tại bịnh cứ rề rề
      Em cũng hổng có mê
      Hông tiền nên đành chịu
      Giờ ngồi gãy... tê tê lun nè chú Thiên Minh ui ! hì hì

      Xóa
  7. Bác sỹ khám bệnh, kê đơn. Phát thuốc là quày, nhận thuốc là bệnh nhân. Tội đồ là do quày và bệnh nhân láu táu.
    Còn anh thì chọc ghẹo tức chơi. Hihi...

    Trả lờiXóa
  8. Bác sỹ khám bệnh, kê đơn. Phát thuốc là quày, nhận thuốc là bệnh nhân. Tội đồ là do quày và bệnh nhân láu táu.
    Còn anh thì chọc ghẹo tức chơi. Hihi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừa, lỗi của em . Là em sai á. Em không kiểm tra thì em còn trách ai được nữa. thế nên em đóng cửa phòng em gãi, em có dám kiện cáo gì đâu ạ.
      Dưng mà thấy em út bị thế chả thương thì chớ, nói thấy ghét , mún suýt cho; cắn anh lun ghê á. Hứ !

      Xóa
  9. Đọc bài viết của Chị mừ cảm thấy bùn cho Quê nhà mình Chị ạ ( dù gì đi nữa cũng là bệnh viện thuộc TPHCM rùi đúng ko ,đâu phải bệnh viện làng ấp ...) nghe tình hình Chị gái kể là nghi hem đúng bệnh ùi !?? Nói thiệt hong phải là chê Nứớc mình mà khen nứớc ngừ ta ! Yến em á hùi năm về trứớc cũng là (sau khi PT) sk có vài tháng qúa yếu lun ....rùi bác sĩ gia đình đề nghị thay thuốc chống đông máu mạnh hơn ! Vậy đó nhen mừ khi đến tiệm thuốc tây đưa toa BS ra để lấy thuốc về uống ,ngừời lấy thuốc xem toa thuốc rồi ko cho lấy mà nói " Vui lòng đợi chút ,tôi gọi cho BS của bạn trứớc khi tôi đưa thuốc cho bạn ( vì hồ sơ lưu ở đây liều thuốc đã ko giống toa thuốc của bạn đang uống ) Ui trời rùi họ gọi hỏi BS nguyên nhân tăng liều hay là BS viết nhầm ...họ nói đt Yến em ngồi đó nghe họ cải với BS là khi tăng liều như vậy cô ấy uống có nguy hiểm ko ? Vì độ tuổi và sức nặng của cô ấy chỉ uống theo liều củ là đúng ... Rồi cuối cùng họ nói BS chấp nhận tăng liều thì PASS chữ ký và cam kết chịu trách nhiệm 1 mình nếu Yến em uống thuốc bị quá liều hihi .Vậy đó !!!
    Thui hong nói nhìu ,khen nứớc ngừ ta nhìu Chị gái hén . Chị yêu ráng giữ sk cho tốt nhen ,đừng thức khuya qúa nha Chị ! Vì dị ứng da có nghĩa là gan đã hơi bị yếu ...híc híc ,Chị nhớ đi khám lại và uống thuốc cho đủ liều ạ !Chụttt sâu Chị yêu qúy của bé cái sâu ưi sâu rùi bé dìa ngủ ạ hihi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt tình so sánh với các nước tiên tiến chị không dám vì biết nước mình còn nghèo, làm sao dám đòi hỏi được chăm sóc tốt như các dịch vụ y tế công cộng của nước bạn được. Nhưng chỉ mong là dù ở công việc nào, vị trí nào, chỉ cần họ làm đúng với lương tâm và trách nhiệm của mình là đã mừng rùi bé Yến ạ. thậm chí, nếu họ có cắt thuốc gian lận tuồn bán ra ngoài để kiếm thêm thu nhập, chị vẫn có thể thông cảm được. Nhưng ít ra, chỉ cần giảm mỗi loại 1 ngày thuốc thôi là họ đủ giàu rồi. Sao nỡ nào cắt hẳn thuốc như vậy.
      Mà nè cưng, dù quê hương xứ sở mình là đây, nhưng mình ở đâu, thì nơi ấy là nhà. Nước Mỹ nơi em ở, nghe em nói " nước người ta " nó tủi thân nó khóc á. Hì hì
      Chiều này chị đi bác sĩ tư cũ lại. Uống thuốc đúng bịnh , chị hết ngứa ngay, các vết ngang dọc đầy người biến mất liền trong vòng chưa tới 1 tiếng đồ hồ. Thiệt ra gan chị yếu, nó không thải độc đc nên sinh ra ngứa vậy á. Nhưng bác sĩ bảo hiểm cứ bảo chị dị ứng chó mèo, phấn hoa hay vật nuôi gì đó trong nhà. Thế nên, cho thuốc chị uống không khỏi mà còn nặng thêm là đúng rùi. hì hì
      Em sức khỏe yếu, bên ấy lại lạnh, em nhớ giữ ấm, giữ gìn sức khỏe nghen cưng. Gì thì gì, có khỏe thì mới cày kiếm ăn đc em hén.
      cuối tuần vui vẻ nghen bé Yến ui !

      Xóa
  10. Kakaka tui vô sản, không có thứ chi hết. !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có cần quảng cáo hùng hồn vậy không ông Ù ? hì hì

      Xóa
  11. " Đúng là bảo hiểm " ... Đúng như bài em viết , anh hiện đang bưc mình vì nó , số là cách nay hơn nửa năm , anh khám bịnh với tình trạng đau nhức vai , Bs cho thuốc uống nhưng không hết mà ngày càng đau thêm , nhìn thuốc mà phát khiếp . Tình cớ anh đi khám không đúng hẹn , và bị chuyển qua Bs khác , Bs này nói " uống thuốc làm sao mà hết được , phải đi tập vật lý trị liệu mới mong khỏi được '' Và anh chuyện qua tập VLTL . Ở đây Bs la anh bảo sao để lâu vậy , nếu tập ngay từ đầu thì mau hết đau nhức , bây giờ nó nặng rồi tập hơi lâu và đau đấy nhé ... '' Đúng là bảo hiểm ...'

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bịnh thì chỉ biết trông vào bác sĩ, bác sĩ phán sao thì mình nghe vậy, chứ mình có biết giống gì đâu anh. Mà bác sĩ cũng năm bảy loại. Có bác sĩ giỏi, thì cũng có bác sĩ dở tệ ẹt, khám bịnh toàn cho thuốc bổ uống vô thưởng vô phạt, bịnh còn nguyên. Chuyện mấy ông phán bịnh cho anh như thế cũng đầy ra. Thui thì ai hên thì nhờ, xui thì chịu thui chứ biết sao giờ.
      Giữ gìn sức khỏe, bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  12. Thú thật,từ nhỏ đến nay mình chỉ đi nằm viện đúng 2 lần.Còn thi thoảng là tai mũi họng,và khám ở các phòng mạch tư ở quê thôi.Nói khám cho oách chứ đến để khai triệu chứng,và chẩn đoán qua"không khí',lấy thuốc ra bán,thu tiền bỏ túi.Về nhà uống chưa bớt lại đến mua tiếp.Không khỏi bịnh thì chạy qua chỗ khác...cứ loanh quanh vậy thôi.Ở quê các vị BS giàu lên là nhờ người nghèo,người nghèo dễ bệnh.Người giàu có bệnh thì lên phố,lên viện cả rồi.....
    Chủ nhật an lành nha bạn hiền !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là phải chúc mừng bạn hiền có sức khỏe tốt á. Gì chứ khỏe mạnh là mừng rùi, bịnh đau chán lắm, vừa tốn tiền vừa thấy mình... sắp hết hạn sử dụng chui xuống lỗ . hic hic
      Đúng y như bạn nói. nhất là ở quê thì tình trạng này càng nhiều. cứ ra khai bịnh, uống k hết thì chạy kiếm thầy khác, nản thiệt bạn hiền hén.
      Chỉ mong không có bịnh là hay rùi. cuối tuần vui nghen bạn tui !

      Xóa
  13. Không phải y bác sỹ hoặc dược sỹ dược tá, nhân viên họ quên thuốc của em đâu mà họ để bớt lại hoặc kê thêm để hưởng chênh lệch từ bảo hiểm đó em. Anh có bảo hiểm y tế nhưng Bệnh viện ở xa nên ít đi khám định kỳ - trừ lúc ốm đau. Nhưng hàng tháng anh hay mang thẻ bảo hiểm ra Trạm y tế xã để xin thuốc về uống. Song lần nào cũng vậy, họ chỉ phát đủ cho mình số thuốc đúng với số tiền quy định của Bảo hiểm. Nhưng có điều tên nhiều loại thuốc kê trong đơn và ghi trong sổ, song mình ko được nhận. Khi anh thắc mắc, họ giải thích từng ấy thuốc mình nhận là đúng rồi, còn những tên thuốc ghi khống (bị thiếu) đó là "thủ tục" họ ghi thêm để họ thanh toán với Bảo hiểm y tế sau này (?). Em thấy họ lợi dụng mình khiếp chưa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng nghĩ như anh . Làm sao có thể quên một lúc cả trăm viên thuốc như thế. Anh kiểm tra, anh thắc mắc họ còn nói thế được, huống hồ gì em quá tin, em đã không kiểm tra ngay tại quầy, thì em còn biết trách ai nữa. Thực ra có thẻ bảo hiểm thì tiện và tiết kiệm chi phí trong trường hợp phải nhập viện mà nằm lại. chứ còn khám như em thì tiết kiệm chẳng được bao nhiêu mà còn rước thêm cái bực mình . Giờ mấy thuốc mắc mắc đặc trị bảo hiểm có chịu chi trả đâu anh, mình khám mình cũng bù tiền vào á. Họ chỉ phát thuốc thông dụng rẻ tiền thui.
      Nói chứ em đang chán vì tin tưởng bảo hiểm đi lấy thuốc họ uống mà kết quả làm cho bịnh nặng thêm. chiều em đổi thuốc cũ cái là êm ngay, chả còn ngứa ngái gì nữa cả. Thấy rầu cho người bịnh mà hông tiền như tụi mình ghê anh hén !

      Xóa
  14. Chị sang thăm mới hay em gái bệnh và đi khám bệnh về tả oán thấy mà thương..........Thôi em à, biết vậy rồi nói mãi mõi tay ( tại vì em viết mờ ) hi hi hi......
    Chúc em gái mau lành bệnh nha...bệnh ngoài da dễ trị mà....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em bị gan, nên nó sinh ra thế, chứ em k có bịnh ngoài da chị iu ui. cho uống đúng thuốc là em hết ngay hà. Tại họ cho em k đúng thuốc, nên càng xức, càng uống, tình hình càng tệ. giờ em hết rùi chị iu ui. Bịnh mãn tính mà, uống thuốc đều đặn sẽ không sao đâu chị . Hì hì
      Cảm ơn chị iu thiệt nhiều. cuối tuần vui vẻ nghen chị ui !

      Xóa
  15. Mình không kiểm tra toa mà cứ ôm thuốc về thiếu còn kêu chi. May mà người ta không kê toa chữa dị ứng sang chữa bịnh khác là tốt rồi. Anh bị viêm da dị ứng mười mấy năm rồi mà hổng khỏi nè, có toa nào hay gởi anh nghen cưng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thuốc chuột nè, uống vô hết ngay, anh lấy k em gởi ra cho . Hì hì
      Chả an ủi em mấy câu cho em có tinh thần mà còn dìm hàng em thêm nữa. Anh đúng là ác dí em ghê vậy á. Hic hic
      Nói chơi chứ em cũng có bạn bị như anh á. Coi như uống thuốc cả đời lun. Trị k dứt hẳn đc anh ui.
      Cho em gởi lời thăm chị nghen anh. Cả nhà mình vui khỏe anh hén.

      Xóa
    2. Khỏi gởi luôn, ngoài này thuốc chuột còn tốt hơn. Anh chuyển lời gủi rồi hé!

      Xóa
    3. hì hì. Đùa thui, chứ có cho tiền em cũng k dám gởi. hì hì

      Xóa
  16. Có khi cùng đường, mình ước đừng bệnh (để khỏi tới nhà thương), đừng làm gì dính líu tới chính quyền (để khỏi tới cửa công), rốt cuộc, muốn trốn đời, lên non cao mà ở rồi chết luôn...Bỗng thấy mình từ bao giờ trở nên tiêu cực. Hình như càng lớn tuổi càng tiêu cực!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đâu phải riêng chị, em cũng có ý định lên non sớm đây nè. chứ tới Nhà thương, hay cửa công, thì thiệt lòng phải thuộc câu " đợi chờ là hạnh phúc " mới trụ nỗi chị ui. hì hì

      Xóa
  17. Với triệu chứng của em thì tuyệt đối không phải là viêm da dị ứng đâu. Viêm thường có nốt tức là điểm tổn thương. Như em chỉ là sưng nề theo vệt. Em nên đi xét lấy thuốc bắc mà uống thử đi em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em k có thời gian theo đuổi thuốc bắc anh à. Với lại đang uống thuốc tây cũng 2 tháng nay rùi nên theo luôn vậy.
      Ừa, em cũng nghĩ bác sĩ bải hiểm kê toa sai bịnh em rùi. Em uống thuốc cũ là bình thường lại hà.
      Cảm ơn anh quan tâm. Cả nhà vui khoẻ anh nhé

      Xóa