Nhãn

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Thằng Một ( 2 )




( Tiếp theo )


Lâu lắm rồi, thằng Một không còn hú hét nữa. Gặp ai hắn cũng trưng cái cười hào phóng, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Hắn không hề lo làm thế nào để nuôi một đứa bé khi tay chân hắn khều khều thế kia, khi con vợ hắn vốn là đứa chỉ được cái xác to đùng nhưng ngây ngây thơ thơ đến lạ. Chuyện chi cũng mở đầu bằng ba chữ " chị tui nói ". Ai đời hắn vừa chạm áo mụ, chưa kịp gở cái nút nào, mụ ấy đã cười khì khì ngồi bật dậy... mở toang hoang, mặt tỉnh bơ nhìn gã :" chị tui nói tui cởi luôn cho lẹ ". Hắn còn đang bơ bơ thộn mặt ra trước cái đàn rất đỗi hồn nhiên của mụ, mụ hịch hạt tiếp luôn :" Chị tui nói ai cũng như tui hà, ông hổng có biết gì đâu mà chê "... Điệp khúc " Chị tui nói " của mụ ám ảnh hắn đến nỗi hắn chả mấy khi nhớ tên mụ, nhớ mặt mụ, nhưng nhắm mắt lại, hắn vẫn nghe rõ mồn một ba từ " chị tui nói " của mụ bên tai. Nhiều khi mụ về nhà chị mụ, cả ngày không nghe mụ lải nhải, hắn lại bức rức nhớ cái giọng the thé lúc nào cũng " chị tui nói " đó. Kệ, cũng tốt. Con vợ ngờ nghệch thế nó mới chẳng bao giờ chê hắn. Hắn có là con quái vật đến cả má hắn, dù vẫn đều đều gởi tiền về cho hắn, dù hắn năm lần bảy lượt bảo má đừng gởi nữa, hắn nuôi được dăm con bò, cá trong ao nhà nhảy soi sói cả đêm, hắn không cần tiền của má nữa... má thương hắn, cho hắn tiền nhiều vậy đó nhưng má chẳng bao giờ cầm tay hắn một lần, vậy mà, con vợ vẫn rúc vào người hắn cả đêm, thi thoảng mụ va phải cái khung xương nhấp nhô xộc xệch của hắn, mụ lại cuống lên. Mụ sợ hắn đau cơ đấy. Có hôm hắn bịnh, nằm bẹp dí, nhìn mụ vừa chu mỏ thổi bát cháo nghi ngút, vừa lảm nhảm :" Chị tui nói nấu cái này cho ông ăn là ông hết ngay, mai chạy te te hà" , đôi mắt trắng dã của hắn chực rưng rưng. Hắn thấy mụ đẹp, mụ duyên đến mụ cả người. Chỉ thèm ngồi dậy mà cắn cái mỏ đang chu chu loi nhoi ấy. Không biết vì tô cháo hay vì mụ, sáng hôm sau hắn khỏi thật. Thế là mụ lại được dịp vênh mặt :" Chị tui nói trúng phóc luôn ". 

Mụ vợ ngồi ôm cái làn nhựa - chị mụ đã soạn đầy đủ cả cho mụ rồi. Mụ nhìn những chiếc tả tí hon mà lòng rộn ràng lâng lâng kỳ lạ. Hắn ngồi cạnh mụ, trọ trẹ :
- Này...yyy. Bà ....kêu...nó...tên... gì...đó??..

Mụ tay khẽ vuốt nhẹ cái bụng thè lè trước mặt, mắt cười cười:
- Chị tui nói kêu nó thằng Hưng, mà ông ơi ...

Mụ ngập ngừng. Lần đầu tiên hắn thấy mụ ngập ngừng. Hắn hơi ngạc nhiên :
- Mà...aa.... saoo..?

Mụ mắt không nhìn hắn, dõi theo con nắng xiên xiên qua vòm bông giấy đầu ngõ, nói như ru:
- Tui hổng thích kêu nó thằng Hưng đâu.
Hắn nhìn mụ vợ xa xăm là lạ. Mụ tiếp :
- Tui muốn kêu nó là thằng Hai. Cho người ta biết nó con ông Một.  Mà... chị tui nói thế... tui ... tui...

Ôi trời ! Bao nhiêu năm ở với mụ, mòn dăm xác chiếu rồi hắn mới thấy dáng vẻ suy nghĩ này của mụ. Tự dưng hắn bật cười sằng sặc. Mụ thấy hắn cười, mụ ngường ngượng nguýt : 
- Tui muốn người ta biết nó con trai ông chứ bộ. Ông cười tui quê, tui kêu nó thằng Hưng cho ông coi.

Nhìn mặt mụ thộn ra vì dỗi, hắn càng cười tợn. Chao ôi ! Người chi mà... ghét thế không biết. Mụ véo chân hắn một cái rõ đau. Hắn la oai oái. Chợt hắn không la nữa, hắn cầm tay mụ, vỗ vỗ lên đùi hắn : 
- Bà...... muốn... kêu ..uuu... gì ...cũng..ggg... được... hết... Kêu gì... tui cũng..ggg. chịu ....

Mụ cười thật hiền. Đôi mắt đầy vết chân chim lung linh nghìn tia nắng nhỏ. Cái đầu mụ mị của mụ mơ thấy thằng con lẩm chẩm theo sau xe đạp thằng cha chạy long nhong khắp xóm. Thằng Một không nói gì nữa. Cả hai đứa ngồi nhìn giàn hoa giấy rụng đầy trước ngõ. Mỗi lần gió thốc, hoa bung xòe rơi theo vạt gió những hồng hồng trăng trắng, rải kín lối vào nhà. Hai bàn tay cùn cùn mân mê nhau từng ngón thương thương lạ. 

.................

Nửa đêm, con vợ hắn rên từng chập. Mụ vã mồ hôi xanh mướt, bấu hắn .  Hắn lồm cồm, lẩy bẩy bấm số gọi cho chị mụ. Gọi mãi chẳng được, hắn chạy thốc chạy tháo ra ngõ la hét cầu cứu. Tiếng hắn hét trong đêm nghe rợn lắm. Những xôn xao dậm dật. Rồi kẻ trước người sau, kè mụ vào bịnh viện trong đêm. Hắn lập cập ngồi sau yên xe người ta mà cứ luôn mồm, nhấp nha nhấp nhổm, rối cả lên. 

Hành lang bệnh viện sáng choang. Hắn hết đứng lại ngồi. Sao con vợ mần chi trong ấy mà lâu vậy ? Người ta bảo hắn đừng lo, ráng chờ, nhưng làm sao hắn không lo cho được. Cứ nôn nôn ngang ngực. Hắn chờ tiếng trẻ con khóc oa oa như trong phim hắn xem thường hay thấy. Hắn hình dung ra gương mặt con hắn. Lạy trời cho nó giống y mụ ấy, đừng giống hắn tí nào hết.  Nhưng tất cả im bặt. Hàng giờ lừng lững trôi qua. Một cách lạnh lùng.

Cửa phòng mổ mở. Gương mặt đang giãn ra của hắn bỗng chùng xuống. Tối sầm. Lùng bùng bên tai tiếng được tiếng mất. Hắn nghe lạnh buốt từng kẽ chân lông. Mắt hắn nhòa nhòa đi. Hắn không còn thấy gì nữa. Hắn ú ớ, rền rĩ rồi khụy xuống. Hắn bò, hắn lếch, hắn với tay bám víu vào bất cứ ai quanh hắn. Những chuỗi âm thanh quái đản xé toạt không gian một màu trắng toát. Hắn trôi đi. Trôi đi...


Đám xong rồi. Ai nấy đi hết cả rồi. Gian nhà vẫn sáng lồng lộng. Ngoại vẫn nhìn hắn cười hiền từ lặng thinh không nói. Bên cạnh, mụ vợ nhìn hắn âm ấm cũng không nói lời nào. Hắn run run vuốt khung ảnh trắng không có hình trên tay mà hai khóe mắt đục ngầu bỏng rát. Đôi mắt vô hồn hắn nhìn chầm chầm cái làn nhựa đựng đồ chuẩn bị đi sanh của mụ nơi mép giường. Ai bảo thế nào hắn cũng không cho đốt. Bần thần một lúc, hắn tấp tễnh bỏ ra con rạch sau nhà. Gió phả vào mặt hắn hương nồng nồng phù sa nghiền nghiện. Hắn thấy bóng dáng mụ xắn quần cao tới bẹn, đu đu gở mấy con ốc xíu xiu bám quanh bẹ dừa nước. Được con nào ú ú một chút, mụ cười khoái chí:" chị tui nói cái này luộc chấm me cho ông ăn ngon lắm nè". Hắn cười. Mụ cũng cười. Cả khúc sông rộm vàng ong óng. Hắn lẩm bẩm một mình, cười mà môi méo xệch :
- Chị..iii... bà có nói...iiii... là bà...aaa... ở... với...iiii... thằng Hai ...iii ... vui... nghen.  Nhớ.. về ... thăm...mmm... tui... nghen... 

Con rạch nín thinh. Chợt, hắn ngửa mặt nhìn trời cười sằng sặc. Những tiếng hét vỡ ngực chảy tràn nhoèn nhoẹt thềm trưa vắng. Mớ nắng lao xao rụng loang con nước.

Thằng Một vẫn ngồi đó.  Hai bàn tay trống không buông thõng. Mắt dõi ra đầu ngõ. Hoa giấy vẫn xoay xoay trong buổi chiều trống hoác. Đời nhẹ tênh tênh...


























Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Thằng Một




- Cái..iii... gì.... ? Thật...ật...ật... không..gggg ?

Thằng Một mở to con mắt lồ lộ trắng dã, há hốc cái khuôn miệng méo xệch đi, nhọc nhằn từng tiếng. Con mụ vợ hơ hớ cười ngoác miệng, mắt nheo nheo trông yêu yêu thế nào ấy .
 - Thiệt mà. Bà chị tui nói đó. Nè, coi đi !

Mụ ta móc từ cái túi nilon nãy giờ vẫn khư khư trên tay ra chiếc que nhựa bé xíu trong suốt, vẫy vẫy khoe hớn hở trước mặt chồng ra chiều hãnh diện ghê lắm. Thằng Một vẫn chưa hiểu ất giáp gì, hắn nghệch mặt ra .
- Sao..ooo... đưa...aaa... cái...iiii .....

Không đợi hắn bẻ miệng nói cho hết câu, mụ vợ xề mông ngồi cạnh gã, cười tình khùng khục.
- Hổng biết sao bà chị tui bả biết tui có bầu ông ơi ! Bả mua cái này cho tui, rồi bả chỉ tui, rồi... bả nói nó 2 vạch như vầy nè là tui có bầu thiệt đó. Không có sai đâu. Giỏi hơn bác sĩ nói luôn đó. 

Ôi ! Ôi ông Trời ơi ! Là con vợ hắn có bầu thiệt rồi. Là hắn có con rồi đó. Là hắn được  làm cha rồi đó. Hắn sướng phát điên lên được. Hắn ôm chặt lấy mụ vợ, hai đứa ngã khuỳnh ra khoảng sân trước  nhà. Hắn hú. Hắn hét. Những âm thanh ấm ớ vui sướng một cách kỳ quái rờn rợn cả gai óc. Xóm làng được một phen giật bắn mình không biết chuyện gì xảy ra. Dù vẫn quen tai nghe những tiếng hú hét vô cớ của hắn, nhưng mọi người vẫn không sao ngăn được sự tò mò. Chẳng mấy chốc, câu chuyện vợ thằng Một có bầu râm ran khắp ngõ. Như trong mơ đó chứ. Ai gặp hắn cũng vỗ vỗ vai khen :" Dữ quá nghen mậy ". Hắn càng ưỡn ngực tợn. Hắn tự dưng thấy mình giỏi thật. Khối thằng to đùng đùng ra đấy mà con vợ vẫn tịt cả năm này qua tháng nọ, tòm tem dăm mối dọc đường mối nào cũng phăng phắc như tờ. Hồi hắn cưới vợ, ai cũng bảo bọn hắn lấy về cho có tụ chơi chứ đẻ đái gì. Ờ, hắn cũng biết buồn chứ. Tuy không đủ thông minh để hiểu hết những gì người ta xì xầm, cợt nhã, nhưng hắn cũng biết buồn chứ. Hơn bốn mươi tuổi đầu, chưa một lần biết yêu là gì. À, mà cần gì yêu, hắn vẫn có vợ ngon lành. Má hắn ở Mỹ gởi tiền về ào ào cho hắn, xây cái nhà to đẹp nhất xóm cho hắn. Thế là hắn có vợ thôi. Nhìn bộ dạng hai chân tong teo cong quắc loi nhoi bước thấp bước cao, khuôn mặt teo tóp biến dạng do di chứng của bịnh tật nào đó chẳng ai biết - khuôn mặt mà bất cứ đứa trẻ con nào trong xóm cũng khóc thét lên khi nhát thấy... Đấy, nhìn hắn thế đấy, ai dám nghĩ hắn cưới được vợ chứ ?  Một con vợ khỏe mạnh lại càng không dám mơ. Cái đêm đầu tiên gần vợ, hắn loay hoay mãi. Những bờ môi xộc xệch chẳng kết nỗi chiếc hôn lìm lịm. Chỉ có những cấu véo rậm rật cả đêm đến đám chuột cũng hoảng hồn rượt nhau kêu chí chóe. Sáng ra nhìn con vợ ngồi hai má sàm sạm ngây ngây, hắn vẫn cứ mơ hồ véo vào tay mình xem mơ hay thực. Người ta nói hạnh phúc là cái quái gì mơ hồ mong manh lắm. Hắn không biết. Hắn chỉ thấy mỗi lần được mụ vợ đấm thùm thụp vào vai, hay mụ lườm nguýt cho dăm nhát, được ngồi dựa hiên nhìn mụ ấy phơi đồ mà mặt nhăn nhó càm rầm chửi lầm bầm gì đó ...Chỉ vậy thôi mà hắn ngồi cười một mình. Rồi nghĩ ngợi nhiều, nhiều lắm. 

Nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ đến hắn sẽ có một đứa gọi hắn là ba. Chưa bao giờ. 

Từ nhỏ tới giờ, hắn cũng chẳng thấy ba hắn đâu. Hắn chỉ có ngoại. Nghe nói má lấy chồng  theo người ta đi mất, nghe nói vì hình dạng kỳ quái của hắn mà chồng má chẳng vui, nghe nói vậy thôi mà ...năm dài tháng rộng, hắn như ngọn cỏ đầu bờ mon men sống. Rồi ngoại cũng bỏ hắn đi. Rồi má hắn sau bao nhiêu năm bằn bặt trở về cúi đầu khóc trước bàn thờ ngoại. Hắn sớ rớ đứng gần má,  i ỉ tiếng gọi má âm âm chực tràn qua vòm họng. Má nhìn hắn, mắt nhòe nhoẹt. Nhưng má không ôm hắn vào lòng.  Hình như má cũng giống người ta. Má cũng sợ cái khối quái dị đứng chần dần trước mặt má. Má mím môi quay mặt đi. Lần ấy, hắn ra con rạch sau hè, soi mình dưới bóng nước ngăn ngắt mà cười, mà khóc. Những tiếng hú khàn đặc dồi dội cả khúc sông. Má hắn bịt tai lại không nghe. Má không ra với hắn. Cái gian nhà nhỏ lè tè đặc quoánh mớ âm thanh ngột ngạt. Sau ngày đó, má kêu người tới dựng lại nhà. Gian nhà sáng trưng to lồng lộng. Má dặn hắn nhiều, nhiều lắm. Hắn đứng cạnh má, hai tay mân mê vạt áo. Hắn thèm má cầm tay hắn biết dường nào. Hắn  thèm ôm má biết dường nào để biết má hắn có mùi gì. Vậy thôi. Để biết vậy thôi. Rồi má đi.  Má vẫn chưa một lần cầm tay hắn - đôi tay mười ngón lèo ngoèo chẳng cầm được đôi đũa, ăn cơm xúc muỗng mà cơm vãi trắng nền nhà. Một mình hắn vào ra đụng mặt chan chát với những bức tường mông mênh lạnh lẽo. Ngoại vẫn nhìn hắn cười hiền từ lặng thinh không nói. 15 tuổi. Hắn đã bắt đầu một mình. Mỗi khi lòng không vui không buồn, hắn ra trước sân hét lên ầm ĩ. Ban đầu xóm giềng hoảng hốt , nhà nhà cầm đèn pin chạy sang. Lâu dần, mọi người quen rồi. Mỗi lần nghe hắn hét, họ chỉ chắt lưỡi, thở dài :" Tội cái thằng... " 



Còn tiếp ...

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Con sẽ là mùa xuân của Nội, Nội ơi !



Con trở về nắm bàn tay nội. Run run...
Con sợ con buông tay, con không còn nội nữa.
Con vẫn chưa tròn lời con hứa
vẫn chưa một ngày cho nội trọn vui
Nội lằng lặng nhìn con,
Môi chẳng nở nỗi nụ cười
Mắt đục mờ, nội chắc chẳng thấy con đâu.
Con chợt thấy trời xanh ngoài kia chỉ một màu trống hoác
Tay nội gầy teo trong tay con...
Tay nội buồn tênh trên tay con...
Đáy mắt chông chênh con nghe tiếng gọi lạc đàn xao xác
Cánh chim non rũ nước vạch mưa về.

Con chợt thèm nghe nội mắng như cái thưở ngô nghê
Lằn roi năm xưa nội đánh con đau. Con hờn giận nội
Đêm thẻ thọt con nghe nội thì thầm khẽ nói:
- " Đánh nó một roi mình đau đến tận mười "
Con chợt thèm thấy nội cười
Khi cầm trên tay đôi dép con mua bằng tháng lương đầu tiên mang về biếu nội
Mười lăm năm rồi, đôi dép vẫn nằm yên trong gói
Nội bảo :" Tao mang sợ nó hư !"
Con cắn chặt môi ngăn nước mắt chực rơi
Vuốt sợi bạc mong manh
Con chỉ muốn gối đầu vào lòng nội.
Vỡ òa. Con khóc
Con biết về đâu giữa lòng người khó nhọc
Gánh giấc mơ đời đa đoan...

Đừng bỏ con đi !
Nội ơi ! Đừng bỏ con đi
Con có mỗi nội thôi.
Vẫn thương con, đợi con về, dù con có bao nhiêu lầm lỗi
Tay nội nằm yên trong tay con
Tay nội lặng thinh trên tay con
Bóng mắt rưng rưng con thấy dáng nội cong lưng, manh áo nghèo khoác vội
Đôi gánh nặng oằn vai cho con ngày hai buổi đến trường
Dẫu biết ngày cạn rồi cho đêm lại dần buông
Con cố tin mai nắng lên, nội ngồi dậy mỉm cười, mắng con như ngày con còn bé
Rồi con sẽ hát nội nghe :" con sẽ là mùa xuân của mẹ ... "
Con sẽ là mùa xuân của nội... Của riêng nội.
Nội ơi !!!




Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

" Cái này mà gọi là thơ à ? "



Có lẽ, tui không còn hứng thú để viết những câu thơ thẩn ngớ ngẩn cho riêng tui nữa. Dù thiệt lòng, tui yêu nó. Tui thích viết. Tui chỉ có mỗi trò này thôi, không viết tui biết làm gì với bốn bức tường, 1 thằng con và 1 con chó ? Tui viết cho tui, cho niềm yêu thích của tui, không phiền hà gì tới ai. Tui biết mình rất dễ bị tổn thương, chỉ cần 1 lời nói thui, cũng đã đủ hất tui ra khỏi cuộc đời 1 ai đó nếu như họ không muốn thấy mặt tui nữa. Tui không có tiền, nhưng thừa tự trọng làm điều đó.

Tui tự biết mình không giỏi , tui viết còn thô vụn lắm. Chỉ dám chia sẻ nơi trang blog nhỏ này, nơi duy nhất tui xem là bạn, là chỗ tui thoải mái viết không sợ ai cười. Bạn bè động viên nhau cho viết tốt hơn là điều đáng quý.

Tui nhớ có lần anh HHP đã góp ý chân tình cho tui rằng có dạo thơ thẩn của tui ý tứ trùng lấp. Hay như Lão Tan nói món dù ngon nhưng ăn hoài cũng ngán. Tui trân trọng mọi ý kiến khen chê có thiện chí của mọi người vì tui hiểu đâu là khen cho chết, đâu là chê để xây dựng lẫn nhau cho hoàn thiện. Vì tui tin các bạn bè anh chị ở đây đều là những người ít nhiều thích được viết và được chia sẻ một cách chân tình. Chứ muốn xô bồ phồn thực, thì họ đã kéo nhau qua facebook cả rồi.

Tui cảm ơn 1 bạn vì đồng cảm với tui mà mang thơ thẩn của tui chia sẻ về face của bạn. Tui biết bạn có ý tốt, có thiện chí , và chỉ muốn tốt cho tui thôi, dù bạn biết rất rõ tui không muốn mang bất cứ cái gì của tui ở blog này qua cái chợ trời face đó. Nơi mà con người ta dễ dàng làm thân và cũng dễ dàng quay lưng xem như chưa từng tồn tại.

Nhưng tối nay tui... ngồi thừ ra mà... buồn vô hạn.

Bạn chia sẻ bài thơ tui về. Một cô gái trẻ cũng hay làm thơ còm cho câu :" Sao đọc chả thấy tí cảm xúc gì nhỉ !". Một chị chớm già tui đã từng gặp chị trong 1 lần họp blog quẳng cho cái com búa tạ :" Đây là thơ sao ...? ...nói mình mới biết là thơ. Cảm ơn ". Một anh trai trẻ ( thấy avatar lấy hình 1 anh ca sĩ,  chứ tui chả biết anh hay chị nào núp lùm nữa ) tấp thêm cho một nhát chí mạng :" bài không cảm xúc chả biết còm cõi gì".

Tui có gì để bầu bạn đâu ngoài mấy con chữ dở hơi này. Đêm thì dài, con ngủ sớm, tui không lang thang đọc báo mạng hay nghe nhạc thì cũng ngồi gõ lách cách thế này thôi. Tui đâu có ý định chen chân vào văn đàng, đâu có mơ ước thành nhà văn, nhà thơ gì đâu. Từ trước tới giờ, thơ thẩn của tui là chỉ viết duy nhất cho người tui thương. Tui không vay mượn cảm xúc, hay viết họa theo bất cứ ai cả. Cái tui muốn duy nhất là được trải lòng mình thôi. Người ta đọc mà hiểu lòng tui, tui mừng. Người ta không hiểu, người ta im lặng, tui cũng không buồn vì ít ra tui sống thật với xúc cảm của mình. Bạn bè tới đọc, an ủi động viên ... tui vui. Vui vì tui thấy mình bớt cô đơn. Vui vì tui biết khi tui buồn vui gì đều có bà con bạn bè nơi trang blog này lắng nghe. Tui chỉ cần thế thôi mà ? Tôi có tranh giành hay bon chen gì với ai đâu ?

Tui sốc. Tui thật sự sốc. Tui... chả biết nói thế nào khi giờ vừa định viết gì thì trong đầu cứ vang vang từng câu nói cay nghiệt đó. Tui không biết mình đã đắt tội gì với họ mà sao....

Tui tối nay rất buồn. Buồn lắm. Tui không có nhiều bạn như mọi người nghĩ. Tui may mắn nhờ có blog mới biết rằng có 1 thế giới mà con nguời ta cũng đầy đủ hỷ nộ ái ố dù chẳng chạm mặt nhau bao giờ.

Tui k xóa face hẳn được vì có bạn bè bên ấy. Nhưng thực sự... Tôi rất buồn. Rất rất buồn. 

" Cái này mà cũng gọi là thơ à ?". Tui phải cảm ơn chị vì cho tui thấy sự thật phũ phàng để tui không ảo tưởng. Nhưng chị có bao giờ nghĩ mình đang chà đạp cảm xúc của nguời khác không ???





Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Em chỉ muốn ôm anh từ phía sau thôi




Có một ngày phênh nứa trống tênh
Em chẳng biết lấy gì lèn chặt nỗi buồn có tên không dám gọi
Ngày quay lưng
Nắng lạnh lùng ném ánh nhìn lặng câm không nói
Em vò nát cả chiều
Bầm tím giấc mơ đau...

Giá đừng có ngày mình trót phải lòng nhau
Em đừng lơ ngơ cột sợi thơ mong manh
ngỡ Nguyệt lão thương em nên Người se chỉ thắm
Trăng rơi tõm vào  đêm.
Đêm ơi ! Trăng lạnh lắm.
Em chợt thèm được ôm ... ba chấm lửng lơ. Cười. 

Là em chỉ muốn được ôm ...
Từ phía sau thôi !
Để biết em vẫn được yêu, vẫn có bờ vai để tựa
Để biết thương nhau đâu chỉ là câu hứa
Vất giữa đàng.
Gieo neo !

Là em chỉ muốn ôm từ phía sau thôi
Như thế này này
Để nghe lòng trôi tuột những cơn say
Để thấy tủi hờn thấm loang lưng áo bạc
Nghe hương nhãn lồng vân vê ngày mưa vỡ toang câu hát
" Chứ đã thương nhau thì thương cho trót
Chứ trục trặc nhau rồi thì trục trặc cho luôn
Đừng như con thỏ đứng đầu truông
Khi vui giỡn bóng , khi buồn bỏ đi ...
"

Là em chỉ muốn được ôm anh từ phía sau thôi.
Chẳng phải như bây giờ
Em tựa gối em, ôm nỗi cô đơn đong đưa lời hò hẹn...



Đúng là..."Bảo hiểm "

Hình ảnh chả liên quan dưng thích ngồi ở cái ô tò vò nì thui.



Hôm nọ tui đi khám bịnh và nhận thuốc theo tiêu chuẩn Bảo hiểm y tế. Tui cẩn thận mang cả sổ khám bịnh, xét nghiệm, đơn thuốc của những lần khám tư trước và khai rõ nguyên hộ tịch Bệnh Tá Lả đang bế quan luyện công trong Tàng kinh Cát của Tám tui. Vị bác sĩ đáng kính liếc nhanh hồ sơ bệnh án trong vòng một nốt nhạc. Sau khi tống tui đi thử máu và làm vài ba cái xét nghiệm ( trong đó có 1 xét nghiệm phải 10 ngày sau quay lại mới có kết quả ), vị ấy ghi cho tui bịnh là : Viêm da, dị ứng. Tui có thắc mắc, vì nó hoàn toàn không dây mơ rễ má gì so với kết quả tui từng khám cho cùng một triệu chứng bịnh. Vị ấy bảo gan tui hoàn toàn khỏe mạnh, và lượng mỡ trong máu của tui bình thường.

Tui nhận toa thuốc với tên 5 loại thuốc dài loằng ngoằng thử thách con mắt luôn luôn tì vết của tui. Sau khi nộp toa thuốc và đóng bù thêm tiền chênh lệch theo bảo hiểm y tế , tui được phát cho 1 túi thuốc uống trong 1 tháng. Lúc đó cũng trưa rồi, tui sốt ruột về nhà vì bỏ nhóc ở nhà một mình sáng giờ. Tui hoàn toàn tin đúng thuốc và không hề kiểm tra lại.

Hôm nọ, vừa uống hết thuốc cũ, tui mới lấy thuốc của bảo hiểm ra uống. Chao ôi ! Sao một hồi vã mồ hôi lần mò nét chữ bác sĩ, tui mới phát hiện ra thuốc tui nhận thiếu mất một loại - theo đơn kê là 100 viên. Biết kiện ai bây giờ khi tui đã về nhà. 100 viên đâu phải là con số nhỏ để có thể sót. Chỉ còn biết thở dài và ngao ngán.

Nhẩm 1 bài tính nhỏ, với lượng bệnh nhân sử dụng thẻ bảo hiểm khám trong một ngày khoảng 1.000 người ( tui đến bịnh viện là chưa tới 7g sáng mà số thứ tự của tui đã là 183 thì con số 1000 người không có gì là quá đáng cả ), mỗi người chỉ cần họ quên 10 viên thuốc, nhân lên, quả là một con số không nhỏ cho thu nhập hằng tháng. Giờ thì tui hiểu vì sao  tui thấy một nguời quen của tui, chỉ làm ở trạm y tế phường nhỏ xíu thôi, lại giàu kinh khủng. Dù họ hoàn toàn không có làm thêm gì khác. 

Người ta vẫn hay than phiền đạo đức  ngành y xuống cấp. Tui trước giờ vẫn không dám nói. Vì tôi còn sống được mà ngồi viết blog như thế này cũng nhờ một vị bác sĩ  ở bịnh viện Trưng Vương. Tui nghĩ giờ chắc Người cũng về hưu rồi. Năm ấy tui sinh khó, dù tui đã vỡ nước ối, nhưng các y tá trực cứ bảo tui chưa sinh được, cứ đuổi tui ra. Thậm chí có 1 cô còn mắng tui :" Đã nói chưa đẻ được mà cứ kêu hoài phiền quá ".  Tui nhớ hoài khoảnh khắc trong lúc tui đang đau quặn bụng, mặt xanh méc, miệng thì nôn thốc nôn tháo, nước ối thì vỡ lênh láng nằm bẹp dí trên chiếc ghế bố kê ở hành lang bịnh viện, ông xã tui  khi ấy lóng ngóng không biết làm thế nào, thì một vị bác sĩ già tình cờ đi ngang. Vừa thấy cảnh ấy, ông đã hét ngay y tá cho xe đẩy thẳng tui vô phòng mổ và trực tiếp mổ ngay cho tui. Không qua thủ tục hay đóng tiền bạc gì cả. Nhờ thế mà mẹ con tui mới còn sống đến bây giờ. Sau này tui mới biết hôm ấy ông ấy không hề có ca trực ở bịnh viện. Việc ông ấy có mặt ở bịnh viện chỉ là vô tình ông muốn vào khoa kiểm tra đột xuất ban đêm thôi.  Tui mang ơn ông. Dù sau đó tui có gởi phong bì, nhưng ông từ chối không nhận. Ông bảo tui để tiền tẩm bổ, có sữa cho con bú. Khi đó tui nghèo lắm. Ông đã cứu sống mẹ con tui vô điều kiện như vậy đấy.

Còn giờ thì... Nhìn gói thuốc bảo hiểm này, tui buồn cho hai chữ " lương y " vô hạn. Có lẽ nào vì tiền mà con người ta nỡ ... Nếu như thuốc họ cắt lại để tuồn bán ra ngoài nó quan trọng cho việc chữa bịnh thì sao ? Ôi ! Đời nhiều cái ... thiệt là yêu không nỗi.

Và... tui dù uống thuốc đều đặn 3 ngày nay theo toa thuốc mới của bảo hiểm, tui vẫn bị ngứa cả ngày. Cả đêm qua tui không tài nào ngủ được vì toàn thân nổi đầy những lằn ngang dọc sưng đỏ cả lên. Trông phát gớm. Ngứa không chịu nỗi. Điều mà khi tui sử dụng thuốc khám dịch vụ bớt hẳn thấy rõ. Có lẽ thuốc này chẳng đúng bịnh của tui rồi. hic hic

Có lẽ, mai tui lại khám tư như cũ. Và đến hạn khám bảo hiểm lại, tui vẫn sẽ đi. Để xem lần này họ có...quên thuốc nữa không. Hy vọng họ nhớ để tui còn chút niềm tin rằng đời vẫn còn đẹp lắm.  Nếu họ tiếp tục quên, là hiểu rồi đấy nhé !




Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Ai có về thương lại khúc sông quê

 Vườn nhà ngoại Tám đấy ạ.


Vẫn tác phong cũ, treo đầu dê nhưng bán thịt chó đấy ạ. Suy nghĩ sau một đêm tóc bạc trắng... 5 sợi  ( suýt chút nữa em nó thành Lý Mạn Sầu rồi ) , mới ra được cái tựa dặt dìu đúng chuẩn sông nước miền Tây quê tui. Nghĩ được cái tựa thì tịt mịa cái vòi lãng mạn. Thui thì hiện nguyên hình "có nết đâu mà mất" cho bà con thương thải chút gạch đá cho em nó thu gom xây ... biệt thự vậy .

Tui hay khoe với bà con miền Tây quê tui ngọt lịm câu hò lờ, ngăn ngắt khúc sông quê lung linh với " bần rụng trắng sông rồi", " hoa ô môi gieo mình dặt dìu theo con nước"... Xin thưa, tui vẽ quê tui theo phong cách tranh của Trương Hán Minh đấy ạ. Chả phải theo nét cọ lông gà lông vịt của Tám tui đâu. Và đây, con sông quê tui đây, thuần khiết 45 độ đạm không pha. Đẹp một cách quỷ khóc thần sầu luôn. He he.

Nội tui ở chợ. Dĩ nhiên là cả nhà tui ba đời bám chợ. Tới đời tui là đời thứ tư, nên tui chỉ... sáng sáng xách giỏ đi chợ. Nhà nội tui ở hiện tại chẳng có con sông hay kênh, rạch gì chạy qua đâu. Nhưng cách đây ba chục năm thì có nhé. Một con rạch  chở trên lưng những rặng trâm bầu, lòa xòa bần ổi, lấm tấm hoa mua, vàng ươm bình bát... đẹp như tranh vẽ chảy ngoằn ngoèo sau lưng nhà nội tui. Có rạch, thì khỏi phải tả, bà con cũng biết ngay là nơi nào có nước, ắt hẳn có cá. Trời ! Khoản này tui mê lắm. Không phải tui khoái ăn cá đâu, mà vì nếu vớt được cá, nội tui bữa nào vui trong bụng, nội đem ra chợ bán đổi lấy thịt ăn đó ạ. Tui chả nhớ năm nào, chắc hình như lúc ấy tui học lớp 7, lớp 8 chi đó. Nội bảo :" Mày đặt vó đi, vó được cá, tao bán dùm mày cho. Để dành tiền đó mua vở đi học ". Ây cha ! Tui mê tiền lắm, cứ nghĩ được cầm quyển vở thơm phức trắng tinh nghe sướng rơn cả ruột. Toàn xài vở đen không mà bảo.  Thế là trưa nắng không ngủ, lui cui lội ra mép rạch, lúc này nước ròng, cạn cạn tí. Thề có trăng sao làm chứng, tui ứ biết bơi. Nên lò dò đi mà sợ hụt chân chết sình gì đâu luôn. Nhưng chỉ cần nghĩ tới có tiền, tui làm ngay. Cái đầu thông minh tột đỉnh của tui chỉ nghĩ được rằng để cái vó giữa dòng thế này, nước lớn lên, cuốn mất vó tui làm sao ? Thế là tui nhét cái vó vào ngõ kẹt, ngay cửa nước từ rạch chảy ngang ao nhà tui. Lắc mấy cái thấy nó vững như bàn thạch, tui tủm tủm khoái chí leo lên bờ. Cá ơi là cá ! Xin lỗi tình yêu mày nhá. Hé hé .

Trời sáng. Đi học mà tui cứ mơ về cái vó của tui. Trưa vừa về cơm nước xong, tui hâm hở mang xô đựng cá, xắn quần cho cao tới nách, mắt lấp lánh nhìn vó từ từ được cất lên. Ôi chao ! Tui sững người. Mặt.... cười không nỗi. Cảm giác lợm lợm nằm ngang cổ. Sao kỳ vậy trời ? Tui thấy ông nội tui cất vó lên cá nhảy soi sói. Tui cất vó lên, nhìn vào, anh Bãi lớp ngớp nằm bò lỏm ngỏm, khuyến mãi đính kèm là mấy trái bần thúi rụng đầy sông. Hết. Cá một con cũng không. Tui mặt bơ ra nhìn theo con nước chảy loằn ngoằn qua mấy cái cầu ... " ngàn sao", chợt thấy  anh trai đẹp đang vừa làm cái nghĩa vụ thiêng liêng, vừa nhởn nha đọc báo, gió mát lồng lộng tứ bề mà... bỗng dưng phát sốt. Ôi ! Lẽ nào... trai đẹp gởi tình yêu vào ... nước mà  gái xinh lồng lộn như tui hô biến thành Từ Hải chết đứng thế này ! Đau lòng tui quá ! 




Ta nói không phải khoe, bây giờ là tui bớt thông minh lắm rồi đó, chứ ngày xưa, mắc cái mớ gì tui thông minh khỏi cần đèn luôn các bác ạ. Dân miền sông nước mà nói không biết bơi, không biết chèo ghe, người ta cười cho văng mụn vào mặt rỗ luôn á chứ. Tui nghe giang hồ đồn là bắt con chuồn chuồn cắn rún, là biết bơi ngay. Tui tin là thật, làm theo. Đấy, mấy chục năm rồi, cắn mãi mà chả thành rái cá, chỉ thành Tám Ú thôi. Thế rồi có một dịp hè, mẹ dẫn tui về ngoại ở Bến Tre. Nhà ngoại tui thì tứ bề mênh mang sông nước, xanh ngắt dừa reo. Vườn nhà ngoại tui khi ấy rộng lắm. Tui nhớ khi ấy tui về, mấy bà chị họ  bên ngoại ngày nào cũng rủ tui đi tập bơi ngoài sông sau vườn ngoại. Bọn trẻ ở gần đấy cũng tụ tập về. Hầu như ai cũng biết bơi, chỉ có mỗi tui là ... biết chìm thôi. Một gã, tui còn nhớ có gương mặt sáng bừng màu nắng, miệng cười có cái răng khểnh trông ...nhơ nhớ ( Mịa, chết thật, mê trai từ bé đến nỗi nhớ nụ cười người ta mà chả nhớ ra tên gì mới kinh chứ ), gã khệ nệ kéo cây chuối rõ to quẳng xuống sông, rồi vịn nó, bảo tui ôm thân chuối tập đạp chân để bơi. Bọn tui hì hục lặn ngụp cả buổi. Cả khúc sông rộn ràng tiếng cười khoái chí. Ngày cuối cùng còn ở ngoại, mai tui phải về nội rồi. Đi tắm sông cùng  gã mà ... cứ sợ hết giờ thôi. Đạp nước chán, tui vịn thân rặng dừa nước ven bờ, vuốt nước trên mặt, chả buồn lên bờ đứng tám chuyện cùng gã. Nghe gã kể chuyện, nhìn gã nói, gã cười, gã điệu nghệ bơi đủ kiểu hết ngửa rùi sấp, hết lặn đâu mất tiêu rồi trồi đầu sát chỗ tui hù cho tui một phát mém xỉu... tui thần tượng gã dễ sợ. Cứ sợ chiều xuống mau quá, tui phải lên bờ, cứ sợ chắc lâu lắm mới gặp lại gã nữa... Gã bảo gã vẫn ở đây mà, gã có đi đâu đâu, tui về đây thế nào cũng gặp gã mà. Rồi gã cười. Nụ cười hiền hiền như con nắng nhỏ. Đang lúc lâm li chia tay chia chân, trên mặt sông loang loáng nước ngay sát mặt tui, một anh Bãi bơi ngửa lềnh bềnh ngang mặt tui đá lông nheo tui một cái rõ đểu. Ôi trời ui ! Khiếp ! Gã cười ngặc nghẽo, dùng tay xua  nước đuổi anh Bãi trôi ra xa. Tui... mặt ngơ đến hãi. Chính xác là lúc đó trong đầu tui, bao nhiêu ý nghĩ lãng mạn chia tay nó bay sạch, chỉ còn hình ảnh anh Bãi trôi trên con nước, nơi mà tui mới ngụp mặt tắm ì đùng đó, nơi mà thi thoảng cao hứng gã đè đầu tui cho tui uống nước sông thấy bà cố tui luôn đó... Đã thế gã còn cười ra vẻ đắc chí :
-  Ở đây vậy đó. Xua cái là nó trôi mất tiêu hà. Hổng có gì đâu mà sợ. Hì hì.

Cha mẹ ui ! Con sông quê tui ! Con sông thơ mộng kinh điển đi vào biết bao thơ ca, nhạc họa là đây ! Bởi vậy ta nói, cái gì vô trang viết nó cũng phun sương cho mờ mờ ảo ảo cả rồi. Cứ nghĩ tới mấy cha thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ, Tá lả sĩ ra bờ sông quê tui ngồi bứt lông nách làm thơ, viết nhạc , vẽ tranh... Ngồi mà nghe mùi phân heo, phân bò, tiếng chửi nhau chí chóe ...  nương nương theo gió, lòng quặn lên từng nhịp sầu da diết, vừa đeo khẩu trang, vừa nhắm mắt há mỏ  hát :
" Ai đứng bên bóng dừa. Tóc dài bay trong gió. Có phải người còn đó là con gái của Bến Tre.... " 

Ồ ! Khung cảnh 3D - vừa có âm thanh - vừa có mùi - vừa có hiện vật. Hữu tình thay ! Hức Hức. 




Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Chuyện tình thời... Bốc-cu-ra-đốp




Ậy ! Phải giật tít  vô duyên thế mới quẳng cáo được cái máu điên  tìm là ẩn của Tám chứ. Chứ tui mà biết ông Bốc-cu-ra-đốp là ông nào là tui thành bông hậu làng tui mất tiêu rồi. Chỉ biết đó là cái thời xa lắc mà thiên hạ đùm túm nhau đi học tiếng Nga. Tui cũng bon chen đăng ký cái mỏ nhọn vào học được... 3 tháng, biết mỗi câu " Sịt tố ét tơ ?" hay " Cờ - grát - xu - che ", " Síp-pa- síp - pơ "... Viết thế thui, chứ hỏi nghĩa tui ... cười trừ nợ ráng chịu. Hì hì . Người ta nói xấu che, tốt khoe. Tui chả có cái nào tốt, xấu toàn tập, chả nhẽ che hết có mà ế chết à ? Thế nên, tui khoe vật vã luôn, dù tình trạng bây giờ sau nhiều năm khoe thành tích vẫn là... ế sắp chết.  Hé hé.

Tối qua Sài Gòn mưa. Sáng ra mở cửa nhìn bản mặt u ám của ông Trời mà Tám chả còn tinh thần gì mở cửa buôn bán cả. Tám buồn. Buồn lắm cơ. Cái số thúi hẻo thế nào mà sáng lon ton chạy ra đầu ngõ mua xôi cho tiết kiệm tiền bạc,  bà bán xôi cũng chả thấy gương mặt thân quen đâu cả. Thế là đành bấm bụng  ...ăn bún bò cho hồi ngứa gãy chơi. Người ta nhớ người yêu thì lựa lúc trăng thanh gió mát, nhạc dìu dặt du dương  đại loại như nghe Toni Braxton hát " unbreak my heart. Say you love me again..." chẳng hạn. Còn tui,đến cả nhớ cũng thấy cái vô duyên. Cứ mỗi lần lên cơn ngứa gãi  là tui lại nhớ khí thế mới chết. Thế có điên không chứ ? 

Và vì nhớ cái lãng xẹt, nên tui ngồi gõ tám cái chuyện tình iu của tui thời... Bốc-cu-ra-đốp. Chả liên quan gì. hì hì

Số là ngày Tám mới biết yêu, mới đưa cái má phính cho gã trai đầu tiên hun - sau này cũng là Ông Tỏi của Tám, 2 đứa rù rì lên kế hoạch dắt nhau đi Đầm Sen chơi. Hồi đó sinh viên nghèo thấy tía, hẹn hò nhau toàn ôm khúc bánh mì ra ngồi quán nước mía vỉa hè khu Lê Thị Riêng, vừa cạp bánh mì vừa nhìn nhau đá lông nheo rụng bặc bặc luôn. Bọn tui nhịn ăn lắm mới có tiền mua cái vé vô cổng Đầm Sen, chuẩn bị tinh thần lăn xả. Lò dò tìm chỗ kín đáo tí để ...tâm sự loài cua biển thì ngay lúc lâm li nhất, Tỏi vuốt mái tóc thơm mùi mít chín của Tám, vừa chạm vào, Tỏi la chí chóe:
- Úi. Cái gì đây ? 
Tám quẹt một  nhát, Tỏi quẹt một nhát đưa lên mũi. Trời ! Muốn chửi thề ghê gớm. Bà nội cha mấy ẻm bồ câu múp míp đi ăn dọng đã đời đâu không biết, đè ngay cái đầu Tám làm cho mấy phát hoành tráng lệ luôn. Coi chịu nỗi không ? Thế là...lớp ngớp Tám - Tỏi dắt nhau ra về, ngậm ngùi vì... chưa kịp hun cái nào mà mất toi 20..000 đồng tiền vé cổng ( năm ấy giá đó thì phải ) . Hic hic

Thương nhau được vài năm thì lông mi Tám rụng mịa cả rồi, chỉ còn mấy cọng lông mày loe ngoe xụi lơ gắm lên bản mặt mâm Tám thui.  Thấy tình hình cứ ra vỉa hè đá lông nheo thế này vài năm nữa, không chừng Tám đi casting phim cho vai nữ chính Gheisa khỏi cần hóa trang cũng giống, nên Tám quyết định dẫn Tỏi về quê Tám cho  nội Tám coi mắt Tỏi xem có bị bù lệch ăn không. Hồi đó, nội hay nói là " thằng nào nó lấy mày, thằng đó chắc nó bị đui rồi. ". Tám  quê ở miền Tây. Tỏi quê miền Trung nên lần đầu dung dăng dung dẻ cùng Tám bên đồng lúa bạt ngàn, Tỏi khoái muốn chết. Hai đứa lót dép ngồi trên bờ ruộng, chuẩn bị ... móc trăng ra thề thốt cho lâm li giống Romeo và Juliet. Bỗng, Tám khịt mũi, nhìn Tỏi đắm đuối :

- Ui, sao thúi quá hén ?

Tỏi hỉnh mũi hít hít gật gù. Hai đứa phủi mông đứng dậy, di dời địa bàn thề thốt. Quái. Tới chỗ nào vừa sà xuống cũng nghe ... hương vị thân quen là sao vậy trời ? Thế là Tám - Tỏi chổng mông khám... dép lẫn nhau. Trời ơi !!! Nhí nhảnh cá cảnh thế nào mà... giẫm phải " Đứt cống bình cơ " mà ứ biết. Nhìn Tỏi vừa cầm dép Tám rửa khí thế dưới ruộng sấp sấp nước, vừa nói :

- Em ... thúi địt quá.
Tám... quê cục cục lun á. Hổng bít làm chi, cứ đứng cười tủm tủm.



Seri chuyện tình năm cũ Tám - Tỏi tới hồi đì -en ( the end ) thôi. Không lăn tăn giận hờn chi cả.



Năm ấy Tám buồn vì Tỏi đi xa, xa lắm. Hổng có ai hỏi Tám ăn chưa, ngủ chưa và... tắm chưa ( chỉ thiếu hỏi đi tolet chưa thôi )... nên Tám vác mông về quê ... kiếm má mi nhõng nhẽo tí. Má mi thấy Tám buồn cứ ôm bụng ra cầu cá tra ngồi coi thiên văn hoài nên má sợ Tám ngủ gục lọt ao mà chết cá của má thì tội má lắm. Nên má cứ nheo nhéo tên Tám kêu nhắc chừng hoài làm Tám hắc xì liên tù tì, ta nói, may dù mũi tẹt nhưng là hàng thật, chớ lỡ dại gắn cái mũi S - line Hàn Quốc vào cái bản mẹc mâm của Tám, chắc rớt cha cái mũi xuống ao cá tra của má rồi. Hic hic.

Trai đẹp thất nghiệp thừa tình thì xách quần tà lỏn đi tìm lá diêu bông về tặng bà chị Thần Tiên Tỷ Tỷ cho có công ăn việc làm, ra chiều bận rộn. Tám Ú buồn đời kéo váy ra ruộng ngắm ... trâu bò cho thấy mình lãng mạn tí. Ngồi ngó mấy anh Bò nhơn nhơn gặm cỏ, tự dưng Tám nảy sinh lòng tà tâm, định tựa lưng mấy ảnh chụp vài phát để dành 15 năm sau úp Facebook phục vụ cho Chương trình Tự Sướng. Nói là làm, lò dò bước thấp bước cao, tiến tới mấy anh Bò đang ngẩn ngơ vì bổng dưng có gái Ú ghé nhà. Tàm sàng qua sàng lại, lượn tới lượn lui , rà rê tạo dáng công nghiệp cạnh một anh có vẻ hiền hiền xinh giai nhất. Bà nội cha nó ! Trông mặt hiền thế mà ác gớm. Tám vừa vịn mông chàng có xí, chưa kịp mần ăn gì, chàng quất nguyên cái quạt Ba Tiêu cắm sau đít chàng với cái mùi đặc trưng muôn thưở vô bản mẹc Tám. Tối tăm mày mặt . Cha mẹ ui ! Khỏi phải nói sau cú bị ... trai Bò Đá cho phát vỡ mộng, Tám bỏ nghề mê trai chuyển sang... mê gái tạm thời các bác ạ. Hic hic


Nói dài dòng nãy giờ cuối cùng chỉ để quẳng cáo một việc thui. Đó là.... sáng ăn bún bò, tô bún chưa kịp tiêu, mà Tám đã kịp... bò ra gãi nữa rùi. Mà gãi có nghĩa là... đang nhớ khí thế thằng lựu đạn chó cắn. Ôi ! Tám có muốn nhớ đâu mà ! Khổ thân già quá ! Già mà còn mê trai chi cho nó khổ vậy trời ? Mê.. pê đê có phải sướng hơn không nhỉ ?! 


Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Nhật Ký Ngày 7/7



Thứ ba. 6g. Tui ra khỏi nhà sớm. Bà ngoại hàng xóm vội chạy ra hỏi :
- Cô đi đâu sớm vậy ?
- Dạ, con đi khám bịnh. Bữa nay con vô bịnh viện nên đi sớm
- Cô đi một mình à ? Không kêu ai đi cùng à ?
- Dạ, con đi một mình. Tin ngủ chưa dậy. Có gì ngoại ngó chừng nó dùm con nghen.
- Ủa ? Sao cô không cho nó đi cùng à ? Sao đi khám bịnh mà diện thế ?

Ôi ! Ngoại ơi !

Tui già rồi, băm nát bét rồi mà giờ hễ thấy tui đi đâu một mình không dẫn con theo, hay thấy bất kỳ dáng đàn ông nào ghé cửa, hoặc chỉ cần tui ra khỏi nhà mà có tô chút son phấn... là ngoại hỏi ngay : ai đến kiếm tui vậy, kiếm chi thế, tui đi đâu, với ai, xa không, khi nào về... Đôi lúc tui cảm giác bị ngộp, bị quản lý. Tui phải giải thích, phải trình thưa... những điều mà tui nghĩ mình không có bổn phận phải giải thích với ai cả. Tui có ý nghĩ dù sao ngoại cũng chỉ là hàng xóm, chẳng bà con gì với tui mà, sao quản tui chặt dữ vậy. Nhưng rồi, nhớ có lần tui tính khám bịnh thôi rồi về. Ai ngờ lên người ta cho tui lên bàn mổ luôn. Tối tui về, nhìn ngoại ngồi với nhóc nhà tui ngay cổng nhà chờ, ngoại lo cho nhóc ăn uống khi tui không có ở nhà, ngoại lo lắng hỏi thăm đủ thứ... Rồi những ngày sau đó, ngoại đi chợ dùm tui, hỏi tui có muốn ăn gì không ngoại nấu ... dù tui bảo tui tự làm được, tui vẫn đi lại được mà... Mới thấy... sợ mai này không còn được ngoại quản nữa.

Bịnh viện đông nghịt. Lần đầu tiên tui đi khám bịnh bằng Thẻ bảo hiểm y tế. Lơ ngơ như con bò đi lạc. Một chị cũng đi khám bịnh như tui, chị có dáng vẻ dân lao động, nhiệt tình bảo:
- Em có photo thẻ BHYT chưa ?
Nhìn mặt tui có lẽ là biết ngay tui chưa rồi. Một anh đứng cạnh bảo đưa thẻ đây, sẳn tiện anh photo dùm cho.
Tui hiền như cái máy, ai bảo sao làm vậy. Cầm tờ thẻ photo, tui hỏi :
- Anh cho em gởi tiền với.
Anh cười. Nụ cười hồn hậu mà bất cứ nguời chất phát nào cũng giàu có :
- Thôi khỏi đi. Có nhiêu đâu mà.
Nhìn chị cầm quyển sổ khám bịnh của tui, kẹp hộ tui mấy giấy tờ liên quan một cách tỉ mỉ, rồi cẩn thận dặn dò :
- Một hồi em nghe nguời ta đọc số, rồi nộp sổ vào ô ... người ta ghi sổ xong trả CMND lại cho em....
Tui cảm ơn chị, cảm ơn anh. Họ cười hiền chi lạ.

Ngồi chờ tới lượt, tui nghe loáng thoáng tiếng một cụ ông trò chuyện cùng một ông bên cạnh, dù không quay mặt lại nhìn, tui vẫn đoán các cụ hẳn trên bảy mươi rồi. Giọng cụ đầy lạc quan :
- Tui nói người tốt nhiều hơn người xấu. Báo chí cứ la giờ toàn kẻ xấu. Như xóm tui mấy chục hộ mà chỉ có 1,2 đứa quậy quọ, tham gian thôi. Cả trăm nguời mới có 1, 2 người xấu, vậy mà còn chịu không nỗi. Người xấu mà nhiều hơn nguời tốt, chắc bỏ xứ mà đi quá.
Tiếng cụ ông bên cạnh trầm trầm:
- Bỏ đi chỗ nào cũng vậy thôi hà. Đời giờ nó vậy rồi ông ơi!
Cụ ông kia cãi khí thế :
- Ông nói sao đó. Tui thấy toàn người tốt. Hôm bữa tui đi xe buýt nè, thấy tui già cả lên xe không nỗi, một đứa ở dưới nó đỡ tui, một đứa ở trên nắm tay tui kéo tui lên. Tụi nó cho tui ghế ngồi đàng hoàng. Đó, toàn người tốt thôi...

Câu chuyện vẫn rôm rả nơi hành lang bịnh viện. Hàng trăm con người tứ xứ vẫn la liệt đứng ngồi chen chúc...

9g30. Phải 10g30 tui mới có kết quả thử máu. Tui ra quán cà phê đối diện bịnh viện nhâm nhi. Một mình cũng buồn, ngồi gõ linh tinh câu chuyện ban sáng. Ừ, họ cũng bịnh giống tui, biết đâu còn nặng hơn tui nữa. Nhưng họ thật lạc quan, cởi mở, nghĩ tốt mà sống. Còn tui, có lẽ tui hơi ích kỷ, thiếu niềm tin, lúc nào cũng hoài nghi... Có thể trong tình bạn tui không như thế, nhưng trong tình yêu, tui lại xấu tính thế thật. Thôi thì cứ một mình như thế này mà hay. Chả phải phiền muộn tủi thân gì cả. Cũng nên quen như thế.

Ly cà phê loãng cả đá. Nắng đầy trên con phố inh ỏi tiếng xe cộ. Ai rồi cũng về với đất có mang theo được gì đâu. Tranh giành, ganh tỵ, buồn khổ tự chuốc lấy... rồi cuối cùng cũng chẳng được gì. Vẫn tay trắng mà đi thôi.

Ừ, thôi bỏ đi. Cố gắng bình thản nhìn đời, nhìn Người. Cố gắng yêu thương nhiều nhất có thể. Nói lời tử tế được thì nói, không thì im lặng, đừng nói gì nữa cả. Như tui đang nhìn dòng xe qua lại trước mặt mà không chút lăn tăn gì trong mắt. Sẽ quen thôi ...

Cà phê.... hết rồi. Vẫn chưa tới giờ lấy kết quả ....
 
 
 

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Em xoay mùa vơi trên tay


Tranh Pino Daer


Em xoay mùa vơi trên tay
Mười ngón chênh vênh lùa nắng trôi qua kẽ
Nghe ngõ Sài Gòn rì rầm
Góc phố nhòa dấu mưa qua rất khẽ
Di ngón chân ngoan nghuệch ngoạc vẽ giấc mơ gầy
Như cơn mưa chiều nay
Xõa tóc rối bung giường tháng bảy
Son nhoẹt nhòe
Chiếc hôn vương đầy trên gối
Mảnh vai trần hằn vết cắn ngày rơi...
Em hong mùa bên ô cửa chẳng rõ mặt người
Mười ngón mân mê mở toang thềm trăng khát
Vuốt võng lưng cong
đáy mắt rưng rưng in bóng đêm gầy rạc
Em mơ trăng nghiêng bên song
Em mơ đêm thôi mênh mông...
....

Và tháng vơi
Rồi năm rơi
Em vẫn xoay mùa trôi trên bến vắng không chồng
Đợi nắng mang chiếc bóng quen về bên hiên gõ cửa....






Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Vấn


Tranh  chôm



Có lẽ cuối cùng mình cũng xa nhau
Như em giắt mùa trôi trên tóc
Nửa sợi xanh lưng chừng núm níu
Nửa sợi bạc lần khân
Răng lược chỏng chơ cài...
Trăm lần sai
Vạn lần sai
Dấu hỏi treo chuông giữa muôn chiều thinh lặng
Giọt cà phê chợt đắng
Hơn ngày anh quay lưng.
Em tựa vào tháng bảy nghe cái nhớ ngập ngừng
Giấu mưa đỏ nhòe mắt phố
Em cõng bóng em
đợi chuyến xe buýt cuối ngày phạc phờ vai nắng đổ
Còn chỗ nào cho em ?!!!