Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Vu vơ em hỏi vậy thôi




Những ngôi nhà cõng nắng lặng im.
Phố ngột ngạt gồng mình ngóng gió
Con Nhớ đập buồng tim,
Buổi chiều chín đỏ.
Ngọ nguậy tay ngoan
Tìm vết chiếc hôn gầy.
Sài Gòn của em đây!
Sài Gòn của em đây !
Ai giấu đợi chờ cho ngút ngắt màu mây ?
Trả cho em đi !
Chấm lá me xoay...
Thả rong
Chùm thu muộn.
Vòng xe vội vàng luống cuống
Chở giấc mơ đời miên di...
Cỏ níu nhánh xuân thì,
Ướp trong mùi thu cạn.
Khuấy giọt cà phê tan trong chiều bãng lãng
Thong thả lối về...
Màu hoa giấy khẽ khàng đưa.
Sài Gòn của em ơi !
Này là thương. 

Này là nhớ. 
Là yêu mấy cho vừa !
Sài Gòn có thương em,
Xin đừng nghiêng,
Cho thu trượt dài khô phiến lá.
Nửa chiếc hôn yêu nửa quen nửa lạ
Em thẹn thùng gởi gió
Không biết nơi ta chẳng hẹn hò .... 

Anh có nhận hay chưa ?!


.......................................................................................

P/S: Tặng kèm cho những ai đang ế ẩm thèm chơi những phút bình yên như ...mấy cái ảnh Tám tui chôm này.
Ôi ! Nhìn ảnh mà muốn.... sang Ả Rập tìm trai đẹp bị trục xuất dìa chụp hình cho bỏ ghét quá. hic hic 








Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Về với em, anh nhé !



Thu sắp cạn mùa rồi.
Mình yêu nhau đi anh ơi !
Cho cây bàng lá đỏ không vội vàng nhuốm phố
Cơn mưa cuối mùa ném vào ngày từng vệt chờ loang lổ
Cái nhớ loang đi...
... ướt cả dấu xưa rồi.
Nhắm mắt lại đi anh !
Anh có nghe thu trôi ?!
Mân mê trong tay anh đoá trăng gầy quên ngủ
Mơn man trên môi ngoan giọt nguyệt thầm ấp ủ
Nghe hương sen thơm đêm trong...
Nghe hương trăng đong bên song...
Lạ kỳ chưa ? Anh xem nè !
Thu dủng dẳng dùng dằng rơi giữa mênh mông
Chiếc hôn tròn xoe ửng hồng ngày nắng mới
Ô cửa biếc xanh em hong mùa đón đợi
Ngày anh về, anh chải tóc cho em.
Về nhanh lên nhé anh !
Thu đỏ bỏng nghiêng thềm
Tay em lạnh rồi nè. Đông ngoài hiên ngấp nghé
Về nhanh lên.
Về với em, anh nhé !!!
                                                          

                                                        SG, 23/10/2015
........................................................................................................

P/S:
Chỉ tại trời buồn trút cái nhớ đổ nghiêng.
Em nhớ anh.
Nhớ vậy thôi.
Nhưng... chẳng bao giờ dám nói.





Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Nhón tay hái đọt choại rừng



" Nhón tay hái đọt choại rừng
Thương nhau đứt ruột xin đừng phụ nhau " 
Ca dao made in... Tám Tàng. Hé hé 


Người con xứ nào cũng vậy, dù đi ngược về xuôi, mỗi lần nhắc chuyện quê nhà, lòng ai cũng chợt chùng lại. Góc quê trong lòng mỗi người mỗi khác, riêng tôi, cứ mặc định quê mình là cả dãy đất chín nhánh phù sa trừu phú. Là nơi có con sông man man dặt dìu màu điên điển khi mùa nước tràn bờ; nơi những cánh đồng ngập mặn loang phèn vàng ố bám chặt vào gót chân rửa mấy cũng không hết nỗi. Là nơi  từng nụ cười, từng tiếng í ới gọi nhau, từng nhành cây, ngọn cỏ... đều nghe thiệt thà đến tội. Miền Tây quê tôi đó. Không là rượu, cũng chẳng gợi tình gì, nhưng vẫn làm tôi say đến nỗi, như sáng nay, cầm mới đọt rau choại vừa mua, là cả miền thương nhớ rặc ri mùi phèn cứ kéo nhau về ồn ả. Lạ đời chưa ! 

Vẫn biết loại rau này chẳng lạ lùng gì, và bất cứ miền quê nào trên mảnh đất hình chữ S này, đều có. Nhưng tôi vẫn ưu ái xem nó như một phần của miền Tây tôi vậy. 

Rau choại - người ta thường gọi chệch đi là đọt chạy ( tôi không hiểu vì sao lại có cái tên chẳng giống ai này ),mọc quanh năm không theo mùa vụ nào. Tuy nhiên, chỉ khi mùa nước tràn bờ, mớ rau choại này mới trở nên non mướt một cách không cưỡng nỗi. Sức sống mãnh liệt đến độ mới hôm qua người ta ngắt ngang đọt, qua hôm sau, cơ man nào là đọt lại xanh non đến phát thèm. Hồi tôi còn bé ở quê, mỗi lần nội tôi xào đọt choại cho ăn, tôi thường len lén mang ra đìa sau hè bỏ sạch. Cứ đòi ăn thịt cơ. Con nít mà, chẳng mấy đứa chịu ăn rau đâu. Ấy vậy mà, khi tóc ngót nghét dăm sợi bạc, lại mon men tìm mua lại kỷ niệm xa lắc qua mớ rau choại bé tí này. 

Nhớ ngày đó, nhà nội tôi nghèo lắm. Cả ngày bám chợ nội tôi cũng không đủ nuôi đàn cháu nheo nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn. Lắm hôm vẫn ăn cơm độn khoai. Nội ứa nước mắt bất lực, trong khi lũ nhóc bọn tôi lại tranh nhau miếng khoai ngọt lẫn trong cơm để ăn.  Với tôi khi ấy, có lẽ, không gì vui hơn là được ăn ngon cả. Còn nhớ  có lần nhìn con Tiên bên nhà bà Tư sát vách ngồi ăn tô hủ tiếu, con oắt tôi cứ đứng ngây người ra  không chớp mắt. Đến nỗi nội tôi giận quá, lôi vào nhà, tẩn cho một trận cái tội... ngó miệng người ta. Nội đánh tôi, mà nội khóc. Rồi sáng hôm sau, nội mua 1 tô hủ tiếu về nhà. Bọn trẻ nhà tôi khi ấy những 4 đứa, mỗi đứa một đũa lùa từng cọng hủ tiếu trong thòm thèm, húp đến cạn sạch nước trong tô mà vẫn còn tiên tiếc. Tôi còn nhớ khi đó, lúc bưng tô ra sàn nước dẹp, tôi thấy ông bà nội ngồi ăn cơm nguội, dĩa rau choại luộc, chén nước mắm trong dầm ớt. Nội hỏi tôi ăn hủ tiếu có ngon không. Tôi cười híp mắt. Cười mà không hề thấy nội tôi đang rưng rưng. Cười mà không hề thấy nội kéo vạt áo lau vội đôi mắt nhòe nhoẹt. Bữa sáng của nội tôi chỉ có thế. Suốt những năm chạy chợ nội tôi đều như thế. Ai cũng nói miền Tây quê tôi giàu có, kiếm cái ăn nó dễ lắm. Cứ ra bương ra rạch, đặt lờ đặt vó, chiều chiều cất vó là có mớ cá mớ tôm về ăn; cứ lang thang ra ruộng là hái cơ man nào đọt nhãn lồng, đọt choại, hứng chí làm  chút mắm kho, vậy thôi là có ngay bữa cơm ngon mà không cao lương mỹ vị nào sánh nỗi. Ừ, tôi vẫn biết thế. Nhưng có những chiều chờ nội gỡ lờ, cá chỉ lèo tèo vài con bé tí, toàn những quả bần rửa nát trôi sông; có những ngày mưa tầm tả, nội ngồi ngoài chợ vắng teo với nồi cháo to đùng còn đầy mà mặt buồn hơn bất cứ nỗi buồn nào gom lại ; có những sớm theo nội vạch bụi rẽ bờ nhặt mớ đọt choại về ăn, mặc cho muỗi con nào con nấy to như con trâu chích sưng cả bắp tay, cẳng chân non nớt ... Có những ngày như thế mới thấy miền Tây quê tôi ...giàu thật. Giàu sự lạc quan, giàu cái gọi là niềm tin rằng ngày mai này sẽ khác. Nội tôi vẫn cười ha hả khi xem tuồng mặc cho ngày mai có bán ế cả nồi nhà phải ăn cháo trừ cơm đi chăng nữa. Như sáng nay, khi bỏ mớ rau choại còn ướt hơi sương vào túi nilon cho tôi, chị cười - một nụ cười đầy màu nắng :" bán rẻ hết cho cô tui dìa lẹ đi họp phụ huynh cho thằng con ". Nhà chị nghèo lắm. Chị rời miền Tây, mon men sống khu ngoại thành Bình Chánh. Ngày xưa, lúc tôi ở quê, rau này chỉ có đám nghèo như gia đình tôi mới phải ăn thôi. Ngày nay, đọt choại nằm chễm chệ trên thực đơn của các nhà hàng với cái giá không hề rẻ. Một bó nho nhỏ vừa tay nắm của tôi bán ở chợ giá khoảng 10.000 đồng/ bó, vào đến nhà hàng, hơn 100.000 đồng cho dĩa rau choai lèo tèo vài đũa. Nó đắt vì nó... dân dã chưa có bàn tay công nghệ mò vào. Người ta thổi cho nó bao la dược tính tốt đẹp. Cũng nhờ thế mà tạo được thêm công ăn việc làm cho biết bao người. Những người như chị dậy từ gà chưa kịp gáy sáng, băng băng trong bưng, trong điền, tìm hái đọt choại. Thứ cây nhà nghèo nên đến chỗ mọc cũng chỉ dám chen chúc rúc sâu trong vùng bưng trũng. Nhìn bàn tay thô sần của chị, nhìn manh áo bạc màu của chị, nghe chị kể cả ngày đi hái đọt choại bán cũng được cả trăm nghìn,  có khi vô mánh, được vài trăm nghìn luôn cơ, lo cho gia đình gói ghém tằn tiện cũng đủ.  Mùa này còn đỡ, chứ mùa khô, đọt choại lấy đâu ra nhiều cho mà hái. Tôi hỏi chị không ngại rắn rít nguy hiểm sao. Chị cười ha hả, một nụ cười rất miền Tây hào sảng :" Ôi, sống chết có số lo gì cô ơi. Hái có tiền, không hái lấy tiền đâu mà ăn ?" Nghe mà thương đứt ruột. Nghèo vậy, nhưng chị vẫn cho con đến trường, mong một ngày con mình sẽ ngẩng cao đầu với đời mà không phải cúi lưng xẻ rừng dọc ruộng tìm mót thứ rau trời này. 

Tôi nhặt đọt choại, chưa ăn đã nghe mùi cơm trắng dẻo thơm, nghe vị mặn mòi đậm đà của món cá kho vàng nâu sóng sánh, chấm mớ đọt choại luộc xanh ngăn ngắt giòn giòn sừn sựt quyện ngay trên đầu lưỡi, tan dần trong khoang miệng mà nghe thấm thía tận cùng thứ hương vị quê nhà. Rất nhiều món được làm từ món rau này, hết xào tôm thịt, trộn gỏi..  đến chấm lẩu mắm kho.. Tuy nhiên, tôi vẫn thích cái vị nguyên thủy của món rau này khi luộc chấm với cá đồng kho tộ, hay đơn giản hơn, chút nước tương dầm ớt tươi cay cay cũng đủ làm dịu cơn đói của đứa thèm ăn như tôi rồi. Chẳng cần cầu kỳ chi cả. Như cái tình miền Tây xứ tôi. Dù không hoa mỹ, không nắn nót ngọt ngào câu yêu nhớ, nhưng đã không thương thì thôi, đã thương thì " dẫu anh nghèo áo rách vai. Thương anh em lại về may cho lành". 

Tháng mười dần cạn ngoài hiên. Mai thôi là con nắng cũng thật hiền. Là con nước nơi quê tôi sẽ không còn tràn bờ mang theo màu điên điên vàng rượm bao giấc mơ của những người con xa xứ. Là cá linh lại đầy ăm ấp trong lu, trong khạp chờ ủ đón mùa sau lũ lại về. 
Và... sẽ thôi những đọt choại xanh um vươn mình chờ tay người đến hái. Và...những người như chị, sẽ dậy sớm hơn một chút, đi xa hơn một chút, vào sâu hơn một chút... để tìm hái mớ rau này về cho kịp buổi chợ mai. Những ngón tay cùn cùn sẽ lại xót hơn bởi ...tiền đâu dễ kiếm. Lại chợt bài lai nghe nhơ nhớ câu hát mà ...chưa một lần nào tôi kịp hát cho người tôi thương nghe cả. Vậy mà... mùa đã vội tan theo con nước trước nhà. 

" Rủ nhau lên đất bảy làng
Hái rau choại chột, nhổ bàng về đương
Choại chột thì chấm nước tương
Bàng thì đương nóp người thương tôi nằm

Chợt ....nhớ mùi phèn chi mà đến lạ vậy trời ?!!!

Vào rừng, hay vùng bưng, trũng  hái đọt choại . 

bó rau lại thành từng bó nhỏ 

Chia đọt choại ra từng bó nhỏ xíu xiu vừa tay nắm để tiện bán

Zoom cận cảnh 

Một cảnh quen thuộc thường thấy dọc đường về miền Tây. 

Món gỏi rau choại

Rau choại xào tỏi ăn cực ngon. Ai giàu có thì bỏ thịt bò vô xào cho thêm phần bổ béo. Hí hí 


Rau choại luộc đây. Ngon - bổ - rẻ đây !



Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Hỏi nhỏ thôi, Anh ... có nhớ em không ?


Tặng cho Anh nào tui...hổng bao giờ nhớ. há há 


Em chẳng có dòng sông nào giấu hết nỗi nhớ anh.
Là nhớ vậy thôi.
Như bờ mỏi mòn ngóng con nước lớn ròng ngày đôi bận
Như ruộng ngập phèn mong bước chân người về khai khẩn
Nghe mai hương lúa rực đồng ...
Cho đất mặn trổ hoa...
Người ta bảo cái nhớ thiệt thà.
Em chẳng biết đâu !
Chỉ thấy con sông trước nhà buồn thiu không nói
Con Vện ngoài sân cúi đầu hờn dỗi
Ngày nắng không về...
Rào vắng bóng người sang.
Ờ ! Chắc tại điên điển vội vàng cho mùa vội sang ngang
Bần chưa rụng trắng sông mà nhớ nhuộm chi màu hoang hoải
Câu hát thương nhau chưa kịp trao.. mà ...
...sông cuộn nắng trôi biết bao giờ trở lại ?
Bàn tay mười ngón chợt gầy
Đan đêm trôi bên song thưa ...
Chẳng thèm nhớ nữa đâu !
Nhớ mấy cũng bằng thừa.
Đó ! Anh thấy chưa,
Sáng nay trời văn vắt, xanh chi xanh đến lạ !
Bến nước rộn ràng thuyền về xôn xao tôm cá
Em hong tóc nghiêng trềm,
Hương bưởi ngập ngừng đưa.
Ron rén luồn tay vuốt lưng gió nghịch đùa
Hỏi nhỏ thôi :
- Anh nè ! Có ... nhớ em không hén ?!


..........................................

P/s : Cho Tám em đính kèm khoe ...cái sự chụp choẹt ngớ ngẩn của Tám trong chuyến về miền Tây vừa rồi. Dĩ nhiên là ...không đẹp như người ta, nhưng là của Tám, nên ...Tám thấy đẹp. hí hí 

cảnh dọc đường về Mộc Hóa 

 Dòng sông chảy ngang qua thị xã Thạnh Hóa


Một góc rừng tràm 





 Ghe chở bán cây giống . Vừa chạy trên sông vừa bắt loa rao nghe ..." ác " lắm. hí hí

 Đây là hình ảnh cây cầu huyền thoại một thời của xứ tui. Nơi tui và anh Sỏi Ú mấy lần hò hẹn đều bị ...hụt bởi anh Salam theo canh ...cầu. hic hic 



Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Chị ơi, về nhặt lại nửa nụ cười




Về đi chị !
Ngày đã muộn còn đâu
Đừng thả nửa nụ cười cho sông trôi chẳng nỡ
Chẳng dám trách chi một chiều gió trở
Lạc mất nửa nụ cười...
Chới với ...
Cánh tay buông...
Chị mang nửa nụ cười buồn
Mắt rưng rưng,
Lần vá giấc mơ con , chị mong tròn câu duyên nợ
Con nước lớn ròng đong mấy nhịp phù sa nối đôi bờ bồi lở
Mà lòng người ...mênh mông ....
Mênh mông...

Chị ơi ! Đừng bắt tội buổi chiều trong
Cỏ nát nhàu dấu chân qua giấu cho riêng mình tiếng nấc
Điên điển dặt dìu xua nắng về đầy chật
Khúc sông gầy chở nhớ mấy mùa trôi...
Về đi chị ! Mùa lũ chạm bờ rồi
Về nhóm lại bếp lửa hồng nghe bung mùi thơm cơm ngọt
Nửa nụ cười chị rơi giữa một chiều đắng đót
Hóa chiếc hôn mềm môi ngoan

Về đi chị ! Về nhặt lại nửa nụ cười, xếp lại những đa đoan
Về mà đặt tay mình vào đôi tay đang đón đợi
Sâm sấp ngoài hiên vàng rươm hương nắng mới
Chị ơi...  Về ! Về đi chị ... 
Chị ơi !!!




Ảnh phơi  đệm cói. Không liên quan nhưng ...muốn khoe chút vị miền Tây nên khoe thui. hì hì 




Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Pr O.X


Em của ngày hôm nay ... Ú nu ú nù 



Nó cũng có một ông xã đàng hoàng nha, như bao người vợ có chồng khác. Mấy bạn cứ hay hỏi chồng nó cứ đồn chồng nó đi thề non hẹn biển với Thị Mầu nào bỏ nó ở lại một mình chăn vịt giữa đồng không mông quạnh. Không có đâu ! Để nó kể một chút về... Đứt Lưng Quần của nó nha ! Chút xíu thui hén !

Nó quen OX năm nó học đại học năm thứ ba. Tình cờ thui, hè năm đó nó dọn nhà sang khu trọ mới. OX  lúc ấy ở trọ phòng đối diện phòng nó đang ở. Và lúc đó chàng đã có người yêu , một nàng cái chi cũng dài : tóc dài đen nhánh, chân dài ngun ngút, hàng mi cũng dài che kín cổng tâm hồn lun. Cô ấy đến từ Quảng Bình - giờ nó mới biết đó sẽ  là nơi mà hai chục năm sau tui bưng trầu cau hỏi cưới dâu nè. Nói chung là đẹp. Nó thấy cô ấy mà nó còn mê mà. Nó cũng vài lần gặp chàng đứng cùng nàng tán hươu tán vượn trước cửa nhà chàng. Lúc đó có cho vàng nó cũng không nghĩ sau này chàng sẽ là OX của nó. Trong khi đó, thằng con chủ nhà nó thuê, tuổi cũng ngang nó, thời ấy trong khi tụi nó xe đạp không có mà đi, thì hắn đã chễm chệ  Spacy láng cóng . Hắn rất tốt với nó, chứ không phải vì giàu mà hắn chảnh. Nhưng không hiểu sao, nó chả thích nỗi. Cứ làm cho hắn lên bờ xuống ruộng, quê độ liên khúc vì tính khí dở dở ương ương của mình.

Thế rồi một tối học bài bên cửa sổ phòng trọ, một tờ giấy nhỏ được bắn từ bên cửa sổ phòng trọ đối diện sang bàn học nó. Mở ra, 4 câu thơ con cóc, đại ý là xin làm quen. Kèm theo một cái tên dài lòng thòng, dây nhợ. Là của chàng í. Nó rất ghét, vì nó thấy đã có bạn gái rùi mà nhí nha nhí nhảnh, lăn tăn con cá cảnh thế kia, bố ai mà chịu nỗi. Nên nó lơ, xem như không thấy, cứ nghĩ là rác, quét bỏ thui. Chàng lì ghê, cứ bắn sang miết. Thấy không khả quan, chàng bò sang tận nhà trọ nó, xin chủ nhà cho lên phòng tụi nó - vì lúc đó nó ở chung với hai nhỏ bạn nữa ở căn phòng trên gác . Hôm ấy nó đi dạy kèm về thấy có bao ...chôm chôm nho nhỏ, mới biết là có chàng giá đáo.

Và cứ như thế suốt mấy tháng, chàng vẫn không biết tên thật của nó. Nó nhớ chàng hỏi nó tên gì, nó nói : Duy. Chàng cứ ngạc nhiên sao con gái mà tên lạ vậy. Nó trả lời : tại thích. Có khi thấy chàng cứ lò dò sang mãi, nó hỏi : qua chi qua hoài vậy, có khùng không ? Hình như có bao nhiêu cái vô duyên, nó toẹt ra hết. Chàng vẫn cứ lì y như vậy. Có ai mà vừa có người yêu - chỉ ở cách nhà nó mấy căn thui, lại ngang nhiên đi tán gái như vậy không chứ ? Mấy đứa bạn cùng phòng bảo nó đừng dây dưa với người có mới nới cũ như thế. Nó thấy cũng có lý. Bực quá, nó và mấy đứa bạn chuyển sang khu trọ mới. Không một lời từ giã, không một cái địa chỉ để lại.

Thế mà chàng vẫn tìm ra. Vẫn mò sang chỗ mới.  Và  nó  nhớ năm nó đồng ý làm bạn gái chàng , năm ấy Sài Gòn lạnh chi mà hết hơi luôn. Nó mặc áo ấm mà ra nhà còn run cầm cập. Sáng chủ nhật đó, chàng đạp xe từ Gò Vấp qua nhà trọ nó ở  Quận 10. Nó mở cửa, nhìn ra. Nhìn chàng run lẩy bẩy trong cái áo sờn cũ mỏng tang, chiếc xe đạp cà tàng mất hết cả vè rúm ró nơi góc tường. Tự dưng nó thấy...tội nghiệp . Vậy là ưng thui. Ưng mà chưa kịp nhận ra nó có yêu hay là không nữa.

Tính nó lúc ấy hơi .. khùng. Nó nhớ chỉ vì một câu nói của Duy, mà nó nhất định nghỉ chơi, không thèm nhìn mặt Duy nữa, mặc cho Duy năn nỉ như thế nào nó cũng không lay chuyển. Thế mà khi quen OX, nó lại bị sốc toàn tập vì chàng, chính nó cũng không ngờ, không tin sao mình lại có thể dễ dàng bỏ qua những chuyện như vậy.
Nó còn nhớ lúc OX vào thăm nó, vô tình tui thấy trong cặp chàng có quyển nhật ký, ghi vài ba vần thơ con cóc. Có một bài , nó nhớ tất rõ, ghi " Thương tặng Cửa Sổ " với những câu thơ cũng...hơi hơi dễ thương
" em thẩn thờ vào ra
nụ cười còn một nửa
nếu em không ra nữa
nụ cười còn phần ba "
....
Bài thơ rất dài, nhưng vì nó đọc có một lần duy nhất đó, nên không tài nào nhớ hết. Lúc ấy, nó thấy vui vui, cười khì khì một mình, nghĩ là OX viết...tặng nó. Ai ngờ, khi nó đọc đến hết bài , mới thấy câu : " thương tặng...Lương Thị Mỹ Lệ ". Tên cô cái chi cũng dài í. Trời ! Choáng !  Nó cắt ngay, dọn nhà đi lập tức, không muốn gặp người gạt mình như thế.

Một lần nữa chàng lại tìm ra nó. Nói thiệt, nếu OX lúc ấy mà đi Spacy giống gã nhà giàu kia thì có lẽ nó cho de liền không lăn tăn suy nghĩ nhiều. Nó cứ như bị ma ám, thấy chàng dép đứt, xe đạp không có, đi bộ từ Gò Vấp vào tận quận 10, rồi lang thang tìm nó, nó cầm lòng không nỗi. Nó nghĩ, thui thì biết sai mà sửa là tốt rồi, chứ nhìn chàng tội thế kia, làm thế ác quá. Nó sợ bị mang tiếng tham sang phụ khó.

Lần thứ hai  nó nói chia tay chàng cũng vì ...tính trời ơi này. Số là quen đó, nhưng nó vẫn không tin chàng được. Không hiểu sao nó mơ hồ cảm thấy chàng có gì đó giấu nó. Nhất là sau khi nó đọc những lời chàng viết cho mỹ nhân ngày ấy của chàng. Thế nên, nó đã dại dột quyết định thử chàng một lần nữa, xem trong lòng chàng, nó đang đứng ở vị trí...thứ mấy.

Lúc ấy, nó đã đi làm ở công ty du lịch. Môi trường làm việc cởi mở, nên bạn bè từ Bắc - Trung - Nam miền nào cũng có. Cô bé làm chung với nó vô tình cũng là người Quảng Bình - cùng quê với cô người yêu năm ấy của OX. Nó đã đưa số di động của OX cho nhỏ, nhỏ giả thành nàng Lệ, điện thoại cho chàng của nó. Khỏi phải nói chàng mừng tới cỡ nào sau bao nhiêu năm lạc tin nhau giờ tìm lại được. Sau nhiều lần tám với nhau qua điện thoại, nó kêu nhỏ hẹn chàng ở nhà nhỏ đi - nhỏ ở chung cư gần chợ Tân Bình. Và nó gần như chết lặng khi thấy OX chạy quanh khu vực ấy, hỏi thăm từng nhà về cô Lệ - không có thực. Nó tận mắt thấy, nhưng chỉ ngồi im, xem, rồi lặng lẽ đi về.Nó lại dọn nhà một lần nữa.

Tưởng vậy là xong, hết phim để xem, chẳng còn gì để nói. Nhưng trời xui kiểu gì mà nó dọn đi đâu, chàng cũng tò tò theo ấy, trốn ở đâu chàng cũng tìm ra. Chàng ám cả ngày từ sáng tới tối. Rồi chàng ngã bịnh. Phải vào viện, nhà chàng chẳng có ai ở Sài Gòn này.   Nhìn chàng thế kia, ai nỡ nào không vào thăm, không nuôi ? Giận thì giận lắm, nhưng rồi lại nghĩ, cũng tại nó. Phải chi nó đừng bày ra cái trò thử thách, bói toán tình yêu vớ vẩn ấy, thì ít ra, đến lúc này, nó vẫn cứ tin nó là...Duy Ngã Độc Tôn trong lòng chàng. Vậy đó, rồi lại thôi, lại bỏ qua, lại dửng dưng như chưa từng nghe gì, thấy gì. Dù đôi lúc, lòng cũng hơi..lăn tăn suy nghĩ.


Ba năm quen nhau ,  nó kết thúc bằng một đám cưới...chẳng coi ngày, không có cả đôi nhẫn cưới . Mà hình như là ý trời hay sao í, đến giờ, tay nó vẫn chưa từng đeo chiếc nhẫn cưới nào. Trống không cả mười ngón. Nó cưới  là vì nội hơn vì nó. Nó nhớ nó qua nhà bà cô chơi, cô nói sao hai đứa không cưới, để lâu vậy nó thiệt thòi.  Tối hôm ấy nó về, nghĩ tới bà nội, sợ bà nội mang tiếng dạy cháu không nên người. Nên nó chỉ điện thoại hỏi chàng " giữa tháng 8 này nhà tui có giỗ, tui về quê, nếu muốn cưới tui, thì ông nói ba má xuống nhà tui làm đám hỏi, xong 2/9 là sinh nhật tui, cưới luôn. Còn không thì thôi, đường ai nấy đi, tui đi lấy... Việt Kiều". Nó nói  như thế vì nó có cơ sở để chảnh. Dù quen nhau 3 năm, nhưng nói thiệt, giữa nó và chàng, chả có gì để nó phải hối tiếc cả. Chính vì yêu với cái đầu tỉnh táo, nên sau này, khi đã là vợ chồng, dù ai có nói nó ra sao,  OX chỉ cười trừ cho qua. Vì OX biết nó là người như thế nào mà.

Quay đi ngoảnh lại cũng đã hơn chục năm rùi. Có thể sau này không có gì là mãi mãi, nhưng nó vẫn tin, gặp nhau, yêu nhau là duyên, thành vợ thành chồng là nợ. Đã là nợ thì phải trả. Nó đang rất  " vui " được trả nợ đây.
....................

P/s: Lục  lọi quyển Nhật Ký đời Cô Lựu.... Đạn, tui moi ra được bài ngắc ngơ kể khổ này. Lâu lắm rùi, chỉ là... buồn quá, mà không một chút cảm xúc nào để viết cái gì, đến cả cái chuyện buồn của mình cũng chẳng biết kể thế nào, tính alô cho anh Sỏi Ú xả thì alô lộn số của Trai đẹp nào chả biết. Nên thui, moi tâm tư cũ úp lên cho có sắc màu tí. hic hic 
À quên, kể khổ là phụ thui. Mục nhọt chính là ...tui khóc cho bà con động lòng mắng mỏ vài câu cho đỡ buồn đây. Tui thấy tui hiền hậu quá trời đất, cùng lắm tui có gian tế sơ sơ chừng vài chục chỗ, gây án vài trăm vụ nhỏ xíu như cái móng...heo thui. Cũng có dối gian kha khá - tui cá là ai cũng có ít nhiều gian dối trong đời chứ làm gì có ai chưa từng nói dối. Nhưng suy cho cùng, chả hại chết thằng Tây nào, cũng chả lợi dụng ai đồng xu cắc bạc nào. Vậy mà, mấy hôm trước, có 2 cao thủ sơn đông mải võ ở cầu cống nghẹt nào đó ngoi lên, chui xộc vô ngay cửa nhà ông anh đáng kính của tui, bình phẩm cái dáng ngồi quá ư thần tiên tỉ tỉ của tui, bảo tui ... " du đãng nửa mùa", " thấy ớt mà tưởng cà chua"....  Lạy trời, may cho tui là ngồi nhà tui, mà còn sộc mõm vào mắng thế. Tui mà vác cái dáng ngồi mất nết của tui chổng vào ngọ môn quan nhà các vị cao thủ ấy, chắc tui bị treo cổ ngay chứ chẳng chơi. 
Buồn buồn khoe ...hình ngồi duyên ơi là duyên của Tám. Ngồi vầy mà bị chúng kéo tới tận cửa chửi mới đau chứ. Tui hiền quá mà ! Chờ đó, tui ...dữ lên chút nữa, cỡ...1/1000 anh Sỏi Ú thui, tui mắng cho biết mỏ. Hứ. 

Dáng này là ngồi ...chờ người nơi ấy mà ...chờ hoài không thấy 

Hình này thời sinh viên xa lắc rùi - đây cũng là bức ảnh mà tui bị các Thánh Đạo Đức nhào vô chửi tơi tả dù...tui chả có ...Lê hoàng miếng nào với mấy thánh đó cả. Tự xét có phải mình ...iu nhầm chồng các Thánh k mà bị mắng dữ thế. 

Đứng vậy thui, chứ giờ thả thử con chuột./..con lại gần cái là la làng chạy cong đít lun. hic hic