Nhãn

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Có một Pleiku trong nỗi nhớ ...



Pleiku đón tôi bằng một mưa vùng vằng. Phố núi ướt sũng. Tôi thoáng nghĩ :" Thôi rồi... ".

Và tôi gặp chị. Một vòng tay ấm áp với khuôn miệng cười rộng mở. Như có lửa. Mắt lấp lánh niềm vui lan tỏa. Tôi không biết đôi mắt Pleiku trong bài ca ấy nó đẹp như thế nào. Tôi không biết ly cà phê Ban Mê say lòng như thế nào. Nhưng tôi đã thấy một Pleiku, một Ban Mê thật gần, thật đẹp.

Đẹp lắm trong mắt tôi lúc này.

Là khi tôi nhìn chị nói, ngắm chị cười. Tôi thấy một Pleiku nồng nàn đến lạ. Phải hết lòng lắm mới đủ kiên nhẫn chờ đón bạn hàng giờ ở sân bay trong cái lạnh hun hút gió. Phải nhiệt tình lắm mới tạm gác lại công việc tháp tùng cùng bè bạn dù tôi biết người như chị rất rất bận. Tôi biết sẽ có một Pleiku trời ơi đất hỡi đang gào thét ngoài kia. Một Pleiku không như tôi nghĩ. Nhưng cần gì. Pleiku trong mắt tôi chính là chị. Đẹp nồng say lạ. Vậy thôi là đủ yêu rồi.

Là khi tôi ngồi trên xe. Nhìn những cung đường lượn vòng uốn khúc xanh mướt áo rừng. Màu đất đỏ ong óng trong nắng muộn. Tiếng hát rộn ràng của những giọng ca " có tuổi chưa kịp có tên", hát chẳng hết nỗi một bài ca tập thể, hát vài câu lại cười giòn khua nắng, xua tan cái mệt mỏi những ngày dài rong ruổi. Ừ thì mắt đầy vết chân chim. Ừ thì nụ cười không còn thơm lúa mới. Ừ thì tóc đã điểm sương rồi. Nhưng họ vẫn hát. Vẫn cười. Buồn vui ngày cũ thoáng hiện đâu đó trên những câu chuyện huyên thuyên rớt lại bên con đường từng in dấu chân qua. Phố Núi chợt mềm rơi nốt lặng.

Là khi tôi lặng lẽ nhìn từng con voi phe phẩy mấy cái đuôi xơ xác buồn thiu nhìn tôi đến ám ảnh. Lời thuyết minh của hướng dẫn văng vẳng bên tai. Rừng có xa đâu mà voi thì ngơ ngác giữa đám người xa lạ mua vui trong thoáng chốc. Buôn Đôn không rộn tiếng cồng chiêng như lời kể. Buôn Đôn chỉ có những con voi nhăn nheo với ánh mắt tội nghiệp đến xanh lòng. Đến cái gió đến cái nắng cũng chùng chình rơi đến tội. Thấy mà thương!

Đêm nghiêng dần cho phố núi là đà say. Ban Mê chìm vào giấc ngủ. Như tôi, ngày mai thức dậy đã thấy một Sài Gòn ngập nắng.

Không biết có nỗi nhớ nào mang màu đất đỏ Tây Nguyên?!
....
Ảnh : Pleiku - Kontum tháng 4/2017


 Cảnh dọc đường đi





 Cà phê sáng ở Pleiku
 
 






 

 Rời khỏi nhà thờ, tui may mắn được gặp lễ hội cồng chiêng 4 năm mới có một lần. Và đây cũng là lần thứ tư Lễ hội được tổ chức. Tui không hiểu lắm về ý nghĩa các vũ điệu ấy, chỉ thấy là các em nhỏ múa bằng cả sự nghiêm túc say mê và háo hức.

 
 
Đôi mắt Pleiku




Dọc đường đi, mỗi điểm dừng chân , tui thật sự có rất ít thời gian để cảm nhận hay quan sát được gì. Chỗ nào mọi người cũng dừng chút rồi lại hối nhau lên xe. Thật sự tui rất mệt. Tui thích đi kiểu tà tà của tui quen rồi. Giờ cứ chạy theo thời gian chung, tui lại say xe, nên giờ mà hỏi tui những nơi đi qua, tui không chắc mình nhớ được gì không nữa.










  
  Đến Ban Mê Thuột.
 

26 nhận xét:

  1. Đọc "Có một Pleiku trong nỗi nhớ ..."
    Chợt nghe giai điệu "Còn Một Chút Gì Để Nhớ" (Phạm Duy) thoảng trong lòng...
    Ngắm ảnh... người thật đẹp... cảnh thật đẹp...
    Mơ một lần được đến Pleiku... ngắm tóc mềm, mắt ướt một phen...
    Hi hi hi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Coi vậy chứ ở ngoài bèo nhèo thua mảnh đã mèo nữa á anh. Hic hic

      Xóa
  2. Chúc lành cho một chuyến đi vui,để lại nhiều ấn tượng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thanks bạn hiền nhiều. Lâu quá k gặp rùi. Bữa nào sang lục lọi nhà bạn hiền mới đc. Hì hì

      Xóa
  3. Buổi chiều ở Pleiku có gì lạ đâu hở em?
    Có nỗi cô đơn trong cõi sương mù
    Có phố buồn hiu có đêm giấu mặt
    Có giấc sầu dài trong cõi thiên thu…

    Từng bước, từng bước thầm
    Hoa vông rừng tuyết trắng
    Rặng thông già lặng câm
    Hai đứa nhiều nuối tiếc

    Sương mù giăng mấy đồi
    Tay đan đầy kỉ niệm
    Mưa giữa mùa tháng năm
    Dật dờ cơn gió thổi

    Một tháng không trăng rằm
    Mây núi ôm trời thấp
    Giá rét về căm căm
    Cao nguyên mù đất đỏ

    Từng bước... từng bước... thầm
    ...
    Tp nhỏ ngỡ bàn tay em, quyến luyến
    Mỗi bước chân bậc đá gập ghềnh
    Gió mùa khô xoáy tròn bụi đỏ
    May mà anh nhận ra em.

    Pleiku như choàng áo ấm về đêm
    Con đường nào cũng là công viên hò hẹn
    Chỉ lạnh mỗi lần... không đến
    Dù vòm thông che kín gió trời

    Dài theo con suối dòng sông
    Bay theo ngọn gió phiêu bồng thảo nguyên
    Lượn theo đôi cánh tay mềm
    Vòng xoan... nhảy lửa đêm bập bùng

    Thắp nến cho hồng đêm hóa thân
    Gọi ai sầu rụng biết bao lần
    E.. chưa về đến nên đời quạnh
    Lá cỏ khô vàng đau bước chân

    ....Chuông dứt đêm tàn... chợt tỉnh
    Tiếng hát còn nghe tận chốn nào
    Tình yêu sương liễu – T... buồn quá
    Chụp ánh triều dương ngã té nhào

    Phố trong sương và em cũng trong sương
    Sương và phố quyện vào em lãng đãng
    Cả thành phố bềnh bồng trong biển trắng
    Chỉ cây thông là mãi dáng phong trần

    Phố núi cao, phố núi trời gần
    Phố xá không xa nên phố tình thân
    Đi dăm phút đã về chốn cũ
    Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

    Xin cảm ơn thành phố có em
    Xin cảm ơn một mái tóc mềm
    Mai xa lắc trên đồn biên giới
    Còn một chút gì để nhớ, để quên

    Pleiku bây giờ phố xá thênh thang
    Sao anh vẫn nhớ những con đường ngày xưa.
    Rất nhỏ.
    Những con đường ngày xưa mịt mờ bụi đỏ
    Bướm vàng bay che khuất cả trời chiều…
    ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khai thiệt coi. Thơ anh hay thơ ai vậy để em biết mà chém chứ? Hì hì

      Xóa
    2. Thơ của BST đấy - em cứ chém thoải mái đi - không sao đâu! Có người chịu mà...hì hì. Có chém thì cũng chọn trước cho mình một con đường an toàn nha ! Chứ không thì bị người ta nhốt đó....Anh nói rồi đó - Xong rùi...hí hí hí...

      Xóa
    3. Em bít BST là ai em chết liền á

      Xóa
  4. Có nỗi nhớ mang tên Pleiku
    Có tình yêu mang tên Pleiku
    Có ảnh người đẹp mang tên Pleiku
    Có Khi Nào mang Pleiku bên hông?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Pleiku em để nơi phố núi.
      Anh có về nhớ lụm....giắt vô hông.
      Há há

      Xóa
  5. Hôm nay Sỏi tôi mới tìm được trang Bốc lờ này ... Điên hết cả người ! định bụng trốn anh hử!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thằng con ưu tú của em nó thay tên đổi họ thay avatar em ra nửa Tây nửa Việt vậy á Ca. Em k bít đường sửa lại lun mới ghê. hic
      Em cũng đang điên với nó trong tuyệt vọng nè. Hic hic

      Xóa
  6. Hehee nhìn pà tui iu mất kakaaa !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Iu đi. Coi ai quoánh ông bít liền há ông Ù hén. Hí hí

      Xóa
  7. Đọc lời com của các fan nhà em mà chị cười đau pụng luôn nè . Thật là một chuyến đi thật vui và nhiều kỷ niệm há Tám ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đi vui chị iu . mà di chuyển nhiều quá em say xe nữa nên về đuối lun.
      Bên chị bầu cử xong chưa chị ui?

      Xóa
  8. "Mới lao nhao ồn ào ngoài cổng, vừa bước vào khuôn viên nhà thờ, chả ai bảo ai, tự dưng cũng thấy mình" ...mún mặc cùn dài cho đàng quàng mà chợt nhó đây là play ku. . .hehe

    Trả lờiXóa
  9. Trông mấy cái hình của tám ....thích quá ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình ảo banh chảo á anh. Mấy cái phát gớm y mẫu là giấu hết roài. Há há

      Xóa
  10. Về blog thấy yên lành quá, nhớ những ngày viết bài trên blog và đi thăm các blog bạn bè .....
    Cũng lâu rồi chị chưa đến nhà ai ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ blog thời Yahoo và blogspot mới chơi chị hén. Giờ thì vắng cả rồi. Hic

      Xóa
  11. "Trái tim anh muốn vỡ tan rồi
    anh ko dám nhìn vào đôi mắt ấy
    đôi mắt Pleiku...Biển Hồ đầy"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài này em nghe Siu Black hát ghiền lun nè.

      Xóa
  12. Lâu rồi chị mới sang thăm em gái.
    Những hình ảnh nơi miền cao rất đẹp ,mong có dịp nào đó sẽ đến nơi này tham quan,và em tôi hôm nay lại đẹp hơn năm xưa nhiều lắm đó .
    Chúc em luôn vui em ái nhé !

    Trả lờiXóa