Thứ Tư, 29 tháng 8, 2018

Hỏi

Em mỏi mệt rồi. 
Có ai không?
Ngồi cạnh em đi!
Đừng nói gì
Cầm tay em đi! 
Đừng hỏi chi
Cho con trăng rụng bên thềm trắng đêm.

Có ai không? 
Có ai không?

Có ai mua mớ xuân hồng
Chợ tan em gánh chữ " đồng " đổ sông.

Có ai không? 
Có ai không?

Đã không thương thì đừng trao câu hứa
Chứ lạt buộc bừa nát mạ ruộng em.
Cầm bằng duyên chẳng ra duyên
Lúa mùa không trổ
Lụy phiền mẹ cha.

Em thương em thiệt thà
Đi  qua mùa thay lá
Rẩy run trăng cuối hạ
Đêm nay ai hát ru đời cùng em ?

Có ai không?
Có ai không?

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Chị Oanh.

Ngày tôi gặp chị. Lần đầu tiên trong chuyến đi Tây Ninh. Tôi vốn không phải là người dễ bắt chuyện và giỏi xả giao,  nếu không muốn nói có phần lạnh lùng.  Chị ngồi cạnh tôi.  Trong màu áo hoa xanh và chiếc quần ghi đỏ - một style ăn mặc không mấy ấn tượng với tôi.  Nhưng phải nói nhờ sự hoạt bát của chị,  tôi thấy mình không lạc lõng.

Sau ngày ấy,  thi thoảng chị cùng tôi hẹn hò nhau cà phê tám đủ chuyện trên trời dưới đất.  Mỗi lần nói chuyện với chị,  tôi thấy yêu đời thêm một chút.  Chị không chồng không con,  chị có buồn hay không tôi chẳng biết. Và cũng không dám hỏi.  Phụ nữ mà, ai cũng mong cho mình một bờ vai, một mái ấm riêng mình.  Có ai muốn làm chiếc bóng lẻ loi trên đường đời mệt nhoài như thế! Rất nhiều lần trò chuyện cùng chị,  nhưng chưa một tôi hỏi về chuyện chồng con.  Tôi sợ chạm vào những góc khuất đau nhói.  Cũng như tôi thôi. Tôi rất sợ khi ai hỏi đến cái tình yêu bóng mây của mình. Bạc như mây trời!

Rồi một ngày nghe tin chị bịnh.  Tôi đến thăm.  Chị vẫn nụ cười tươi lạc quan hy vọng sẽ qua khỏi.  Tôi mơ hồ cảm nhận chút gì đó nghẹn ngào khi chị buông lơi câu nói " ung thư mà em, sao trị hết được.  Nó di căn tới xương rồi.  Nhức khớp lắm em ơi... "

Công việc,  cuộc sống cuốn tôi đi.  Tôi vui với niềm vui của tôi,  tôi buồn với dở dang của tôi,  tôi lúc nào đó không còn nhớ gì đến chị nữa.  Thi thoảng giật mình,  bất chợt gọi cho chị,  điện thoại luôn ngoài vùng phủ sóng.  Lại nhủ chắc chị đang bận.  Rồi lại quên béng ngay. 

Đến hôm nay,  khi nghe tin chị đã mãi mãi ra đi,  tôi bần thần thảng thốt. Tôi vẫn chưa kịp đến bịnh viện để thăm chị lần nữa. Lời chị nói khi tiễn tôi ra cửa " lần sau chị khỏe khoẻ tí chị em mình đi cà phê nha... " như một cái hẹn không thành.  Chị đến rồi đi,  không để lại chút nợ đời nào.  Có chăng,  chỉ là nỗi nhớ....

Đi bình an chị nha! Nơi  ấy sẽ không còn những cơn đau hành hạ chị nữa.  Chị sẽ lại cười thật tươi. 
" Như ngày đầu chị ôm em vào lòng,  chị hén!  "

Hình như đêm qua trời đổ mưa dầm. 
Ngày chị đi,  tháng bảy lưng chừng lời hẹn.

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Có một Pleiku trong nỗi nhớ ...



Pleiku đón tôi bằng một mưa vùng vằng. Phố núi ướt sũng. Tôi thoáng nghĩ :" Thôi rồi... ".

Và tôi gặp chị. Một vòng tay ấm áp với khuôn miệng cười rộng mở. Như có lửa. Mắt lấp lánh niềm vui lan tỏa. Tôi không biết đôi mắt Pleiku trong bài ca ấy nó đẹp như thế nào. Tôi không biết ly cà phê Ban Mê say lòng như thế nào. Nhưng tôi đã thấy một Pleiku, một Ban Mê thật gần, thật đẹp.

Đẹp lắm trong mắt tôi lúc này.

Là khi tôi nhìn chị nói, ngắm chị cười. Tôi thấy một Pleiku nồng nàn đến lạ. Phải hết lòng lắm mới đủ kiên nhẫn chờ đón bạn hàng giờ ở sân bay trong cái lạnh hun hút gió. Phải nhiệt tình lắm mới tạm gác lại công việc tháp tùng cùng bè bạn dù tôi biết người như chị rất rất bận. Tôi biết sẽ có một Pleiku trời ơi đất hỡi đang gào thét ngoài kia. Một Pleiku không như tôi nghĩ. Nhưng cần gì. Pleiku trong mắt tôi chính là chị. Đẹp nồng say lạ. Vậy thôi là đủ yêu rồi.

Là khi tôi ngồi trên xe. Nhìn những cung đường lượn vòng uốn khúc xanh mướt áo rừng. Màu đất đỏ ong óng trong nắng muộn. Tiếng hát rộn ràng của những giọng ca " có tuổi chưa kịp có tên", hát chẳng hết nỗi một bài ca tập thể, hát vài câu lại cười giòn khua nắng, xua tan cái mệt mỏi những ngày dài rong ruổi. Ừ thì mắt đầy vết chân chim. Ừ thì nụ cười không còn thơm lúa mới. Ừ thì tóc đã điểm sương rồi. Nhưng họ vẫn hát. Vẫn cười. Buồn vui ngày cũ thoáng hiện đâu đó trên những câu chuyện huyên thuyên rớt lại bên con đường từng in dấu chân qua. Phố Núi chợt mềm rơi nốt lặng.

Là khi tôi lặng lẽ nhìn từng con voi phe phẩy mấy cái đuôi xơ xác buồn thiu nhìn tôi đến ám ảnh. Lời thuyết minh của hướng dẫn văng vẳng bên tai. Rừng có xa đâu mà voi thì ngơ ngác giữa đám người xa lạ mua vui trong thoáng chốc. Buôn Đôn không rộn tiếng cồng chiêng như lời kể. Buôn Đôn chỉ có những con voi nhăn nheo với ánh mắt tội nghiệp đến xanh lòng. Đến cái gió đến cái nắng cũng chùng chình rơi đến tội. Thấy mà thương!

Đêm nghiêng dần cho phố núi là đà say. Ban Mê chìm vào giấc ngủ. Như tôi, ngày mai thức dậy đã thấy một Sài Gòn ngập nắng.

Không biết có nỗi nhớ nào mang màu đất đỏ Tây Nguyên?!
....
Ảnh : Pleiku - Kontum tháng 4/2017


 Cảnh dọc đường đi





 Cà phê sáng ở Pleiku
 
 






 

 Rời khỏi nhà thờ, tui may mắn được gặp lễ hội cồng chiêng 4 năm mới có một lần. Và đây cũng là lần thứ tư Lễ hội được tổ chức. Tui không hiểu lắm về ý nghĩa các vũ điệu ấy, chỉ thấy là các em nhỏ múa bằng cả sự nghiêm túc say mê và háo hức.

 
 
Đôi mắt Pleiku




Dọc đường đi, mỗi điểm dừng chân , tui thật sự có rất ít thời gian để cảm nhận hay quan sát được gì. Chỗ nào mọi người cũng dừng chút rồi lại hối nhau lên xe. Thật sự tui rất mệt. Tui thích đi kiểu tà tà của tui quen rồi. Giờ cứ chạy theo thời gian chung, tui lại say xe, nên giờ mà hỏi tui những nơi đi qua, tui không chắc mình nhớ được gì không nữa.










  
  Đến Ban Mê Thuột.