Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Có một Pleiku trong nỗi nhớ ...



Pleiku đón tôi bằng một mưa vùng vằng. Phố núi ướt sũng. Tôi thoáng nghĩ :" Thôi rồi... ".

Và tôi gặp chị. Một vòng tay ấm áp với khuôn miệng cười rộng mở. Như có lửa. Mắt lấp lánh niềm vui lan tỏa. Tôi không biết đôi mắt Pleiku trong bài ca ấy nó đẹp như thế nào. Tôi không biết ly cà phê Ban Mê say lòng như thế nào. Nhưng tôi đã thấy một Pleiku, một Ban Mê thật gần, thật đẹp.

Đẹp lắm trong mắt tôi lúc này.

Là khi tôi nhìn chị nói, ngắm chị cười. Tôi thấy một Pleiku nồng nàn đến lạ. Phải hết lòng lắm mới đủ kiên nhẫn chờ đón bạn hàng giờ ở sân bay trong cái lạnh hun hút gió. Phải nhiệt tình lắm mới tạm gác lại công việc tháp tùng cùng bè bạn dù tôi biết người như chị rất rất bận. Tôi biết sẽ có một Pleiku trời ơi đất hỡi đang gào thét ngoài kia. Một Pleiku không như tôi nghĩ. Nhưng cần gì. Pleiku trong mắt tôi chính là chị. Đẹp nồng say lạ. Vậy thôi là đủ yêu rồi.

Là khi tôi ngồi trên xe. Nhìn những cung đường lượn vòng uốn khúc xanh mướt áo rừng. Màu đất đỏ ong óng trong nắng muộn. Tiếng hát rộn ràng của những giọng ca " có tuổi chưa kịp có tên", hát chẳng hết nỗi một bài ca tập thể, hát vài câu lại cười giòn khua nắng, xua tan cái mệt mỏi những ngày dài rong ruổi. Ừ thì mắt đầy vết chân chim. Ừ thì nụ cười không còn thơm lúa mới. Ừ thì tóc đã điểm sương rồi. Nhưng họ vẫn hát. Vẫn cười. Buồn vui ngày cũ thoáng hiện đâu đó trên những câu chuyện huyên thuyên rớt lại bên con đường từng in dấu chân qua. Phố Núi chợt mềm rơi nốt lặng.

Là khi tôi lặng lẽ nhìn từng con voi phe phẩy mấy cái đuôi xơ xác buồn thiu nhìn tôi đến ám ảnh. Lời thuyết minh của hướng dẫn văng vẳng bên tai. Rừng có xa đâu mà voi thì ngơ ngác giữa đám người xa lạ mua vui trong thoáng chốc. Buôn Đôn không rộn tiếng cồng chiêng như lời kể. Buôn Đôn chỉ có những con voi nhăn nheo với ánh mắt tội nghiệp đến xanh lòng. Đến cái gió đến cái nắng cũng chùng chình rơi đến tội. Thấy mà thương!

Đêm nghiêng dần cho phố núi là đà say. Ban Mê chìm vào giấc ngủ. Như tôi, ngày mai thức dậy đã thấy một Sài Gòn ngập nắng.

Không biết có nỗi nhớ nào mang màu đất đỏ Tây Nguyên?!
....
Ảnh : Pleiku - Kontum tháng 4/2017


 Cảnh dọc đường đi





 Cà phê sáng ở Pleiku
 
 






 

 Rời khỏi nhà thờ, tui may mắn được gặp lễ hội cồng chiêng 4 năm mới có một lần. Và đây cũng là lần thứ tư Lễ hội được tổ chức. Tui không hiểu lắm về ý nghĩa các vũ điệu ấy, chỉ thấy là các em nhỏ múa bằng cả sự nghiêm túc say mê và háo hức.

 
 
Đôi mắt Pleiku




Dọc đường đi, mỗi điểm dừng chân , tui thật sự có rất ít thời gian để cảm nhận hay quan sát được gì. Chỗ nào mọi người cũng dừng chút rồi lại hối nhau lên xe. Thật sự tui rất mệt. Tui thích đi kiểu tà tà của tui quen rồi. Giờ cứ chạy theo thời gian chung, tui lại say xe, nên giờ mà hỏi tui những nơi đi qua, tui không chắc mình nhớ được gì không nữa.










  
  Đến Ban Mê Thuột.
 

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Đợi Nắng



 
 
Mỵ ngồi lặng yên nhìn vào khoảng không vô định. Cuối thu rồi. Cái lạnh se se cứ day day vào lòng mà nghít, mà nhéo. Xót cả dạ. Mỵ không biết mình phải làm gì lúc này. Mỵ ngồi thụp xuống chiếc giường với tấm ra nát nhàu mà chỉ mới trước đó thôi, mắt Mỵ nhòe đi vì thấy điều mình không bao giờ nghĩ tới. Mỵ không nhớ mình đã làm gì, chỉ biết Mỵ đứng yên, bấu chặt vào thanh cửa, nhìn ngơ ngác. Chồng Mỵ đó. Cô cháu gái Mỵ yêu quý đó. Họ đã làm gì Mỵ thế này ? Cổ họng Mỵ nghẹn ứ. Ánh mắt hốt hoảng của cô cháu khi thấy Mỵ , cái nhìn thoáng chút bối rối của chồng Mỵ. Chỉ có vậy. Rồi cô cháu chạy vụt đi, chồng Mỵ lao theo. Họ đi cả rồi. Không ai nói một câu nào với Mỵ. Họ bỏ mặc Mỵ trong căn phòng lạnh ngắt mùi sơn hãy còn mới. Màu sơn hồng. Màu cô cháu Mỵ thích. Không phải Mỵ. Mỵ có thích đâu mà. Mỵ không khóc. Nhưng nước mắt cứ loang dài trên khuôn mặt đen sạm. Mỵ nhìn mình trong tấm gương trước mặt. Mớ tóc đơn giản cũn cỡn, đôi môi tai tái vì lạnh không chút son che giấu, một nét nhìn mệt mõi thiếu ngủ. Ôi ! Mỵ ơi ! Mày cũ kỹ thế này sao Mỵ ơi ! Mỵ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán. Chưa bao giờ Mỵ thấy mình đơn độc như vậy. Mỵ úp mặt vào đôi lòng bàn tay. Òa vỡ...
.......

- Mày có thương không mà lấy nó hả con ? Mày có biết nó nói gì không mà ưng nó hả con?

Má nhìn Mỵ dò xét. Mỵ cúi mặt lặng im né ánh nhìn của má. Trong đầu Mỵ lắp đầy khuôn mặt anh rạng ngời bên cô dâu mới. Anh không nhìn Mỵ. Anh không quen Mỵ nữa rồi. Mắt anh ráo hoảnh khi vô tình chạm mắt Mỵ núm níu, đao đáo. Ôi ! Mới hôm nào đôi mắt ấy soi vào chỉ có hình bóng Mỵ mang nụ cười rực nắng. Bên cạnh anh. Dưới bóng cây trứng cá đầu ngõ nhà anh. Mỵ thấy hạnh phúc mang hình cánh hoa tí nị mỏng tang muôn muốt trắng. Anh nói khi nào học xong, anh sẽ rước Mỵ về chung nhà. Rồi mỗi chiều hai vợ chồng ngồi dưới tàn cây trứng cá này mà trông thằng cu, con tí tung tăng ... Anh nói anh muốn hai đứa có thật nhiều con và ngôi nhà nhỏ sẽ rộn ràng tiếng trẻ con ríu rít. Mỵ tin lời anh nói. Mỵ chờ, Mỵ đợi. Và... cái ngày anh nắm tay cô ấy về ngang ngõ, Mỵ nghe tim mình loảng xoảng vỡ. Anh tránh mặt Mỵ dù nhà hai đứa có xa xôi gì đâu. Con ngõ cụt nắng rọi đầu cửa nhà anh, Mỵ cuối ngõ đã nheo nheo mắt. Gần nhau vậy đó. Gần nhau cho lắm mà giờ đây, tiếng thở dài của Mỵ anh không còn nghe thấy nữa rồi. Chỉ có má. Mấy bận nhìn Mỵ tần ngần tước cánh hoa râm bụt đỏ bầm dưới mái hiên nhà, mắt ngân ngấn nước, má lặng lẽ đến bên Mỵ, vuốt mái tóc lưng chừng con gái. Tay má ron rén siết khẽ đôi vai đang run run kiềm nén của Mỵ, kéo nhẹ Mỵ vào lòng. Má đau như ai cắt ruột, cắt da má. Má dạy Mỵ đàn bà như con nước, dẫu ngày hai bận lớn ròng nắng mưa thế nào cũng tìm đường xuôi về biển lớn. Má dặn Mỵ " không chồng đi dọc đi ngang. Có chồng cứ thẳng một đàng mà đi ". Má nói thằng Hiếu cũng như rể nhà này rồi, nói Mỵ đừng nghe lời ong tiếng ve mà phụ cái tình của nó là tội lắm. Vậy mà ... Giờ đây, thấy má, thằng Hiếu lí nhí chào ngường ngượng rồi lũi nhanh cho khuất mắt. Ngày nó sắp cưới, ba nó sang nhà đưa cánh thiệp mà... hai mái đầu loang loáng bạc chẳng biết nói gì ngoài câu :" tui xin lỗi ...". 
 
 
 Viết cho Tà