Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Chị Oanh.

Ngày tôi gặp chị. Lần đầu tiên trong chuyến đi Tây Ninh. Tôi vốn không phải là người dễ bắt chuyện và giỏi xả giao,  nếu không muốn nói có phần lạnh lùng.  Chị ngồi cạnh tôi.  Trong màu áo hoa xanh và chiếc quần ghi đỏ - một style ăn mặc không mấy ấn tượng với tôi.  Nhưng phải nói nhờ sự hoạt bát của chị,  tôi thấy mình không lạc lõng.

Sau ngày ấy,  thi thoảng chị cùng tôi hẹn hò nhau cà phê tám đủ chuyện trên trời dưới đất.  Mỗi lần nói chuyện với chị,  tôi thấy yêu đời thêm một chút.  Chị không chồng không con,  chị có buồn hay không tôi chẳng biết. Và cũng không dám hỏi.  Phụ nữ mà, ai cũng mong cho mình một bờ vai, một mái ấm riêng mình.  Có ai muốn làm chiếc bóng lẻ loi trên đường đời mệt nhoài như thế! Rất nhiều lần trò chuyện cùng chị,  nhưng chưa một tôi hỏi về chuyện chồng con.  Tôi sợ chạm vào những góc khuất đau nhói.  Cũng như tôi thôi. Tôi rất sợ khi ai hỏi đến cái tình yêu bóng mây của mình. Bạc như mây trời!

Rồi một ngày nghe tin chị bịnh.  Tôi đến thăm.  Chị vẫn nụ cười tươi lạc quan hy vọng sẽ qua khỏi.  Tôi mơ hồ cảm nhận chút gì đó nghẹn ngào khi chị buông lơi câu nói " ung thư mà em, sao trị hết được.  Nó di căn tới xương rồi.  Nhức khớp lắm em ơi... "

Công việc,  cuộc sống cuốn tôi đi.  Tôi vui với niềm vui của tôi,  tôi buồn với dở dang của tôi,  tôi lúc nào đó không còn nhớ gì đến chị nữa.  Thi thoảng giật mình,  bất chợt gọi cho chị,  điện thoại luôn ngoài vùng phủ sóng.  Lại nhủ chắc chị đang bận.  Rồi lại quên béng ngay. 

Đến hôm nay,  khi nghe tin chị đã mãi mãi ra đi,  tôi bần thần thảng thốt. Tôi vẫn chưa kịp đến bịnh viện để thăm chị lần nữa. Lời chị nói khi tiễn tôi ra cửa " lần sau chị khỏe khoẻ tí chị em mình đi cà phê nha... " như một cái hẹn không thành.  Chị đến rồi đi,  không để lại chút nợ đời nào.  Có chăng,  chỉ là nỗi nhớ....

Đi bình an chị nha! Nơi  ấy sẽ không còn những cơn đau hành hạ chị nữa.  Chị sẽ lại cười thật tươi. 
" Như ngày đầu chị ôm em vào lòng,  chị hén!  "

Hình như đêm qua trời đổ mưa dầm. 
Ngày chị đi,  tháng bảy lưng chừng lời hẹn.

13 nhận xét:

  1. Đi lặng lẽ,về cũng lặng lẽ.
    Bạn cũ còn trụ lại blog chỉ ngồi chờ thôi.Ở Fb người đông chẳng biết tìm mô mà thăm hỏi.
    Chúc bạn thân của tui luôn vui,sức khỏe bình an !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Máy bàn mình bị hư. Lỗi gì k bít mà vào blog k dc. May là trên điện thoại vẫn còn cài mục blog. Nhưng đăng bằng dt mình lại k load hình lên dc. K bit sửa căn chỉnh bài ở đâu. Nên lười vô lun. Hì hì
      Rất vui vì vẫn còn vài người bạn cũ còn nhớ. Cảm ơn bạn hiền nhiều nha.

      Xóa
  2. Cuộc đời chỉ thế thôi, gọn nhẹ và giản đơn đến sơ lược. Có lẽ đó là hạnh phúc của một kiếp.
    Em đã trở lại ''Bốc lờ''liệu có ở lại thật hay chỉ là lỡ độ mà ghé qua. Thôi thì cứ mừng đón em cái đã !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. K đá đểu em nha ông Ca bụng bự. Hì hì
      Buồn quá Ca. 2 năm liên tiếp, mỗi năm em tiễn một chị bạn ra đi. Toàn hưởng dương , toàn vì bịnh đột ngột tới. Thấy .... em tính nói tiếp mà sợ Ca chửi em. He he

      Xóa
    2. Cuộc sống thật ngắn và đầy rủi ro em ạ. Có lẽ thực dụng hơn chut nữa cho dễ thở. Em cứ sống theo lý trí thì hơn. Luôn nghĩ và mong em hạnh phúc!

      Xóa
  3. Dữ hông , mừng em đã trở lại blog nè . Bài viết đọc xong mà rưng rưng nước mắt . Đời người chỉ được 1 lần sinh và 1 lần tử . Biệt ly là chuyện thường tình , thế nên em hãy cầu nguyện cho hương linh của chị ấy sớm được siêu thoát là chị ấy vui rồi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết ai rồi cũng sẽ đi. Nhưng mà.... cứ nghĩ tới những người thân yêu của mình k còn nữa thì....

      Chị ấy ngày xưa luôn úp hình lên fb. Chị ấy rất thích chụp hình, rất thích hát, thích làm đẹp. Em ngày xưa suốt ngày cắm like face chị ấy vì nghĩ .... em nói thiệt lòng em lun, như phụ nữ nào cũng thích dc người khác quan tâm. Người k có 1 bờ vai nào bên cạnh mình như chị ấy càng dễ tủi thân. Nên em like bất chấp chị ấy lun.
      Giờ ngồi nhìn ảnh chị ấy cười đủ kiểu mà nước mắt cứ chảy. Tự dưng thấy thương hơn những người xung quang mình chị oi

      Xóa
  4. Khi nào em viết bài ''Cô Tám '' đi em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài đó chắc đợi người khác viết cho em quá anh.

      Xóa
  5. CÓ KHI NÀO...


    Có khi nào hờ hững để ...
    Yêu nhau
    Đời gập ghềnh ...
    Ta vẫn phải bước đi
    Đôi chân dài ...
    Cứ càng ngày càng yếu
    Một câu hỏi ...
    Của tuổi xuân đồng điệu
    Làm cho ta ...
    Biết nhiều thứ ở đời.
    Ta biết yêu ...
    Biết cười và biết khóc
    Biết đắng cay...
    Biết ngọt bùi dối trá
    Biết ở đời...
    Ai sống hay thật giả
    Và biết thêm...
    Về nhân quả
    Nhân quần
    Nếu có phúc ...
    Thì có nghĩa có phần
    Không hờ hững ...
    Có khi nào gặp lại ?
    Để sẻ chia...
    Thân tình, thân ái.

    Há há! lâu ngày không có người để tròng ghẹo cho đỡ ''tự kỷ'', nay thấy em là thấy ngay văn vần để comment

    Trả lờiXóa
  6. Một câu chuyện buồn, ngậm ngùi...
    DVD nghĩ về mình, buồn, ngậm ngùi...
    DVD chào mừng ĐT trở lại blog!




    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui thì xem như chị được giải thoát khỏi đau đớn anh hén.
      Cảm on anh chia sẻ cùng em nha

      Xóa