Nhãn

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Mùa yêu


Anh Lu ( lông trắng ) và nó - Ki ( lông nâu )



Ki đứng chồm cả hai chân lên cổng nhà nó, miệng không ngớt kêu la inh ỏi. Nó muốn ra ngoài. Đã hai ngày rồi nó không có chút gì vào bụng. Nó chạy quanh quẩn cái sân lặng ngắt giữa trưa nắng gay gắt , gào thét khản cổ cũng chẳng ai nghe. Vô vọng. Chủ nó đi đâu mất mấy ngày nay. Sợ tết nhất gần đến nơi nên mới cho nó vào nhà. Bao lâu rồi, không khi nào cậu chủ gọi tới tên nó, dù nó vẫn hằng ngày nằm chầu chực trước cổng nhà . Thấy nó, cậu lạnh băng, có hôm nó lì mặt lũi đầu vào, thì cậu xua nó ra khỏi nhà như bị ma ám.  Nó không hiểu nó đã làm sai chuyện gì, mà cô cậu chủ tống nó ra đường, không cho nó vào nhà nữa.  Nó muốn có một mái ấm . Ai cũng có một gia đình, có một mái hiên để mỗi tối rúc vào nghe hơi ấm. Nó cũng vậy. Nó thèm chết đi được cái bàn tay âm ấm của cậu chủ ngày xưa vẫn hay xoa xoa đầu khi nó còn bé. Vậy mà... Không lẽ vì nó vật mấy con chuột cứ hay chạy ngang mặt trêu ngươi nó ? Không lẽ vì nó hay ...tè bậy vào mấy chậu hoa của cậu ? ... Nên khi, thấy cậu vẫy nó vào nhà, nó mừng, mừng đến  không kịp suy nghĩ gì, chạy thẳng vào sân liếm chân cậu nịnh nọt, hy vọng cậu không tống nó ra đường nữa. Để rồi, hai ngày nay, không một hạt cơm, không một ngụm nước. Nó khát, khát đến cháy cổ. Lưỡi thòng cả ra ngoài, rõ dãi. Nó  chồm ra cổng ngó sang nhà anh Lu của nó. Nó muốn sang bên ấy. Nó đói, đói quặn ruột. Nó tông mạnh vào cửa vẫn không làm cánh cửa suy suyễn chút nào. Mụ Bảy  hàng xóm ló đầu ra, mắng xối xả :

- Mẹ mày, để cho bà mày ngủ chứ. Trưa nắng rầm rầm vậy đố cha ai ngủ được. Chó điên vậy mà cũng nuôi.

Nhìn dáng hộ pháp cộng thêm gương mặt bành bành, cái roi dứ dứ trên tay, nó cảm thấy sợ. Nó cụp đuôi, cúi đầu, nằm bẹp xuống , liếc liếc thử xem mụ đi vào nhà chưa. Con mụ ấy dữ lắm. Hôm nọ đói quá nó lục thùng rác nhà mụ, hy vọng kiếm được chút gì ăn. Chẳng may bị mụ bắt gặp, mụ quất vào lưng nó mấy phát chổi đau điếng. Cái ăn  kiếm đến chảy cả máu , đau như vậy phải phải ì mặt bơi móc để ăn . Ai bảo " làm người thì khó, làm chó thì dễ ", cứ thử đi, một ngày bị đánh, bị chửi, bị xua đuổi không biết bao nhiêu lần chỉ đổi lấy lâu lâu quẳng cho nó vài cục xương thừa . Thử  đi, xem có dễ hay không ?  Con người chỉ toàn bốc phét, giả bộ như vậy đó.


Nó lại đói. Mắt hoa cả đi. Nó không còn nghĩ gì nhiều được nữa ngoài việc : Phải ra khỏi nơi này thôi.  Nó chạy dọc khắp rào mong tìm một kẽ hở nào đó . A ! Có rồi. Nó đứng tần ngần một hồi  trước khoảng hở  kẽm gai chằng chịt giáp với nhà bà cụ hàng xóm - người vẫn hay quẳng sang cho nó dăm đầu cá hôm nó nằm đẻ cạnh tường nhà cụ. Phải thử thôi ! Nó  từ từ nhấp nhứ chui qua. Ui da ! Đau quá! Nó rút đầu lại. Dây gai bén ngót làm nó đau nhói. Làm sao bây giờ ? Nó ngó sang  nhà anh Lu cầu cứu. Nó hy vọng anh Lu sẽ cứu nó. Vì ngoài anh Lu, cả xóm này, có ai thèm ngó tới nó đâu. Nó biết, nó không còn trẻ , không còn mơn mởn để mơ gã Đốm cao to, vạm vỡ đầu ngõ nữa. Gã ấy chỉ khi nào cần đến nó, mới hạ cố hậm hực, giả vờ ghen tuông với anh Lu, để nó nghĩ rằng gã thương nó biết bao. Vậy đó, xong việc , đạt mục đích rồi thì...gã lạnh lùng ngoe nguẩy mông đi, chả thèm ngó đến cái thân gầy rộc của nó sau cơn sinh đẻ. Đàn bà mà sinh nở rồi thì chả khác gì miếng cau héo. Nhưng anh Lu không bao giờ chê nó xấu. Mỗi lần nó chạy sang nhà anh , anh đều mừng rỡ, dúi lấy dúi để đầu vào người nó, mặc cho người nó lúc nhúc bọ chét, mặc cho cả người nó chỉ toàn xương với da...  Có gì ngon, anh đều nhường no ăn trước , đợi nó ăn xong, anh mới rón rén lại ăn. Anh luôn nhẫn nhịn trước mọi dở hơi của nó. Và nó thấy mình được yêu đến lạ.  Không biết tự bao giờ, nó quen với việc nhìn cái dáng nhỏ xíu của anh Lu lúp xúp chạy trên đường mỗi sáng. Rồi nó đi trước, anh lon ton theo sau. Thỉ thoảng cấu véo, cắn yêu nhau bên vạt cỏ khu đất trống. Lắm hôm, hai đứa nằm yên trên bãi cỏ xanh rì rì, gối đầu lên lưng nhau nghe gió vờn khe khẽ, trời dìu dịu mát.    Nó lim dim mắt, nằm yên, mặc cho Lu thủ thỉ thù thì .Chao ôi ! Hạnh phúc biết dường nào. Nó chỉ cần vậy thôi . Một ai đó để gác đầu lên lưng, đánh một giấc trưa không giật mình hoảng sợ bởi tiếng  xe rao bán chó. Nó sợ, sợ lắm những trưa vắng, không ai cho nó vào nhà. Nó sợ những hôm  nằm vật vờ ngoài đường ,  giật mình bởi những cơn ác mộng khi thấy chiếc thòng lọng của mấy tay săn bắt chó siết chặt vào cổ nó. Nó sợ cả những đêm mưa lạnh cóng, rủ mấy nước vẫn bám chặt vào từng sợi lông, thấm sâu từng kẽ da, lạnh run người. Nhiều lúc, nó đứng lặng rất lâu trước cổng nhà cô cậu chủ, nó gồng mình đứng đấy,  mặc cho mưa gió gào thét  cỡ nào, chỉ mong họ thấy nó, mở cổng cho nó vào thôi,  để nó biết nó còn chỗ để về. Nhưng. vô vọng. Vẫn những ánh mắt lạnh tanh, nhạt nhẽo....

Cái đói cào cấu, kéo nó ra khỏi lan man  suy nghĩ . Không được rồi. Nó ngửa cổ, cố gào chút hơi còn sót lại, chỉ mong anh nghe thấy. Và kìa, Anh Lu của nó đã chạy ra kìa. Nó mừng chảy nước  mắt, tru từng hồi dài thống thiết, van nài , hờn dỗi.  Anh Lu đã thấy nó.

Anh  chịu không nỗi, tim như thắt lại, anh  nhảy ầm ầm muốn phá cả cái cổng kia, muốn  chạy đến bên nó, nhưng cổng nhà anh cũng khóa mà. Làm sao anh ra được ? Anh rối lên, chạy ra chạy vào, dọng ầm ầm vào cửa. Hình như cô chủ của anh trong phòng kín, không nghe thấy mọi nỗ lực cầu cứu của anh. Anh bất lực, nhón hai chân lên cửa, dõi mắt nhìn sang nó . Ôi ! Ánh mắt thăm thẳm, gần nhau vậy , thấy nhau đó, mà chả giúp gì được cho người phụ nữ của mình . Anh nhìn nó, lòng đau như xé, anh cào cào hai chân vào cửa, muốn xé nát cái cổng ra. Chỉ vài thanh sắt đơn giản thế này thôi lại ngăn cách anh cùng nó. Muốn chạm cũng không chạm được.  Đau , đau lắm. Anh thấy mình thật khốn nạn, chẳng đáng mặt đàn ông chút nào. Lẽ ra, anh không nên bỏ nó một mình như vậy. Lẽ ra, anh nên kéo nó vào nhà cùng anh, cô chủ tuy có nhăn nhó chút, nhưng thể nào cũng cho nó ở lại bên anh . Vậy mà, anh đã không làm điều ấy, anh vô tình nhìn cửa đóng lại ,  lòng không mảy may suy nghĩ về nó. Để giờ...

Nó nhìn anh vật vã rên rĩ tự trách mình mà ý nghĩ thoát khỏi nơi này càng thôi thúc lòng nó. Không, nó phải đi thôi. Anh đang chờ nó. Cục xương to đùng béo ngậy tủy đang chờ nó. Nó không sợ nữa. Khi bị dồn vào bước đường cùng, một chút hy vọng lóe lên, dù mong manh mấy, cũng phải thử. Không thể ngồi im  chờ chết được.  Hai mắt nó quắc lên, nhìn chầm chầm vào khoảng hở kẽm gai, mồm lẩm nhẩm đếm. 1, 2, 3 ... Ào. Nó tuông mạnh không kịp suy nghĩ, quên cả đau đớn. Nó phượt qua không chút sợ hãi. Ôi ! Nó làm được rồi ! Nó qua được rồi anh ơi ! Anh Lu mừng, mừng lắm, anh hò hét ầm ĩ. Cổng nhà anh rung lên bần bật . Anh muốn cô chủ nghe thấy. Anh muốn chạy ra ôm nó. Nó nhảy chồm lên cửa, môi nở nụ cười sung sướng. Nó làm được rồi nè.

Trên lưng nó, một mảng da tuột cả ra vướng lại bờ rào.  Máu nhỏ giọt chỗ nó đứng. Từng giọt, từng giọt... 


Sẽ không còn những cảnh vui vẻ như vậy nữa...


Vừa nghe tiếng lạch cạch ,anh Lu bật  như lò xo,nhảy chồm cả người lên,  nó quẫy đuôi rối rít.  Cô chủ anh Lu đã ra. Nó biết mà, nó biết thế nào cô cũng ra mở cổng, để rồi xem , thế nào cô cũng mắng  nó câu :

- Có vô không thì bảo ? Tao mệt mày rồi nghen !

Lần nào cô cũng âu yếm  mắng yêu như thế. Vô chứ sao không, nó chỉ chờ có thế thôi mà. Nó cụp đuôi, mặt ỏn ẻn, ra chiều e ngại, lòng thì sướng rơn .  Vừa lọt qua cổng, nó chạy ngay vào sân, nhìn quanh quất xem có gì ăn không. Ngại gì chứ ?  Đây có khác gì nhà nó đâu. Chả có gì.  Nó vục đầu ngay  vào cái tô đựng nước, uống ừng ực cho đỡ khát.Nước chảy tới đâu, cổ họng nó mát lạnh đến ấy. Dịu hẳn. Chao ôi ! Sướng quá đi mất !

....................


Cô lặng yên nhìn nó. Mảng da đỏ hồng lếch bếch lông ,  vết cứa sâu nhìn thấy cả thịt, loang loáng máu , làm tim cô như bị ai bóp chặt . Cô đã làm gì thế này ? Cô thấy...sao mình lại nhỏ nhen đến vậy. Chỉ vì chút sĩ diện hảo của con người, chỉ vì sợ mang tiếng ....nịnh nhà giàu, mà cô đã ...không chịu thừa nhận nó dù ngày nào cô cũng cho nó ăn, ngày nào cũng lúi húi mở cổng cho nó vào...    Ừ thì nó có chủ, ừ thì nó có  nhà, ừ thì chủ nó giàu, giàu lắm... nhưng như vậy thì đã sao ? Nó vẫn một mình lang thang khắp hẻm, vẫn một mình lon ton chạy sang nhà cô mỗi ngày bất kể mưa hay nắng, vẫn quẫy đuôi rối rít khi nhát thấy bóng dáng cô từ xa ... Vậy thì vì cớ gì cô lại ...từ chối nó  ? Đằng nào chủ nó cũng có cần nó nữa đâu ? 

Nó đứng im, nghiến răng cố chịu rát khi cô  lau lau, bôi bôi cái thứ nước quái quỷ gì lên người nó. Rát quá! Nó vùng mạnh, định chạy đi. Nhưng cô ghì đầu nó lại, rồi nâng mặt nó lên, nhìn vào mắt nó, vừa nói, tay vừa xoa xoa đầu nó như một người mẹ, giọng nghèn nghẹn  :

- Ráng chịu đau đi, mới hết. Mày mà chạy, là tao bỏ luôn á. Biết không ?

Nó  giương đôi mắt đen láy nhìn cô. Mắt cô  ngân ngấn nước ấy. Hình như cô đang khóc. Cô hay mít ước như vậy đó. Mồm la xoen xoét cả ngày, nhưng đụng chuyện gì thì cứ y như rằng...khóc. Cô hay mắng nó, hay la nó khi nó quẫy đầy bọ chét lên nền nhà cô. Nhưng rồi, không ai khác,  chỉ có cô lúi húi, miệng lầu bầu chửi nó, tay lại...xịt thuốc diệt mấy con bọ chét đáng ghét trên người nó. Thi thoảng, cô còn đè nó ra tắm như con nít. Nên khi cô bảo nó đứng im, dù đau mấy, nó cũng ráng trân mình cố chịu. Nó rên khe khẽ, âm ỉ trong cổ. Mắt nhắm nghiền  khi cô vuốt vuốt cổ nó, thì thầm điều chi nho nhỏ .  Anh Lu đứng cạnh nó, liếm nhè nhẹ những vệt máu trên bộ lông nâu sẫm của nó. Miệng âm ử .  Chầm chậm. Có lẽ anh sợ nó đau. Nhưng, dường như, nỗi đau xé da ấy không làm nó  để ý. Nó đang vui, vì nó khấp khởi niềm hy vọng . Nó sẽ có một gia đình mới , một mái ấm mới  . Có cô chủ mới . Có anh Lu... Đợi cô xức thuốc xong, nó chui vào chỗ nằm quen thuộc dưới chiếc bàn đá , bên cạnh gốc hoa osaka . Anh Lu lẳng lặng nằm xuống cạnh nó, chân khều khều nhè nhẹ vào cổ nó, thỉnh thoảng còn cắn yêu lên bộ lông nâu sẫm , i ỉ những lời thì thầm làm trái tim nó mềm nhũng cả đi, quên cả đau đớn. Người đâu mà dễ ghét. Nó nằm im, lim dim mắt, trôi dần trong giấc mơ dịu ngọt....


Cô nghếch đầu nhìn ra ngoài cổng. Nhìn dáng ngồi buồn thiu của Lu, rồi ngó cái thân  gầy còm lấp ló  nằm co ro sát mép cổng của con Ki, lòng cô  chùng đi.  Hôm nọ, cô  đánh liều, dẹp bỏ tự ái vớ vẩn của mình, đã hỏi anh hàng xóm, hy vọng anh ấy để lại con Ki cho cô. Anh chỉ cười hì hì, bảo anh nuôi nó giữ nhà , hàng  xóm tối lửa tắt  đèn với nhau, ai lại đi bán buôn nhau thế ?   Một lời từ chối lịch sự vừa đủ của một con người trí thức. Cô lũi thũi đi về. Đến cả một việc tưởng chừng như cỏn con ấy, cô cũng không làm được. Cô muốn  anh Lu có bạn , muốn con Ki có chỗ để tựa nương , muốn bọn nó không phải giống như cô, ngày ngày vào ra trong cái lồng son son này , khóa kín bao niềm khao khát của một con người.  Cô cũng là đàn bà, nên cô hiểu  nó cũng như cô mà thôi. Chỉ khác là nó sống bằng bản năng, dẫu có nát thịt xé da , nó cũng phải lao đi tìm hạnh phúc mà nó tin rằng đang đợi nó. Còn cô, luôn do dự, luôn chần chừ, luôn dùng cái đầu lạnh ngắt để giết chết hết mọi  ý nghĩ tội lỗi mà con tim thôi thúc. Vậy mà, cuối cùng, cô chẳng làm được  gì cả. Chẳng giúp được ai cả. Kể cả một con chó. Đáng tội.

......................


Sài Gòn đang vào những ngày cuối cùng của năm cũ. Một mùa Giáng Sinh nữa lại về. Một mùa yêu thương nữa lại đến.  Cái se se lành lạnh sớm mai  cuối năm yên bình đến lạ. Thoang thoảng trong gió chút hương nguyệt quế ngan ngát len qua ô cửa sổ .  Cô hít thật sâu, lòng thanh thản lạ kỳ. Vừa mở cửa , cô  đã thấy anh Lu ngồi trên chậu nhài tây sát bờ rào , mắt dõi ra đường, dịu vợi. Cô gọi, anh Lu quay đầu lại nhìn cô, không buồn sủa một tiếng, rồi lại quay mặt đi. Lại nhìn ra đường. Lặng im như thế. Mới sáng mà hắn ta buồn , nhớ người yêu sớm thế ? Cô bật cười với ý nghĩ dở hơi của mình. Cô chầm chầm khuấy nhẹ tách cà phê. Bao lần nói cai cà phê vẫn không sao cai được. Mà thôi, cai để làm gì, sau vị đắng , vẫn dịu dàng chút ngọt ngào luồn qua khe cổ, thấm sâu vào lòng. Cô yên lặng, tận hưởng...


Có tiếng xôn xao , bàn tán ngoài ngõ, câu được, câu mất...
Hình như đêm qua, có mấy tay săn chó ghé qua đây ....
Hình như có đến mấy nhà bị mất chó...
Hình như ...đêm qua....con Ki nó không về nữa rồi....

Cô im lặng, lòng như đang vỡ ra từng mảnh vụn. Cái thòng lọng siết chó như đang thít chặt  cổ cô đến nghẹn thở. Mặn chát môi. Đắng nghét .

Anh Lu vẫn ngồi đó. Ngồi yên trên chậu nhài tây. Vẫn không một tiếng i ỉ dù là trong vòm họng. 
 Vẫn dõi mắt nhìn ra đầu ngõ. Đợi một cái gì đó quen thuộc ....
Ngoài đường, phố bắt đầu lao xao. Rộn ràng. 

Hình như....có tiếng chó nhà ai sủa văng vẳng
Hình như .... có tiếng nắng rơi trước  hiên nhà ....

80 nhận xét:

  1. Hiiii! Và hình như nhà hàng xóm của Thùy bốc ra mùi nhựa mận và mùi khét của thịt chó thui thì phải...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái vụ nhựa mận nì mà em hổng hiểu phải tìm sư phụ thọ giáo mới hiểu anh Thiên Khúc nói gì nè. Sợ thiệt. Em " thông minh " mà anh chơi chữ kiểu này đúng là...thử thách em quá ! hì hì

      Xóa
  2. Tội thật đó em. Lòng anh chùng.xuống theo từng dòng chữ. Buồn heng em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rùi, lấy xô hứng cái lòng anh chùng xuống roài nè. yên tâm nghen ! hì hì

      Xóa
  3. Tội thật đó em. Lòng anh chùng.xuống theo từng dòng chữ. Buồn heng em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tội nghiệp ! Chùng lần 2 ! chắc ...đầy xô roài ! hic hic

      Xóa
  4. Tội thật đó em. Lòng anh chùng.xuống theo từng dòng chữ. Buồn heng em

    Trả lờiXóa
  5. Tội thật đó em. Lòng anh chùng.xuống theo từng dòng chữ. Buồn heng em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm bữa chuyện này xảy ra, em buồn quá, muốn kể ai đó nghe , mà tính mail, nhưng ...chẳng biết mail cho ai nữa vì còn ai nữa đâu mà mail. Nên em mới ngồi kể lể dài dòng như vậy nè.
      Buồn lắm, buồn lắm lun Lão ui. Sao bao nhiêu chuyện không vui cứ ...tìm em xin chữ ký vào mùa yêu thương này làm em thiệt là ....Mà thui, có nhiêu xui xẻo thì cứ làm cho hết từ đây tới hết tháng cuối năm này cũng được . Để sang năm mới, em không còn gì buồn là tốt rùi. hì hì

      Xóa
  6. Đọc mà buồn quá Thùy ạ, câu chuyện của e đã nói lên một góc thế giới của loài vật, tưởng vô cảm xúc vậy thôi mà dạt dào. Những tình cảm ấy thật đã bị chôn vùi bởi con người. Đôi khi chạnh nghĩ, đến loài vật còn thương...Giáng sinh sắp đến rồi, mong sao k còn những cảnh như thế này nữa, e gái ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là chuyện có thật chị ạ. Con Lu đó em biết nó từ khi nó còn nhỏ xíu chưa biết gì kìa. Noel năm rùi là con của nó bị chết. Em từng sốc khi thấy cảnh nó nằm bên xác con nó mà không chịu đi. Em có viết bài " không con nào ác bằng con người " vào noel năm trước kể về nó. Đâu ngờ, đúng một năm sau, đến nó đi mà không cho em thấy nó lần cuối nữa.
      Thật sự, con vật hay con người gì cũng cần được yêu thương chị nhỉ ?
      tội lắm chị ạ, giờ ngày nào ra sân ngồi, nhìn con Lu chạy long nhong, nhìn tô cơm Lu ăn không hết mà nhớ con Ki vô cùng.
      Hy vọng nó kiếp sau đầu thai làm gì khá khá hơn, đừng làm chó nữa, khổ quá ...

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Cái này là thiệt nè, hổng phải hình như. hic hic hic

      Xóa
  8. Ráng chịu đau đi, mới hết. Mày mà chạy, là tao bỏ luôn á. Biết không ?

    Câu này là của Tám nè hjhj

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Suỵt ! Nói nhỏ thui, bạn hiền la to quá bà kon bít thì chít tui nữa ! hì hì

      Xóa
  9. Buồn quá. Tội nghiệp cô gái tên Ki. Giá có người chủ như chủ của anh Lu thì cuộc đời đã khác.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không ai được chọn nơi mình sinh ra , mọi việc đều có số phận riêng của nó hết phải không chị ? Chỉ mong sao ông Trời thương, bớt bày ra cảnh trái ngang, giảm đi bi kịch để ai cũng có những hạnh phúc giản đơn mà mình mong muốn. Mong sao được vậy chị hén !

      Xóa
  10. Cháu của chú thật giàu trí tưởng tượng và đa cảm ...Mượn loài vật để nói đến tình người , rất cảm động . Cảm động hơn " dế mèn ..." cháu ạ ! " Mà thôi , tát cạn nỗi buồn ...Lắng nghe chim hót cho hồn nhẹ tênh . Bước hoài những bước chênh vênh , Con đường nào cũng gập ghềnh chông gai ...Hãy nhìn về phía tương lai : Hôm nay tiếng khóc ...ngày mai nụ cười ..." Chúc cháu an vui và may mắn trong những ngày cuối năm để ăn Tết lớn nhé .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là chuyện có thật của con Lu và con Ki nhà cháu. Cháu chỉ thêm cho nó chút suy nghĩ - mà cháu nghĩ nếu cháu là nó, chắc cháu cũng sẽ nghĩ như vậy. Cháu mệt mõi quá chú ơi ! Cháu giờ mà ngay hè, chắc cháu bay ra Đà Nẵng đi lòng vòng chơi như hôm bữa cho đỡ buồn quá. Nói vậy thui, chứ tâm trạng không vui, thì ở đâu cũng vậy thui chú hén.
      Cháu sẽ cố gắng dẹp hết những gì không vui, hy vọng, sang năm mới, may mắn sẽ gõ cửa nhà cháu. Hì hì
      Cháu dạo này công việc hơi nhiều, nên chậm sang thăm chú. Chú đừng buồn cháu nghen chú.

      Xóa
  11. Bài văn rất hay Thùy a , tội cho con ki và con Lu quá ! tuy là loài vật nhưng sống rất thủy chung , lúc nào cũng thương yêu nhau ..........dù không được bên nhau ...vẩn nhớ về nhau .....giá như chủ của hiểu được thì ........ !
    Buổi tối vui vẻ Thùy nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều khi, có một ai đó để nhớ, để thương, để khóc vì người ấy cũng là hạnh phúc. Chứ giờ muốn giận cũng chẳng biết giận ai, muốn nhớ cũng có ai để nhớ, rùi muốn kể chuyện vui buồn cũng biết kể cho ai bây giờ ... thấy mình còn tệ hơn nữa đó chứ.
      Con vật cũng như con người, nhiều khi ngồi nhìn tụi nó ghen tuông nhau, em cũng buồn cười lắm, Nhiều cái thiệt là....y chang con người á.

      Cảm ơn anh Lạc nhé. Chúc anh Giáng sinh này thật vui bên gia đình và hy vọng, anh sẽ tìm được một nửa thất lạc của mình. Hạnh phúc thật nhiều anh nhé.

      Xóa
  12. Viet hay qua Thuy oi, nguong mo em gai minh qua!

    Trả lờiXóa
  13. Viet hay qua Thuy oi, nguong mo em gai minh qua!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị nói làm em cười hì hì nè.
      Được bày tỏ suy nghĩ, và có bạn bè, anh chị sẻ chia, em rất vui đó chứ. Chị không la làm em mừng gần chít roài. Hì hì

      Xóa
  14. Thùy ơi...! Đọc xong thấy lòng xốn xang quá......Chua xót cho một chuyện tình cho dù là chuyện tình loài bốn chân ! Thôi chị dìa nhe em, ngồi đây thấy thương cho con Ki quá ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lần nào qua cũng dìa lẹ hết, hổng sàng xê vài cái cho em lấy hên gì hết trơn hà ! hu hu hu
      Em dzọt theo chị về nhà chị ăn vạ mới được. Hé hé

      Xóa
  15. qua thăm 8 đây, lòng cứ nôn nao đợi đến 29 ... đấu súng với NT nên hổng còn ruột gan nào bình luận nữa thông cảm hén!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Mộc nì vô duyên ghê đóa nha.

      Sao suốt ngày mắc gì anh cứ đòi đấu súng với anh Thu chi dzạ ? Anh thích thì anh rút súng ra tự xử một mình lun đi cho nó oai. Có gì em khuyến mãi tặng thêm cho anh ....cái quan tài không lấy tiền. Dzậy đi hén .

      Đùa chút cho anh chửi nghe chơi thui, chứ nhất định 29 này, em sẽ tham gia họp blog với các anh chị mà. hì hì

      Xóa
  16. Hôm nay qua thăm em ...lại đọc được một bài viết thật hay , thật cảm động ...nhất là em đã hình tượng hóa để nói lên tình cảm của loài vật . Hay lắm Thùy ạ . Em quả thật là một nhà văn đó cô em gái ạ . Mùa Giáng Sinh lại về nữa rồi , chị thương chúc em cùng gia đình có được một mùa Giáng Sinh thật vui và nhất là em sẽ tiếp tục cho ra những câu chuyện thật hay , thật lắng đọng tình người để cho các bạn được đọc vào ngày lễ em nhé .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra hôm ấy em buồn lắm, cứ ngồi thừ ra nghĩ đủ chuyện. Hồi đó, cứ mỗi lần có chuyện gì không vui, hay vui gì cũng vậy, em đều kể cho người ta nghe. Nhưng hôm đó thiệt tình là buồn mà không nói được , không lảm nhảm cho ai nghe được , nên ngồi ...gom hết bao nhiêu cái tủi thân trút vô đây. Nếu không có blog, chắc em bị ...tự kỷ quá chị ui.
      Trước đó, em nôn nao Giáng sinh lắm chị ui, vì nghĩ sắp được gặp nta rùi. Nhưng giờ thì...em sợ chị ạ. Mai là giáng sinh rùi. có lẽ giờ này người ấy cũng đang sum họp với gia đình rùi . Mừng cho người nhưng cũng ....hơi buồn cho mình.
      Em mong sao ngày tháng trôi thật mau, cho hết năm, cho em bắt đầu một năm mới đừng đau buồn như vậy nữa.......

      Xóa
  17. Một cách nói khác của em, rất hay em ạ, phải chăng đây là bước tiếp theo Tô Hoài. anh sang chúc em mùa giáng sinh ấm áp em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh. Mong mọi nhà, mọi người ai cũng có những phút giây ấm lòng trong mùa yêu thương này anh nhé !

      Xóa
  18. Mùa đông thì lạnh. Anh lại nghĩ tới đôi chó, tội nghiệp.
    Chả trách, đói thì đói nhưng Nó vẫn cứ cần một ai đó, như Ki chẳng hạn. Cuộc đời dù đó là ai, con người hay thú vật, cái tình cảm kia không bao giờ thiếu được. Có thể nhịn ăn vài tuần, nhịn khát vài ngày, nhưng không thể nhịn cái tình cảm vài giờ.
    Khi mất đi cái tình cảm ấy, cuộc đời như mất đi một nửa, một nửa không bao giờ là không.
    Câu chuyện thật xa nhưng lại thật gần, se se như cái không khí lạnh đang tràn về thành phố từ chiều qua. Người ta mặc thêm áo khoác, không phải để chống lạnh mà để thưởng thức cái lạnh đang luồn vào trong da thịt, lạnh để thấy mình ấm hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính xác muà này là muà yêu, em Tám rất chi là nhạy bén.
      Mấy hôm ni đi dự đám cưới liền tù tì. Đọc en try này mà cứ tưởng tượng cảnh cô dâu chú rễ...trước, trong và sau ngày cưới...

      Xóa
    2. Anh Thu ui !

      Có lẽ, con vật có may mắn hơn con người ở chỗ là ...nó mau quên, nó sống bằng bản năng, còn con người thì....
      Không biết anh thế nào, chứ trong cái không khí se se lạnh những ngày cuối năm này, em thật sự...chẳng thấy vui chút nào hết. Chỉ mong cho thời gian qua mau đi, cho mọi điều không vui theo những ngày cuối này mà bay đi hết....

      Xóa
    3. Sếp Kiên !
      Nếu được chọn lựa và làm lại, chắc em ...ở vậy quá. chả muốn lấy chồng hay yêu một ai nữa. sợ lắm ! hic hic hic

      Xóa
  19. Lu thật sung sướng vì có 1 cô chủ thiệt là nhân hậu còn Ki thật là đáng thương, tội nghiệp quá đi ! đúng là mỗi con chó có 1 số phận đã được định sẵn, giống con người cũng có các số phận khác nhau ! Liệu chết có phải cũng là 1 giải thoát với con Ki không ??? !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không biết bạn hiền sao, chứ mình thì chẳng thà đừng nuôi, đã nuôi thì phải có trách nhiệm với nó chứ. mình biết đói, biết lạnh, biết khát, thì con vật nó cũng vậy thui. Và đúng như bạn hền nói, mỗi người, dù là ai đi nữa, khi sinh đã đã có một số phận chờ sẵn roài.
      Chết cũng là một cách giải thoát cho con Ki. nhưng, nghĩ tới nó phải chịu đau đớn ấy, ...thiệt là....buồn lắm bạn hiền ui

      Xóa
  20. Quán nhựa mận vẫn tấp nập khách ra vô -tội nghiệp cho một kiếp chó -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, ráng tu tâm dưỡng tính, tích chút công đức, hy vọng kiếp sau làm ..." cây thông đứng giữa trời mà reo " Ca hén !

      Xóa
  21. coi chừng có người muốn giống anh Lu nhà ta, cả ngày quấn quít bên cô chủ xinh xắn, dễ thương, nhân hậu... hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cô chủ nì là sát thủ đại nội, nên chả có ai dại dột đút đầu vô chỗ chết hết chị ui. Chỉ có anh Lu là xui xẻo nên chịu dzậy thoai á. hì hì

      Xóa
  22. Hay thật đó Bạn ơi ! đọc mà lòng dạ nát tan.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình nhớ con Ki ấy quá bạn hiền uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  23. HAY LAM THUY A CHUC EM MOT MUA GIANG SINH VUI VE AN LANH HANH PHUC NHE

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị nhiều nghen. Em cũng mong chị cùng gia đình mình có một mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc, chị nhé !

      Xóa
  24. Chiều chiều HB mà rãnh là lại lội bộ độ khoảng 7 đến 8 cây số đường dài. Nhìn những người đi bộ bên đây tung tăng với la liệt chủng loại cún cưng thiệt tình HB còn thấy ghen vì cún bên đây được cưng và trân trọng như một con người.
    Hôm qua lái xe qua ngã tư trong khu phố nhỏ HB ngạc nhiên thấy một bác gái (người Mỹ) tuổi sồn sồn khoảng năm mươi thắng gấp xe giữa đường (tốc độ không nhanh lắm) rồi bật đèn chớp rồi mở cửa nhanh nhẩu ra khỏi xe, rồi bồng lên một con chó màu trắng nhìn chắc cũng khá già. Bác ấy ôm nó lên, xoa xoa đầu nó rồi ôm nó băng vô vệ đường ngồi xuống cưng nựng nó, xem nó có bị làm sao không...? Vì lơ là nên bác ấy không thấy con chó nhỏ ở giữa đường. Khi thấy thì chút xíu nữa tông nó rồi.
    Chạc thấy một người từ trong nhà hớt hải chạy ra tìm cún. Bác ấy trao lại con chó ấy cho chủ và không quên mở ví gửi ít tiền thang thuốc ( HB lại ngạc nhiên). Nhưng người chủ không lấy tiền, còn nói lời cám ơn. Bảo Bác ấy về đi đừng e ngại. Chủ sẽ lo cho cún cưng ngay. Khoảng năm chiếc xe thắng lại phía sau xe bác gái chờ cho con chó an toàn không bị gì và bác gái lên xe lái đi thì mọi xe phía sau mới lần lượt lên ga. Thử hỏi ở VN có cảnh này không? Hay là muốn tông cho chết để còn hầm sả nữa là.
    Lúc HB còn bên VN cũng nuôi mấy đợt chó, lần nào cũng vừa phỗng béo là bị trôm mất, sau cùng mua một chú cún giống cực nhỏ nuôi thế là không bị trộm.
    Bên đây cưng chó hơi bị cưng hóa. Nghịch lý thiệt!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện chị kể, đúng là chỉ có ở bên ấy thui. Còn ở VN mình thì... chắc không bao giờ có rồi. Em cũng bị mất chó nhiều lần rùi, chỉ có lần này là con Lu em nuôi được lâu nhất đó. Có lẽ do nó...dữ quá chăng ? Nuôi riết cũng thương lắm chị à. À, em khoe với chị, em mới mua về con con chó cái cho con Lu có bạn. còn bé lắm. Dễ thương lắm chị ui. Nhưng qua nay nó bỏ ăn, em đang cho nó đi bác sĩ thú y. Thấy mặt nó bơ phờ, buồn xo, nhìn tội nghiệp lắm. Y như con nít á.

      Xóa
  25. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  26. Ruchung tôi comment bức ảnh mà không được. Hình như Blog ĐT chưa cài tiện ích này,

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em không biết cài tiện ích comment có ảnh anh Ruchung ơi.
      Cảm ơn anh ghé qua nhà em chơi nhé.

      Xóa
  27. Có những nghịch lý là loài chó nhiều khi sống trung thành và tình nghĩa hơn cả con người. Tình cảm của chúng đáng đẻ ta phải suy ngẫm...
    Không cần tinh ý, độc giả cũng biết nguyên mẫu cô chủ trong bài là tác giả - người đã sống tình cảm và viết nên câu chuyện thật cảm động!...
    Anh sang thăm em, chúc em khỏe vui và sống hạnh phúc nhé. Chúc em đêm ấm áp an lành và ngủ ngon!
    (Anh chưa chúc Noel đâu, chờ mấy hôm nữa để chúc cho mới mẻ em nhé. hihi)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ vậy anh à. Mình đối xử bạc bẽo với nó, nó vẫn vẫy đuôi mừng rỡ khi mình gọi tới. Nó không để bụng giận hờn chủ nó chuyện gì cả. Bị đánh, bị mắng, bị xua đuổi, nhưng chỉ cần vài tiếng huýt sáo của chủ gọi, nó lại ve vẩy lại ngay. đáng thương thật.
      Còn con người thì.....
      sống tình cảm quá cũng chưa chắc đã hay đâu anh ạ. chỉ dễ tự mình làm tổn thương mình thôi. Giá như có thể có chút dửng dưng, chút lạnh lùng thì tốt biết mấy. hì hì
      Em cảm ơn anh đã quan tâm và chia sẻ cùng em. Bình an thật nhiều anh nhé.

      Xóa
  28. "Đàn bà mà sinh nở rồi thì chả khác gì miếng cau héo"... đọc câu này xong, tui giựt cái rật như điện giựt. Hóa ra tui còn cau tươi hả bà... Mà tươi để lâu nó cũng thúi à nghen! hahaha...
    Cái con Ki này sao mà số nó khốn nạn vậy bà? Đọc tới cái khúc nó phi thân qua lỗ... chó, tui thiệt rỉ máu theo nó. Cảm giác như đang xem phim Mỹ á bà!
    Mỗi lần đọc một trang viết mới của bà, tui thấy bà sâu sắc hơn một chút. Mặc dù không phải trước đó bà không sâu sắc. Nói cách khác là bà sắp thành... tinh rồi. Hehee...
    Một ngày mới, một mùa đông ấm áp nghen Thùy! Không phải lời chúc suông đâu, khi nào bà hoang lạnh nhất, hãy nghĩ còn đứa bạn khố rách áo ôn này bên cạnh bà nhen! Thương nhiều!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, tui biết mà, tui biết bà không bỏ tui mà đi . Hồi xưa, tui năn nỉ người ta hứa đừng bỏ tui mà đi một lần nữa, và người ta đã nói là " không được đâu ". Tui hồi đó bật cười vì cái tính cách...thật như ngói của người ta - có lẽ vì tính cách này mà tui thương người ta í. Giờ tui không nói yêu cầu này với bà , nhưng bà nói, thì tui tin, nhất định là tin.
      Tui ghét cái tháng 12 chết tiệt này quá. tui chỉ mong nó trôi qua mau thui. con nít quá bà hén ? hum qua, tui sợ bà buồn nên ráng lên nhoi với bà cho bà vui thui.
      buồn quá, hum nào ghé nhà rủ bà đi lòng vòng chơi cho đỡ buồn nghen.
      À, bé Ngọc học chỗ bà có vui không vậy ?

      Xóa
    2. Chắc phải hai mấy tết tui mới gọi là có thời gian, bà ơi! Giờ tới cuối tháng một là tui xoay như cái bông Vụ ấy!
      Tui cũng tính gần tết hai đứa mình đi chơi. Mà bận sau tui không phiền bà đâu, tui với bà đi taxi được rồi. Bà không thấy gì, còn tui thấy ngại.
      Ừ, bà viết sung tay lắm. Tui chúc mừng bà!
      Bé Ngọc học được nửa tháng rồi. Nó tiếp thu tốt, làm được những gì tui dạy, học và làm bài tập đầy đủ. Dĩ nhiên là vui, nó cũng lanh lợi lắm, gặp người lạ thì nó im im...

      Xóa
    3. Bà thiệt là ... Bạn mà, tui có thấy phiền gì đâu . Mà cho dù có phiền chút xíu đi nữa , cũng có sao đâu. Bà là bạn tui, tui đã xem bà là bạn, nói thiệt, vì bà, một chút thiệt thòi hay phiền phức, đôi khi, là niềm vui của tui đó, bà biết không hả ?

      Mai mốt đừng nói những lời khách sáo đó nữa. Vậy nha.

      Ừ, thấy bà bận rộn, có công việc , có thêm thu nhập, dù không đáng là gì, nhưng cũng quý bà hén. Kệ, thêm được đồng nào hay đồng ấy, tiền do tự mình làm ra, dù ít hay nhiều, vẫn quý nhất bà hén.
      Thui, Mong cho bà bạn iu dấu của tui, mong cho con người iu già lựu đạn này của tui , thật mạnh khỏe. Bà khỏe là tui vui roài .

      Xóa
  29. Tui nói thiệt bà!
    Trên đời có hai thứ người mà tui căm nhất:
    Thứ nhất là lũ... bắt chó.
    Thứ hai là hai con ả đang lùm xùm gần đây.
    Cỡ mà làm được, tui cho hết đám này vô cối xay... sinh tố. Lúc đó tui thêm tí đường, đá, mời bà... dùng :D :D :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui à nghen, nghe cái món sinh tố đó của bà tui...nổi da gà da vịt hết roài nè. ghê quá đi bà ui

      Ừ, hai con mẹ ác nữ này, tui thấy mặt mũi cũng xinh đẹp, dzậy mà.... Ác quá bà ui. tui có con, nên tui coi tới đâu, nghẹn tới đó, giận run . Tui nói thiệt bà, con người ta mà mình còn xót vậy, con tui mà hai con nhỏ đó xử kiểu ấy, công an không hốt nó vô trại , tui đảm bảo, tui xử nó hổng đẹp hổng ăn tiền luôn. Nghĩ sao mà bắt con nít ăn đồ ói ? tui bắt hai mụ ấy ăn xem mụ có ăn được không ? Còn trẻ mà dã tâm quá. Mà cũng là người có học cả đó. chả hiểu họ nghĩ gì nữa. Ghét.

      Xóa
    2. Học hành gì ngữ đó, bà ui!!! Ba cái chữ gọi là ấy mà! Nó chỉ hơn súc vật chỗ nó biết nói thôi. Tui không phải đang mắng mỏ người ta, mà tui nói thiệt. Ở nhà tui, bà chị tui mà đét vô mông thằng cu, tui còn xót xa quá trời, tui ôm ấp, nâng niu nó hàng ngày. Trẻ em trong như nước suối, chúng có tội gì đâu, hai con ả đó hồi xuống âm phủ cho nó ăn phân và uống máu đi. Nói cho bỏ ghét!!!

      Xóa
    3. Ui trùi ui ! Hạ hỏa xuống cái coi. Làm gì mà nóng dữ vậy trùi ? Nổi mụn à nghen. Xấu lém.

      Nói chung tui không quá cực đoan như bà, tui cũng du di vụ này lắm. Bà nghĩ xem, ngay như cá nhân tui, nhiều khi công việc dồn dập , mà nhóc phá quá không chịu nỗi ( lúc nhỏ đó ) , tui vẫn đét vào mông nó như thường. Tui gởi con cho cô giáo, tui cũng không ngại gì việc cô có đánh nó vài cái cũng là chuyện bình thường. Nhưng đánh để dạy nó khác xa với kiểu đánh dã man như hai Thị Mầu đang bị xã hội lên án. Tui thấy, tù tội với họ là chuyện nhỏ. Cái họ mất chính là cả cuộc đời phía trước kìa. Lấy lại lòng tin yêu của mọi người mới là thử thách và cái giá họ phải trả.

      Tụi mình cũng không cần lên án hay chửi họ làm gì nữa. nhiêu đó cũng đủ cho họ xì trer1 roài. hì hì

      Xóa
  30. Buồn quá em ơi. Buồn cho Lu , cho Ki, cho " Nó " và cho cả người ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng có vui miếng nào đâu nè. hic hci hci
      Thui kệ đi anh, trời kêu ai nấy dạ, chứ biết sao giờ . :))

      Xóa
  31. Chị qua thăm em nè Thùy ạ . Chị thương chúc em cùng gia đình có được một đêm Giáng Sinh thật vui và tràn đầy hạnh phúc nhé em .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chị giáng sinh rồi chắc vui lắm lun nè. Em thấy chị chia sẻ bài viết mới mà chưa chạy qua xem được . Chút em nghía xem chị kể chuyện vui gì cho em vui ké . Hì hì

      Mong sao mọi người ai cũng vui vẻ trong mùa lễ hội cuối năm này hết chị hén .

      Xóa
  32. Anh sang thăm em nè, chúc em ngày mới khỏe vui, thêm nhiều điều tốt đẹp và an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh luôn dành ưu ái cho em. mong anh cùng gia đình thật nhiều niềm vui anh nhé.

      Xóa
  33. Chỉ khác là nó sống bằng bản năng, dẫu có nát thịt xé da , nó cũng phải lao đi tìm hạnh phúc mà nó tin rằng đang đợi nó. Còn cô, luôn do dự, luôn chần chừ, luôn dùng cái đầu lạnh ngắt để giết chết hết mọi ý nghĩ tội lỗi mà con tim thôi thúc. Vậy mà, cuối cùng, cô chẳng làm được gì cả...
    VĐT viết hay quá, tác giả dễ sương quá, hihi... Chiều CN nồng nàn nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Lá Bàng vui ghê hén. Đừng trông mặt mà bắt hình dong. Em giống quỷ lắm, không dễ sương chút nào đâu. Hì hì
      Cảm ơn anh ghé chơi. bình an thật nhiều anh nhé.

      Xóa
  34. Tan Thùy ơi !
    Những ngày này là bác cháu ta gặp nhau đấy . Không biết cháu có nhớ ko ?
    Bác qua thăm cháu chúc cháu và gia đình an lành hp trong dịp noel cháu nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cháu vẫn nhớ là bác biết cháu ở Yahoo , cũng vào những ngày cuối năm này, lúc Yahoo sắp đóng cửa blog. Mới đó mà đã một năm rồi bác hén. Dù không sang Bác thường xuyên, nhưng trong cháu, cháu vẫn nhớ đến Bác. Nhiều khi công việc, rồi bao chuyện linh tinh khác, cháu không snag bác thường được , Bác đừng giận cháu nghen.
      Cháu mong Bác thật nhiều sức khỏe để vui cùng con cháu. Mong mọi tốt lành, bình an cho bác cùng gia đình trong mùa yêu thương này, bác nhé.

      Xóa
  35. Mùa Giáng sinh...mùa yêu.
    Chúc VDT ngọt ngào hạnh phúc và nồng nàn lửa yêu thương.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, thank-cù lời chúc tốt đẹp của ông bạn quai nón. Tám cũng chúc ông làm ăn khấm khá có dư chút đỉnh tiền, trả tiền trà đá thiếu quán Tám lâu quá roài nghen. Hì hì

      Một giáng sinh an lành bạn hiền nhé.

      Xóa
  36. Càng đọc ,càng đau thấm .Đan Thuỳ ơi ,bà ghẹo tui khóc hoài là sao vậy nè .hic hic .
    Vậy là con Ki nó hong dzìa nữa hả bà ?? Con Ki vẫn bên thềm nhà ngồi ngóng hả ?? ngóng tới bao lâu bà biết hong dzị .Hy vọng lòng nó nguôi ngoai rồi còn đón Noel nữa há ,rầu rầu hoài ,tui rầu theo á ,hic
    Gió ngang chạm phải nhánh sầu
    Không dưng dạ lại rầu rầu buồn thiu
    Ngoài hiên nắng nhạt từng chiều
    Tà dương rụng tím cô liêu ...đợi gì ?
    Giọt sầu ngưng đọng bờ mi
    Câu rưng rưng giọng ,tiếu thi vỡ oà ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì ngồi hóng tới khi nào hóng hổng nỗi nữa thì thui. Bà hỏi tui, tui hỏi nó, nó nhìn tui dắm đuối, chứ có trả lời tui miếng nào đâu ? hì hì

      Khỏe mạnh nha bà bạn iu quý.Giáng Sinh chắc bà bận lắm phải không ? Thui, ráng cố gắng làm bà nha. Giữ gìn sức khỏe thật tốt đó, đừng bịnh nữa, không ai lo cho đâu.

      Xóa
  37. tuyệt hay ..noel vui vẻ tám ui ..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giáng sinh vui vẻ. Chú Bata lâu rùi biệt tích giang hồ hén .
      Khỏe mạnh thiệt nhiều , vui vẻ thiệt nhiều cho Tám vui ké nghen chú.

      Xóa