Nhãn

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Tám

 Hình ảnh không liên quan, dưng mà hổng hiểu sao mỗi lần thấy mấy cái ảnh tình cảm như vầy tui thương lắm, cứ ...chực up lên chia sẻ thui.  Niềm mơ ước của tui mừ ! hì hì



Mụ Tám muốn bỏ chợ. Cái chợ mà gần như ngày nào mụ cũng lếch mòn cả dép khắp mọi hang cùng ngõ hẻm , đến cả cái góc chợ ngập rác mụ cũng chẳng tha. Cái chợ mà mỗi ngày mụ vắt kiệt cả tiếng rao bán mớ lạp xong dở hơi như đời của mụ. Mụ yêu chợ, yêu nhiều lắm. Mùi xô bồ  nhộn nhạo của chợ  khiến mụ quên đi cái tổ tò vò mỗi ngày chỉ có hai mẹ con mụ thui thủi.  Ờ, bận rộn cũng làm  con người ta quên đi nhiều cái, kể cả nhu cầu bản năng đi nữa. Lắm hôm chợ đông,  chạy đến rã giò, phờ phạc đầu tóc, mụ quên béng ra là sáng tới giờ mụ chưa ghé thăm cái nhà xí nơi góc chợ. Vậy mà ngày nào chợ ế, rãnh rỗi là cứ y như rằng, mụ lại ...lò dò bước  thấp bước cao đến chỗ ấy. Quái đản thật.

 Mụ suy nghĩ nhiều , nhiều lắm. Cái mặt ngờ nghệch của mụ càng thộn  đi vì những ý nghĩ dở hơi đang vật nhau  đến vã cả trán. Người như mụ thì biết gì mà nghĩ. Nhưng lòng mụ đau, nó đau lắm, nó cứ thôi thúc mụ nghĩ ngợi mà quên cái bụng đang sôi ọt ọt vì đói. Mụ chả buồn ăn , dù mọi khi , giờ này, chả cần ai ới, mụ cũng đã tru tréo gọi nhỏ bán bún riêu giục nó như sắp có loạn . Mụ xấu tính ăn lắm. Hễ đói là chẳng cần biết  gì tới ai cả, trong đầu chỉ có mỗi chữ ăn thôi. Vậy mà hôm nay, mụ dẹp chữ ấy sang một bên, thỉnh thoảng cứ len lén liếc con mắt ti hí nhìn sang dãy sạp  đối diện. Nhìn mà lòng cứ như có ai đang cào, đang cấu , đang ngắt vụn  con tim chai lì của mụ ra từng mảnh. Đau vậy còn  nhìn chi thế không biết. Mụ cụp mắt xuống, nuốt cái nghèn nghẹn  vào lòng, lại cất tiếng rao khàn đặc. Mụ sợ, sợ khi mụ ngừng rao, thì cái hờn tủi kia nó sẽ làm mụ khóc mất thôi. Mà mụ già rồi, đứng khóc giữa chợ chẳng khác nào con điên à ? Không,  Mụ không muốn  xối xả nữa. Người ta thương thì ít, người ta ngó vì tò mò, rồi xì xầm , biết đâu lại còn cười cợt dè bĩu , rồi buông lời vô cảm " ngu cho chết, dại chết,  khóc gì ". Đại loại là thế. Mụ sợ. Cái con người chả sợ ai , mồm sa sả mắng không thương tiếc người khác như mụ, hóa ra lại...nhẹ bông.  Mụ sợ đến nỗi, ngày thường cứ xoèn xoẹt ngang dọc ngõ ấy, miệng cười xoen xoét, chả đợi ai hỏi đã bay vô họng người ta  nhào lộn  , nhưng giờ, mụ né. Đến cả hắc xì cũng thậm thụt. Có ai dở hơi như mụ không chứ.

Xếp lại mớ hàng , mụ ngồi bần thần, chưa chịu dọn.  Nắng đã lên quá nửa, cắt ngang trời đến chói mắt, phả hơi nóng hầm hập ,  vồ vập bám rít trên từng nếp áo. Mụ quệt vội giọt mồ hôi ri rỉ trên trán, uể oải tựa vào cái cột tong teo nham nhở chỉ chực  bung ra khỏi bờ rào  . Người ta dọn hàng cả rồi. Chợ lác đác vài người qua lại ngó nghiêng tìm kiếm. Mụ sục sạo ánh mắt dõi sang dãy ấy. Vắng rồi. Dẹp hết rồi. Người ta về rồi. Về nhà với vợ người ta. Về với bữa cơm đầm ấm ríu rít tiếng con ngọng nghịu. Về với nụ cười của vợ âu yếm gấp cho chồng miếng cá chỉ đợi chồng khen lấy một câu. Mụ thèm, thèm lắm một bữa cơm như thế. Nhiều khi, nhìn thằng cu cười híp mắt khi mụ rỉa cá, lựa xương cho nó, để nghe nó nói " mai mốt mẹ già con cho mẹ ăn thịt thôi, ăn cá mắc công con lựa xương lắm " .. lời trẻ con cũng làm mụ chợt chạnh lòng. Ờ, đàn bà mà. Cho được gì thì cứ cho, chớ mong chi nhận lại. Mụ đã biết người ta có chỗ đi về rồi, đã biết những quan tâm người ta dành cho mụ, chẳng qua cũng là...chút lòng thương hại. Với ai , người ta cũng tỉ tê như thế, chớ có riêng gì mụ đâu mà mụ vội vàng huyễn hoặc, vội vàng khấp khởi với niềm vui trái mùa . Đàn bà góa đã đành, lại mang cái đời bèo nhèo như gương mặt méo mó của mụ thế kia. sao lại có thể trèo cao mơ chi cái không phải là của mình chứ ? Mụ biết thân mụ, mụ cố, cố dằn nén lòng mình , nhưng rồi, không biết từ khi nào ,  lòng mụ rộn rã, tủm tỉm cười khi nhớ đến ánh mắt trìu mến người ta nhìn mụ, nhớ tới lời người ta nói " Tui nhớ bà ...", cả cái tin nhắn vỏn vẹn chỉ có mấy chữ " Khỏe không vậy ? ". Chỉ cần sáng sáng ra chợ, được thấy người ta cười , được rón rén nhận ca cà phê bỏ sẳn vô túi nilon một cách chu đáo từ tay người ta kèm theo cái nhìn hiền hiền chan chứa ấy,  chỉ vậy thôi mà ...buổi chợ sao mà ngắn , sao mà mau vãn thế không biết . 

Thiệt là, đầu cũng chơm chớm bạc rồi mà sao vẫn cứ ngu ngu ngơ ngơ. Hèn chi, hồi đó, ba thằng nhóc mỗi lần nhậu vào là cười ha hả, khoe với bạn  : " Hổng có dụ ai dễ bằng dụ con vợ tui hết. Coi nó vậy chớ, hồi đó tui hù có vài cái là nó sợ tui chết , vội lấy tui liền đó ". Mụ nghe mà cười cười. Ờ, mụ ngu. Mà đâu riêng gì mụ ngu. Đàn bà khi yêu đứa nào cũng ngu như mụ cả. Ngày ấy, mụ tin chồng mụ. Như mọi người vợ tin chồng. Dù chưa kịp yêu, , nhưng khi mụ đã gật đầu ưng là mụ nghĩ cả đời sẽ làm vợ người ta, ở riết rồi cũng phải thương, phải yêu thôi chớ sao. Ông bà  mụ ngày xưa lấy nhau, có biết mặt mũi chi đâu,  cũng...ào ào cả chục  người con đó thôi. Còn ba mẹ mụ nè, yêu nhau cho lắm vào, thậm chí mụ nghe kể lại là còn đòi tự tử nếu không lấy được nhau nữa cơ đấy , kết quả, choảng nhau một trận ra trò rồi đường ai nấy đi. Vậy đó. Nên mụ mãn nguyện, mụ bằng lòng với chồng mụ . Mụ nhớ, nhớ ngày xưa , bữa cơm nhà mụ cũng rộn ràng.  Tội, chồng đi cả ngày, ăn ngoài bụi bặm không, cực chẳng đã bán ở chợ thì mụ phải chịu , chớ nghĩ tới để cha con nhà nó lang thang ăn uống thế , mụ cũng xót lắm chớ bộ. Ăn ở ngoài sao bằng về nhà ăn chớ.Thế nên, sau bữa chợ, mụ dấm dúi làm món này, món kia cho cha con nó ăn như bù đắp lại.  Mụ dành tất cả tình cảm của mụ có được cho mái ấm nhỏ bé này. Mụ mơ, mơ một ngày nào đó, vợ chồng mụ sẽ có cái nhà nho nhỏ, cái sân be bé, thoát khỏi phòng trọ tối tăm chật  hẹp . Rồi sáng sáng vợ chồng dậy sớm, vừa nghe đài, vừa dọn hàng, tối tối vợ chồng mụ sẽ ra trước sân ngồi nhâm nhi trà, kể chuyện  tào lao. Lắm hôm, vừa đấm lưng cho chồng, mụ vừa huyên thuyên nói cái mơ ước của mụ. Nói mà chả cần chồng nghe hay không. Nhìn lại thì ...chồng  ngủ ngoẻo đầu mất rồi. Mụ bất giác buông nụ cười buồn buồn. Chao ôi ! Đến nhớ về nhau, mụ cũng chỉ muốn  nhớ toàn chuyện vui.  Mụ chỉ nhớ nụ cười hiền hiền của chồng  ,  nhớ lời chồng nói " dù có khó khăn thế nào, anh cũng ráng lo cho mẹ con em được  đầy đủ, đầy đủ nhất em há " . Thư chồng viết tay thời yêu mụ đấy . Mụ nhớ như in từng chữ. Chỉ câu nói đó , mà mụ gạt hết mọi phù phiếm , để theo chồng với cái đám cưới chỉ vỏn vẹn vài mâm, đến cả...cặp nhẫn cưới chồng cũng quên không sắm cho mụ. Ờ hén, sao hồi đó hổng ai nhắc mụ là cưới nhau phải có cái nhẫn mà đeo vô tay  ! Tự dưng, nhớ đến đấy, mụ bất giác xòe bàn tay tủn ngủn của mình ra, nhìn mấy đầu ngòn tay thâm sì, chợt thấy tủi thân chi lạ.  Mím chặt môi , gạt nước mắt, xóa vội những hình ảnh nhòe nhoẹt đang xon xót trong mụ, mụ đứng dậy, cột lại mớ hàng trên yên xe, lúi húi đạp máy. Trưa rồi,  về còn cho thằng cu đi học nữa chớ.  Tiếng xe nổ tạch tạch tống cả mớ khói đen sì . Đàn bà đi xe thì ...tội cái xe kinh lắm. Biết chi mà sửa. Kệ, chừng nào lếch hổng nỗi nữa thì ra tiệm nó ngó  lắc đầu lè lưỡi . Của đáng tội. 

Mụ lại lùi lũi kéo mẹc hàng , chỉ chăm chăm rao bán  , lầm lầm lì lì, không ồn ào trò chuyện với đám bạn hàng  như mọi khi. Thực lòng, mụ chỉ muốn ở nhà, muốn kiếm cái gì đó làm lòng vòng nhà, không ra chợ nữa.  Nhưng bán thì vẫn phải bán vì mụ vẫn cần phải ăn, con mụ cũng thế . Cũng phải tập trơ mặt  thôi. Không lẽ ru rú trong nhà đói chết à ?  Mụ đon đả mời chào, lại ra rả những lời rao mà đôi khi lúc ngủ cũng ú ớ mấy câu quen thuộc. Chợ đầu tuần vắng chi vắng lạ. thiếu có mùi nhang chẳng khác nào cái am.  Người bán thì lủ khủ, người mua chẳng thấy đâu. Mụ đang khệ nệ kéo xe hàng lên khỏi chỗ gồ ghề tránh vũng nước  đen ngòm, thì tiếng mụ Bảy rôm rả :

- Sao ! Kéo hông nỗi hả? Cha Ba đâu không phụ bà hén ?

Mụ cười gường gượng, rồi  the thé :

- Chuyện nhỏ,  nhằm nhò gì, dư sức kéo mẹ ơi ! 

Mụ Bảy không tha, í ới :

- Gớm ! Khỏe cho lắm vào. Không giả vờ õng ẹo tí cho chả lại chả kéo. Kìa, bà coi, thằng chả  có mối mới rồi, đang ôm ca cà phê hóng chỗ ẻm kia kìa. Vẹo kinh luôn. Công nhận, ông này đào hoa thiệt. Hèn gì vợ tàn sát thế mà còn chưa vừa  thằng chả nữa ! 

- Thì trai năm thê bảy thiếp mừ. Kệ, vợ thả thằng chả ra, thằng chả chạy loanh quoanh rồi cũng về mà. Lo gì bà ơi !
Mụ Tám cười  ha hả phụ họa , ra chiều khoái chí,  giả vờ không quan tâm, nhưng rón rén nhìn theo hướng tay mẹ Bảy chỉ. Cũng ánh mắt đó, cũng nụ cười đó, cũng quan tâm đó ...nhưng tất cả đều không còn là của mụ nữa rồi . Cho dù chỉ là vay mượn. Ờ, mà cái gì vay mượn cũng phải trả lãi . Tình cảm cũng vậy thôi. Mụ quay mặt đi, cắn chặt răng để ngăn cái rưng rưng đang đang chực vỡ ra trong lòng mụ.  Mụ mà thộn mặt ra lúc này, chẳng khác gì làm trò cười cho bọn họ à ? Đàn ông đi hoang là thế, biết đâu quay về, vợ còn chiều hơn nữa . Sợ mất chồng mà bảo. Còn mụ, cả con bé kia nữa, tội nghiệp, cũng chỉ là những đong đưa vụn vặt hàng ngày. Kiểu ăn cơm hoài thì chán , thèm tí phở quò què quọt quẹt cho vui vậy mà. Có mất gì của họ đâu chớ ? Mụ dại, già rồi mà còn dại. Có  mớ niềm tin vụn vặt dở hơi,  mụ cũng đem ra đặt cược  nốt ván này, bị thua trắng cũng đáng. Người  ngợm như mụ, nên an phận mà nuôi con, chờ nó lớn rồi mình ên ôm đồ xuống lỗ cho khỏe , bày đặt yêu đương chi cho giờ nát lòng thế này. Trách ai được chứ ? 

Mụ sửa  lại nón, cong lưng  siết tay, kéo xe hàng đi. Gọi xe cho oai, chứ có gì ngoài tấm ván cũ chất đầy mấy thứ linh tinh ,  gắn trên dăm cái bánh lăn nhỏ xíu  bạc phếch  cả rồi. Cái ăn không lo, lo chi mấy cái tình cảm bọt bèo không nuốt nỗi này chứ. Mắt  mụ nhòa nhòa nhìn  mớ xanh xanh đỏ đỏ nhập nhòe, cất tiếng rao theo quán tính. Tiếng rao thưng thưng , tiếng rao chầm chậm, vương vướng nơi ngõ chợ.Nắng tong tẩy nhún nhẩy lúp xúp trên những chiếc dù che chằng chịt quanh lối đi . Chợ ế quá, bán buôn kiểu này lấy chi mà bận bịu cái đầu. Nhìn đâu cũng thấy đôi mắt lá răm nheo cười cong cớn trêu ngươi mụ. Thôi, có rao nữa cũng chả ma nào mua, chỉ tội tình cổ họng đang nghẹt ứ . Mụ dọn hàng thôi. Về sớm chút thằng con chắc nó mừng lắm. Chịu đấm ăn xôi cũng chả được mấy đồng. Mụ phải về thôi...


 Mụ ôm thằng con vào lòng, xoa nhè nhẹ lên lưng nó, len lén chúi mũi vào mớ tóc loăn xoăn của nó, hít thật sâu, thật lâu... Chao ôi ! cái mùi chua chua ngòn  ngọt chi mà thương thế không biết.  Nhìn mặt nó mũm mĩm, phơ phơ ngủ -  cu cậu khoái nhất là khi ngủ được  mụ xoa lưng cho như thế này, lòng mụ chợt mềm đi, bình an đến lạ. Người ta không cần mụ, có mụ hay không thì người ta cũng vui.  Mụ chỉ tổ làm vướng mắt người ta thôi. Mà xem ra, mụ vẫn còn may chán. Thà bị hắt hủi sớm vậy mà .... Hình ảnh đám đánh ghen ầm ĩ hôm nọ ở chợ trên  lởn vởn trong đầu mụ. Mụ rùng mình thoáng sợ. Đánh đấm cho thành xơ mướp cả đám, cuối cùng, chỉ có bọn đàn ông rửng mỡ là sướng nhất thôi. Mẹ nó, đời chó như vậy đó ! 

Mụ lặng im nghe tiếng đêm rơi thủng thỉnh ngoài hiên. Tiếng kim đồng hồ nhích dần từng khắc. Tiếng con thằn lằn chằn chặc ....
Và hình như có cả tiếng thút tha thút thít ...chả biết đến từ đâu...
Ờ, lạ thiệt. Hay ...già rồi lẩn thẩn dữ vậy cà ?! 










42 nhận xét:

  1. Hay lắm, truyện viết rất tâm lý, rất niềm nỗi riêng tư khiến người đọc cảm thấy thật gần gũi gắn bó với cuộc sống quanh ta...
    Anh sang thăm em hơi muộn rồi nhưng đọc vẫn thích và com đôi dòng đồng cảm. Chúc em luôn khỏe vui và đêm ngủ ngon nhé!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cảm ơn anh đã chia sẻ và đồng cảm cùng em. Cuối tuần thật vui cùng gia đình anh nhé.

      Xóa
  2. Gửi cho một người, chẳng biết xưng hô mần răng... Thôi thì "Gọi tên 4 mùa" vậy...ĐT ơi, cho CMD có chút xíu nhận xét thôi nhé...Viết lách là một "nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ". Nội dung bài viết lại là tổng hợp của những kinh nghiệm sống. Có lẽ trong cuộc sống hôm nay, một số nhỏ chúng ta, đã sống trong hai thế giới cùng lúc. Thế giới thực và thế giới ảo. Nếu ta có được cái may mắn, giành nhiều thời gian cho thế giới này (một trong hai thế giới), nhiều hơn thế giới kia, ta sẽ có nhiều triển vọng để trở thành hoặc một "Đại Gia" hoặc một "Blogger" có nhiều người đọc??!! Giỡn chơi với ĐT trong vài phút giây “xả stress” đó thôi! Dù sao, CMD vẫn thích những bài viết dưới dạng thơ của ĐT. Chúc ĐT thật nhiều sức khỏe. Khỏe để sáng tác và, khỏe để đương đầu với cuộc sống phũ phàng hôm nay...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gặp mụ Tám mà thấy xót xa quá, mụ vừa phải bươn chải với cuộc đời bụi bặm,nơi chợ búa nhưng sự giằng xé trong tâm hồn mụ thật kinh khủng. Đan Thùy thật giỏi, hình ảnh mụ Tám trong bài viết đã cho đàn ông bọn anh ngẫm ra nhiều điều. Hơi tiếc một chút: cạnh một "mụ Tám" rất thực ấy cần một "cô Tám"biết vượt qua mọi thứ để yêu và để được yêu.Cảm ơn Đan Thùy nhiều về bài của em!

      Xóa
    2. Đúng! Xin bỏ một phiếu...hy vọng sau này Thủy là một nhà thơ lớn...sẽ không quên đến thằng Nẫu này!

      Xóa
    3. Anh Cường ui !
      Đúng là có nơi cho mình viết những suy nghĩ, rồi được chia sẻ cùng mọi người thì thật vui anh hén. Đại gia gì thì không dám mơ, em chỉ mong bình an, vui vẻ thui.
      À, lâu rồi không thấy anh Cường chia sẻ gì mới hết. em qua mấy lần thấy vẫn vậy. Mong anh cùng gia đình mình thật nhiều niềm vui và may mắn anh nhé.

      Xóa
    4. Anh Thái nè !
      Thực ra, nếu viết truyện chuyên nghiệp, người ta sẽ đẩy bi kịch đi cao hơn , chẳng hạn như là cho mụ Tám ấy iu vượt rào lun, rồi cho cả những hệ lụy mới ra đời , rồi đẩy tiếp cho thằng đàn ông kia phũ phàng hết mức , hoạc là gã ấy tốt hết mức ... nói chung là sẽ có nhiều tình tiết ly kỳ hấp dẫn để tạo xung đột, tạo bi kịch...
      Nhưng , trong khuôn khổ bài viết nhỏ, em chỉ muốn nói đến có những ...rung động trái mùa như những cơn mưa bóng mây thoáng qua . Nhẹ thôi, nhưng đôi khi cũng làm con người ta...Nói sao anh nhỉ ?... Ý em là dzậy á. Mừ hổng biết diễn tả sao hết á...hì hì

      Xóa
    5. Anh Nẫu !
      Em là sợ nhất ai quăng cho em cái chữ " nhà " đóa nghen. Nó đè em chít hổng kịp viết di chúc để lại Jang Dong Gun cho ẻm hàng xóm á. hic hic hic

      Xóa
  3. Thì trai năm thê bảy thiếp mừ. Kệ, vợ thả thằng chả ra, thằng chả chạy loanh quoanh rồi cũng về mà. Lo gì bà ơi !

    Khoái chí nhất là câu đó. Truyện hay rất tâm lý! Cảm ơn tác giả nhiều nhiều!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bít ngay là sẽ khoái dzị mừ. hì hì hì

      Xóa
  4. "Mụ ôm thằng con vào lòng, xoa nhè nhẹ lên lưng nó, len lén chúi mũi vào mớ tóc loăn xoăn của nó, hít thật sâu, thật lâu... Chao ôi ! cái mùi chua chua ngòn ngọt chi mà thương thế không biết.".Có lẽ đây là hạnh phúc thật sự cho những người có hoàn cảnh như mụ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc là vậy thật anh hén. Bước tới nhiều khi ...không còn đường để lui nữa không chừng. :((

      Xóa
  5. Tui thích mụ như thế này với tui: "Mụ ôm tui vào lòng, xoa nhè nhẹ lên lưng, len lén chúi mũi vào cái "sân vận động" của tui mà hít thật sâu, thật lâu... Chao ôi ! cái mùi ngòn ngọt thơm thơm chi mà thương thế không biết. Nhìn mặt tui phơ phơ ngủ say - Tui khoái nhất là khi ngủ được mụ xoa lưng cho như thế này, lòng mụ chợt mềm đi, bình an đến lạ.". Chao ôi! Đã còn hơn đi mát xa mát gần bên Niêu Quơ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Công nhận, Ca là người đàn ông... Cùi hông sợ lỡ - đã là Sida còn sợ gì ... Xi-măng . hì hì. Like cho Ca trăm phát vì sự dũng cảm hy sinh của Ca.
      Em đồng ý duyệt cho Ca cùng mụ Tám í.
      Còn em - cũng Tám - mừ em ...chảnh hơn mụ Tám trong í một chút, nên em phải ...chở Trai đẹp của lòng em thoai. Còn Trai Trọc - Bụng Bia thì... Hổng Dám Đâu Diễm Uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  6. " Tu nhớ...Tám.
    ...Khoẻ không vậy?"
    ------
    Nhưng sao mà entry nào cũng là một bản nhạc này vậy cà? vui cũng nó, buồn cũng nó, giận cũng nó!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cài nhạc nền có 1 bài hà, nên nó hát mỏi mỏ lun á sếp Kiên ui.

      Em khoái bài nì. chừng nào em chán thì em đổi . hí hí

      Xóa
  7. Mụ Tám này thì tủi thân là phải rùi, còn em Tám mơn mởn thế này, vừa giỏi giang, xinh xắn, vừa sâu sắc mượt mà, thơ văn thuộc loại top thì chẳng có lý do gì để tủi cái thân cả cưng à! Cứ mở lòng mà yêu đi, và trong tình yêu thì.... độ lượng một chút để cả hai cùng hạnh phúc. Nếu lâu dài thì tốt, bằng ko hợp thì tan. Đừng quá nặng lòng nhe bà Tám! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tủi chớ chị. Tủi nhiều nữa là đằng khác . Chẳng thà te tua xơ mướp mừ bị ế chầm chộng thì còn lý giải được nguyên nhân mừ cam lòng chịu chít, còn nhìn đi nhìn lại, thấy cũng còn xài được mừ ...chịu cảnh làm mắm, mà hổng được mắm Thái nữa, mắm...bồ hóc mới kinh, nên em tức, em ấm ức lém lém lun á chị iu uiiiiiiiiiiiiiiii
      hu hu hu

      Xóa
    2. Ui cha. Cả Giáo, cả Tám ai bảo không xài được hì. Mắm bò hóc thì thôi bỏ đi vì mới nghe đã ớn, chứ mấm Thái, mắm tôm gì cũng ngon hết trơn á.
      Giáo cứ xúi chuyện tào lao, không hợp thì tan sao được, không hợp làm cho nó hợp mới là số một chứ. Cứ tiến nhanh và mạnh vào đi cả hai. Hắn ở phía trước, chỗ ngã tư đèn đỏ đó!

      Xóa
    3. Chỉ đâu anh hổng chỉ, chỉ ngay ngã tư đèn đỏ là hỉu roài hén. hic hic hic

      Xóa
  8. Cuộc sống có thể đã thay đổi rất nhiều theo năm tháng,nhưng hầu như trong sâu thẳm của tâm tư nỗi niềm và khát vọng vẫn là muôn thuở....
    Chúc bạn hiền sống trọn lành với niềm tin yêu !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng ôm trong lòng mình những mơ ước con con , tựu trung, vẫn là mơ mình hạnh phúc.
      Cảm ơn bạn hiền, mong bạn hiền cũng thật an nhiên nha !

      Xóa
  9. Dù có khó khăn thế nào, anh cũng ráng lo cho mẹ con em được đầy đủ, đầy đủ nhất em há " . Thư chồng viết như vậy và đến giờ Mụ vẫn nhớ như In
    Vậy mà bây giờ chồng lại .....................
    Sang thăm Thùy , bài viết rất cảm động và đầy tình cảm , chúc Thùy nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết sao giờ hén ! Hết thì...thôi, chứ sao giữ được anh Lạc hén ? Mà có giữ, chắc gì .... Thôi, hết nợ thì người đi là đúng rùi.
      Chủ nhật thật vui nha anh !

      Xóa
  10. Vô đọc bài này và các còm mới biết chủ nhà tên Thủy.
    Nhìn bài viết của Thủy tôi thấy như hun hút bất tận ở đằng sau lủy tre, nhưng giọng văn khệnh khạng, bước đi chếnh choáng làm tôi tò mò dỗi từng bước đi. của mụ .Tôi nghĩ chắc ở hun hut ấy sẽ có cái gì ấy giống như cái la toáng của Chí Phèo hay cái đau đớn của chị Dậu…. Nhưng không, nó yên ả, bình lặng, chỉ có lợn cợn một chút sóng.
    ….He he he he, zui nhen

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Laisac iu dấu : Là THÙY , không phải Thủy nhá. Nói bậy nữa là ...quoánh anh thiệt á ( hù thoai . hì hì hì )
      Cũng định cho mụ í te tua xơ mướp lun, dưng mà, thui, vì chút lòng ...từ bi hỉ xả , cho mụ êm đềm mà sống nuôi con dzậy tốt hơn anh hén ! hì hì

      Xóa
  11. Mình ghé thăm bạn, đọc được Entry này thấy thương thân phận người đàn bà tên Tám của bạn quá. Xin có và dòng cảm tác nhanh tặng bạn.

    Nước mắt trong lòng, nghe sao chua xót
    Thương thân, tủi phận lời ngọt ai trao
    Mới ngày qua, tim chộn rộn nôn nao
    Nay cay đắng, hồn chênh chao than khóc.

    Cớ sao đời mình, trăm đường khó nhọc
    Nhầu nhĩ, nhăn nheo, bạc tóc, uá tàn
    Chẳng dám trách người, gieo nỗi trái ngang
    Vẫn giữ nguyên những dịu dàng thoáng chốc.

    Trái tim đàn bà đôi khi thật ngốc
    Cứ khờ khạo yêu, than khóc một mình
    Không oán chàng, cố nguốt nghẹn, làm thinh
    Tự an ủi, khi đời mình cô lẻ.

    Trái tim đàn bà vốn là như thế
    Rộng lượng, bao dung, chẳng thể giận người
    Dẫu biết rằng, tình chỉ để dỡn chơi
    Vẫn lưu giữ chút bồi hồi xó chợ

    Trái tim đàn bà yếu mềm, thương nhớ
    Dù thoáng qua, cũng trăn trở đáy lòng
    Mơ ước thật nhiều, luôn mãi cầu mong
    Được Hạnh phúc bên chồng, con yêu dấu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất vui vì bạn đồng cảm và chia sẻ những lời chân tình ở đây. Phụ nữ chắc cả đời mình đều mong một mái ấm đúng nghĩa : một người chồng thương yêu và san sẻ trách nhiệm cùng với mình, những đứa con ngoan... Nhưng, ...không phải ai cũng có hạnh phúc giản dị này bạn hén !

      Xóa
  12. Cô Tám nhà mình chắc chắn phận không bọt bèo như mụ Tám rùi. Mong cho nàng duyên mới phơi phới nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ! Đánh giá mình cao thía ! hổng chừng, mình còn lựu đạn hơn cả mụ í á. Mình ...Sao Chổi mừ. Số xui lắm !!!

      Xóa
  13. Đọc truyện của em mà chị cảm thấy bùi ngùi ...cảm thương thay số phận của người phụ nữ ...ôi ..đến bao giờ cuộc sống sẽ bớt đi những mảnh đời đau khổ ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu không còn những chuyện buồn, thì sao nta quý chuyện vui, quý hạnh phúc mà mình đang có chị hén !
      Thui thì, trời cho nhiêu, hưởng nhiêu vậy hén chị ! hì hì

      Xóa
  14. Làm thơ bạn nói vè mình
    Văn xuôi nói về cảnh đời người khác
    Tựu trung cũng là những mẫu người muốn sống hạnh phúc
    Mà hình như thơ của bạn xuất sắc hơn
    Hấp dẫn người đọc vô cùng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng! Xin bỏ một phiếu...hy vọng sau này Thủy là một nhà thơ lớn...sẽ nghĩ đến thằng Nẫu này!

      Xóa
    2. Em cảm ơn chú Bu nhiều vì động viên mảng thơ ( thẩn ) của em dù biết mình chưa xứng đáng . Thực ra ban đầu vì thấy bạn bè viết, nên tập viết theo cho vui. giờ thì...chắc iu iu mất rùi. hì hì

      Xóa
    3. Thùy , không phải Thủy đâu nha anh Nẫu ui. Mừ mai mốt gọi em Tám cho dễ nhớ hơn nha anh .

      Xóa
  15. Cài cái font chữ chi mà đọc không ra đành phải đoán mò.
    Tình yêu nào cũng đẹp, càng già càng đẹp. Nên khi yêu thì yêu cho hết mìng để sau này không luyến tiếc cái thời xuân sắc bỏ qua

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ủa là sao ? Em chọn phông chữ đơn giản, chữ to cho dễ nhìn mừ sao anh nhìn không được ? nó bị gì hả anh ?
      Cũng muốn yêu cho hết mình, nhưng mà, giá như sống có 1 mình, không dư luận, không có gì ràng buộc thì đương nhiên rùi, còn đằng này, cháy hết mình không khéo ...hại sang bao người khác liên lụy nữa á anh Thu uiiiiiiiiiiii

      Xóa
  16. Còn bao nhiêu phiếu Danh cũng xin bỏ hết cho Thùy nghe. Ưng không ?... hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ưng liền . Danh Khuyết bỏ là ưng liền. Mà hỏi nhỏ nè, bỏ phiếu dzụ án gì dzạ ? Hì hì hì

      Xóa
  17. Đúng vậy đó ĐT ơi. Đã hơn cả năm rồi, CMD chưa có dịp trở lại khu vườn hoang phế năm xưa, dù chỉ là vào để thêm một...”dấu phẩy”! Có lẽ, CMD đã phải chọn con đường của “Đại Gia” hay sao í??!! Giỡn chơi với ĐT chút thôi...” Đời không như mộng mơ, nên đời thường giết chết mộng mơ”. Chúc vui khỏe.
    Thân, CMD

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc bên ấy công việc bận quá, lo cày quá phải không anh ? Thôi, làm gì làm, ráng giữ gìn sức khỏe cho tốt anh nhá. Nhóc nhà anh nay lớn nhiều chưa ? Em cũng mong sao gia đình anh luôn gặp nhiều may mắn. Vui, vui thật nhiều anh nhé !

      Xóa