Nhãn

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Gió đưa cây cải về trời ...



Tám chuyện ngày xưa...



Nắng đã lên quá nửa ngọn tre nơi đầu ngõ. Giữa cái mênh mông đến khôn cùng, cô chợt thấy mình giống mấy hình nhân đứng coi đồng giữa ruộng kia. Gọi là người nhưng chẳng thành người. Chỉ đứng đấy, mặc cho mưa gió, mặc cho nắng trút, áo cứ tơi dần , rách bươm , phe phẩy.

Cô lúi húi cắp cái rổ nan , lon ton ra  vũng cạn sát mé chòi . Đang mùa nắng gắt, vũng chỉ còn váng rong xanh rì, vạt rau muống gầy còm đang vặt vẹo giữa trưa. Cả cành rau ngọn cỏ còn muốn sống, huống chi là cô. Một tay đỡ nhẹ cái bụng vượt mt, cô bám chặt chân xuống bờ cỏ, tay kia với nhặt mấy đọt rau có vẻ...còn non nớt. Kệ, có già chút cũng chẳng sao, luộc lâu lâu tí coi như...thêm chất xơ cho em bé. Cô nghĩ vậy. Ông bà chả nói : " Đói ăn rau, đau uống thuốc " là gì đó ư ? Mà cô làm gì có tiền mua thuốc,  và  rau dù sao cũng dễ kiếm hơn mà. 

Có tiếng dừng xe nơi chòi. Cô đứng dậy, rướn cổ nhìn . Chồng cô đã về. Cả tuần nay cô không thấy chồng đâu, cô đoán, có lẽ chồng ngủ lại ở nhà bà nào đó trong hàng tá bồ nhí mà cô không bao giờ dám hỏi. Mà cũng lạ, vắng chồng , cô chẳng thấy lo, thấy buồn . Cô lại càng thích vì  ít ra cô được tự do...khóc. Khóc mà không cần ngó trước nhìn sau, khóc mà không cần phải nén chặt đến run rẩy b môi nứt nẻ. Cô vội vàng lòm còm bò lên mép ao, đi riết về phía chòi. Cô sợ, sợ chồng không thấy cô, lại nghĩ cô đi lung tung đâu đó, lại chì chiết nhiều câu khó nghe.

- Mình mới về à ? Cô dở nón lá xuống, vừa hỏi chồng.

Không một tiếng trả lời. Chồng phủi phủi chân, leo lên cái võng mắc giữa chòi, lim dim .

 - Mình ăn gì chưa để em nấu ?

- Nấu gì ? Vẫn không mở mắt, chồng khèn khẹc trong c với âm vực  đủ để cô cảm thấy sờ sợ.

Cô vừa rửa mớ rau ban này, vừa nói :

- Nhà có gì đâu, nếu mình ăn thì em bắt con gà làm cho mình ăn, còn không thì em luộc rau này em ăn là được rồi.

- Cô nói vậy là sao ? Ý là tui ăn hổng cho cô ăn đó hả ? Chồng nhỏm người ngồi dậy, xoay sang nhìn cô, đôi mắt trừng trừng như muốn nuốt chửng  thân hình rúm ró nơi góc bếp.

- Dạ không, chỉ tại em sợ mình ăn khổ không quen, nên em mới...

- Mẹ nó ! Cô bêu xấu chồng cô nhiêu đó đủ rồi nghe. Vợ gì chả làm cho chồng ngẩng mặt thì thôi, về tới nhà nhìn đã chán. Có mỗi cái ăn thôi mà cũng hỏi tới hỏi lui. Không lo được cho chồng thì xéo, tui đi cưới con khác, thiếu gì con mà phải ở với loại đàn bà như cô...

Giọng chồng ra rả, lúc thấp lúc cao, lúc ậm ừ rậm rực. Cô lúp xúp bước ra chuồng bắt gà. Tiếng gà rượt đuổi nhau kêu quang quác. Cô bước thấp bước cao hì hục rượt theo. Mồ hôi, nước mắt lẫn trong cái rát da nghèn nghẹn. Bầy gà cô gầy dựng mấy tháng nay, để dành phòng khi đi sanh có cái mà bán. Cô chả dám động vào. Giờ thì...cô mím môi, quẹt vội đôi mắt ngân ngấn. Biết làm sao đây...



Nhìn chồng nằm ngủ sau khi đã no nê, cô ngao ngán đến tận cổ. Một gương mặt trèn trẹt, phúng phính, chẳng có nét nào cô thương, hay nhớ. Nhiều khi nhắm mắt nghĩ về chồng, cô chẳng có cảm giác gì khác ngoài sợ hãi. Cô ra mé sau chòi, ngồi tựa cột, nhìn xa xa. Màu xanh ngút mắt của đám lau sậy làm dịu đi mọi thứ. Man mác cô nhớ, nhớ da diết ngôi nhà nhỏ của gia đình cô, nhớ  tiếng cười của mấy đứa em, nhớ cả tiếng xe đạp kẻo kẹt mỗi lần cô đến lớp. 

Ngày ấy, cô trẻ lắm, vô tư lắm, cứ hồn nhiên như bờ rau bụi cỏ sau nhà. Cô không đẹp, nhưng không biết trời thương hay ghét, lại cho cô một đôi mắt đến nao lòng. Cái ánh nhìn dìu vợi của cô khiến má cô không khỏi nén tiếng thở dài : " Đời mày chắc khổ quá ! ". Bao kẻ tới hỏi mà má không ưng vì sợ  cô sẽ khổ. Mãi tới khi ba chồng cô bây giờ, là bạn rất thân của ba cô bước tới hỏi cô về làm vợ cho người con trai trưởng, ba má cô mới đồng ý. Chỉ vậy là cô xếp hết mọi mơ ước, mọi mơ mộng, cô về làm vợ người ta. Chưa một lần biết mặt, chưa một lần yêu, chỉ vịn vào câu : " con nhà tông không giống lông cũng giống cánh ", cô gật đầu ưng thuận. Má nói : "  người ta là chỗ thâm tình với nhà mình, chắc không làm khổ mày. Với lại từ Cai Lậy về đây , có bao xa đâu. Có gì ba mày còn lên thăm mày được ...". 
Đám cưới cô rộn ràng nơi xóm nhỏ, cũng có xe hoa đưa đón. Chiếc khăn voan mỏng che hờ nửa mặt, khiến cô đã duyên càng duyên. Thấy chồng nhìn cô cười hoan hỉ, tay nắm chặt tay cô, cô cũng phần nào cảm thấy an lòng. Cô nén nỗi lo lắng mơ hồ, ngoái đầu nhìn chốn cũ khuất dần , khuất dần...


Chồng cô là con trưởng, đang làm thầy giáo dạy Toán cấp 3 có tiếng ở vùng này. Gia đình chồng cô bao đời làm hụi, góp tiền chợ. Tiền bạc không thiếu,  mỗi cái chữ cứ vơi dần qua từng lứa. Chỉ duy nhất có chồng cô là học hành tới nơi tới chốn, ra đường lắm kẻ ngả mũ chào hỏi. Tính chồng cô lại rất mực hào phóng với bạn bè. Nếu cứ nhìn như thế, cô có khác gì bà hoàng đâu chứ ! Cô nhớ cô bạn của chồng hôm đám cưới, cười híp mắt nói với cô : " Em tốt phước lắm mới lấy được anh Dũng, chứ chị tán mãi chả xong đó . Mấy ai được như ảnh đâu !". Nghĩ tới đây, cô mỉm cười chua chát. Cô ấy nói đúng, mấy ai được như chồng cô !

Đêm ấy, một đêm đáng nhớ bắt đầu cho chuỗi ngày vô tận. Cứ tưởng sẽ dịu dàng nhè nh, cứ tưởng sẽ thiêng liêng lắm giây phút đầu tiên ấy. Cô hồi hộp, chđợi và...sợ. Có ai nói gì với cô đâu. Chồng bước vào, nặc nồng mùi rượu, lè nhè hỏi:

- Sao chưa thay đồ  ngủ nữa?  Em mặc đồ này mà ngủ à ?

Ánh mắt chồng nhìn cô đầy ái ngại. Tự dưng cô hơi tủi thân. Nhỏ lớn ở với má, má có nói gì tới đồ ngủ đâu. Hôm bữa mang va ly đồ về nhà chồng, thì đồ hồi đó giờ ở nhà sao, cô mang theo y vậy. Nhà cô chẳng khá giả gì , mấy chữ đồ ngủ nghe xa xỉ quá. Cố gắng lắm má mới may cho cô được cái áo dài gấm mặc cưới. Còn tiền nhà trai đi quả bao nhiêu, trả tiền đám hết rồi, còn đâu nữa. Cô xếp xếp lại gối, nhìn chồng:

- Em...em mặc vậy quen rồi.
- Mai coi mua áo khác đi, chứ mặc vậy nhìn...quê lắm. Mất hứng tui rồi đó nghen!

Đèn tắt. Chồng làm cái chuyện cần làm. Cô thì cứ trân mình cố chịu cảm  giác xấu hổ, đau đớn xen lẫn ê chề. Không một chút cảm xúc của cái gọi là tình yêu. Đêm ấy, giông rất to. Gió như xé nát cả màn đêm hun hút.

 
Đó là ngày duy nhất trong suốt thời gian cô về làm vợ chồng gọi cô một tiếng " em ". Những ngày sau đó, cô như chiếc bóng lặng lẽ. Cô vừa thôi học, lại không có việc làm , của hồi môn cũng chẳng có chi. Nên suốt ngày cứ quanh quẩn trong nhà lau chùi, chợ búa, cơm nước. Đôi lúc muốn lại gần chồng, muốn nói cùng chồng, nhưng cứ mỗi lần chồng về với gương mặt lạnh tanh, thỉnh thoảng quát tháo cô ầm ĩ vì cơm không vừa miệng, là bao nhiêu lời muốn nói bay đi hết. Ba chồng cô là người tốt, ông thương cô lắm, nhưng cũng chẳng giúp gì được cho cô, chỉ an ủi cô ráng chịu đựng : "  Chắc tại chồng con đang có khó khăn gì trong trường chăng ? " .

Nhưng ba cũng không an ủi được cô lâu. Một cơn đột quđã mang ba đi trong tích tắc. Má chồng lại cho cô mang điềm gở về nhà, sợ cũng ...tích tắc đi theo ba, nên bà đã cho vợ chồng cô ra riêng. Chính là cái chòi giữa ruộng này. Dĩ nhiên, chồng vẫn còn nhà để về, vẫn còn nơi đđùm túm, bù khú. Còn cô, biết vđâu? Có lần, chịu không nỗi những cay nghiệt của chồng, cô cũng lén bắt xe đò về quê, định thưa với má. Nhưng về nhà, vừa mở miệng, thì má đã khuyên : 
Bây ráng ăn ở sao cho ba má hãnh diện với xóm làng, chvừa gbây đi, được vài tháng bây ôm đồ về, hàng xóm người ta dị nghị, tao sống sao nỗi . Chồng thì mày phải nhịn, kệ, nó nói gì nói, miễn nó hổng bỏ bây là được rồi. Chứ hở chút đòi thôi, cái thđó là con gái hư, mày biết không ?... 

Má nói nhiều, nhiều lắm... Cô chẳng nhđược gì, chỉ biết giờ ngay cả chốn cũ của mình, với  cô, cũng dường như xa xôi quá...





- Làm đéo gì ra đây ngồi ? Cô nhớ thằng nào chứ gì ?

Chồng thù lù đứng sau lưng cô tự bao giờ mà cô không biết.  Cô giật mình , ì ạch đứng dậy :

- Có gì đâu. Tại trong nhà nóng em ra ngồi ngoài này cho mát thôi.
- Nhà làm quái gì mà hổng sắm được cây quạt. Ngủ nóng thấy mẹ ai ngủ cho được. 

Chồng cởi cởi hàng cúc áo, lấy cái quạt nan quạt lấy quạt để, lừ lừ nhìn cô:

- Chừng nào  sanh vậy ?
- Còn hơn tháng nữa thôi mình à.

Nghe chồng hỏi, cô mừng lắm. Cô đang lo không biết lỡ nửa đêm trở dạ biết kêu ai giữa đồng vắng này. Dù gì cũng là vợ chồng, cô vẫn hy vọng chồng sẽ...
Cô liệu sao mà liệu đi nha. Tui đi công lên chuyện xuống, không có rảnh đâu mà lo. Cô coi về má cô được thì về. Tự mà sắp xếp. Đừng có việc lớn việc nhỏ gì cũng lôi chồng vào. Mấy cái chuyện đẻ đái này đừng làm phiền tui đó.

Nói xong, chồng thủng thỉnh đứng dậy , với tay lấy cái nón đội lên đầu, bước ra chòi, không quên lầu bầu :

- Má nó! Nắng gì dữ vậy trời ? À, tui qua nhà má tui ở, hổng có về đây nữa, Khi nào cô về quê đẻ, nhớ cho tui hay. Tính vậy đi nha. Có vậy thôi mà cũng đợi chồng tính. Đúng là đồ đàn bà !

Tiếng xe chồng vụt đi, cắt hết mọi suy nghĩ, đưa cô về thực tại. Cô ra trước chòi. Một màu nắng trắng cả bụi , cay cay mắt. Những gốc rạ trơ lì đến chai sạn dường như muốn rực cháy lên dưới cái gay gắt ngây người. Cuối mùa rồi sau mưa chẳng thấy. Chỉ mịt mờ cái nhớ mông lung. Không biết ngày mai mẹ con cô sẽ vđâu. " Thuyền theo lái, gái theo chồng ". Có còn đường về nào cho cô không ? Bất giác, cô xoa xoa bụng, như xoa đứa con bé bỏng đang chòi đạp, buột miệng ầu ơi :
 u ơi ! 
Gió đưa cây cải về trời 
Rau răm lại chịu lời đắng cay... 



Đây là chuyện có thật, Tám kể lại thui, ở ngoài , người chồng ấy người thật việc thật còn đáng sợ hơn nhiều . Nhưng tất nhiên, đấy không phải là chồng Tám rùi, chứ chồng như thế thì...hì hì, xin lỗi, cho em cứ mãi là Tám ế còn hơn ! Và chuyện xảy ra vào những năm giữa thập niên 80, cách đây cũng...lâu lâu rồi ... giờ mới nhớ ra...tám tiếp thui...



77 nhận xét:

  1. Ời ời...Chồng mà như vậy có mà "Chồng bát, chồng đũa". Cô em đó rớ phải "Cọc mục" rồi.
    Thân em như hạt mưa sa
    Hạt sa đài các, hạt ra vũng bùn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chồng gì thì cũng là chồng thui bạn hiền ui !

      Xóa
  2. nếu lấy chồng mà như cô này thì giáo thà chịu ê sắc còn hơn Thuy ui!
    CN vui nha cưng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chí lý nhất vẫn là chị iu, và chia tay là điều tất yếu của cặp vợ chồng này thui. Sống mình cho khỏe, khỏi lo...gở ghẻ chị hén !

      Xóa
  3. Qua thăm em .Xem bài viết mà đau lòng thương cho cô vợ quá .Sao lại có hạng đàn ông , người chồng như vậy được .
    Bình an luôn ở cùng em .Chúc em luôn vui vẻ yêu đời ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bàn tay còn có ngón ngắn ngón dài, lòng người có cạn có sâu... Sao đo hết được anh ui !
      Cảm ơn anh ghé qua. mong anh cùng gia đình vui khỏe, anh nhé.

      Xóa
    2. Cám ơn lời chúc của em , nhưng...Người một thời để yêu một thời để chết ,đã đi định cư ở Mỹ hơn tháng nay rồi .
      Chúc em những ngày làm việc vui vẻ .

      Xóa
  4. Không lấy chồng thì khổ cái đường không lấy chồng.
    Mà lấy chồng rồi lại khổ cái đường lấy chồng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng may mắn. Chẳng đối xử với nhau được như 2 tiếng chồng vợ thì cũng đừng làm khổ nhau thế. Gieo nhân nào thì gặp quả nấy thôi!
    Bài viết hay lắm!
    Khi nào rảnh qua nhà mình giao lưu nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là nếu không thương thì cứ buông tay nhau cho nhẹ người, nhẹ mình, việc gì làm khổ nhau, chì chiết nhau chi cho...đau lòng bạn hén !
      Cảm ơn bạn ghé qua, mình sẽ sang nhà bạn thăm bạn sau nhé !
      Chủ nhật vui nha, bạn tui !

      Xóa
  5. Câu chuyện quá chua xót .
    Một thầy giáo cấp 3, mới cưới vợ chưa kịp sinh con (đang có bầu) mà đã ứng xử tệ hơn một thằng du thủ du thực, lỗ mãng...
    Thời buổi nào chứ thời này mà như thế thì quá tệ. Ôi cái hình bóng "tháo giầy"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chồng mà như anh Kiên nhà ta hết thì...chắc hổng có gì để nói rùi, chỉ có cười toe toét thui anh hén ! hì hì

      Xóa
    2. Em lại cho anh đi tàu bay giấy rồi. Anh rất thích và đang bắt chước Thuận Hữu đẩy em "những phút xao lòng"

      Xóa
    3. Thuận Hữu là ai vậy anh ? Em mà bít chít liền á !

      Xóa
  6. Thân gái mười hai bến nước trong nhờ đục chịu đó là lời xưa, chứ giờ đục thì chạy ....bỏ lại tất cả cho chồng trừ vợ !!!!!
    Hôm nay sang thăm em được đọc một câu chuyện hậu 8/3 này .......tội cho cô vợ này quá em à !Bài viết hay nhưng bức xúc quá em ơi.....

    Cuối tuần yên vui em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đó chị, với lại thường những việc như thế này xảy ra với những người vợ ...thuộc hàng...cục đất, đặt đâu ngồi đó thui.
      Thôi thì, cũng hy vọng chị em mình tìm được bến trong chị hén !

      Xóa
  7. Một người có học mà sao vậy ta ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trong văn, trong truyện em được học, cứ hễ là thầy thì đạo đức, chuẩn mực, cứ hễ ông hàng thịt thì béo ú, ngu đần, tham lam, độc ác... Nhưng cuộc sống, không phải lúc nào cũng thế. Tấm có khi đã ác là ác đến cực điểm còn hơn cả Cám nữa. Có những người ở nhà rất chi là thô lỗ, chả ra làm sao, khi ra đường, lại đeo mặt nạ hoàn hảo. Em không viết theo tưởng tượng, nên không thể để anh chồng ấy là...ông hàng thịt được, anh chồng thế nào em thảy lên thế ấy thui ạ !

      Xóa
  8. Ai bảo là bịa mà đã thanh minh - Chuyện na ná thế này đầy.
    Theo mình anh chồng thì không đáng nói, còn chị vợ sống cam chịu vậy là sao? Bạn thử phân tích nhân vật chị vơi trong truyện xem sào hì!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì, chuyện thế nào em nói thế ấy thui, chứ thanh mình thanh nga chi đâu nè! Em thì ...hời hợt lém, mấy cái vụ phân tích nhân vật ấy em...bó chiếu rùi.
      Đúng là vợ ở đây nhu nhược quá, hiền quá, cam chịu quá, đâm ra...nhạt. Chứ nếu là em, thì ...chắc hổng dám có vụ bắt gà cho ăn đâu, mà chắc em ...xử anh chồng này đẹp không thua gì phim Hồng Kong đâu anh hén !

      Xóa
    2. Trong böi´ canh' bön´ be`toan` gai goc´do´ nguoi`phu nu~ trong cäu chuyen cua' VDT kg the' co´ su lua chon nao` khac´...Ve`nha`chöng`cung~ kg duoc ?ve`nha`ma´de'? cung~kg song !o'ngoai` canh´ döng`thöi chu´di däu duoc khi so chöng`la ?!

      Xóa
    3. Chắc là vậy rùi. Đôi khi không phải mình muốn là được đâu bạn hén !

      Xóa
  9. Hơ hơ ...đang xót thương cho thân phận của Tám thì đọc đến đoạn kết đành chuyển gam ra thông cảm cho số phận những người đàn bà không may -
    Tối an bình nhé -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì...đó đó, em sợ bị hỉu lầm nên vội vàng bổ sung đính chính á.

      Xóa
  10. Chia buồn cùng em và bà chị em gặp phải một thằng cầy cáo (loại đó không thể gọi là thầy được!).
    " May ra thì dược kim vàng
    Chẳng may thì được kim gang kim chì..."

    Thật buồn cho những suy nghĩ cam phận của chị em! (giá hồi đó chị em gặp A Tám thì bây giờ em không có chuyện buồn này để viết là cái chắc! ).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai mà cũng tốt bụng, cũng cây tùng , cây bách như mấy anh đây thì chắc chị em phụ nữ được tựa nương cả đời rùi hén !

      Xóa
  11. ô hô gặp tám. chưa chắc hơn gặp cóc à. chà bức xúc quá đi. em cho anh đia chỉ anh cùng anh tám le le đi lo chịn bao đồng coi. bức xúc wwwwwaaaaa đooooooơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bớt nóng nha Lão, Lão đang đẹp trai lém, nóng quá, nổi thêm vài cục mụn cóc thì...xấu lém đó nha ! hì hì

      Xóa
  12. khúc dân ca hay tuyệt. chúc đầu tuần như ý

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn tui nhiều, nhiều lém nhé.

      Xóa
  13. bà ơi...cám ơn đời vì mỗi sớm mai thức dậy ...ít nhất thì cũng có gã đàn ông dắt phụ chiếc xe ra để đi làm ha bà...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái này là đúng nè, là hơi bị được nè bà hén !

      Xóa
  14. Phận người...mỗi người mỗi cảnh cho nên cảnh đời cũng khác nhau tùy vào sự tác nghiệp của mỗi người, còn gọi là biệt nghiệp, muôn người là muôn cảnh mới có kẻ thì khóc kẻ khác lại cười....đồng là chúng sanh nhưng...dị biệt, chỉ có điều dù bất cứ là hoàn cảnh nào con người vẩn có cái quyền riêng là tự quyết định cho mình nếu nhận ra được chốn ấy không phải là của mình thì dứt khoát không " nương tựa "
    cho nên ...không phải là " rau râm " thì đừng dại dột hiến mình cho bà bán trứng lộn ,khổ đau một đời !
    (Nữ thấy thầy nói thế nữ có thuận không !)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thầy dạy chí phải. Sao mà tui kết cái câu không phải rau răm thì đừng hiến mình cho bà trứng lộn dzữ vậy trời ?
      Thật ra, Cái cảnh này mà có, một phần do vợ quá cam chịu,tự làm mất đi vị thế của mình trong gia đình. Có lẽ, vì bao chuẩn mực đạo đức của thời ấy ràng buộc. Vào những năm ấy, ở quê mình, thôi chồng hay bị chồng bỏ thì ...bị soi mói dzữ lắm. Ngày nay cũng vậy, dù có khá hơn chút xíu.Ngay như chính bản thân mình, dù hoàn toàn độc lập và có thể tự quyết định mọi thứ, nhưng có những cái ràng buộc hữu hình lẫn vô hình, khiến không phải cứ muốn là được.
      Thôi thì, thuận theo tự nhiên, theo ý trời mà hành xử thui Thầy hén !

      Xóa
  15. Bước vô đây...Thật sự bị giật mình bởi entry !?
    Thương,và ước gì có Ngọn "RAU RĂM " hiền lành như thế !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ước gì được ấy đó bạn Phong Sương uiiiii

      Xóa
    2. Sao y´ nghi~ cua' anh phong suong giöng´ y´ nghi~ cua' töi väy ?!

      Xóa
  16. Đọc bài viết của bạn, thương quá đi thôi và vô cùng cảm phục sự chịu đựng, nhẫn nại của người phụ nữ.
    "Chồng là quân tử hạng siêu
    Cứ ai phái yếu là chiều, là thương
    Chồng là một gã ương ương
    Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời!"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai mình không biết, nhưng mình tin bạn sẽ là trụ cột vững chắc trong gia đình bạn đó ! Cả tuần may mắn nha bạn tui !

      Xóa
  17. Có chồng như thía mới có người thở than chứ hihihi . Chiều đầu tuần vui vẽ nhé . Bỏ mặc ông chồng ai đó đi he haha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe lời anh, chắc trước sau gì cũng đi tới hồi kết thui anh hén !

      Xóa
  18. Ghé thăm cháu . Đọc bài viết làm chú hoảng hồn ...Cũng may là đến cuối bài cháu có ghi thêm lời giới thiệu xuất xứ nên chú mới biết đó là chuyện thiên hạ . Còn 2 ngày nữa là đến ngày Hạnh phúc thế giới hay Thế giới hạnh phúc gì đó không rõ nữa ...Chú thì chú chỉ mong rằng cháu của chú lúc nào cũng hạnh phúc chứ không riêng gì ngày 20 tháng 3 . Có 1 chuyện vui nhỏ là hôm nay tình cờ xem thử thống kê khách vào xem blog , chú thấy khách ở Pháp đông quá chú mới xem thử đường link , té ra họ dùng đường link dịch sang tiếng Pháp để đọc ...Đố cháu đó là bài gì ? Chú gợi ý nhé : Đó là bài mà cháu ghi lời còm đầu tiên ở blog của chú ...cháu đoán ra chưa ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài Phong Vị Cảnh Nghèo phải không chú? Cháu nhớ hình như bài đó là bài đầu tiên cháu đọc ở nhà chú, rồi phát hiện ra cả một kho tàng đồ sộ. Cháu rất thích những bài viết của chú. Vừa hóm hỉnh, duyên dáng, lại vừa có cái nhìn bình dị bao dung.
      Cháu thật sự không biết ngày 20/3 là ngày gì, may mà có chú nói chau mới biết. Thế giới mình có những ngày hay chú hén.

      Xóa
    2. Có thể là chú đọc bài ấy đầu tiên nhưng cháu còm lần đầu tiên lại ở bài Một chút mơ hồ trong hai tiếng ngày xưa . Về ngày Hạnh phúc thế giới này thì LHQ mới chính thức chọn từ ngày 28 tháng 6 năm 2012 thôi ,nên ngày 20 tháng 3 này là ngày HPTG đầu tiên đó cháu ạ !

      Xóa
  19. Câu chuyện đầy thương cảm. Tuy không phải là phổ biến, nhưng vẫn có những cuộc đời éo le như cô vợ có bầu ấy. Điều rất đáng trân trọng chính là sự đồng cảm của VDT. Với khiếu viết rất xúc tích, điển hình các chi tiết nên người đọc khó cầm lòng.
    Ảnh chụp cũng đẹp. Chúc bạn bình an.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn động viên mình nha. Ảnh trong bài là của người ta chụp, chứ mình thì...chắc mười năm nữa hổng biết chụp có ra vậy không nữa. hì hì

      Xóa
  20. Điều đầu tiên anh muốn nói là Tám viết hay quá . Thực lòng , tính anh không thích đọc dài , nhưng khi đọc bài nấy của Tám anh đọc một lèo trọn bộ . Nghĩ ra ngòi viết của tám nó níu anh thì phải !
    Anh là nam mà sao dọc được câu chuyện nó tím ruột anh hồi nào không hay . Cuôc đời người phụ nữ cơ cự và cơ cực hơn khi nó là ở nông thôn . Đàn ông không phải tất cả đều như thế , phụ nữ tất cả đều không phải là không được thương yêu , nhưng sao lại có những mảnh đời thật đáng sợ đến vậy .
    Một chút buồn , một lần được chia sẻ cùng ai .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng như anh nói, đâu phải ai cũng rơi vào cảnh ấy. Trời kêu ai thì nấy dạ thôi phải không anh ? Hy vọng rời bỏ cái bến đục ấy, biết đâu cô ấy lại có bờ vai vững chắc khác để tựa nương thì sao ? Cứ hy vọng như thế anh hén !

      Xóa
  21. bài viết buồn se .mong sự tốt đẹp rồi sẽ đến với người vợ hiền lành .ngày vui tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám vui vì chú Bata ghé , vui vì bữa nay vào nhà chú Bata thấy chú iu đời quá đi hén !

      Xóa
  22. Lại một Nguyễn Ngọc Tư nữa đây... Còn lối nào để giải thoát không VDT... thật là đau lòng quá đi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn hiền ui, mình là nhà báo - báo đời chính hiệu bạn ui. Mình thật sự vui vì bạn chia sẻ cùng mình. Mong bạn cùng gfia đình mọi điều như ý, bạn tui nha !

      Xóa
  23. Sang thăm em đây -rảnh không đi chơi cùng anh đi -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì.... em mắc đu theo cây cải bay về trời rùi, làm sao mà xuống đất đi chơi cùng anh được ?! hé hé

      Xóa
  24. Chiều sang thăm bạn, chúc bạn nhiều niềm vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ là khi nào vào Nam cho mình ké món nhút nha bạn hiền !

      Xóa
  25. Đọc truyện của bạn nghe cay sống mũi quá. Khởi đầu cũng vì cái nghèo mới phải cam chịu thế ấy.
    Chúc bạn chiều mát nha bạn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghèo không là tội, nhưng nó làm cho người ta đôi khi không còn là chính mình nữa. Mình cũng mong cho mọi điều tốt lành sẽ đợi cô ấy ở phía trước.
      Cảm ơn bạn hiền ghé qua nhé. Mong bạn luôn hạnh phúc và may mắn.

      Xóa
  26. Mình sang thăm bạn lần nào cũng được nghe kể những chuyện cay đắng đời phụ nử, buồn lắm thôi mình về, chúc bạn vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, xin lỗi bạn hiền nha, mình hông cố ý làm bạn buồn đâu. Mà tự dưng mình nhớ, mình nói thui mà.

      Xóa
  27. Ban viet´thät hay va`cam'döng ! o' trong do´ co´vi chat´cua' möt hanh phuc´. Dung´ väy ! tha`khöng co´ chu´kg the' chäp´nhän möt hanh phuc´ meo´ mo´, mät´ het´ tinh´ nguoi`nhu väy,thuong cho phän mong' cua' nguoi`phu nu~ do´nghe noi cö' hong man man ban a`, cam' on ban nhieu`

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hạnh phúc thì mong manh, nhưng nỗi buồn cứ dai dẳng. Thôi thì, nói ra cho xong rồi thôi, xếp kỷ niệm lại mà vui với hiện tại, với tương lai Phi hén !

      Xóa
  28. VDT viết chuyện thường ngày ở huyện hay quá.
    LB sang thăm nhà VDT, có cà phê hay trà Bắc hôn?
    Ngày mới vui nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chỉ có cà phê ăn liền thui được không anh ?

      Xóa
  29. Hôm nay bạn sao rồi? Nhớ bạn quá à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình thì nhớ món nhút quá đi thui nè MC uiiiii

      Xóa
    2. Khi vào mình sẽ mang vô cho bạn. Chờ nhé bạn hiền.

      Xóa
  30. cho địa chỉ đơi . để anh tan xác vói nó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui trùi ui ! Em đâu có mún Lão tan xác vì cái tào lao không đáng ấy nè ? Ai nỡ nào để Lão làm thế hén !

      Xóa
  31. Cảm giác nao nao khi nghe bài lý này, buồn buồn khi đọc bài em viết. Kiếm gì kể nghe vui vui đi em, chứ em buồn buồn vậy hoài anh chắc cũng buồn theo em mất.
    Cười lên nha cô Tám nhỏ ...của...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì có khi thăng khi giáng vậy mới dzui anh hén !
      Nghe anh nói thế, cười toe toét ở đây rùi nè ! hì hì

      Xóa
  32. Gió dưa cây cải về trời
    Rau răm ở lại ngời ngời sắc xuân
    Buồn chi cái nợ đồng lần...
    +++
    Kekeke.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Buồn chút chơi thui mà ba Bảo Bảo ui !

      Xóa
  33. Tui cứ thấy nghèn nghẹn bà ui. Phụ nữ thời nào, dù học nhiều học ít - cũng phần lớn cam chịu và nhẫn nhịn. Có nhiều người bực vì điều đó. Tui cũng rứa, bực vì sự nhẫn nhịn đến lạ. Những nghĩ kỹ, tui thấy đằng sau đó, là cả tấm lòng bao dung tha thiết

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ mình tui nghe đồn là nhỏ mọn hơn phụ nam. Nhưng tui thì thấy nhiều khi tụi mình....cũng rộng lượng lắm chứ bộ bà hén ! Dẫu chồng có lỗi lầm chi, chỉ cần biết quay đầu làm bờ là xí xóa hết. Còn ngược lại thì...hì hì...khó nói quá bà hén !

      Xóa
  34. That khon nan , that nhan tam ... Lam o danh hinh anh dan ong !
    Nhan cach thua thang Chi Pheo , va thang Gù nha tho Duc Ba Paris
    ....
    Cam on ban , da loi thang chong (Troi danh cua ai do ) ra anh sang cong luan !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu đàn ông ai cũng yêu người phụ nữ của mình như chàng gù ấy, thì có gì để nói nữa bạn ơi ! Chính vì phụ nữ luôn mù quáng vào tình yêu như cô nàng di gan kia, và đàn ông thì muôn hình vạn trạng , thế mới có chuyện , mới làm nên sắc màu cuộc sống. Tuy nhiên, gam màu này, chả ai muốn có trong bảng vẽ của mình cả !
      Chúc bạn mọi điều may mắn và hạnh phúc, bạn nhé !

      Xóa