Nhãn

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Tự dưng Tám nhớ... Bác Hồ




Hồi Tám còn nhỏ xíu, vừa bị tống vô lớp 1, mới mon men đánh vần a, bờ , cờ thì đã bị bắt học..." Năm điều Bác Hồ dạy ".  Nói thiệt, lúc đó biết Bác Hồ là ai chết liền đó. Vậy mà cũng gân cổ, đọc to, đọc dõng dạc,  đọc ở lớp chưa đủ, về nhà buồn buồn vừa chơi nhảy lò cò vừa đọc. Trong suy nghĩ tui lúc đó, hình như tui thấy đọc to vậy, đọc nhiều vậy ...người ta mới biết tui đi học, biết tui...có chữ trong bụng, chứ không, mấy cô, mấy bác cứ tưởng bụng tui toàn..cháo với sữa không thì oan ức quá. Có chữ mà, phải la cho người ta biết chứ đúng hông nè ? 


Nói bà con cười tui, tui chịu, chứ sao tui khoái khoe cái sự thông minh vô bờ bến của tui ghê đó. Tự thú trước bình minh cho bà con nghe, năm tui học lớp 7, nghĩa là năm đầu tiên tui làm quen với môn Hóa học. Trời ạ ! Cô giảng trên kia cái gì, tui chả hiểu cô nói cái gì hết. Cô nói kệ cô, tui đực mặt ra kệ tui, chữ nó đi đâu kệ chữ. Nhưng mà khổ quá, dù sao lúc đó tui cũng đang tại chức Lớp Phó Học Tập , hổng lẽ giơ tay nói : " Cô ơi ! Con hổng hiểu " thì mất mặt quá, sợ bạn bè biết mình...ngu, rồi méc cô chủ nhiệm , cô lấy chức lại hổng cho làm nữa thì sao ? Thế là tui giả vờ chăm chú lắng nghe cô giảng bài, mắt đâm chiêu, tay xếp đúng chuẩn theo kiểu học sinh gương mẫu. Trong lúc tui tự tạo cho mình một phong thái " đỉnh của đỉnh" thì cô dừng giảng, cô phán một câu như thế này, tui còn nhớ rất rõ : " Tui giảng vậy, chứ tui nhìn xuống dưới , là tui biết trò nào hiểu hay không liền hà ! ". Má ui ! Lúc đó tự dưng tui xanh mặt, tui sợ, tui sợ cô nhìn thấy chữ " ngu " nó hiện trên trán tui. Cho dù ngu cũng ráng ôm đầu cố thủ chứ ! Dzậy mà, cô biết thiệt đó bà con, cô túm ngay cái mặt tui cô hỏi liền. Ôi ! Trời !  Cảm giác lúc đó thiệt là chẳng Yomost chút nào hết. Tui giống y như như bị điểm huyệt. Sau đó thì còn phải hỏi, vừa quê với bạn, vừa...bị cô mắng sao hổng biết mà hổng nói còn ngồi trân mình giữ chức thế kia ? Giờ tui nghĩ , đâu phải mình tui mắc bịnh này, hổng tin hả, bà con chịu khó liếc con  mắt bên phải, đá con mắt bên trái, nhìn ngay ra cả nùi chứ chẳng chơi. 


Hôm nọ tui bò bò vô blog người quen,  tui bức xúc bài viết của cái vị kia quá, quên mất tên vị ấy là giống gì rùi, nên tui còm một cái còm dài lòng thòng dây nhợ trút cái sự bực mình của tui.  Vị ấy giật một cái tít hết hồn " Vứt bỏ thơ đi ". Nghe oai dễ sợ chưa ? Tui đọc hết bài viết của vị ... từa lưa bằng cấp, học vị, chức vụ ấy mà ...nhớ tới cái thời tui ngu mà giả vờ khôn, đưa mặt ra cho cô chỉ điểm ghê vậy đó. 


Vị ấy dạy cho tui biết rằng  :"  thơ vụn vài câu không thể là kiến trúc văn chương, và lao động lao động nghệ thuật. Thơ chỉ là sinh hoạt chữ nghĩa ngẫu hứng bồng bột được chăng hay chớ thôi ". Đó là " thơ vun vặt " nha, còn theo quan điểm của vị ấy " Thơ chính thức là gì? Đó là sự ngâm nga vần vèo truyền khẩu giành cho những người mù chữ cũng như không có sách để đọc. Trong một xã hội ít học thì thơ còn đóng vai trò khoe mình đã thoát bệnh mù chữ". 

Tui hổng biết dựa vào cái gì mà vị ấy quơ một cục  thành một câu : " Người Việt Nam cũng rất coi thường thơ chỉ trong hai từ “Thơ – Thẩn”. 

Sau khi một hồi ca ngợi cái sự cải tổ " mạnh dạn vứt bỏ thơ đi " của bạn bè quốc tế, điển hình là cái ông Trung Quốc bành ky si tượng đang lăm le chực mỏ ra đòi nuốt biển đảo của ta kìa, tới cái ông Hy Lạp mà tui nghe giang hồ đồn nợ nần liểng xiểng, thất điên bát đảo bên ấy chứ có sáng sủa gì đâu , Vị ấy chốt hạ cho tui chiêm ngưỡng cái kiến thức uyên bác, cái tài năng phát xít của vị ấy bằng một câu B52 "  Vì thế để có tác phẩm lớn, tôi đề xuất nên mạnh dạn vứt thơ đi. Vì ở đó có ít tinh hoa quá mà chủ yếu là chổ ẩn nấp của đám ít học hãm tài còi cọc nhân cách" . Ngất ! Tui lọt ghế luôn bởi cái quả bom quá bảnh của vị bao la chức này.

Tui chả biết thơ có tội tình gì không , cũng không quan tâm tới cái ung nhọt núp bóng " Nhà ", " Hội " để gây đau nhức mà chả ai chịu tới bác sĩ cắt bỏ một phát cho xong, vì tiêu cực thì ở đâu mà chả có. Mà hình như, sợ cắt ung nhọt thì ...mất máu  mình hay sao í, nên Vị ấy quyết định đề xuất một cái sáng kiến đẹp long lanh : Giữ ung nhọt  ( có u có cục vậy người ta mới biết mình...có ghẻ ) - dọn dẹp sản phẩm phế thải của ung nhọt , theo kiểu " Thà giết lầm hơn bỏ sót ".  Nói theo kiểu ít học của Tám, là khi dọn dẹp vệ sinh, chà tolet, cứ bịt mắt, bịt mũi lại kín mít rồi...hốt, đụng chi gom ấy. Lỡ có hốt nhầm chiếc nhẫn kim cương của Đàm Vĩnh Hưng làm rớt mà cho vô sọt rác, thì cũng coi như là ý trời đó. 

Với dân đen như tui, mấy câu ca dao truyền miệng " Ví dầu tình bậu muốn thôi. Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu đi " hay " Bên tả có con thiên lý mã, Bên hữu có con vạn lý Đông. cớ sao anh hai vợ mà anh chẳng thương đồng, để bên này gối chiếc phòng không lạnh lùng "... mỗi lần buồn buồn ngửa cổ ầu ơ, hò lơ một cái , tự dưng cũng thấy...buồn thả lên trời. Tui thương lắm hình ảnh quê hương của Giang Nam gắn liền với  cô gái nhỏ " Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi. giữa cuộc hành quân không nói được một lời. Đơn vị qua rồi tôi ngoái đầu nhìn lại. Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi ", thương cả  hình ảnh " mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong. Dăm mớ cau khô , mấy lọ phẩm hồng. Vài thếp giấy đầm hoen sương sớm " trong Bài Bên Kia Sông Đuống... 

Tui thương đến độ, có những hôm ế hàng, nhìn trời mưa mà lòng não ruột, bất chợt thốt câu "Trời mưa bong bóng bập bùng. Mẹ đi lấy chồng con ở với ai ? "... Những lúc ấy, mấy  tác phẩm Nobel, dẫu có đưa tui, tui có muốn ca, cũng ca không nỗi, nuốt cũng chẳng trôi. Nhưng chính những cái mà vị ấy " đề xuất vứt bỏ " ấy, đã nuôi dưỡng tâm hồn của  không biết bao người con Việt, lại làm cho tui cảm thấy yêu đời hơn, yêu người hơn . Nói xin lỗi, ngày xưa vị ấy còn nằm nôi, lẽ nào vị ấy chưa từng nghe một câu ru của mẹ, bằng thứ ngôn ngữ của chính dân tộc mình, bằng những câu thơ lục bát của riêng đất nước mình mới có ? Ừ thì từ ngữ  bình dân , mộc mạc đó, ừ thì những người hát ra nó truyền miệng từ ngàn xưa là những người ít học đó, vậy thì đã sao ? Ít ra trải qua cả ngàn năm văn hiến, đứa trẻ vắt mũi chưa sạch như tui còn có thể ê a vài câu thơ của những tác giả vô danh . Còn Vị ấy, học nhiều quá, học cao quá, chữ đầy bụng đó, vậy thử hỏi có tác phẩm nào của vị ấy mà một đứa chăn trâu cũng biết để có thể vừa nằm trên lưng trâu vừa ngâm " Ai bảo chăn trâu là khổ  ? tôi mơ màng nghe tiếng chim hót trên cao ? ".Đến cả cái tên của vị ấy tui chẳng buồn nhớ thì nói gì tới vị ấy viết ra giống gì mà tui nhớ được chứ ? May mà nhờ vị ấy làm một quả B52 này, tui mới biết : À, thì ra có một "  Nhà  " như thế !

Văn cũng được, thơ cũng xong, miễn là con người ta có nơi gởi gắm tâm tư, tình cảm, một nơi giải trí lành mạnh, thì tại sao phải vứt bỏ cảm xúc của mình chớ ? Tui thì, kệ, ai ham mò mẫm phấn đấu giải Nobel thì cố gắng phấn đấu vứt bỏ mấy câu thơ còm cõi, chết đói này, rồi ráng mà nuôi dưỡng tâm hồn bằng ...tác phẩm đao to búa lớn, kinh điển. Tui dân chợ búa, chỉ hiểu một cách đơn giản như vậy : Anh có địa bàn của anh, tui có lãnh địa của tui, nước sông không phạm nước giếng. Dung hòa mà sống, cùng nhau mà nâng , chứ đừng đạp đổ chén cơm của nhau như vậy. Chơi vậy là tồi.

Tự dưng tui nhớ bài học năm xưa Bác dạy . Bác là vĩ nhân đó, là danh nhân thế giới đó, mà lời Bác dạy thật bình dị , giản đơn vô cùng, đến cả đứa con nít cũng hiểu, chẳng cần dùng chi ngôn ngữ hoành tráng, khoe mẽ làm gì . Chỉ đơn giản thế này : 

" Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ gìn vệ sinh thật tốt,
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”. 

Có lẽ, tới lúc phải ôn bài rồi. Mấy chục năm rồi, bỏ lâu quá, quên ...chứ bộ. Tội nghiệp !


 

64 nhận xét:

  1. Mình cũng đã đọc bài đó và có comment dài dằng dặc bên nhà BDM . Ý mình cũng giống ý bạn . Nhưng với loại dở tỉnh dở điên , ngu dốt mà nghĩ mình giỏi giang thì không thể cải tạo nổi bạn à . Chỉ để cho những người khác đọc mà hiểu là đừng hùa theo một kẻ khùng thôi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm em đọc bài í, em khó chịu thiệt, dù chẳng là gì cả, nhưng thấy bực bội nên em cũng...giống anh, com một cái chít ngất lun.Hì hì

      Xóa
  2. Mẹ cái đồ dở người. Vứt mẹ nó đi thì có ... đã ngu còn tỏ ra nguy hiếm. Bực quá Thùy ơi....hôm nọ biết bên nhà lão mộc giựt tít đã thấy buồn....đạp rồi. Để xem để xem..... Mộc mà cổ xúy là bị ném đá hông chừng à

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão dzữ quá hà ! chưa chi mà đòi đạp rùi. Em nè, hiền gần chít hà, có dám động thủ chi đâu, cũng lắm về quất cải ẻm bực mình xả ra cho hết này thui nè.

      Xóa
  3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hết chỗ nói Tám ạ -Thôi em viết cái chuyện khi xưa em dùng mơm chụo cá hay lưới mà vợt được anh chồng ngoan hiền như hiện nay đi em ơi -như thế đời nó vui hơn đó em -
      Chiều vui vui em nha -

      Xóa
    2. Trời ! Trời ! Khai thác đời tư em hả anh ?
      Nhớ hồi xưa là chổng vớt em, chứ em hổng có đi vớt chổng nên ...nhớ hổng nổi vụ án í làm seo mừ kể anh nghe được chứ nè ?1 hì hì

      Xóa
  4. Thơ không có tội, tội chăng là những người mang danh nghĩa làm thơ, mượn thơ núp bóng làm điều bậy bạ thôi. Còn cái vị học cao hiểu rộng ấy, cũng nên thông cảm cho người ta em à. Lại có thêm một " Tiến Sĩ Giấy " múa rối cho mình nhìn chơi. Và phải làm vậy người ta mới nhớ tới tên mình. Nhớ để chửi cũng là nhớ. Thật là muôn ngàn cách để nổi tiếng đây.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thể do Vị ấy bực bội mấy con sâu đục thân nhăng nhít nào đó, rồi buồn buồn quơ hết cả nắm, nên mới gây ra khó chịu cho người đọc. Đúng là thơ không có tội, chỉ có người làm cho thơ bị...nhiễm khuẩn thui anh hén !

      Xóa
  5. Dù thực tế trong đời sống văn học,cũng lắm kẻ lợi dụng làm phương tiện vinh danh,tiến thân và thậm chí để trục lợi nữa...nhưng vứt thơ là điều không tưởng đối với xã hội và con người Việt.Mình nhớ có lần anh LVC đến nhà Q khen Q viết lục bát nhuyễn...Mình nói lục bát là tiếng nói dân tộc,dù mọi người không cố ý làm thơ,nhưng ngân nga một hồi nhẩm lại cũng thấy rải rác dăm ba câu lục bát dù sơ sài ở dạng hò vè...Điều nầy cho thấy trong cấu trúc tâm hồn Việt được làm bằng chất thơ rồi,làm sao vứt đây.Muốn lành mạnh phải thanh lọc là tất yếu....Chiều vui nhé bạn hiền tui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai nói gì nói, nói thiệt là mình thích nhất là thơ lục bát í bạn hiền ui. Nghe nó gần gũi với mình ghê lắm. Thậm chí trêu nhau vài câu cũng ra được mấy câu con cóc lục bát rùi.
      Ở đâu cũng có người này người nọ hết mà bạn hiền hén ?!

      Xóa
  6. hết hồn hết vía, đọc cái tựa tưởng nhớ tui...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hú ba hồn bảy vía, may mà chưa bao giờ nhớ ổng !

      Xóa
  7. Đọc mà tháy đã ghê!kaka.
    cũng may còn nhiều người hỗng OK với vị "HỌC GIẢ" đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chứ ai cũng đồng ý, thì lấy đâu ra thơ cho tụi mình...buồn buồn lảm nhảm đọc chơi bạn hén !

      Xóa
  8. Vị ấy dạy cho tui biết rằng :" thơ vụn vài câu không thể là kiến trúc văn chương, và lao động lao động nghệ thuật. Thơ chỉ là sinh hoạt chữ nghĩa ngẫu hứng bồng bột được chăng hay chớ thôi ". Đó là " thơ vun vặt " nha, còn theo quan điểm của vị ấy " Thơ chính thức là gì? Đó là sự ngâm nga vần vèo truyền khẩu giành cho những người mù chữ cũng như không có sách để đọc. Trong một xã hội ít học thì thơ còn đóng vai trò khoe mình đã thoát bệnh mù chữ". .......
    Hình như ông này cũng là "TSTC" (tiến sỹ tại chức) thơ phải không bạn....
    Bài viết của bạn rất thâm thúy, nhưng đọc đến đoạn này lại giật mình ngẩn ngơ.... sao dạo này các quan chức toàn phát ngôn sốc vậy nhỉ?
    Cuối tuần nhiều niềm vui Bạn hiền nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quan sốc kiểu quan, dân sốc kiểu dân, giờ nhà nhà đua nhau lên... báo hết rùi.
      chỉ tội có tụi mình châm chân so với thời cuộc nên còn ở đây...bình loạn trên blog nè. Hì hì
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ. Bình an nha bạn tui.

      Xóa
  9. May quá, vị ấy và cả bà Tám chỉ núa đến Thơ mà không đếm xỉa gì chuyện "văng tưng" chứ ko mảnh niểng bay lung tung mình cũng chết!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đàn anh là có áo giáp hộ thân rùi lo gì ba cái lẻ tẻ này chứ nè !

      Xóa
  10. đọc bài viết của em, mộc lại phải moi đầu óc ra để nhớ lại 4 câu thơ của Xuân Diệu nhằm minh chứng thêm cho thơ VN nó vi dịu thế nào:
    "hãy biết rằng anh lúc ở trường
    rất tồi toán pháp giỏi văn chương
    chàng trai đi học nghe chim giảng
    không thuộc bài đâu, ấy sự thường"
    thì ra chỉ có người làm thơ, người giỏi văn chương (chứ không dám nói nhà thơ, nhà thiết chi cả) mới ... nghe được con chim giảng bài thôi, đó là sự "vi dịu" của thơ đúng không em, vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui chưa có độc bài của vị tiến sĩ tiến xiếc gì gì đó, nhưng sang đây cũng góp phần cho vui nhà vui cửa.
      Cái comment này của anh Mộc hay thiệt đó nha, nó hòa với bài viết đến thú vị...!
      Má tui ở cánh đồng lung Ngọc Hoàng (Lung Ngọc Hoàng lận đó) Hồi cái thời đế quốc Pháp còn lộng hành cái Đông Dương này có con chữ con nghĩa gì đâu mà bà thuộc làu làu Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du rồi ngâm nga đu đưa cái võng cho con ngủ. Khà! Ấy vây mà thằng Tây chạy tuốt về Tây, cái anh chàng Mỹ cũng xiểng niểng mấy đòn đánh úp bội. Và trong những lúc lênh đênh trên những dòng sông hôm sớm , vang đầy tiếng thơ tình người mà thật ra một chử cắn đôi không gãy. Vì thế bà rằng tức quá trời nên tuyên bố "dù quần còn cái lưng áo còn cái bâu cũng phải ráng mà lo cho con cháu ăn học để nên người"(Để nên người thôi đó nha) còn cái việc làm quan dao to búa lớn thì để cho Tây Tàu nó tung hô đi vậy nhé!

      Xóa
    2. Anh Mộc ui, ai em không biết, nhưng với em, Xuân Diệu là nhà thơ đó. Dù cái bài anh trích dẫn của ổng, em thấy không hay , vì đâu phải người nào làm thơ , hay viết văn gì 100 bài hay hết 100 bài đâu. Có này có kia lộn xộn cho nó...dzui . hì hì
      Anh chị Mai TRang Huỳnh ui,dân mình thiệt tình, nên cái thơ nó cũng thiệt tình, cứ giản dị vậy mà đi vào lòng người, truyền từ đời này qua đời khác. Em tiếc là chỉ thuộc được vài câu trong Truyện Kiều thui, còn thua các má ngày xưa, thuộc làu làu cả tập để dành ngâm chơi .
      Đúng là mấy cái " đao to búa lớn " không hợp với anh chị em mình rui ! hì hì

      Xóa
  11. Úi giời ơi, em hơi bị "ấn tượng" với cái "nhà" nỳ rùi nghen. Còn ấn tượng xấu hay tốt thì tếnh sau đê. Ghê quá, chắc "nhà" này cũng thuộc hàng VIP của VIP đây. VIP thì là very importtant person còn "nhà" nỳ thuộc hàng VIP của VIP nên phải liệt vào danh sách very imperious person (tạm dịch là hách dịch vậy) :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì người ta cũng có cái để mà Le mon - question ( dịch : chanh - hỏi - chảnh ). còn chị em tụi mình thì...ui trùi ui, muốn chảnh qué mà hổng chảnh được nên ...ganh tỵ chơi í mà !

      Xóa
  12. Mình chả là nhà văn, nhà thơ... nên nghe rồi cũng kệ. Có nhiều người phát ngôn lung tung.
    Chúc cuối tuần an lành nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, tại em bực quá, mà em kệ hổng được, em nói thui, chứ em có dám mon men gì cái chữ " Nhà " hay " hội " gì đâu.
      Cảm ơn chị ghé qua chia sẻ cùng em nhé.

      Xóa
  13. Thằng cha viết cái bài đấy mà được gọi là triết gia à ? Khổ nhỉ. Anh nhớ trước kia Dương Thu Hương viết '' Những vĩ nhân không gặp thời '', giờ ku triết gia này cũng được liệt vào dạng đấy đấy 8 à.
    Chỉ tiếc là câu P/S của bác BĐM lại có câu '' thấy hay hay ...'' thì chán quá. Anh chả thấy nó '' hay hay '' gì cả. Chỉ thấy nó toát lên cái vị của thằng say ra gốc cây '' gọi Huệ '' thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thanh kiu bác Phong đã có lời nhắc nhở, mộc sửa lại rồi, "thấy cay cay" hihihi!

      Xóa
    2. A, Tiêu Ca cũng đọc rùi à ? Em ganh tỵ vì em ...bom mìn dzữ dzội lém mà còn chào thua nên em về nhà em, em quất cái ẻn lựu đạn nì lên cho bỏ ghét . Hì hì

      Xóa
  14. Đọc bài viết của em, chị thấy " đã" quá! Kẻ " tiến sĩ giấy" lại cứ làm ra vẻ ta đây. Chẳng hiểu gì nhưng lại cho mình cái gì củng biết.
    Chị đồng quan điểm với em. Chúc em viết nhiều và hay nữa nha em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quan điểm thì có thể người này khác người kia, không ai giống ai. Tại em bực cái sự nói quá, gom vô lý của vị ấy thui.
      Cảm ơn chị ghé qua chia sẻ. Bình an thật nhiều chị nhé.

      Xóa
  15. may là giáo chưa đọc, nếu ko thì cũng bị "tẩu hỏa nhập ma" rùi! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngọc cũng may nữa nè Giáo ui!

      Xóa
    2. Vậy hai chị may, có em xui xẻo quá đi nè ! hu hu

      Xóa
  16. Chả cần là nhà gì ráo trọi, chỉ ngày ngày thơ thẩn cùng mây xong thì về với ông bà, lúc đó cái còn lại là "mây người đưa tang.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chỉ cầu cơm ngày ba bửa, nhà cửa ngon lành, lăn tăn viết blog. Dzậy là ok rùi. hì hì

      Xóa
  17. Đọc 2 bài Bỏ rơi câu vọng cổ và bài này ..mình thấy thuỳ là "người việt nguyên chất" đáng yêu quá đúng là "cháu ngoan bác hồ" cưng cưng nhiều...
    hiiii! P/s và chăm cũng là người việt nguyên chất nè! cho chăm line cái nhe bạn yêu...hiii

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà ui, tuyi mà cháu ngoan của Bác thì cháu lì để cho ai ? Thui, tui giống quỷ lắm, cháu ngoan hổng dám đâu nha !
      Dzậy tụi mình là...nguyên chất hết hả. cụng ly cái chúc mừng coi nè !

      Xóa
  18. Khổ cho mấy bài con cóc của chị, biết quăng nó đi đâu đây em
    huhuhuhu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quăng lên blog chơi chị ui ! Ở đây hổng có Nhà, hội nào hết. hì hì

      Xóa
  19. Sang dọc TÁM thấy có nhiều điều sâu sắc quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại em bực thui, nói linh tinh í, em rảnh sang thỉnh giáo anh sau nha !

      Xóa
  20. Đọc Tám rồi lại phải chạy sang nhà bác Mộc đọc thêm rồi mới còm.
    Cái bác "NHÀ" ấy phân tích cũng có vài ý đúng nhưng vơ đũa cả nắm để không tôn trọng nền văn hóa thơ Việt thế thì bác ấy không tôn trọng chính mình trước.

    Mà em gái nổ ác ghê hén. mừng cho em gái còn bầu nhiệt huyết nóng bỏng với cuộc đời chứ không né tránh thế sự như chị! Cuối tuần an vui em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là tại tâm em chưa tĩnh được như chị nên em mới lăn tăn vậy đó chị ui.
      Đúng là cũng có vài ý đúng như trường hợp một số nhà thơ biến chất í, nhưng nói như Vị ấy thì em hổng đồng tình, nên em phản đối thui.
      Em mấy bữa giờ bận quá, chưa ghé chị được. Chúc chị thật nhiều niềm vui cùng gia đình chị nhé.

      Xóa
  21. Em ơi ......Chị về rồi nè.......Chị dở nên chả dám có ý rệp ai hết ........

    Thăm em cho đở nhớ rồi dìa thôi ...... Ngày nghỉ An Lành nhé em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì chị up cái " dở " của chị cho em coi," dở " em cũng ghiền mún chít nè ! hì hì

      Xóa
  22. Tám làm Thụy cười muốn rớt ghế luôn nè ... Mừ ai rứa tám, cho Thụy xin cái link để sang xin chữ ký đi ... :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thụy sang nhà Anh mộc là thấy nguyên ẻn ni liền. Hoành tráng lém. hì hì

      Xóa
  23. Q lạc qua thăm bạn đây , bài viết hay lắm ,

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn ghé thăm, mình sang thăm bạn sau nha !

      Xóa
  24. dân số Việt nam hiện tại khoảng 90 triệu người, trừ khoảng 86 triệu dân ra còn lại khoảng 4 triệu người còn lại đều muốn trở thành người nổi tiếng, muốn ghi tên mình vào sách giness. vì rứa, không cần biết đúng hay sai, cứ có chức, quyền cộng thêm cái nhãn giáo sư, tiến sĩ...nữa là tha hồ phát ...phát biểu nhằm mục đích "bảo vệ cái sổ hưu".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình tức quá , vì mình hổng có cái bằng nào ở cổ đeo khè thiên hạ chơi hết nè. Ganh tỵ nên nhoi dzậy á.
      Nếu có kiếp sau, ráng học gom bằng...Sĩ, cái gì Sĩ cũng được để...phát ngôn chơi cho sướng . Hì hì

      Xóa
  25. Cái xằng này là ông anh họ của Bà Tưng đấy các pác ạ. Phải công nhận là anh em nhà họ thớt dày hơn bàn tọa ông thợ rèn...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CG nói chỉ hay.. . TD ah.ha haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

      Xóa
    2. Ka ka ka Dzậy ra cái bịnh tưng này đang là mốt rùi !

      Xóa
  26. Hi hi đời cũng phải có lúc ngu ngu , ngố ngố mới là người chứ nhỏ ơi. Qua thăm nhỏ nè, Chúc nhỏ tuần mới với nhiều iu thương nghen!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu quá mới thấy chị iu. Chị khỏe không nè ? em nhìn hình chị thấy đẹp và yêu đời lắm lun nha.

      Xóa
    2. Lâu quá mới thấy chị iu. Chị khỏe không nè ? em nhìn hình chị thấy đẹp và yêu đời lắm lun nha.

      Xóa
  27. Nhắc nhở ai mà tô đậm điều thứ nhất quá zậy, lại kèm cái hình minh họa rất thời sự nữa chớ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em có nhắc ai đâu, mà em ôm nguyên văn của người ta em thảy lên nên em tô đậm đậm cho nổi chút thui hà ! hì hì

      Xóa
  28. Bán thơ bị ế cả kho rồi nổi xung thiên hả Tám ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ tui mà đem ra bán chắc...bị ăn dép quá. Thui, để dành làm của hồi môn cho....con trai tui. Hì hì
      Bán hổng được nên tức mình sinh giặc í mà.

      Xóa
  29. Trả lời
    1. Không hiểu sao mình cứ có cảm giác là mình quen bạn. thật đấy. Chả biết sao vậy nữa.

      Xóa