Nhãn

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Cõng nắng ngang trời ( 1 )





Con nắng chiều bào lên từng lớp da ran rát . Nó vừa đi, vừa gãi cái đầu bù xù . Mắt nó ánh lên nâu giòn dưới nắng. Nó thích nắng, đơn giản thôi, vì có nắng , con đường đất đỏ trước nhà nó khô ráo, đẹp lạ kỳ như dãy lụa đỏ óng vắt qua những triền đồi xanh bạt ngàn . Có những hôm, nó ngồi trên gác xép , nhìn qua khe liếp, nó cứ ngồi thế nhìn từng hàng cây cà phê lúp xúp kéo nhau trải khắp rẫy, hết ô này, sang ô khác.... Tất cả đều óng lên dưới màu nắng sóng sánh. Nó nghĩ nó như cô công chúa nhỏ, ngồi trong lâu đài trên cao, nhìn xuống vương quốc xinh đẹp của mình. Cứ thế mà nó mơ mộng. Quên luôn cả cái bụng cứ reo ọt ọt vì đói.


 Vừa về đến cửa, nó đã nghe tiếng ba mẹ nó cãi nhau. Gần như chỉ có tiếng ba chan chát. Nó sợ ba nó. Không phải kiểu sợ hãi của trẻ con thấy bóng ma trong đêm. Vì ba nó không bao giờ ăn thịt nó cả, cũng không la mắng nó. Trong mấy chị em , nó là đứa duy nhất ba không đánh. Nó không hiểu lý do. Nhưng nó cũng là đứa duy nhất không bao giờ nói chuyện với ba nó. Nó lãng tránh, nó né. Ba tháng hè, bao giờ chị em nó cũng lên ở với ba mẹ. Nội nó bảo cho có tình cảm ruột thịt. Và nó sợ những ngày sống cùng ba nó dưới một mái nhà . Chẳng thà cả ngày nó phơi mình dưới nắng , khi thì mượn cớ tỉa đậu, tỉa bắp để đi lên rẫy cách nhà cũng khá xa, đủ để hết một ngày khỏi gặp ba nó, khi thì nó lang thang ra vườn sau nhà, tỉa chồi cà phê con , làm bồn, sạc cỏ... Nó kiếm việc để làm, việc gì cũng được, miễn không phải ngồi trong nhà cạnh ba nó, nghe ba nó lè nhè mắng má nó, nhìn ba nó đay nghiến trút bực bội vào đứa em kế của nó. Chắc ba nó cũng cảm giác nó đang nghĩ gì . Vì mỗi lần ba nó đánh em nó, nó không ngăn ba được, nhưng nó đứng đó, nhìn ba nó trân trối bằng ánh mắt lạnh tanh. Một đứa con gái không nên có ánh nhìn ráo hoảnh như vậy . Và thường mỗi lần thấy nó như thế, ba nó ngưng, không đánh em nó nữa, quẳng cây đi, và làu bàu chửi cái gì đó, mà chỉ có ba nó mới hiểu . Nó không bao giờ khóc trước mặt ba nó, nhưng sau đó, nó dẫn em vào buồng  , vừa xoa dầu cho em, vừa khóc. Nó bảo sao em không chịu nghe lời nó, đi theo nó nè, thì đâu phải bị đòn như vậy hoài đâu.

Và trưa nay cũng thế. Nạn nhân của ba là má nó. Sao ba nó cứ phải làm những người sống bên cạnh ông ấy mệt mõi , đau lòng như vậy ? Nó lén đặt nhẹ nhẹ cái thúng xuống sát vách nhà, ngồi bệch xuống đất. Ba nó đang lồng lộn với cơn ghen. Má nó đẹp lắm, cái đẹp dịu dàng, nhỏ nhẻ , hiền hòa như con suối trong văn vắt mà nó vẫn thường đi hái rau ngỗ ở đó. Má không sắc sảo, không mặn mà, cũng chẳng giỏi giang gì. Nhưng không biết trời thương hay trời hành, lại cho má một cái giọng nói ...chao ôi là hiền, cộng với nụ cười tỏa nắng. Chỉ bao nhiêu đó thôi mà hình như hồi ba nó cầu hôn má nó, nghe đâu, ba cũng đấu tranh lắm mới loại được biết bao đối thủ để  rước má nó về dinh.  Nhưng rồi , không hiểu sao yêu nhau đến vậy giờ làm khổ nhau như thế.

- Mẹ mày ! Nhìn coi . Nó có giống tao đâu. Mày ngủ với thằng nào trên xã đẻ ra cái thứ này hả ? Đồ con hoang.

Tiếng ba nó xỉa xói . Nó biết ba nó đang nói tới đứa em trai út . Không giống ba ư ? Nó thấy chỉ có nó là không giống ba thôi , vì ai cũng bảo nó giống y như má .  Nó không nghe má nói gì, chỉ nghe tiếng nấc của má. Nó giận run người. Việc gì má phải khóc vì những lời vô lý như vậy ! Sao má không cãi lại , không một chút phản kháng thế kia ? Nó muốn chạy vào nhưng không hiểu sao, nó vẫn ngồi yên  , vẽ nghệch ngoạc những nét vô thức trên đất. Nó không đủ lớn để hiểu yêu là gì, nhưng nó đủ thắc mắc tại sao tình yêu của ba dành cho má  không đi chung với bao dung, chia sẻ, với những quan tâm , chăm sóc? Tại sao tình yêu ấy cứ miệt mài với những đay nghiến, dằn vặt, những lời lẽ nặng nề dành cho nhau như thế ? Ba nó là thầy giáo đó. Và theo nó, một thầy giáo không nên thốt ra những lời như vậy. Kể cả lúc nóng giận nhất. 

  Trời càng nắng gắt, cơn bực bội của ba nó càng hung hãn. Không còn những lè nhè, tiếng gầm gừ, hậm hực, kèm theo những âm thanh quái gở nhất trong hình dung của nó.

- Mẹ mày, mày xem, xem đi, có khác gì mấy thằng đó không mà mày chê tao ? Mày nói , nói.

 Không được nữa rồi, nó phải vào thôi. Nó vùng dậy. Và nó đứng sững  lại. Câm bặt. 


Ánh mắt ba nó chợt chùng lại khi gặp cái nhìn sửng sốt của nó. Ba buông tóc má ra, tay kéo cái quần cọc vừa tuột khỏi gối lên, đi thẳng ra cửa sau, không quay đầu nhìn lại. Má nó gục đầu trên chiếc bàn cây mốc meo, khóc nức nở . Nó không chạy lại ôm má. Nó đứng ngay ngạch cửa, nhìn tấm bảng xanh - nơi ba nó vẫn hay dạy đám học trò ở nhà. Từng đường phấn trắng vẽ chi chít những hình ảnh lõa lồ, những ghi chú bệnh hoạn. Ba nó vẽ đẹp lắm, dù chẳng học qua trường lớp gì,  và hình như nó cũng thừa hưởng cái gen di truyền ấy. Và ba nó đã sử dụng tài năng đó để chà đạp người bạn đời của mình hèn hạ thế này đây.  Nó thấy nghẹn. Nó lẳng lặng lấy giẻ lau, vừa xóa, vừa nghiến răng  nuốt nước mắt. Lòng rưng rưng vỡ. Nó quay lại, mắt nhòa nhòa, nhìn má :


- Sao má không bỏ ba đi. Sống chi như vậy. Có ngày ba giết má chết đó.

Má im lặng thật lâu, rồi lau nước mắt, khóe môi mím chặt, nghẹn ngào khe khẽ :

- Má bỏ đi, ba con còn ai quan tâm nữa. Cả khu này, có ai nói tới ba đâu. Mà má biết đi đâu bây giờ đây ?...

Má thừ người một lát, rồi đứng dậy, tay quệt vội đôi mắt đỏ hoe, đội cái nón lá lên, bước ra cổng , chợt má quay lại, bảo nó :

- Con đừng nói cho nội ngoại gì biết nha. Má sợ...


Má buông thõng lời nói như sự bất lực. Nó gật đầu theo quán tính. Nhìn bóng má nhỏ xíu , đổ dài khắc khổ trên lối, nước mắt nó vỡ òa, lăn  trên má . Bao cay đắng, tủi nhục, má nó chịu đựng một mình hết. Nó biết, má sợ ngoại và mấy dì nóng ruột khi biết chuyện, rồi sợ ba nó sẽ bị mọi người xa lánh. " Xấu chàng hỗ thiếp " chứ có được gì đâu ? Sao lúc nào má cũng nghĩ cho ba, sao má không chịu yêu thương lấy bản thân mình đi ? Tình yêu của má, đang bị bào mòn dần bởi sự hy sinh ấy đó, má có biết không ? Nó không cần một gia đình chỉ có cái vỏ như thế. Nó khinh bỉ cái hạnh phúc  giả tạo của ba nó vẽ ra khi có ai đó ghé chơi nhà. Và thường khi nhà có khách, chả ai thấy bóng dáng nó đâu cả. Nó lủi trốn rất mau. Vì nó sợ, sợ ba gọi nó ra khoe với mọi người : " con gái đầu tui nè, vợ chồng tui cực khổ vì nó lắm đó... "... Những lúc ấy, nó chỉ muốn chui xuống đất. Sao lại đem nó ra làm bình phong che đậy ? Sao nó chưa từng biết cái cực khổ của ba dành cho nó là như thế nào  cả ? Có chăng, trong trí nhớ của nó,  có lần nó bị sốt xuất huyết phải vào nhập viện, bà nội nó đã chui vào từng gầm ván, moi từng góc kẹt, xem có gì bán ve chai được để đổi lấy tiền mua cho nó ...lon sữa bò bé xíu . Lúc đó, ba nó đâu ? Má nó đâu ? Nó không trách ai cả, nhưng đừng bao giờ đem nó ra làm trò cười như thế. Và không biết tự bao giờ, nó đã tự xây một bức tường vô hình ngăn cách giữa nó và ba. Không cãi ba một lời, cũng không phản ứng gì , lạnh băng, nhạt nhẽo . 



có đi giữa rẫy cà phê ngào ngạt, mới thấy ...ghiền



Đó là lần cuối cùng nó ở cùng ba má nó . Những năm sau đó, nó không lên nơi ấy nữa. Miền Đông đất đỏ với nó chỉ còn là những vệt khói mỏng manh, cay xè mắt.  Nó mãi  mê lăn lộn , chật vật ở Sài Gòn với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Nó không còn thời gian nghĩ đến má, nghĩ đến những tủi nhục của má, cho đến một ngày. 


Má xuất hiện ở dãy phòng trọ của nó. Cùng đứa em trai bé bỏng. Cả hai đều xơ xác, phủ đầy đất đỏ.  Nó linh cảm có điều không hay. Nó vội kéo má và em vào phòng, đóng nhanh cửa lại. Và nó rùng mình, lòng như ai bóp nghẹn khi má giở áo  lên. Cả người má nó thâm tím,  có chỗ xanh loang lỗ , có chỗ đen sì từng mảng. Nó nghiến răng xoa từng chỗ bầm cho má . Má không khóc, nhưng trên mặt , ánh mắt vẫn còn bàng hoàng sợ hãi . Thằng em mặt buồn xo, ngơ ngác nhìn má, rồi nhìn nó. Nó biết, em nó còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì. Nhưng nó không cần má nói, nó cũng biết. Việc này nó đã mơ hồ nghĩ, nhưng không dám tin vào mắt mình. Không dám tin rằng con người đạo mạo, trí thức, luôn nói lời nhân nghĩa lại hành xử chẳng khác gì... Nếu con người ấy không phải là ba nó, có lẽ, dù nó không đánh lại ông ta, nó cũng phải bằng mọi cách để cho ông ta phải chịu đau đớn như má nó đang chịu .  Nó thề là như vậy. Nó im lặng, má  nghèn nghẹn kể.  Lại một cơn ghen bệnh hoạn của ba. Và má cùng thằng em nó, nhân lúc ba đi khỏi, đã vội chạy lên Sài Gòn tìm nó. May  nhờ hàng xóm thương cho chút tiền xe, không thì... má nó cũng không biết sẽ như thế nào nếu chiều ba đi dạy nữa. Nó vừa nghe, vừa cố nén lòng, nhưng nước mắt cứ chảy. Vậy đó, một sự hy sinh cho chồng, cam tâm dứt bỏ con cho hai bên nội ngoại nuôi vì ba nó chưa bao giờ tỏ ra thích con gái, mà má nó thì...những bốn đứa con gái cơ đấy. Chỉ duy nhất thằng em út nó, không biết là may mắn hay bất hạnh, khi phải ở gần một người ba như thế. Nó từng giận, từng trách má thật nhiều, nhưng rồi sau đó, khi nó lớn, nó hiểu, hiểu nỗi đau của má. Cả đời má, phục vụ ba, để giờ đổi lấy kết cục như vầy đây . Và nó biết chắc, với bản tính hung hãn của ba nó, ba sẽ không tha má đâu . Nó phải làm gì để cứu má nó đây ? Rồi tương lai của má nó ra sao ? Khi ấy, chỉ còn một năm nữa thôi là nó học xong đại học. Và nó vừa mấp mé tuổi 21.



106 nhận xét:

  1. Chó chú nhận tem vàng đã nhé .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. A, chú khai đao mở hàng dùm cháu, cháu hên rùi ! hì hì

      Xóa
  2. Rồi giông tố sẽ tan phải không bạn? hãy cho câu chuyện một kết cục đẹp cho dù có hư cấu để thật sự nắng sẽ rải trên cả những tâm hồn của bạn đọc nữa...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tụi mình vẫn cứ hay nói " sau cơn mưa trời lại sáng ", cứ hay tin " bình minh rồi sẽ tới ". tin vậy cũng có cái hay để...sống. Nhưng có những nơi, nắng không rải đến được bạn hiền ui ! Mình rải hoài mà ...có tah61y nắng đâu. Mưa quá chừng chừng lun nè ! :(

      Xóa
  3. Ngày mới vui nha. chia sẽ bài nhiều cảm xúc.

    Trả lờiXóa
  4. Ngày mới vui nha. chia sẽ bài nhiều cảm xúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn ghé qua chia sẻ cùng mình. Thật nhiều niềm vui mỗi ngày bạn nhé !

      Xóa
  5. ...Rồi "Nó" sẽ là điểm tựa của má..trong những tháng ngày còn lại!(hy vọng như thế!)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rồi " nó " biết tựa vào đâu trong những tháng ngày sắp tới ?! ( hỏi vậy chứ biết câu trả lời là tự lực cánh sinh đi ! ) hì hì

      Xóa
  6. Một gia đình nhỏ phức tạp hay xã hội rối ren ? Ba, mẹ và nó là ba con người có tính cách khác nhau. Ngắn mà hay ( thêm tý này nhé, không biết đúng không ? có chỗ viết MÃI MÊ - có phải là mải mê và MỆT MÕI, có thể là mệt mỏi )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cháu cảm ơn chú chỉ chỗ sai cho cháu . Cháu viết sai lỗi chính tả đó. Mà giờ cháu hổng biết chỗ nào để sửa. để cháu từ từ kiếm chữ đó cháu sửa lại.
      Cây mỗi hoa, nhà mỗi cảnh. Có những nơi mà hạnh phúc quên ghé qua. Có những nơi nhỏ nhen, tỵ hiềm, so đo, tính toán luôn chờ chực... Cũng chỉ mong mọi người, mong chú, mong cháu... đều may mắn, bình bình an an là tốt rồi chú hén !

      Xóa
  7. Thật hoàn cảnh....mong rằng nó cùng má sẽ vượt qua !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cố gắng vượt chướng ngại vật để về đích thui anh hén !

      Xóa
  8. Câu chuyện như cắt ra từ nỗi đau của tác giả...lão cảm giác như vậy. Lối viết rất mượt. Hay trên cả mức hay

    Trả lờiXóa
  9. Câu chuyện như cắt ra từ nỗi đau của tác giả...lão cảm giác như vậy. Lối viết rất mượt. Hay trên cả mức hay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như Lão hiểu em nhiều hơn em nghĩ. Cảm ơn Lão chia sẻ và động viên em nhé !

      Xóa
  10. Câu chuyện dừng lại ở đây là vừa... Muốn viết tiếp thì phải có thêm sự xuất hiện của những nhân vật khác...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cũng không biết có nhân vật nào khác không, hay cũng chỉ là những loanh quoanh chuyện ba người này thui anh ui !

      Xóa
  11. Hi, một câu chuyện thật buồn nhưng thật tuyệt vời. Buồn vì nội dung câu chuyện làm cho con người ta có cứng rắn đến đâu cũng phải trở nên ưu phiền và đắm chìm trong suy nghĩ, tuyệt vời bởi cái văn phong rất thật nhưng rất mượt mà.
    Người ta bảo ghen là biểu hiện của tình yêu, vì yêu nên người ta mới ghen, người ta muốn tất cả mọi thứ thuộc quyền sở hữu của mình. Nhưng ghen quá thái lại là nguy cơ và nguy kịch cho mọi hạnh phúc gia đình, là con đường dẫn đến đau khổ, tan rã.
    Cái tội nghiệp nhất của ghen chính là con cái. Và vì con cái cha mẹ hãy luôn nghĩ đến điều đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu thì ai mà không ghen. Nhưng ghen mà tàn độc như vậy thì chỉ có nước là tự mình giết chết tình yêu của mình rồi. Dù là chồng hay vợ, cái cách ghen vô lối ấy cũng nên bỏ anh nhỉ. Yêu thì phải tin ( cho dù có thể bị lừa ), chứ ôm cục hoài nghi cắn đắng nhau suốt ngày vì những chuyện không đâu thì...thui, thà ở mình cho khỏe, tự do tự tại, chả phiền phức gì cho mệt.
      Con cái luôn là những người tội nghiệp nhất khi xảy ra đổ vỡ của cha mẹ. Nhưng cũng có những cái, thà rằng đau một lần, để rồi bắt đầu lại từ đầu, chứ càng núm níu, càng tệ. Và con cái cũng không muốn sống trong một gia đình như thế.
      Chuyện nhỏ thui, nhưng hình như, ở nơi nào cũng dễ dàng bắt gặp những điều tương tự vậy anh hén ! buồn thiệt !

      Xóa
  12. Thật buồn một tình yêu chỉ muốn chiếm đoạt ích kỷ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu tình yêu đủ bao dung, chia sẻ, quan tâm... thì có lẽ, không có những đau lòng này rùi anh nhỉ !

      Xóa
  13. Đọc bài viết này le lói hình ảnh của một HB ngày xưa nhỏ!
    Rát, đau và đắng từ trong cổ họng lại ùa về. Những bà mẹ VN ơi, hãy biết thương chính mình hơn chút nữa...!
    HB lại xúc động và nước mắt trực trào. Ôi tuổi thơ của những đứa con bất hạnh, xin hãy yêu lấy những thiên thần của chính mình hỡi những đấng sanh thành!
    Người cha, người chồng ơi!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ mình làm gì cũng nghĩ cho con . Gần như sợ con phải sống cảnh " không cha " sẽ thua thiệt. rồi sợ cả điều tiếng của người đời, sợ ánh nhìn soi mói của thiên hạ ... nhiều cái như vậy mà không thiếu những người vợ, người mẹ, cam tâm sống cảnh " sống không bằng chết " như vậy.
      Em không biết hình ảnh nào là của chị, ( là nó hay là bà mẹ ), nhưng chắc chắn, chị phải đầy nghị lực lắm mới vượt qua được, để có ngày hôm nay.
      Em thật sự mong sao, những người phụ nữ, trong đó có cả chị em mình, đừng, đừng ai phải rơi vào cảnh như thế này . Nhiêu đó thôi là cũng đủ lắm rồi chị hén !

      Xóa
    2. CHị cũng đang định nói với em là câu chuyện này của em giống như câu chuyện của một người, chính là chị HB đó em, HB giống như nhân vật NÓ chứ ko phải người mẹ, nhưng hai người mẹ và hai ông bố thì giống nhau lắm.
      Em viết rất tuyệt, chị không biết có phần nào là trong đời thực không mà em có thể viêt sinh động đến thế

      Xóa
    3. Vậy thì giờ em hơi hiểu hiểu vì sao nhìn chị HB vẻ ngoài rất chi là kiều nữ như lời thơ của chị nghe cách dùng từ, dùng chữ rất mạnh bạo. Em cứ hay thắc mắc, gõ bên nhà chị ấy hoài như vậy. vì em nghĩ phải có cá tính mạnh mới có cách gọt từ như vậy. giờ thì em biết vì sao lúc nào thơ chị HB cũng như thế rồi.
      Nhưng em vui, vui vì chị HB đã thành công, đầy bản lĩnh để có được ngày hôm nay ( tất nhiên là cũng có cả may mắn ).Xét cho cùng, phụ nữ mà hiền quá, nhịn nhục quá cũng không hẳn là hay chị Phù Sa hén !
      Blog là nơi em trải lòng, kể chuyện bản thân mình có, xung quanh mình có, và có cả những suy nghĩ của mình về một vấn đề nào đó.
      Có lẽ chị thấy nó đời thực vì ...nó vốn không được hư cấu, có sao em kể chuyện chị nghe vậy thui hà, và thực ra nhân vật nó cũng chẳng giỏi giang hay bản lĩnh gì, vì nếu ai ở vào tình cảnh ấy, đều sẽ phải làm như vậy thôi chị hén !

      Xóa
  14. Chà đap lên nhân phẩm , thể xác phụ nữ kẻ đó 9 phần "con" chưa được 1 phần người ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bàn tay ngón ngắn, ngón dài. hơn mấy tỷ người là hơn bấy nhiêu suy nghĩ, hành xử. Không ai giống ai cả. Nhưng có lẽ, gieo chi gặt ấy là chuyện xưa nhưng chẳng cũ. Không gieo yêu thương, chỉ gieo hờn oán, thì cuối cùng, bản thân mình cũng có sung sướng gì đâu bạn hén ?

      Xóa
    2. Nhân quả !!!! kẻ dữ người lành khi đã mất mát có ai đươc ji đâu ??

      Xóa
    3. đấy, chính vì nhân quả trả lâu lắm, thui thì thấy đó mà né, để rùi sống tốt hơn ý mà. Nếu ai cũng biết ..né cái xấu xấu ra xa một tí, thì chắc...hổng ai bị mất mát gì đâu bạn hiền hén ?! :)

      Xóa
  15. Một câu chuyện thật buồn, đọc những dòng trên mà cổ họng ngẹn đắng, sống mũi thấy cay, mình chỉ biết cảm nhận được những cảm xúc của nó. Mong câu chuyện trên chỉ là một bài viết mà không có thật.
    Một ngày bình yên bạn nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất vui vì được làm quen với bạn . " Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng " - rất hay bna5 ạ. đầy niềm tin.
      Cảm ơn bạn lần đầu ghé qua và chia sẻ cùng mình. Thực tế, đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả những trang viết nữa bạn hiền ui !
      Và dù thế nào, mình vẫn " đừng bao giờ từ bỏ khát vọng " hết, phải không bạn hiền ?

      Xóa
  16. TUi chưa đi công việc .Tui còn ngồi bên bà nè Thuỳ .Ngồi một bên hong biết nói gì ,lâu lâu nghe bà nén thở dài mà lòng tui rưng rưng theo ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều khi tui canh bà còn hơn canh ăn trộm nữa. Bà loi nhoi, thăng giáng bất thường chả bít đâu mà túm bà hết.
      Tự dưng tui ước gì nữa già ( già là tóc tai bạc hết, răng cỏ rụng hết á ), bà về đây sống, cho tui có bạn già chơi ! hé hé. Nghĩ thui mà khoái ghê vậy á !

      Xóa
  17. Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó ...hãy đặt mình vào vị trí của người khác để cảm thông và bao dung

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu ai cũng được như bạn nói, trước khi làm hay nói bất kỳ điều gì, đều đặt mình vào vị trí của người mà nghĩ, thì chắc...thiên hạ thái bình rồi.
      Mà thường là nói xong, làm xong rồi thì ...mới thấy hối hận. hì hì

      Xóa
  18. Tình rõ khổ...vì đâu hỡi..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì yêu đó ! Mà thế có phải là yêu hông ? Ố ô ! Ố ồ... :)

      Xóa
  19. Đọc bài mà buồn cho cuộc đời Má nó quá đi.......bài buồn quá em gái ui, thương cho người phụ nữ phận bạc này quá ...........Chiều nay chị em mình đi dạo một vòng rồi cà fơ nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mới đi cà phê nè chị iu ! Mưa mún chít, ngồi uống cà phê mà ...nhìn trời mưa bong bóng phập phồng thì quả thiệt là,,,,xin lỗi, nhớ người yêu hổng chịu nỗi lun á chị iu uiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  20. Ông bà mình nói "có lửa mới có khói". đọc xong buồn quá, buồn cho người mẹ chịu đựng, buồn cho con gái phải nhìn thấy cảnh nầy, một cái quá đáng. chiều vui em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai đúng , ai sai, hơn thu - được mất gì chẳng biết. Em chỉ thấy .... sống bên cạnh những người lòng dạ chật hẹp thì mõi mệt vô cùng. Trời kêu ai nấy dạ thui, có tránh cũng không tránh được.
      Chủ nhật thật vui nhé anh !

      Xóa
  21. Trong cuộc sống có mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn .đọc bài viết của bạn , sao QL xót thương cho số phận của mẹ con nó quá ....
    buổi tối vui vẻ nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và thường khi buồn, khi tuyệt vọng, không biết anh thế nào, chứ em lại hay nghĩ về lúc cùng cực nhất, rồi nghĩ " hồi xưa tệ vậy mà còn qua được, vẫn tồn tại được , thì ..bây giờ không có lý do gì mà mình chán sống cả ...
      Cảm ơn anh thiệt nhiều nghen !

      Xóa
  22. Thương bà mẹ nhưng cũng trách bà nữa. Nếu bà biết sống mạnh mẽ, yêu bản thân mình hơn chứ không hy sinh một cách mù quáng như thế thì bố nó cũng không thể đối xử tệ bạc mãi với bà như thế được. Nhưng nói theo luật nhân quả có lẽ bố mẹ nó có nợ kiếp trước với nhau nhiều lắm nên kiếp này mới phải trả nghiệp đây

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Luật nhân quả , kiếp trước kiếp sau gì thì em không biết, nhưng đúng như chị nói, có kết cục ấy, cũng một phần do lỗi nhu nhược của người mẹ mà ra. Có thể người mẹ nghĩ như vậy là nhịn nhục, là hy sinh, là giữ cho con tròn một gia đình. Nhưng vô tình, cái nhịn ấy lại dung dưỡng cho những điều tồi tệ như vậy.Giá như ngay từ lần đầu tiên bị bạo hành, Người mẹ cứ phản kháng bằng hết khả năng của mình, xung quanh chắc chắn sẽ có người đồng cảm, thì chắc là không xảy ra những hệ lụy sau này. Tiếc thật chị hén ...

      Xóa
  23. Nếu đây là nỗi buồn đọng lại nơi nó, mình mong nó hãy thả cho gió cuốn đi trôi vào quên lãng, cho phần đời còn lại được nhẹ nhàng thanh thản ...nó ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thả rồi, gió cuốn đi rồi đó Thầy, lâu lâu gió thổi ngược một cú, cuộn hết đem về trả trở lại cho có chuyện nhoi nhoi í mà. Hì hì

      Xóa
  24. Sao không khi nào tui lột được tem của bà vậy, bà Tám? hehe... Mai thư thư tui vô ngâm giấm truyện của bà nghen, ý lộn ngâm cứu! :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người ta mở hàng là vào sáng sớm, bà cứ lò dò nửa đêm mắt nhắm mắt mở mới vô nhà tui , tem đâu mà lột nữa hả trời ? thui, chuối nè, ngồi ...lột vỏ ăn đi rùi ngâm giấm cái chuyện trời ơi này nha ! hé hé

      Xóa
  25. Là ''Chuyện nhỏ ''thôi giữa đời thường
    Mà hai mươi lăm năm vẫn còn vương
    Ở trong ký ức chưa được nguội
    Ran rát con tim những ngậm ngùi .

    Nó thương Má nó đời hy sinh
    Để cho các con đời yên bình
    Má cam chịu nhiều đời cay nghiệt
    Đòn rơi ,roi trút chịu riêng mình

    Cuộc đời lắm kẻ lại vô tâm
    nhược đãi người thân nặng tình thâm
    hả cái tâm cuồng ghen vô lý
    Biết bao máu lệ chảy âm thầm...

    Rôi Má có thay đổi được chi
    Lòng người hạn hẹp có được gì
    bao năm đổi về thân đau đắng
    Tả tơi thân sắc tuối xuân thì ...

    Nó có vui đâu ,vui được đâu
    Hết Má rồi em bị đòn đau
    lòng nó lạnh băng không sương khói
    trơ lì uất nghẹn chẳng lời nào

    nó uất càng lâu ,hận càng lâu
    Hận một người Cha lẽ đáng đâu
    nhưng người nhẩn tâm và tàn ác
    Tháng tháng năm năm chất ngất sầu ...
    ...
    Mai tui đi làm tuần sau chưa biết nghỉ ngày nào .mong bà mau khoẻ con mắt nhen Thuỳ .Đừng có mà buôn buồn khóc chơi tui mệt bà lắm à nghen .


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thank - cù - là bài thơ của bà nghen bà Tà. Ê, khi nào lên thì hú tui nghen . Khóc gì mà khóc, khùng quá bà ui. Tui á, sợ nhất là già, hai là xấu ( dù món nào tui cũng có bao show hết rùi ). Thế nên, để duy trì cái nhan sắc trời ơi này, tui hổng có khóc đâu bà già. Lâu lâu..hỉ hỉ chút cho đỡ ghiền thui. Hé hé

      Xóa
  26. Cơn khát tình giằn xé kẻ cuồng si
    Khát vọng sống lóe lên mùi chân lí
    Giữ cuộc sống tham sân ích kỷ
    Dậy mà đi! Dậy mà đi!

    Bài viết ngắn, đầy nỗi niềm, cái trăn trở trong cuộc sống!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con người mà gạt hết mọi tham - sân - si thì...tốt quá rồi anh chị hén. Tiếc là...
      Cảm ơn anh chị chia sẻ cùng em. Bình an thật nhiều anh chị nhé .

      Xóa
  27. Một câu chuyện đắng chát lòng,xã hội VN ngày nay vẫn còn đầy.Cuộc đấu tranh cho nhân phẩm người PN không chưa đủ.Khi ý thức và lòng tôn trọng lẫn nhau còn mơ hồ,pháp luật thực thi chưa là hành lang bảo vệ hữu hiệu.Cái mâu thuẫn nội tại giữa tình yêu và ghen tuông,ích kỷ và bao dung....các cặp phạm trù này luôn ẩn giấu trong sâu xa lòng người chưa được gọi lên để nhìn chi rõ mặt,để nhận thức cho thấu đáo....Xã hội và gia đình vẫn còn mãi lềnh bềnh trong nỗi đau của cơn lũ trên bước đường mưu sinh và kiếm tìm hạnh phúc....An vui nhé bạn hiền!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cây mỗi hoa, nhà mỗi cảnh. Nhà nào cũng có chuyện nọ chuyện kia. Những câu chuyện nhỏ như thế này xung quanh ta nhiều lắm bạn hiền ui. Cũng chỉ mong ai có gia đình, có mái ấm, có người yêu thương, quan tâm thì ...ráng mà gìn giữ. Và những ai không may mắn, thì chỉ cầu cho họ có đủ niềm tin, nghị lực, có hy vọng, để vượt qua.
      Cầu vậy thôi mà...chắc ...khó quá bạn hiền hén ! hì hì
      Cảm ơn bạn hiền nhiều thiệt nhiều nghen.

      Xóa
  28. Sang nhà Thùy được đọc một câu chuyện hay, sâu sắc nhưng cũng thật buồn, gợi lên bao suy tư về xã hội, và thật nghẹn đắng về số phận, kiếp người.... Nhưng, giông tố rồi cũng sẽ qua đi, Thùy à
    Like cho bài viết xuất sắc này nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em vừa sang nhà anh đọc bài về bão ngoài Trung, thương quá anh à. Không biết bao giờ bà con mình mới thôi chịu cảnh thiên tai này. Năm nào cũng có mất mát, đau thương như vậy.
      Anh cùng gia đình giữ gìn sức khỏe, bình an thật nhiều anh nhé.

      Xóa
  29. Bài viết đầy cảm xúc và chua chát thay cho số phận của người phụ nữa như thế ...có thể nói đó là hình ảnh đẹp của người phụ nữ VN , cam chịu và nhẫn nhục ...nhưng chừng nào người phụ nữ này mới thoát khỏi cái khổ mà chị ấy vẫn đeo đẳng ...chị mong xem tiếp phần kế quá Thùy ơi ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người ta hay gắn cho phụ nữ nói chung, phụ nữ việt Nam nói riêng, cái cam chịu, hy sinh, nhẫn nhục. Đành rằng đó là những đức tính cao đẹp, nhưng vô tình, nó cũng là thứ xiềng xích vô hình chị ơi. Làm việc gì cũng sợ bị mang tiếng, sợ bị thiên hạ dèm pha, dị nghị... Một người đàn ông đánh vợ, người ta chửi đó, rồi sẽ quên ngay khi ông ta xin lỗi và xoa dịu vợ. nhưng một người đàn bà mà bỏ chồng thì...cái tiếng xấu ấy theo cả đời, khó xóa bỏ được khi định kiến vẫn còn chị ạ. Khổ quá chị hén !

      Xóa
  30. buồn quá nên giáo phải chờ đọc cho hết chiện buồn này rùi mới còm được. nếu đó là chuyện thật thì tội cho mấy mẹ con quá! nhưng người đàn ông cũng bất hạnh, ông ta có sung sướng gì đâu khi bị dày vò vì ghen tuông và hạnh hạ vợ con. Bi kịch gia đình!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, Giáo nói đúng đó. Ông ấy cũng khổ sở lắm!

      Xóa
    2. Chắc vậy chị ạ. Mình làm người ta khổ chắc gì mình vui sướng. Đầu óc suốt ngày cứ lo ghen tuông thì còn làm ăn gì ra hồn nữa. Bi kịch thiệt.
      Trùi ui ! Anh Thu coi bộ thông củm cho ông ấy gê gúm lun nha ! :)

      Xóa
  31. có đi giữa rẫy cà phê ngào ngạt, mới thấy ...ghiền: hay quá
    Chúc tối vui nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế anh Lá Bàng đi giữa rẫy cà phê chưa nè ? :)

      Xóa
  32. lên trời cõng nắng đi chơi
    bỗng lưng chừng gió quét rơi buổi chiều
    quay về chồng mắng hơi điêu
    bộ thế gian hết người yêu rồi à ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ui, sao mà em kết cái câu " bỗng lưng chừng gió quét rơi buổi chiều" này ghê à nghen ! hay lém ! :)

      Xóa
  33. Hi, anh nói thiệt không nói giỡn đâu nghen. Anh là kẻ xấu tính nhất trên đời đấy, anh ghen số 1 mà, không ai theo nỗi anh đâu.
    Hồi xưa anh yêu đắm đuối một đôi mắt màu xanh, chỉ có thế thôi. Vậy mà anh đòi bán cả đất trời để mua cho bằng được nàng. Để làm gì, em biết không? Chỉ để riêng mình ngắm và không cho ai viết văn hay làm thơ cho đôi mắt ấy!
    Ghen vậy là ghen tột đỉnh chứ còn gì ghen hơn được nữa.
    Anh sẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện ấy ở vài bài thơ sau.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh hù em đó hả ? Anh bán trời được thì anh cứ bán , coi có ai mua hông nhé ? Anh tàn là bán cái người ta không mua không hà. Khi nào chỉ vì đôi mắt xanh mà anh bán ...hết cả cái nhà anh đang ở nè, bán lun sạch sành sanh những gì anh có thì chừng đó em mới tin là anh iu đôi mắt xanh của anh tới cỡ nào. Chứ bán trời, bán đất, bán trăng, thì ăn nhầm gì . Ghen như anh là khôn quá trời á, thực ra là ...dụ " đôi mắt xanh " thui.
      Mà nè, may cho anh là cái ngày xưa của anh xa tít thò lò đó nha. Chứ bây giờ hả, muốn mắt màu gì có màu đó, mắt xanh là chuyện nhỏ như con thỏ , ra tiệm kính mua lắp vào 3 giây .
      À, sao em có thấy anh kể gì đâu, chỉ thấy bài thơ đêm muỗi chích không hà anh ui ! :)

      Xóa
  34. Càng đọc anh càng hình dung rõ mồn một những hình ảnh quá đổi thương đau cho người vợ hồng nhan bạc phận, người chồng trí thức vũ phu và ghen tuông bệnh hoạn và với nó quá ư bất lực....
    Đời thường không thiếu những cảnh này...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc thì nhiều khi bảo hư cấu, chứ em thì thấy chuyện đời thực đúng y như anh nói, tàn nhẫn hơn nhiều . Khi nào còn tư tưởng trọng nam khinh nữ, khi nào các ông chồng còn cho mình quyền gia trưởng, thì cảnh này sẽ còn dài dài. Đúng là bất lực thật anh ạ !

      Xóa
  35. Giận ba cõng nắng ngang trời
    Thương em, nhớ mẹ một đời tủi thân
    Càng gần, càng ghét chồng gần
    Cõng xong rải nắng lại bâng khuâng buồn.
    :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ chi hay dzữ dzậy nè, sao mình đỡ nỗi đành bè cho dzui . hé hé

      Xóa
  36. Anh đọc bài này mấy lần rồi, không biết nói gì vì anh nghĩ đây lại là một phần trong đoạn đường mà " nó " đã đi qua. Thương " nó " nhiều nhưng chẳng thể làm gì giúp " nó " được ngoài...chờ đợi. Cố lên " nó " nhé ! " Bình minh rồi sẽ tới " , đúng không em ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giống y như cổ động viên á. " Cố lên nó nhé ! " . Hì hì
      Thì phải tin :" bình minh rồi sẽ tới " để còn thấy ...yêu đời chứ, đúng không anh hén ?

      Xóa
  37. Chúc em tuần mới tràn đầy niềm vui,nhiều may mắn và hạnh phúc mãi em nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh rất nhiều. Mong anh cùng gia đình cũng vậy nghen !

      Xóa
  38. Bai`viet´hay va`cam' döng , cam' on ban Thuy`

    Öng ta da~ duc bo' di cai´ uoc´ mo cua' van nguoi` dan` öng khac´ tren trai´ dät´

    Nen cho öng ta di tu` ! Ngay ca' khi öng ta la` ba cua' ( no´ )

    An lanh` HP va` thanh`dat nghe ban Thuy`

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi không biết quý trọng cái mình có, đến khi mất rồi thì không bao giờ tìm lại được. Ngẫm ra, ông ấy cũng chẳng hạnh phúc gì, và cũng bị chính cái suy nghĩ nhỏ nhen của mình hành hạ chính bản thân mình đó thôi.
      Ở VN này, chả có thằng đàn ông nào bị đi tù vì đánh vợ một trận như thế cả bạn à.
      Thực tế phũ phàng, pháp luật lỏng lẻo là vậy đó.
      Cảm ơn bạn hiền nhiều nghen !

      Xóa
  39. Quốc Lặc sang thăm bạn nè , qua nhà bạn nghe nhạc hay quá à . làm QL nhớ về thưở còn đi học , hồi thập niên 80 , bao nhiêu kỷ niệm cũ trở về ,
    Chúc em ngày mới nhiều niềm vui bạn nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, em cũng thích nghe dạng nhạc này. Mỗi lần làm việc, em cứ hay mở nhạc kiểu này, nhất là sáng sớm hoặc khuya, nghe rất ép phê anh hén !
      Cảm ơn anh nhé. mong anh cũng thật nhiếu may mắn trong tháng mới này nha !

      Xóa
  40. Thùy àh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , có tuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  41. Trả lời
    1. Cảm ơn anh Phó cối nhiều thiệt nhiều nghen ! :)

      Xóa
  42. Đọc mà thấy xót lòng.
    Văn phong của bạn rất hay, rất đặc biệt. Chúc bạn luôn thành công

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị chia sẻ và động viên em. Những chuyện nhỏ như vầy xung quanh mình nhiều lắm chị hén !

      Xóa
  43. Cảm ơn T. đã trải lòng mình cho bá tánh cùng...ngậm ngùi! Tui "chịu" cái lối suy nghĩ cũng như cách chọn đề tài để viết của T. Loại đề tài có tính cách xã hội nhưng rất...nhân bản và gần gũi với người đọc. Có một nhận xét nhỏ, văn phong của T. thuộc loại "sũng buồn" nhưng lại hay chọn tựa đề tươi sáng, để...cân bằng? Chẳng phải vì nội dung "mưa buồn" mà ta chọn tựa "nắng tươi"? Hay ta cố che dấu một nỗi lòng? Nói nhỏ cho T nghe nhé, ở xứ người, những "ông già tía" loại này, chắc đã "nằm ngủ bót" tự lâu rồi! Còn đâu mà...tái diễn bạo lực.
    CMD

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hay chọn đề tài - hay ở đây ý anh là tựa đề là nắng, vì em thích nắng hơn mưa anh ạ. Ở nắng, nhìn thì rực rỡ, mọi vật dưới nắng đều sáng bừng. Nhưng nắng nhiều quá, thì...từ người tới cây cỏ ...đều không sống nỗi, hoặc còi cọc. Nhưng đôi lúc, chính cái sự hủy diệt của nắng, của điều kiện khắc nghiệt, lại tạo ra những điều kỳ diệu , chẳng hạn như xương rồng vẫn nở hoa giữa sa mạc - một hình ảnh khát vọng sống đẹp chứ anh hén !
      " cõng nắng ngang trời " - cũng đơn giản là một hành động thôi. Cứ làm, cứ cố mà đi tới, cứ cố mà băng qua, rồi cũng tới đích - ý em là vậy đó.
      Cảm ơn anh đã có những chia sẻ sâu sắc cùng em. Mong anh cùng gia đình thật nhiều hạnh phúc anh nhé !

      Xóa
  44. Ông Chồng cũng có lũ.."Học trò"....
    Có lẽ ông ta chỉ dạy về một môn suy nhất : Môn VẼ !
    Ngoài ra thì ...Câu chuyện đã khác
    PS thương cô gái 21...
    Và may là cô gái vẫn còn được ngồi nơi Giảng Đường.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui biết ngay là ông PS sẽ thương cô gái 21, chứ ông mà thương ...ông ba chẳng hạn, thì báo đăng ông rùi. hé hé

      Xóa
  45. Lại một nét vẽ cuộc sống đời
    Yêu thương nhiều lắm mà lệ rơi
    Ân tình trao đi nhận đen bạc
    Biết đến bao giờ có nụ cười .................
    ........
    Buồn nhỉ -Tám ơi -mà biết bao giờ cho hết buồn nhỉ -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hết buồn anh hết làm thơ
      hết yêu, hết ghét, hết chờ đợi nhau
      ................
      thui, buồn chút cho người ta biết mình cũng biết buồn là được roài, buồn hoài ...mệt lém anh hén !

      Xóa
  46. Đoạn kết sẽ là gì? Một điểm sáng như ánh nắng ngang trời hay lại một vệt đen rơi vào cái không cùng của sự không lối thoát? Chị vẫn tin rằng sau cơn mưa trời lại sáng, phải không e? Tình yêu đôi khi hy sinh không phải là tất cả....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình yêu đôi khi hy sinh không phải là tất cả....

      Chính xác chị à. Còn phải hỏi người mình hy sinh có đáng không chị nhỉ ? Dù rằng biết sẽ có nhiều việc không theo ý mình, dù rằng biết mình có thể phải hy sinh hạnh phúc cá nhân , khao khát cá nhân của mình để gìn giữ một mái ấm cho con, nhưng, cũng phải thương lấy bản thân mình một chút chị hén ! :)

      Xóa
  47. Thùy ơi ...Chị sang cõng em hay em cõng chị cũng OK đi cà fơ cho đỡ buồn xíu coi.........ngồi nghe nhạc một chút rồi dìa ....chứ nhỏ em này giờ này lang thang rồi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, để em sang cõng chị cho chắc ăn. chứ lỡ chị cõng em mà chị có mệnh hệ nào chắc em thành tội nhân thiên cổ quá.
      Chờ em nhá, em ma-ki-nhê cái rùi qua chị nha ! hì hì

      Xóa
  48. Ở đời cũng có một số trường hợp éo le như vậy:
    - Một người đàn ông ( người cha, người chồng) hung dữ vô lối và bất nhân nữa!
    -Một người đàn bà cam chịu, thương chồng, thương con nhưng yếu đuối và nhẫn nhịn một cách vô lý!
    Nhưng dù gì với con cái Ba vẫn là Ba! Với người vợ thì nên dứt bỏ, đừng hối tiếc một người chồng như vậy. Đau!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thường thì những cái vô lý như vậy ông Trời cũng khéo trêu, sắp xếp cho có chuyện để thiên hạ nhoi nhoi anh hén.
      - ông chồng dữ này mà gặp cô vợ chẳng phải tay vừa, thì chắc ...chém nhau là chuyện nhỏ. nên ông trời cứ hay ghép đôi như vậy để...thử thách sức chịu đựng của con người í mà.
      Đau, nhưng lại ...vẫn cứ diễn ra anh nhỉ !

      Xóa
  49. "- Mẹ mày, mày xem, xem đi, có khác gì mấy thằng đó không mà mày chê tao ? Mày nói , nói.(...) Ba buông tóc má ra, tay kéo cái quần cọc vừa tuột khỏi gối lên",...
    Đau quá Thùy! Bà ác thật! Nhưng nhân vật "tôi" chịu đựng cũng giỏi. Gặp tui là tui đấm cho một quả, không còn cha con gì nữa!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà dzữ quá nha bà. Định rước bà về dinh , định mang trầu cau tới xin hỏi má bà cho bà về....ở với tui, mà nghe bà ... dzữ dzội quá tui ...ngán thiệt. Lỡ có gì hổng dzui bà dzọng rớt răng tui làm sao ? hì hì

      Xóa
  50. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  51. ỵ Đỗ Văn15:54 Ngày 08 tháng 10 năm 2013
    Ơ Mình sang nhà Bạn dc nè sao CKN lại vào nhà mình khg đc nhỉ. Bạn thử gõ thẳng đc : dovanbmt.blogspot.com xem sao .Rất vui khi đc bạn ghé thăm đó. Chúc bạn ngày thật vui nhé.
    Trả lờiXóa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình vài nhà bạn được rồi. Do hôm bữa không biết địa chỉ blog, thấy bạn qua , mình qua theo, thì toàn lạc vào nhà khác ( có lẽ do bạn còm ở nhà người khác rồi share qua G+ lun hay sao í ).
      Một ngày vui vẻ nha bạn hiền !

      Xóa
  52. VIẾT LẸ lLẸ ĐI XEM KẾT THÚC NHƯ THẾ NÀO .... hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì, hình như anh Mưa Rừng Chiều ...chưa có đọc nè. Em viết xong lâu rùi anh ui ! :)

      Xóa