Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Ngày ngược nắng




Nó  ngồi co chân trên nấp cốngbên vệ đường , đưa con mắt ráo hoảnh nhìn dòng xe cộ ào ào trước mặt. Nhòa nhòa.  Đầu nó căng ra , cảm giác chỉ cần chạm nhẹ là...bặc , bặc , bặc. Nó về trời liền. Tự dưng nó bất giác nghĩ  đến việc buông tay, trút hết mà đi, chắc nhẹ tênh lắm hén. Rồi nó chợt cười buồn buồn. Giá như, con người ta đơn giản như con gà, con vịt, cứ kề dao vào cổ , cứa một phát ngọt lịm, là xong. Chẳng lăn tăn cái gì gọi là nợ nần, cái chi  buộc ràng chằng chịt ... Muốn đi, cũng không đi được . Cứ dủng dẳng dùng dằng mà gây nên tội.

Cái điện thoại cùi bắp rung lên bần bật trong túi quần làm nó giật cả người vì mãi lan man suy nghĩ. Liếc nhìn màn hình, nó cứ chần chừ không dám bấm nút xanh để nghe. Nó rùng mình, chép miệng , đánh liều :

- A lô!

- Mẹ mày ! Làm đéo gì gọi mãi mới bắt máy ?

- Dạ...

Nó chưa kịp nói, bên kia, cái giọng đầy phèn the thé xé banh cả tai nghe điện thoại mà đay, mà nghiến:

- Bữa nay 10 tây rồi, mày không gởi tiền dìa tao lấy gì ăn hả ? Mày tưởng cả nhà  nhịn đói mà chờ mày à . Mày có gởi hay không thì nói mẹ nó một tiếng . Đ.m, con cái nuôi cho lớn đã rồi lên Sài gòn học đòi cái thứ trôi sông lạc chợ nào mà quên cha mẹ ông bà. Biết vậy hồi đó tao bóp mũi chết mẹ cho rồi. Tao...

Nó  không nghe nữa. Nó để điện thoại ra khỏi tai. Bên kia vẫn đều đều ra rả. Là má nó đấy.  Là cái người mang nặng đẻ đau, cái người cho nó chín tháng  mười ngày tạm trú trong bụng, rồi quẳng nó cho đời , cứ thế mà nó lớn . Ba mẹ cho   nó được thành nhân mà chưa kịp dạy nó cách làm người. Tuổi thơ nó gắn liền với những trận đòn không hiểu vì sao mà có.  Mỗi lần ba nó ở xa về, nó chẳng thấy cái gì gọi là vòng tay ấm , ánh mắt dịu dàng... như sách vở, ca dao thường hay nói. Chỉ một gương mặt lạnh băng với ánh nhìn hời hợt vắt qua người nó. Nó nghe  chị nó kể, hồi có bầu nó, ba má mong con trai lắm , vì đã có hai chị của nó rồi. Vậy mà...nó lại lót tót chui ra . Ba nó đi xa về, ghé ngang võng nó nằm, giở cái chăn con, nhìn thấy .... rồi đậy lại, đi thẳng. Mấy ngày ở nhà , ba chẳng bế nó lấy một lần. Chẳng bao lâu, ba nó đi, và không bao giờ về nữa. Nghe nói bà nào ấy sinh cho ba nó thằng cu kháu lắm. Vậy thôi mà đi. Đi đành đi đoạn. Xóa sạch cả một vùng ký ức chẳng chút luyến lưu gì... Rồi mẹ nó chán, phát cáu, đâm ra ghét luôn cả nó. Là con gái, nó không có tội. Nó không quyết định cho mình được việc ấy. Nhưng mặc nhiên, nó thành kẻ có lỗi.  Thoắt một cái, 18 năm lặng lặng trôi qua khi nào chẳng hay. Nó thành thiếu nữ.

Nó còn nhớ một mùa hè  đầy nắng....

Hè cuối cùng nó còn ở quê. Nó nôn nao được lên Sài Gòn như các bạn . Má bảo nó  ráng gói bánh bán , mới có tiền đi thi. Nó nghe mà mừng rơn. Ngồi cả đêm còng lưng gói từng cái bánh ít, rồi vừa đợi bánh chín, vừa học bài, ...nó cứ mơ, mơ một ngày nó  trở thành sinh viên , được  bước  chân vào giảng đường đại học. Nó cứ dấm dúi mơ giấc mơ bé con như thế.

Nhiều khi, nó nghĩ đến má, nó thấy tội nhiều hơn là thương. Nó sợ má, nhưng hình như, nó chưa từng ...yêu má. Má nó dân chợ búa nên bỗ bã như vậy đó. Cứ bực bội là chửi, chửi cả trời má cũng chẳng sợ. Vậy mà... Lắm hôm thấy má ngồi thừ người ra, mặt cứ choắt đi, gầy sọm dưới cái nắng hanh hanh, nó cảm thấy tội má gì đâu đó. Nó cũng như má, hình như nó đang yêu. Nó không biết cái đó có phải là yêu không, chỉ biết rằng, nghe người ta nói, thấy người ta cười, là tự dưng lòng nó vui, vui lắm. Rồi lỡ thấy người ta cười với ai, không phải nó, là lòng nó lại nhoi nhói, rưng rức... Lạ kỳ vậy đó. Nó không dám nghĩ đến một ngày nào đó nó không còn được  thấy gương mặt xương xương, nụ cười hiền hiền  của người ta, dù thấy từ xa thôi,  nó thực sự sợ, sợ ngày nào đó nó.... Nên mỗi lần thấy má không nói, không chửi , thấy má thẩn thẩn thờ thờ, là nó lại... tội tội.   Ba bỏ má đi, chắc má buồn lắm. Cái khoảng trống mông mênh ấy biết lấy chi mà lấp cho đầy ? Chắc vậy mà cái đàn bà trong má nó trở nên tủm mủn lạ kỳ. Má không tin vào cái gọi là tình yêu nữa.  Má bảo nó, con gái có thời, không cạo đầu  bọn đàn ông ra  mà ăn thì dại . Tình yêu không làm người ta no, như má  nó đó, yêu cho lắm, cuối cùng thì ...có giữ được  đâu. Nó không biết điều má nói là đúng hay sai. Nó chỉ thấy sợ, sợ mà chẳng biết mình sợ cái gì nữa chứ .

Từ ngày các chị của nó theo chồng đi biệt xứ, tiền gởi về  nhỏ giọt chẳng như má nó mong, má nó đâm ra ...quạu. Gặp ai trong xóm khoe tí của, đều về nhà lầu bầu than trời trách đất. Người ta gã con cho Việt Kiều, ngoại kiều, tiền xài không hết. Vậy mà, má nó gả những hai đứa, lại đéo có tiền. Má chửi các chị ngu, mê cái của nợ của thằng chồng chả biết nỗi một chữ tiếng Việt mà bỏ cha bỏ mẹ. Cứ thiếu tiền là má lại chửi. Hầu như ngày nào cũng thế. Cũng từ dạo ấy, nó tắt hẳn nụ cười. Lúc nào cũng nom nớp một nỗi sợ hãi mơ hồ. Má chầm chầm bắt nó nghỉ học. Má bảo con Tiên nhà kế bên, lấy thằng chồng xí xa xí xồ, nó cho tiền cả đống, mua cho mẹ nó cái xe chạy sang hết biết... Ngày nào, má nó cũng đem gương con Tiên ra kể cho nó nghe. Má bảo má vô phúc, hai con chị gả đi mà tiền chả được bằng phân nửa như con Tiên lo cho nhà nó. ... Má nó ra rả, ri rỉ ... Nó cúi đầu nghe mà không dám cãi. Nhưng chả có gì đọng lại trong đầu nó cả,. Nó chỉ muốn được đi học thôi. Sao má không thấy, hai chị nó, má gả cho người ta, người chi mà ở cái xứ sở nào ... má nó cũng chưa từng đặt chân đến. Vậy mà lại  tống các chị đi . Đi rồi đấy. Chưa thấy ai quay về thăm quê một lần nào. Thi thoảng, chỉ vài cuộc điện thoại vội vàng, mà lần nào  má cũng tranh thủ kêu than tiền nong ở nhà...  Nó sợ, sợ ...sợ phải như các chị. Sợ cái cảm giác người ta bịt mắt mình lại, rồi bắt mình bước đi mà chẳng biết cái gì đang ở trước  mặt. 

Tiếng chó sủa rộn cả lên . Nó ngẩng đầu nhìn ra ngõ. Con mụ Tám béo ú lại đến. Nó ghét mụ ấy lắm. Hai lần mụ ghé, là hai lần bắt chị nó đi. Lấy chồng chi mà buồn lạ buồn lùng. Cái thằng anh rể mà nó chả nhớ nỗi mặt mũi ra làm sao. Chỉ nhớ cái ánh mắt đau đáu chị nó khi ngoái đầu nhìn nó. Chị không khóc, sợ nước mắt vã ra trên gương mặt nhòe nhoẹt phấn.Chắc chị sợ, sợ nước  mắt trôi tuột  lớp phấn son hoàn hảo để lộ ra gương mặt nhợt nhạt của những đêm mất ngủ . Ánh mắt cuối cùng của chị nó, cứ lởn vởn trong đầu nó đến ám ảnh. Ờ thì như con sáo, cứ qua sông rồi là thẳng cánh bay. Không biết là bay được đến đâu, không biết ngoài kia trời có xanh, có trong hay đầy mưa giăng bão giật... Cắm đầu bay, bay luôn như vậy đó.

Nó vân ve vạt áo, cúi đầu lặng thinh. Tiếng má  lúc nhỏ, lúc to, lúc ngọt nhạt, lúc nặng chì , nhỏ từng giọt, từng hồi bên tai nó. Má nói nhiều, nhiều lắm. Nó không nhớ hết, chỉ biết má bảo mai mụ Tám đưa thằng cha nào đó ghé coi mắt nó. Má nói nó nhớ gọn gàng sạch sẽ không thôi người ta chê, hụt chuyến này thì lâu lắm mới có đợt nữa. Má nó đưa cho nó chút đỉnh tiền, bảo chút ra chợ mua bộ quần áo đẹp đẹp tí, dẹp cái bộ đồ nhàu nhàu này vô dùm cho má, đừng làm mất mặt má nó... Nó răm rắp dạ như một cái máy. Ờ, hồi nhỏ tới giờ, má nói một, nó chả dám cãi lại hai. Má có đánh đau thế nào, nó cũng lũi ra hè khóc rồi...thôi, chả oán má một câu nào. Thế nên nó dạ, dạ rân vậy hà, rồi lầm lũi dẫn cái xe đạp ra . Và đạp đi trong thắt tha thắt thỏm.

Nó không về nữa. Nó chẳng dám hình dung nỗi má nó lồng lộng lên thế nào. Nó chẳng nghĩ nhiều đến bất kỳ gì khác. Nó chỉ biết, Duy bảo với nó cứ lên đến bến xe đi,  rồi Duy đón. Duy lên Sài Gòn luyện thi cả tháng  rồi . Duy bảo nó cứ lên đi, trời không tận diệt ai bao giờ, tìm đường mà đi, đừng đi lấy chồng như bán rau ngoài chợ. Và nó tin. Không tin Duy, nó biết tin ai bây giờ. Dù sao, nghĩ đến Duy, nó an tâm hơn là nhắm mắt mà hình  dung gương mặt trèn trẹt của gã Tàu xa lạ nào đó . Trong tay nó chỉ có số điện thoại của Duy, ngoài ra, mọi thứ là con số 0 tròn trĩnh. Chiếc xe giật lắc từng cơn... Những câu hỏi làm gì để sống, ăn đâu, ở đâu, Sài Gòn như thế nào, có chịu chứa nó không....cứ thay nhau đánh vật trong đầu nó....

..........

Nó uể oải đứng dậy, phủi phủi bụi trên quần, tay quẹt vội con mắt đỏ hoe. Nó thôi không nhớ nữa. Có lúc nào đó, nó thấy má nó nói đúng. Tình yêu không thể ăn được  khi đói. Giấc mơ vào đại học đã xé nát từ lâu, có chăng chỉ còn chút bụi lờ mờ trong vùng xanh rêu kỷ niệm. Không thể cứ nhờ vả , sống ký sinh vào người khác hoài như vậy , nhất là người nó thương, thương lắm. Mỗi lần nhớ tới, là nó lại ứa nước mắt. Lắm hôm tăng ca, ngồi cắt chỉ trên từng đường may, mà trong đầu nó, chỉ có mỗi  nụ cười hiền hiền của Duy mà thôi. Nó chẳng có niềm vui nào ngoài việc ...nghĩ đến người ta trong mơ. Không biết có lúc nào đó, Duy còn nghĩ gì tới nó không ? Mà kệ, có nghĩ cũng được , không nghĩ cũng chẳng sao. Miễn trong lòng nó có người ta,  cũng đỡ lạnh hơn.

Nó ngồi lên xe, chầm chậm đạp. Sài Gòn vẫn nồng nàn con nắng như ngày nó mới đặt chân đến. Từng dòng người lúp xúp ngược xuôi mang trên gương mặt những niềm vui nỗi buồn đầy màu sắc. Ngày chủ nhật nhàn nhạt trôi. Công nhân như nó làm gì có tiền mà mua vui chớ. Giá có ai mua nỗi buồn, chắc hẳn nó đã thành triệu phú. Không biết ngày  mai có lương chưa nhỉ ? Dạo này công ty cứ phát lương trễ miết.  Chả hiểu chuyện gì nữa...

Cái nắng vẫn rung rúc nhảy trên vai nó, tròn xoe như những hoa nắng cuối mùa. Duyên duyên thương thương tội. Ờ hén, mùa mưa lại về rồi kìa... Vài hôm nữa thôi, là biết bao đứa con lại rời quê tìm đến Sài Gòn, ôm trong mình một hoài bảo... Không biết trong đám di cư ấy, có cánh chim nào ngược nắng bay đi như nó ngày xưa không hén ?

Nó bất giác đánh rơi nụ cười. Cái nụ cười mang vị mằn mặn lặng lặng loang đi theo từng con mắt nắng....



 

47 nhận xét:

  1. CÁNH CHIM BAY NGƯƠC NẮNG

    Nó thẫn thờ nhìn dòng xe cộ,
    Nhào zô một chút thôi là nó được lên trời.
    Cũng có thể nó sinh ra do lỗi số,
    Mẹ nó đẻ nó ra mà không cho nó thành người.

    Một thằng cha lang bạt, rong chơi,
    Lấy cớ vợ sinh con một bề để tìm người đàn bà khác,
    Cả cuộc đời chạy theo khoái lạc.
    Rồi đẩy ra đường những kiếp sống chơi vơi.

    Con nắng cứ rung rung nhảy nhót trêu ngươi
    Những khuôn mặt trẻ trung tràn trề hy vọng
    Rồi sẽ là những cánh chim tả tơi bay ngược nắng,
    Lại nó mà thôi , mãi mãi nó mà thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiếc là những việc như thế thì bao la anh hén ! Cũng hy vọng là có ánh sáng ở cuối đường hầm gì gì á như người ta thường hay nói.
      Cảm ơn anh đã cho em bài thơ họa. Cả nhà mình vui khỏe anh nhé.

      Xóa
  2. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, Cầu mong nó sẽ không giống mẹ nó, không vô tình với giọt máu của mình như ba nó...Làm người là khổ rồi mỗi người khổ mỗi kiểu , chán gì kẻ giàu nứt đố đổ vách, ông nọ bà kia bây giờ ra vành mónh ngựa, còng số 8 tra tay...Nó à, cố mà sống hiền lành lương thiện...Trời không cho ai tất cả và lấy đi của ai tất cả ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một nghịch lý mà ước chi được làm một phép trung bình cộng để san sẻ thì tốt biết mấy chú Bu hén.
      Nói chơi một chút về cái lương thiện của mấy quan nói riêng, hay của mọi người nói chung. Lương thiện không đòi hỏi phải chuẩn xác như ...một tờ giấy trắng, theo em, chỉ cần nếu có ...gian, thì gian ở mức độ...chấp nhận được ( em cá là khoản gian này ai cũng có ). Với em vậy là đã sống lương thiện rồi. Mấy quan mà có kết cục không tốt, hầu hết đều...không biết điểm dừng. Chớ làm quan mà, có tham một chút cũng là chuyện đương nhiên thôi. Em biết suy nghĩ thế là dễ bị ăn đá lắm. Nhưng mà, em nói thiệt lòng, em mà làm quan to, chắc em...cũng măm măm thui chú Bu ui.
      May quá là điều ấy không xảy ra. Chứ nếu không, không biết có thong thả ngồi viết blog mà biết được cao nhân như chú Bu không nữa ?! hì hì

      Xóa
  3. Không biết tự bao giờ, những con nắng lại mang màu của những hy vọng, của những vàng rực niềm tin, thế rồi từ bao giờ, nó lại mang trong lòng những khắc khoải, những day dứt đến thế. Chị yêu những câu chuyện của em, đầy tính nhân văn, rất đời, rất người. Trong lòng rộn lên những cảm giác khó tả, ừ, đâu chỉ là những yêu thương đôi lứa đời thường, còn là những mảnh đời, còn là những ước mơ nhỏ nhoi thả theo những con nắng. Mong nhân vật trong câu chuyện kia, sẽ không còn phải ngược nắng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em khai thiệt chị vi nghe nhá, cái chỗ mà ...em ra rả nắng, thực ra là em có gian ý đấy, chứ không hoàn toàn 100% vì em thương nắng dzữ dzội như vậy đâu.
      Blog thì có cả ngàn blog, mỗi blog đại diện cho một người, một cá tính và ít nhiều mang phong cách của chủ nhân của nó. Như giờ mà em nhìn thấy cái gì tim tím, là tự dưng em nghĩ đến chị. Nên em cũng ước gì ngày nào ...chị đi dưới nắng, chị sẽ bất giác buộc miệng ...chửi em một câu " nắng như quỷ dzậy mừ seo em í nó mê nhẩy ? " . đấy ! em gian dzậy đấy ! hì hì
      Đùa chút thui, chớ buồn quá, mà em lại không có gì để chơi, nên viết cho vui thui. Ít ra, khi được vui hay buồn cùng nhân vật mình kể, cũng làm mình quên đi cái nỗi buồn riêng của cá nhân mình.

      Em mong chị Tím iu dấu cùng cu Tôm luôn cười tươi như trong ảnh thôi !

      Xóa
  4. Ba bỏ má đi, chắc má buồn lắm. Cái khoảng trống mông mênh ấy biết lấy chi mà lấp cho đầy ? Chắc vậy mà cái đàn bà trong má nó trở nên tủm mủn lạ kỳ. Má không tin vào cái gọi là tình yêu nữa.

    Tuj thích (like mạnh) cái đoạn này.

    Thanh thản bạn hiền!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông bạn iu dấu,, cho tui hỏi thiệt nha , ông có khi nào bỏ sau lưng khoảng trống mông mênh như dzậy cho một ai đó chưa ? Nếu có, thì dzìa lắp cho đầy đi ( nhìn ông bề thế dzậy tui biết đầy roài ). còn nếu chưa, lạy trời , cho bạn tui đừng gây ra tội lỗi. hì hì

      Xóa
  5. Một cảm giác nhọc nhằng trĩu nặng theo cùng con chữ đã vẽ nên bóng dáng cuộc phía dưới tầng đáy của ao hồ tù đọng,nghe cắt lòng....
    Mình tình cờ mấy hôm trước nghe một bé 15 tuổi nói chuyện với bà xã mình về gia cảnh của nó mà xót.Là học sinh giỏi,năm nay vào lớp 10,nhưng ba nó không cho vì phải nuôi ột miệng ăn không phụ giúp gì cho gia đình lại tốn kém thêm các khoảng chi phí cho học hành,mà học làm gì,như lý lẽ của ba nó,rồi cũng phải đi làm thuê,phải đi lấy chồng,có vào đại học được đâu,lớp 9 hay 12 cũng vậy thôi..Ôi cuộc sống lạ thiệt,con muốn học cha mẹ không cho,cha mẹ có khối tiền con lại thích hoang đàng chi địa sa vào lầm lỡ chết người,......Mong sao ngày tháng nhẹ nhàng hơn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thực đau lòng nhưng lại là chuyện không hiếm quanh ta bạn hiền nhỉ .
      Tự dưng Mình nhớ cách đây cũng đã gần chục năm rồi, lúc ấy nhóc nhà mình mới sinh được vài tháng thui. Tình cở đọc được cái gương hiếu học của một cậu bé, mình đã khóc, và cắt bài báo ấy, để dành nữa con lớn lên, cho con nó đọc. Nhà nghèo, mồ côi , cơm không có ăn, ai thuê gì làm nấy, ăn cơm chỉ với nước tương rẻ tiền ở chợ, vậy mà, học sinh xuất sắc liên tiếp những 9 năm.... Phải nói mình chỉ biết phục những con người không biết đầu hàng số phận như vậy. Chắc gì mình ở vào cảnh của cậu ấy mà làm được như cậu.

      Mình cũng như bạn hiền, mong sao cuộc sống quanh tụi mình bớt đi những chuyện không vui , mong " ngày tháng nhẹ nhàng hơn " là tốt rồi bạn hén !

      Xóa
  6. Đầu tiên, cái câu này không phải của dân Miền Tây đâu nhé
    - Mẹ mày ! Làm đéo gì gọi mãi mới bắt máy ?
    Cái này mới đúng nè
    ...mày không gởi tiền dìa tao lấy gì ăn hả ? Mày tưởng cả nhà nhịn đói mà chờ mày à . Mày có gởi hay không thì nói mẹ nó một tiếng . Đ.m, con cái nuôi cho lớn đã rồi lên Sài gòn học đòi cái thứ trôi sông lạc chợ nào mà quên cha mẹ ông bà. Biết vậy hồi đó tao bóp mũi chết mẹ cho rồi. Tao...
    Quậy chút chơi, đừng khóc à nha. Hi, nhưng mà câu chuyện thì hay và thời sự nhất đấy. Đọc nghe rát lắm, nhưng lại ghiền. Có cái tên này hơi quen quen, nếu thay cái tên khác có vẻ đỡ tội nghiệp cho hắn hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lại quên. Cái tên " Duy " á!

      Xóa
    2. Dzậy không lấy tên Duy nữa, em lấy tên Thu nhá. em lấy tên ấy gắn cho nhân vật đại gian đại ác nào mừ em có ý định chọt - anh xem có duyệt dzự án hại người nì không để em làm nghen. hì hì

      Em có viết chữ nào là nó từ miền Tây lên đâu hè ? Là tự anh đọc anh suy ra mà. Mà nói thiệt dí anh, dân miền Tây gốc ruộng thì còn là miền Tây chính hiệu, chớ dân miền Tây gốc chợ rồi thì ...từ chi cũng xài xả láng hết . Hổng tin, anh cứ ghé chợ mừ chửi " địt mẹ , bọn này bố láo "... xem có bị rượt chạy .. rớt.. ( rớt cái gì được thì rớt ) ráng chịu à nghen ! hì hì

      Xóa
    3. Khỏi, để anh lên Facebook sẽ nói nguyên xi như thế này. Cái vụ này có bà con làm chứng đàng hoàng nhé, anh không nói thêm.
      Có Khi Nào biểu tui lên đây giả bộ chửi như thế nấy" " địt mẹ , bọn này bố láo "..." ( tui chỉ làm theo thôi á, chứ hỏng phải tui cố tình làm thử đâu). Anh nói thiệt, đố ai phải xách dép chạy đó.

      Xóa
    4. Em nói anh ra chợ ở miền Tây, tự dưng anh lên face anh la hà, anh chơi ăn gian quá đê !

      Xóa
  7. Chị đọc câu chuyện em viết mà thấy xót xa cho thân phận của những người đàn bà ấy chẳng có lấy một người được sung sướng. Xung quanh mình còn có biết bao nhiêu mảnh đời đáng thương ấy mà ta chẳng thể nào thơ ơ được. Không biết em đã từng chứng kiến hay vốn sống em đủ giàu để viết một câu chuyện đầy cảm động như thế.
    Sang thăm em, chúc em một buổi tối vui vẻ nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra, những gì em kể, là những gì mà em được may mắn biết. với lại, vì em sống ở chợ nhiều - nơi tạm nham thì nhiều chuyện lắm, nên nghe người ta nói riết rồi nó vô đầu hồi nào hổng hay đó chị. Em nhớ tới đâu, thì kể tới đó thui, chủ yếu là vì ...vừa buồn, vừa rảnh , nên viết cho đỡ buồn. Chớ em kinh nghiệm sống là tệ lắm luôn đó chị. Em hả biết gì nhiều cả đâu, toàn nghe người ta nói rồi kể lại thôi đó chị ui ! hì hì
      Cảm ơn chị ghé sang chia sẻ cùng em. Nghỉ hè rồi, chắc chị đỡ bận hơn rồi chị hén.

      Xóa
  8. Cứ thấy đau đau, xót xót cho những phận đời lênh đênh trôi ngược dòng, ngược nắng, ngược gió... Vẫn còn biết bao người trôi theo những phận đời như cô gái kia, mẹ cô gái kia, chị cô gái kia. Phận buồn...! Một nỗi đau đáu, xót xa... có khi nào đất nước giàu hơn kéo theo những lớp người bần cùng ấy ra khỏi những nỗi buồn mang tên phận nghèo.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ hay đàn ông gì cũng có người sướng người khổ.

      Đem người sướng ra mà kể thì...có gì đâu mà kể, giống như khoe của thui. Nên tui ...đem cái người hổng có gì để mất ra tui soi dzậy á . Ác thế đó nàng ui. Ác dzậy nên ông Trời ổng ghét, ổng mới ...thảy nàng bước dô cuộc đời nhiều chiện của tui á. há há há

      Xóa
    2. công nhựn, để cái còm mất nết của tui cạnh cái còm nghiêm chỉnh của nàng, tui thấy...tui dzô dziên dzã man rợ lun. hà hà

      Xóa
    3. Hẹ hẹ... từ khi em bước vào cuộc đời anh em thấy cảm xúc của mình bị mất thăng bằng nghiêm trọng. Tim thì loạn nhịp mà chưn thì hổng có trụ vững nữa đó. Giờ còn chưa biết phải làm sao với những mớ cảm xúc hỗn độn anh mang tới nữa nè. He he... bắt đền anh đấy. Ặc ặc... tui càng ngày càng bị cái bà Thùy này "mê muội" rồi cũng nên.

      Xóa
    4. Á, công phu tán tỉnh của tui luyện đã tới tầng thứ 9, còn một nấc nữa thui là tui đạt tới cảnh giới tối cao thì ...gặp nàng. May mừ gặp nàng, không thui là ...tui bị tẩu hỏa nhập ma chắc lun. tui xem phim hay thấy dzậy á. tự dưng tới đó cái có ...lựu đạn xẹt qua phá hoại hà.

      Thế nên, bắt đền kiểu nào cũng ưng hết. miễn đừng...ặc ặc. Nàng là tiểu thơ của lòng tui, mừ nàng ặc thì...xấu lắm. hì hì hì

      Xóa
    5. Ê, mừ nàng kêu tui cái bà là tui giận à nghen. Wifi cũng có giá của wifi chớ. Kêu anh đê, kêu bà tui tủi thân à nghen. hic hic hic

      Xóa
  9. đọc mà xót xa lòng buồn sao tám ui ..hay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại Tám đang buồn thúi ruột non lun nè chú Bata uiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  10. Giá có ai mua nỗi buồn thì nó thành triệu phú rồi. Thấy thương gì đâu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt, giờ mà ai mua nỗi buồn chắc tui cũng thành ...triệu phú mừ khỏi cần bán con heo nào hết nè bạn hiền uiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  11. Giá có ai mua nỗi buồn thì nó thành triệu phú rồi. Thấy thương gì đâu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn hiền mở đại lý thu mua nỗi buồn đi, bảo đảm công việc phất lên cho coi. nội cái làng blog thui là gom kha khá lun á. hì hì

      Xóa
    2. Nhưng mà hông thích nhìn Tám bùn, vì Tám có khuôn mặt rạng ngời không thích hợp với nỗi buồn.

      Xóa
    3. Bởi dzị ta nói, cái mẹc tui nó bán đứng tui nguyên cây lun. Bùn mún chít mà cứ banh mỏ ra cười thía mới đau. Hức hức hức

      Xóa
  12. Bài viết hay quá Thùy ơi ! Đọc từng lời , từng chữ của em với giọng văn mạch lạc , rất hay và thấm tình người ..tình người trong con nắng , con nắng chông chênh , con nắng của số phận ... và hay nhất là phải biết vượt qua tất cả để có được một ngày nắng đẹp trong cuộc đời ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thể buồn, có thể vui, nhưng tựu trung lại, vẫn là mong sao cho một ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay hén chị ! cho người ta hy vọng, cũng như cho mình hy vọng.
      Lâu rồi, em chẳng viết câu chuyện nhỏ nào hóng hớt, hum qua buồn quá, công việc chán muốn chít, nên nấu cơm , giặt đồ, lau nhà...vừa tám chơi cho xả xì trét, hì hì
      Báo cáo chị, kết quả là, ...sầu càng sầu hơn. Kỳ ghê á chị iu uiiiiiiii

      Xóa
  13. Chị,sao mà em xót lòng quá!Cộng thêm cái bài nhạc nữa..Sầu thêm sầu!:(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi nhìn xuống một chút để thấy trân trọng hơn những gì mình đang có em hén ! Ngó lên không bằng ai, chứ ngó xuống thì...

      Xóa
  14. Cũng một kiếp người cùng cực nhưng ta lại hy vọng ...cái ngược nắng này đúng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dù sao, cho dù điều tệ nhất là bị gạt đi nữa, nhưng còn trên đất của mình, là còn trụ được và thoát ra. Chứ đi qua xứ người thì... bị gạt thì chỉ có nước ...nó xài cho banh rồi tống ra đường hoặc...nhảy lầu tự tử mà thui. Em nghĩ vậy á. Nên dẫu có ngược nắng, vẫn cứ phải bay thui anh ạ.

      Xóa
  15. Trùng tên :)

    Bài nhạc nền Trung khựa buồn quá, nhưng hay :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết roài, mình qua blog bạn là biết roài. hì hì
      Em ghét Trung Cẩu , chính xác là ghét chính quyền TQ hiện tại, chớ không phải người TQ nào cũng gian, cũng tham. Và nhạc TQ hay, là mình thích thui. Không cực đoan đến mức tẩy chay cả nhạc hay phim đâu. Văn hóa thì cái gì hay là mình phải tiếp thu thui hà. hì hì

      Xóa
  16. Phải chi pa nó đừng bỏ đi , thì chị em nó đâu đến nổi phải rời bỏ quê nhà ra đi mỗi người mỗi ngã , mẹ nó ghét bỏ nó ,
    Thật xót xa cho một cảnh đời , mong sao nó cũng tìm được chốn bình yên , đừng như Mẹ nó khổ cả đời
    Sang thăm Thùy chút rồi về , chúc Thùy nhiều sức khỏe và thành công trong cuộc sống !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra, người phụ nữ sung sướng hay đau khổ, theo em, đều từ người đàn ông của họ mà ra. Chỉ cần người ấy để tâm đếnngười đàn bà bên cạnh mình một chút, thì có lẽ...
      Anh dạo này khỏe không ? công việc ổn cả chứ? Lâu quá không thấy anh chia sẻ gì, cũng thấy nhớ nhớ...

      Xóa
  17. Ddây cũng là một mảnh đời -mà là một mảnh đời cơ cực mà có lẽ ....chưa tìm ra lối thoát -
    Chúc Tám tối bình an nhé -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đang trên đường thoát đó Ca, mừ ...thoát mới nửa con hà. hì hì
      Than-cù Ca Ca nhiều thiệt nhiều nghne !

      Xóa
  18. NÓ LÀ AI MÀ NHIỀU BẤT HẠNH THẾ!.... Chuyện bạn viết hay quá....
    QUA THĂM BẠN.... CHÚC BẠN LUÔN VUI & BÌNH AN NHÉ!....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại kể chuyện , mừ em làm biếng đặt tên quá, nên cứ...nó làm tới cho tiện. Dí lại, trong nó, sẽ là hình bóng của nhiều người mừ không phải là cái tên riêng nào hết. Dzậy đóa bạn ui
      Cảm ơn bạn ghé chơi và chia sẻ. Bình an thiệt nhiều bạn nhé.

      Xóa
  19. Mong manh duyên phận má hồng
    Mười hai bến nước đục trong bến nào
    Lũy tre khóm trúc bờ ao
    Rì rào theo gió hay chênh chao đời

    Trả lờiXóa
  20. Mình là hay tò mò, mừ bạn cứ làm mình tò mò vì qua nhà bạn nghía coi quài mừ hổng đc. ghét quá đêêêêêêê

    Trả lờiXóa