Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Bán nắng cho trời

 
Hình ảnh không liên quan gì nhưng thấy dễ thương là up thoai. Hì hì


Mẹ nó ! Tết nhất làm đéo gì cho thêm phiền phức ! Hắn ngồi bệch xuống đất, tựa cả người vào cái bánh xe ba gác cáu bẩn, miệng làu bàu,  đầu quẩn quanh với suy nghĩ bực bội. Hắn gãi gãi  mớ tóc  bù xù làm  bụi than bay mù mịt. Gớm, chở than cả ngày, mặt mũi hắn đen nhẻm. Thậm chí, có hôm chỉ chừa ra đúng hai con mắt ti hí trắng dã, nhát mấy đứa trẻ con khóc thét lên chết khiếp.  Hắn đang nhớ vợ, nhớ đến phát điên lên được. Nhiều đêm xe đổ than xuống, bốc than cả đêm mỏi nhừ hai vai, lò dò về phòng trọ, hắn chỉ mơ được thấy con vợ nằm tơ hơ, rồi  hôn nó một cái  cho ...bỏ ghét . Vậy mà, ...vợ con xa tít tắp. Cảm giác bức bối luôn siết chặt hắn mỗi khi đêm về. Càng gần tết, cái nhớ vợ con  , nhớ quê cứ làm hắn nôn nao.Hắn thương vợ, thương cái cặm cụi tần mần của vợ. Có ai chịu xa chồng như thế, để ở quê lo cho mẹ chồng chứ ? Dù không nói, nhưng trong lòng hắn, luôn có   một chút gì đó mang  ơn  khi nghĩ đến vợ.   Nói ra nghe  ...bất hiếu quá, nhưng thật lòng, hắn nhắm mắt lại, chả khi nào mơ thấy mẹ hắn cả, chỉ toàn ...vợ và con thôi. Chỉ còn vài hôm nữa thôi, hắn sẽ lại được gặp họ rồi.  Hắn nhớ thằng cu, nhớ mùi tóc hây hây nắng, cái mặt lì lì , cả cái ...mùi khai ngây ngấy của nó  .... Chao ôi ! Thèm mà vục đầu vào đấy biết dường nào. Mỗi lần nghe tiếng nó liếng thoắng qua điện thoại, hắn cười như một gã điên . Cười đó, để rồi, cúp máy mà cứ ...mông mênh, mơ hồ như đang ôm vợ, ôm con vào lòng. Đàn bà nhớ chồng, nhớ con thì khóc. Còn hắn, không khóc được, chỉ  thấy rưng rức , nhoi nhói  trong lòng đấy. Hắn  cắn vào đêm gậm nhắm, cào nát cái suy nghĩ bản năng cùng cực. Những lúc ấy, làm thằng đàn ông như hắn chẳng sướng sung gì .Đời bần như vậy đó.


Hắn cáu.  Gần tết, các làng nướng thay nhau đốt lửa cả ngày lẫn đêm. Xe than đêm nào cũng về vựa hàng chục tấn. Chỉ dăm thằng  như hắn , è lưng vác từng sọt than cao ngất, mặc cho từng lớp bụi mẹ bụi con thay nhau luồn lách, len lõi vào trong từng sớ phổi. Còn bổ hơn hút thuốc lá nữa ấy chứ ! Vậy đó,  mỗi tháng làm bất kể ngày đêm cũng chỉ đổi lấy hơn 3  triệu đồng  . Tết cày cho tan nát thì chủ mới cho thêm được một, hai triệu nữa. Vậy là xong. Bịnh kệ mẹ hắn. Tự xử. Ai bảo hắn vô học? Ai bảo cái bản mặt hắn nhìn vô đã hiện lên chữ " bần cùng " ? Tằn tiện lắm mới  gởi chút đỉnh về quê cho vợ con. Hắn muốn dành dụm tiền để thi lấy cái bằng lái xe tải nhỏ. Như cái xe của vựa nè, mỗi lần theo gã tài phụ lơ, hắn đều được gã cho cầm lái. Và gần như , hắn lái suốt đó chứ. Rồi khi gã ấy nghỉ, mụ chủ chưa kiếm được ai , hắn cũng...nhảy vào lái phà phà  dù chưa có tấm bằng nào cả. Nhờ chịu cày, cả trưa cũng không nghỉ trưa, tranh thủ đi giao hàng cho mụ , nên mỗi tháng mụ xì thêm cho hắn vài trăm nữa. Kệ, góp gió thành bão. Hắn mơ, mơ lắm đến lúc nào đó có được cái bằng, được chính thức lên tài, lương sẽ khác không nói, hắn còn mơ cả việc hắn sẽ...bắt mối khi đi giao hàng, rồi vựa than nhỏ xíu của hắn sẽ ra đời, rồi đón mẹ, đưa vợ con vào Sài Gòn... Chao ôi ! Giấc mơ tương lai ấy cứ thôi thúc hắn. Ai bảo tiền không là gì. Với hắn, không có tiền, chả làm được gì cả. Kể cả thương vợ con nhiều thì cũng...đành ngậm ngùi nhớ trong xao xót thế này thôi. Chán.

Cái điện thoại run bần bật, mồm la ầm ĩ , giật bắn cả người.

- Chừng nào anh về ?- Tiếng vợ hắn thẽ thọt nghe đến sướng

- Chắc mai tui về. Nay 28 rồi, mai 29 bả cộng sổ trả tiền xong là tui về liền hà. Chưa có lương sao về...hầu vợ được. Há há

Hắn cười giòn giã, nháy nháy mắt như có vợ đang bên cạnh. Tiếng vợ khấp khởi, tong tẩy :

- Chồng  ...tranh thủ về nghen. À, em nói vậy thôi chứ lái xe chậm chậm, cẩn thận hén, tết nhất rùi, đông lắm, từ từ về tới nhà cũng không sao nghen !

Chao ôi ! Thế này có chết hắn không chứ ! Bởi vậy, xa bao là xa, lâu bao là lâu, hắn vẫn chỉ thương, thương cái đàn bà đơn giản của vợ . Mặc kệ đám thanh niên trong vựa hay gọi hắn " thái giám " mỗi khi bọn nó rủ hắn lượn ra khu nghĩa địa xả - xú  - bắp , hắn vẫn quây quẫy lắc đầu. Hắn không sợ si da si điếc gì cả, hắn có biết mặt mũi nó tròn méo ra sao đâu mà sợ ,  hắn chỉ sợ ...vợ buồn thôi. Hắn toe toét :

- Vợ muốn mua gì cho vợ, dặn đi, lãnh lương chồng mua cho. Nhà còn cần mua gì nữa không ?

Tự dưng, hắn có cảm giác hắn là...đại gia, ít ra là với vợ hắn.

- Thôi, đi xa mua sắm xách đùm đề cực chồng lắm. Đi mình ên cho khỏe. Em sắm cho nhà mình cả rồi. Tiền chồng gởi đó, xài tới tết năm sau còn chưa hết nữa mà. hì hì

Ôi trời ! Có ai như vợ không ? Hắn nhín nhút lắm mới gởi về cho vợ chỉ hơn 1 triệu. Hắn biết, chẳng khác nào muối bỏ biển khi vật giá cứ đi hỏa tiễn như vầy. Cái nghèo nó khiến con người ta bần cùng, nhưng đôi khi, lại cho con người ta cảm giác lạc quan đến đáng sợ.Hắn nhớ cái nụ cười tồi tội thương thương của vợ khi năm rồi hắn mua cho vợ cái áo .  Làm gì có tiền nhiều mà mua, đổ lề đường hốt về, vợ vẫn mặc khoe cả xóm . Vẫn đẹp rạng ngời như thường. Cỡ con mẹ chủ này, cho mụ cũng chả thèm. Hôm  nọ,  thằng bồ già  đưa mụ cả núi áo quần  toàn hàng trong shop, mụ chê õng eo, thảy đại vô cốp xe chả buồn ướm thử. Nhưng vợ hắn thì khác, cái chi miễn của chồng cho, đều khen đẹp rối rít.

Đang lan man với những hình ảnh ngọt ngào của vợ, tiếng mụ chủ như xé gió :

- Trưa rồi, mày hổng tranh thủ đi giao hàng, ngồi đó chi trời ?

Má nó ! Ngồi mới 15 phút đã xỉa xói . Hắn lầm lầm lì lì đứng dậy, phủi phủi cái quần cáu bẩn, kéo nón sụp sụp, lầm lũi ra bãi than lên hàng. Ăn thêm vài trăm ngàn thì lấy quyền gì mà nghỉ trưa chớ ? Tự dưng hắn thèm một buổi trưa an lành , được vùi đầu vào mớ tóc xoăn của vợ, được nghe tiếng vợ thở đều đặn, được cảm nhận cái mùi đàn bà ngòn ngọt len qua từng kẽ da vấn vít... Nghĩ thôi mà đã ...

Cái vàng ươm hơi tết của nắng tô từng mảng màu đậm nhạt trên con phố nhỏ. Nhìn đâu cũng vàng rực. Ngửi đâu cũng nồng nàn. Mai thôi là hắn sẽ được gặp vợ rồi. Mai thôi là cõng thằng cu trên vai nhoi nhoi đi chợ tết. Cảm giác nôn nao khiến hắn mỉm cười tủm tỉm. Chợt, hắn thót tim, lạc hẳn tay lái . Hai thằng đứng đường chặn phía trước đầu xe, giờ cây vẫy  một cách đểu cáng. Chết thiệt rồi. Hắn sợ . Từ từ cho xe tấp vô lề, líu ríu mở cửa xe , chật vật bước ra. Mặt đầy lo âu với ngổn ngang suy nghĩ chống chế.

Chào lấy lệ, và không cần hỏi nhiều, kinh nghiệm bao nhiêu năm gác đường đủ để gã giao thông biết rõ gã đang nói chuyện với  loại nào . Quanh co lấp liếm, nói đủ kiểu cũng không xì ra nỗi cái bằng lái.  Hắn chỉ còn nước năn nỉ chịu phạt , mong giơ cao đánh khẽ . Dẹp hết cái sỉ diện, vứt cả lòng tự trọng, hắn sum xoe, ỉ ôi, kể lể.  Cái đời khốn nạn của hắn đã nát rồi , càng nhừ hơn nữa. Mặt gã giao thông giãn ra, ra vẻ thông cảm, không nhìn hắn, tay cầm xấp giấy phạt, tay gõ gõ lên yên xe dựng gần đấy, mắt dõi ra đường làm nhiệm vụ, miệng thì thầm vừa đủ để hắn sợ :

- Lỗi của ông ,  xe chưa đăng kiểm lại, còn ...không bằng lái, vé chót cũng 3 triệu, đó là tui chưa kể giam xe ông cả chục  ngày cho ông biết mặt ...

Gã bỏ lửng lời nói chờ hắn lấp vào chỗ trống. Gã còn lại nhìn hắn cười cười xì xòa. Một phép tính nhẩm vụt qua đầu có ngu cũng biết phải làm thế nào rồi. Con người mà, không vì bản thân trời tru đất diệt làm sao ? Nghề nào cũng vậy, đều đạp nhau để sống. Bộ cảnh phục cho con người ta cơ hội , tội gì mà không ăn ? Nếu là hắn, hắn cũng sẽ vậy thôi. Hắn len lén, dấm dúi làm chuyện cần làm. Liếc sơ mớ tiền lẫn lộn trong giấy với màu xanh vừa mắt, gã giao thông vẫn giữ nguyên sắc mặt, lạnh lùng lấy biên bản phạt ra, cắm cúi vừa viết vừa nói :

- Tụi tui là thông cảm cho ông đó, thấy ông cũng tội, tui ghi ông cái lỗi quên thắt đai an toàn. Nhẹ nhất rồi đó . Về mà lo đi đăng kiểm xe và thi bằng lái đi ông ơi. Lái xe ào ào chả có cái bằng nào, tui hổng hốt ông, ông hốt người ta, đền còn mệt hơn nữa đó. Thôi, đi đi.

Chìa biên bản phạt cho hắn, hai gã giao thông  tiếp tục làm nhiệm vụ. Tích cực, miệt mài. Mặc cho cái nắng phủ đầy đầu, mặc cho hơi nhựa đường sộc lên tận mũi. Hắn lằng lặng ra xe, lòng buồn như cha chết. Mẹ nó, đi toi 2 triệu. Hơn nửa tháng lương của hắn. May mà mới thu tiền than dùm mụ chủ, có cái để mà nhét, không thì...hắn cũng không biết sẽ làm sao nữa. Hắn xoay vô lăng mà lòng thèm bẻ vụn nó đi cho rồi. Con mẹ chủ chả đời nào chịu xì tiền ra cho mấy vụ này cả. Đến cả việc đổ dầu cho xe mà mụ còn chằng chặt, có muốn ăn cũng không ăn nỗi thì làm gì có cửa mụ động lòng mà chịu cho hắn xin lại tiền phạt bởi lỗi của chính hắn chứ.Chao ôi, cứ tưởng lãnh tiền, chừa lại ít để qua tết lên có cái mà đóng tiền nhà trọ, rồi lay lắt cày tiếp, thể nào cũng đem về cho vợ con được dăm ba triệu. Giờ thì... Nghĩ tới đâu, hắn chực thèm ...khóc đến đó. Chồng chi mà bất lực thế này. Hắn giương đôi mắt ráo hoảnh nhìn con đường mù bụi, thấy cay cay cái đời mạt hạn. Nhòa nhòa trăng trắng. 

                                       ................................................


Đêm lặng yên, hắn tựa vào thành giường, nhìn vợ đang kéo chăn đắp lại cho con mà lòng thương không thể tả.  Gian nhà trên, tiếng mẹ hắn ngáy rền rĩ . Lâu lắm rồi hắn mới nghe lại cái âm thanh kinh hoàng này. Chợt nghĩ, không hiểu sao ba hắn ngày xưa chịu nỗi . Chiều dẫn vợ con đi lòng vòng, đi rả cả chân mà vợ chỉ mua  vài gói bánh kẹo xanh đỏ cho thằng cu  và hai chậu cúc vạn thọ be bé về chưng trước cửa cho có hơi tết. Hắn hiểu hết chứ, nhìn mắt vợ  lấp lánh liếc gian hàng kẹp tóc, mớ bông tai vàng  mạ óng ánh trên mấy cái mẹc nho nhỏ dọc chợ, hắn thiệt lòng muốn tát vào cái đàn ông chẳng ra gì như hắn. Ngày cưới, không mua nỗi đôi hoa tai tặng vợ, vậy mà...vợ chỉ nói " kệ, miễn mai mốt chồng thương em, đừng chê em già mà bỏ đi với bà nào  là em mừng rồi ". Hắn lặng yên, ngồi bẻ tay răng rắc. Vợ nhè nhẹ kéo chân hắn, gối đầu lên, nói khe khẽ :

- Thôi bỏ đi, chồng đừng buồn nữa, cho tết nó hên. Em có dành dụm được  ít, khi nào chồng lên Sài gòn, em đưa cho. Lên ấy mà ráng thi bằng biết gì đó. Tới đâu hay tới đó, chồng lo nhiều , mau già, em ...bỏ à nghen. Hì hì

Ôi ! Cái nụ cười hiền hiền sao mà ... Hắn  vuốt vuốt mớ tóc lòa xòa hương chanh ngan ngát, cầm đôi tay chai sần, chi chít vết cắt nho nhỏ trên đầu ngón tay, sờ nham nhám . 

- Ủa ! Tay vợ sao vầy nè ?

- À, ở dưới này em lột củ hành thêm, một ký cũng được cả ngàn, phụ thêm chồng chứ. Cũng có đồng ra đồng vào...

Tiếng vợ nhè nhẹ vương vương  . Hắn nghe mà...Không nói gì nữa, mân mê từng ngón tay cùn cùn , nghèn nghẹn. Đàn bà không là rượu nhưng cũng khiến người ta say. Hắn say, say vợ hắn mất rồi .


Đêm thủng thỉnh rơi . Chầm chậm rót cái tỉ tê  khao khát. Nhẹ nhàng thôi.
Ngoài hiên, tết vừa chạm ngõ. 


60 nhận xét:

  1. hehe... lấy tem của nhỏ nè, sướng thiệt! Đọc mà cứ hồi hộp, sợ "nó" nổi cơn, cho cái thằng nghèo kiết xác đó bị... tai nạn giao thông là tui hỏng thèm viết còm luôn, đi dzìa cho phẻ, hehe...
    In sách đi nhe "nó"!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết để in sách, để câu view theo kiểu mấy " NHÀ " thì phải đẩy bi kịch cho đạt tới cực điểm , đến độ...bít cửa, hổng có nẻo quay về. Còn ở đây,em viết cho bản thân mình có niềm hy vọng, cho mình tin rằng hạnh phúc vẫn quanh đây, thì làm gì làm, vẫn phải cho ...ánh sáng cuối đường hầm chị hén ?
      Với lại, em thấy cuộc sống tuy có trần trụi thiệt, nhưng cũng có những mảng màu đẹp vô cùng. Không cớ gì cứ mặc áo đen hoài khi còn bao nhiêu màu sắc lung linh khác như...màu vàng chẳng hạn. Hì hì
      Nghe lời chị xúi, mà sợ bị ăn đá tảng nên...thoai, ở yên trong chòi lá kể chuyện nhỏ mà chị chịu nghe là dzui lém roài. Hì hì

      Xóa
  2. Tem bạc phần chị nha Thùy iu!
    Chị đọc truyện của em,cứ băn khoăn không biết sao mà em hiểu ngóc ngách những suy nghĩ, buồn vui của những người lao động nghèo đến vậy? Đọc truyện của em, lần nào cũng nghèn nghẹn, buồn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì em từ đấy mà ra mừ. Chứ giờ chị kêu em kể chuyện của giới thượng lưu, em có biết gì đâu mà kể. Hì hì
      Chị ơi ! hôm bữa em nhận được chậu lan của chị. gởi vào SG cho em , em mừng lắm. Mừng vì có cây hoa em thích thì ít, mà vui vì ...em không biết tả thế nào nữa khi nhận được sự quan tâm quá lớn này nữa.

      Em ráng cày để dành tiền, hy vọng, một ngày nào đó, sẽ có dịp ra Hà Nội, gặp chị cùng các anh chị ngoài ấy.
      Bình an thật nhiều chị nhé.

      Xóa
  3. Hạnh phúc nhỏ nhoi vậy mà nhiều người mơ ước đấy Thùy ạ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng anh ạ, mơ ước bình thường thôi anh hén !

      Xóa
  4. chia sẽ với bạn chúc vui khỏe nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh, mong anh cùng gia đình thật vui trong ngày lễ ngọt ngào này .

      Xóa
  5. Kết thúc thật có hậu. Tui yêu cái cảm giác vợ gối đầu lên chân gã mà an ủi. Còn nói anh giao thông thì cũng vừa thôi, anh ta là người chấp pháp, như thế là anh ý mềm lòng với bà con mình rồi, chứ mình có đủ, chấp hành tốt thì mình sợ ai nữa. Cái hạnh phúc nó trọn vẹn hơn. Mà thui, bà ra ruộng đi, lòng thơi thới, hồn mơn mởn, chơi cho đã đi, đừng học cách tụng kinh niệm Phật là hổng giống ai đấy. Thân mến, Thuy thân yêu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui kết cho tui mà, tui cũng thích cái cảm giác được kéo chân ai đó rồi gối đầu lên nằm tám cho ai đó nghe mà. Hè hè
      Đương nhiên là có đủ giấy tờ thì sợ gì nữa, mình sai thì mình mới sợ. Tui nói mấy anh giao thông thế là ít roài, chứ tui là,,,hổng ưa mấy anh í chút nào - dù ...đó giờ chỉ bị mấy anh í phạt có 1 lần , dù tui lỗi nặng ( lái xe không mang theo giấy tờ , giấy gì cũng không có, còn không đội nón bảo hiểm nữa ) nhưng mấy anh chỉ cho vô khung nhẹ nhất. Hì hì

      Tui đâu có tụng kinh bao giờ đâu ông kia ? Người ta nói " Phật tại tâm " . Tui không ăn chay , tui sân si nhiều, vừa tham, vừa gian, thì tu cái nỗi gì ? chỉ biết là hại ai thì chưa từng, còn bị người hại thì ...cũng có nhưng rồi cũng có quới nhân giúp đỡ thoát được.
      Ruộng thì vẫn lâu lâu ra ngồi, nhưng mà....đợi khi nào Tà về, ước gì có thêm ông nữa, 3 thằng ra ruộng chắc vui hơn một mình tui ngồi như bây giờ ông hén. Hì hì

      Xóa
  6. Chuyện em viết thật buồn và cám cảnh cho thân phận người lao động nghèo xa quê trong ngày giáp Tết.Nó giống truyện NGƯỜI NGỰA, NGỰA NGƯỜI của Nguyễn Công Hoan. Nhưng cuộc đời chưa hẳn đáng buồn, vì tình cảm của người vợ, người phụ nữ nghèo trong chuyện đã khiến ko những người chồng mà ngay cả chúng ta đều thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng vì tính nhân văn mà tác giả đã gửi gắm trong đó!...
    Anh chúc em khỏe vui, hạnh phúc, thành đạt và viết hay nữa nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt lòng em chưa từng đọc truyện Người Ngựa - Ngựa Người của NCH bao giờ, em ít đọc sách lắm nên...hì hì . Chắc để em tìm đọc xem . Hồi nhỏ em có xem sách, nhưng chủ yếu là...toàn truyện tàu, truyện tranh , truyện cổ tích. Lớn một chút thì mê Nguyễn Nhật Ánh với câu chuyện đầu tiên em được xem là Chú bé rắc rối - em nhớ hoài nhân vật An dễ thương đó. Gần đây thì ...không xem , không đọc sách lâu lắm rồi nên...dốt quá anh hén !

      Cảm ơn anh động viên và chia sẻ. Em cũng mong cho anh cùng gia đình thật nhiều sức khỏe, công tác tốt anh nhé.

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Thui mừ, thui mừ, năn nỉ mừ, khóc hoài ....mình khóc theo bạn hiền bây giờ . Hức hức hức
      Nín đi nghen , mình chở bạn hiền đi mua...kẹo hồ lô hén ! hí hí

      Xóa
  8. Bút pháp của nữ mỗi ngày một thượng thừa á nha
    ĐÊM THỦNG THỈNH RƠI . CHẦM CHẬM RÓT CÁI TỈ TÊ KHAO KHÁT .NHẸ NHÀNG THÔI .
    NGOÀI HIÊN TẾT VỪA CHẠM NGÕ.
    ( nối với khúc trên ,hai câu kết thầy bị động não quá đi...hình tượng ,sắc màu ,thanh âm ,cứ như thầy coi phim 3d á ,nữ viết hay ghê luôn ta ơi ) .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kakakakkakakka
      Thầy ui là thầy - chọt nữ tơi tả dzữ dzội dzạ thầy ? Đang ôm sẳn chiếu nè. Sư phụ thượng tọa lun cho đệ tử hành lễ. Há há . Kinh dị bà thầy nì thiệt á.
      Ờ hén, ...nghe cũng...gian ghê hén.

      Xóa
  9. Ghé thăm cháu để chúc Tết muộn . Mừng rằng cháu đã có thể gõ phím lại rồi . Chúc cháu một năm mới an vui .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu lúc bị đau vẫn gõ được , có điều gõ lâu quá và mạng quay chậm quá nên cháu không vào blog thôi. Cháu chưa sang thăm chú nữa, thiệt là tệ quá. Chú hổng giận là cháu mừng muốn chít roài. Hì hì
      Cả nhà mình, ai cũng vui khỏe hết chú hén !

      Xóa
  10. Mà nè , dạo nầy nữ cũng tụng kinh niệm phật nữa hả ? được thế càng tốt , gần gũi với những lời giảng dạy vàng ngọc của đức Phật giúp ta tăng trưởng tính từ bi hỉ xả ,lợi mình lợi người mà...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nữ mà đọc kinh chắc...quái lắm, hổng được đâu. Nữ dữ như quỷ sứ thầy hổng thấy à ?
      đừng nghe giang hồ đồn đại mà tội nghiệp nữ, đức độ chưa đủ đạt tới mảng đó đâu thầy ui.

      Chỉ mong đừng ai hại mình và mình cũng đừng hại ai để tạo nghiệt là tốt rồi thầy hén ! Hì hì

      Xóa
  11. Trả lời
    1. Cảm ơn bạn, cũng bình thường thui. À, cách bạn còm giống 1 người ghê á.

      Xóa
  12. Ngoài quê anh mấy hôm nay lạnh quá, Thùy bán cho anh ít nắng để sưởi ấm nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nắng đầy trời trong đây nè, anh vào đây muốn hốt bao nhiêu chả có. Còn nắng của em thì....em còn không có để sưởi tay em lấy đâu mà bán nè ? hì hì

      Xóa
  13. Quá là hay, tự hào về em gái quá

    Trả lờiXóa
  14. Quá là hay, tự hào về em gái quá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị là ưu tiên em quá trời rồi nghen , em kể chuyện nhỏ mà chị chịu sang nghe là em khoái rùi. Hì hì

      Xóa
  15. Em bị sao mà trước kia không gõ chữ được?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em bị phỏng nhẹ thôi, nhưng ở tay phải, em vẫn gõ chữ được, có điều là gõ chậm quá ( do gõ tay trái tránh động vô tay phải vì bị đau ) với mạng mấy hôm tết ì ạch quá, bên blog này em vô khó quá. Bên face vẫn vô đc bình thường. Vậy đó chị ơi.Không có gì nghiệm trọng hết. Hì hì
      Cảm ơn chị ghé chơi và quan tâm em. bình an thật nhiều chị nhé.

      Xóa
    2. Em không sao là mừng rồi. Mỗi lần em về quê nội là đi ngang qua trường chị dạy và nhà chị nữa đó. Hôm nào đi xe honda thì ghé chơi. Em cứ gởi email: cotranh.cotranhmn@gmail.com, chị sẽ cho em số DT để liên lạc.

      Xóa
    3. Ủa ? Vậy chị biết em hả ? Biết quê em luôn hả chị ?
      Dạ, em thấy mail chị rồi, khi nào em về, nếu tranh thủ ghé trường thăm chị chút, em sẽ mail báo chị trước hén. Nhỏ bạn thân em ngày xưa cũng dạy ở trường gì đó mà vừa qua phà là gặp liền ( bên tay phải ) mà em quên tên mất tiêu rồi. Sau này nhỏ về dạy ở Tân Tây đó chị.
      Vậy là gặp được đồng hương rồi. Mừng ghê á.
      Năm mới vui vẻ, công tác tốt chị nghen !

      Xóa
    4. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    5. Chị đi mấy vòng nhà em thì biết hết...Em viết chân thật giống như chị sao bỏ qua!

      Xóa
    6. Hì hì ...Em ...khùn quá, tự dưng đi hỏi câu ...hơi thừa chị hén ! Sẽ có ngày em gặp chị mà, khi nào về quê em nhất định diện kiến dung nhan chị. À, em thấy ảnh chị bên nhà rồi nè. Hí hí

      Xóa
  16. Mình thích cái "gã" này của Thùy. Tình thương yêu đối với vợ con của gã như một thứ hương thơm ngai ngái của đồng quê, nồng ấm và xoắn xít. Chính hương thơm ấy giúp gã không xa ngã, giúp gã có nơi để tựa nương và trở về sau những tháng ngày vất vả. Thật yêu cái nét bình dị, chất phác ấy. Có vẻ như cái đắng cay, khó nhọc, khắc nghiệt của cuộc đời giúp cho vẻ đẹp của tình yêu, của dáng vẻ chịu thương chịu khó, của những sẻ chia dành cho nhau giữa những con người lao động chân chất càng thêm lấp lánh...

    Nàng đã khỏi đau tay hẳn chưa? Chúc nàng buổi tối ấm áp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tay mình gõ vô tư roài, đáng lộn thì...chưa. Hì hì

      Đàn ông hay đàn bà đều có những người...dễ thương như vậy. Hình mẫu trong mơ của mình ấy. Mình cứ thích những người đàn ông ít nói một chút, hiền nhiều nhiều , và ....thương vợ thương con nhất nhất trên đời. Thích có nhiêu đó thoai mà coi bộ...tham quá nàng hén.
      Tìm được một nửa thật sự của mình để tránh bị lắp nhầm mảnh ghép thì ...khó nàng nhỉ.

      Xóa
  17. giữa cuộc đời muốn khóc ..một tình yêu lớn ..hay qúa tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và chỉ cần có điểm tựa vững vàng như vậy, con người ta sớm muộn gì cũng đạt được những gì họ mơ ước phải không chú Bata hén ?!

      Xóa
  18. Trả lời
    1. Về rồi nè, hổng có đi nữa nha sui.

      Xóa
  19. Hihi ..chị cũng giống như Giáo Làng ...đọc mà hồi hộp ...sợ cái ông thần này ...bị tai nạn chứ ...nói chung bài viết của em đậm chất tình người và gần gũi với đời sống của người dân lao động ...ngẫm nghĩ mà tội cho người dân lao động của mình biết dường nào ..lam lũ , tất bật chỉ vì miếng cơm , manh áo ...bao giờ cuộc sống sẽ được khá hơn em nhỉ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uhm! Chị Nắng nói đúng ghê, hắn chơn chất và lam lũ mang đậm bản chất của người nông dân. Hắn thương vợ như Chí Phèo thương Thị Nỡ chị nhỉ?. Vậy ai là mẹ của hắn ta?. Điều này chắc chắn bà Tám VĐT biết, bởi vì bà đã "đẻ" ra hắn để làm nhân vật chính cho câu chuyện này nên biệt tỏng. Dấu gì nữa bà Tám, hay đấy viết tiếp cho pà kon đọc! Dọt

      Xóa
    2. Trời đất ơi ...chắc tui chết mất vì hai đứa em này rùi ...haaa ..

      Xóa
    3. Chị Nắng Tuyết ui !
      Người lao động mình, nhất là lao động chân tay, dù ở xã hôi nào, vẫn là những con người bình dị và gần gũi, dễ nhìn thấy nhất chị hén. mơ ước của họ cũng đơn giản vô cùng. Tuy rằng vẫn còn đó những khó khăn, vẫn còn nỗi lo cơm áo gạo tiền, nhưng rồi , nếu đồng lòng cùng nhìn về một hướng, có lẽ, họ cũng sẽ hạnh phúc .
      Sợ nhất vẫn là cái lạnh ngay trong tổ ấm của mình. Thứ lạnh lùng ấy thì...chẳng có tiền bạc nào bù đắp nỗi chị hén.

      Xóa
    4. Ca Nhật Ánh :
      - Ca có tin là hum nào em ...dzọt lên biên Hòa đốt đít Ca hông hả ? Bởi dzị mới nói, chiên diên dìm hàng nì may cho ổng là ổng...trọc đầu, chớ ổng mà có tóc là ...bị nắm có ngày dzọt hổng được đâu á. há há

      Xóa
  20. - Lỗi của ông , xe chưa đăng kiểm lại, còn ...không bằng lái, vé chót cũng 3 triệu, đó là tui chưa kể giam xe ông cả chục ngày cho ông biết mặt ...: Câu này LB nghe hoài rồi, hihi..., CKN ăn Tết có vui k? Chúc ngủ ngon.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em tết cũng như mọi ngày thui, ngày nào cũng vui hết anh Lá Bàng à. Cảm ơn anh nhiều nghen, mong năm mới gia đình mình ai cũng thật vui, thật khỏe anh hén !

      Xóa
  21. Ba ngày tết bà Tám lại trỡ về bà Tám
    Chuyện cảm động lắm ,bây giờ mà giống như mấy chục năm về trước
    Thôi nhân ngày lễ Valentine bác chúc cháu an vui ngọt ngào với thi vị ngày lễ tình nhân cháu nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu cảm ơn bác ghé chơi và chia sẻ cùng cháu.
      Cháu không hiểu ý bác là giống vài chục năm trước là giống ở điểm nào. Nhưng cháu tin, dù là vài chục năm sau, sau nữa, con người ta vẫn có những tình cảm ngọt ngào , không cần màu mè, và chân thành như thế. Còn về cuộc sống của người lao động, xã hội dù phát triển, nhưng vẫn còn đó những người chỉ biết cặm cụi làm , và làm, họ không biết những chính sách, quyền lợi gì mà đáng ra họ được hưởng. Với lại, chuyện này cũng là chuyện nhỏ và xảy ra thường ngày quanh cháu thui. Hì hì

      cho cháu gởi lời thăm cả nhà mình. Chcu1 bác thật nhiều sức khỏe vui cùng con cháu và mọi người bác nhé.

      Xóa
  22. Viết rất hay ! Đọc và nghe vị chát đầu môi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh chị động viên em. Anh chị chịu chia sẻ vài lời cùng em là vui lắm rồi. Hì hì

      Xóa
  23. Anh chúc em luôn khỏe vui, đón Valentin đầy yêu thương và ấm áp ngọt ngào em nhé!
    http://media.tinmoi.vn/2014/02/09/mon-qua-nao-hot-nhat-valentine-2014-9-1.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của anh. mong sao ai cũng được hưởng chút ấm áp của ngày yêu thương này anh hén !

      Xóa
  24. Anh sang tặng em bó hoa hồng . và anh cũng chúc em từ nay mổi năm đều có hoa hồng nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh thiệt nhiều, em chỉ cần bình yên mỗi năm là tốt roài. Hì hì

      Xóa
  25. Hi! Ngày 14/2 đến rồi, chúc em luôn tươi trẻ và hạnh phúc nha!
    Bác Hồ ở báo Phu nữ TP bảo không biết cô VoThuy nhà văn ở xứ nào mà hay vậy. Cổ tám từ thành thị ra tới nông thôn, từ miền đông tới miệt vườn mà ai nghe có khoái ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Thiên Khúc nhá.
      Bác Hồ hổng biết em, nhưng em yêu Bác lắm, hông có Bác là sống hổng nỗi đó anh ui. Nên ngày nào cũng lặn lội cày gần chít để kiếm Bác hết đó ạ. Hì hì

      Xóa
  26. Thùy ới ời.......Đâu rồi ngày Lễ đến rồi có lẽ em tôi đã hẹn nên sang không gặp....chị có mang theo hộp kẹo Tình Nhân, không có em ở nhà chị để một góc này nhé . .....Chúc em gái luôn vui mỗi ngày nha.....Chào em chị "dìa" đây !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em có hẹn với ai đâu, ngồi ở nhà chị đợi chị đi chợ dìa rồi rủ chị đi xem phim Tèo Em dí em nè. Hì hì
      Gặp chị iu là vui roài, măm kẹo xong qua nhà chị ...rinh chủ nhân đi chơi lun chị hén. Thay đồ vía chờ em qua đón đóa nghen chị iu ! hí hí

      Xóa