Nhãn

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Lại cái chuyện Thầy Trò




 Ảnh này chụp tết năm rồi mừng thọ Thầy tui 70 tuổi 



Mấy ngày khóa face, tui lò dò lên hóng hớt coi tinh thần chuyện nhiều của bà con câu lạc bộ FB phát dương quang đại đến đâu. Tin  đầu tiên tui lượm được là cái clip Thầy trò choảng nhau tại lớp 11. Tóm tắt sơ lược là trong giờ học hóa, lớp ồn quá, Ông Thầy tre trẻ gọi 2 tên cầm đầu nhóm gây bạo động lên với quyết tâm phải tiêu diệt từ trong trứng nước mầm mống phản loạn. 

 Tên thứ nhất , sau khi bị thầy tát thẳng vào mặt tới tấp chừng...5,6 cái gì đó, thì  được cho qua một bên. Thầy thừa thắng xông lên tát tiếp tên thứ 2. Xui xẻo thay, tên này lại là Sản phẩm công nghệ cao hoàn hảo nhất của ông Thầy vô đối này và Gia đình vô phúc. Hắn chồm lên ăn miếng trả miếng với ông thầy ngay lập tức. Thế là lớp xôn xao.  Và Câu lạc bộ Face book nhốn nháo.  Nhờ vậy mà tui mới có chuyện để suy nghĩ dìa nước Mỹ. Hì hì 

Cái xử sự của Ông Thầy Bá Đạo và Tên Học Trò Vô Đối này thì...miễn bàn, vì dư luận loi nhoi lắm rồi. Tui chỉ tám những chuyện bên lề ngày xửa ngày xưa của tui thui. 

Tự dưng tui nhớ năm tui học lớp 9. Năm ấy cô Liên chủ nhiệm lớp tui. Cô cũng có nhiều chiêu mà nếu cô dạy ở thời đại  này thì chắc thế nào báo cũng đăng cô và cho cô vào danh sách Top Ten Làn Sóng Xô quá. Đứa nào nói chuyện trong lớp , đều bị cô bắt lên bảng, quỳ gối và...ngậm phấn. Ngậm phấn hẳn hoi nha bà con. Dù với một người trình độ như cô, thừa biết rằng điều ấy có hại như thế nào đến sức khỏe. Rồi đến kỳ họp phụ huynh, không hiểu sao cô nói với bà nội tui là tui ăn nói hỗn hào, làm cô dạy Toán , tui còn nhớ chính xác tên là cô Hiếu, phải than phiền với cô. Còn phải nói, họp về, bà nội cho tui một trận ra trò, đánh cho tơi tả vì cái tội tày đình này. Tui một hai nói không có. Vậy là bà cháu chở nhau lên nhà cô Hiếu ba mặt một lời nói cho ra lẽ. Và dĩ nhiên, sự thật vẫn là sự thật. Biết chuyện rồi thì nội tui không la tui nữa. Nhưng tuyệt nhiên, không ai xin lỗi tui cả. Vừa bị đòn oan, vừa bị vu oan, nhưng vì tui là...con nít, nên mọi người cứ thế lờ đi. Và không phải một mình tui bị cô cho vào danh sách, chả hiểu sao, học sinh nữ cô chẳng ưa đứa nào, chỉ ưu tiên học sinh nam thôi.  Đến học giỏi và ngoan như Thanh Thủy - chỉ vì viết có mấy chỉ nghuệch ngoạc vào mẫu giấy nhỏ xíu đưa cho Đông Nguyên mà cô méc với mẹ bạn ấy là..." Thanh Thủy viết thơ cho trai ". Nghe đến nghiêm trọng khiếp vía. 

Và cũng năm lớp 9, tui may mắn được học toán  thầy Việt ở học kỳ II. Nhà tui nghèo thì làm gì có tiền mà đi học thêm. Tui nhớ là thầy bắt cả lớp đi học phụ đạo để thầy ôn toán cho tụi tui thi cuối cấp. Thầy không lấy tiền bất kỳ ai cả. Và một đứa dở toán như tui, đến bảng cửu chương còn không thuộc nỗi phải bói, vậy mà, nhờ thầy, điểm thi toán năm ấy tui 10 tuyệt đối. Đến tui còn ngạc nhiên vì sự bứt phá ngoạn mục này. Và cả cô Thu dạy Anh Văn cho tụi tui nữa. Cứ sau mỗi buổi học, cô đều dành 15 phút cuối kể chuyện cho bọn tui nghe. Cô kể chuyện hay lắm, hay đến nỗi tui từng nghĩ chả có ai ...đẹp và dễ thương như cô hết. Dù không học giỏi môn này, tui cũng háo hức chờ đến tiết cô để được  nghe cô kể chuyện.Tuyệt vời vô cùng. 

Những năm cấp 3, tui được Thầy Non chủ nhiệm . Đó là người đàn ông duy nhất mà tui kính nể vô cùng. Thầy dạy Lý, bộ môn tui cũng...hổng ưa cho lắm. Nhưng vì ...nể và kính thầy, nên cố mà học, sợ điểm thấp thì...quê với Thầy lắm. Thầy không bao giờ hô hào giáo điều dạy bọn tui phải thế này thế kia, thậm chí lớp tui bị thầy phạt quỳ gối hoài vì cái tội nhiều chuyện. Ờ, thầy còn ký đầu tui đến...gãy cái đồ cài tóc bằng nhựa mà tui phải nhịn ăn sáng mới mua được nữa đó. Nhưng chính nhân cách sống của thầy, đã làm cho cái tập thể 45 học trò quậy có tiếng ở trường - hồi ấy lớp tui học giỏi nhưng phá thì  vô đối, quậy đến nỗi cô chủ nhiệm đầu tiên phải bỏ của chạy lấy người.  Nhìn cách thầy chăm cô khi cô bịnh nằm một chỗ suốt bao nhiêu năm, nhìn cách thầy bắt thằng Cường nghèo nhất lớp tui phải đi học thêm ở nhà thầy mà chẳng lấy đồng nào, nhìn cách thầy dạy chúng tui  một cách công tâm ... Thì tự dưng, một tập thể quái đản lại trở thành một lớp đoàn kết vô cùng.  Lớp trưởng không đợi thầy nhắc cũng biết vận động các bạn đóng tiền quỹ để trích ra đóng học phí cho những bạn nghèo, thậm chí mua cả vở... Không  ai bảo ai, những hôm cô bịnh nặng thầy không lên lớp được, lớp tui cũng vô cùng trật tự trong giờ sinh hoạt cuối tuần. 

Và đến bây giờ, gần 20 năm trôi qua,  dù không còn học thầy nữa, dù thầy không còn dạy nữa, nhưng tụi tui vẫn hẹn nhau cứ mùng 3 tết là đến nhà thầy. Đã thành lệ rồi, năm nào không tham gia được, cứ thấy buồn buồn thiếu thiếu gì không biết nữa. 

Riêng cô Liên năm ấy, bọn tui vẫn nhắc, nhưng thường nhắc và kèm thèm những tràng cười khó hiểu. hì hì 

Mới nói, dù ở thời nào cũng có thầy này thầy nọ, cũng có trò nọ trò kia. Phải chăng, ngày nay,  trẻ con luôn được  gia đình quan tâm quá mức , tự biến con chúng ta thành...Chân Mệnh Thiên Tử - muốn gì được  nấy . Con hô đi hướng Tây, ba mẹ đố dám chạy hướng Đông. Nghe ngược ngạo nhưng sự thật là thế. Nói chuyện nhỏ xíu cá nhân tui, tui muốn mua sữa Vinamilk cho con uống, mà nhóc cứ bảo Dutch Lady vì có...quà tặng khuyến mãi, vậy là...Dutch Lady thôi. Rồi con hỗn, bị cô quất vài roi vô mông, trẻ con về méc lại, thế là bà mẹ đùng đùng bay lên Face book, chửi cô không thương tiếc : " tháng nào cũng ăn tiền của tui mà sao đánh con tui vậy hả ? " - đây là nguyên văn của một cô bạn của tui đó. ...

Những chuyện như thế nhiều lắm. Nên thôi, tui tài hèn sức mọn, già cả rồi  chả ham hố nữa, chả dám trách ai, chỉ biết  lo mà dạy con mình cho tốt. Mình dạy con mình không được, để nó hư, rồi đổ lỗi  cho xã hội thì..coi bộ cũng vô duyên.  Gia đình là tế bào của xã hội, tế bào bị ung thư thì...còn phải hỏi, chuyện xã hội te tua tơi tả cũng là chuyện bình thường thôi.

Ai nói gì nói, tui thì...giờ mà lo tiền đóng tiền học cho nhóc thôi. Ráng  quan tâm thầy cô cho tốt. 
Cũng phải thôi : " KHÔNG THẦY ĐỐ MÀY LÀM NÊN " mà.


50 nhận xét:

  1. Xã hội là vậy , cũng có người này người khác , Mong sau có nhiều Thầy Cô có đạo đức , sẽ là tấm gương cho Học trò nôi theo .Dù dạy một ngày cũng là Thầy là Cô

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hy vọng đây chỉ là một số ít thui anh Lạc hén. Dù có thế nào, tôn sư Trọng Đạo thì mới nên người được phải không anh ?

      Xóa
  2. Thầy và trò luôn có mối quan hệ khăng khít. Thầy giỏi, có đạo đức hẳn nhiên phần đa học trò của người ấy cũng sẽ học hỏi được tính cách và tri thức của thầy. Và chiều hướng ngược lại cũng vậy nàng nhỉ? Mong cho bé cưng của nàng luôn ngoan, nghe lời nàng, không bị nàng đánh giống như bà nội đánh nàng hén. He he...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là trẻ con ngày nay khác xa ...so với mình thui là đã thấy xa tít rồi. hồi đó, mình chưa bao giờ dám ngồi nói chuyện với nội, mọi lời nội nói ra là cấm cãi dưới mọi hình thức. còn bây giờ, con mình nhiều khi nói chuyện với mình y như...bạn nó. Cái nào cũng có cái hay và cái dở của nó.
      cũng chẳng biết thế nào, thôi thì làm hết khả năng những gì mình cho là đúng thôi nàng ạ !

      Xóa
  3. Chữ thầy cũng nhiều oan khiên lắm
    Mấy nả tôn vinh một chữ thầy
    Lắm khi chèo queo vì để tử
    Những nghĩa tôn sư vẫn còn đây ............
    .......Tám ui -bài viết thật quá đó em à -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em bê nguyên si cái suy nghĩ tào lao của em lên đó mà. Hì hì

      Xóa
  4. Chuẩn luôn !
    Chúc vui vẻ nhé em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Phó Cối nhá. Cả nhà vui khỏe nha anh !

      Xóa
  5. Chời ơi , sáng nay hỏng hiểu sao chị lại nhớ đến đám học trò quậy phá của chị trước đây nên loay hoay lục lọi tìm hình của chúng để chuẩn bị viết bài về chúng ...thì hôm nay qua thăm em đọc được bài viết này và hình ảnh mừng thọ Thầy giáo củ của em mà lòng chị cảm thấy buồn quá đi thôi ! Mong sao nền giáo dục ở đất nước mình được thay đổi , chứ cái kiểu này thì rất khó cho các em học sinh nghèo Thùy nhỉ ? Lúc còn đi dạy học ở VN , chị cũng có mở lớp dạy tư ở nhà ...nhưng đâu có kiểu đì học trò nếu như chúng không đí học thêm mình như thế đâu nhỉ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À, nói đến chuyện dạy tư thì ở đây, cấp 2,3 em không biết, nhưng cấp 1 thì cấm, không cho dạy thêm hay học thêm. Em thì không ủng hộ cái cấm này chút nào, đành rằng cấm vì sợ sẽ phát sinh tiêu cực. Nhưng em nghĩ, thầy cô cũng cần phải có thêm thu nhập để sống. Nếu chỉ đứng lớp hết giờ lãnh lương mà không theo nỗi vật giá, thì thầy cô sống bằng cái gì . Họ cũng có gia đình, cũng phải nuôi con họ nữa chứ. Em nghĩ có tiêu cực hay không là do suy nghĩ và hành xử của mỗi người. chứ cấm như vậy là thể hiện sự bất lực. Cứ cái gì quản hổng nỗi hay hổng biết cách quản là cấm. vô lý chị nhỉ ?
      Em thì không hiểu nhiều về tầm vĩ mô của cả một hệ thống giáo dục. Em chỉ nói theo suy nghĩ cá nhân em thôi. hồi đó, tụi em học còn ít hơn tụi nhỏ bây giờ, nhưng...đã học là tới giờ vẫn nhớ. còn tụi nhóc, điển hình là thằng con em, học trước quên sau, học mà nhiều khi nó không hình dung ra nỗi cái đó là cái gì nữa. Giải thích cho nó mà mặt nó cứ y như...Maila từ trên trời rơi xuống. Bởi mới nói, học nhiều chưa chắc đã xài được cái gì. Biết nhiều mà biết lan man thì...cũng chả làm được gì chị nhỉ !

      Chị viết đi, chị kể chuyện đi dạy của chị ngày xưa cho em nghe với. Em chờ đọc đó nghen chị iu ! Hì hì

      Xóa
    2. Tám nhà ta nhiều kỷ niệm ghê và kể rất hấp dẫn. Nhưng tui hơi théc méc một điều là Tám: "Vừa bị đòn oan, vừa bị vu oan, nhưng vì tui là...con nít, nên mọi người cứ thế lờ đi.". Khỉ! Hãy nhìn bây giờ đê......Tám bà cố! Ấy vậy là nhờ bây giờ "tuổi cao sức yếu" đó chứ huống gì lúc còn nhỏ khi học lớp 9. Kết luận! Không oan tí nào!

      Xóa
    3. TRời ơi ! Sao mừ cái ông Ca ca Đầu Trọc nì cứ quăng bom dìm hàng em hoài dzậy hả ?
      Em ghi nợ nhá, từ từ tính sổ với Ca, chờ mà chịu lãi đi nhá ! Ghét !

      Xóa
  6. Chị dạy học 30 năm, học trò nhỏ lắm, tiểu học thôi, nhưng mỗi khi chị đánh đòn hay la rầy oan thì tối về ngủ không được. Sáng ra, trông mau tới lớp để xin lỗi chúng. Đâu cần nói gì, hỏi em một câu: Cô rầy oan, con có buồn cô không? Em chưa trả lời thì mình đã nói: Đừng buồn cô nha! Vậy là thầy trò cùng nhau cười...Dạy học bây giờ áp lực nhiều, có khi vào lớp muốn nổi khùng, nó không chịu học, chạy chơi lung tung, kêu học như kêu đò...Học trò tiểu học dù sao cũng dễ dạy, mau quên, sợ không dám phản ứng. Học trò trung học là phải tâm lý...không thôi phản tác dụng hết.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con nít vô tư lắm chị hén. Như em nè, có lần em rầy oan cho nhóc, và ngay sau đó hiểu ra mình đã sai. chỉ cần em ôm nhóc vô lòng, hun lên cái mẹc phúng phính của nó, nói " mẹ sai rồi, vu oan cho Tin rồi, xin lỗi nghen " . Vậy thui mà hắn cười , cười mà cái mặt ỏn ẻn iu không chịu nỗi. Thương lắm chị ơi.
      Sai thì ai chả sai. Thầy cô suy cho cùng cũng là con người, cũng có lúc vui buồn hờn giận, nóng nảy... Và giao dục một đứa trẻ, theo em nghĩ, nếu mà cấm hết không cho đánh đòn chúng, thì...cũng khó. Lấy ngay ví dụ bản thân em, nếu ngày xưa nội em dễ dãi quá, mà sao cũng được, thì có lẽ...em cũng đã thôi học từ lâu, và biết đâu còn .... Em nhớ năm lớp 7, em còn dám hẹn ra sân vận động của thị xã mà đánh nhau với thằng Bình bạn em . Quậy lắm. Chỉ sợ duy nhất ...bà nội đánh thôi.
      Và đúng như chị nói, lứa tiểu học tụi nó sợ cô . Như em ở nhà, nhóc làm gì sai, em nói lên trường méc cô cho đọc tên trước cờ là sợ lắm, năn nỉ đừng méc. Còn cấp 2, 3 thì...ở lứa tuổi đó, tâm lý trưởng thành, muốn khẳng định cái tôi, nên nếu mà vẫn áp dụng kiểu đánh đập, đôi khi...xảy ra sự cố như trường hợp trên là điều không tránh khỏi.
      Dù sao, em vẫn tin, những trường hợp này chỉ là cá biệt. Mong sao qua sự việc, cả gia đình và nhà trường cũng nên nhìn lại mình. Cây không uốn từ nhỏ mà đợi tới nó trưởng thành đem đi uốn thì làm sao mà uốn được nữa chị hén !

      Xóa
  7. Chà, nói gì thì nói chứ đâu phải chỗ nào cũng có kiểu thầy trò như ở một cái trường Bình Định nào đó quê tui. Phần lớn tình thầy trò, cô trò vẫn luôn là đẹp đẽ, trong sáng và được mọi người, mọi lứa ca ngợi.
    Và cũng may thay, như tui nè, bạn tui nè, những lớp lớp trò xưa vẫn mang trong mình một cái hình ảnh, tình cảm thầy trò sao mà đẹp quá, không biết có phải là thần tượng quá không, nhưng thật sự là vậy đó.
    Mong sao mọ ngời đừng đả kích quá nhiều, mà hãy nhìn và hiểu tại sao?, tại sao? và trong cái thời đại nầy phải như thế nào đây!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra, em thấy ngày nay ai cũng...hăng hơn hồi xưa thì phải. Va quẹt chút xíu ngoài đường cũng kiếm chuyện đnáh nhau, nữ sinh đánh bạn xoèn xoẹt... Không biết là tại cái gì mà họ trở nên như thế anh nhỉ !
      Thui thì, cũng mong đây chỉ là 1 khía cạnh nhỏ, mong rằng chỉ là hạt sạn, và mọi người cùng chung tay loại nó ra khỏi nồi cơm của mình. Dù gì, vẫn còn bao tấm gương hiếu học, bao người thầy đáng kính mà anh hén !

      Xóa
  8. Ngày xưa, bao giờ cho đến ngày xưa!!!!
    20 năm trôi qua chứ bao nhiêu đâu mà kêu dữ thế em Thuỳ. Phải là ngày xưa cở bọn anh ấy kià, mới là chuyện đáng nói.
    Cái thời nay nó hổn quân hổn quan thế đó. "Thầy" kia cũng là con quan chức, "Trò" nọ cũng là con chức quan.
    Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan, nên con quan sợ chi ai mà không làm tới tới...
    Cứ nhìn lên xem thế nào... Cở "Thầy" thượng tướng (và hơn thế nữa )còn ăn cả vài triệu đô thì trò phản thùng là phải thôi...
    Buồn, chán. Loạn cả rồi.
    Thội face kệ nó khỏi quan tâm cho nhức đầu.
    ( mà ừ nhỉ , đó là ở Bình Định, đất Võ anh hùng , quê TN đấy )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Úi trời, cái thời của anh thì thầy là oai nhất rồi nghen. mơ hông nỗi lun á. Thời em thôi mà em có lần mơ được làm cô giáo, cơ mà em...học hành hên xui quá, thần kinh không bình thường nên nhờ vậy với lọt lưới á. Hì hì

      Xóa
  9. Tui là người bình thường như mọi người bình thường khác mà tui thấy xấu hổ quá chừng cho thầy trò quê tui, kẻ bất đạo người bất nghiêm.
    Hỏng biết những người bậc trên có thấy mủi lòng không biết, hay âu cũng chỉ là vậy. Nhà máy nào sản phẩm ấy, mục tiêu nào kết quả đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đâu phải chỉ có người bình Định mới xấu hổ, mà dân mình ai cũng thấy không hay. Đau là đau chung mà anh.
      Hy vọng những tiêu cực sẽ sớm được phát hiện và sửa đổi. Vậy thôi là tốt rồi anh nhỉ. Đánh người chạy đi chứ ai nỡ nào đánh kẻ chạy lại mà anh hén !

      Xóa
  10. gì chăng nữa, khó mà quên được tuổi học trò và những người thầy đã dạy mình ..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ hoài chú Bata ơi, cả năm nhiều khi cứ trông tới ngày mùng 3 tết để được gặp thầy, gặp bạn thôi hà...

      Xóa
  11. Giữ được tình cảm thầy trò thế thật là đáng quý lắm thay ! Theo mình nghĩ thì những người Thầy/Cô chân chính, có nhân cách sống tuyệt vời thì thời nào cũng sẽ vẫn được kính trọng và yêu quý ! Chúc Thầy của bạn luôn mạnh khỏe nhé ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn hiền nói đúng lắm, học trò nhiều khi cũng nhìn vào thầy cô mà hành xử. bởi vậy mới có cùng là 1 đứa học trò, nhưng đối với thầy này nó ngoan, với thầy kia nó ...chống. hồi mình còn đi học, cũng rơi vào trường hợp này.
      Cảm ơn Sóc Nâu chia sẻ. Mong bình an và may mắn cho tổ ấm của mẹ Sóc nhé.

      Xóa
  12. Cái thời buổi của sự quá độ ,nhìn sự việc chỉ biết bức xúc,còn nói thì ....bên nào cũng há miệng mắc quai hết Tám ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ờ, kẻ tám lạng người nửa cân, bên nào trong trường hợp nì cũng lựu đạn y như nhau hết. Thiệt là...
      tệ ghê thầy hén !

      Xóa
  13. Vậy là Giáo may mắn quá vì học trò Giáo rất sợ và thương cô. Hễ bị cô hăm he nếu quậy là cuối tuần này cô hỏng thèm kể chiện và dạy hát là... tắt phép, hết dám quậy! Lâu lâu cô cũng đét cho vài roi tre mỏng dính vào mông là... tỉnh người liền. Mà nói nhỏ nè, roi tre nhỏ xíu nhưng quất vào là... hít hà liền đó nhe! hehe... Giáo ác thiệt!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói cái chuyện cây roi nhỏ, chị làm em nhớ bà nội em quá. hồi nhỏ đánh em, mừ nội cứ kêu em đi lựa roi. cha mẹ ui, cũng gian lắm, lựa cái bé xíu. Vậy mà...úi trùi, đau ghê lắm đó chị. Giờ nghĩ lại, thấy đúng là ...con nít. Hì hì

      Xóa
  14. Chuyện tiêu cực và tích cực của thầy và trò thì thời nào cũng có. Nhưng ngày xưa người thầy sống mô phạm và mẫu mực hơn, vì thế học trò trước đây thường ngoan hơn, ít phản ứng và giữ sự tôn sư trọng đạo hơn? Người thầy cũng có khi sai như chúng ta làm cha mẹ ko phải lúc nào cũng cư xử đúng với con cái. Nhưng học trò mà vô lễ với thầy cô thì khó có thể được chấp nhận. Vấn đề là người thầy cũng càn phải nhìn nhận lại mình và cần có lòng yêu thương học trò thì môi trường đạo đức giáo dục sẽ được tốt hơn...
    Bài viết của em nêu cả hai mặt phải, trái của thầy và trò, chân thực và cảm động. Nhưng tiêu đề mang tên: LẠI CÁI CHUYỆN THẦY TRÒ khiến người đọc có cảm giác toàn là chuyện xấu? Nên chăng em có thể bỏ chữ CÁI đi, hoặc sửa lại tít là CHUYỆN VỀ THẦY VÀ TRÒ nghe nhẹ nhàng và có sự khơi gợi yêu thương hơn...
    Anh sang thăm em, chân tình gợi ý đôi điều như vậy, mong nhận được ở em sự cảm thông. Anh chúc em luôn khỏe vui, thành đạtvà mọi sự an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, anh nói đúng lắm. Dù là thầy hay trò, , đều nên nhìn lại mình . Không biết sau khi xử sự như thế, rồi thì cách nào nhìn mặt nhau để mà đứng lớp nữa. Nghĩ cũng buồn anh hén !

      Em cảm ơn sự góp ý của anh rất nhiều . Nghe cũng có mùi tiêu cực anh nhỉ ! hì hì
      Nhưng do em đã có một bài tám về chuyện thầy trò này ở năm rồi, cũng xuất phát từ 1 tiêu cực, nên đó là lý do vì sao lần này em mới dùng chữ... " lại " và " cái " . Với lại, những bài tám của em thì thường là viết theo khẩu ngữ, giống như kể chuyện thường ngày,bày tỏ quan điểm của em. Nếu sửa tựa lại chỉnh chu quá, thì ...nó không mang dấu ấn của em rồi. Em vẫn thích cái gì nó...hơi...nói sao nhỉ, có vẻ hơi...dở hơi, ngông ngông, khùng khùng một tí đó anh, cho nó giống em í mà. Hì hì
      em mà sửa lại nghe dịu dàng quá, người ta không nhận ra đây là sản phẩm " Made in Có Khi Nào " . Hì hì

      Xóa
  15. Bài quá chuẩn luôn đó nhỏ ơi ! Chuyện gì thì cũng có ngày xưa và ngày nay đều khác nhau đều đảo lộn hết é.....có đôi lúc chị lại nghỉ có phải chăng thời bây giờ phải vậy mới là văn minh ???? Than ôi thời hiện đại rẹt cái lên mạng có chổ phun châu nhả ngọc tha hồ còn đâu cái thời nói sai một chút là ngượng là ngại .....bây giờ có bao nhiêu người xưa ngượng không nói được thì ngày nay người ta phun ra xối xã lại lấy làm tự hào nữa chứ ........có đúng không em ?
    Chị sang thăm em lại nói tào lao mí em gọi là góp 8 một tí thôi nha........Chị dìa đây nhỏ ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc là vậy thiệt đó chị. Hồi xưa, chuyện tế nhị gì cũng nói nhỏ nhau nghe. còn giờ thì...nhìn tụi nhỏ đem chuyện phòng the lên mạng la làng la xóm thì lớp già như chị như em chỉ có nước bỏ trốn. Người ta bị nhầm lẫn nhiều về văn minh chị nhỉ. Ngay cả ở Mỹ, quậy như Justin B cũng bị người dân lên án, đòi tảy chay, trục xuất như thường, vậy mà VN mình lại đua theo học đòi cái dở hơi vậy thì...coi bộ Trưởng giả Học Làm Sang rồi.
      Chắc hum nào rảnh rannh3 mỏ nhọn vụ nì cái mới được . Hì hì cuối tuần kiếm gì vui vui kể bà kon nghe dí chị uiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  16. Tám Thùy viết cái gì... cũng vui.
    À, huynh mới viết:
    ...
    Nếu cho tôi nằm... đọc truyện,
    tôi sẽ đọc truyện ngắn của cô ‘Có khi nào’4.
    Nếu tôi được chấm giải... Nobel,
    tôi cũng sẽ dành cho cô ấy.
    Vì tôi tạm nghĩ, cô viết ‘tự do’
    mà không quá ‘đỏ’, không bị ‘chỉ đạo’,
    không bị ràng buộc bởi dư luận,
    đặc biệt là, không viết để... khoe khoang.
    ...
    (http://nhagomlabang.blogspot.com/2014/02/522-toi-bong-thay-thien-uong.html?showComment=1392902595074#comment-c6878677020414806269)
    Hihi..., Tám qua xem nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì hì ... Anh Lá Bàng nói chuyện vui ghê á. Anh mừ cấp giải thì nhớ cho em nhiều nhiều tí, có gì em mua vé máy bay cho anh đi gặp Tiểu Long nữ của anh lun hén . hì hì

      Em xem rùi, hổng biết nói gì, cười hì hì rồi về thui hà.

      Xóa
  17. Thợ thường đánh " đệ tử" thầy lấy đức dạy trò !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu nói thật chau63n xác. Đúng vậy đó ạ.

      Xóa
  18. Làm thầy, cũng k hề dễ chút nào e ạ. K chỉ cần tài, mà còn cần có cả tình thương, để có thể bao dung coi những đứa trẻ như con mình... Chị nghĩ đơn giản, nếu xuất phát điểm từ tình thương yêu, thì thầy hay trò, đều có thể có những mối quan hệ tốt đẹp hơn rất nhiều.
    P/s: Đêm nay chị lại mất ngủ chứ, chán thế e gái ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao mất ngủ thế chị ? đừng nói là ... Mà thiệt là, phải chi ở gần chị, cho hai chị em ..tám cả đêm...mai ngủ bù. Em dạo nì cũng mất ngủ liên tục, tình trạng này kéo dài chắc...mau già quá chị uiiii

      Xóa
  19. Hic hic... Học trò ngày nay "tiến bộ" ghê. Ngày xưa có cô giáo (không phải cô giáo dạy tôi, chỉ cùng trường thôi) túm tóc giật đầu tôi mà tôi ngoan ngoãn im re, không dám đánh lại. Tuy nhiên kiểu giáo viên "anh hùng" như thế thời ấy là số ít, đa số các cô rất dễ thương. Còn bây giờ, nhiều khi tiêu cực là do cơ chế quản lý gây ra thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng không biết tiêu cực do đâu mà ra, chỉ biết rằng, thấy điều sai thì tự dưng nhớ cái thời đi học của mình mà thương ghê đó chị. Ngay cả bây giờ khi là mẹ, thương con thì rất thương, vì em có mỗi mình nó, không thương nó thương ai bây giờ. Có hôm đón con, thấy tay nó bị bầm, hỏi, nó bảo cô đánh. buồn thì có buồn, nhưng cũng không đến mức ...bay ngay vô văn phòng làm ầm ĩ ( em tin chắc làm thế thì ảnh hưởng tới giáo viên nhiều lắm ) . với lại, con mình , mình phải biết. nó nghịch đến thế nào chứ. Rồi mọi việc cũng đâu vào đấy. Kệ vậy cho nó quen chị nhỉ !

      Xóa
  20. Rất thích những chiện về thầy cô của t.Đúng là lỗi của cha mẹ một phần lớn trong dạy con!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạy tụi nhỏ bây giờ khó hơn dạy tụi mình ngày trước anh nhỉ ? Thời của anh, của em, mấy chuyện như thế nào,. tìm đâu ra . Làm gì có. Thiệt là...

      Xóa
  21. Có lần KD đã nghe được câu mắng con của một bà mẹ thế này: " Chơi điện tử cho lắm vào để rồi tao phải đi khấn cô mày thế này đây". Người mẹ giết con một nửa, còn một nửa dành cho bàn tay cầm cái phong bì ấy !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. rồi, vậy là hiểu đoạn đường phía sau của em í đi về đâu rồi. chán thật, nhưng đó là thực tết, là chuyện như cơm bữa. đau đầu thiệt bạn hiền uiiiii

      Xóa
  22. ngày xưa em học mới lớp 10 đã ở KTX, thầy cô như cha, như mẹ, như anh, như chị, như bạn, như người thân, thương đến không viết thành lời. Đạp đinh cũng kêu cô, rắn bò vô phòng kêu thầy, cúp điện cũng than với cô, cúp nước cũng than với thầy...Ngay thi, trò học bài, thầy cô dò bài, không ai ngơi nghỉ...buồn qua ôm cô mà khóc, con trai rủ thầy đi nhậu giải sầu...
    hic..nhớ quá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thật may mắn. Chị không có thói quen chia sẻ cảm xúc vui buồn hờn giận với những người xung quanh mình ở thực tế. Thương cũng giấu, mà buồn càng giấu. Thương thầy lắm, kính trọng thầy vô cùng, nhưng thiệt sự là từ đó giờ chưa có lần nào ...nói câu nào cho ra hồn truoc71 mặt thầy cả. Toàn nói bậy cho thầy gõ đầu hông hà. Hì hì

      Thời đi học của em đẹp quá hén ! Ước gì...

      Xóa
  23. Anh biết chuyện này rồi. Thật là chẳng ra làm sao cả thầy lẫn trò trong clip đó.
    Tuy nhiên, anh nghĩ không hẳn vì một nhân tố xấu mà kết luận cả tập thể xấu thì cũng không đúng.
    Thương ngày xưa của em nhiều lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chính xác anh ạ, một cá nhân xấu mà qui chụp cả tập thể thì oan quá anh hén.

      Xóa
  24. Nói nhiều chiện buồn quá Thuy à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kể chuyện cho nghe mà con là nữa, mai mốt giận tui kể nghe còn nhiều hơn cho ông nhức đầu lun. hì hì

      Xóa