Nhãn

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Những nụ cười



hình ảnh không liên quan nhưng thấy đẹp quá nên khoe cái viên mãn tuyệt vời này . hì hì






- Mẹ ơi ! Ba dìa kìa !


Thằng con reo í ới. Vợ lúp xúp chạy ra mở cổng. Chồng dẫn xe vào, cởi chiếc áo mưa sũng nước, tay vuốt vuốt, lắc lắc mớ  tóc ướt chẹp bẹp. Vợ không nói, chạy vào nhà lấy cái khăn.

- Nè, lau đi. Lễ không đi đâu chơi à ?

Chồng cười hì hì :

- Đi nè. Đi thăm ....con... vợ....

Thằng con toe toét :

- Ba ! bữa nay hổng đi làm hả ba ? Oh ye ! Oh ye !

Không đợi ai  trả lời , hắn lắc mông nhảy vài cái khoái chí. Vợ cười nhè nhẹ , không buồn, không vui.

- Ăn cơm chưa ? Em dọn .

- Ừ , chưa ăn. Đói qúa trời ! Lâu rồi chưa ăn cơm vợ nấu. 

Chồng nhìn vợ cười cười :

- Sao mụn nhiều thế ? Kiếm gì mát mát ăn. Uống cà phê nhiều lắm à ?

Vợ lại cười  hiền hiền :

- Tại thích mà .

Vợ lúi húi dọn cơm. thằng con loi nhoi, liếng thoắng  kể chuyện. Chồng cười ha hả khoái chí.

- Món gì vậy vợ ?

- Có gì đâu. biết nấu vậy thui hà. Dở ẹt. Nó ăn chê hoài kìa ! 

, mà vợ biết nấu gì đâu. Quanh đi quoảnh lại chỉ dăm món dở hơi dễ làm nhất. Cũng may là chồng ..không kén ăn . Nấu chi cũng xử được. Nhìn chồng xì xụp bát canh rau đay nấu cua đồng, và miếng cơm trắng cùng cá lóc kho tiêu vào miệng chem chép, có vẻ ngon ngon, tư dưng, vợ thấy... tồi tội. Hổng biết ở một mình lấy ai mà nấu cho ăn. Thiệt là ...

- Nè, ăn thử đọt nhãn lồng luộc đi, ăn cái này dễ ngủ lắm. Em nghe người ta nói vậy đó.

Nghe vợ quảng cáo, chồng gắp hưởng ứng. Dĩa rau xanh mướt vơi nhấp nháy. Mâm cơm rộn ràng hẳn. Dù ngày nào vợ cũng cố rộn ràng. Thêm một đôi đũa, thêm một cái chén, vậy mà...

Vợ loay hoay rửa chén. Chồng ôm thằng cu hun lấy hun để. Điều mà ngày trước , khi còn ở với nhau,  có mấy khi chồng làm. Nghe thằng con ríu rít kể chuyện, méc với ba nó đứa nào đó ăn hiếp nó trên lớp, méc luôn cả chuyện mới bị mẹ đánh đòn hôm qua ... Tự dưng, vợ ngùi ngùi quẹt con mắt đỏ hoe. Lòng chợt buồn, chợt tủi, nhớ cái gì xa, xa lắm...

Mưa nhẹ hạt dần. Vợ ngồi im ngó mông lung. Chồng lặng lặng nhìn vào khoảng mờ mờ hơi nước. Những câu nói đứt khúc rớt loạn xạ xung quanh. Không đầu không đuôi. Những tiếng cười ấm ớ lon ton vỡ. ...

Điện thoại reo. Chồng ngó màn hình. Tắt máy. Chồng  quay vào nhà, ôm con , hun cái mặt bầu bĩnh của nó .

- Ba đi chút, ba về liền nha.

Thằng con ngơ ngác :

- Ủa ? Ba nói ba nghỉ làm ở nhà mà !

- Ừ, ba chạy ra mua cái này tí. Ở nhà ngoan nghe lời mẹ nghe chưa. Chút ba về.

Thằng con cười híp mắt. Vợ rũ nước trên áo mưa, tần ngần đưa lại cho chồng . Chồng mặc vào, quay xe ra cổng, cười xì xòa :

- Vô đi. Ướt bịnh bây giờ.

Rồi chồng rồ ga vọt mất. Vợ quay vào, ngồi xuống ghế đá trong sân, ngó mấy cái bóng bóng thi nhau vỡ trên mặt đường. Loáng  thoáng nhớ câu ru ngày xưa, hồi còn bé vẫn nghe người ta xa gần bóng gió :

" Trời mưa bong bóng bập bồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai ... "


Vợ bất giác cười nhẹ tênh. Ờ, sao hổng ai hát ba đi lấy vợ con ở với ai hén ? Hát vậy, sao mà vợ đi lấy chồng  nữa được chớ...


Trời vẫn cứ mưa rả rích. Thằng con vẫn say mê , thi thoảng cười ngặc nghẽo cùng mấy con mèo con chuột rượt đuổi nhau trên tivi.  Vợ vẫn ngồi đó. Thả nụ cười trống rỗng  vào cơn mưa bong bóng....






Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Chạm vào đêm


Viết cho những dở dở ươn ươn vất va vất vưởng 



Chẳng biết tự bao giờ em sinh ra ích kỷ, hoài nghi
phập phồng lo sợ bất kể lối nào anh đến
luống cuống vụng về giơ tay che muôn hướng
nửa dõi mắt tìm anh
nửa lãng tránh
dửng dưng .... buồn

, có là gì đâu, mà sao cứ đợi đêm về len lén giấu cái nhớ gió trút mưa tuôn 
Vốc ngược nước gội giường yêu quay quắt
Lặng lặng hờn ghen
đến cả con trăng già em cũng chẳng tha, cứ lôi ra dằn vặt
đỏ bỏng cả đêm rồi ...
sao chẳng sáng nỗi phía lòng em ? 

Sờ soạng nát đêm gầy
kéo bóng vẽ cuộc vui nhập nhoạng vắt bên rèm
tay vuốt niềm riêng, gối đầu mơ chiếc hôn lạc loài treo ngược
chân chạm thềm chân, rạo rực kéo chăn...
Em...vùng dậy
mở toang cửa phòng em
Trời ơi !!!
Giá như em có một điều để ước
Em vứt cái đàn bà đang đổ gục dười bờ yêu

Làm sao đây anh ?
Con nhớ buồn tênh rụng kín ngõ , đếm bước chân qua thủ thỉ bao điều
Cạn cả đêm rồi vẫn miệt mài xoay tròn dấu hỏi
...........

Thương chi cho nên tội ....



Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Ngủ ngoan nhé, Giấc mơ của em !




Anh à, em phải đi thôi
Khi tia nắng đầu tiên rẽ ngày ghé nghiêng qua cửa sổ
Nắng sẽ kề tai anh - thủ thỉ lời bỡ ngỡ 
chỉ dám ngập ngừng ... 
                                    khi mình bắt đầu xa
Em gởi lại anh, những câu thơ gói ghém niềm riêng ủ suốt mấy mùa qua
cũng chẳng nhiều đâu
đủ để em tự ru mình những ngày sau không còn anh nữa 
chẳng dám vịn vào bất kỳ lời ai hứa
sợ gieo neo lối về không kẻ đón người đưa
Anh biết không , cơn gió nào mang chút nắng nghịch mùa
thả vào mơ những thì thầm khe khẽ
Ờ hén , bọn mình đâu còn ngờ nghệch để chơi trò con trẻ
đâu đủ dại khờ để mở cửa lòng mình không chút gợn hoài nghi
Nắm vắt thơ anh em gói cả xuân thì
cấy mớ mạ xanh trên đồng xa ngút ngắt
vét cạn giếng khơi tìm tiếng cười trong vắt
của em xưa, anh nhặt bỏ đâu rồi ?
Anh này, em gởi lại anh chút nắng nồng nàn vấn vít bờ môi
vẽ nụ hôn ngoan ướp vạn lời nông nỗi
này tủi hờn
này giận dỗi...
xin lỗi thật nhiều cũng lặng lẽ đành thôi...

Ngủ đi anh, giấc mơ dở hơi của em, em phải đi rồi
mai thức dậy,  cười vô ưu anh nhé !  


LÃNG ( 7 ) 



Chẳng dám trách hờn ngày lũi thủi trở hài lui
đêm không níu
nắng buồn thiu, cúi đầu vân ve gấu áo
vạt cỏ dùng dằng hứng tiếng cười ai lả lơi nghiêng trời lạo xạo
mặc ngày vơi...

Con phố tênh hênh vắt vẻo tiếng rao hời
kẽo kẹt vòng xe rối bời câu yêu nhớ
Ai thả lời thương ?
Ai nhặt chút duyên thừa vá giấc mơ dang dở
Vò nát đêm rồi sao chẳng dệt nỗi một đường tơ ?

, chắc tại con mơ
Lỡ uống trăng say
trót sẩy tay buông câu thơ năm lượt gieo neo bảy lần trắc trở
, chắc tại Ông Trời đang chơi trò cắc cớ
đánh ván cờ đời chẳng có nỗi một con xe ...

Lặng lặng đêm chao giọt đắng sau hè
Khuấy tách cà phê nghe lòng tỉ tê
chợt nhớ...




Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Lan man nghĩ ....




 Ảnh này tui ...chôm ( lại chôm ) của anh Kiên - blog Sóng . Tui thích bức ảnh này của anh lắm. Nhìn nó thấy thương gì đâu á.






Tôi đọc nhiều về em.. Báo chí cũng đã đăng tải hình ảnh của em liên tục mấy ngày nay. Cộng đồng mạng cũng đang sôi sục vì những hành vi vi phạm nhân quyền của những kẻ tự cho mình là "  Người Lớn "  ...  Tôi thì thấy  thương, thương lắm. Chỉ vì 2 quyển truyện tranh mà... Chuyện của em làm tôi nhớ chuyện của tôi. Ngày tôi còn bé, chắc cũng như em bây giờ ...

 
Nhà tôi ngày ấy rất nghèo. Tôi ở với nội từ bé. Nội tôi phải chạy chợ từng bữa. Toàn bộ quần áo tôi mặc đều là của nhỏ em họ mặc cũ giạt ra cho. Tôi không có ba mẹ bên cạnh, nội lo cho ba chị em tôi được đến trường đã là quá sức của nội rồi. Không thể đòi hỏi nhiều hơn ở nội được. Sáng nào tôi cũng dậy sớm, rồi ăn tô cháo với chút bắp cải để đi học - dĩ nhiên là không có thịt vì thịt phải để bán chứ. Thật xấu hổ, có lần, nhìn đứa bạn cầm ăn nửa ổ bánh mì , tôi cứ len lén ngó nó mà...thèm không tưởng tượng nỗi. Tôi không có tiền. Cũng không thể nào chạy lại nói : " bạn ơi cho tui cắn miếng " như cái hồi mẫu giáo được. Dù gì, lúc ấy tui cũng lớp 6 rồi . Không hiểu sao, trong đầu tôi lúc ấy, chỉ có một suy nghĩ duy nhất : " phải ăn cho bằng được cái bánh mì ấy thôi ". Tui thèm, thèm đến nỗi hết ngày này sang ngày khác, tui vẫn cứ nhìn bà bán bán mì ở góc căn tin trường học , cứ vái trời có ...ai làm rớt tiền, 1000 đồng thôi là tui có ổ bánh mì ngon ơi là ngon ăn cho đã rồi. Cái suy nghĩ ấy không ngừng thôi thúc tôi. Và tôi đã làm điều dại dột. 

Tôi đã lấy trộm của cô Sáu tôi . Nhà tôi rất gần trường, từ nhà đến trường chỉ 5 phút đi bộ là cùng. Giờ ra chơi, tui chạy ào về nhà, lén chui qua cửa sổ và ...chôm ngay 1000 đồng trong sấp tiền cô Sáu hay kê ở gối nằm. Lấy xong, tôi chạy đi mua ngay ổ bánh mì ăn một cách sung sướng, không lăn tăn suy nghĩ gì. Chao ôi ! Có lẽ đó là ổ bánh mì ngon nhất và nhớ đời nhất của tôi. Cô Sáu tôi rất kỹ tính. Cô đi bán mỗi ngày phụ nội, nội cho cô tiền, cô luôn ky cóp để dành. Ngày nào cô cũng mang tiền ra đếm. Nên chẳng khó khăn gì cô phát hiện ra ngay. Và cô làm ầm ĩ cả lên. Nội tôi vào cuộc truy xét. Nhà chỉ có 4 đứa cháu. Đứa con cô thì nó hiền ngoan có tiếng, lại có mẹ luôn cho tiền, thì làm gì nó trộm chi 1000 đồng chứ. Chỉ còn 3 chị em tôi. Hai em tôi còn quá nhỏ, đương nhiên là tôi được đưa vô vòng nghi vấn nhiều nhất rồi. Nội tôi đã kêu tôi lại và nói :" nếu không nói thiệt, tao kêu thầy pháp dìa ếm xì bùa cho nứt bụng chết ngay ". Tôi sợ. Tôi còn quá nhỏ để hiểu đó là lời dọa thôi chớ làm gì có thầy bùa thầy pháp nào. Tôi đã sợ chết khiếp và... Khỏi phải nói, sau đó là một trận đòn nhớ đời. Nội tôi đánh ác lắm. Nhưng , cái làm tui đau và nhớ nhiều hơn không phải là đòn roi lúc ấy. Mà chính ánh mắt nhìn đầy hoài nghi của những người trong nhà.

Có lần, thím ba tôi ở Mỹ Tho về nhà nội chơi. Tối ấy thím kêu mất tiền. Thím bảo tiền mới mua gì đó nhét vào giỏ treo trong buồng nhưng giờ không cánh mà bay. Sự thật là tôi không lấy. Nhưng lúc ấy, mọi ánh mắt đều dồn về tôi làm tôi cảm thấy tay chân lóng ngóng, mặt mũi thộn ra. Tôi vô tội. Nhưng ai tin tôi đây ? Không một ai tin tôi cả. Và thiệt là tôi cũng không hiểu làm sao, khi tôi vào buồng, tôi lại thấy tiền của thím rớt ngay dưới chỗ treo giỏ của thím. Lúc nãy mọi người đã cùng vào lật tung cả cái buồng bé xíu lên rồi mà vẫn không thấy . Vừa thấy nó , tui mừng, mừng lắm. Tui được minh oan rồi. Tôi reo lên, mang vội tiền chạy ra khoe. Nhưng trời ạ, đáp lại niềm vui vỡ òa của tôi là ...những ánh mắt ám ảnh tôi đến cả đời vẫn không quên được. Và khi quay đi , tôi nghe nội nói một câu thế này " nó ăn cắp cho đã giờ bày đặt đem ra trả . Con này nó gian xảo quá ". Tối ấy, tôi đã ngồi sau hè mà khóc. Tôi không giận nội, không trách ai cả. Nhưng , một lần làm sai, là cả đời chịu mang tiếng nhơ như vậy. Tui nhục. tui nhục lắm. Trước mặt tui lúc ấy là cái ao nuôi cá . Tui cứ muốn nhảy xuống đó chết luôn cho rồi. Để ngày mai không phải đối diện với những ánh nhìn kỳ thị ấy nữa. Lẩn quẩn những suy nghĩ dại dột mãi đến khi nghe tiếng hét gọi của nội, tôi mới ba chân bốn cẳng chạy vào. Dẹp luôn cái suy nghĩ tự tử dở dang ấy. 

Chuyện đã qua rất lâu. Có lẽ, giờ không ai còn nhớ nữa. Cũng may là Trời thương cho tôi có công ăn việc làm để lo cho gia đình mình. Tôi nhìn cô Sáu tôi, không chồng con chi, giờ mỗi lần tôi về, cô vui như trẻ nít. Cầm tiền tôi đưa, cô vẫn thói quen cũ...lúi húi để dành. Mỗi lần như thế, tôi lại nhớ chuyện ngày xưa . 

Giờ nhìn em đang trong cơn hoảng loạn, nhìn em , tôi thương, như thấy chính mình ngày ấy. Chỉ biết cầu mong cho em vượt qua được. Ai cũng có lỗi lầm. Em còn quá nhỏ. Mong lắm những người lớn xung quanh em nâng em đứng dậy, làm lại từ đầu. Mong lắm mọi người bớt đi những dòm ngó soi mói cho em hòa nhập. Và mong lắm những con người có trách nhiệm liên quan, ngồi nhìn lại chính bản thân mình. 

Hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng. Cố lên em nhé !



Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Thủ thỉ chút thôi...

                                     Viết cho những ngày không nắng 


Anh nè ! 
Hôm qua em xếp lại cả rồi 
Dăm bảy câu thơ gói ghém chút lời mong tần ngần chưa dám ngõ
Có nhiều gì đâu anh
vài ba cái nhớ vu vơ  dở ươn  dặt dè vương vương vạt cỏ
mớ nhập nhằng lẩn thẩn chẳng biết quẳng vào đâu
Già thật rồi nên lẩm cẩm lúc nhớ lúc quên
sáng soi gương chợt giật mình chẳng nhận ra em nữa 
Có ai dại như em, lấy niềm tin quệt vào lời hứa 
pha bảng màu xám ngoét vẽ mùa xuân ?!
Ngờ nghệch quá phải không anh, đâu phải trẻ con mà vương vấn chưa từng  ?
Chẳng nõn nà chi mà mơ cho riêng mình bầu trời cao xanh ngăn ngắt
Buông nụ cười nhẹ tênh 
Bình thường thôi - Cớ gì buộc vào nhau rồi khư khư giữ chặt ?
vết cắt nào cũng một kiểu nát bẽ bàng thôi !

Anh à !
em xếp lại hết cả rồi
lòng em chật chội, chẳng nhà kho nào chứa nỗi 
bãi rác thì xa, đường thì dài, đêm hun hút, em sợ mình lạc lối 
nên, anh nè
nhờ anh mang đốt hộ nó dùm em 

Nhẹ tay anh chở nỗi niềm
đừng bỏ sót sợi nắng nào kẻo xót giấc mơ em anh nhé !




TỰ VẤN



Em trách em sao không là đá

hóa vô tình
đắn đo niềm  riêng chợt sợ... sợ vỡ nát cả bình minh
để xao xót những ngày heo hắt nắng

Thì thôi...

dẫu nhoi nhói tim tơi lắng nghe từng nốt lặng
dẫu biết bên hiên ai đang nuốt tiếng thở dài
dẫu thắt thẻo lòng réo rắt nhịp thơ lay

Có lẽ, muôn đời em vẫn vậy...

Giấu khao khát trong mơ sợ thói đời đẩy đưa đâu nào thấy
không là có
có cũng như không
trầu không chẳng nối chỉ hồng
Lẩy thơ dăm khúc
ru lòng
lòng ơi !!! 



12 giờ khuya, lọ mọ lên mạng . Tìm gì đây ? Mất rồi. Còn gì đâu mà tìm. Khùng. Đi ngủ không chịu ngủ. Đồ dở hơi. Lại lảm nhảm nữa mất rồi.




Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Em vẽ nụ cười ...





Anh, em khoe với anh niềm vui bé con của em nè
Suỵt , khẽ thôi
hứa đừng nói với ai nghe nhé ! 

Hôm qua em năn nỉ ông mặt trời
Xin tia nắng vàng ươm vẽ nụ cười anh bao dung, rộng mở
Em mang nụ cười đáng ghét kia giấu vào trong cái nhớ
đợi đêm về rúc rích cuộn chăn bông 
Mà em tham, tham lắm nghen anh 
Chẳng hiểu ai xúi em , mà em..dám gom cả màu xanh hoải hoang bờ bãi
pha bảng màu ướp lời thương vụng dại
vẽ nụ cười khi anh nhặt chút niềm tin còn sót lại đêm qua
Dấm dúi anh trao lóng ngóng thật thà
run rẩy em cầm...
dụi mắt hoài sợ lạc giấc mơ để nụ cười anh phai mất.
Em vụng về chắt hương nồng nồng của đất
Vẽ nụ cười khi anh nói thương em
tay khẽ chạm tay âm ấm nắng nghiêng thềm
Có giọt nào vương thì thầm câu :..." có nhớ ..."

Nói nhỏ anh nghe nhé ,
Em ... em chẳng biết vẽ gì đâu
Nhưng ngày nào cũng mang nụ cười anh vẽ trong từng hơi thở
Ngộ ghê à !!!

 
ẤY ƠI ! EM NHỚ ...




Em luồn lời Ấy nói
se sợi chỉ hẹn hò
rồi lúi húi nhặt chút niềm tin cứ ngỡ đã hóa thành tro
may chiếc chăn mơ thêu vòng tay ai âm ấm

Sài Gòn hôm nay ông mặt trời buồn lắm
đánh rơi con nắng rụng sau hè
đám se sẻ gọi bầy chẳng thấy vãn ve
Cả con dế rúc trong khe cũng không buồn cất chi tiếng ráy
Cái nỗi nhớ dở hơi trong em ngọ ngoạy
cắn rưng rức vạt lòng nhễ nhại giọt hờn ghen
bẻ trăng cài cái nhớ chật cả lèn
vẫn nhưn nhức chực tràn vỡ toan bờ bãi
Chẳng biết làm gì, xâu cái nhớ vào câu thơ ngai ngái
ướp dỗi hờn đong đẩy cả trời cao
gạn trong mây xua nắng rát cồn cào
hong khô gió cho hanh ngày hoang hoải

y ơi ! Lẽ nào em đánh liều, một lần thôi, khe khẽ lời vụng dại 
Rằng :
- Em nhớ Ấy . Nhớ lắm, Ấy ơi !!!! 







Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Chị ơi , nắng có lại về ?!



                                                           Viết cho ngày không nắng


Chị ơi ! Niềm vui của em nó lạc đâu rồi ? Mới hôm qua thôi nó vẫn còn nheo nheo mắt. Mới hôm qua thôi em còn cúm núm xoè tay , che con nắng quái kéo bóng ngày vụt qua , sợ em lóng ngóng   vụng về làm nắng tắt. Mới hôm qua thôi ... , mới hôm qua thôi ...hay em lẩn thẩn mất rồi ?!


À , chị ơi , chắc em ...đã già rồi. Nhớ nhớ quên quên , sáng tối vào ra cứ ngóng  ô cửa tò vò , đợi nắng gọi về hộ em chút niềm tin  le lói. Tay mân mê mớ kỷ niệm nát nhàu lặng thinh lời không nói. Mà đau !

Chị đừng cười em nha, sáng này , em lại dở hơi, xoã mớ tóc úa màu che kín nỗi  nhớ xanh xao. Em chải từng nhát lược thưa xé  nắng rụng đầy bên song cửa. Em chợt sợ, sợ gió luà xua tan lời nắng hứa. Cài vội cúc áo thềm mây kéo nắng ủ  thân  gầy....

Em nhặt cái đàn bà nằm bên vệ đừờng thoi thóp lắt lay . Của ai  ? Hay của em đánh rơi ? Em cũng không biết nữa. Mà chị ơi, chị xem này , nó nhìn em, mắt rưng rưng gói vạn điều chan chứa. Tay chưa kịp chạm tay sao cái nhớ cứa bên lòng ?

Em bần thần vun lại gốc giầu không. Chị nè, chắc ít lâu thôi lại ngăn ngắt màu xanh chờ hoa cau gieo hương thầm đầu ngõ. Em sẽ tỉ tê têm lại mảnh trầu duyên đợi nắng về vân vê vạt cỏ. 
Nắng sẽ về, về thật mà, phải không chị, chị ơi ?! !!!






Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Tám

 Hình ảnh không liên quan, dưng mà hổng hiểu sao mỗi lần thấy mấy cái ảnh tình cảm như vầy tui thương lắm, cứ ...chực up lên chia sẻ thui.  Niềm mơ ước của tui mừ ! hì hì



Mụ Tám muốn bỏ chợ. Cái chợ mà gần như ngày nào mụ cũng lếch mòn cả dép khắp mọi hang cùng ngõ hẻm , đến cả cái góc chợ ngập rác mụ cũng chẳng tha. Cái chợ mà mỗi ngày mụ vắt kiệt cả tiếng rao bán mớ lạp xong dở hơi như đời của mụ. Mụ yêu chợ, yêu nhiều lắm. Mùi xô bồ  nhộn nhạo của chợ  khiến mụ quên đi cái tổ tò vò mỗi ngày chỉ có hai mẹ con mụ thui thủi.  Ờ, bận rộn cũng làm  con người ta quên đi nhiều cái, kể cả nhu cầu bản năng đi nữa. Lắm hôm chợ đông,  chạy đến rã giò, phờ phạc đầu tóc, mụ quên béng ra là sáng tới giờ mụ chưa ghé thăm cái nhà xí nơi góc chợ. Vậy mà ngày nào chợ ế, rãnh rỗi là cứ y như rằng, mụ lại ...lò dò bước  thấp bước cao đến chỗ ấy. Quái đản thật.

 Mụ suy nghĩ nhiều , nhiều lắm. Cái mặt ngờ nghệch của mụ càng thộn  đi vì những ý nghĩ dở hơi đang vật nhau  đến vã cả trán. Người như mụ thì biết gì mà nghĩ. Nhưng lòng mụ đau, nó đau lắm, nó cứ thôi thúc mụ nghĩ ngợi mà quên cái bụng đang sôi ọt ọt vì đói. Mụ chả buồn ăn , dù mọi khi , giờ này, chả cần ai ới, mụ cũng đã tru tréo gọi nhỏ bán bún riêu giục nó như sắp có loạn . Mụ xấu tính ăn lắm. Hễ đói là chẳng cần biết  gì tới ai cả, trong đầu chỉ có mỗi chữ ăn thôi. Vậy mà hôm nay, mụ dẹp chữ ấy sang một bên, thỉnh thoảng cứ len lén liếc con mắt ti hí nhìn sang dãy sạp  đối diện. Nhìn mà lòng cứ như có ai đang cào, đang cấu , đang ngắt vụn  con tim chai lì của mụ ra từng mảnh. Đau vậy còn  nhìn chi thế không biết. Mụ cụp mắt xuống, nuốt cái nghèn nghẹn  vào lòng, lại cất tiếng rao khàn đặc. Mụ sợ, sợ khi mụ ngừng rao, thì cái hờn tủi kia nó sẽ làm mụ khóc mất thôi. Mà mụ già rồi, đứng khóc giữa chợ chẳng khác nào con điên à ? Không,  Mụ không muốn  xối xả nữa. Người ta thương thì ít, người ta ngó vì tò mò, rồi xì xầm , biết đâu lại còn cười cợt dè bĩu , rồi buông lời vô cảm " ngu cho chết, dại chết,  khóc gì ". Đại loại là thế. Mụ sợ. Cái con người chả sợ ai , mồm sa sả mắng không thương tiếc người khác như mụ, hóa ra lại...nhẹ bông.  Mụ sợ đến nỗi, ngày thường cứ xoèn xoẹt ngang dọc ngõ ấy, miệng cười xoen xoét, chả đợi ai hỏi đã bay vô họng người ta  nhào lộn  , nhưng giờ, mụ né. Đến cả hắc xì cũng thậm thụt. Có ai dở hơi như mụ không chứ.

Xếp lại mớ hàng , mụ ngồi bần thần, chưa chịu dọn.  Nắng đã lên quá nửa, cắt ngang trời đến chói mắt, phả hơi nóng hầm hập ,  vồ vập bám rít trên từng nếp áo. Mụ quệt vội giọt mồ hôi ri rỉ trên trán, uể oải tựa vào cái cột tong teo nham nhở chỉ chực  bung ra khỏi bờ rào  . Người ta dọn hàng cả rồi. Chợ lác đác vài người qua lại ngó nghiêng tìm kiếm. Mụ sục sạo ánh mắt dõi sang dãy ấy. Vắng rồi. Dẹp hết rồi. Người ta về rồi. Về nhà với vợ người ta. Về với bữa cơm đầm ấm ríu rít tiếng con ngọng nghịu. Về với nụ cười của vợ âu yếm gấp cho chồng miếng cá chỉ đợi chồng khen lấy một câu. Mụ thèm, thèm lắm một bữa cơm như thế. Nhiều khi, nhìn thằng cu cười híp mắt khi mụ rỉa cá, lựa xương cho nó, để nghe nó nói " mai mốt mẹ già con cho mẹ ăn thịt thôi, ăn cá mắc công con lựa xương lắm " .. lời trẻ con cũng làm mụ chợt chạnh lòng. Ờ, đàn bà mà. Cho được gì thì cứ cho, chớ mong chi nhận lại. Mụ đã biết người ta có chỗ đi về rồi, đã biết những quan tâm người ta dành cho mụ, chẳng qua cũng là...chút lòng thương hại. Với ai , người ta cũng tỉ tê như thế, chớ có riêng gì mụ đâu mà mụ vội vàng huyễn hoặc, vội vàng khấp khởi với niềm vui trái mùa . Đàn bà góa đã đành, lại mang cái đời bèo nhèo như gương mặt méo mó của mụ thế kia. sao lại có thể trèo cao mơ chi cái không phải là của mình chứ ? Mụ biết thân mụ, mụ cố, cố dằn nén lòng mình , nhưng rồi, không biết từ khi nào ,  lòng mụ rộn rã, tủm tỉm cười khi nhớ đến ánh mắt trìu mến người ta nhìn mụ, nhớ tới lời người ta nói " Tui nhớ bà ...", cả cái tin nhắn vỏn vẹn chỉ có mấy chữ " Khỏe không vậy ? ". Chỉ cần sáng sáng ra chợ, được thấy người ta cười , được rón rén nhận ca cà phê bỏ sẳn vô túi nilon một cách chu đáo từ tay người ta kèm theo cái nhìn hiền hiền chan chứa ấy,  chỉ vậy thôi mà ...buổi chợ sao mà ngắn , sao mà mau vãn thế không biết . 

Thiệt là, đầu cũng chơm chớm bạc rồi mà sao vẫn cứ ngu ngu ngơ ngơ. Hèn chi, hồi đó, ba thằng nhóc mỗi lần nhậu vào là cười ha hả, khoe với bạn  : " Hổng có dụ ai dễ bằng dụ con vợ tui hết. Coi nó vậy chớ, hồi đó tui hù có vài cái là nó sợ tui chết , vội lấy tui liền đó ". Mụ nghe mà cười cười. Ờ, mụ ngu. Mà đâu riêng gì mụ ngu. Đàn bà khi yêu đứa nào cũng ngu như mụ cả. Ngày ấy, mụ tin chồng mụ. Như mọi người vợ tin chồng. Dù chưa kịp yêu, , nhưng khi mụ đã gật đầu ưng là mụ nghĩ cả đời sẽ làm vợ người ta, ở riết rồi cũng phải thương, phải yêu thôi chớ sao. Ông bà  mụ ngày xưa lấy nhau, có biết mặt mũi chi đâu,  cũng...ào ào cả chục  người con đó thôi. Còn ba mẹ mụ nè, yêu nhau cho lắm vào, thậm chí mụ nghe kể lại là còn đòi tự tử nếu không lấy được nhau nữa cơ đấy , kết quả, choảng nhau một trận ra trò rồi đường ai nấy đi. Vậy đó. Nên mụ mãn nguyện, mụ bằng lòng với chồng mụ . Mụ nhớ, nhớ ngày xưa , bữa cơm nhà mụ cũng rộn ràng.  Tội, chồng đi cả ngày, ăn ngoài bụi bặm không, cực chẳng đã bán ở chợ thì mụ phải chịu , chớ nghĩ tới để cha con nhà nó lang thang ăn uống thế , mụ cũng xót lắm chớ bộ. Ăn ở ngoài sao bằng về nhà ăn chớ.Thế nên, sau bữa chợ, mụ dấm dúi làm món này, món kia cho cha con nó ăn như bù đắp lại.  Mụ dành tất cả tình cảm của mụ có được cho mái ấm nhỏ bé này. Mụ mơ, mơ một ngày nào đó, vợ chồng mụ sẽ có cái nhà nho nhỏ, cái sân be bé, thoát khỏi phòng trọ tối tăm chật  hẹp . Rồi sáng sáng vợ chồng dậy sớm, vừa nghe đài, vừa dọn hàng, tối tối vợ chồng mụ sẽ ra trước sân ngồi nhâm nhi trà, kể chuyện  tào lao. Lắm hôm, vừa đấm lưng cho chồng, mụ vừa huyên thuyên nói cái mơ ước của mụ. Nói mà chả cần chồng nghe hay không. Nhìn lại thì ...chồng  ngủ ngoẻo đầu mất rồi. Mụ bất giác buông nụ cười buồn buồn. Chao ôi ! Đến nhớ về nhau, mụ cũng chỉ muốn  nhớ toàn chuyện vui.  Mụ chỉ nhớ nụ cười hiền hiền của chồng  ,  nhớ lời chồng nói " dù có khó khăn thế nào, anh cũng ráng lo cho mẹ con em được  đầy đủ, đầy đủ nhất em há " . Thư chồng viết tay thời yêu mụ đấy . Mụ nhớ như in từng chữ. Chỉ câu nói đó , mà mụ gạt hết mọi phù phiếm , để theo chồng với cái đám cưới chỉ vỏn vẹn vài mâm, đến cả...cặp nhẫn cưới chồng cũng quên không sắm cho mụ. Ờ hén, sao hồi đó hổng ai nhắc mụ là cưới nhau phải có cái nhẫn mà đeo vô tay  ! Tự dưng, nhớ đến đấy, mụ bất giác xòe bàn tay tủn ngủn của mình ra, nhìn mấy đầu ngòn tay thâm sì, chợt thấy tủi thân chi lạ.  Mím chặt môi , gạt nước mắt, xóa vội những hình ảnh nhòe nhoẹt đang xon xót trong mụ, mụ đứng dậy, cột lại mớ hàng trên yên xe, lúi húi đạp máy. Trưa rồi,  về còn cho thằng cu đi học nữa chớ.  Tiếng xe nổ tạch tạch tống cả mớ khói đen sì . Đàn bà đi xe thì ...tội cái xe kinh lắm. Biết chi mà sửa. Kệ, chừng nào lếch hổng nỗi nữa thì ra tiệm nó ngó  lắc đầu lè lưỡi . Của đáng tội. 

Mụ lại lùi lũi kéo mẹc hàng , chỉ chăm chăm rao bán  , lầm lầm lì lì, không ồn ào trò chuyện với đám bạn hàng  như mọi khi. Thực lòng, mụ chỉ muốn ở nhà, muốn kiếm cái gì đó làm lòng vòng nhà, không ra chợ nữa.  Nhưng bán thì vẫn phải bán vì mụ vẫn cần phải ăn, con mụ cũng thế . Cũng phải tập trơ mặt  thôi. Không lẽ ru rú trong nhà đói chết à ?  Mụ đon đả mời chào, lại ra rả những lời rao mà đôi khi lúc ngủ cũng ú ớ mấy câu quen thuộc. Chợ đầu tuần vắng chi vắng lạ. thiếu có mùi nhang chẳng khác nào cái am.  Người bán thì lủ khủ, người mua chẳng thấy đâu. Mụ đang khệ nệ kéo xe hàng lên khỏi chỗ gồ ghề tránh vũng nước  đen ngòm, thì tiếng mụ Bảy rôm rả :

- Sao ! Kéo hông nỗi hả? Cha Ba đâu không phụ bà hén ?

Mụ cười gường gượng, rồi  the thé :

- Chuyện nhỏ,  nhằm nhò gì, dư sức kéo mẹ ơi ! 

Mụ Bảy không tha, í ới :

- Gớm ! Khỏe cho lắm vào. Không giả vờ õng ẹo tí cho chả lại chả kéo. Kìa, bà coi, thằng chả  có mối mới rồi, đang ôm ca cà phê hóng chỗ ẻm kia kìa. Vẹo kinh luôn. Công nhận, ông này đào hoa thiệt. Hèn gì vợ tàn sát thế mà còn chưa vừa  thằng chả nữa ! 

- Thì trai năm thê bảy thiếp mừ. Kệ, vợ thả thằng chả ra, thằng chả chạy loanh quoanh rồi cũng về mà. Lo gì bà ơi !
Mụ Tám cười  ha hả phụ họa , ra chiều khoái chí,  giả vờ không quan tâm, nhưng rón rén nhìn theo hướng tay mẹ Bảy chỉ. Cũng ánh mắt đó, cũng nụ cười đó, cũng quan tâm đó ...nhưng tất cả đều không còn là của mụ nữa rồi . Cho dù chỉ là vay mượn. Ờ, mà cái gì vay mượn cũng phải trả lãi . Tình cảm cũng vậy thôi. Mụ quay mặt đi, cắn chặt răng để ngăn cái rưng rưng đang đang chực vỡ ra trong lòng mụ.  Mụ mà thộn mặt ra lúc này, chẳng khác gì làm trò cười cho bọn họ à ? Đàn ông đi hoang là thế, biết đâu quay về, vợ còn chiều hơn nữa . Sợ mất chồng mà bảo. Còn mụ, cả con bé kia nữa, tội nghiệp, cũng chỉ là những đong đưa vụn vặt hàng ngày. Kiểu ăn cơm hoài thì chán , thèm tí phở quò què quọt quẹt cho vui vậy mà. Có mất gì của họ đâu chớ ? Mụ dại, già rồi mà còn dại. Có  mớ niềm tin vụn vặt dở hơi,  mụ cũng đem ra đặt cược  nốt ván này, bị thua trắng cũng đáng. Người  ngợm như mụ, nên an phận mà nuôi con, chờ nó lớn rồi mình ên ôm đồ xuống lỗ cho khỏe , bày đặt yêu đương chi cho giờ nát lòng thế này. Trách ai được chứ ? 

Mụ sửa  lại nón, cong lưng  siết tay, kéo xe hàng đi. Gọi xe cho oai, chứ có gì ngoài tấm ván cũ chất đầy mấy thứ linh tinh ,  gắn trên dăm cái bánh lăn nhỏ xíu  bạc phếch  cả rồi. Cái ăn không lo, lo chi mấy cái tình cảm bọt bèo không nuốt nỗi này chứ. Mắt  mụ nhòa nhòa nhìn  mớ xanh xanh đỏ đỏ nhập nhòe, cất tiếng rao theo quán tính. Tiếng rao thưng thưng , tiếng rao chầm chậm, vương vướng nơi ngõ chợ.Nắng tong tẩy nhún nhẩy lúp xúp trên những chiếc dù che chằng chịt quanh lối đi . Chợ ế quá, bán buôn kiểu này lấy chi mà bận bịu cái đầu. Nhìn đâu cũng thấy đôi mắt lá răm nheo cười cong cớn trêu ngươi mụ. Thôi, có rao nữa cũng chả ma nào mua, chỉ tội tình cổ họng đang nghẹt ứ . Mụ dọn hàng thôi. Về sớm chút thằng con chắc nó mừng lắm. Chịu đấm ăn xôi cũng chả được mấy đồng. Mụ phải về thôi...


 Mụ ôm thằng con vào lòng, xoa nhè nhẹ lên lưng nó, len lén chúi mũi vào mớ tóc loăn xoăn của nó, hít thật sâu, thật lâu... Chao ôi ! cái mùi chua chua ngòn  ngọt chi mà thương thế không biết.  Nhìn mặt nó mũm mĩm, phơ phơ ngủ -  cu cậu khoái nhất là khi ngủ được  mụ xoa lưng cho như thế này, lòng mụ chợt mềm đi, bình an đến lạ. Người ta không cần mụ, có mụ hay không thì người ta cũng vui.  Mụ chỉ tổ làm vướng mắt người ta thôi. Mà xem ra, mụ vẫn còn may chán. Thà bị hắt hủi sớm vậy mà .... Hình ảnh đám đánh ghen ầm ĩ hôm nọ ở chợ trên  lởn vởn trong đầu mụ. Mụ rùng mình thoáng sợ. Đánh đấm cho thành xơ mướp cả đám, cuối cùng, chỉ có bọn đàn ông rửng mỡ là sướng nhất thôi. Mẹ nó, đời chó như vậy đó ! 

Mụ lặng im nghe tiếng đêm rơi thủng thỉnh ngoài hiên. Tiếng kim đồng hồ nhích dần từng khắc. Tiếng con thằn lằn chằn chặc ....
Và hình như có cả tiếng thút tha thút thít ...chả biết đến từ đâu...
Ờ, lạ thiệt. Hay ...già rồi lẩn thẩn dữ vậy cà ?!