Nhãn

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Chiều chiều nghe vịt kêu chiều...

Ảnh không đẹp, nhưng là Tám chụp, thấy cũng hay  hay, nên...khoe. hì hì 


Hắn kéo sụp nón che kín khuôn mặt, tựa người vào gốc cây ven bờ đê, mắt riu ríu khép hờ. Hắn lan man nhớ. Nhớ mùi mồ hôi quen thuộc của vợ hắn, nhớ dáng lẫm chẫm của thằng con... Chao ôi ! Nhớ chi mà nhớ thế không biết. Mấy lần vợ bảo để vợ theo hắn, chồng đâu vợ đó, hắn cứ gạt đi.  Đời hắn đã nghèo, nay đây mai đó, rong ruổi theo mùa lúa, cứ theo con nước ngược xuôi mà lùa đám vịt đi mòn khắp miền sông nước buồn tênh. Hắn thà hắn khổ, nhưng con hắn nhất định phải đến trường để có cái chữ mà tiến thân. Hắn không muốn con hắn mai này lớn lên, lại  lủi thủi theo sau đàn vịt, ngóng tiếng vịt kêu mà  thấp thỏm sợ dịch bịnh, sợ kẻ trộm, sợ đám cướp làng... như đời cha của nó. Hắn côi cút. Má chẳng nói chẳng rằng bỏ ba con hắn mà đi chỉ sau khi phát bịnh được vài tháng. Rồi ba hắn cũng đi theo má. Gia tài ba má để lại cho hắn chỉ là... cái roi lùa vịt này. Có ai thèm ưng thằng nghèo rớt mồng tơi như hắn. Chỉ có vợ hắn, chẳng cần mâm cao cỗ đầy, vợ theo hắn về mái chòi mục nát. Cái tình cái nghĩa vậy bảo sao mà hắn không thương. Mặc bao kẻ xì xầm bảo hắn cày quá, để vợ ngày càng mơn mởn ra, gái một con trông mòn con mắt, lại thui thủi ở nhà một mình, đàn bà yếu lòng yếu dạ, lỡ tay nào gieo lời ong bướm ngọt ngào, bứng mía ngon cả cụm, coi như hắn trắng tay...  Ai nói gì kệ ai, vợ hắn, hắn biết. Thế nên, bao mùa lúa chín, hết năm này sang năm khác, hắn lùi lũi mình ênh, lang bạt tứ xứ vậy chứ chẳng thèm gái gú gì, cả ngày dầm mình dưới nắng,  chắt mót từng đồng  dành dụm cho vợ cho con. Nhiều khi, hắn nghĩ đến vợ mà đau đứt ruột. Cả năm trời mới tạt qua nhà được vài bận. Nhìn vợ mừng líu ríu làm cơm, món chi vợ cũng ép hắn ăn, nghe vợ bảo :" ba nó ráng ăn để mai mốt đi xa vậy ai nấu cho mà ... "... hắn muốn rớt nước mắt. Tối nằm ôm vợ cứ mong trời lâu sáng, nghe tiếng gà kêu mà thon thót giật mình... Thương lắm chứ. Xót lắm chứ. Nhưng thôi, ráng cắn răng mà nhịn, chứ giờ đèo vợ con theo, rày đây mai đó, thằng con sao nó đến trường. Mỗi lần chia tay vợ, nhìn dáng vợ manh manh khuất dần sau rặng trâm bầu, hắn chỉ biết nén tiếng thở dài, ngẩng mặt ngó trời ngăn lòng đang chực vỡ. Rồi lặng lặng nghe tiếng máy ghe nổ tịch tang rồn rộn cả khúc sông. Rồi lặng lặng xa. Đến  nay đã hơn ba trăng rồi hắn vẫn chưa ghé lại nhà. Lâu lâu, nghe tiếng vợ con léo nhéo  qua điện thoại, cúp máy rồi hắn vẫn còn ngây ngây nhớ. 

Chiếc radio cũ kỹ vẫn rè rè câu vọng cổ mênh mang. Trời chuyển hè sầm sập nắng, lâu lâu có chút gió phả vào mặt hắn dìu dịu. Chợt, hắn nghe đám vịt xôn xao, nhao nhác. Chỉ cần nghe tiếng vịt kêu, là hắn biết nhất định có người lạ. Hắn ngồi bật dậy, kéo nón lên, vừa mở mắt ra đã thấy mấy khuôn mặt khét nắng lạ hoắc.  Tên gầy choắt nhe hàm răng vẩu cười nham nhở :

- Vịt ông anh hả ? Coi bộ khá quá hén. 

 Thôi rồi. Gặp phải bọn xin đểu rồi. Mấy chục năm rong ruổi, hắn thừa biết hắn đang gặp loại nào. Mẹ nó, vịt hắn nuôi, thèm nấu cháo cũng không dám, cũng tiếc. Vậy mà đám cướp làng này, cứ vài hôm lại giả điên ghé xin vài con. Nói là xin, chứ thử mà không cho đi. Nhẹ thì bị đánh hội đồng cho vài bữa nằm ôm chiếu, nặng hơn, chúng ghét, chúng thuốc vịt cả bầy hay xùa chó làm bậy thì có mà đói. Trong bưng trong điền này, lạ nước lạ cái, chẳng phải đất của mình, đành chịu thôi. Có kêu cũng chả ai tới cứu kịp.  Nghĩ đoạn, hắn cười buồn so :

- Khá gì mấy ông. Tui nghèo thấy bà mới nuôi vịt, kiếm chút đỉnh. Chứ khá tí tuôi ở nhà nuôi heo cho gần vợ gần con rồi. Một mình oải quá mà tiền hổng thấy mấy ông ơi. Lỡ  dịch bịnh một cái là coi như nợ trả hoài không hết... 

Gã choắt ngồi phịch xuống cạnh hắn. Hai gã cao lênh khênh kia thì đi lơn tơn lại gần mé kênh, nhặt vài cục đất, ném về phía bầy vịt của hắn đang rúc nhau dưới mép nước cho đám vịt la quoan quoác. Hắn thấy nóng trong bụng, vẫn cười xởi lởi :

- Hai cha nội làm vịt tui chạy mẹ hết giờ.

Hai gã hô hố, khùng khục đấm lưng nhau nói chi không biết. Gã choắt háy con mắt lươn, nhìn chòng chọc vào đám vịt :

- Ông còn có vịt. Tụi này có con mẹ gì đâu. Ra xin ông anh cho vài con về cứu đói nè.  Vịt cả trăm,  một hai con nhầm nhò gì ông hén.
Hắn cười méo xẹo, nhổm người đứng dậy, phủi phủi quần, càu nhàu :

- Vịt tui nuôi, ăn đéo dám ăn, mấy ông cứ vài hôm ra xin vài con là chết mẹ tui luôn. Mấy ông bỏ xứ, theo tui chăn vịt là biết nó sướng hay khổ, có tiền hay không chứ gì. 

Nói thì nói vậy, nhưng hắn vẫn lủi lủi đi bắt vịt thí cho đám cô hồn này. Đồng này vừa gặt, vét đồng ít nhất cũng hai ba tuần nữa. Không cúng cho bọn này, ở sao yên. Gã choắt không nói gì với hắn nữa, toe toét với hai gã kia :

- Hai thằng bây phụ ông anh bắt vịt kìa. Lẹ  lẹ tội nghiệp ổng. Nắng quá trời hà !

Cầm cặp vịt múp míp trên tay, gã choắt cười xoen xoét :

- Đáng bao nhiêu ông anh hén. Có tụi này coi phụ, tui đố thằng nào nó dám phá bầy ông anh. Thui, tụi tui dìa nghen.

Nhìn ba gã xiêu vẹo lông nhông xa dần, hắn thèm đấm vào cái bản mặt cướp cạn của lũ này quá đi mất. Bực không thể tả. Mẹ nó, ngày nào hắn cũng chỉ dám vài ba cái trứng vịt, ngắt đám rau muống ruộng, lắm khi  được mớ đọt nhãn lồng, lá rán.. luộc lên chấm nước tương, vậy thôi, mà cũng qua bữa. Ăn cho vừa đủ no để có sức mà làm chớ mơ gì miếng thịt vịt  béo ngậy đó. Nhịn được con nào là để đành cho thằng cu ở nhà may được cái quần hay cái áo. Chết một con hắn cũng tiếc. Của đau con xót mà bảo. 




Còn tiếp ...





41 nhận xét:

  1. Nhận tem nhà Thùy nha.
    Lại một mảnh đời cơ cực nữa. Câu chuyện mở đầu với những cảnh chân thực và sống động lắm đó em. Anh rể chị cũng từng chăn vịt như thế, cũng trải những cảnh huống như thế.Giờ thì bỏ rồi. Có lần còn mất cho chúng cả chục con vịt đấy, thế mà vẫn không yên thân đâu. Khổ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thank cù chị iu mở hàng dùm em nhá. hì hì
      Hôm bữa bùn bùn em lang thang ra ruộng chụp choẹt chơi, thì thấy người ta nuôi vịt nhiều lắm chị ui. Họ cũng thả chạy đồng, nhưng k phải khổ như kiểu nuôi vịt chạy đồng như ở dưới miền Tây quê em. Nhìn họ, rất thoải mái, chợt nhớ tới xứ mình sao mà... tội. Nghĩ thế, nên viết lun. hì hì
      Lấy của người ta như vậy, sao họ k thấy... ờ, họ mà thấy họ sai, họ áy náy, thì họ đã k là cướp ạn rùi. hì hì
      Mừng anh rể chị thoát khỏi cái nghiệp này nghen. Nghề chi mà khổ thật.

      Xóa
  2. Sang muộn chút, nhận tem bạc nha Thùy iu! Nghe thoang thoảng hương vị "Vịt chạy đồng"..Nhanh nhanh đăng tiếp để chị lại sang đọc nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là vịt chạy đồng thiệt chị Ngọc ui. Chợt nghĩ, chợt nhớ tới nó, em kể thui. Mà ...bận nhiều chuyện hóng hớt quá ... rảnh em kể tiếp chị nghe hén. hì hì

      Xóa



  3. Hình chụp khá ấn tượng, có bố cục, điểm nhấn đó 1
    Hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một lời động viên cho mình... cháy máy chụp hình lun nè. Thank cù nha bạn hiền. hì hì

      Xóa
  4. Bạn viết truyện này thật hay và giống cảnh đời thật. Hình chụp đẹp.
    http://i629.photobucket.com/albums/uu11/troimay/Chua-Hang-re.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền động viên mình cho mình có tinh thần tí xíu. Cuối tuần vui vẻ nha bạn ui. hí hí

      Xóa
  5. Ảnh chụp rất đẹp, rất nghệ thuật.
    Câu chuyện hồi đầu, việc bảo kê đàn vịt cũng như là bảo kê ... quán nhậu. Vô tư mà.
    Và. rồi...câu chuyện đến hồi... hấp dẫn đây.
    Cá rằng thế nào mụ vợ xinh đẹp mơn mởn một con ở nhà sau 3 mùa trăng hắn chưa về cũng sẽ gặp chuyện, không buồn thì.... vui.!!!!
    Chờ hồi kết có hậu ( hoặc vô hậu) nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ôm máy chụp từa lưa, hên xui, dính đc quả nào đc nhất là khoe á sếp Kiên ui. Mấy quả thê thảm giấu hết rùi. hé hé
      chít rùi, chưa viết tiếp mà sếp đoán kết quả xổ số thế này thì chắc em buộc lòng phải thay đổi cục diện để cho sếp có... cái chết bất ngờ mới đc. Ác ghê. bít thì... bí mật dùm em cái cho em khỏi mắc công động não nhiều chớ. hic hic

      Xóa
    2. ôm máy chụp từa lưa, hên xui, dính đc quả nào đc nhất là khoe á sếp Kiên ui. Mấy quả thê thảm giấu hết rùi. hé hé
      chít rùi, chưa viết tiếp mà sếp đoán kết quả xổ số thế này thì chắc em buộc lòng phải thay đổi cục diện để cho sếp có... cái chết bất ngờ mới đc. Ác ghê. bít thì... bí mật dùm em cái cho em khỏi mắc công động não nhiều chớ. hic hic

      Xóa
  6. CKN có tài nhập cuộc đọc cứ tưởng như chính NÓ tự nói lên. Thương Nó khổ lại nghỉ phúc bất trùng lai họa vô đơn chí. Bị cướp cạn ngoài đồng ... không khéo lại bị cướp cạn ở nhà nữa. Đàn ông chơi bời vẫn nói, chim ra ràng, gà mái ghẹ, mẹ một con. Bị cướp cô vợ ở nhà thì nó không còn là nó nữa rồi. Cầu trời cho nó tai qua nạn khỏi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hôm qua em gõ tới trả lời còm chú Bu, gõ 3 lần luôn mà vẫn không cách chi xuất còm đc, mạng cứ thoát ra. chả biết sao nữa.
      Em định kể tiếp theo hướng đó thiệt, mà bị chú Bu với anh Kiên bắt bài thế này chắc em...đổi hướng khác viết lại quá. hì hì

      Xóa
    2. Có thể vợ nó bị người ta cù rũ nó hiểu lầm sau đó đâu vào đấy
      Đừng để nó mất vịt, mất bố mẹ lại mất vợ con nữa thì tội nghiệp

      Xóa
    3. dạ, em sẽ cố cho hắn một cái kết có hậu tí cho đỡ tủi thân chú Bu hén. hì hì

      Xóa
  7. Một cảnh đời cơ cực,giữa thời buổi đang công nghiệp hóa nông thôn.Những thằng lưu manh vặt,giữa lúc đang xây dựng nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc.Và nhất là những tiếng lòng thầm kín thổn thức,một ước ao đơn sơ mà thiết thực,mong con được đến trường để học để có con chữ,không còn phải thừa kế cái gia tài"cây roi lùa vịt",lang bạt trong chốn bưng biền buồn thiu,bị người đời hiếp đáp,đành cắn răng mà nở nụ cười"xởi lởi",để nghe lòng quặn thắt.
    Thùy đã lột tả một cách sống động trong tận thẳm sâu,tiếng lòng thầm kín mà rất đời thường của một con người bình dị,thất học.Nhưng cái nhân ái thì bao la được tiềm tàng trong mọi nghĩ suy mộc mạc....
    Thùy càng viết càng hay....Chúc bạn hiền thành công !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi đó nhà mình nghèo lắm, nhưng nội mình vẫn cho tụi mình đến trường, dù nội mình chỉ học vừa đủ biết chữ thui, chưa hết cấp 1 nữa. Ông nội mình cũng thế. Nên khi viết, mình nghĩ tới bà nội mình cũng vậy á. Tiền toàn vay bạc góp, nhưng vẫn nuôi các cô chú, rồi đến đám cháu học tới nơi tới chốn. Anh chăn vịt này cũng vậy. Cũng nuôi hy vọng con mình thoát nghèo, sung sướng hơn mình bạn hiền hén.
      Mình k có thú vui, hay cách giải trí nào khác ngoài việc mỗi khi bùn, ngồi gõ chuyện nhỏ như vầy. Khi đó, mình đc buồn vui với nhân vật xíu xiu của mình mà quên đi cái thực tại chẳng có gì vui. Cảm ơn bạn hiền động viên và chia sẻ cùng mình nhé.

      Xóa
  8. Nghề chi cũng có cái khổ. Nhưng cái nghề này đúng là cơ cực quá. Xa vợ, xa con một mình lang thang dày đây mai đó. Rồi thì gặp những chuyện không hay, một thân một mình ở đồng không mông quạnh vậy mà ốm đau thì phải làm sao đây? Hơn nữa, lòng lúc nào cũng canh cánh nhớ vợ, thương con... mong đợi ngày về...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thường họ đi một nhóm ít nhất cũng vài người Tiểu Lông hổ ui. Chứ k phải 1 mình duy nhất đâu. Có điều tui chưa kể hết nên bà thấy vậy á.
      Mà thiệt, lùa vịt đi giữa đồng lang thnag vậy, ăn uống thất thường, rùi bịnh đau thì...nghĩ thui mà thương bà hén.
      Tui cũng mong cho hắn có ngày về ... bớt gập gềnh hơn tí bà ui. hic hic

      Xóa
  9. Đọc thấy thương quá, pà vui nhìu nhìu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thương hắn thiệt ông Ù hén. thank cù ông nha. hì hì

      Xóa
  10. Bài viết sao mà buồn và xót xa thay cho kiếp làm người ...một cuộc đời như thế ắt hẳn có rất nhiều trong cuộc sống này !!! Vậy chứ nhìn cô thôn nữ với chiếc áo dài thật xinh và chiếc nón bài thơ giữa cánh đồng ngan ngát cũng thấy ấm lòng ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều lắm chị. VN mình còn nghèo, nhất là torng vùng sâu vùng xa, nhiều lắm những cảnh còn bi đát hơn vầy nữa. Lắm khi ngồi đọc báo, nhìn họ mà em khóc ngon ơ. Mình sung sướng vầy mà đụng chút kêu khổ, kêu buồn. họ chẳng còn biết buồn khổ là gì, chỉ biết cắn răng mà cố bò qua thôi. tội lắm chị. Nhìn vậy mà mình mới quý trong hơn những gì mình đang có chị hén.

      Xóa
    2. À, em với bé Mai hẹn nhau chủ nhật nì đi chơi chụp hình mặc áo dài nè chị Oanh. Em mà có hình là em khoe chị nguyên một đống lun. Tại hum bữa thằng con em nó cho em có vài tấm thui. hí hí

      Xóa
    3. Àh ...vậy thì chị sẽ chờ xem Album áo dài của em đó Thùy nhen !

      Xóa
    4. Hông có đẹp, ú nu, mà cứ đòi khoe dí chị iu hoài. giống quỷ quá chị hén. hì hì. Ép chị xem hình cho đỡ ế đây mà. hà hà

      Xóa
  11. Tội anh chàng chăn vịt quá đi. Lần này anh rất cảm những từ, hành động của nghề chăn vịt cũng như của bọn xin đểu cấp làng. Anh cũng không ngờ dân miền Tây cũng lắm kẻ trời ơi đến thế. Và cũng rất thích cụm từ" bứng mía non cả cụm " rất chi là hình ảnh.
    Sáng nay sao thấy bình yên lạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em biết sao anh Thu cảm rùi, vì kỳ này em không dìm hàng đàn ông nữa, mà nâng đàn ông mấy anh lên quá trời chứ gì. Nói thiệt, mẫu hình anhchăn vịt này, là aoước của em đó. Một người chồng hiền lành, thật thà, iu vợ thương con thế thì không yêu mới lạ anh nhỉ. Hì hì

      Xóa
    2. Hu hu, kiểu ni chắc ước kiếp sau chúng mình làm anh chăn vịt thui, có bị..mọc sừng cũng kệ cha nó, Thu Nguyễn ui..

      Xóa
    3. Chăn vịt thì ok ngay, mà vụ mọc sừng á coi lại đi sếp Kiên ui. hì hì

      Xóa
  12. ''Thương anh chăn vịt buồn cười
    Đi chăn buổi sáng có người đàn ông
    Chỉ tay ăn nói lung tung
    Bĩu môi cười khẩy: Mọc sừng kìa cha''
    (Chế thơ vui của Nguyên Hữu)
    ---
    Nhà văn.. Tám đừng có nói ''đoạn tiếp theo và hết'' sẽ có cảnh như trong 4 câu thơ nha, tội lắm nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh đi chăn vịt đồng xa
      Cửa mình em mở người ra kẻ vào
      Đêm khuya canh vắng lao xao
      Có cha hàng xóm lẻn vào lại ra

      Xóa
    2. Cố gắng k để xảy ra án mạng nơi chòi vịt anh Định hén. Mấy anh chơi ác ghê, em chưa sổ xố mà anh dí mấy anh đây bao lô hết rùi thì em lỗ chắc lun . hic hic

      Xóa
  13. Bài viết khá chi tiết, đi sâu vào tâm trạng nỗi niềm hoàn cảnh của nhân vật nên rất sinh động, cuốn hút và hấp dẫn người đọc, tạo nên sự cảm thông, chia sẻ.... Bức ảnh đàn vịt trên kênh rạch cũng rất đẹp và nghệ thuật. Chúng bơi theo đội hình vòng cung nhưng đều hướng tập trung về phía trước gợi cho người xem sự tự tin và yên bình...
    Chúc em vui khỏe và nhiều may mắn thành công trong cuộc sống nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yên bình lắm anh. Bởi vậy khi k vui, em hay lang thang chụp choẹt vậy á. Tuy là chụp k đc đẹp như các nhiếp[ ảnh chuyên nghiệp, nhưng vì nó là của mình, nên thấy thương lắm anh ui. Lắmkhi cả buổi chiều đi chụp, chả có đc 1 tấm ra hồn, nhưng vẫn thích đi vậy á anh. hì hì
      Nghỉ lễ thiệt vui cùng gia đình nha anh.

      Xóa
  14. Chủ nhật nghỉ ngơi nhiều vui bạn hiền nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền thiệt nhiều nghen. Cả nhà cùng vui bạn hén.

      Xóa
  15. Coi xong ức muốn chết với lũ cô hồn kia quá...người nông dân một nắng hai sương,thân cô thế cô đã bị chèn ép đủ đường,ngay cả cái công việc như nuôi vịt cũng không yên nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế là còn chưa hết nữa đó anh ui. Ở ngoài có trường hợp bị chúng đánh cho nằm viuện lun đó. Không biết tình người họ để đâu nữa. Nghĩ cũng buồn quá anh hén.

      Xóa
  16. Chờ Tám viết tiếp nè . Cái cổ tui nó dài trời ơi lun òy .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ráng chờ tui tí nha bà. mạng lựu đạn quá, tui lựu đạn theo. he he

      Xóa