Nhãn

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Ô môi gọi nhớ thương về...



Sau vài ngày bệnh nằm bẹp giường, tôi tự vực mình dậy. Chào ngày mới với ly chanh mật ngâm, tuy hơi khó uống tí vì miệng vẫn  đắng nghét, chẳng muốn ăn uống gì, nhưng tôi vẫn chầm chậm  nhai nhuyễn cả vỏ chanh. Tôi nghe  người ta bảo như thế sẽ tốt. Ờ, tốt thì làm theo thôi. 

Hơi tủi thân một chút, tôi loay hoay xoay điện thoại. Muốn bấm số để gọi cho ai đó, nhưng rồi... chẳng biết gọi ai. Đôi khi thấy mình cô đơn đến lạ. Tôi cười một mình, chợt nhớ lời bài hát " Khi người lớn cô đơn ". Ừ, Sài Gòn đông vui lắm, Sài Gòn mênh mông lắm. Đôi mắt nắng tôi thương chắc lạc hồn rơi đâu đó. Chờ tôi ?!  Nụ cười rơi rưng rức vỡ...

Tôi gọi cho nội. Còn biết gọi cho ai nữa bây giờ. Tiếng nội cười làm lòng tôi ấm hẳn. Nội bảo :" Sáu mày hổng còn răng mà nó còn đòi rọc ô môi ăn kìa ... " Tôi nghe lời nội nói. Tôi vui theo tiếng nội cười. Gác máy rồi, ngây ngây nhớ.  Phải rồi, sắp hết tháng tư còn đâu.  Những cơn mưa hạ đầu tiên lúng phúng mái hiên đêm qua vẫn còn ươn ướt dấu. Mùa này, miền Tây quê tôi, rấm rức vào mùa ô môi hoa chín, gọi mùa trái mật môi về.

Như bao người con miền Tây, cái tên chi mà thiệt thà đến tội, chẳng chút mỹ miều : Ô môi. Nghe ... cùn cùn hơi đất, thần thật mùi phèn ấy nhỉ ! Ừ, phèn thế đó, nhưng thương, thương lắm. Cứ lầm lũi ven đê, ven rạch, cứ run rúc trong bờ bãi ngăn ngắt cỏ, cây ô môi lằng lặng lớn chẳng ai hay. Nó sần sùi quê mùa đến tội. Thế nên làm bạn với nó, chỉ có đám sâu bọ, rắn rít thi nhau đục mớ vỏ cây xù xì xủ xỉ  đó mà cấu véo. Đau đến mấy nó vẫn oằn mình im thinh chịu, chẳng hó hé nửa lời. Chưa kịp hớn hở vui mừng khi có tiếng trẻ con í ới nhau leo trèo chơi trò trốn tìm xôn xao con nước, cây ô môi đã ngầm ngậm buồn nghe câu mắng gọi con về :" Tổ cha tụi bây, cây đó rắn rít không đó, leo trèo cho  rắn cắn à "... Rồi lũ trẻ xa dần, rồi...một mình nó đợi... Mùa trôi tuồn tuột qua kẽ lá. Để rồi một ngày...

Khúc sông quê bừng lên sắc đỏ hồng rạo rực. Căng lồng ngực, nó trổ hoa  đến kiệt cùng. Hồng hồng biếc biếc ưng ửng cả bến sông  theo gió gieo hoa gọi  mưa về tình tự. Miền Bắc có đào phai, miền Tây quê tôi, đóa ô môi cứ ngum ngúm cháy rạng rỡ chẳng thua đào nổi danh nức tiếng kia là mấy. Chẳng ỏng a ỏng ẹo chê bai, cầu kỳ chăm chút chi cả, cứ đứng bờ đứng bụi mà tỏa hương đẹp đến nao lòng. Như cô thôn nữ gieo câu hò lờ ngăn ngắt cả bến sông, bông ô môi theo con nước lớn buông mình đỏ hồng vạt nắng. Trôi mênh mang. Mênh mang... Chẳng biết có cột nỗi sợi xanh đỏ nhớ thương nào vào trái tim chàng lãng tử không,  chỉ biết rằng, như tình người hồn hậu miền Tây, dẫu thời gian trổ hoa không lâu, bông ô môi cứ bung xòe nở. Như đã không thương thì thôi, cầm bằng đã nhận duyên của người ta rồi, là cứ thương hết dạ hết lòng chẳng mong mai này có nợ gì không. Lắm người mắng dại trách khờ, nhưng có mấy ai hiểu, thương mà, sao ai nỡ nào mang thương yêu ra đong đếm ? 

Lạ kỳ rằng bông ô môi rạng rỡ xinh tươi đến thế, vậy mà khi kết trái, lại cho ra những trái loằng ngoằng lõng thõng. Nhìn chẳng đáng yêu hay dễ cưng chút nào cả. Tôi còn nhớ hồi được về thăm ngoại trong bưng, muốn hái trái ô môi, ngoại tôi có cây sào ngoéo độc lắm. Tôi khi đó còn bé, chẳng biết ngoéo chi cả, cứ lon ton chạy dọc mé lạch, ngóng ngoại bên kia bờ hì hục ngoéo trái ô môi  để mang ra chợ bán. À, khi ấy, tuy xấu xấu thế, nhưng lại là món quà vặt được người xứ tui mê lắm đấy nhé. Tôi nhớ mãi những chiều chờ nội đi bán về, thấy bên quang gánh nội có giắt tòn teng vài khúc ô môi, là cả đám trẻ nhà tôi nhao nhao hẳn. Rồi xúm xít bên ông nội, nhìn ông nội dùng cái dao to, chẻ dọc 2 bên mép trái ô môi. Có lẽ, đây là loại trái mà khi ăn phải... dùng sức hơi bị nhiều ấy nhỉ ? Cái vỏ đen trùi trũi, cứng như đá thế kia, bàn tay bé xíu của đám trẻ nhà tôi chẳng thể nào suy suyễn nỗi nó cơ mà ! Cực khổ vậy đó, ấy thế, nên khi nhìn từng mắc ô môi đen mật tứa ra lồ lộ, bọn tôi đứa nào đứa nấy chảy cả nước miếng ấy chứ. Nhóm nhép nút hết lớp mật ngọt đến đen sít cả răng vẫn còn thòm thèm. Ăn một lát, là túi áo đứa nào đứa nấy lạo xạo mớ hột ô môi bé xiu xiu, màu vàng ngà ngà rất đẹp. Người ta nói hột ô môi nấu chè ăn ngon lắm. Thú thiệt, tôi tuy dân miền Tây  thật, nhưng tôi chưa từng được ăn chè ô môi bao giờ. Chỉ có ăn chè hột me thôi. Với tôi, hạt ô môi chỉ để dành chơi.. lô tô hay chơi đánh búng. Lắm khi chơi xong quên dẹp, bà nội tôi bực mình, hét ầm cả lên, cả đám sợ chết đi được, im thin thít không dám thút thít một tiếng. Nhớ lại mà thương ghê cái thời chi mà trong veo quá đỗi ! 

Hơn hai chục năm rồi. Ngày xưa muốn có khúc ô môi để ăn cũng phải chờ khi nội tôi bán đắt hết nồi cháo vịt mới vui cái bụng mà nhín chút tiền  ra mua cho bọn tôi ăn. Giờ thì, tiền tôi có thiếu lắm đâu, mà vẫn không mua nỗi cho mình một khúc ô môi trong ký ức. Sài Gòn đang vào mùa mưa. Rồi vài hôm nữa thôi, sẽ là những chiều mưa ngằn ngặt. Cho tôi tha hồ mà nhớ. Tha hồ mà ê a câu vọng cổ dặt dìu màu ô môi gọi nhớ thương về...

" Bông ô môi gió cuốn rụng đầy trên sông
...
Kẻ ly hương nay đã quay về
Sao trong dạ não nề
Hồi chuông buồn từ xa vẳng đưa... " ( * )



..............................................................................................................
( * )  Trích đoạn lý trong bài vọng cổ Bông Ô Môi của Soạn giả Viễn Châu





Khoe với bà con một vài hình ảnh ( tui chôm của anh Gu Gồ á ) về bông ô môi xứ tui. Giá mà tui tự chụp được, dù xấu hơn, vẫn cứ thích hơn là đi chôm để khoe thế này. hic hic


hình ảnh quen thuộc nơi bến sông  vào mùa ô môi trổ bông



 nhìn xa xa cũng khá giống hoa phượng  ghê 



 
 Hoa ô môi nhìn cận cảnh nè 


 Trái ô môi được bó như thế này bày bán ở chợ 

 Tách trái ra  nè 



.

63 nhận xét:

  1. quê qnh cũng có bông ô môi nửa, hồi nhỏ anh rất thích màu đỏ rực và vị ngọt riêng biệt của thứ trái chỉ toàn cây không thôi. may măn lắm hôm nay mới được tem vàng nhà em đấy. buổi sáng an bình em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bông của xứ mình mà anh, chắc miền Tây, tỉnh nào cũng có. Cần Thơ còn có bến gọi tên là bến Ô Môi ( có người đọc là Ô môn ) nữa á anh. Lầu lắm rùi em không đc ăn lại vị này. Ra chợ SG, cũng không thấy bán. giờ đồ ăn thiếu gì, còn ai đi ăn mấy cái linh tinh xa lắc nữa anh hén. hì hì
      Cảm ơn anh nhiều. Cuối tuần vui vẻ anh nhé.

      Xóa
  2. Bài về ô môi của em đầy xúc động mà gần gũi của một loài cây dung dị ở miền Tây.Đây là bài anh thấy thích !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cây này lâu lắm lun rùi anh, trẻ trẻ giờ chắc không mấy ai còn biết hay nhớ gì. Tự dưng em khùng khùng em nhớ hồi xưa chút thui. Cảm ơn anh động viên em út nhiều nghen. hì hì

      Xóa
  3. Dường như bây giờ ít thấy trái ô môi Tám nhỉ nhớ cái vị chát chát ngòn ngọt ghê...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cũng lâu rùi, mấy chục năm hơn rùi em cũng chưa đc ăn lại nữa chị My ui. Có dịp về quê thì lại không trúng mùa của nó. hic hic

      Xóa
  4. Cho chị một vé về tuổi thơ ! Nhớ ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Càng lớn, càng buồn, con người ta càng nhớ cái thời xa lắc chị hén ! hì hì

      Xóa
  5. Bông ô môi rơi rụng đầy trước ngõ .Nhớ thật nhiều những kỷ niệm ngày xưa .hihi
    QL sang thăm em , Chúc em nhiều sức khỏe và thành đạt trong cuộc sống nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mới snag nhà nah, đọc mẫu chuyện nhỏ với giọng văn mộc mạc, chân chất của nah, thương ghê đôi vợ chồng khù khờ nhưng đầy tình người ấy. LÂu lắm mới thấy anh Lạc về blog nhá. Cuối tuần vui nghen anh !

      Xóa
  6. cảm ơn bài viết về một loại cây mà ở trung bộ không thấy
    Với những KN đơn giản mà hoài nhớ CKN nhỉ,mỗi người chúng luôn có những nổi niềm của thơ luôn mang theo bên mình như một hành trang cho đời
    Thăm và chúc CKN an lành.Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cây này ở miền Tây quê em cũng không nhiều lắm đâu anh. vì là cây mọc hoang, không ai trồng hay chăm cả. giờ thì có nơi vẫn còn, có nơi không còn nữa anh ạ.
      Lâu lâu, tự dưng em nhơ nhớ cái ngày xưa ghê lun. dở hơi thiệt anh hén .

      Xóa
  7. Ôi ...bài viết thật dễ thương và đầy ắp kỷ niệm của thời thơ ấu . Đọc xong em làm chị nhớ lại cái thời bé xíu của mình : cũng ở miền quê chân chất với ông bà ngoại , rồi cũng cùng với lũ trẻ trong xóm đi thọc trái ô môi ...ăn xong mặt mày đứa nào đứa nấy cũng lem luốt đen xì ...nhưng mà nó vui và dễ thương gì đâu á !

    Chị cũng chưa từng ăn chè từ hột ô môi . Nghe lạ em nhỉ ? Chị chỉ ăn cơm của nó thôi ...hột thì lũ con trai thì dùng để chơi ...Hoa của nó đẹp quá , nhìn xa cứ tưởng là hoa phượng vậy đó . Màu đỏ thật rực rỡ giống như tình người chân chất của người dân Nam bộ ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thấy người ta chỉ cách nấu chè ô môi, mà kỳ công quá, chắc em chịu thui, bình thường đã không thích ăn chè rùi, giờ mà ngồi làm kiểu đó em thua. Nghỉ cho khỏe. Em thấy cô Sáu em nấu chè hột me ăn mà cũng cực lắm, đó là cái hột me nó bự hơn hột ô môi á chị.
      Em mắc cái bịnh hễ bùn bùn là...lôi chuyện từ đời tám quoánh nào đó ra nhớ. Nhớ dài nhớ dai mới ghê chị ui. Sài gòn mưa đc vài trận sơ sơ, giờ nóng hầm hầm. Đau hết cả đầu lun chị ui

      Xóa
    2. Nắng quá cũng bệnh mà lạnh quá cũng chẳng yên ! Ở bên đây chị cũng sụt sùi mãi thôi vì lạnh ! Em ráng uống thuốc và nghỉ ngơi Thùy nhé . Có bệnh như thế mới cảm thấy tủi và cô đơn em nhỉ ? Nhưng dù sao em cũng có nhóc bên cạnh nên cũng đỡ tủi phần nào ! Ráng khỏe trở lại để còn lo cho nhóc và còn viết lách đỡ buồn và còn để bà con vào xem nữa đó nha em ....

      Xóa
    3. Bịnh thời tiết thui chị iu ui. Tại em ít đi ra ngoài. cứ mỗi lần có việc, đi về, là bịnh. Chắc do sức đề kháng yếu thui, vài hôm là khỏi hà. không có gì đâu chị. hì hì
      Hơi tủi thân tí thui, chứ nhiều người vừa bịnh, vừa không tiền, lại chẳng có ai bên cạnh, họ còn tủi hơn em nhiều nữa á chứ. em vẫn còn thằng con em hú hí mà. hé hé
      Mấy bữa giờ công việc hơi bận tí, lại sắp lễ, em nôn về quê quá chị iu ui.

      Xóa
  8. Ô là đen, môi là một bộ phận trên miệng người. Khi ăn loài trái này môi người từ đỏ hồng chuyển sang đen thẫm. Zậy nên có tên gọi ô môi (hi hi).
    Hột ô môi ngâm nước nóng, xong bỏ vỏ và nhuỵ, chỉ lấy cơm hột có mầu trắng đục rửa sạch nấu chè... sau khi múc chén chè cúng, rồi dọn chè ra trên chiếc chiếu trải giữa sân trẻ con, người lớn vừa ăn vừa ngâm nga lời bài ca vọng cổ của soạn giả Viễn Châu mà thấm thía bao nỗi niềm cảm xúc... miền Tây mến thương !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trước khi nghe bạn giải thích bu tui cũng nghĩ như vậy. Ô MÔI vừa Hán vừa Việt nghe lạ và gợi cái gì đó dân dã gần gụi. Tui chưa đến miền Tây lại càng không biết ô môi, có lẽ phải ra chợ Vũng Tàu xem họ có bán không... hihi

      Xóa
    2. Thay lời của Thùy, mời bạn nghe Tấn Tài ca qua bài zọng cổ ''Bên rặng Ô Môi'' nha.
      https://www.youtube.com/watch?v=fZrzrroMVFk



      Xóa
    3. em chỉ nghe người ta nói là hột ô môi nấu chè ăn ngon thui, phải ngâm chi á, chứ em k biết làm. Anh Định coi bộ rành ghê hén. hì hì . em đọc bài anh viết, cách anh còm, em nghĩ anh ở miền Bắc kìa, k phải dân miền Tây đâu. Em thắc mắc đó nghen anh. Tò mò quá
      Lại còn biết Tấn Tài nữa mới ghê chứ ! hì hì

      Xóa
    4. Thùy ới ời ơi, anh ca zọng cổ hay lắm à nghen, qua nhà anh xem bài viết Về Miền Tây hén, MB cũng biết nghe zọng cổ Tấn Tài ca đó nghen, hi hi

      Xóa
    5. qua rùi, em hông thấy gì hết. Em kiện anh nè. hic hic

      Xóa
  9. Thùy khỏe hẳn chưa, ốm thì thương lấy mình nè, thương chi cái hoa ô môi đó... hihi. Lỡ đọc rồi KD cũng thương quá là thương. đây là lần đầu tiên KD biết về loài hoa này đó, không ngờ đẹp thế, mà ăn lại ngon đến ứa nước miếng. Quê Thùy đẹp quá, người dân qua những bài viết của bạn cũng thương quá yêu quá. Cám ơn Thùy về bài viết. Đừng bao giờ ốm nữa nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. khỏe như trâu già rùi bạn hiền ui. hé hé
      Mình quảng cáo chút xíu dùm miền Tây của mình đó mà. Coi có gì lạ lạ quen quen mình mang ra quảng cáo hết, coi có bạn nào động lòng, thương mình mà có dịp nào đó ghé miền Tây mình du lịch cho bít á. Gian lắm lun. he he

      Xóa
  10. CKN viết về vây Ô MÔI mà như viết về con người, như viết về một người bạn. Một người bạn ít có đứa nào dám chơi cùng vì sợ người lớn rầy la. "Thế nên làm bạn với nó, chỉ có đám sâu bọ, rắn rít thi nhau đục mớ vỏ cây xù xì xủ xỉ đó mà cấu véo". Người bạn Ô MÔI sao mà khổ, sao mà nhẫn nhục chịu đựng "Đau đến mấy nó vẫn oằn mình im thinh chịu, chẳng hó hé nửa lời". Không yêu quê hương, không yêu Ô MÔI thì không thể viết được những dòng xốn xang tâm huyết như vậy. Không chừng ở miền Tây nam bộ này duy chi có CKN yêu thương Ô MÔI đến thế. Mùa Ô MÔI sắp tới đây chắc được mùa to, nó phải ra nhiều hoa nhiều quả, để cảm ơn CKN chứ, cây cối thiêng liêng lắm đó CKN ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. giờ em về quê em, gần như em không thấy nó nữa chú Bu ui. Nhà em ở chợ, ngay trung tâm, ngày xưa thì còn có thấy, giờ họ xây nhà, làm đường, cầu khỉ cũng dẹp luôn rồi, thay bằng cầu bê tong, nên loài cây mọc hoang, lắm sâu, nhiều rắn này, lại không có hiệu quả kinh tế gì, gỗ nó cũng chả bán có tiền nên chả ai thèm ... thế nên, nó không còn ở khu vực gần nhà em nữa. Họa may, vào sâu trong đồng, trong bưng thì còn thui chú Bu ui.
      Kỷ niệm thời nhỏ xíu, dù muốn dù không, nó vẫn chiếm một vị trí nhất định trong lòng mình chú hén. Sao mà quên đc chứ ! hì hì
      Cảm ơn chú Bu đã động viên và chia sẻ cùng em. Ngày mới thiệt vui nghen chú Bu iu dấu ui !

      Xóa
  11. Một trang văn tả cảnh,tả tình rất đẹp,rất sinh động !Giọng văn mượt mà chân chất miệt vườn Nam Bộ,thỉnh thoảng được chêm vào vài từ đặc trưng miền Bắc càng ý nhị,du dương....Ui,bạn hiền tui tuyệt quá !
    Quỳnh cũng có thời gian ở Ô Môn Cần Thơ đó.Vẫn còn bà con ở đó.Đã lâu chưa về lại thăm.Bạn hiền làm mình chạnh nhớ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Á, vậy ra bạn hiền có xuống miền Tây quê mình rồi hả ? Cần thơ thì mình cũng hay xuống đó, chủ yếu là đi công việc thui. công ty mình có khách hàng ở dưới đó.
      Ở đó, tối ra công viên chỗ bến Ninh Kiều ngồi tán gẫu với bạn bè , gió mát lồng lộng, thích ghê bạn hiền hén..
      Thui, hy vọng cũng có một ngày nào đó, bạn hiền có dịp quay lại về dưới chơi nghen !

      Xóa
  12. Rất đằm thắm hoa ô môi.
    Thật tình thì anh chưa thấy hoa ô môi bao giờ, chỉ nhìn thấy quả ở chợ, nhưng cũng không biết là quả chi, nay thấy hình em đăng tải, mới biết là trái ô môi.
    Cái tên ô môi nghe sao sao ấy, như là là diêu bông, không có thật. Thế mà lại có thật.
    Kỳ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại cây nì chỉ có ở miền Tây thui, mà cũng mọc hoang, nên ít người để ý. Với lại tuy anh đi nhiều, nhưng đa số chỗ anh tới, là các địa d09iểm du lịch, khu trung tâm... nên không thấy cây này cũng là chuyện bình thường. Thấy trái cũng hay rùi sếp ui.
      L:á diêu bông - k biết cụ Hoàng Cầm đặt ra cái lá tên chi mà đẹp quá nên mấy anh cứ đi tìm hoài hổng thấy là đúng rùi. Cứ đặt lá mít, lá xoài, lá ổi gì đó thì ...bà chị trong thơ đó đâu có chờ lâu quá trời như vậy. hì hì

      Xóa
  13. Hoa ô môi chị chưa thấy bao giờ, cũng chưa biết có thể ăn được trái ô môi.Đọc bài viết của em, thấy thương quá loài cây mình chưa một lần nhìn thấy.. Nhìn xa, hoa ô môi đẹp đằm thắm em nhỉ..và bài viết của em cũng sâu đằm tình cảm với hoa trái ô môi..
    Chị mê nhất mấy tấm hình hoa ô môi..Đẹp quá chừng luôn Thùy ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc tại em thấy nó đôi lúc ... giống mình, nên hơi ưu ái đặc biệt tí chị Ngọc ui. Cây này ngoài Bắc chắc không có, nên chị không biết là đúng rồi. hì hì
      Hình em lấy rtrên mạng. Giá như mà tự chụp được, em thích hơn chị hén !

      Xóa
  14. Hoa ô môi thường có ở miền Tây Nam Bộ - anh chưa từng gặp nhưng vẫn thường đc đọc và xem qua sách báo loài hoa này đẹp như hoa anh đào của Nhật Bản. Đặc biệt là đc nghe bài hát BÔNG Ô MÔI do Hà Phương & Quang Lê trình bày có những câu:
    "Bông ô môi rơi đầy trước ngõ Theo gió chiều trôi cuốn tình ta
    Bông ô môi còn đây bao nỗi nhớ, dưới cơn mưa chiều se thắt lạnh hồn ai."... Nghe buồn làm sao! Nay đọc bài viết đầy tình cảm và kỷ niệm gắn bó của em với cây ô môi lại hiểu thêm một góc nhìn mới và thấy yêu thương thêm loài cây này biết bao!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái gì nó gắn bó với thời thơ ấu của mình, những tưởng rằng đã quên, nhưng một lúc nào đó bất chợt, nhớ đến da diết anh ạ. Ai cũng có một góc quê trong lòng mình. Dù đẹp hay xấu, dù buồn vui sướng khổ ra sao, vẫn không thể nào quên được. Có lẽ, em thương nó, vì nó mang hình bóng quê nhà em anh hén !

      Xóa
  15. Mình chưa được ăn ô môi. Hoa cũng chưa được ngắm ở ngoài đời. Nhưng từ xưa ở trên ảnh đã thấy qua và nhớ là chúng rất đẹp.
    Ký ức của nàng đẹp quá. Chúc nàng khỏe lại và không buồn nữa nha. Trời SG mưa như trút mà nàng còn buồn, còn khóc thì thủy triều dâng lên ngập lụt mất thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng kể chuyện ngoài Bắc cho tui nghe, cho tui đu theo. tui kể chuyện quê tui cho nàng nghe, kể qua kể lại, hồi tụi mình có... 2 quê lun. há há
      Tại kể lại nàng thấy đẹp vậy á, chứ hồi nhỏ, tui chả thấy nó đẹp gì hết nàng ui. Cứ mong mau lớn làm có tiền mua bánh ăn thui hà. hì hì

      Xóa
  16. Ngày xưa ở Cao Lãnh, anh em nhà mình cũng đi hái trái ô môi về ăn . Thật là lâu la lâu lắc rồi ... không còn nhớ hoa của nó nữa ! Bài viết của Đan Thùy gợi nhiều kỷ niệm tuổi thơ quá đi ! Cuối tuần chúc Mẹ Con an vui nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em ở Việt Nam, lâu lâu mới về quê một lần, muốn thấy bông của nó cũng khó. họa may trái thì còn có thấy. Cũng cả hai chục năm rùi, em có ăn được khúc ô môi nào nữa đâu chị iu .
      Cảm ơn chị iu thiệt nhiều. Cả nhà mình vui khỏe hết chị hén !

      Xóa
  17. Hình ảnh ngoài đời chụp vào ảnh bao giờ cũng đẹp.
    Con người, cuộc sống vào trang viết của Thùy bao giờ cũng rưng rưng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ảnh thường đến mấy, vào hình cũng thấy hay hay hén chị .
      Cảm ơn chị iu động viên em út thiệt nhiều nghen. Nghe chít torng lòng một ít lun. hì hì

      Xóa
  18. Hehehe đọc bài viết tui nhớ ông Tấn Tài quá, Vui pà á!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn tui nhớ ông Thần Tài ông ui. há há

      Xóa
  19. Mới nhìn thấy quả anh nghĩ nó là cây lòng mức quê anh. Hoa ô môi màu đỏ thoạt nhìn như hoa phượng từ xa.
    Thật ra từ nhỏ giờ chưa thấy ô môi, nghe tên cũng dễ thương lạ.
    Bài viết thật hay, anh nghĩ nó nên đưa vào tập văn của em sắp ra nắt. Anh rất thích bài này, hơi hơi bị giống của một nhà văn lớn á. Ngắn thôi nhưng lại ngấm lòng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời trời. Anh cho em đu dây điện hả ? Biết thế là dễ chết mà vẫn khoái, cười toe toét lun. he he.
      Giống phượng thiệt anh hén. Lá nó cũng nho nhỏ xíu xiu na ná thế á. Vậy mà, phượng thì ai cũng biết, ô môi... nhiều khi đến cái tên, người ta cũng gọi nhầm thành... ômô nữa kìa. nghe mà tủi thân dễ sợ lun anh. hic hic

      Xóa
  20. Ô mai ơi hỡi ô mai /
    Hoa thì đẹp thế trái gai vô cùng /
    Muốn ăn bóc vỏ hơi khùng /
    Nhưng vì vị ngọt muốn dùng nhiều hơn /
    Nghe kể ô mai hột tròn /
    Nấu chè quyến rũ môi mồm sành ăn /
    Mai mốt ta đi kiếm săn /
    Thưởng thức xem thử ô ngon môi nào./

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kiếm đc rồi, ăn xong rồi, bạn mới biết nó... " kinh hoàng " ra sao anh hén ! hì hì
      Ghẹo bạn tí, khi nào ăn thử xong, nhớ làm thơ cho mình cảm nhận của bạn hiền nghen.
      Cảm ơn bạn ghé qua chia sẻ cùng mình bạn nhé.

      Xóa
  21. Chị gái viết tản văn hya đọc thấy cảm động lắm lắm lun nà Chị ưi ! :x Ui đọc mà thương cái miền quê mộc mạc quá chừng đỗi lun dị đó...Én nhỏ um cả một bầu trời Quê vào lòng luôn nè ! Um cả cây Ô Môi tuy thân câ xù xì mừ với Yến nó kh xấu tí tẹo nào hết ạ, là bởi Hoa của nó rất ư là chẹp !Chụt chụttt Chị gái dễ thương của bé ạ :-*:-*.
    Ps:Yến em Quê VN cũng là dân MT nà Chị iu hihi.Cần Thơ á !
    Cà phê sáng hén Chị.
    http://i1004.photobucket.com/albums/af169/tieuyeu_nt/708a4ebe.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À, gái Cần Thơ, hèn chi, bé Yến xinh quá trời.
      Đẹp xấu là do người nhìn thui. Nhìn nó bằng mắt thường, thì thấy nó sâu bọ rắn rít cả bầy, trái ăn cũng chả ngon lành gì mà cực thấy tía lun. còn nếu nhìn nó bằng cái tình, tự dưng, thấy nó đẹp dịu dàng liền bé Yến hén.
      thank cù ly cà phê của cưng nhá. Lâu rùi, k ai mời cà phê, nên thèm mún chít. hì hì

      Xóa
  22. Mình chưa được thấy bao giờ. Bông và quả cũng giống hoa phượng ghê ĐT nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ở ngoài thì không giống lắm, nhưng vào hình, nhất là chụp xa, giống thiệt Thương hoài hén !

      Xóa
  23. Em gái iêu của chị ới ời ơi........Hôm nay mới vào lại và sang thăm em gái đây . Bài viết của em làm chị thương cảm lòng thấy rưng rưng thương em gái quá chừng chừng luôn ....Thương thiệt đó nghen! Vậy hôm nay em chị đã khỏe lại chưa nè? Em viết về cây ô môi làm chị cũng thèm luôn á, hồi nhỏ mẹ chị cũng hay mua trái ô môi về cho chị nhâm nhi, nghỉ cũng lạ cái múi ô môi có gì ngon đâu nè, vừa có mùi làm nhiều người khó chịu,cái múi có chút thịt nâu nâu giống như thuốc dán hiệu con rắn của tiệm thuốc Bắc còn lại toàn là gỗ, chỉ nhâm nhi chút xíu, vậy mà khi biết thưởng thức thì lại ghiền mới lạ, giờ nhắc lại biết tìm đâu ra hì hì hì .....
    Thăm em và mến chúc em gái của chị luôn vui và ấm áp bên người thân em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị iu lâu quá, gần cả năm mới quay lại blog nha. Lần đó nghe nhà chị có chuyện, em snag mấy lần, srùi... bặt tin chị lun. Đôi lúc nhơ nhớ em qua nghía nhà tí rùi lủi lủi về. bữa thấy thông báo chia sẻ của chị,. em mừng ghê lun. hì hì
      Em khoe 3hẳn rùi, em hay đau vặt vậy thui, chứ cũng k có gì nặng hết chị iu. Thấy chị khỏe, vui vẻ, trở lại chơi với mọi người là em mừng rùi. Nhớ ngày trước , cuối tuần là em hay hóng chuyện cười, thơ vui của chị xả xì trét á. hì hì
      Bình an thiệt nhiều nghen chị iu !

      Xóa
  24. Hầu như ngoài trung ko có cây này Tám à. Hoa của nó đẹp thiệt, còn trái thì nếu cho Giáo, Giáo sẽ làm... cây kiếm uýnh giặc giả chơi chớ hỏng biết ăn, hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. trời, trái này mà đánh thì... đau chắc chết quá chị ui. hông được đâu, chị iu chơi ác quá. há há

      Xóa
  25. Em viết về cây O môi đầy tình cảm, sianh động và đáng yêu ghê, bây giờ chị mới thấy hoa nó, đẹp quá. Chỉ tiếc là bây giờ rất hiếm gặp cây này, chỗ chị gần như không thấy nữa em ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỗ em cũng vậy, cũng không còn nữa chị ui, may ra vào sâu trong đồng mới có đó chị. Ngày xưa thì ngay trước cổng trường cấp 2 em học có 1 cây, giờ thì không còn nữa. Về ngang thấy trống trống cũng nhơ nhớ chị ạ.
      Cảm ơn chị iu ghé qua chia sẻ cùng em nhé. Bình anh thiệt nhiều nghen chị iu !

      Xóa
  26. Ở xa mỗi lúc nhớ quê
    Lại thèm một trái đê mê hương nồng....

    Trái cây ngon một, vị quê ngon mười, em nhỉ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính xác, trái ngon một, vị quê ngon 10. Tại... nhớ quá nên thấy nó ngon vậy thui chứ chắc gì ăn lại, vị ấy ngon đc như ngày xưa anh Tám hén !

      Xóa
  27. Bài viết thật hay, hình cũng đẹp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn động viên mình nghen. Tối vui nha bạn hiền !

      Xóa
  28. Muốn vô Miền Tây một chuyến để cảm nhận cái "cùn cùn hơi đất, thần thật mùi phèn" và để một lần nếm thử trái ô môi quá đi..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em tả thế thui, nó ngon vì nó gắn liền kỷ niệm với em. Chứ anh mà có ăn, chắc anh cũng chê mất quá. hì hì

      Xóa
  29. bài viết rất hay. Cảm ơn chị
    Chị ơi, chị cho em hỏi là chị có biết ở Sài Gòn chỗ nào bán trái ô môi không ạ.
    và tấm hình chị chụp là trái ô môi bán ở chợ nào vậy chị ?
    Em cảm ơn !

    Trả lờiXóa