Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Ai xui con sáo xổ lồng





Mỵ một tay khe khẽ vịn bầu ngực băng kín đang nhức buốt bởi vết mổ ban chiều, một tay chống giường ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường. Hình như điều ấy làm cho Mỵ có cảm giác đỡ nhức hơn. Mỵ ngủ không được. Cô lang thang mở cửa nhìn ra khoảng không om om. Hơn 2 giờ sáng. Những hàng cây xù xì tựa đầu vào mái hiên phì phò đánh giấc. Thi thoảng, có tiếng ếch nhái ì oạch  đâu đó tạt qua cũng không khuấy nỗi màn đêm đặc quoánh. Mỵ nhớ anh. Là nhớ thôi. Mà chắc cũng chỉ dám nhớ. Không biết giờ này anh đang... hay là... Mỵ thôi không nghĩ nữa. Tiếng thở dài trượt qua kẽ lá. Người ta nói yêu phải có niềm tin. Mỵ tin chứ. Mỵ tin tất cả những gì anh nói. Mỵ tin anh thương Mỵ như con trăng ngút ngắt trên kia. Dẫu bao lượt tròn khuyết đầy vơi, trăng vẫn âm ấp thả vàng tơ đan kín khung cửa - nơi mà đêm nào Mỵ cũng ôm bóng mình ngồi đó. Mỵ nhìn trăng. Nhớ lời anh hứa " tui thương em đến ba ngàn sáu trăm trăng mới hết thương". Mỵ tủm tỉm cười. Thương chi mà nhiều thế không biết. Mỵ có sống đến được chừng ấy đâu mà. Vậy đó, chỉ vậy đó mà Mỵ từ chối tất cả. Mỵ chờ anh. Chờ cái hẹn năm năm anh sẽ đón Mỵ về. 

Nhưng hôm nay Mỵ đau. Mỵ thấy tủi thân lắm. Ban chiều khi nghe anh nói anh xin nghỉ phép chạy lên thăm , Mỵ đã bảo anh đừng làm thế. Lương bổng anh có bao nhiêu đâu, anh lại còn lo cho mấy đứa nhỏ nhà anh nữa. Nghỉ làm rồi trừ lương, chạy xa hàng mấy chục cây số để thăm Mỵ rồi tụi nhỏ  ai lo. Đường xá lại xa xôi, Mỵ lại có thiếu thốn chi đâu, anh vì Mỵ mà đi như chạy giặc thế kia, lỡ anh có bề nào, Mỵ ân hận cả đời cũng không hết.  Mỵ không muốn vì Mỵ mà anh cực. Tội anh lắm. Thân anh gầy teo một nắm rồi mà. Mỵ đau thì cũng đã đau, anh có đến, có ôm Mỵ vào lòng thì Mỵ vẫn đau. Mỵ không hết đau được. Nhưng còn hai đứa con anh, cả đứa cháu họ ở cùng nữa, ai lo đưa đón, cơm nước cho tụi nó chứ ? 

Mỵ tựa nghiêng đầu, thờ ơ thả ánh nhìn hờ hững lướt qua màn đêm rưng rức, lòng rười rượi. Buồn vui một mớ rì rì. Chưa bao giờ Mỵ thèm một cái nắm tay siết chặt đến thế để ngăn thứ hổn độn cảm xúc đang chực vỡ.Có phải mười tám đôi mươi đâu mà lại nhũng nhà nhũng nhẹo thế này ? Nghĩ thế, nhưng đàn bà mà, dẫu có thế nào thì vẫn là đàn bà thôi. Vẫn những khát khao được che chở, được nâng niu. Miệng nói anh đừng lên nhưng lòng Mỵ vẫn cứ dõi ra đầu ngõ, thầm chờ cái dáng gầy gầy quen quen ấy. Mà có đâu! Nụ cười lặng lặng rơi chao chát.

Mỵ lặng lẽ đi vào phòng, ngồi nhìn thằng con đang say ngủ. Thi thoảng, nó nhếch mép cười vô thức trong mơ. Mỗi lần nhìn nó, Mỵ lại tự hỏi không biết quyết định ngày ấy của mình là đúng hay sai. Nhưng lúc ấy Mỵ sợ. Nhìn những đồng tiền Mỵ chiu chắt dành dụm lần lượt bay đi theo từng đêm theo dõi bóng lăn của chồng, những món nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống... Mỵ sợ lắm. Khóc cạn nước mắt, bao lần hứa hẹn ... cuối cũng vẫn thế. Chủ nợ chửi bới, lãi mẹ đẻ lãi con...  Những giấc mơ nhập nhòa hình ảnh thanh xà ngang với chiếc thòng lòng thít chặt vào cổ Mỵ mỗi lúc một dày đặc. Không ! Mỵ không muốn chết. Đứa con bé bỏng của Mỵ sẽ ra sao. Mỵ là đứa không cha không mẹ, nên Mỵ muốn, muốn con mình phải tròn đầy. Nhưng càng vá lại càng rách. Lỗ hỏng như vết thương lở loét lan nhanh. Không còn cách nào khác đành mang tiếng phụ người vậy. Mỵ mỉm cười chua chát nhìn con, tay vuốt mớ tóc tủn ngủn của nó mà thèm ôm nó vào lòng biết dường nào. Đấy, cũng là mẹ, nên Mỵ hiểu tình cảm của anh dành cho các con mình. Mỵ đâu thể vì hạnh phúc riêng của mình mà đạp đổ mái ấm của người khác. Có mơ thêm vạn lần Mỵ cũng không thể mơ nỗi Mỵ lại thương anh. Chẳng biết từ khi nào, Mỵ thương cho những thiệt thòi anh phải chịu. Thương hình ảnh ba cha con lủi thủi bên mâm cơm; thương anh một tay trong ngoài vừa lo công việc vừa chăm sóc gia đình vì lấy phải một cô vợ vô tâm; thương cả sự hy sinh mà anh hay thủ thỉ với cô rằng " dù anh không còn chung sống như vợ chồng, không còn tình cảm gì với vợ, nhưng nghĩ tới con, anh phải ráng chịu đựng cuộc sống ngột ngạt này "...  Chẳng bao giờ Mỵ lại nghĩ mình trở thành kẻ thứ ba đáng khinh như vậy. Mỵ còn nhớ cái ngày Mỵ nhận ra anh luôn ở trong suy nghĩ của Mỵ, khi vui Mỵ nghĩ ngay đến anh, lúc buồn Mỵ cũng chỉ muốn được nghe anh nói :" Thôi mà, không sao đâu "... Khi ấy, Mỵ đã lặng lẽ rời xa anh , vì Mỵ biết, anh không dành cho Mỵ. Dù có ra sao, anh cũng là người có gia đình. Đó là sự thật không khác đi được. Nhưng rồi, như một trò chơi của số phận, đi thế nào rồi cũng lại gặp nhau. Một vòng tròn nghiệt ngã. Giá như Mỵ ít nghĩ đi, giá như Mỵ cứ cắm đầu vào yêu anh như mụ góa khát tình mặc kệ người ta xì xầm dòm ngó,còn đằng này, Mỵ chỉ dám len lén yêu, dấm dúi nhớ. Mỵ nhìn trăng, Mỵ nhớ lời anh hứa. Mỵ nhìn nắng, Mỵ nhớ tiếng anh cười. Mỵ buồn, Mỵ ngó màn đêm câm câm, Mỵ thấy ánh mắt anh ở đó.  Mỵ nâng niu từng bài thơ anh dấm dúi tặng cho Mỵ như báu vật. Những món quà anh tặng : cây viết nhỏ xíu, vòng tay con con hay mớ lá nhãn lồng anh phơi khô mang xuống cho Mỵ uống vì nghe Mỵ mất ngủ... Tất cả dù chẳng đáng giá gì, Mỵ vẫn ngày ngày mân mê nó như thứ chứng nhân cho tình yêu của anh với Mỵ. Rồi Mỵ mơ. Mơ Mỵ gối đầu lên chân anh, tay anh se se từng lọn tóc con con của Mỵ. Hai đứa cứ thế lặng im, ngồi nhìn màu xanh ngút ngắt của đám lúa đòng đòng đưa hương ngòn ngọt. Hình như có chiếc hôn xíu xiu phớt lên má Mỵ. Mỵ cười ưng ửng. Mỵ... giật mình. Giấc mơ bay mất. Mỵ cười. Cười một mình như khóc. Chao ôi ! Mỵ đang làm gì thế này ?


Có tin nhắn. Mỵ mở máy. Là Sếp. Mỵ hay gọi như vậy, dù trong thâm tâm Mỵ, Sếp như một người anh lớn. " Sáng nay em có đi thay băng không, anh sang đón em đi nhé ! ". Sếp lúc nào cũng thế. Êm êm như con sông phù sa lằng lặng sau nhà Mỵ ở quê ngày xưa. Chẳng khi nào Mỵ thấy con sông ấy giận dữ cả. Mỗi khi Mỵ buồn, Mỵ hay trốn ra sau hè, ngồi ném những viên đất bùn khô cứng lên mặt sông trút hờn trút tủi. Sông cứ ngửa lòng đón nhận. Những vòng tròn hờn tủi lan đi. Mỵ mặc nhiên rằng dù Mỵ có làm gì, có quẳng bao nhiêu bực dọc cào nát cả mặt sông ra đi nữa, thì sông vẫn thế. Mỵ đâu biết rằng, dù con sông không biết khóc, nhưng vẫn lâm râm đâu đó trong con nước lớn ròng mỗi ngày những thì thầm đau đáu. Ờ mà cho dù Mỵ có biết, Mỵ cũng có dám mở lòng ra đón khúc sông êm đềm ấy đâu. Vì Mỵ đã có anh. Đã có người trong lòng rồi mà còn gieo hy vọng cho người khác, đó là tội ác. Là lừa gạt tình cảm người ta. Mỵ nghĩ vậy.  Dù mỗi lần chạm phải ánh mắt vời vợi nỗi niềm lặng lẽ của Sếp, Mỵ thật lòng không muốn dừng ánh nhìn trên gương mặt ấy thêm một giây nào nữa. Mỵ cảm thấy mình là kẻ có lỗi.  Nên  chẳng suy nghĩ nhiều, Mỵ nhẹ nhàng nhắn tin cho Sếp :" Em đi rồi. Em cũng sắp về luôn rồi . Em vẫn ổn". Xong, Mỵ  lò dò chuẩn bị bữa sáng cho con, í ới gởi con cho hàng xóm, bắt cho mình chiếc taxi. Lòng chợt thèm thèm một điều gì mơ hồ quá đỗi...


( trích Nhật ký những ngày Nắng ngược đường )...

32 nhận xét:

  1. Hay thế! Cái Mỵ cũng đa sầu, đa cảm dữ. Anh nghe người ta nói: phụ nữ đa sầu, đa cảm thường hay mệt mỏi lắn. Nhưng sao chuyện này anh cứ thương thương làm sao ấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ hay đa sầu, đa cảm. Đàn ông lại đa tình , đa đoan đa mang. Khổ từ chữ "đa " mà ra. Giá như phụ nữ dửng dưng kệ mịa mọi thứ đi, giá như đàn ông đừng thứ gì cũng tham mà ôm vào, già không bỏ, nhỏ không tha... thì có lẽ... hổng có chuyện gì cho em tám tào lao cho đỡ bùn rùi anh nhỉ. hì hì

      Xóa
    2. Cái tựa bài nghe nhấp nhô. Chẳng ai xui sáo cả. Sáo tự chui vô lồng, rồi sáo tự chui ra. Đúng không nào. Hihi...

      Xóa
    3. hỏi sáo á, hỏi em, em biết hỏi bây giờ anh ui ? hì hì

      Xóa
  2. Mỵ đã rõ,còn sếp chưa tường.Nếu thắt thêm một cái gút,hạ hồi mới thấy được hết sự việc diễn biến trong một bối cảnh xuyên qua dòng chảy thời gian...Có lẽ chỉ đoạn trích.
    Chúc bạn hiền nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rùi bạn hiền, chỉ là một đoạn trích trong chuỗi ngày dài mà niềm vui đếm chẳng quá bàn tay, khoảng hụt hẫng sau nó là cả đời sau không biết lấy gì xóa hết. Mình định úp dần, nhưng có lẽ nên thui vậy. hì hì

      Xóa
  3. Ôi, sao mà khổ thế cơ chứ. Người thương mình, muốn chăm lo cho mình trọn vẹn thì không thèm. Bình yên không muốn cứ muốn bão giông, chao chát vây quanh. Buồn quá nàng ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con tim có lý lẽ riêng của nó mà nàng, chứ 1 + 1 = 2 như toán học thì còn gì để nói nữa Tiểu Lông hổ ui. hì hì

      Xóa
  4. Thăm CKN với cái Mỵ thật đa sầu đa cảm
    "...Tất cả dù chẳng đáng giá gì, Mỵ vẫn ngày ngày mân mê nó như thứ chứng nhân cho tình yêu của anh với Mỵ. Rồi Mỵ mơ. Mơ Mỵ gối đầu lên chân anh, tay anh se se từng lọn tóc con con của Mỵ. Hai đứa cứ thế lặng im, ngồi nhìn màu xanh ngút ngắt của đám lúa đòng đòng đưa hương ngòn ngọt. Hình như có chiếc hôn xíu xiu phớt lên má Mỵ. Mỵ cười ưng ửng. Mỵ.."
    Chia sẻ với diễn biến tâm lý phụ nữ
    Chúc an vui.Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giấc mơ càng đẹp, thì sau khi tỉnh mộng, nỗi hụt hẫng càng lớn phải không anh hén ?
      Cảm ơn anh ghé qua chia sẻ cùng em. Cả nhà vui khỏe anh nhé.

      Xóa
  5. Đọc thấy cũng thương cô gái pà hén!

    Tối an lành á!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, đừng thương ai hết, đừng gieo tội nghiệt cho người ta là người ta cảm ơn ông lắm lun rùi. hì hì

      Xóa
  6. Thật trớ trêu phải không em ? Phụ nữ là thế ấy ! Rất đa sầu , đa cảm và dễ tin để rồi phải chịu đau khổ một mình . Thôi thì phải nhìn thấy thực tế để có sự lựa chọn đúng đắn cho cuộc đời vì cũng chẳng muộn màng gì phải không cô Mỵ đáng thương kia ơi ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đặt cược hạnh phúc cả đời mình vào thứ trò chơi may ruổi của tình yêu, khoảng hụt sau đó, có lẽ, cũng không còn đủ niềm tin mà dấn bước nữa đâu chị nhỉ ? Hy vọng Mỵ sẽ may mắn, ít ra là hơn em. hì hì

      Xóa
  7. Phụ nữ muôn đời vẫn khổ vì tính đa cảm và hi sinh ấy thôi em ạ
    Chúc em tối an vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ mà chị, nghĩ mình thiệt thòi vì người mình thương là điều xứng đáng, chỉ tiếc là..." tưởng nước giếng sâu nối sợi gàu dài. Ai ngờ giếng cạn.... "
      Cảm ơn chị iu ghé qua chia sẻ cùng em nhé. bình an nghen chị !

      Xóa
  8. Giờ thì trong Mị còn thương người ý nhiều không.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn thương hay không không còn ý nghĩa gì với một người đã chết rùi Lão ạ.

      Xóa
  9. Bài viết hay, nhưng câu này mới thực sự là Mỵ "Mỵ chỉ dám len lén yêu, dấm dúi nhớ"
    Yêu sòng phẳng đã khổ, yêu len lén, nhớ dấm dúi còn khổ đến ngần nào hở trời

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khổ thật chú Bu á. em định úp tiếp mà sợ chạm phải nhiều thứ nên thui, cho Mỵ ngủ yên lun với mối tình câm của cô ấy thì tốt hơn. hì hì

      Xóa
  10. Lần đần Yến thăm Chị đọc bài viết thật buồn và cảm động !
    " Dù có ra sao, anh cũng là người có gia đình. Đó là sự thật không khác đi được. Nhưng rồi, như một trò chơi của số phận, đi thế nào rồi cũng lại gặp nhau. Một vòng tròn nghiệt ngã. Giá như Mỵ ít nghĩ đi, giá như Mỵ cứ cắm đầu vào yêu anh như mụ góa khát tình mặc kệ người ta xì xầm dòm ngó,còn đằng này, Mỵ chỉ dám len lén yêu, dấm dúi nhớ. Mỵ nhìn trăng, Mỵ nhớ lời anh hứa. Mỵ nhìn nắng, Mỵ nhớ tiếng anh cười. Mỵ buồn, Mỵ ngó màn đêm câm câm, Mỵ thấy ánh mắt anh ở đó. Mỵ nâng niu từng bài thơ anh dấm dúi tặng cho Mỵ như báu vật. Những món quà anh tặng : cây viết nhỏ xíu, vòng tay con con hay mớ lá nhãn lồng anh phơi khô mang xuống cho Mỵ uống vì nghe Mỵ mất ngủ... Tất cả dù chẳng đáng giá gì, Mỵ vẫn ngày ngày mân mê nó như thứ chứng nhân cho tình yêu của anh với Mỵ. Rồi Mỵ mơ. Mơ Mỵ gối đầu lên chân anh, tay anh se se từng lọn tóc con con của Mỵ. Hai đứa cứ thế lặng im, ngồi nhìn màu xanh ngút ngắt của đám lúa đòng đòng đưa hương ngòn ngọt. Hình như có chiếc hôn xíu xiu phớt lên má Mỵ. Mỵ cười ưng ửng. Mỵ... giật mình. Giấc mơ bay mất. Mỵ cười. Cười một mình như khóc. "
    Yến xin được chia sẻ cùng người con gái trong bài viết của Chị ạ !Yến chúc Chị luôn vui ,gặp nhiều may mắn trong CS nhé Chị !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Yến đã ghé qua chia sẻ cùng chị. Ừ, phụ nữ mình mà, ai khi yêu cũng thế htui Yến hén.
      Ngày nha em !

      Xóa
  11. Bài viết rất hay (có thể như một truyện ngắn), lời văn thật trau chuốt, nội dung viết về nhân vật Mỵ thật cảm động, tình yêu thật nồng nàn nhưng cũng đầy cảm thông, cao thượng và vị tha, thật nhân văn... đáng trân trọng !
    Lần đầu qua nhà thăm Thuỳ (hình như vậy - Thuỳ), được đọc bài viết thật ấn tượng. Chúc chiều cuối tuần nhiều ý nghĩa, sâu lắng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu bao giờ cũng đẹp, nhìn mọi thứ thật đẹp, thật thơ. Khi yêu nhau thật lòng, chắc ai cũng sẽ nghĩ cho người mình yêu nhiều hơn bản thân mình anh hén.
      Cảm ơn anh Định ghé qua chia sẻ và động viên em. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  12. Mỵ ơi, nghĩ ngợi gì nhiều cho mệt! Yêu được cứ yêu đi. Yêu một mình, yêu hết mình, yêu cho mình. Khi nào tỉnh cơn mơ, hết yêu ngay! He he...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi tỉnh cơn mơ, Mỵ ngồi vá vết thương lòng chắc cũng mất cả chục năm nữa, lúc đó già ngắt rùi, nghỉ yêu lun chị ui. hì hì

      Xóa
  13. Không biết phải nói gì ,khóc thôi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, tui cũng vậy. cũng k bít nói gì, nhìn ...mà lặng lòng khóc thui cho đỡ tủi. hic hic

      Xóa
  14. Tám còn trẻ nên cứ yêu đi, dù biết yêu là khổ. Đên một lúc nào đó, lòng ta cạn khô, lạnh băng rồi, thì dù có muốn yêu cũng ko thể được. Đó mới thiệt là buồn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trẻ gì nữa chị iu, già rui, đâu còn sức mà bon chen dí người nữa.
      Thui, về am đốt lá viết blog cũng bớt bùn tẻ rùi chị hén. Em chỉ cầu bình an thui, mong rằng đừng sóng gió nào kéo qua nhà em nữa là vui lém lun rùi. hì hì

      Xóa
  15. Chị gõ cái cmt cho em biết chị có qua thăm em . Nhưng đầu óc đang mụ mị không đọc nổi ... Đọc và thẩm thấu sau nha cưng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị iu là còn lâng lâng sau chuyến đi Đà Lạt chứ gì. hì hì.
      Em xem ảnh bên blog chị rùi, nhiều ảnh đẹp quá, có điều hum bữa xem em hơi bùn bùn nên k gõ gì cả thui. hic hic

      Xóa