Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Chuyện của nó ( 3 )



Tám tiếp ...


Năm đó, nội nó nghỉ bán. Xếp lại đôi quang gánh đã theo nội mấy chục năm nay. Do cô nó ở xa bắt đầu làm ăn được, và cô nói nội nghỉ bán , cô sẽ lo cho nội, tuổi nội lúc đó cũng lớn rồi. Cô sợ lỡ trời mưa gió, lỡ nội đi không vững, lỡ có chuyện gì làm sao...Như một giấc chiêm bao, sờ vào hiện thực nó vẫn cứ ngỡ nó đang mơ ngủ. 

Cũng từ đó, nội nó  thôi không còn  mắng nó nữa. Kinh tế trong nhà thay đổi, dù vẫn nghèo, nhưng không còn cảnh chạy chợ, không còn cảnh trưa len lén lại nhà người ta, chực trước hiên nhà chờ người ta ngủ dậy để xin vay chút tiền góp cho cháu con ăn học. Nó không còn gục đầu bên mấy thau lông vịt nữa. Nó nhớ, lúc đó, nội có nói với nó : " Ráng học để làm ông làm bà. Mày mà hổng lo, nữa ra đường người ta kêu bằng thằng, bằng con ". Chỉ có vậy. Nội nó vốn ít học, hình như chỉ mới biết đọc biết viết mà thôi. Những lời nội nói cứ tự nhiên  như con sông, con rạch . Nội chưa bao giờ cầm tay nó, hay nói một câu nào âu yếm.  Nhưng chỉ một câu thôi, nó thấy cả cái chan chứa trong lời nội nói. Nó càng lớn, càng giống tính của nội. Nó nghe nội nó bảo thế.

Chuyện vui thì qua mau, con người ta ít khi nào nhớ. Cười xong rồi lại quên ngay. Nhưng nỗi buồn chẳng khác nào a-xít, cứ bào mòn, cứ làm cho vết thương hoại tử chết dần. Lạ là con người sao chẳng chịu vun niềm vui, để cười, để lạc quan, để thấy mình thèm được sống. Sao mãi ôm  đau khổ,  ray rứt để tự làm khổ bản thân ? Nó nghĩ như vậy. Có lẽ với suy nghĩ đó , nên nó vô tư sống, vô tư tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong cuộc đời của nó. Chỉ ba năm trung học- nhưng là cả những ký ức đẹp nhất mà nó có. Và chắc cũng vì ham sống, cũng vì vội vàng uống hết những vị ngọt hiện tại, nên nó trở nên rạng rỡ. Bạn bè quý nó cũng từ đây. Và rung động đầu đời  cũng từ đây. Sau đó, nó chưa từng có cảm giác như thế với bất kỳ ai . Thật trong trẻo.



Trưa hôm ấy, như mọi lần, nó đem vở ra học bài, ôn bài sáng vừa học xong và chuẩn bị cho bài ngày mai tới lớp. Bất chợt, từ trong quyển vở của nó, rớt ra một lá thư được xếp...không thể cẩn thận hơn. Cha mẹ ui, nhỏ lớn nó chưa từng thấy ai xếp thơ độc địa như thế này. Nó loay hoay mở hoài mà hổng biết mở chỗ nào  mặc dù thư không hề có bao thư đâu nhé. Nó sợ rách thôi. Mở mãi không được, nó bắt đầu vạch mấy cái kẽ coi có nghía được chữ nào không ? Và nó...bất giác cười, rộn rã một niềm vui là lạ. Chữ của Duy - người ngồi cạnh nó suốt gần 3 năm nay. Nó không mở nữa, giấu lá thư vào cặp . Lạ thật. Nó không nghĩ lá thư này lại là của Duy vì có bao giờ Duy nói gì với nó đâu. Có chăng là nó hay ghẹo Duy. Nó nói gì Duy cũng cười. Nó đi ăn ở đâu đã đời xong lén quẹt nước mắm lên mũi Duy, áo Duy, Duy cũng cười. Thậm chí có lần ra chơi, nó chẳng đi chơi, cứ ngồi nhìn Duy chầm chầm khiến Duy đỏ cả mặt. Duy đi ra, nó không cho, cứ kéo áo kêu ngồi đó cho nó nhìn.

- Nhìn gì vậy ? - Duy có vẻ hơi ngài ngại, mắc cỡ. 
-  Ui, ông ui ! Mắt ông đẹp quá há, má ông hồi đó có bấm lông mi cho ông không mà sao nó cong dzữ vậy ?
Nó giả vờ điên hỏi cho có hỏi. 

 Duy cười bẽn lẽn như con gái. Nó lại nhoi :
-  Ui, ông cười cũng đẹp nữa nghen ! Răng ông đều hén ! Răng tui xấu quắc hà !
Duy cười, nhìn hiền ui là hiền. Nó không tha :
- ời gì ? ời nữa tui bẻ răng ông cho giống răng tui luôn á ! 

 Nó nói, dù trong đầu nó không hề nghĩ vậy. Nó thích chọc Duy, đơn giản chỉ vì Duy hiền và ít nói nhất lớp. Nó thì nói nhiều quá nên Thầy xếp Duy ngồi cạnh cho nó hết nói. Nó ghét. Nên nó tìm đủ mọi cách để đầu độc Duy phải nói giống nó. Và nó thất bại toàn tập. Chỉ có một mình nó độc thoại, còn Duy, vẫn chỉ cười. Cười hiền đến tội.

Đố mấy bạn thấy có con gì trong hình của tui chụp nè ? Trừ cái ông đội nón ra nghen !

Thế mà nay Duy dám cả gan viết thư cho nó. Không biết là nói...thương nó hay...chửi nó cũng nên. Và nó quyết định giữ nguyên hiện trường, sáng mai ôm lá thư .... nhờ Duy mở giúp. Duy bối rối thấy rõ khi nó xòe lá thư ra, ngu ngu nhờ vả :
- Ê, ông đưa cho tui mà tui mở hổng được, ông ém lựu đạn ở trổng hay sao mà gói kỹ thế. Mở ra dùm tui đi.

Duy có vẻ sượng, quay mặt đi. Rồi bất giác Duy quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt nó. Đó là lần đầu tiên nó cảm thấy....tim mình chợt ....không biết tả làm sao. Nó cụp mắt xuống,lãng tránh.  Duy cứ ngồi thế nhìn nó. Không né, không cười như mọi khi. Cái  ánh nhìn ám ảnh đến lạ. Nhìn gì mà nhìn thế có chết nó không chứ ! Từ đang là kẻ giương giương tự đắc, chợt nó trở nên ỉu xìu như bong bóng hết hơi.
- Thui, hổng mở thì thui, hổng thèm. 

Nó úp mặt xuống bàn. Lá thư vẫn nằm trong tay nó. Chợt nhè nhẹ, nhè nhẹ, lá thư rón rén rút đi. Duy mở ra và đặt lại tay nó. Hình như lúc đó tay nó run lên. Một thứ cảm xúc ngọt ngào y như trong truyện Quán Gò Đi Lên của Nguyễn Nhật Ánh mà nó đang đọc. Giọng Duy nho nhỏ:

- Mở rồi đó, đọc đi, đừng cười nha.

Và Duy bỏ ra ngoài. Y như chạy trốn. Sau lưng, nó khúc khích cười đắc thắng.


Tui cũng bỏ chạy...theo Duy. Sợ nó lun á !

36 nhận xét:

  1. Nhưng nỗi buồn chẳng khác nào a-xít, cứ bào mòn, cứ làm cho vết thương hoại tử chết dần. Lạ là con người sao chẳng chịu vun niềm vui, để cười, để lạc quan, để thấy mình thèm được sống. Sao mãi ôm đau khổ, ray rứt để tự làm khổ bản thân?
    VDT viết nhiều bài tự nhiên và hay, LB thích!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh động viên em. Thực ra là tại em ít có nghĩ sâu hay lâu một vấn đề gì, em chủ yếu làm việc cảm tính lắm, nên em mới nghĩ thế, nghĩ đơn giản chút cho khỏe thui anh ạ !

      Xóa
  2. Những câu chuyện ở nhà VDT, nếu xuất bản than2h sách, chắng chắn Nguyễn Ngọc Tư và nhiều nhà văn khác phải tìm đọc thôi....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị Tư và mấy chú , mấy bác nhà văn gì đó có đọc hay có thèm ngó không em hổng dám quan tâm hay nghĩ tới. Chỉ cần những gì em chia sẻ ở đây, được anh, được các bác, các chú, các bạn mà em biết, chịu khó bỏ chút thì giờ ghé qua, tám vài câu với em, là em đã vui lắm luôn rồi. Còn gì quý hơn sự quan tâm chân thành của những người bạn xung quanh mình anh hén !
      Mong anh cả tuần vui vẻ nha anh !

      Xóa
  3. Truyện cháu viết rất dễ thương . Tự nhiên và thành thật . Chúc mừng cháu .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu chỉ kể lại thôi ạ, nghĩ thế nào phụt ra thế ấy nên...cũng ngô nghê lắm. chú khen, cháu sướng quá chừng, cháu cười hì hì nè.
      Mấy bữa giờ nhà chú nhiều bài hay lắm nghen. Cháu qua đọc liên tục luôn mà chưa hết nữa. Hình như chú mới up lên mấy bài từ nhà cũ mang sang hả chú? À, bữa nay háu nghe có nhạc nữa, hay ghê á.
      Chúc chú thật vui, thật khỏe,chú nhé !

      Xóa
  4. Có thời nào đẹp bằng thời áo trắng...Thùy há !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái này là đúng nè. Nhớ lại vui Như hén !

      Xóa
  5. Hỏng hiểu sao, mở blog của bạn lên đọc thì được, còn mở blog của mình lên viết thì ông Google hỏng cho. Thiệt lạ hết biết!
    Mà hỏng hiểu sao, mình rất thích đọc những câu chuyện của bạn, rất bình dị, đời thường nhưng lại dí dỏm và sâu sắc.
    Và qua đó mình mới hiểu được rằng ở bạn có những điều mà mình không có.
    Chúc bạn luôn lạc quan, yêu đời và ham viết nhé bạn của tôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình vào nhà bạn mình đọc được mà. Có điều hơi khó thấy và khó tìm chỗ để đọc. Mình qua mấy lần mới tìm được đó. chắc do bạn chọn kiểu blog quá. Mình nghĩ vậy. Nếu có thể, chữ to lên chút thì coi đã hơn.
      Cảm ơn Bạn hiền nghen. Qua nhà bạn thấy im im hoài mình hơi lo lo nên hỏi bạn vậy thôi. Khi nào ổng, sắp xếp được thì ô-la cho mình mừng nghen !
      Mong bạn tui gặp nhiều may mắn, sóng to sóng nhỏ gì cũng vượt qua hết nha bạn !

      Xóa
  6. Chuyện học trò này hơi bị độc ,à nghen !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bình thường thui mà anh, học trò đứa nào hổng độc như vậy chứ ! hì hì

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Bà làm thầy bòi thì coi như...công an hốt bà sớm. Biết sao hông ? Tui méc á.
      Để nó hỏi lớp phó coi phải hông hén ? chứ bà hỏi tui, tui bít hỏi ai trời ?!

      Xóa
    2. Tui quăng bom phát mà hông nổ bà ợ, Tại tui thấy bà đi họp lớp có cí hình lớp phó cứ ôm vai tình ơi là tình, hé hé...

      Xóa
    3. Ôm đâu mà ôm, tại vô hình thấy vậy chứ ôm đâu bà. Nếu có thiệt, tui khoái gần chít, tui úm tui xem một mình rùi bà ui !
      Nói chơi chứ hổng phải đâu, lớp phó với tui chỉ là bạn, trong veo hà, hổng có gì hết. Sai rùi bà ui.

      Xóa
  8. Thía ở hình là con gì /-và thư viết gì vậy hà -bí mật hoài vậy -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thư viết gì thì vụ này anh kinh nghiệm hơn nè. Anh khỏi cần coi cũng biết viết gì mà hén !
      Em canh chụp con chim á. Mà hổng thấy. thấy cái ông đội nón không mới chít.

      Xóa
  9. Chuyện của nó sao giống chuyện của tôi ghê hjhjhj

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc hồi đó ai cũng vậy bạn hiền hén !

      Xóa
  10. Ban thät dac sac´ trong Nhung~ Chuyen Nho' ! Chuc´ mung` ban , ban co´ hoi' trong hinh` la` con gi`? minh` thi` nhin` thäy´ hai con chu´ kg phai' möt ...Con nguoi`di dang`sau con träu sat´ phai' kg ban ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, mình hổng có nghĩ sâu dữ vậy. Mình chụp con chim, cái chính là mình muốn chụp con chim, thế mà cuối cùng nhìn vô hình, hổng thấy con chim ( dù có đó - cái đấu đen đen bé tí ngay chỗ mặt người nhìn ra đó ), toàn thấy bác nông dân. Phi coi mình tài năng phát khiếp hông ? hì hì

      Xóa
  11. Đúng là "long tự thú giửa khi tìm chốn nấp" ngày đó dể thương bạn nhỉ, mình lại muốn xem ngay đoạn cuối bạn ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì... nó nhớ tới đâu kể tới đó. Giờ cắt cái đuôi, nó quên mất hết rùi bạn ui !
      " lòng tự thú giửa khi tìm chốn nấp " - câu nghe quen quen, hay hay quá đi bạn ui !

      Xóa
  12. Trong cái buồn có cái niềm vui , một chút xíu vui bằng cả nỗi buồn to bự
    Hãy để chút vui mọc lên thành cây và tất nhiên ngày nào đó ta nắm cành hái quả .
    Người ta nói em có giọng văn của Nguyễn Ngọc Tư , anh thì không dám nói thế , anh chỉ dám nói em viết hay và tất nhiên làm anh mê say .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, em cũng chả mong bạn bè so vậy, khập khiễng quá, em mắc cỡ mún chít. Mà em cũng...hổng thích nữa. Nghe kỳ kỳ sao đó.
      Em viết cái vô duyên ngày ấy, anh và mấy bạn chịu xem, không ném đá, thì coi như em vui rùi.

      Xóa
  13. Anh bạn Duy đó thật hạnh phúc.Còn anh thì hạnh phúc vì được chờ cái kết của nó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì...hạnh phúc hơn vì biết có bạn bè chia sẻ niềm vui, cũng như nỗi buồn của nó. Ngày vui anh nhé !

      Xóa
  14. Mình chưa có may mắn biết Bạn ngoài đời nhưng qua những bài viết trên blog Bạn thật sự mình rất quý Bạn!
    Gặp nhau trên blog cũng là duyên
    Chia sẻ niềm vui xớt muộn phiền
    Dẫu được trăm năm hay khoảnh khắc
    Cám ơn Bạn nhé đã hàn huyên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy à ? Thế mà mình cứ tưởng gặp được đồng hương rui. Xem ra mình mừng hụt hén.
      Mà cái này bạn nói mình thấy đúng nè. Mọi việc tùy duyên. Mình thích câu này. Có duyên mình mới biết được bạn, cũng như bao người bạn khác. Chứ giữa cái bao la này, gặp nhau , không nhờ duyên chứ gì nữa bạn há !
      Cảm ơn bạn vì đã ghé qua blog mình chia sẻ. Mong mọi niềm vui luôn đồng hành cùng bạn, bạn nhé !

      Xóa
  15. Bạn viết hay thật đó! rất nhẹ nhàng,tự nhiên.mà bạn giỏi thật, viết liên tục ha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không có đâu bạn ui. Nói thiệt là vì mình đang không vui, mà khóc thì...sợ già, nên thường khi không vui, ngồi gõ gõ mấy tiếng phong linh lanh canh này cho nhẹ lòng thôi. Xả stress thôi mà, bạn hén !

      Xóa
  16. Bà biết hong ,tui cũng là một trong những người đứng xếp hàng chờ bà viết chuyện ra để đọc á .Mấy nay tui lu bu .Bà RU bả thấy bà úp chuyên lên rồi mà bả hỏng khều tui dùm cái .hihi
    Bữa nay tui nghỉ ,đọc hết một lượt mấy chuyên bà viết ,đã ghê .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tà ui, bà ngồi đây cả tháng rùi mà giờ tui mới thấy, tui thiệt là giống quỷ quá đi. Sorry bà nha, thui để tui pha cà phê chuộc lỗi bà hén !

      Xóa
  17. B...C...rùi mới tới D
    Nhỏ này ghê thiệt nội zìa ăn roi
    Ối giời là ối giời ôi
    Nhóc con quyẹt mũi tình đời chông gai...

    Kekeke...
    (B= Bình, D= Duy còn thằng C = thằng nào...Khai mau ?)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì... Là em thiệt thà khai báo rùi đó, chứ em mà ém sao anh biết chứ đúng không nè ? Em nhớ tới đâu em khai tới ấy, anh Bru quát : Khai mau ! một cái, em sợ, trí nhớ bay mất tiêu rùi kìa. đền em coi !

      Xóa