Nhãn

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015

Bóng nắng ngang trời



Thanh ngồi thu lu sát mép giường, đầu ngoẻo tựa vào ống chân gầy teo, tóp lại như cây sào, ngó ngơ ngác ra khoảng nắng trăng trắng trước hiên nhà. Nó cười vu vơ, dù trong lòng không vui cũng chẳng buồn. Những người như nó hay cười hào phóng như thế đó. Giá mà mọi thứ trên cơ thể chẳng giống người không ra thú như nó đều khô quắc, vắt không ra miếng nước nào thì tốt biết mấy. Có lẽ nó sẽ không nghe nhoi nhói nôn nao nơi ngực trái như bây giờ. Có lẽ, nó đã biết khóc rấm rức khi úp mặt lên gối để tự cuộn lấy nỗi đau ngọt ngào ấy mà cảm thấy rằng có một ai đó để yêu thương, dù chỉ là trong giấc chiêm bao cũng coi đó là hạnh phúc. Mà có không ? Nó không có diễm phúc ấy. Cứ mỗi khi muốn khóc, lại nó lại rống lên từng hồi kinh hãi với những âm thanh ghê sợ. Cái miệng hình chiếc phễu kia lại nhễu nhão những nước dãi trông gớm ghiếc như gã gù gác chuông nhà thờ nào đấy. Ờ, mà ít ra gã ấy còn được trốn ra khỏi nhà thờ, còn được làm con rối mua vui cho đám người lố bịch, còn biết ngoài kia xôn xao lắm, ngoài kia trời xanh,xanh lắm... Còn nó, chỉ quẩn quanh trên chiếc chõng tre bé tí. Bầu trời của nó là khoảng sân trước nhà với những bụi trâm bầu xa xa, với hàng râm bụt đỏ hoa dưới nắng. Bạn với nó chỉ có mấy con chó loe ngoe chạy lon ton , thỉnh thoảng vật nhau ra tru tréo, dấm dẳng cắn nhau vài nhát. Và có má. Có anh. 

Bà Tư dựng xe, cắp mớ quanh gánh sau yên xuống, khệ nệ bưng đồ vào nhà. Gọi cái nhà chứ bốn mùa trống tuênh gió lùa mùa tạt, nắng xiên tứ phía. Ngó thấy cái mặt thộn ra cười hớn hở của con Thanh, bà hỏi trổng không :

- Mần chi ngồi cười ghê dạ mậy ? Sáng giờ có ai kiếm tao hông ? 

Con Thanh ồm ồm cái giọng sấm vang của nó, nói đơ cả mỏ chắc cũng chỉ có má nó may ra hiểu :

- Hông có ai hết.

Bà Tư không nói gì thêm nữa, lui cui ra sau bếp nhóm lửa bắt cơm. Thời đại nào rồi, nhà người ta bật bếp ga tanh tách, nhà bà vẫn ngày hai cữ đều đặn, phì phò thổi mớ tro bay mù trời. Bà quen rồi, cực khổ bao nhiêu bà cũng chịu. Chớ mỗi lần nhìn con Thanh nó ngồi thù lù nghễnh ngãng nhìn ra cửa đón bà, lòng bà lại như có ai cắt từng đoạn ruột. Hồi đó ưng ba con Thanh, cứ nghĩ chuyện ăn đời ở kiếp, vợ chồng con cái đầm ấm nương nhau đến bạc đầu. Ai có ngờ, lần ra đi cuối của ông, khi ấy con Thanh còn chưa mở mắt chào đời, cũng là lần cuối cùng bà còn được thấy ông. Có người bảo ông bỏ bà lấy vợ trên Sài Gòn sinh con đàn cháu đống, có người nói ông vượt biên lật thuyền chết mất xác ngoài khơi rồi... Chẳng biết tin nào là đúng là sai, chỉ thấy mấy chục năm nay, bà vẫn ngày ngày thấp nén hương trên bàn thờ ông rồi lầm rầm thủ thỉ :" Ông còn sống thì tìm đường trở về với mẹ con tui, còn bằng có thác thì linh thiêng phù hộ cho con Thanh nó bớt bịnh nghen ông ".  Khấn là khấn vậy thôi, chứ bao mùa trăng tròn rồi khuyết, con Thanh vẫn ngồi tựa gối đợi bà về trong cái cười hào phóng đến tội tình. Không còn nước mắt để khóc, bà với tay quệt vội gương mặt mỏi mệt, tay bưng chém cơm múc sẳn với mớ tép rong rang đỏ ối thơm nức lên gian nhà giữa, chỗ con Thanh đang há mõm đợi bà. Còn Thanh vừa đợi bà thổi cơm cho vào mồm, vừa nheo nheo đôi mắt lòi ra trắng toát, ỏn ẻn hỏi :

- Chừng nào anh Trung ghé vậy má ? 
- Ờ, chắc mai mốt gì nó ghé. Sắp tết rồi, thế nào nó cũng ghé mà.

Bà Tư không nhìn con Thanh nhưng bà vẫn biết nó đang cười rạng rỡ. Trái tim người mẹ luôn nhạy cảm với con mình. Bà biết chớ, biết hết trong lòng nó đang mơ gì chớ. Cả năm trời, ngày nào nó cũng hỏi bà chừng nào đến tết. Bởi có đến tết thì nó mới được gặp anh Trung của nó. Chả là anh Trung ấy tết nào cũng mang quà ăn tết trên xã xuống cho các hộ nghèo như bà. Với ai thì anh Trung cũng một giọng điệu chúc tết quen thuộc, ấm áp vô cùng chứ đâu riêng gì nó. Nhưng con bà nó không hiểu chuyện ấy. Nó vẫn cứ tin là những lời ấy anh Trung chỉ dành cho riêng nó. Cho riêng nó thôi. Và nó miệt mài đợi hết ngày này sang ngày khác. Bà không mắng con. Ít ra, cứ cho nó cái hy vọng để mỗi ngày nó còn chờ, còn đợi để thấy thời gian bớt trống trải. Ít ra, để trong trí tưởng tượng của nó sẽ có chiếc hôn dịu ngọt cổ tích treo hững hờ đâu đó, sẽ có bờ vai cho nó tựa đầu vào chớ không phải cái đầu gối vặt vẹo nhăn nhúm này. Bà đặt tên nó là Thanh - là xanh đó, là hy vọng đó. Bà không cho nó được một hình hài nguyên vẹn lành lặn như con người ta, bà chỉ cho nó được chút mơ ước nhỏ nhoi bởi cái tên  bé tẹo này thôi... Con Thanh nhìn gương mặt rúm ró của bà, hình như nó biết bà đang buồn, nhưng rồi, chẳng hiểu sao, nó không hỏi bà buồn chuyện gì, nó lại thẻ thọt :

- Mai mốt là mấy bữa nữa hả má ?

Bà Tư cắn chặt lòng nhìn con, nhặt hạt cơm vương trên mép miệng nó, cười rưng rức :

- Thằng cha mày. Là vài bữa nữa thôi mà

Con Thanh vừa ngồm ngoàm ăn, vừa cười khùng khục. Nó đang vui. Niềm vui trẻ con sắp được cho áo mới. Nó vẫn dõi mắt ra khoảng sáng trước hiên. Lác đác trong màu xanh ngút mắt, những đóa râm bụt rụt rè thấp lửa. Mùi tết vương vương trên ngõ vắng chông chênh nắng...

( còn tiếp

39 nhận xét:

  1. Chỉ là chút nắng vương cũng nắng
    Đời khổ đau có mấy nụ cười ................
    ............
    Lâu lắm mới xé TEM của TÁM đó nhe -Chúc em vui vui và tung tăng nhứ cũ nhé -Tám ui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu lắm em mới vào được ngôi nhà nì. Trở về mà cứ sợ lâu quá k có ở nhà bà con quên mình mất. May quá là có ông Ca Ca lúc nào cũng nhớ tới em út. Cảm ơn Ca tem dùm em nhá. hì hì

      Xóa
  2. Ngang trời bóng nắng chiều tàn
    Nghe vu vơ nhớ những thênh thang ngày...

    Thăm bạn hiền,an lành nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền ghé chơi và chia sẻ cùng mình. Cả tháng k vò được, nhớ bạn hiền cùng mọi người nhiều lắm. mình sẽ sang thăm nhà bạn hiền ngay nè. hì hì

      Xóa
  3. Sang chậm chút, nhặt tem đồng nha Thùy iu!
    Đọc truyện của em lúc nào cũng buồn não nề..Sao em thì tươi tắn rạng rỡ vậy mà truyện thì buồn thế?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không có gì vui hết, tự cái bản mặt em thấy máy chụp hình là nó ngoác miệng ra cười thế á chị Ngọc ui. Mà chỉ có lúc buồn, em mới ngồi kể chuyện thui. Có lẽ vậy mà hổng có chuyện nào vui hết. hic hic hic

      Xóa
  4. Truyện của em buồn nhưng hay và sâu sắc. Phần Một đã rất gợi, mong được đọc phần tiếp theo nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hum bữa anh điện thoại cho em, thiệt lòng, em cảm ơn anh vô cùng. Lúc mọi thứ như quay lưng lại với em, em mất niềm tin , em cảm thấy chán nản, k còn muốn làm gì nữa. Nhưng khi nghe anh động viên, rùi các bạn bè của em động viên, em thấy em sai rùi.
      Rảnh em kể tiếp anh cùng bà con nghe dí em nghen !

      Xóa
  5. Đọc truyện em viết lại thấy buồn! Nhớ hồi thơ ấu của mình còn tệ hơn con Thanh nữa. Gần tết mà cháo còn chẳng có để ăn, làm sao dám mơ đến đĩa tép rang ăn cơm, ...mặc rách, tết không dám ra đường, chỉ mơ có Bụt hiện lên như lời Mẹ kể...Vì hiểu biết hơn con Thanh nên càng thấm nỗi đau hơn....

    Tối an vui Thuỳ nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là ngày xưa anh T1m có một tuổi thơ dữ dội rùi. hì hì
      Ghẹo anh thui, chứ nhiều khi nhờ cái tuổi thơ khó khăn khốn khổ đó, mà mình mới có ý chí vươn lên. Không biết anh Tám ở SG là ở khúc nào hén. hum nào tụi em cà phê, ới anh Tám giao lưu cho vui nghen !

      Xóa
  6. Lâu lâu mang buồn về pà hén!

    Zui Zui nhiu nhiu nghen!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùn thiệt ông ù ui. chỉ mún khóc thui. hic hic

      Xóa
  7. Đan Thùy thật giỏi trong việc miêu tả nội tâm của những nhân vật dở người. Theo chị, đây là loại nhân vật khó thể hiện nhất nếu không có sự quan sát tường tận và hiểu họ bằng cả tấm lòng mình. Trên blog này, chị đã từng đọc bài của Lộc Vừng với nhân vật người cô bị điên điên dại dại rất sống động, rất ấn tượng. Và cách thể hiện của em cũng thật tuyệt vời. Chờ phần tiếp theo của em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà bà Hai - một người bà con dí em, có 1 người con bị bịnh như thế. Em k biết kêu là bịnh gì, vì thân hình thì như cô bé thanh trong chuyện, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo , mình mẫn. có lần ghé thăm anh ấy vào dịp tết năm nào cũng lâu lắm rùi em k nhớ nữa, anh ấy cứ thấy con gái là đòi nắm tay thui. Chứng tỏ tuy họ k được như người bình thường, nhưng cái bản năng giới tính khao khát yêu thương trong họ vẫn có. Tự dưng, thấy thương họ hơn chính là ở chỗ đó. Người bình thường như mình mà yêu k được yêu, thương k đc thương đã thấy khổ, còn họ, cộng thêm cái mặc cảm vào, có lẽ đau gấp nghìn lần mình nữa chị hén. Em viết cho họ, cũng là tự an ủi mình, Em cảm ơn chị iu đã cho em ý kiến để viết tốt hơn. Cảm ơn chị iu thiệt nhiều nghen !

      Xóa
  8. Cách viết làm người đọc thấy sướng muốn rụng cả...rốn ! Chỉ là gia cảnh hai mẹ con thôi nhưng cách dụng tiểu tiết để lột tả nhân vật thì quá hay.
    Không cần biết phần sau với số phận của hai mẹ con thế nào , không cần biết cái anh Trung kia có được ...ngửi mồm con má không ... nhưng đọc phần đầu này lão đã mê tít....tác giả rồi ! Khỉ mốc thật .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui Lão Tan ui là lão Tan ui, đọc lời còm của cao thủ truyện ngắn làng blog mà em được biết, em vui gì đâu á. Không cần biết Lão thật hay đùa, em cứ khoái cười hí hí từ tối qua tới giờ giống khùng lun nè. Có gì chỉ giáo cho em út với Lão nghen ! cảm ơn Lão thiệt nhiều hén. hì hì

      Xóa
  9. Có lẽ Thanh đang hạnh phúc hơn chúng ta đó Tám à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em buồn quá chị ui, không biết nói thế nào nhưng.... hụt hẫng vô cùng.

      Xóa
  10. Thăm em đọc bài BÓNG NẮNG NGANG TRỜI
    Thật sâu sắc và hơi bị buồn tý nhưng hay ...cứ cho nó cái hy vọng để mỗi ngày nó còn chờ, còn đợi để thấy thời gian bớt trống trải. Ít ra, để trong trí tưởng tượng của nó sẽ có chiếc hôn dịu ngọt cổ tích treo hững hờ đâu đó, sẽ có bờ vai cho nó tựa đầu vào chớ không phải cái đầu gối vặt vẹo nhăn nhúm này....
    Vâng có hy vọng là có sống vui thôi
    Chờ đọc tiếp nhé.Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Thiên minh đã đọc và cho em cảm nhận. Dù cuộc sống có tàn nhẫn với mình đến đâu đi nữa, vẫn nuôi hy vọng tin yêu để mà sống tốt hơn phải không anh ?
      Ngày vui anh nhé.

      Xóa
  11. Giờ biết thêm nụ cười hào phóng rất đáng thương này ,T ạ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cười thế này còn đau hơn cả khóc anh Phương hén !

      Xóa
  12. Em đăng mỗi khúc đầu nên khó còm quá. Mới thấy được một hoàn cảnh khó khăn nữa. Hình như phía sau đó lại chê đàn ông nữa rồi.
    Anh đợi xem cái phần dâu bể tiếp theo. Sắp Tết mà nỗi buồn cũng không chịu đi, thật dễ ghét.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đàn ông đàn bà gì cũng có người nọ người kia chứ anh. đàn ông tốt như anh Thu, sếp Kiên cũng bao la chớ bộ.
      Tết năm nay bèo nhèo quá anh ui ! chán kinh lun

      Xóa
  13. Còn có chút hi vọng để mà chờ, mà đợi, mà thương, mà nhớ... là đã có niềm vui rồi nàng ơi. Mình giờ thì chẳng còn chi mà chờ mà đợi nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui cũng chẳng còn gì để chờ để đợi nữa rùi. Giờ chỉ chờ thằng con nó lớn, yên bề gia thất là tui chung xuống lỗ thui. hic hic
      Mà nàng sao nói thế ? tui lo à ? Có gì cũng ráng vui lên mà sống nha nàng Tiểu lông hổ uiiii

      Xóa
  14. Ngẫm nghĩ mà ngậm ngùi cho kiếp làm người , nhưng dù sao đi nữa vẫn cứ sống trong niềm hy vọng vẫn còn tốt hơn là tuyệt vọng ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hy vọng thật nhiều để rồi sau đó là cả sự hụt hẫng không gì bù đấp nỗi. Em sợ cảm giác đó lắm á chị. Thà đừng trông mong, đừng đợi gì hết, cứ như lục bình trôi chẳng cần biết cái bến của mình là chỗ nào mà đôi khi lại hay. Nói thế thui, dù đời có ra sao, vẫn ráng giữ cái tâm sônmg1 cho tốt k hỗ thẹn là ok rùi chị hén.

      Xóa
    2. Uh , thật ra sống mà không có niềm tin gì thì cũng khó lắm đó em . Em sống với tất cả niềm tin hướng về con trai của mình thì đó cũng là niềm vui và niềm hy vọng của đời mình rồi đó . Chị thì sống với niềm tin sẽ được gần gũi và nuôi dưỡng con gái của mình ....thế nên dù sao đi nữa thì cuộc sống này phải có mục đích sống thì mới chúng ta mới có can đảm mà vượt qua mọi thử thách của cuộc đời em nhỉ ?

      Xóa
    3. EM CŨNG VẪN TỰ AN ỦI, TỰ XOA DỊU RẰNG MÌNH VẪN HẠNH PHÚC HƠN HÀNG VẠN NGƯỜI KHÁC, VẪN TỰ NÓI THẾ MÀ ... KHÔNG SAO NGĂN ĐƯỢC NHỮNG KHOẢNG TRỐNG VÔ HÌNH NÀO ĐÓ TRONG LÒNG. HƯ QUÁ CHỊ HÉN.
      THUI THÌ, CÓ MỘT ĐỨA CON LÀ NIỀM HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI NGƯỜI MẸ NÀO CŨNG CÓ ĐƯỢC. VUI VỚI NHỮNG GÌ MÌNH CÓ CŨNG LÀ CÁCH TÌM HẠNH PHÚC CHO MÌNH CHỊ HÉN !

      Xóa
  15. Bóng nắng ngang trời, sáng chói chan
    Buồn bã, im, anh trốn nắng vàng
    Thời gian lặng lẽ trôi về cuối
    Mỏi mắt đêm trường, chẳng thấy em, hihi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em lu xu bu quá, tranh thủ lắm với vào blog thăm mọi người hút. Lâu rùi em cũng có thấy anh Lá Bàng đâu mà ? Hì hì
      vui khỏe cả nhà anh nhé.

      Xóa
  16. Viết tốt phần 1.
    Rất tâm lý và cứ như kể chuyện mình vậy. Tức không DT ơi!
    Chớ tức làm chi cho mệt, Anh chi ngoài Bắc làm chung với Ba em còn đẹp trai hơn anh Trung của Thanh nhiều.
    Tạm viết thế đã, hôm nào đọc hét sẽ có ý kién hay lời xinn lỗi sau nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hông tức đâu, hông tức miếng nào hết. Em nói vậy anh có tức hông anh thăng ui ? hì hì
      Nhớ cho em ý kiến nghen sư phụ !

      Xóa
    2. Chọc tức người mà họ không tức thì mình tức không thì phí công à?

      Xóa
    3. hì hì. hỏi thế thui chớ em bít k chọc cao thủ tức đc rùi. hì hì

      Xóa
  17. Hello I'am Chris !
    this is not a "spam"
    The "directory" is 17 million visits, 193 Country in the World! and more than 18,000 blogs. Come join us, registration is free, we only ask that you follow our blog
    You Have A Wonderful Blog Which I Consider To Be Registered In International Blog Dictionary. You Will Represent Your Country
    Please Visit The Following Link And Comment Your Blog Name
    Blog Url
    Location Of Your Country Operating In Comment Session Which Will Be Added In Your Country List
    On the right side, in the "green list", you will find all the countries and if you click them, you will find the names of blogs from that Country.
    Imperative to follow our blog to validate your registration.Thank you for your understanding
    http://world-directory-sweetmelody.blogspot.fr/
    Happy Blogging
    ****************
    i followed your blog, please follow back
    +++++++++++++++++
    Xin chào I'am Chris!
    đây không phải là một "thư rác"
    Các "thư mục" là 17 triệu lượt người, 193 quốc gia trong thế giới! và hơn 18.000 blog. Hãy tham gia với chúng tôi, đăng ký là miễn phí, chúng tôi chỉ yêu cầu mà bạn theo dõi blog của chúng tôi
    Bạn có một Blog tuyệt vời Mà tôi xem xét để được đăng ký trong từ điển quốc tế Blog. Bạn sẽ Đại diện cho quốc gia của bạn
    Vui lòng truy cập liên kết sau và Làm thế nào Blog của bạn Tên
    Blog url
    Đến từ đất nước của bạn hoạt động như thế nào Trong phiên nào sẽ được thêm vào Danh sách quốc gia của bạn
    Ở bên phải, trong "danh sách xanh", bạn sẽ tìm thấy tất cả các nước và nếu bạn nhấp vào em, Bạn sẽ thấy tên của blog từ đó Country.
    Bắt buộc để theo dõi blog của chúng tôi để xác nhận registration.Thank của bạn, bạn cho sự hiểu biết của bạn
    http://world-directory-sweetmelody.blogspot.fr/
    Chúc mừng blog
    ****************
    i Tiếp blog của bạn, hãy làm theo trở lại

    Trả lờiXóa
  18. Trả lời
    1. hình như ông mún nói đã quên ông "forgesis mi " - tui đoán chữ nì thui. Nếu thế thật thì phải hỏi ngược lại ông mới đúng chứ ? hì hì

      Xóa