Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Bình minh sẽ tới...




Thằng bé khóc ngằn ngặt cả đêm. Nó đang bị sốt. Trời vừa vào mùa mưa, trở trời tí con nít cứ rủ nhau bịnh hết. Cô ôm con vào lòng, đi tới đi lui trong gian phòng nhỏ ẩm ướt. Cô xoa dịu nó, cô ru nó, cô làm đủ mọi cách để nó cảm thấy dễ chịu hơn. Khóc chán, nó lả người trên tay cô. Ngoẻo đầu ngủ, đến cả giấc mơ vẫn còn thút thít.

Cô tựa lưng vào tường cho đỡ đau. Cô không dám đặt thằng bé xuống vì khó khăn lắm nó mới ngủ được. Cô sợ làm nó giật mình. Lặng lẽ nhìn con, cô vuốt mấy sợi tóc mai bếch mồ hôi nơi trán nó. Cô úp mặt vào tóc con, nước mắt chầm chậm ngân ngấn đến nghẹn ngào.

Cô giật mình thức giấc bởi tiếng mèo chuột rượt nhau chạy ầm ầm trên mái tole dãy nhà trọ. Chồng cô vẫn chưa về. Lại nối dài thêm chuỗi ngày dài vô tận. Dẫu biết chồng có về, cũng chẳng làm gì, nhưng cô vẫn mong có chồng bên cạnh . Dù sao, đêm hôm, trong nhà có người đàn ông cũng an tâm hơn. Có lẽ, giờ này chồng đang ở  một nơi nào đó. Không có cô và con.

Khẽ đặt thằng bé xuống, cô đi lấy khăn lau mát cho nó. Cô sợ nhất là nó lên cơn sốt, chuyển sang co giật thì ảnh hưởng đến thần kinh nó nhiều lắm. Dù ít học, nhưng cô nghe người ta bảo thế.Vừa lau cho con, cô vừa nghĩ không biết ngày mai sao đây . Trong nhà tiền chẳng có, mấy hôm rồi không đi làm, lương lãnh công nhật, không làm kể như...đói. Mà giữa Sài Gòn này, cô biết trông cậy vào ai ? Lan man nghĩ, cô nhận thấy mình cô độc quá. Giá như đổi nỗi cô đơn để lấy đồ ăn, có lẽ, cô chẳng bao giờ bị đói. Không chừng " giàu có " cũng nên. Cô nằm xuống cạnh con, nghe hơi thở nó đều đều. Mệt mõi, cô chìm vào giấc ngủ. Từng mớ lục bình trôi trong vô thức. Tím ngát cả một vùng day dứt.

Cô vùng dậy, hốt hoảng. Thằng bé sốt cao. Mắt nó trợn ngược lên, miệng nó trào nước bọt nhìn thật kinh hãi. Ôi ! Con làm sao thế này ?! Bản năng, cô cho ngay ngón tay cái mình vào giữa miệng con. Cô sợ trong lúc co giật như vậy, nó cắn trúng lưỡi thì chết nữa. Không hiểu bằng cách nào, cô một tay ôm con, tuôn ra khỏi phòng trọ. Cô chẳng nhớ mình nói gì, làm gì. Chỉ biết rằng mọi người ở các phòng trọ xung quanh ùa ra.Ai đó đã chở cô vào bệnh viện. Thằng bé mắt vẫn vô hồn, mở to, nhưng nó không thấy cô. Cô gọi, nó chẳng nghe. Cô không khóc,  cứ ôm chặt lấy nó. Người nó lạnh băng, tay chân nó cứng đờ ra. Răng nó nghiến mạnh vào ngón tay cô tưởng chừng như cắn nát đi được. Cô không thấy đau. Cô chỉ thấy sợ. Lần đầu tiên cô biết sợ. Nó là tất cả đối với cô. Ý nghĩ quẩn bủa vây lấy cô. Không con ơi ! Đừng ! Đừng  !!!!!




 Cô giờ mới hoàn hồn. Như tỉnh mộng. Ác mộng thật sự. May mà chỉ sốt ,bác sĩ  vỗ vào mông nó hai cái thật đau, thế là nó bật khóc ầm ĩ. Nhờ vậy mà nó tỉnh. Sau đó bác sĩ cho  nhét thuốc hạ sốt,  hạ nhiệt cho nó, làm vài xét nghiệm cơ bản. Nhìn con đang ngủ, cô cứ ngỡ là mơ. Giờ thì, nước mắt mới chầm chậm , len lén. Cô mím môi, quẹt vội thầm cảm ơn Trời Phật.

- Chị có mua gì không, tui đi mua giùm cho !

Cô ngước nhìn anh, người hàng xóm tốt bụng đã đưa mẹ con cô vào đây. Gương mặt xương xương khắc khđầy lo lắng. Ánh mắt đầm ấm làm cô vững tin hơn. Anh ở trọ sát phòng của cô. Cũng đời công nhân lắt lay giống cô. Nhưng anh may hơn , vì chưa kịp có vợ con gì. Anh hay mua cho thằng con cô những món đồ chơi be bé, thi thoảng vài ba hộp sữa. Anh là vậy, lúc nào cũng tốt với mọi người xung quanh. Cã dãy phòng trọ ai cũng quý anh vì cái thiệt thà. Cô cũng thế

- Dạ thôi, nó ổn rồi. Em cảm ơn, anh về nghỉ cho khỏe nha. Mai còn đi làm nữa.
- Ui, có gì đâu. Tui bảo mấy đứa em ở chung phòng rồi. Chút tụi nó chạy vô mang theo bình thủy. Chị coi có lấy gì thêm cho bé để tui dặn tụi nó lục kiếm dùm mang vô cho. À, tui đóng tiền rồi nè. Giấy nè, chị giữ đi hồi người ta có hỏi thì đưa.
- Em ...thiệt ngại....có gì...để em gởi lại cho...
- Trời ơi ! Hàng xóm không hà. Từ từ tính. Có gì đâu. Miễn nó không sao là may rồi. Có gì chị cứ la lên cho tụi tui hay. 
Anh cười xuề xòa, như để làm cho cô an tâm. Anh đi ra đi vào, liên tục hối thúc mấy đứa em lẹ lẹ lên mang đồ vào cho cô. Anh hỏi cô có cần ăn chút gì không. Rồi yên lặng, anh ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng xoa đầu thằng bé đang say ngủ. Xung quanh cô, lúc nào cũng có sự chở che của những người tuy nghèo tiền bạc, nhưng cái nghĩa thì bao la bát ngát. Tự dưng, cô cảm thấy mình thật may mắn. 

 Cô lục túi áo lấy chiếc điện thoại cũ mèm đã bạc hết cả số, mò mẫm gọi cho chồng. Từng hồi chuông rơi tỏm trong thinh lặng. Không một câu trả lời. Dù chỉ là hai tiếng ngắn ngủi : " A - lô ".

Cô nén tiếng thở dài. Anh hiểu, anh hiểu hết. Anh đứng dậy, định đi ra ngoài, xong, quay lại nhìn cô căn dặn :
- Để tui chạy về coi anh về chưa cho ảnh hay . Chị yên tâm nha. Chút tụi nó vô tới giờ nè.  
Anh đi, cô nhìn theo bóng anh dần khuất dần sau cánh cửa.
  
.......................

Bệnh viện vẫn xôn xao .Người ra kẻ vào. Cô liếc nhìn đồng hồ. Gần  sáu giờ sáng rồi. 
Cô nhìn ra cửa. Nhác thấy bóng anh từ xa. Tay lon ton cà-men. Chắc là đồ ăn sáng. Cô đoán vậy.
Bất giác, cô xoa đầu con, mỉm cười vu vơ.
Bình minh rồi sẽ tới, nắng sẽ lên, ngày cũ u ám rồi cũng qua.
 Có khi nào ...

65 nhận xét:

  1. Bình minh rồi sẽ tới.
    Có khi nào...
    Có chứ em , ngày mai sẽ tốt hơn hôm qua, tin vậy đi em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng hy vọng vậy, dù biết rằng bình minh tới trước thì...hoàng hôn cũng đến theo sau anh ạ !

      Xóa
  2. Đúng là "...láng giềng gần" gặp khi"tối lửa tắt đèn".Vừa nghỉ lễ xong Thùy đã cho mọi người nếm vị đắng cay lẫn ngọt ngào của nhân tình thế thái...Kết mở ra chân trời rộng bình minh đầy nhân văn,tuyệt lắm Thùy ạ!Một trái tim nhân hậu,đồng cảm đầy yêu thương và hiểu biết...Mình nghĩ sẽ gần thôi tâm hồn bạn được đón nhận và trân quý,hạnh phúc len lén đến rồi Thùy nhỉ?!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ước gì mình được phần nào giống như bạn hiền nói thì sướng rùi .
      Lễ bạn có đi đâu chơi không ? Đổi avatar nhìn lạ quá nha.Suýt nữa mình nhận hổng ra bạn hiền lun á !

      Xóa
  3. Anh thích đọc những truyện ngắn như thế này của em. Nó mang sự ấm áp tình đời.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì thích cái gì có hậu một chút, cho nó vui vui tí Tiêu Đại Ca hén !

      Xóa
  4. Chuyen hay .ong lang gieng tot hon ox ban nhi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không biết nữa bạn ui, ai tốt hơn ai thì chắc có nước...thời gian đo dùm thui, chứ mình thì...bó tay rùi !

      Xóa
  5. Chà, có ông hàng xóm tốt thế, quý hóa thật !Chắc anh ấy có tình cảm với cô gái ấy nhỉ ! Mong 2 người sẽ được hạnh phúc ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng có thể chỉ là tình hàng xóm thui mẹ Sóc ui. Nói thật, tình hàng xóm ở những vùng quê, khu nhà trọ, nói chung là nơi nào đời sống bình dân tí, thì những chuyện này là...bình thường. Họ rất tốt. Chứ còn ở Trung tâm thì...mạnh ai nấy sống rùi.

      Xóa
  6. "em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh" mà Thùy ui!
    truyện cảm động vì tình người chan hòa...
    ước sao ai cũng được vậy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ước đại chị hén , em ước quá trời trời luôn mà...chưa có chuyện nào ra chuyện nào hết. Ước nhiều quá trời bảo tham, trời phạt cũng nên. Hì hì

      Xóa
  7. Chúc bạn ngày làm việc mới hiệu quả và thêm nhiều niềm vui mới

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Công việc ở tòa của bạn dạo này bận lắm hay sao vậy bạn hiền ?
      Cảm ơn bạn hiền ghé thăm mình nha !

      Xóa
  8. Một câu chuyện thật cảm động ! Thế là vớt được trái tim của một anh đẹp zai rùi ! Chúc Đan Thùy buổi chiều tươi mát nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hổng biết có vớt được tim chàng nào không, em giờ chỉ đang canh me...vớt tim...của chị nè, để chị qua nhà em chơi hoài nè. hì hì . Gian quá trùi lun á !

      Xóa
  9. Đúng như tựa: có khi nào...
    Nhiều tầng xuất xúc cảm Thùy ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi đó lúc em làm blog, tên chi không lấy, vô tình gõ đại chứ không có ý gì , ba chữ Có Khi Nào...
      Để rồi...cứ tự hỏi vậy hoài đó chị ơi !

      Xóa
  10. Tui về tới nhà ,vào đọc bài viết mới của bà nè .Mỗi một câu chuyện của bà viết để lại trong tui thật nhiều cãm xúc .Nghèn nghẹn ,hong biết nói jì .
    Ừ ,bình minh rồi sẽ tới ...Tui mang câu nói này theo để cho chính mình có thêm nhiều nghị lực ,bà hén .
    Tui vẫn khoẻ nhen bà ,nhưng tui có chút bận rộn hơn .Tui tranh thủ ...ngủ ,hì hì .Chỉ chờ ngày nghỉ tui mới nhào dô ôm bà ...chọt lét thôi .
    Cám ơn những bài viết của bà nhen .Mong bà ,Tin và gia đình luôn bình an .
    Bisousssssssssssssss Bà Thuỳ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà Tà, hôm qua bà điện thoại cho tui mà máy tui bận, tại đầu tháng, tui lu bu lắm, mới ăn lễ xong nên công việc dồn cục lại. Tui hổng hóng hót với bà được, bà đừng buồn tui nha.
      Tuần sau đi, công việc giãn giãn ra tui canh bà tui nhoi hén !
      Bà cũng vậy, giữ gìn sức khỏe cho bà và Titi nha. Ở xa càng phải lo nhiều nhiều dùm tui với á.
      Nhớ bà quá trùi lun nè !

      Xóa
  11. Chùi ui! sao tui hỏng có ông hàng xóm nào tốt như nhân vật trong truyện vậy ta? Hehehehe.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, đừng mong thế bạn hiền. Khổ quá trùi mới gặp người tốt tốt dzậy. mình dù sao vẫn muốn bạn hiền hổng có khổ, hổng có buồn miếng nào hết. Nhóc bạn sao rùi ? Sao không thấy bạn úp hình nhóc bây giờ khoe mình nghía mừng ké cái coi.
      Có con thích bạn hén, cực mà vui thì hổng gì vui bằng hết.

      Xóa
  12. Qúi giá làm sao chút ấm áp ....mùa đông và ánh sáng bình minh đang lấp loáng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những cái đó tiền không mua được, không đem lại được Như hén !

      Xóa
  13. Có khi nào...
    Có chứ, vẫn luôn tin rằng bên mình có bao nhiêu là người tốt dù cuộc đời có gặp nhiều khổ đau cay đắng mấy đi nữa, em nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chẳng những tin, mà cực tin nữa chị. Vì em thấy em gặp toàn người tốt không hà, còn xấu thì...cũng có, nhưng ít lắm, với lại có người xấu hại mình thì cũng có người tốt giúp mình vượt qua. Nên em tin dù có thế nào, cuộc đời vẫn đẹp sao chị hén !

      Xóa
  14. Có khi nào ...là thế không anh nhỉ
    Tia nắng ơi sưởi ấm lúc đơn côi .......
    .....
    kết ''khó hiểu '' nhỉ -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khó hiểu mà anh Lê để vô ngoặc kép là em biết nó khó hiểu tới độ nào rùi ! Ai bảo anh hiểu khó làm chi nè ? Hiểu...dễ dễ chút dùm em nha ! hì hì

      Xóa
  15. Có khi nào... ta cùng chung số phận
    Đón chiều vàng cùng cay đắng cuộc đời

    Thôi thì mỗi người chọn cho mình một cái kết " Có khi nào..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có khi nào tay chưa kịp nắm tay
      đã nghe nhớ cứ vương đầy trong mắt

      Ừ, bạn hiền nói đúng á, tự kết lun đi cho chắc ăn bạn nhỉ !

      Xóa
  16. Những câu chuyện của bạn hiền luôn ấm áp tình người...
    Tối vui nha bạn hiền!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại tình người vốn dĩ cũng ấm áp , chan hòa lắm bạn hiền ui!
      À, mình chôm cái hoa ban đẹp đẹp bên nhà bạn về bỏ vào máy mình rùi, cho nó nở trên máy mình. đã thiệt !

      Xóa
  17. Trả lời
    1. Lão hỏi xong, Lão trả lời dùm em lun đi ! Có khi nào.... hé hé

      Xóa
  18. truyện hay .cảm động .ấm áp tình người qúa tám ui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chứ lạnh lẽo, dửng dưng hoài chắc Tám cũng hết mún sống quá chú Bata ui !

      Xóa
  19. Mỗi khi sang thăm bạn cũng được bạn tâm sự nhiều chuyện thật hay, cảm động, ấm áp về tình người........
    Chúc bạn ngày mới bình an

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình chỉ mong ai cũng có hạnh phúc thui, dù chỉ là chút xíu cũng vui mà bạn hén !
      Cảm ơn bạn luôn mang bình an đến cho bạn bè. Bạn cũng vậy nha !

      Xóa
  20. Bình minh sẽ tới_ok_tin rằng vậy cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Công nhận thi thoảng tui cũng quốt được câu còm... chính qui ghê ta! hehe

      Xóa
    2. Công nhận! Chẩ mấy khi a nhà báo lại "tử tế" thế này. He he he!

      Xóa
    3. Đúng đó chị Vi. Em thấy ảnh com mà em mém xỉu lun á. Ngỡ ngàng hổng tin là sự thật đó chị.
      anh nhà báo ui, em nhân sự kiện anh " thi thoảng ... quốt được câu còm... chính qui ", em mua vé số nè. chiều mai mà trúng 2 thằng mình cưa đôi nha. hé hé

      Xóa
  21. Hết cả hồn! đọc đến Cuối mới biết là mộng ...Vân mộng thì cũng có mộng đẹp và mộng ác thùy hé! (thùy hay thiệt ...Chăm thì tỉnh lại sáng hôm sau đã không còn nhớ đem qua mình mộng gì!! hiiiii)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn hiền cũng làm mình ...hết hồn. Mình kể chuyện mình mà bạn...nghĩ là mộng thì....hết hồn thiệt á. Xỉu rùi nè, đền coi bạn iu !!!!!

      Xóa
    2. a á ...á .. A hiiii!!
      Vậy là chuyện thật hả....(làm mình cũng ước như thùy có một anh hàng xớm í )
      Thật hả....

      Xóa
  22. "Cô nhìn ra cửa. Nhác thấy bóng anh từ xa. Tay lon ton cà-men. Chắc là đồ ăn sáng. Cô đoán vậy.
    Bất giác, cô xoa đầu con, mỉm cười vu vơ.
    Bình minh rồi sẽ tới, nắng sẽ lên, ngày cũ u ám rồi cũng qua.
    Có khi nào ..."
    Võ Đan Thùy, thế mà hồi trước LB tưởng là Võ Dân Thúy, hì..., bạn viết văn hay và có răng duyên hay hay đóa, hì..., ngày mới vui nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao lần nào anh Lá Bàng cũng đem răng cỏ em vô anh com chi dzạ ? Có mỗi cái tên em mà anh cứ théc méc hoài dzậy trùi ? Em cũng mún théc méc theo anh nữa??????

      Xóa
  23. Dù đó mới chỉ là tình như "bà con xa không bằng láng giếng gần" nhưng tôi tin ở Đan Thùy "Bình minh rồi sẽ tới, nắng sẽ lên, ngày cũ u ám rồi cũng qua". Còn "Có khi nào ..." chỉ có trời và Đan Thùy biết thôi, phải ko bạn?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì em nói " bình minh sẽ tới " là ...để an ủi, để cho mình hy vọng.
      Còn em bỏ lửng " Có khi nào..." vì đâu ai biết ngày mai mình đi đâu về đâu, biết đâu, bình minh không tới nữa thì sao anh hén ?!!!

      Xóa
  24. Chị đọc đến đoạn đứa trẻ bị sốt giật, mà lo lắng, tim thắt lại. Là một ng mẹ, cũng đã trải qua bao lần con ốm. nên hiểu cái cảm giác tủi thân đến cùng cực của ng đàn bày kia.
    Uh, bình minh sẽ tới, Kết thúc mở cho những tưởng tượng...
    bài viết hay lắm, bé Thùy ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai làm mẹ cũng sẽ như thế hết chị hén. chẳng thà mình có buồn, có tủi thế nào cũng được, miễn con mình vui, khỏe mạnh là mừng rùi chị hén !

      Xóa
  25. Ừ, phía trước là bầu trời, còn sáng hay tối thì tui cũng hỏng biết nữa. Hy vọng là bình minh Thùy ơi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chắc...xui nhiều hơn hên quá bạn hiền ơi !
      Dạo này vào mùa mưa, mưa cả ngày ri rỉ, có thấy miếng nắng nào đâu.
      Bình minh có tới hay đi...tui cũng hổng biết. để tui mua kính coi thiên văn coi có thấy hông bạn hén !

      Xóa
  26. Một chuyện buồn buồn , thương thương , tốt tính . Một giọng kể nhè nhẹ , sâu lắng . Một cốt chuyện có hậu .
    Sau cơn mưa trời chợt nắng!
    Sau những ngày dài ủ ê và có khi quá lêu bêu, gắt gỏng , nhịp độ bài trở nên ngọt ngào và điệu đàng.
    Có cái gì phía sau câu văn vậy ta .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sau cơm mưa, trời...kéo bão. Em thấy thế á.
      Có gì đâu anh , em nhìn kỹ rùi. Chữ không hà ! hì hì

      Xóa
  27. Hay va`cam' döng . Binh`minh se~ toi´nhu moi ngay` vän~toi´

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn vì bình mình đã tới. Sài Gòn đang vào mùa mưa bạn ạ !

      Xóa
  28. Có khi nào, chấm chấm chấm.
    Ai muốn hiểu gì thì hiểu,
    kỳ thế hở em.???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lực bất tòng tâm anh ui ! tới đó là hết khả năng em rùi nên em chấm chấm chấm vậy á ! hì hì

      Xóa
  29. Tui lại được bầy sói chiếu cố rùi bà ơi. Tình hình là tui chờ bà ra, tui cắt phép tung tăng với bà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm gì mà sói chiếu tướng bà hoài vậy ?
      Tui đợi nhóc tui thi xong, bé Mai thi xong nó mới dẫn tui đi được. Có lẽ cuối tháng 5 đầu tháng 6. Khi nào tui ra bà, tui alo trước cho bà nghen !

      Xóa
    2. Tui làm xếp mà bà, hi hi

      Xóa
  30. Bạn hiền ơi! Cuối tuần tung tăng nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mập quá, tung tăng hổng nổi, lăn thui bạn hiền ui !

      Xóa
  31. qua thăm em ! ... entry dài quá anh chưa có time đọc hết dc ... chúc em luôn vui vẻ nhé

    Trả lờiXóa