Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

lạc đường tắt nắng


Hình ảnh không liên quan, nhưng đẹp quá nên úp khoe thui 

Con Thỏ ngồi nhìn gương mặt đang phơ phơ ngủ của thằng bé, mà 2 mắt đỏ hoe. Nó cắn chặt môi, mặc cho nước mắt chảy nhòe nhoẹt trên khuôn mặt hốc hác, xanh tái. Thỉnh thoảng mắt cứ liếc nhìn đồng hồ đang lừ lừ đếm từng khắc trôi qua trong đêm.  Run run nó vuốt từng sợi tóc mai mềm như mớ râu bắp loe hoe của con, rồi càng khóc tức tưởi. Nó lụi hụi nằm xuống cạnh con, chúi mũi vào cổ thằng bé, rít một hơi thật sâu. Chao ôi ! Cái mùi chua chua , ngòn ngọt này sao mà thương đến thế không biết. Nó cầm bàn tay bé xíu, gầy teo của thằng bé, hôn lấy hôn để một cách rón rén sợ con nó giật mình. Trời ơi ! Lúc này, nó chỉ muốn ôm chặt thằng bé vào lòng, muốn gom hết cả mùi hương từ tóc, mắt, cái má phịu phịu, để cả cái mông ngây ngấy... Nó cứ nằm , cứ ôm, cứ hôn con trong mớ nước mắt  trộn lẫn nước mũi đặc quoánh, nghẹn ứ nơi cổ. Tiếng  nấc dồn nén vỡ òa. Nó không ngăn nỗi .

- Mẹ mày ! Khóc gì mà khóc. Mày đi vài năm mày về, mới có tiền lo cho nó. Tao ở nhà cực thấy mẹ, tao không khóc, mày khóc cái gì .

Mụ Bảy đẩy cái cửa lùa, thò đầu bù xù vào, khào khào mắng mỏ. 1, 2 giờ sáng bày đặt khóc lóc chả làm ai ngủ nghê gì được. Cái nhà cấp bốn bé xíu với hơn 3 mét bề ngang một chút, lại lúc nhúc hơn cả chục miệng ăn, chật chội, ngộp thở đến khó chịu lắm rồi. Đầu mụ lúc nào cũng muốn vỡ tung ra đây này. Mụ còn chưa khóc. Không biết xui xẻo thế nào, từ sau đám cưới con Thỏ tới giờ, nhà mụ liên tiếp xảy ra bao chuyện. Con Thỏ xinh là thế, mụ chăm bẩm gả cho thằng Việt Kiều đầu ngõ, đợi tết nó về coi mắt.  Vậy mà, nghĩ làm sao con Thỏ lại dắt về lù lù cái thằng ở xóm trên, nhìn bản mặt loắt choắt với bộ dạng nhếch nhác, mỏng tang như miếng thịt bò tái , mụ đã thấy lộn cả tiết. Rồi nghe hai đứa nó khúm núm bảo cưới do con Thỏ đã bầu hơn ...6 tháng rồi, mụ mới giật mình, nhìn kỹ con mình. Cái mặt xanh xao với đường gân cổ to đùng đùng như con đĩa  phập phồng, rồi chiếc bụng lùm lùm trêu ngươi mụ sau mớ áo lùng bùng ... Ôi trời đất ơi ! Ngu chi mà ngu thế không biết. Mụ gầm gừ, lồng lộn, rồi... thôi.  Làm gì được bây giờ ? Con dại cái mang , mụ  đành chạy vạy tiền bạc cưới vội cưới vàng cho đỡ nhục. Tưởng tống  đi vậy là xong, ai ngờ mới hơn tháng, con Thỏ lại mò về trong đêm, kêu cửa mụ. Nhìn con tơi tả đầu tóc, mặt mũi thâm tím, ôm cái bụng vượt mặt sắp đến ngày sinh nở, có là hổ báo, cũng không nỡ nào đánh chửi con mình trong lúc này . Mụ lại dang tay. Khổ, cả nhà mấy miệng ăn, đều dựa cả vào ông Bảy. Mà ông thì công việc khi có khi không. già rồi, hơn sáu mươi rồi,lại nghễnh ngãng,  chẳng ai thuê công nhật như ngày trước nữa . Chỉ có việc nào dơ quá, hôi thối chẳng ai làm, người ta mới nhớ tới ông để gọi. Kệ, miễn có tiền là làm tất. Vậy đó, mà từ ngày vợ chồng con Thỏ  thôi nhau, thằng chồng chẳng buồn mò xuống nhà vợ một lần xem mặt mũi thằng con mình như thế nào. Hôm con Thỏ đi sinh, nhà không có nỗi  một triệu đồng vào viện, mụ Bảy lật đật chạy lên nhà thằng ấy, van lơn chán,  rồi tru tréo chửi rủa  mỏi cả miệng ... cũng chẳng moi được một  đồng. Mẹ nó ! Trăm thứ bạc không chi bạc bằng lòng người mà bảo. 

Mụ Bảy không ngủ lại. Giờ có vào, cũng chẳng thể ngủ được. Lòng mụ cứ nôn nao khó tả. Mụ pha bình trà, mang ra hàng hiên. Thèm cà phê quá, mà ..tiền chẳng có, mua tạm gói trà vài nghìn, uống cho có vị, đỡ nhạt miệng vậy . Vài tiếng nữa là con Thỏ nó bay rồi. Cả đời mụ chưa từng leo lên máy bay ra làm sao, chưa đi đâu ra khỏi cái ngõ nhỏ xíu này, nên mụ thèm, thèm lắm  khi nghe nhỏ Gái bảo mụ ráng  cho con Thỏ đi với nó, làm vài năm thôi, bằng ở đây làm cả đời cũng chưa có nỗi số tiền ấy. Ờ, cái này mụ thấy có lý. Con nhỏ Gái mới đi sang ấy vài năm, má nó cất cái nhà thật hoành tráng, mụ nhìn thèm rõ dãi. Mụ tính đi tính lại, ngẫm nghĩ lời con Gái nói, nhìn căn nhà ọp ẹp như cái tổ chim, không biết khi nào bị gió thổi bay, mụ càng thêm nung nấu ý định cho con Thỏ đi qua Mã Lai theo nhỏ Gái. Hai mười lăm triệu. Số tiền quá lớn đối với mụ trong lúc này. Nhưng rồi vì viễn cảnh một ngày mai, mụ tắc lưỡi cho qua, chạy vạy ngược xuôi, nằm vạ vật vờ nhà cha Chín cho vay ngoài chợ. Mặt mụ trơ lắm, nhưng sao vẫn nghe nặng thêm khi nhìn ánh mắt khinh khỉnh của lão ấy quét qua khuôn ngực sập sệ của mụ. Dạo này mụ xuống sắc nhanh quá, tuổi già nó kéo tới sầm sầm trên mắt đầy vết nhăn ngang dọc, trên mớ da sạm đen, mớ tóc xơ xơ  nhìn đến tội. Mụ chẳng nhớ nỗi lần đầu tiên cái lão ấy cho mụ vay tiền là lúc nào, cũng không nhớ nỗi cảm giác rờn rợn của bàn tay thô thiển ấy sục sạo trên người mụ nó tởm đến làm sao, chỉ biết khi cần tiền, ngoài lão, mụ chẳng còn ai để nghĩ tới. Như là thói quen ấy nhỉ. Cứ mỗi lần phơi sòng, thua mất xác, mụ có gì ngoài bản thân mụ chứ.Năm mươi tuổi, quá già để đong đưa lơi lả, nhưng vẫn còn chút xuân cuối mùa phe phẩy cho vừa lòng lão Chín. Người ta lão cho vay bạc 20 phân, mụ phục vụ tốt, lão lấy mức tình cảm, bạc 5 phân làm phúc. Cần thì làm, không thì thôi, lão không ép ai cả. Nghe cay cay nơi mắt khi nhận tiền. Nhiều khi vắt kiệt sức chăm lão Chín xong , mụ lếch về nhà vơi bộ mặt rả rượi, lòng như thắt lại khi thấy ông Bảy lụi cụi chế gói mì ăn cho kịp giờ đi bốc mộ. Ngó thấy mụ, ông lần mò đưa mớ tiền người ta trả công trước cho ông, cười hệch hạc :

-  Bà giữ coi chợ búa. Hồi cho tui lại ít ngàn dằn túi thôi nghen.

Tiền của ông sao mặn đắng thế này. Nhìn gương mặt ông đen bóng vì nắng, tóc bạc trắng cả rồi, tay run run đỡ tô mì húp sì sụp.... Chao ôi ! ...  Mụ cắn răng ngăn cái nghẹn ứ tội lỗi đang chực vỡ. Mụ đã làm vợ, làm mẹ thế này sao ?  Tụi nhỏ tăng ca cày đêm, cày ngày, mang tiền về cho mụ, mụ cũng nướng sạch vào chiếu bạc. Chồng khum lưng đào từng xẻng đất, ngụp mình trong nước cống đen ngòm hôi thối sặc  mũi , ky cóp từng đồng mang về cho mụ... mụ cũng mang ra vớt vào mớ đỏ đen ma mị. Khốn nạn. Mụ khốn nạn lắm. Những lúc ấy, mụ thề với lòng không bao giờ mon men lại gần bất kỳ sòng bài nào, không đợi giờ sổ xố để ngóng con đề nào... Nhưng rồi, như bị quỷ ám, mụ lại lao đầu đầu vào mê muội. Mất trắng.

Con Thỏ đứng xớ rớ gần mụ Bảy, không nói một lời, túi đồ cũ kỹ nằm im ỉm trên tay, mắt ngân ngấn nhìn ánh đèn đường vàng vọt nơi con ngõ ngõ rưng rức sáng. Những mái nhà lúp xúp gác đầu trong im lặng của buổi mai chưa kịp đón mặt trời. Lòng nó mơ hồ một nỗi sợ. Sợ mà không biết mình sợ cái gì. Hai mươi ba tuổi, dù không còn non nớt , nhưng nó vẫn là mớ rau èo uột trước cơn gió giật. Ông Bảy dậy từ đời nào, cũng không nói gì, chỉ bó gối ngồi nghe, thỉnh thoảng quơ tay đập muỗi bôp bốp.   Mụ Bảy không nhìn vào mặt nó, cất giọng ồm ồm dặn nó qua đến bên ấy, nhớ điện thoại về cho mụ an tâm. Rồi mụ kể nó nghe chuyện má nhỏ Gái kể mỗi tháng nhỏ Gái gởi về nhà bao nhiêu, kể cuộc sống sung sướng bên ấy...  Mụ nói nhiều, nhiều lắm. Con Thỏ không nói gì. Trong đầu nó, chỉ có mỗi gương mặt thằng con nằm ngủ phơ phơ, chỉ có mỗi nụ cười trong veo thơm thơm mùi sữa... Ờ hén, ngày nó về, chắc thằng con biết đi, biết chạy lon ton khắp xóm rồi.... Không biết thằng con nó gọi tiếng " mẹ " đầu tiên thế nào nữa hén ? Chắc là nghe thương lắm.... Không biết thằng con có nhận ra nó không ?... Nghĩ thôi, chỉ nghĩ suông vậy mà mắt nó nhòa cả đi, tim như có ai siết chặt. Nó không muốn đi chút nào, không muốn xa đứa con nó rứt ruột đẻ ra chưa được tròn năm nữa... Nhưng , giá như nó được quyền chọn lựa, được quyền nói .... Mà thôi, sao nói được chứ ? Nó đã cãi lời mụ Bảy, đã chọn người nó thương , nó  yêu hơn cả bản thân nó, nó đã mơ một mái ấm bình dị giản đơn có chồng có vợ, giàu nghèo có nhau và kết cục là đau đớn thế này đây.

Xe tới đỗ xịch trước nhà. Nhỏ Gái liếng thoắng cười nói rôm rả, giục nó lên xe. Mụ Bảy tranh thủ gởi gắm dặn dò. Hai chân con Thỏ tần ngần không chịu bước ra khỏi cửa. Đưa giỏ đồ cho nhỏ Gái, con Thỏ chạy quay quoắt vào nhà. Nó muốn hôn con nó. Đẩy nhẹ cửa, nó ngồi nép cạnh con, hai tay run run nắn lấy, nắn để đôi chân bé xíu.  Con Thỏ cúi xuống, úp mặt  lên tóc, lên má,  lên chân của thằng con ... nghèn nghẹn nói trong tiếng nấc, nước mắt òa vỡ :

- Mẹ xin lỗi, xin lỗi... Mẹ xin lỗi ...

Tiếng hối giục muộn rồi. Con Thỏ núm níu thu vào mắt hình ảnh con mình. Muốn làm gì cho con cũng không còn kịp nữa. Thằng bé vẫn ngủ say,  không hề biết sáng mai khi nó dậy, sẽ là những ngày hoàn toàn mới : không có mẹ nữa rồi . Con Thỏ cắn chặt môi, quẹt vội  con mắt mụp nước, bước đi không dám quay đầu nhìn lại. Xe lăn bánh. Ông Bảy bịn rịn tiễn con Thỏ. Mụ Bảy í ới  nhắn theo :

- Nhớ điện thoại về cho tao đó nghen....

Xe hút dần, bỏ lại sau lưng con ngõ lục tục trở mình bắt đầu một ngày mới. Xôn xao. nôn nao.  Mụ Bảy  thẩn thờ ngồi tựa hàng hiên, chép miệng nói bâng quơ :

- Vái Trời Phật cho nó quay về lẹ lẹ mà trả nợ dùm con chớ có bề nào ...

Mụ buông thõng câu cầu khấn trong dang dở.  Trong đầu mụ, thoáng hiện ra gương mặt nham nhở của lão Chín với hàm răng vàng ố sặc mùi, lợm giọng...   

Trời nhá nhem sáng trong sùi sụt . Không một tia nắng lóe.  Hai cái đầu bạc vẫn ngồi im . Những suy nghĩ lan man thả rong phơi mình đón nắng trong hy vọng . Mỏng manh đến tội. 













38 nhận xét:

  1. Cứu cánh -cứu cánh của những người nghèo đều như lạc vào mênh mông -không biết hồi kết nó như thế nào -cứ đi đã ........
    Chiều vui vui nhé -Tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đi mà không biết cái gì đợi mình phía trước. Chông chênh quá Ca hén.
      Em chưa qua Ca được nữa, tranh thủ nhoi sang thăm Ca tí hông thui Ca bo bo xì thì bùn lém. Hì hì

      Xóa
  2. Thật cảm động , một hoàn cảnh thật đáng thương , nhưng rồi Thỏ có trở về nữa không ........... ? sau lần đi Malai ....!
    Ngày mới vui nhiều Tám nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em tính kể tiếp, nhưng sợ loãng, sợ cả một kết cuộc tệ hơn. Đã hơn 1 tháng con Thỏ vẫn chưa tin tức gì về nhà anh ạ. Lo lắm

      Xóa
  3. Thăm bạn hiền đêm ngọt ngào hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Củm ơn ông bạn ú ì nhiều thiệt nhiều nghen.

      Xóa
  4. Đọc xong nghe đau thắt cả ruột ,cái đoạn kết lấp lửng này thật hay . Chị đang cũng tập viết nhưng chưa đâu ra đâu cả , mang gửi báo đi em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thích cái kết mở. Cũng giống như em bây giờ, đứng ngay cánh cửa mở toang mà không biết cái gì đợi mình phía trước. Vậy đó chị iu.
      Em viết cho thỏa cái lòng em trước, rùi có các anh chị bạn bè chịu ghé đọc cho vài câu chia sẻ đã thấy vui rùi chị iu ui. Hì hì

      Xóa
  5. Cũng mong con Thỏ có thể đổi đời.
    Cái tựa đề của truyện làm tui không dám hi vọng gì cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mà truyện bà lúc nào ko có chửi thề tui đi chết liền á!

      Xóa
    2. Bà ui tui buồn quá !
      Tui muốn chửi thề " thực tế " mà không chửi đc nên thui, cho tui chửi ké theo nhân vật vậy. Hì hì

      Xóa
  6. Những bi kịch của cuộc đời luôn đè nặng lên những người dân nghèo khổ ...đọc thấy thương Thỏ quá đi thôi ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chọn lựa sai lầm từ đầu kéo theo bao hệ lụy về sau chị hén. Tiếc là, trong tình yêu, con người ta không mở mắt ra mà nhìn kỷ, chọn kỷ, lại dùng trái tim mà định giá. Mà con tim làm gì có mắt. Ui, em lại lan man nói linh tinh nữa rùi. Hì hì

      Xóa
  7. Đúng là nhà văn của những mảnh đời lênh đênh! Mong một cái kết có hậu của sự trở về vui vẻ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái chòi văn còn chưa giữ nỗi nè chị iu ui.
      Ngày trở về.... thui, còn xa lắm, cứ hy vọng thui chị hén

      Xóa
  8. Thảm, thảm quá... Đọc riết những chuyện thảm có khi tâm thần mất, làm sao đọc tiếp nữa đây.
    Chuyện quá hay Có khi Nào ơi, nhưng đọc xong anh buồn lắm. Anh buồn vì gì nhỉ? Có thể là tất cả: Cái mụ Bảy, con Thỏ, con Gái, lão Chín, ông Bảy, rồi cái thằng ốm teo như tấm giẻ rách nữa... sao không mọc ra trong ấy một con người giống vớ một con người. Cuộc đời chát chúa quá. Hôm nay uống chai xá xị cho nó xông hơi bay đi hết phiền muộn nè.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khổ là những con người không trọn ấy lại bao la trong xã hội này anh ui. Hạnh phúc thì như nhau, nỗi bùn, đau khổ... không ai giống ai mà anh hén. Nên có nhiều điều để nói hơn.
      Bữa nào vui vui, rảnh rảnh rủ cả nhà cà phê cho vui anh Thu ui. Mệt mõi quá rùi

      Xóa
  9. Phận nghèo... đi đến nơi mô cũng nghèo. Buồn lắm !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghèo không có tội, nhưng tội quá vì nghèo chị Cát hén !

      Xóa
  10. em viết thật hay Tám Thùy ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị My chia sẻ cùng em. Cả nhà mình vui khỏe chị nhé.

      Xóa
  11. Đọc đau lòng quá em ơi.
    Mở face lại đi em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mở rồi đó anh. Em đóng mở liên tục mà. hì hì

      Xóa
  12. Bức tranh gia đình mụ Bảy thật xám xịt. Thương cho mẹ con của Thỏ biết bao!

    Anh mệt và bận quá. Lâu nay mạng lại hay bị mất nên ít đến thăm em đc. Em khỏe vui và thành đạt, bình an nhiều, em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh khỏe hẳn chưa, còn mệt thì hạn chế lên mạng. Giữ gìn sức khỏe là trên hết anh nhé.
      Mong anh mau chóng bình phục. Cho em gởi lời thăm chị cùng gia đình mình anh nhé.

      Xóa
  13. Cái khó nó bó cái khôn là vậy. Đúng là khi nghèo thi người ta dễ bị bế tắc, tình người cũng vì thế.....tắc theo. Khổ quá.
    Em viết rất hay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ, nếu có điều kiện một chút, số phận họ đã khác, cách nghĩ họ cũng sẽ khác chị nhỉ. Giá như nghèo mà họ đùm bọc, nâng đỡ nhau, đừng mê bài bạc, vợ chăm chồng. chồng chăm vợ bằng những gì đơn giản nhất mà họ có, có lẽ, họ sẽ không phải khổ như vậy.
      Lâu quá mới thấy chị về blog. Cả nhà mình vui khỏe nha chị. Nhớ bé Putin nhà chị quá !

      Xóa
  14. "Nhiều khi vắt kiệt sức chăm lão Chín xong , mụ lếch về nhà vơi bộ mặt rả rượi, lòng như thắt lại khi thấy ông Bảy lụi cụi chế gói mì ăn cho kịp giờ đi bốc mộ. Ngó thấy mụ, ông lần mò đưa mớ tiền người ta trả công trước cho ông, cười hệch hạc :
    - Bà giữ coi chợ búa. Hồi cho tui lại ít ngàn dằn túi thôi nghen."
    Xót xa quá Thùy ạ. Mỗi con người, mỗi số phận trong truyện của em thật ám ảnh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra, người thực họ không nghĩ nhiều như em nghĩ đâu, nếu bê nguyên mẫu vào, chắc bà con sẽ bảo làm gì có loại người chi trơ trẻn thế? Nên thôi, cho bà ta có chút ăn năn, có chút suy nghĩ, sẽ an ủi cho ông Bảy một phần nào. Đời thực còn đau hơn trang viết nhiều chị hén.
      Mấy hôm buồn quá, em không vào blog thường, chưa sang nhà chị đọc tiếp chuyện Người miền Núi nữa. Em thật sự thích cách kể chuyện của chị. Mê lắm nữa là khác . hì hì

      Xóa
  15. Viết bằng phương ngữ Nam bộ như em thật hấp dẫn.Tính cách người Nam bộ cũng thẳng tưng như những nhân vật trong truyện. Những nhân vật thật sống động và dân dã làm lão thích thú.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Lão Tan đã thích cách thẳng tưng tính cách của người nam bộ như em, nhiều khi, người ta chê là không khéo, không ngọt ngào cho lắm. Em bị Người ta chê nói chuyện như... dùi đọc chấm mắm nêm quái đó. Hì hì
      Có lần em sang nhà Lão đọc bài, lần ấy cũng theo chân lão em lò dò snag theo. Ngồi đọc một hơi...quên còm báo cáo lão em đã tới nhà lão lục. Thui, vài hum nữa xong sổ sách, em sang lục nhà lão tưng tưng lun nghen. hì hì

      Xóa
  16. Viết hay ! Bà đâm vô tim tui một ( phát) rùi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho ông chít lun đi. Tui ghét ông rùi. Há há

      Xóa
    2. Há há há ? Nếu kg chết chắc hưởng vài tỷ bồi thường ha ha

      Xóa
    3. Bồi thường cái búa cho ông hén. Há há

      Xóa
  17. Này đừng ( cứng ) đầu nửa , tui là hồn ma tự lâu rùi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bít rùi, khỏi quảng cáo. Bởi thế tui mới gọi hồn ông dìa á. Hì hì

      Xóa
  18. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa