Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Ngồi buồn ai hát câu dân ca đưa ... ( 3 )

ảnh không liên quan, dưng đẹp quá, muốn chia sẻ để bà con cùng ngắn khoảnh khắc đẹp này

Cả tuần nay nó không thấy ông Bảy nữa. Cũng không thể chạy sang nghe ngóng hay mang cho ông chút gì nữa cả. Từ cái dạo xảy ra chuyện đánh đấm làm náo loạn cả xóm, mụ Dung căm trong lòng lắm. Mụ đi về nhà má mụ , ton hót chi không biết để bà già cho vài chục triệu.  Mụ  ta kêu thợ về xây hàng rào bao kín khu đất nhà mụ.  Chỉ chưa đầy  một tuần ,  bờ tường đá ong được kéo lưới kín cả khuôn viên hơn cả ngàn mét  . Mụ đi vắng, là khóa  luôn cả cổng rào, ngăn mọi sự xâm phạm. Đấy ! Cho chừa cái tội nhiều chuyện xen vào chuyện nhà người ta . Mụ khóa thế, đố cha thằng nào nhào vô . Ông Bảy ngày thường còn đi lang thang ra vô khắp xóm, còn giờ thì... Ông chỉ có từ hàng hiên ra đến...gốc mít, rồi từ gốc mít ...lếch lại hàng hiên. Vậy thôi mà cũng hết cả ngày. Mấy hôm mụ đi chẳng về, ông Bảy vật vờ nằm bạ dưới hiên, ngủ ngơ ngủ ngất. Dạo này ông lạ lắm, cứ ngồi đâu lâu lâu một chút là ngủ ngay thôi. Đang bưng tô ăn , ông ngủ đến ...rớt cả tô, cơm văng tung tóe. Đám gà đói ăn nhao nhao chạy lại, chí chóe huyên náo . Đang ngồi nhổ cỏ thả chơi cho hết ngày, ông cũng ngủ.  Đến nỗi mấy con kiến vàng hăng máu, nghe hơi người là bu nhau chổng mông thi nhau cắn, ông cũng chẳng hay.  Lắm khi gã ghi điện đến nhà, thấy ông ngồi tựa cột dưới mái hiên, gã gọi mãi mở cổng cho gã vào ghi điện cũng chẳng thấy ông nhúc nhích ngo ngoe gì. Hàng xóm sợ quá, không biết ông có ... làm sao không, vội bắt thang trèo rào vào xem. Hỡi ơi ! Ông ngủ đấy. Ngủ mà há to mồm, chổng ngược cả cổ ra , mặc cho gió lùa xối xả, mặc cho nắng  cắn rít vào từng mảng da nhăn rúm mà nhai nghiến. Ông cứ ngồi ngủ  phơ phơ ra đấy.  Mấy lần, nó đứng  len lén nhìn mụ Dung, mang cơm đựng trong cái thau nhựa cáu bẩn, thảy cái xạch trước  mặt ông, nói như quát : " Có ăn không thì nói ", rồi ngoe nguẩy  mông đi, nó thừ người ra nhìn ông trệu trạo nhai mớ cơm khô khốc, chẳng có gì ngoài hình như là nước tương, hay con khô mặn  chi đó,  mà lòng cứ rưng rức, rưng rức. Tiếng thở dài cũng chợt trở nên vô duyên đến tội .  

 Nhưng lúc ấy, ông còn khỏe, còn  biết mon men ra sát bờ rào mỗi khi nghe nó gọi. Chẳng nhiều nhặn gì, chỉ lén lút đút qua kẽ rào khi ổ bánh mì, lúc hộp sữa, trái bắp...  Cho gì ông cũng ăn ngon lành.  Nó biết ông thèm thuốc, nhưng chẳng dám, chỉ sợ lỡ ông quên nhớ, vùi thuốc đâu đó, lỡ cháy thì...khổ nữa. Nên dù ông nài nỉ xin mãi, nó vẫn chẳng dám cho như ngày trước.  Còn dạo này , ông xuống sức  một cách kinh khủng. Lần cuối nó thấy ông , ông không đứng dậy đi được . Hai tay ông bấu chặt nền nhà, nhấc mông chà lếch từng chút một, nhích dần ra mé cửa. Một đoạn ngắn chỉ bằng vài bước chân thôi  mà ông loay hoay mãi.  Ra được  tới hiên, ông tựa người vào cột, thở hỗn hển, vừa ngó người ta chạy qua chạy lại  ngang ngõ, miệng vừa cười ngây ngô hềnh hệch, mắt lấp lánh niềm vui trẻ nhỏ. Nhìn ông, nó sợ, sợ lắm một ngày mai của mình. Nước  mắt chạy xuôi mà, có bao giờ chảy ngược đâu ?

Còn đâu non  tuần nữa là đến tết.  Lác đác vài nhánh mai nở sớm lúng phúng khoe cánh. Dường như trong cái gió, cái nắng tết, mọi thứ đều như đáng yêu hơn. Mớ cỏ trong vườn nhà ông Bảy cứ nõn ra, nhìn đến là ngon mắt. Vạn vật cỏ cây thì bừng bừng như thế đó. Ông Bảy nằm co người trên cái sạp dựng đỡ ở chái sau nhà,  há miệng lấy hơi, thở dốc từng hồi mệt nhọc.  Ông muốn ngồi dậy, muốn đi ra ngoài, muốn nhìn cái vườn của ông, nhìn bầu trời xanh trong vắt treo lơ lửng trên đầu để thấy cuộc sống vẫn đang trôi ngoài kia, vẫn nôn nao ngoài kia. Ông cố nhích chân, nhưng mọi thứ cứ cứng đờ ra. Ông bất lực, nằm ngó mái tole rỉ sét, lổ chổ những lỗ thủng to tướng. Ông nhìn bầu trời méo mó qua những đốm sáng hăng hắt trắng lóa mắt. Chưa bao giờ ông tỉnh táo như lúc này. Tự dưng ông thèm được  khóc, nhưng mắt cứ khô quắc đi .  Từng hình ảnh nhập nhòa đầy ấp tiếng cười ngày xưa kéo về giăng giăng trong trí . Ông nhớ đôi mắt  bà cười - cái đôi mắt có đuôi mà ông bỏ hết mọi thứ để chỉ xin được chết chìm trong đấy. Ông thấy  lần ông đánh con Dung  lúc nó  một hai đòi bỏ học , mà đánh nó xong rồi, ông len lén ra sau nhà ngó lên trời ngăn dòng nước mắt chực vỡ. Ông thấy cả lần cuối cùng bà gạt tay ông khi ông khều bà , lần ấy, bà nói : " rửa tay chưa mà khều tui ? " ... Ờ, vậy đó, vậy thôi đó mà không bao giờ bà lại gần ông thêm chút nào nữa. Rồi bà đi. Hai đứa nhỏ kia cũng đi. Ông nhớ hết, ông hiểu hết chứ. Cả đời bôn ba, giành giật từng chút mang về cho vợ cho con, để rồi... Còn gì ngoài bốn vách tole nóng hầm hầm như cái lò nung, sống không bằng chết như vầy ? Cái hôm con Dung mang ông bỏ xuống chái kho dựng tạm này, vất ông lên cái chỏng tre cho tiện việc vệ sinh xối rửa,  ông chỉ thèm có cọng dây thắt cổ đi cho rồi. Mà chao ôi ! Đến chết cũng không tự chết được. Ngồi dậy còn không ngồi nỗi, lấy sức đâu mà trèo, mà buộc. Ông cứ nằm đó. Nằm nhìn con nắng  ngày nhảy múa trên mái tole,  nằm nghe tiếng lá chuối vỗ mặt nhau chan chát, nghe gió lùa rợn sống lưng mỗi khi đêm chùng chình nặng. Lắm hôm, ông nghe tiếng ai đó gọi ông, ông mở choàng mắt ra, ngó thao láo vào màn đêm căm căm, mong nhận ra một khuôn mặt thân quen nào đó . Chẳng có ai cả. Chỉ có tiếng con dế rúc trong kẹt  chõng, thi thoảng ù té chạy ra ráy từng hồi e é . Chỉ có tiếng chuột chí chóe  sục sạo, rượt đuổi nhau ầm ầm ...  Chỉ có vậy thôi ...

Ông muốn uống nước. Chẳng hiểu sao ông nghe hực hực trong dạ, cứ thèm cái ly nước mát lạnh đến  lạ lùng. Thèm quá. . Ông muốn xé cái cổ họng đi, cho đã cơn thèm của mình. Nhưng... những ngón tay quơ quào trong bất lực. Không ! Phải uống thôi. Cho dù chết cũng phải uống thôi. Làm con ma đói đã tội, làm con người chết khát có tội không chứ ? Chưa bao giờ ông muốn chìu chuộng bản thân ông đến thế này. Ông trân  mình, nhúc nhích cái chân , từng chút, từng chút. Như cái trò em bé tập đi mà mấy đứa cháu trong nhà ngày trước ông vẫn thấy. Một ngón chân. Hai ngón chân. Ba ngón chân... Bàn chân bắt đầu nhích dần ra mép chõng. Ông nghe lạnh cả từng chân tóc. Không ! Cố thôi. Chút nữa thôi là chân kia chạm đất. Chút nữa thôi là có nước mát lạnh len vào từng kẻ ruột . Nghĩ thôi đã nôn nao.  Một ống chân khẳng khiu thả xuống chầm chậm . Lòng chực tràn sung sướng. Ôi ! Chạm  được đất rồi.  Chân ông chạm được  đất rồi nè. Chưa kịp vui trọn, chợt cả người ông nghiêng theo, nghiêng theo,  tuột dần. Ông  quơ tay, bấu vào mớ không khí loãng ngắt, lạnh tanh. Miệng ú ớ kêu cứu  ... Ô ! Không ! Không !   Cái chõng tre ọp ẹp nhẹ tưng, ngã nhào ra đổ sụp, hất luôn mớ nắng giòn tan vào vách xổn xoảng. Nát  vụn...

 ....................

Mụ Dung đầu chít khăn trắng, hò hét đám cháu  lấy mớ khăn xô, cột dọc các cây trong vườn. Ờ, người đi rồi cây cỏ trong nhà cũng phải để tang cho phải đạo chứ. Căn nhà ngày thường lặng ngắt, chợt đông vui như hội. Xe con nườm nượp ra vào. Từng vòng hoa phúng chất đầy ngõ. Chiếc hòm cần xà cừ lộng lẫy , nặng trịch, đến cả chục người thanh niên trai tráng bắt đòn khiêng vào khệ nệ. Tiếng tụng kinh vang vang , tiếng trống dồn dập, kèn tây, kèn ta kéo nhau ai oán, ngậm ngùi.  Nó không sang phúng, chỉ ngồi lằng lặng nhìn từng dòng người đang quỳ lạy sì sụp, rồi ngó ra cái gốc mít ông Bảy hay ngồi, thấy cả khoảng nắng đang thi nhau trắng .  Nhòe nhoẹt. 

Đám xong. Đám ma to nhất xóm. Mộ  ông Bảy xây cao, xây to, nằm nổi bật trong khuôn viên chùa.  Mụ Dung ra chiều hãnh diện.  Dọn dẹp xong, mụ sai sấp nhỏ mang cái chỏng tre ra sau hè đốt. Lửa cháy ngùn ngụt . Bất giác, mụ  cười :

- Hên ghê. Đi trễ chút ngay giao thừa chắc con cháu xui tận mạng. 

Lửa vẫn cháy. Tiếng  củi tre nổ kêu răng rắc, búng từng ánh đỏ bung xòe như pháo bông , phả vào chiều cuối năm mớ khói bòng bong cay xè mắt.... Xa xa, nương theo gió, cái máy hát cũ kỹ nhà ai, rè rè giọng ngâm nhão nhoẹt, vất vưởng :

... Ngó lên tàng cây thấy cặp cu trốn nắng
Ngó ra ngoài ruộng thấy đôi cò trắng bay xa
Đi về lập miếu thờ cha
Cất chùa thờ mẹ , lập trang thờ bà... 








 “

48 nhận xét:

  1. Đọc xong câu truyện thấy xót xa cái sự đời. Có khi nào sau này tui cũng zay kh ta huhuhu íxị.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui cũng đang tự hỏi y chang ông vậy á . hic hic hic

      Xóa
  2. "Cả đời bôn ba, giành giật từng chút mang về cho vợ cho con, để rồi... Còn gì ngoài bốn vách tole nóng hầm hầm như cái lò nung, sống không bằng chết thế này ? Cái hôm con Dung mang ông bỏ xuống chái kho dựng tạm này, vất ông lên cái chỏng tre cho tiện việc vệ sinh xối rửa, ông chỉ thèm có cọng dây thắt cổ đi cho rồi. Mà chao ôi ! Đến chết cũng không tự chết được. Ngồi dậy còn không ngồi nỗi, lấy sức đâu mà trèo, mà buộc. Ông cứ nằm đó.
    .....
    Đám xong. Đám ma to nhất xóm. Mộ ông Bảy xây cao, xây to, nằm nổi bật trong khuôn viên chùa. Mụ Dung ra chiều hãnh diện."
    .............
    Giả nhân giả nghĩa đến thế là cùng !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt đó chị, ở ngoài còn nhiều chuyện tệ hại hơn vậy nữa, kể không hết nỗi lun đó chị ui

      Xóa
  3. Những câu chuyện của em luôn làm ray rứt lương tâm; không biết cảnh đời còn bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt nữa đây.
    Chiều vui nhé em gái.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kể chuyện người cũng là cách tự răn mình, tự an ủi mình chị hén.
      Cảm ơn chị iu, chúc chi một ngày vui vẻ nhé.

      Xóa
  4. Trả lời
    1. sao sáng nay tui vào blog bà không được bà ui ?

      Xóa
  5. Tò mò , lão lò dò từ nhà Nhật Thành qua đây để đọc những câu chuyện mang ngữ điệu của người Nam bộ.
    Rất ít người viết theo ngôn ngữ đặc trưng này. Nhưng với lão , lão thấy dễ cảm , vì một phần đời lão gắn với ngôn ngữ dân dã của người miền nam.
    Rảnh , lão sẽ đọc tiếp những phần còn lại vì thấy em sữ dụng ngôn ngữ khá đặc trưng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Lan Tan đã chiếu cố ghé qua . Em hum nọ có theo chân lão snag nhà lão, đọc thui, chưa còm, vì mạng yếu quá, chạy chậm quá. Một trang blog chất lượng đúng nghĩa mà em biết đấy. Hì hì

      Xóa
  6. Lão xin chia sẻ với em bài viết về miền tây năm nào của lão - http://tan262.blogspot.com/2013/09/canh-boi-mai-gan-trua-mo-ien-thoai-co.html#more

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em sẽ sang nhà Lão chôm chỉa kinh nghiệm mà. Cảm ơn Lão nhiều nghen.

      Xóa
  7. Mong sao trên cõi đời này sẽ không có nhiều trường hợp đau lòng khi có những đứa con bất hiếu như thế ! Cha mẹ đến tuổi về chiều chỉ mong sống dựa vào con cái trong quảng đời còn lại của mình ..thế mà !!! Lúc còn sống thì không lo phụng dưỡng ! Đến khi mất , thì con cái mua cho cái hòm đắt tiền và xây cái mã thật hoành tráng để nở mặt nở mày với bà con , hàng xóm ...rõ cuộc đời có khác !!! Và cay nghiệt thay , cái chết của ông cụ không để lại chút gì gọi là thương nhớ ..mà ngược lại ...ôi ... chán ngán thay cuộc đời này ....

    Cảm ơn em đã chia sẻ bài viết thật hay và thật thực tế Thùy nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Họ làm ma to để được tiếng, để lấy tiền phúng, nhìn ghét lắm chị. Thật tình chuyện như thế này không hiếm, xảy ra nhiều nữa là khác. Buồn , em cũng sợ không biết mai này mình ra sao. Thôi thì cứ ... tới đâu hay tới đó vậy chị hén

      Xóa
  8. Đọc mà thấy xót xa mai mỉa cho cái sự đời. Buồn!
    Em viết rất hay!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị Vũ Mai đã chia sẻ cùng em. Ngày bình an chị nhé.

      Xóa
  9. Hu hu, đọc mà đứt từng đoạn ruột, sống mũi cay cay....!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chị thấy ở ngoài, khóc hoài chứ gì. Chắc tại chị em mình...mít ướt Hân ui. hic hic hic

      Xóa
  10. Vẫn là cô Tám nhỉ... Haizz... Nên chỉ biết thở dài mà thôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ca tái xuất giang hồ rùi. mừng quá. hì hì

      Xóa
  11. Sống không cho ăn , chết rồi lại làm đám thật to đùng , đọc xong thấy buồn . ......... cho số phận 1 kiếp con người ...... !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tội thật anh ạ, mà thôi, đi là xong, hết chịu khổ nữa, còn hơn sống mà ...

      Xóa
  12. Ước gì có cái rọ bự bự cho mụ ấy vào thả trôi sông Thùy ha, mà thôi bẩn cả nước sông !. Vào nhà bạn hiền đọc tim cứ rung rinh, lay lắt mà vẫn nhào vô đọc ngấu nghiến, dại nhờ ....hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình chả biết mắc giống gì cứ khi buồn buồn mới ngồi viết lảm nhảm như vầy. Chắc tại vậy mà chẳng viết cái gì vui cho được. Ngày xưa mình đâu có thế. Tự dưng thèm quay lại 2 năm trước ghê lun á bạn hiền ui

      Xóa
  13. Cuộc sống khốn khổ và cái chết của ông Bảy bi thảm bao nhiêu thì càng tương phản với thói đạo đức giả, vô luân của con cái ông bấy nhiêu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em trách cả bà vợ. Ai lại bỏ người bạn đời của mình vào lúc cuối đời thế này. Nếu bà mẹ đàng hoàng, chăm chồng, thì chắc chả có đứa con nào nó dám hắt hủi, đối xử với cha nó như vậy. thấy gương mẹ vậy, có người cổ xúy, là theo thui.

      Xóa
  14. Ai cũng muốn mồ yên mã đẹp cả,nhưng sự tương phản trong sống và chết ở cuối đời ông Bảy,thấy xót !
    Chúc bạn hiền nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình chỉ mong có cuộc sống an bình, bình lặng bên cạnh những người mình thương iu. còn chết rồi thì, muốn làm sao cũng được. Chẳng cần mồ mả to hay hoành tráng làm gì. Tiền không cả đấy bạn ui. Mà để cho thiên hạ coi, chớ người nằm xuống rồi, còn thấy gì nữa đâu.

      Xóa
  15. Một số phận người trong muôn vàn số phận! Ngẫm lại, biết phận mình ra sao trong ngày kết, hở Tám?!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, kệ đi chị, vẫn cứ đi tới, còn ngày mai thì để mai tính. Càng nghĩ, càng buồn, càng mờ mịt.

      Xóa
  16. Ông Bảy đi coi như là một sự giải thoát cho ông khỏi những đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần ở tuổi về chiều vậy. Trong cuộc đời này biết còn bao nhiêu nỗi xót xa, cay đắng...?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nhiều lắm nàng ui, chắc mình mà đọc báo, rồi chôm cốt chuyện, ngồi kể lại, thêm mắm dậm muối chắc kể mỏi mỏ lun cũng không hết. mỗi nhà mỗi cảnh. cuộc sống luôn có tốt và xấu mà, biết sao giờ. hic hic hic

      Xóa
  17. Tội ông Bảy quá. Một người từng giàu nhưng cuối cùng phải chết đói và khát. Đám to, mộ lớn chẳng làm ấm lòng người đã khuất. Đời người vậy đó, đồng tiền nằm trốn trong cái nghĩa với nhiều vỏ bọc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiền không là tất cả, nhưng con người ta lại đánh đổi tất cả để có tiền. Khổ. đau. buồn. nhưng... cuộc sống luôn có những điều trái khoái dzậy anh nhỉ ! hì hì

      Xóa
  18. Thật xót xa chuyện đời ,nó thời sự như diễn ra đâu đó trong cuộc sống nhôn nhao quanh ta !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện đau lòng có thật anh ạ. Hic hic

      Xóa
  19. Một cái đám ma to và một câu nói kết '' Hên ghê. Đi trễ chút ngay giao thừa chắc con cháu xui tận mạng.''
    Thật là buồn phải không TÁM ơi -
    Vui vui nhe Thùy -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thank-cù Ca nhiều nghen. Cuối tuần dzui dzẻ Ca ui

      Xóa
  20. Xót lòng, đọc mà cứ đau đáu phận người, phận đời, ngẫm ra trên đời này, có những điều thật giả dối, ng ta giả dối đủ mọi thứ, giả dối cả cái gọi là lòng người...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật vậy chị ui, nói thì sợ mất niềm tin vào Cs, nhưng sự thật là thế. buồn chị hén.

      Xóa
  21. Khi em mới post bài lên. Chị đã ghé qua đọc ngấu nghiến rồi chạy đi theo thời gian của quỹ đạo. Không kịp ấn com khen hay. Không còn là hay nữa là mà em gái đã gieo vào lòng người đọc được những cảm xúc thật sự. Biết rưng rưng khóc, biết nổi giận tức đời, biết...đã là một số phận....
    Nói tóm lại em nên viết truyện ngắn và gom thành một tập sách đi. Chị là người đăng ký mua đầu tiên. Một ngón cái giơ lên cao cho em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì. Chị làm em thích chí cười hì hì nè. Cũng mê lắm, mà ...chắc không đủ khả năng chị ui. Viết cho vui, cho hết buồn bực trong lòng thui, chứ còn in sách bán thì... chắc chỉ có mỗi mình chị iu là ủng hộ em quá. Em ế chắc lun. Hì hì

      Xóa
  22. Đi về lập miếu thờ cha
    Cất chùa thờ mẹ , lập trang thờ bà... ôi còn lời nào hơn nửa không em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông bà mình có nhiều câu ca dao đứt ruột thiệt anh hén !

      Xóa
  23. Câu chuyện với gam màu buồn. Đọc xót xa trước nhân tình thế thái. Em viết thật sự cuốn hút Thùy à.
    Nhưng nếu em rút ngắn lại một chút chắc tốt hơn. Chị cũng đang viết về chủ đề này nhưng nhân vật người con là cán bộ lãnh đạo, lợi dụng sự ốm đau và cái chết của mẹ để "kinh doanh" ( giành giật với người em ở nông thôn, đưa mẹ lên thành phố, nơi mình đang giữ một chức khá cao, không phải để chăm mẹ mà để cho nhân viên có cớ đến đưa quà rồi sau đó là kinh doanh tiền phúng viếng.) Viết dở để đó vì bận quá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, để em rút kinh nghiệm. em chờ truyện của chị nè. Em thấy phần 6 người miền núi rùi mà chưa có qua đọc được nữa. Chị viết hay lắm, đọc mê lun. hì hì

      Xóa
  24. Thùy thật khéo! Dùng sự ngược đãi của mụ Dung, để chạm tới trái tim người đọc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chuyện sờ sờ trước mắt, thấy còn đau lòng hơn nữa bạn hiền ui

      Xóa