Nhãn

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Bóng nắng ngang trời ( 2 )



Con Thanh đang ngoẻo đầu vật vựa ư ư ca bài chi trong cổ họng chả ai hiểu được, chợt nó nghe tiếng chó sủa dậy rân cả ngõ. Nó mừng. Nó cố hết sức chống hai cái cùi chỏ chai sần xuống chỏng tre, giật mạnh người về phía sau để lấy thế nhỏm người dậy. Nó nhăn mặt. Đau lắm chứ bộ. Dù mấy chục năm nay, ngày nào nó chả nhổm lên nhổm xuống như thế không dưới chục lần, nhưng lần nào cũng nhức buốt đến từng con vít trong khớp xương rệu rạo. Ai cũng khen nó giỏi khi nó nhổm người ngồi dậy được và lếch cái thân vặt vẹo ra mép chỏng, đưa cái mỏ ra đường mừng rỡ khi thấy có khách ghé nhà. Nó chẳng thấy giỏi gì cả. Nó chỉ thấy đau thôi. Như người ta cứa vào da thịt mỗi ngày một nhát đến độ lì đòn, trơ mặt ra cắn răng mà chịu đựng nỗi đau banh da xé thịt. Là chịu đựng đó. Không phải giỏi đâu. Nhưng thôi kệ, được khen là nó vui rồi. Nó cũng thấy nó giỏi thiệt. Giỏi chịu đựng.

Ối, là anh Trung kìa. Nó reo toáng lên ư ứ. Nó mừng quá. Anh Trung một tay ôm thùng mì , một tay gỡ quà nho nhỏ ra khỏi xe, từ từ bước vào nhà mang theo nụ cười đầy nắng. Mớ tóc bếch chặt vào gương mặt xương xương ánh lên dưới cái nắng chiều quai quái, nó trông anh như chàng hoàng tử bước ra từ trong giấc mơ của nó. Đẹp lạ lùng. Nó cười. Nó líu ríu cả lưỡi lại khi anh  ngồi xuống chiếc ghể đẩu để cạnh chỏng chỗ nó đang ngồi, ôn tồn hỏi :

- Má đâu rồi em ? Có má ở nhà không em ?
Ôi, dịu dàng tha thiết làm sao. Cái ánh nhìn âm ấm dừng lại trên khuôn mặt nó như vẽ chiếc hôn xíu xiu giòn rùm rụm. Nó sướng run, nó cười ngoác cả miệng, ngọng nghịu nói :
- Má ở nhà. Má có ở nhà
Nghe nó nói thế, anh Trung đứng dậy, phủi phủi bụi trên người đi thẳng ra nhà sau, gọi lớn :

- Dì Tư ơi ! Dì Tư !
Nó trông theo dáng anh Trung khuất sau khung cửa bếp, nhìn anh ngồi bệch xuống đất nói gì với má sau hè, không chớp mắt. Chắc má đang lỡ tay. Nó lếch người lần theo mép chõng, nhìn anh Trung bằng ánh nhìn mãn nguyện sung sướng. Nó há mồm vểnh tai nghe ngóng câu được câu mất của anh khi chuyện trò với má. Đến cái giọng nói thôi mà sao ... Bất giác nó ửng mặt cười khùn khục, đôi mắt bẽn lẽn cụp xuống, tay cứ di di trên đầu gối. Một ý nghĩ táo bạo cứ sôi sùng sục trong cái đầu bé nhỏ của nó. Nó chẳng biết làm gì ngoài việc mân mê ý nghĩ đó rồi cười trong sung sướng. Quái thật! 

Anh Trung trao mớ quà tết cho bà Tư, vẫn điệu cười hồn hậu, vẫn những câu dặn dò chân tình đầy ấm áp. Con Thanh nhìn má rưng rưng cảm ơn anh Trung tết nào cũng mang chút không khi xuân về vào gian nhà heo hút này, bằng cả trái tim non nót đang run rẩy trong niềm vui sướng vô bờ xen lẫn nỗi sợ hãi. Ờ, năm nào cũng vậy, cứ mỗi lần nói xong như thế này, là anh Trung lại đi biền biệt bỏ lại cho nó hàng chuỗi ngày đợi nắng lên đêm trông trăng rụng. Không ! Nó không muốn anh đi đâu. Nó muốn anh ở lại lâu thêm chút nữa cho nó uống nụ cười hiền hiền của anh, cho nó ngấu nghiến ánh nhìn đầy nắng của anh. Đừng đi có được không anh ? Một giọng nói giục giã thúc hối nhao nhao trong đầu nó. Bất giác, nó chộp lấy cánh tay anh khi anh đang đứng xớ rớ gần chỗ nó, rồi ôm chặt cứng. Anh Trung giật bắn cả người, hất tay theo phản xạ tự nhiên, giống kiểu người ta vô tình giẫm phải con chuột chết giữa đường  mà họ không thấy. Con Thanh ngã quay, mớ xương xẩu đập vào cạnh chõng khô khốc. Như chiếc ly thủy tinh ném mạnh vào tường đá. Bể tan tành. Đau đến liệm. Dì Tư hoảng hồn bỏ giỏ quà xuống, lao tới phụ đỡ nó ngồi dậy. Anh Trung định thần rất mau, có chút bối rối, anh cúi xuống kê lại cái gối vào lưng nó, giọng đầy hối hận :
- Con xin lỗi dì Tư, em nó làm bất ngờ quá con hết hồn. Thiệt tình.... Anh hư quá, em đau lắm không, cho anh Trung xin lỗi Thanh nha.

Con Thanh lắp bắp, cười nhễu nhão, tay quẹt vội mớ nước mắt đang chực chảy, riu ríu nói như sợ anh Trung buồn, anh Trung giận mà bỏ đi ngay :
- Hông có đau. Hông có đau mà !

Dì Tư xì xòa, cười hịch hạt :
- Không có sao đâu chú. Nó té hoài chớ gì. 

Rồi quay sang Thanh, bà vuốt nhẹ đám tóc lòa xòa trên khuôn mặt lấm tấm mụn của nó, vừa cột lại tóc cho con, bà vừa nói :
- Mai mốt mày đừng làm anh Trung giật mình nữa nghen. Tao còn hết hồn chớ đừng nói gì anh Trung.

Con Thanh không nói gì. Nó khư khư giữ chặt cánh tay anh như sợ buông ra là anh tan biến như giấc mơ mà ngày nào nó cũng mơ trong thấp thỏm sợ trời lại sáng. Nó áp chặt má vào cánh tay anh, nó căng cái ngực gầy teo ra hít trọn cái mùi hương nồng nồng của nắng. Lần đầu tiên trong đời nó mới cảm thấy trái tim nó đập loạn xạ với đủ âm thanh loảng xoảng vỡ. Nó mặc kệ cánh tay kia ngọ nguậy, mặc kệ tiếng má léo nhéo bảo buông tay ra cho anh Trung về còn đi thăm nhà người khác nữa, mặc kệ anh Trung đang ngòn ngọt bảo nó ngoan mai anh sẽ ghé... Nó mặc kệ hết, nó chỉ muốn giữ chặt giấc mơ của nó lúc này thôi. Đau đớn lắm nó mới được chạm tay vào giấc mơ đang có thực này, nó không buông đâu. Nhất quyết không buông buông đâu. Nói mãi không được, bà Tư đành gỡ những ngón tay bấu chặt kia, miệng vừa mắng :
- Mày vậy mai mốt chú Trung sợ mày quá trốn luôn không ghé nữa cho coi.

Những ngón tay yếu ớt từ từ lỏng dần từng ngón. Anh Trung rút được cánh tay ra khỏi con Thanh, vội vàng kéo ghế đứng dậy, an ủi :
- Không có gì đâu dì. Tại con còn đi tặng quà mấy nhà xóm trên nữa, chớ không ngồi chơi với em nó tí cũng được. 
Rồi quay sang nhìn con Thanh với đôi mắt đang ngân ngấn nước, cái mồm chảy xệ chực rống, anh dịu dàng nói :
- Thanh ngoan, nghe lời má nha. Mai rảnh anh ghé chơi với Thanh nha. 

Không đợi con Thanh ư ử gì, anh vội chào dì Tư rồi bước ra khỏi nhà. Dì Tư tiễn anh ra cửa. Con Thanh chồm theo, nghẹn ứ rống từng hồi dấm dẳng dội vào gian nhà toang hoác. Cái nắng chiều giáp tết liu xiu rụng từng sợi tong teo vất đầy trước ngõ. Dì Tư trở vào nhà, lặng lẽ ôm con Thanh vào lòng, ghì chặt bờ vai đang run lên nức nở. Chiếc áo nhàu nhĩ bạc phếch ướt đầm nước dãi lẫn nước mắt chèm nhẹp. Ngửa mặt, cắn chặt môi vẫn không ngăn được, dì bất giác vỡ òa :
- Ông ơi !
.........................

Vừa dắt xe ra khỏi ngõ nhà con Thanh, anh Trung dựng cái chống nghiêng, mò mò rút trong túi quần túi khăn giấy bé tẹo, lấy vội mẫu khăn, anh lau lấy lau để ống tay áo, chỗ chèm bẹp nước dãi của con Thanh ban nãy, vừa lau, vừa làu bàu rủa xả :
- Mẹ cái con điên. Ăn có nhiêu tiền đâu mà gặp thứ như nó hoài chắc về nhà ăn cơm không nỗi.

Vất toẹt chiếc khăn giấy lông lốc xoay trên đám cỏ xanh rì rì ven bờ, cảm giác tởm lợm vẫn âm ỉ làm anh gai cả óc. Anh rồ máy xe, xé toạc mớ nắng lúp xúp vương ngang ngõ. 

Chiều nghiêng dần. Bóng nắng sà sà ngăn ngắt xót. Tết trùng trình chạm mái hiên rồi..






87 nhận xét:

  1. Chị đọc hết từ phần đầu cộng phần hai rồi em ơi! Xót xa....xót xa...đến vỡ ngực... Phận người sao đắng lắm thế kia ơi! Hỡi ông trời?
    Em nhanh in sách nhen. Chị đăng ký một vé tàu hoả nhanh...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em chỉ định in ít thui, đủ để tặng bạn bè thui. nhất định sẽ dành tặng chị iu rùi. hì hì

      Xóa
  2. Sang thăm em, đọc và buồn..Nhưng cuộc đời là vậy, buồn bao giờ cũng nhiều hơn vui, phải không Thùy iu?
    "Tết trùng trình chạm mái hiên rồi.", đón Tết an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hạnh phúc có thể giống nhau, nhưng nỗi buồn thì muôn hình vạn trạng, nên khi buồn dễ có xúc cảm kể lể hơn chị hén.
      tết tới rùi mà... rầu ghê lun chị ui

      Xóa
  3. Hôm nay đọc phần 2 , ngó bộ còn chếnh choáng hơn phần một. Một truyện ngắn đúng nghĩa đã bền chặt vào lòng người đọc bằng phương ngữ Nam bộ đầy ma lực , khó quên. Câu chuyện hết sức bình thường nhưng tác giả đã hóa thân vào một nhân vật không bình thường để khắc họa thật rõ nét làm nên một truyện ngắn hay bất thường ! Trong một phạm vy hẹp về không gian , thời gian , cây chuyện chỉ xoay quanh có 3 nhân vật nhưng thật sự cả 3 nhân vật đều sống động , không thấy một sự gượng ép nào.
    Nhân vật Thanh được tác giả hóa thân như một nhãn quan hiếm có . Hiếm vì nhiều cây bút chuyên nghiệp cũng khó nhìn thấy hết diễn biến tâm lý như tác giả đã viết về nhân vật này. Dù tật nguyền , bản năng gốc về giới tính của họ là thật. Sự khao khát mặc dù vượt ra ngoài khả năng nhưng họ vẫn theo đuổi , vẫn ước mơ và yêu ghét thật rõ ràng và không kém sự mãnh liệt...Lão đồ chừng , nhân vật này đã sống lâu lắm trong tâm tác giả , nó ray rứt , nó ngọ nguậy và hiện lên trang viết thật chín muồi.
    Một cái kết mở ,để hướng người đọc về trọng tâm nhân vật là cách tác giả muốn gửi gắm đến người đọc về tính nhân văn và giá trị của lòng nhân ái trong mỗi người...
    Về văn phong có phần ma mỵ , đầy tìm tòi trong phương ngữ đã làm hay thêm câu chuyện. Nếu phần đầu tác giả đã dùng chữ " Hào phóng " đặt đúng vào vị trí cần có của nó trong câu để làm men say cho người đọc thì phần này lão thích những từ láy rất không đụng hàng..." Trái tim non nót đang run rẩy ..." Ừ, thông thường người ta vẫn dùng là " Non nớt ". Ở đây là " NON NÓT" , có chút gì đó trong từ này để gợi đến một sự đồng thanh trong từ" đắng đót "...
    Với những cảm xúc sau khi đọc , lão xin gõ những cảm nhận của mình như một hiệu ứng sau cảm xúc. Tuy nhiên , dù có bị treo cổ lão vẫn nhất quyết rằng , thông qua những trang viết sống động , lão vẫn mê tác giả ...nhiều hơn truyện ! hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em có 1 người chú bà con xa lắc , cũng tên Thanh, cũng bị giống Thanh trong chuyện. chắc cả chục năm rùi em không có gặp. mấy bữa ni cận tết mà ... buồn quá, công việc rối mù, tình cảm là con số âm, ngồi k bít làm gì, bất chợt nhớ tới chú ấy, em viết thui. thú thiệt là em k có ấp ủ gì nhân vật hết á. hì hì

      em viết để tự bản thân nhìn vào, thấy mình con may hơn nhân vật của mình, một cách để em xả xì trét, tìm động lực cho mình thui lão ui.
      Em thành thật cảm ơn Lão đã chịu khó bỏ công còm cho em 1 cái còm chi tiết như vậy. niềm vui của người viết blog như em là khi mình chia sẻ, có bạn bè để tâm đọc. Vui lắm lão ui. em đọc còm mà... hông bít nói sao lun, chỉ bít cảm ơn lão thiệt nhiều, thiệt nhiều nghen.

      Xóa
  4. Con Thanh vừa nghèo vừa xấu vừa bị tật nguyền, nhưng suy nghĩ và ước mơ rất thực!
    Đọc xong câu chuyện thấy giận và thương anh Trung. Con người vừa đẹp trai, hiền lành, chu đáo và nhanh nhẹn nhưng tâm hồn lại mắc một căn bệnh trầm kha.... cố đóng kịch cho khéo để hoàn thành công việc để kiếm chút tiền phụ cấp...những kẻ như anh Trung không phải là ít trong đời sống hiện nay..

    Chiều vui nghen Thuỳ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có những cái, bản chất thực của một con người cần có thời gian để nhìn anh Tám hén. Em rất thích cụm từ " quân tử kiếm " dánh cho Nhạc Bất Quần. Nói chung, hình thức, học vị, gia cảnh... không là yếu tố để đánh giá nhân cách của một con người. có người cả ngày đi làm từ thiện, giúp đỡ người nghèo, người nghèo gọi họ là tiên, bụt sống... nhưng tối về mắng chửi vợ con, nặng nhẹ chồng, coi khinh bố mẹ... thế có gọi là người tốt không anh ? Những người như thế hơi bị nhiều nữa là... hì hì
      Cảm ơn anh Tám ghé chơi. Tuần mới nhiều may mắn anh nhé.

      Xóa
  5. Thùy à. Đọc lần đầu rồi lại quay lại đọc lần hai, chẳn biết nói gì ( Lão Tan lão ấy nói hết mất rồi ). Chỉ thấy buốt, thấy nhói, thấy rát..!!!. Tết sắp đến rồi, ước mong cho tất cả mọi người đều hạnh phúc. Ước cả cho Thùy và cho KD nữa được không

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kết thúc một năm cũ với quá nhiều buồn đau, mõi mệt, mình cũng mong sang năm mới mọi việc sẽ sáng sủa hơn đôi chút. Chỉ mong công ăn việc làm ổn định còn nuôi con nữa.
      Hy vọng sang năm, tụi mình ai cũng may mắn hết Danh Khuyết hén ! hì hì

      Xóa
  6. Thăm CKN đọc tiếp phần hai,có cái gì đó vừa phải,vừa không phải với nhân vật Trung vừa bực lại vừa thương cho nhân vật Trung
    "...- Mẹ cái con điên. Ăn có nhiêu tiền đâu mà gặp thứ như nó hoài chắc về nhà ăn cơm không nỗi.

    Vất toẹt chiếc khăn giấy lông lốc xoay trên đám cỏ xanh rì rì ven bờ, cảm giác tởm lợm vẫn âm ỉ làm anh gai cả óc. Anh rồ máy xe, xé toạc mớ nắng lúp xúp vương ngang ngõ. "
    Chia sẻ nhé.Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Trung là nhân vật mà em thấy rất nhiều trong mỗi chúng ta đó anh. Có khi, với mặt này ta tốt, với người này ta tốt... nhưng cũng có khi ta xấu toàn tập trong mắt ai đó ở một thời điểm nào đó... Có ai hoàn hảo hết đâu anh. Có cái xấu nhìn vào đã thấy xấu, nhưng cũng có cái xấu mà là vợ chồng ở chung nhau mỗi ngày dười mái nhà cũng không nhận ra, chỉ đến khi người ta lâm vào đường cùng trở mặt, mới lộ ra bản chất thật của họ... Khó mà đánh giá 1 ai đó vội vàng anh nhỉ !
      Cảm ơn anh ghé chơi và chia sẻ cùng em. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  7. Truyện ngắn của em hay và càng đọc càng thấy hay.
    Thật lòng thì anh góp ý thế này:
    "Vừa dắt xe ra khỏi ngõ nhà con Thanh, anh Trung dựng cái chống nghiêng, mò mò rút trong túi quần túi khăn giấy bé tẹo, lấy vội mẫu khăn, anh lau lấy lau để ống tay áo, chỗ chèm bẹp nước dãi của con Thanh ban nãy, vừa lau, vừa làu bàu rủa xả :
    - Mẹ cái con điên. Ăn có nhiêu tiền đâu mà gặp thứ như nó hoài chắc về nhà ăn cơm không nỗi.
    Vất toẹt chiếc khăn giấy lông lốc xoay trên đám cỏ xanh rì rì ven bờ, cảm giác tởm lợm vẫn âm ỉ làm anh gai cả óc. Anh rồ máy xe, xé toạc mớ nắng lúp xúp vương ngang ngõ."
    Em đang để anh Trung trên ngọn tre rồi vứt bịch một cái xuống đất. Hành động của Trung quá xấu và lại càng xấu khi anh ta với tư cách là cán bộ địa phương sớm lửa tôi đèn cùng các đối tượng xã hội như Thanh. Vưỡn biết đạo đức xã hội đang bị xuống cấp, hành động như Trung không thiếu.
    Nhân vật Thanh không điên mà chỉ là một con người tật nguyền đáng thương. Em nó cũng có quyền yêu thương hy vọng như chúng ta, nếu ai yêu thương hy vọng quá sức mình là điên thì (xin lỗi) trên 50% phụ nữ VN ta điên(Tức không).
    Thật lòng đọc vài dòng cuối anh thấy trời đang sáng bỗng tối sầm - Anh thất vọng.
    Đã nói phải thật lòng em đừng giận: Theo anh em nên bỏ đoạn văn trên và đưa vào đó một cái kết đẹp hơn đôi chút.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thanh đáng thương, thnah có quyền yêu như bao người khác, không ai ngăn cản Thanh iu cả, nhưng ... có được không anh ? Em tự lấy bản thân em làm ví dụ, nếu có 1 chàng nào bị như Thanh mà thích em, dù biết ôm họ 1 cái mình cũng không mất mát gì, nhưng chắc chắn, em không làm được. Em nói thật lòng em luôn đó. Thương cảm thì em giúp đỡ về mặt tài chánh chút đỉnh, có thể ngồi động viên họ... nhưng bảo nắm tay, ôm họ, cho họ thêm hy vọng ... là em không cách gì làm được. Ngay cả nếu họ là người bình thường cũng thế. Em hơi bảo thủ, nhưng việc ấy, em chỉ dành cho người em thương thui.
      Hình tượng cán bộ xã ấp bậy giờ không còn nằm trong cái chuẩn mực là cán bộ phải đâu ra đó, phải tác phong, liêm khiết, đàng hoàng.... Em thấy số ấy chắc...hiếm, còn số như anh Trung trong chuyện , mà được như anh Trung thui cũng còn mừng vì ít ra trước mặt dân, vẫn còn sự ân cần chia sẻ - cho dù là quân tâm giả tạo thì vẫn mang lại cho người được nhận sự quan tâm ấy chút ấm áp. Mấy ngày nay, báo chí phanh phui khá nhiều quan xã đến cả tiền dành cho người nghèo 270.000 đồng/ tháng họ cũng cắt xén bớt còn 180.000 đồng, rùi còn vu tại dân nghèo k lên trực tiếp lãnh nhờ lãnh họ nên thất thoát thế ( ?). Tiền thương binh liệt sĩ, tiền tuất, tiền cứu trợ.... năm nào cũng lôi ra hành loạt vụ ăn tạp đến đau lòng như vậy. Cán bộ có người tốt, nhưng cũng có người xấu. Và là cán bộ, nhưng họ cũng là con người với những ham muốn vất chất bình thường thôi. Em thấy anh Trung cư xử vậy là còn tốt chán so với thực tế á. Ít ra trước mắt Thanh, anh ấy cũng đã xoa dịu nỗi bất hạnh của Thanh, không làm Thanh và gia đình đau thêm. Trong giờ làm việc tiếp dân, ít ra anh ta cũng đã đóng trọn vài trò rồi, để dân quý dân thương rồi. còn ra khỏi công việc thì, ai cấm anh ta bộc lộ bản chất của mình được anh hén . hì hì
      Chỉ là nêu quan điểm cho vui thui, không có ý gì anh nhé. Cảm ơn anh Thăng vì đã đọc và góp ý cho em. Tuần mới thiệt vui nhé anh !

      Xóa
    2. Chào bạn Đan Thuỳ!
      Rất quý Đan Thuỳ và cụ thể hơn là giọng văn chân chất của người Nam Bộ. Văn phong của bạn trong sáng, tinh nghịch; cách dùng từ táo bạo, nóng bỏng đến khiếp người. Lối dẫn chuyện dung dị, hóm hỉnh cuốn hút người đọc... Do đó khi ĐT chia sẻ qua G+ là mình sang đọc và ghi lại cảm nhận; mặc dù truyện ngắn không phải là thể loại mà mình ưa thích nhất.
      Hôm nay xin trao đổi với ĐT trong khuôn khổ nhận xét và trả lời nhận xét ở trên:

      Trước tiên mình cũng như ĐT không thích thậm trí còn sờ sợ những người như Thanh ôm mình. Thậm chí còn mắc cỡ khi được Thanh yêu dù chỉ là một phía. Nhưng mình không khó tính như ĐT, nếu một người bình thường và chỉ hơi xinh tý thôi ôm mình thì tính cả nể của người trỗi dậy mà không nỡ đẩy họ ra. Có khi ở nơi kín đáo mình còn đáp lại sự nhiệt tình tương xứng, thậm chí hơn cả sự nhiệt tình của họ để động viên họ nữa là khác... Há Há vui tý.

      Vẫn biết ngày nay nhan nhản loại ăn bớt bẩn thỉu, đồ giả, đồ đểu như thương binh giả, hưu trí giả... thậm trí mồ mả liệt sỹ giả để kiếm tiền... Những con người đạo đức giả như Trung cũng chả thiếu, họ làm vì đồng tiền chứ không phải vì tình thương các đối tượng xã hội.

      Sau tiên mình nói về truyên ngắn của ĐT. Phần đầu ĐT dành trọn vẹn giới thiệu hoàn cảnh gia đình và đặc tả nhân vật Thanh một con người tật nguyền bẩm sinh. Thanh không điên, có tâm hồn và có nhu cầu yêu; mà người được Thanh yêu là anh cán bộ xã hội Trung.
      Về nhân vật Trung mặc dù ĐT không miêu tả trực tiếp nhiều, nhưng thông qua mơ ước, đợi chờ của Thanh thì anh Trung là người rất đẹp. Nhưng thực chất anh ta là giả dối, không tốt... Và cái kết phũ phàng kia là thủ thuật tạo ra bất ngờ cho câu chuyện.
      Như vây mất đi tính nhân văn, Thanh, người như gần như Thanh buồn lại càng buồn.
      Trong xã hội ngày nay người như Trung chỉ làm ăn chiếu lệ, cốt xong việc. Họ ném "bụp" quà vào trong nhà rôi đi với nhiều lý do chứ đâu còn thăm hỏi, căn dặn ân cần rách việc như Trung. Mâu thuẫn đã xảy ra ngay trong nội tâm nhân vật Trung và câu chuyện trở lên không lozic. Cái khó của thể loại truyện ngắn là ở đó. Đành răng trong sáng tác văn học có quyện hư cấu nhưng vẫn phải bảo đảm tính lozic cuộc sống.
      Cái kết của câu chuyện làm mình và không ít độc giả bất ngờ, thất vọng. Còn riêng mình lại cho tác giả chỉ chú ý đến những tình tiết giật gân để câu khách (Tức không?).

      Trên đây là vài lời tranh luận cùng ĐT với tư cách là bạn đọc yêu mến tác giả.
      Hy vọng được sự cảm thông.
      Chúc tác giả Đan Thuỳ luôn giữ được tâm hồn vui vẻ hồn nhiên và có nhiều truyện ngắn hay.

      Xóa
    3. Anh Thăng biết không, đọc cái còm thiệt dài của anh, em ... vui lắm. Bởi vì có người đọc và quan tâm thiệt sự là vui rùi, cho dù có bất đồng ý kiến vài chỗ cũng không sao anh hén! hì hì
      Anh Trung ấy là em lấy gần như nguyên bản 1 người quen của em đấy. Người ấy trong mắt nhiều người là một người tốt, rất tốt, thậm chí, đối với bản thân em, người ấy cũng từng cho em những suy nghĩ ấy. Cho đến một ngày, , em chợt nhận ra, một thứ chỉ là ... cũng không biết nói sao, đại loại là mới hôm qua vẫn còn là thân thiết, qua 1 đêm thôi, trở nên bạc hết mức - cái bạc ấy em có nằm mơ cũng không ngờ người ấy lại làm như thế với em. Trong mắt bạn bè, người ấy vẫn là người tốt. Nhưng trong em, khi hiểu rõ rồi, xem như người tốt đó đã chết. Em sốc. Em sốc gần 1 tháng trời, cứ không tin điều ấy là sự thật. Một người em đặt trọn niềm tin sao lại có thể... Nhưng rồi, sự thật vẫn là sự thật, đau lòng đến mấy cũng phải chấp nhận sự thật quá tàn nhẫn này. Và đó là lý do có cái kết như tát thẳng vào niềm tin của người đọc. Em không có ý câu view gì cả, gì blog êm đềm lắm, toàn là những bạn bè quen biết ghé qua cho em chút cảm nhận chia sẻ thui hà. hic hic
      Lạm bàn chút về yếu tố phi logic theo anh Thăng nghen. Khu phố em ở, cái anh trưởng khu vực - em không biết kêu là chức gì, chỉ biết đại loại là anh ấy có chức lớn thui, mỗi khi khu phố có ý kiến, ý cò gì đều kiếm anh, tết nào anh cũng mang quà tết cho hộ nghèo - có 1 hộ ở gần nhà em, sát bên luôn. Anh rất ân cần, nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếp xúc với anh vài lần em cứ nói anh hiền dã man. Tới chừng mấy bà tám ngồi hóng hớt với nhau, mới biết ở nhà anh, anh gia trưởng hết mức, thậm chí ...co cũng vài lần đánh vợ. Chị vợ giữ thể diện cho anh vì anh là viên chức nhà nước, thế là giấu, toàn nói té... Nên em thiết nghĩ, đối với những người như thế, họ xem sự quan tâm gì gì khác chỉ đơn thuần là ... công việc, lấy lòng, có tiếng tốt, dân quý dân yêu, cấp trên thương thì mau thăng tiến , hay giữ chức thui, chớ bản tính con người thì...
      Đó là ý của em, cuộc sống có những cái kết mà theo suy luận và theo logic thì không thể xảy ra. Nhưng rồi nó vẫn xảy ra. Nên ... em đang buồn mà, cho em phi logic tí với nhân vật của mình để em có thể thoải mái nói ghét - điều mà thực tế khi đối diện con người ấy em đã chọn cách im lặng. Vậy đó anh. hì hì
      Cảm ơn anh Thăng thiệt nhiều đã cho em ý kiến quý báu nhé. Chúc anh cùng gia đình một năm mới thật bình an và may mắn thiệt nhiều anh nhé !

      Xóa
    4. Nhất trí như ĐT để nghỉ ăn tết nhé!
      Nhưng thế còn cái vụ mình bảo ĐT là CÂU KHÁCH - ĐT có tức không, nếu không tức (nói) để mình còn tức không phí công trêu tức à!
      Chúc ĐT vui khoẻ và có một cái tết Ất Mùi - t h i ệ t M ù i - Nhé.

      Xóa
    5. Này anh Hải Thăng! Đan Thùy dễ tính mới cho anh nghỉ ăn tết nhá. Còn nếu em là Thùy, đừng hòng nhá! Em phải cãi tiếp cho anh mất tết luôn nhá! Chị em chúng tôi vậy đó, cứ viết theo cảm xúc, viết để giải tỏa lòng mình, để thỉnh thoảng chửi các chàng cho...sướng! Viết mà tỉnh quá như các mày râu thì còn gì là hay! Nhiều chuyện em kể cũng bị người ta cho là thiếu logic, kệ cái logic của các anh. Chị em chúng tôi chỉ lo gic trong tình cảm thôi. Có nghĩa là, đang yêu đó, đang tin tưởng đó, chỉ một chút cảm nhận vu vơ, mơ hồ là nghi ngờ ngay, nghi ngờ rồi là mất phương hướng ngay, mà đã mất phương hướng là cứ rẽ lung tung, không cần biết phía trước là đâu... Hi hi...
      Đùa tí thế thôi, em vẫn thấy văn Đan Thùy rất tuyệt, đọc mỗi câu, chạm vào sâu thẳm cảm xúc của con người. Và chỉ cần thế thôi, đừng mổ xẻ nhiều quá, mất cả tính văn chương!
      Đan Thùy này, theo chị, em kết thế chỉ để mà chửi cho sướng thôi, chứ ngay chi tiết: "Anh Trung giật bắn cả người, hất tay theo phản xạ tự nhiên, giống kiểu người ta vô tình giẫm phải con chuột chết giữa đường mà họ không thấy." là quá đắt để em phơi cái bụng của anh ta ra giữa thanh thiên bạch nhật rồi. Đành rắng hẩu hết những người bình thường đều khó chấp nhận cái ôm ấy, nhưng người ta cũng không ngọt ngào, dịu dàng giả tạo như thế.
      Hôm nay, ngày va lung tung, buồn quá dạo một vòng, thấy anh HT khiêu chiến với Thùy nên nhảy vào một chút cho...khuây khỏa!

      Xóa
    6. Chào ĐT và NT!
      Bạo mồm như ĐT mà còn ngại phải gọi chị mình đến cãi dùm à! (Đúng tóp chưa)
      Này nhé mình nói thật: Xinh như NT, ĐT mà đột ngột ôm mình (Kể cả ôm thánh) thì người và thánh ai cũng phải giật mình. Thánh thì không biết thế nào, còn mình khi định thần lại mình sẽ xin lỗi và khôi phục hiện trạng trước đó một tý rồi thưởng thức sự ngọt ngào....
      Thử hỏi có một anh chàng đẹp trai như tượng (Mà các bạn hằng mơ ước) đột ngột ôm hôn các bạn thì các bạn có giật bắn người lên không?
      Dó đó NT nói: " "Anh Trung giật bắn cả người, hất tay theo phản xạ tự nhiên, giống kiểu người ta vô tình giẫm phải con chuột chết giữa đường mà họ không thấy." là quá đắt để em phơi cái bụng của anh ta ra giữa thanh thiên bạch nhật rồi. " là không đúng. Ai lại lấy cái tất nhiên phải thế ra để nói người ta xấu - Là ra răng.
      Nói riêng với NT : "...viết để giải tỏa lòng mình, để thỉnh thoảng chửi các chàng cho...sướng!". Đó là tự sướng thôi, mà tự sướng thì nhạt tuếch. Đến ông anh Chí Phèo của tớ ở làng Vũ đại mà không có người cãi nhau với còn chán cơ mà. Vậy ta phải tìm người cãi nhau, cãi cho đến khi họ tâm phục, khẩu phục - Thế mới sướng chứ (Tức không).
      Há há NT đã thò tay vào tróng áo của mình gãi gãi vào đúng chỗ ngứa của mình rồi. Thành thật mình chưa được "Va lung tung" trong ngày "Va lung tung" bao giờ. Nhưng thiệt tình mình cũng chịu đựng được những cú "Va lung tung" ở cường độ mạnh. Mình không bốc đâu, hôm nào thử sức trên võ đài cho phân thắng bại đi.
      Hí hí... Cũng là để cho khuây khoả; mà chả biết có khuây khoả không hay lại thêm bứt rứt ra.
      Xem ra hai người này hợp nhau, làm lễ kết nghĩa chị em đi.
      Thôi mình xin hoà để nghỉ tết.
      Chúc hai bạn có một cái tết Ất Mùi thật mùi đó nhé!
      (Sáng bận, trưa bận, tối bận - Có lẽ tý nữa cũng bận; tranh thủ viết đôi dòng)

      Xóa
    7. Đọc còm của chị Nhật Thành Hồ và anh Thăng mà em cười hì hì.
      Anh Thăng íu quái ui ! Anh ngay câu mở hàng là sai rùi nè.
      " Bạo mồm như ĐT mà còn ngại phải gọi chị mình đến cãi dùm à! (Đúng tóp chưa) "
      Em có bạo mồm khi nào đâu nè ? Hiền muốn chít lun, anh Thăng chọc tức hoài, không tức được, kỳ ghê vậy á. Mà hổng hiểu sao anh Thăng cố tình chọc tức, em lại cứ thấy vui vui ghê vậy hà . Là sao anh hén ? Có phải là phí công anh chọc tức không ? Thui, bữa này em ráng... tức cho anh ... tự sướng nha. hì hì
      Có 1 điều anh Thăng nói đúng. Trai đẹp cách mấy mà k phải người em thương, tự dưng sầm sầm ôm hun em là coi chừng bị cho ăn tát vào mỏ ngay. Nên phản ứng của anh Trung trong chuyện cũng là phản xạ tự nhiên thui. Nhưng chị Hồ nói cũng chuẩn xác ý em muốn gởi gắm qua chi tiết đó. Là em cố tình cho anh ta có cái phản ứng tự nhiên đó để phần nào bộc lộ cái tâm tính, cái suy nghĩ thật sự bên trong anh ta là cái gì. Nếu như trước đó, anh ta hách dịch, tới nhà quăng gói quà rồi đi ngay thì chi tiết đó chả nói lên điều gì cả. Nhưng, trước đó anh ta ân cần bao nhiêu, thì chính lúc đó, chi tiết nhỏ ấy sẽ làm anh ta... mất điểm bấy nhiêu. Lấy 1 chị tiết nhỏ mà đánh giá cả 1 con người là phiến diện. Nhưng lấy 1 chi tiết nhỏ, để suy ngẫm và nhận ra góc khuất của một con người diều ấy lại hoàn toàn có lý. Theo ý kiến chủ quan của em là vậy á.
      Valentine là 1 trong những ngày mà mấy đứa như em ghét lém lun. thế nên, có 2 anh chị tới nha luận cho vui, em khoái mún chít.
      Hy vọng snag năm cả nhà mình ai cũng vui vẻ, may mắn và... có cơ hội sôi nổi như vầy nữa chị hồ, anh Thăng hén. hì hì

      Xóa
    8. Mình thích cách sử dụng từ và cách viết rất thật của Thùy. Mình thích cái cách bạn lột tả nhân vật và dẫn chuyện của bạn. Không đọc thì thôi, đã đọc là phải đọc hết.
      Mặc anh chàng Thăng bạn à. Cuộc sống thực đúng như bạn kể, không phải mọi thứ đều đi theo logic như anh chàng Thăng mong muốn. Chính cái kết của câu chuyện làm cho nó đắt giá, bởi nếu chỉ ả cô Thanh tàn tật, nhưng trái tim vẫn biết khát khao.... thì câu cuyện dù có gợi chút lòng thương hại của độc giả, cũng chỉ nhờ nhờ, nhàn nhạt mà thôi.
      Chúc bạn viết nhiều hơn nữa những câu chuyện đời thường, nhưng khiến người đọc nhớ mãi này. Ca ngợi thì dễ, nhưng dám nói lên sự thực trần trụi mới là khó.

      Xóa
    9. Mình thiệt sự vui và vô cùng cảm ơn bạn hiền đã chia sẻ cùng mình. Thực ra, cái hạnh phúc của người tập tành viết blog cho vui như mình là có những người bạn, người anh, người chị chịu khó đọc mình và cho mình ý kiến. Ý kiến đó có thể trái với ý kiến của mình, có thể đồng quan điểm... Nhưng tựu trung, có tranh luận trong không khí cởi mở, sẽ làm cho mọi người hiểu nhau hơn. Và cũng nhờ những đóng góp ý kiến chân tình ấy, mà mình sau này, khi còn viết hay kể một câu chuyện nào đấy, sẽ có cái nhìn tổng quát hơn, hợp tình hợp lý hơn bạn hiền hén !

      Xóa
  8. Thăm,đọc chuyện và chúc bạn hiền nhiều vui thôi,mình không có thời gian để chia sẻ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền nhiều. bình an bạn nhé.

      Xóa
  9. Sang buồn tiếp vs pà đây.

    tối vui nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hổng có gì vui thì bùn chớ sao ông Ù. hì hì

      Xóa
  10. Cảm xúc cứ rưng rưng theo từng con chữ. Đọc văn em, chị lại nghĩ đến một Nguyễn Ngọc Tư. NNT viết dữ dội hơn nhưng em và nhà văn ấy giống nhau ở chỗ, cảm xúc rất đằm sâu. Một lí do nữa chị thích, đó là ngôn ngữ của người miền Nam (kể cả giọng nói) đều rất dễ thương. Có lẽ vì thế mà đọc xong, chị cũng không đủ tỉnh táo để xem xét các yếu tố nghệ thuật như xây dựng cốt truyện, tình tiết hay khắc họa tính cách nhân vật ...Chị chỉ thấy mê văn em, thế thôi. Và càng đọc càng mê. Mỗi lời văn đều chạm đến thẳm sâu cảm xúc của con người, Thùy ạ.
    Chúc em sẽ có thêm nhiều trang viết như thế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thú thiệt là em chưa đọc được 1 tác phẩm trọn vẹn nào của Nguyyễn Ngọc Tư cả. Có 1 lần duy nhất cách đây lâu quá em không nhớ nỗi, má năm em có mua quyển Cánh đồng bất tận - lúc đó đang gây tranh cãi và nổi dữ lắm về nhà. em có đọc vài trang, nhưng rùi bận quá, không có thời gian đọc nữa. tới nay luôn, em chỉ nghe kể lại thui, biết cái tựa, chứ chưa có dịp đọc nhiều về tác giả này. Em mà được 1 góc của NNT thì đã kiếm được tiền từ viết lách rùi, chớ đâu có viết blog xong rùi mong bà con ghe 1qua đọc góp ý vài câu mừng mún chít lun nè chị iu ! hì hì
      Em đang buồn. rất rất buồn. Ngồi viết để giải tỏa lòng mình thui. Rồi đọc cái góp ý chân tình của mấy anh chị ở đây, tự dưng em vui, vui lắm chị ơi.
      Cảm ơn chị iu khích lệ em nhé. Em sẽ cố học theo chị, lão tan và các vị sư phụ ở blog mà viết tốt hơn chút xíu. hì hì

      Xóa
  11. Em tả tâm trạng nhân vật rất hay ,mà cái cái trào được đẩy lên thật dữ dội !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là em đặt em vào đó á. Em cũng đang muốn được nắm tay ai đó gần chít như Thanh á anh P ui. hì hì

      Xóa
  12. He he! Hay!
    Tui mà mần Tổng BT một tờ báo mô đó là tui chọn chiện ni in trên trang nhất số Xuân 2015. Để phổ biến rộng rãi cái tình ấm áp, sự khơi gợi lòng người của bà đến với những mảnh đời hẩm hiu như món quà tết.
    Nhưng tui sẽ lược bỏ cái phần miêu tả anh Trung "Dắt xe ra ngõ. . " Vì nó. . ác quá - Không phải vì anh Trung ác (tất nhiên "từ hoang xưa dấu thân anh dã cầm"). Mà vì nó "ác" với chính những gì bà viết từ đầu, nó giết mất niềm tin, hy vọng của độc giả.

    Mấy lời chủ quan gởi bà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông biết không, tui từng tin, từng mơ ước, từng hy vọng, từng chờ đợi thật nhiều, tui cứ nghĩ người ta chỉ cần có niềm tin vào thứ hạnh phúc ảo tưởng nào đó để tự ve vuốt mình rùi tự kỷ ám thị nghĩ rằng mình đang hạnh phúc. Có một thời chưa xa lắm tui đã sống như thế.
      Nhưng rồi, đời tát thẳng vào mặt tui, cho tui mở mắt ra mà nhìn cái gọi là tình đời đen bạc. Nhanh hơn trở bàn tay. Đau đến không tin được. Thế nên, chuyện tui kể nó là tui á. Ai biểu người ta giết mất niềm tin của tui mần chi. hic hic
      Cảm ơn mấy lời chủ quan chân tình của ông nghen. Mà này, sao tui vào blog bà Chim biển, Uyển Di không được dạ ông ? Ông có vào blog bả được k dạ ?

      Xóa
    2. X. . U. . Ỵ. . T. . .! Nói nhỏ nhe, Chắc CB bị bão hư, giông ảo dập vùi chịu kg xiết nên xếp cánh chui vô lòng son ấp trứng ngà rùi hehe

      Xóa
    3. hèn gì em qua nhà bả mấy lần không được. Thui cầu trời cho bả mau qua khỏi bão bùng dìa chơi dí mọi người vậy. hic hic

      Xóa
  13. Ôi ...không hiểu sao vừa đọc bài viết của em mà chị nghe cay cay ở mắt ...nhưng dù sao đi nữa cô Thanh bé nhỏ của emôm trọn hiểu mà thôi ..để rồi , niềm đau đó đã không dừng lại ở người mẹ đã cảm thấy chua xót cho con gái của mình bởi cái giác quan của một người mẹ đã mách bảo cho bà biết ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là mẹ, có lẽ không có đau đớn nào bằng thấy con mình đau, con mình khổ mà mình không cách nào chịu thay cho nó được chị hén. Em thiệt không dám nghĩ nếu con mình mà thế, em sẽ thế nào nữa. Nhiều đêm nằm cạnh nó, nhìn gương mặt nó phiêu phiêu ngủ, chỉ muốn nó lúc nào cũng được yên bình, bé bỏng như thế, em sợ, sợ nó lớn lên rùi bay xa, sợ cả mai này nó k còn bên em nữa... Em chỉ có mình nó thui, nên sợ lắm, sợ lắm, hay nghĩ lung tung đó chị... Có nhiều khi, em cứ mơ thấy chuyện không hay hoài lun. Có lẽ đo ám ảnh trong suy nghĩ nhiều quá nên mơ thế thôi... Ước gì, tụi nhỏ lớn lên đàng hoàng, sống tớt, để những người làm mẹ như chị, như em... được an lòng chị hén !

      Xóa
  14. Nếu cuộc đời là một cuộc hành trình,vậy phương tiện hay con đường không còn quan trọng.Điều quan trọng là bạn trải qua cuộc hành trình đó như thế nào. Nhưng sự thú vị lại đến từ người đồng hành cùng bạn. Có thể cùng nhau ngắm bình minh hay hoàng hôn trên một hành trình ngắn, còn hơn trên một hành trình dài khi bạn ngắm bình minh thì họ ngủ.

    Năm mới thật nhiều niềm vui và may mắn nhé ! Bạn hiền.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và dù trong cuộc hành trình đó có xảy ra điều gì không như ý, cũng xem đó là kỷ niệm mai này để nhớ phải không bạn hiền ?
      Lâu quá mới thấy bạn ghé chơi. Tết tới gần rùi, vừa nôn, vừa lo , vừa... đủ thứ hết bạn ui. hic hic
      Tuần mới vui nha bạn tui !

      Xóa
    2. Vâng! thời buổi này để có những kỷ niệm, hay trở thành một kỷ niệm của ai đó là 1 điều may mắn đó bạn hiền...cánh đồng rất đẹp...hehe

      Xóa
    3. Ý, vậy ít ra về khoản này mình may mắn rùi. À, sao vẫn có cảm giác là tui biết bạn ( hay bạn biết tui ) ở ngoài đời á nhỉ ?! Lạ thiệt !

      Xóa
    4. Tui cũng vậy...răng mà lạ rứa hè...hihi
      leduy717@gmail.com

      Xóa
    5. đưa mail cho tui làm chi dạ ? Tui cũng có thấy mặt bạn hiền đâu mà nhận diện hung thủ coi có gây án ở đâu k . bộ tính chơi Vòng giấu Mặt thi The Voice hả ? hì hì
      Nhưng tui vẫn cảm thấy là quen. Kỳ cục quá. :))

      Xóa
  15. Sang tham em , doc bai viet hay qua em oi .ngay cuoi tuan vui ve nhe !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Quốc Lạc nhiều nghen. Cuối năm bên anh chắc bận dữ hén. Giữ gìn sức khỏe nha anh

      Xóa
  16. Tết tới nơi nên đọc chuyện em không thấy buồn, chắc có lẽ Tết vui nên trong từng con chữ cũng có thể giấu được những nỗi niềm.
    Truyện thật hay, anh ước gì viết được như em. Lúc đó anh sẽ viết nhiều chuyện buồn cho bà con đọc để cứ khóc hoài, nhớ hoài. Nhất là viết truyện tình yêu, hợp hợp, tan tan. Chuyện cuộc đời lắm khúc. Chuyện con mắt, cái môi và trái tim hờn dỗi. Chuyện cái nắm tay và hoa hồng với nhiều thứ nữa...
    Bài tiếp nhớ đăng một chuyện vui hơn nhé, góp một chút mừng cho xuân tươi. Bóng nắng sáng hơn, lấp lánh hơn khi qua trời bên ấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chẳng thấy gì vui hết, hai năm qua, mỗi cái tết lại đón tết với một nỗi buồn... chẳng biết nói cùng ai. Chán kinbh khủng. Vậy mà vẫn phải lui cui dọn nhà cửa đón tết. Nếu không có nhóc, chắc em nằm ì ngủ cho qua mấy ngày tết lun quá. hì hì
      Thui, anh viết vui đi, em qua chọt ké thui. chứ em giờ viết hài nó vô duyên lắm anh ui, viết mà em đọc em thấy chán phèo, k cười nỗi. hì hì

      Xóa
  17. Xót xa quá TÁM Ạ -đó cũng là chữ tình mà -thật chua xót cho một số phận -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. phận người sinh nhầm kiếp coi bộ còn khổ hơn cả....Ca hén. hic hic hic

      Xóa
  18. Đời với Pà thật gần....PS Tui cũng thích những cái dân giã nhà quê ...Nó có cái ngòn ngọt mà hỏng phải đường, phải kẹo !!!
    Ngọt chui vô lỗ mắt nhìn,chứ đâu là môi miệng xuông xuông...
    Chúc Pà những ngày cuối năm sướng rơn hầy !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui nguyên năm rùi bị dập tơi bời trên toàn mặt trận. giờ thì chỉ biết hy vọng snag năm ... năm nào cũng hy vọng để rùi thất vọng dập mặt lun. hì hì
      Ăn tết lớn nhớ cho tui ké phần dí nghen ông Phong sương

      Xóa
  19. Công nhận cái kết khiến cho tui chịu không thấu. Dù biết là ở cuộc đời người những kẻ như anh Trung kia chả thiếu. Nhưng mà thấy nhưng nhức, tê tái quá bà ạ. Thiệt tình... tui không hiểu sao ông trời lại nỡ gieo vào lòng những thân phận tật nguyền những ước mơ quá lớn như vậy. Để nỗi đau chồng chất nỗi đau...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. họ dù không lành lặn về thể xác, trí não có đôi chỗ khiếm khuyết, nhưng họ vẫn là con người với trái tim biết yêu thương, biết rung động, biết khóc vì một ai đó không phải là chủ nhân của nó. Đó là hạnh phúc mà ông trời ban cho con người - để con người khác với loài vật, và đó cũng chính là bi kịch dành cho con người, mọi nỗi đau gần như đều bắt nguồn từ món quà hạnh phúc trời ban này. Buồn quá nàng ui. Tết tới nơi rùi mà lòng tui... chẳng có miếng xuân nào hết bà uiiiiiiiiiii

      Xóa
  20. Truyện em viết hay và chân thực quá! Có thể là có cốt truyện chính về nhân vật, còn các chi tiết khác là tác giả hư cấu thêm nhưng em có cách viết hài hòa và xuyên suốt đầy cảm xúc nên truyện trở nên chân thực một cách tự nhiên, ko gượng ép - điều đó do cả vốn sống sâu sắc phong phú và năng khiếu văn chương nữa...
    Nội dung phần kết quá bất ngờ và trớ trêu khiến ta thật xót xa! Nhưng khác với với ý kiến một số người, anh lại rất ưng phần kết ấy. Cuộc đời vốn không phải tất cả đều hoàn hảo. Cái tốt cái xấu đều đan xen nhau. Cái xấu trong con người tốt (hoặc giả tốt) cũng cần được nêu ra ở một chừng mực nào đó (gọi là chức năng giáo giục của văn học) để ta nhận diện hoặc ta nhìn vào đó mà sống tốt hơn chứ đừng lừa mị ngay cả người khác và chính mình. Trong anh, trong em và nhiều người vẫn có thể có những điểm xấu khuất lấp giống cán bộ Trung. Mong rằng mình sống đừng lặp lại những điều tương tự như thế phải ko em? (Tất nhiên là ko cần để anh Trung phải ôm cô Thanh mới là người tốt, mà anh Thanh ko nên có thái độ bực bội rủa xả cô ta sau lưng như vậy). Hiii... Chính vì thế, cái kết "bóc mẽ" lật tẩy của em về nhân vật Trung rất thành công!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ý anh chính xác là những gì em muốn nói, muốn gởi gắm đó, có điều em diễn đạt không khéo như anh thui. Ai trong chúng ta cũng có cái xấu cả, chẳng ai hoàn hảo cả, em cũng xấu tính nhiều lắm . Nêu ra mặt trái, để mình nhìn lại mình chút xíu, để sống tốt hơn một chút anh hén.
      Em cảm ơn anh góp ý chân tình cho em. Tết tới rùi, anh chuẩn bị đón tết chưa nè ? Em tới nay chưa làm được gì lun. hì hì

      Xóa
  21. Lâu lắm mới được đọc truyện của em, em viết rất hay .
    Những gì cần nói thì các bạn đều comment hết rồi , chỉ biết khen em một câu rất chân thực : Rằng em giỏi lắm
    Chúc em tối an giấc nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng lâu lắm em mới thấy chị. có dạo em vào nhà chị mãi không được, nó cứ báo lỗi 404 gì đó. Giờ gặp chị em mừng lắm. Chị vẫn khỏe chị hén ? Cho em gởi lời thăm cả nhà mình nghen chị iu !

      Xóa
  22. Chú bu đã viết xong mấy chữ thảo tên Võ Đan Thùy. nhưng vào Đợi nắng ở facebook thì không thấy đâu cả. Hai còm của Đợi Nắng ở trang chú bị xóa đâu mất, và chú cũng xóa luôn hai câu trả trả lời, vi để lại thành thừa. Hay là VĐT rút khỏi Phây rồi
    Chú bu vẫn giữ lời hứa ngâm cứu xong thì trả lời, quân tử nhất ngôn mà, Có Khi Nào sang Facebook đọc nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em buồn buồn em hay đóng face, nghỉ chơi vài hôm rùi mở face lại thui, nên chú Bu thấy em mất tiêu là vậy á, chớ em không có xóa còm ở face chú Bu đâu. hic hic
      Em cũng đọc bài viết của chú Bu dành cho em rùi. Đọc cả luận bàn của chú và chị TtMai. Rất hay. Em chỉ biết " dựa cột mà nghe " thui, không dám ý kiến vì ... có hiểu gì đâu mà nói. hì hì. Và dù tên em mang ý nghĩa nào , em vẫn thấy thích cách luận bàn của chú Bu cùng chị. riêng ý nghĩa " cây trúc xinh đứng 1 mình " của chú Bu dành cho em, em thật rất thích vì tên đó y như báo trước cả vận số em rồi. Chỉ biết sống sao cho không thẹn với hình ảnh cây trức mình đang mang - hình như trúc là tượng trưng cho lòng quân tử nữa phải không chú Bu hén ?

      Xóa
    2. À, em quên cảm ơn chú Bu mất tiêu rùi. Vô duyên quá. hì hì. Nhất định có ngày ra Vũng Tàu, em sẽ mặc áo có vẽ chữ của chú Bu cho khoe dí chú. hì hì

      Xóa
  23. https://s-media-cache-ak0.pinimg.com/originals/f3/ab/8c/f3ab8ce23b9c00b72f52ee824cf71f34.jpg

    Dừng tay nhấp ngụm cà phê
    Chúc cho PHƯỚC LỘC sẽ về bên em...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. không thấy cà phê, thấy mỗi anh Tám Lê thui hà. hì hì
      Ghẹo anh thui, cảm ơn anh Tám nhiều nha. Thui, cho Phước - lộc chia đều cho anh em mình để ai cũng có phần mà vui tết cả năm lun anh hén. hì hì

      Xóa
  24. Vâng , đúng thế Thùy ạ ! Chị chưa từng biết mang nặng đẻ đau , nhưng đã từng biết chắt chiu và nuôi nấng con thơ nên chị đã thấu hiểu tình yêu của một người mẹ nó thiêng liêng biết dường nào . Chị cũng như em , sống ở đây mà lòng chị vẫn luôn hướng về mẹ của chị , về con gái của chị ....chị cũng đã từng có cảm giác lo sợ và cũng hay nghĩ lung tung ...để rồi lòng cứ lo lắng khôn nguôi ...con càng lớn , chị càng mừng nhưng ngược lại chị càng lo lắng nhiều hơn ...thôi thì chỉ mong sao bọn trẻ được khỏe mạnh , ăn học thành tài thì dù mình có chết đi lòng vẫn thanh thản nhẹ nhàng ra đi em hén ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt sự là vậy đó chị. Nhiều lúc mệt mõi, muốn buông tay mọi thứ, cảm thấy áp lực vô cùng, nhưng rồi, con cái, gia đình là nguồn động lực duy nhất để níu mình ở lại. Em cũng giống chị thui, chỉ mong con nó học hnàh thành tài, tự lo được bản thân là em có thể thanh thản đi rồi. sống thọ hay không chẳng quan trọng, mà quan trọng là trong lúc sống mình đã làm được gì thui chị hén.
      Cầu mong sang năm, cả chị và em, ai cũng gặp nhiều may mắn, chớ năm nay thì... chị hình như có chuyện buồn vì không đón Tina qua được như dự kiến ( em đoán thui )..., còn em thì ... te tua mọi đường lun rùi. hì hì

      Xóa
  25. http://tousphotos.com/wp-content/uploads/2015/02/joyeuse-saint-valentin-2015-2.jpg

    Ngày mai đừng hờ hững nhé em, Chúc em thật nhiều niềm vui yêu thương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Tám thiệt nhiều nghen. hôm qua bận quá nên em k có lên mạng nhận quà của anh đc. Ngày mới vui nhé anh !

      Xóa
  26. Bóng nắng qua trời đâu bằng Valentine tới em. Mà có lẽ, bặt tăm mà. Tết sắm nhiều mời bà con tới thưởng thức nhé.
    Hôm nay nên vui nhiều đấy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Valentine ai có bồ mới vui. chớ ế chỏng cẳng như em thì có gì vui đâu anh Thu ui. Một ngày như mọi ngày thui, chỉ là thêm tủi, thêm buồn hà. hì hì
      Vậy là bít hum qua anh Thu vui dã man lun nè. Vài hôm nữa thế nào cũng có thơ hồi teen cho đọc. hì hì

      Xóa
  27. Trả lời
    1. Em cảm ơn anh thiên minh nhiều. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  28. văn hay lắm.đọc rồi và chia vui cùng bạn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Xuân Long thiệt nhiều. Năm mới vui vẻ nhé anh

      Xóa
  29. http://4.bp.blogspot.com/-xQUMmc-jMtI/UsmLJ327O9I/AAAAAAAAE88/Rxv3FBjPlCw/s640/tien-thuha.gif

    Khi nào tiền nhiều nhớ lì xì cho con Thanh em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Tám lì xì cho em đi em mới có tiền cho Thanh chứ. hì hì

      Xóa
    2. http://tapchitaichinh.vn/Uploaded/phammaihanh/2015_01_30/usd.jpg?maxwidth=434&speed=0

      Lì xì cho em đi du xuân vui vẻ nhé!

      Xóa
    3. hì hì, hổng thấy gì. thấy anh Tám, thui là thấy tết rùi. Cảm ơn anh nhiều nghen.

      Xóa
  30. SẮP GIAO THỪA, CHÚ BU THÂN CHÚC ĐAN THÙY MỘT NĂM MỚI SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG MỌI VIỆC, LẠC QUAN YÊU ĐỜI, LÀM THƠ HAY

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chú Bu nhiều lắm. Em cũng mong chú cũng gia đình mình một năm mới vạn sự như ý chú hén. hì hì

      Xóa
  31. Chúc nàng tìm được niềm hạnh phúc, an vui trong năm mới nhé nàng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui cũng cầu vậy thui nàng ui. hy vọng tụi mình ai cũng hên trong năm mới hết hén !

      Xóa
  32. CHÚC MỪNG NĂM MỚI -Chúc em luôn xinh đẹp vui tươi và luôn hạnh phúc -AN KHANG THỊNH VƯỢNG nhé TÁM ui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn ông Ca Ca iu quý thiệt nhiều nghen. Em cũng chúc Ca cùng gia đình mình một năm mới đụng đâu thắng đó, rực rỡ lun Ca hén ! hì hì

      Xóa
  33. em viết hay quá, anh sang chúc em năm mới thật vui vẻ và bình an em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em cảm ơn anh Mẫn thiệt nhiều. mong cả nhà mình một năm mới như ý nghen anh !

      Xóa
  34. CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
    Chúc em và con trai luôn tươi vui, ấm áp. Chúc em luôn thành đạt và viên mỹ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị iu nhiều lắm. Chị và 2 cô công chúa nhỏ ở xa giữ gìn sức khỏe, may mắn hạnh phúc thiệt nhiều nghen chị iu !

      Xóa
  35. MỞ HÀNG ĐẦU NĂM!
    Đầu năm hàng ế _bán sale
    Vợ về than thở làm sao hở trời
    Anh ngồi vắt cổ nghĩ hoài
    Em ơi sang hỏi Tám Tàng chả lo
    Ế thì không bán đem cho
    Vừa được tiếng lại chẳng lo tồn hàng
    Vợ nghe thấy thế cười vang
    Anh sang cô Tám ké cơm hàng ngày
    Mỉm cười thấy cũng hay hay
    Định bụng hỏi Tám một ngày nào đây...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ui cha anh Thiên Khúc trổ tài, hỏi thế này thì em Tám chỉ có chít thui. hì hì
      Thua, em họa lại k đc rùi. Riêng bữa cơm hợp mặt thì ok ngay, khi nào anh em làng face, làng blog có tổ chức off, em hú anh Thiên Khúc nha.

      Xóa