Nhãn

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

Tết đậu vai gầy


Thiệt tình là tui muốn kiếm cái ảnh hoa mai để chôm gắn dô mà...kiếm lòi con mắt hổng có, nên thui, mai đào gì cũng là... tết thui mà. 



Ông Bảy ngắm nghía bụi mai trong vườn nhà. Ông bần thần rất lâu, hết vịn cành này, lại xoay cành nọ, đầu vụn vặt với mớ suy nghĩ tủm mủn. Bụi mai này thằng Hai nhà ông nó trồng, giờ thì... nó cũng bỏ ông, bỏ bà mà đi theo ông bà tiên tổ mất rồi. Lá vàng tiễn lá xanh đi sao mà như cắt ruột ! Ông cứ nhủ thầm, còn gốc mai như còn nó, như còn thấy dáng nó. Mấy năm trước, cứ mỗi lần tết về, chiều 30 nào bà cũng cùng ông ngồi cạnh bụi mai này, bà kể ông nghe thằng Hai nó thích ăn thịt bà kho thế nào, thằng Hai nó ghét cái mùi củ kiệu hăng hăng ra sao... Bà kể say sưa, mắt bà lấp lánh hình thằng Hai rạng rỡ. Rồi bà cười ngân ngấn. Rồi bà khóc khùn khục... Chao ôi ! Cả đời ông bà, có ăn ở ác với ai chi đâu, gia tài chỉ có mỗi thằng Hai để lo hương khói một mai ông bà trăm tuổi, vậy mà... Không nói không rằng, nó bỏ ông bà mà đi. Ờ, biết tới số thì đi thôi, nhưng ông không biết bao lần rủa thằng say sỉn trời đánh ấy. Giá mà nó chậm một giây thôi, thì... Nghĩ tới là lòng như có ai khứa hàng trăm nhát. Giận vậy đó, nhưng khi thấy thằng ấy gục đầu gầy sộp, thấy mẹ nó hốc hác thâm quầng cả mắt, ông lại thấy thương, lại bãi nại cho nó để nó còn làm lại cuộc đời. Nó chắc cũng trạc tuổi thằng Hai. Một cái án tù thôi cũng đủ hủy hoại tương lai nó rồi . Tội tình !

Nhưng hôm nay ông muốn bứng gốc mai này đem ra chợ bán. Người chết thì cũng đã chết rồi, có giữ cũng chẳng được gì, chỉ làm kỷ niệm đội mồ sống dậy mà cào mà cấu. Còn người sống thì vẫn phải ăn, vẫn phải cố lếch mà sống cho tới khi ông Trời ổng gọi. Dạo này sức khỏe bà xuống dốc nhanh quá. Nhìn bà như tia nắng cuối ngày gầy quắc nằm chỏng chơ thoi thóp thở mệt nhọc mỗi khi cơn suyễn nó hành hạ, ông chỉ ước người đang đau đó là ông thôi. Trong nhà trống hoác cả rồi. Mấy năm nay kiếm tiền ngày một khó. Già rồi, người ta chẳng ai dám thuê ông vì ...tội nghiệp ông. Đau thế đó. Mà ông có cần ai tội nghiệp ông đâu! Ông cần việc để làm. Ông vẫn còn hai bàn tay, còn khối óc mình mẫn, còn sức khỏe để cày mà. Mỗi lần ngửa tay nhận chút lòng từ thiện của bà con hàng xóm, ông lại ứa nước mắt bất lực. Giá như thằng Hai nó còn sống, giá như bà đừng có bao nhiêu bịnh đều gom vào mình... Có ngàn lần giá như thì ... cũng thế. 

Ông vịn hai đầu gối khô khốc đứng dậy, với tay lấy cái xẻng cạnh bên bắt đầu công việc đào bới. Mồ hôi thi nhau tứa đẫm chiếc áo vải bạc phếch. Nắng cứ răng rắc gãy theo từng nhát xẻng. Cứ đào được một khoảng, ông lại lắc lắc nhẹ gốc mai. Ông sợ đứt rễ nó nhiều quá, mang ra chợ bán, lỡ người ta mua nó về mà nó không sống được cũng tội người ta.Thôi, nó ở đây cũng nằm heo hút một mình. chi bằng về nhà người, người ta chăm nó kỹ hơn. Biết đâu nó gặp may, lọt vào nhà giàu nào đó thì sao ? Ông tự nhủ thế cho đỡ... tiếc vậy.
................

Trời còn tờ mờ sáng. Cái se se lành lạnh của ngày cuối năm làm lòng người ta chùng chùng nhơ nhớ. Ông ngồi cạnh bà đang nằm trên giường. Tự dưng ông vén mớ tóc bạc trắng lòa xòa trước trán bà rẩy run nhớ cái thời xa lắc, cái hồi mà mỗi lần được úp mặt vào tóc bà nghe hương bồ kết thoang thoảng để thấy lòng hạnh phúc to quá đỗi. Bà vẫn thở dốc từng cơn, đôi mắt nhắm nghiền thi thoảng mở ra một cách mệt nhọc nhìn ông hun hút. Ông cười, nụ cười hiền như tia nắng ấm :
- Bà ở nhà chút nghen. Tui ra chợ tí. chút xíu là tui về hà. đừng có lo gì hết nha. 

Bà khẽ siết chặt tay ông. Lỏng lẻo. Ông không nói gì thêm nữa, chỉ vỗ nhè nhẹ lên đôi bàn tay chi chít đồi mồi của bà. Ông đứng dậy, với tay kéo cái mền mỏng tưa cả chỉ, kéo đắp ngang ngực bà, lúi cúi dẫn cái xe cà tịch cà tàng đã cột sẳn gốc mai sau yên ra khỏi ngõ. Những tia nắng đầu tiên của ngày cuối năm vừa chớm nở cuối hiên nhà. Xa xa...

Chợ 30 tết xôn xao. Người mua kẻ bán mặc cả chộn rộn nhao nhao cả. Ông dắt cái xe cập sát đường vào chợ, dáo dác nhìn xung quanh sợ có chen ngang mặt sạp ai không họ mắng cho thì khổ. Người mua nhích từng bước, mang những gương mặt nôn nao. Người bán kẻ ngồi xổm rao toáng, kẻ chồm hẳn dậy tay múa may quay cuồng mớ xanh xanh đỏ đỏ mình đang bán mà mời mọc. Ông bất giác nở nụ cười móm mém theo niềm vui của họ mà nhớ cái thời cả nhà ông đầm ấm biết dường nào. Giương đôi mắt mờ đục, ông hóng những ánh nhìn dừng lại gốc mai sau yên xe ông. Chẳng còn giọng để rao, để mời, ông xòe cái cười ngum ngúm trên bờ môi nhạt thếch đon đả. Nắng lên cao dần. Vàng rực cả vùng chợ tết. Nắng bấu vào những cánh mai mỏng manh cười hê hả. Cười đến bỏng rát. Dòng người thưa dần. Tiếng rao càng xối xả. Những sạp trái cây với hàng đống dưa cái vỏ xanh ngắt, cái vàng rực rỡ được mấy bà bán béo ú hét ầm với giá chỉ còn 5.000 đồng / kg. Bán lẹ để còn về dọn cúng ông bà nữa chớ. Ông cứ hiền từ đứng thế mà chờ. Hết bà này đến cô khác, tay xách nách mang, chỉ ỏng eo trả giá gốc mai nhà ông bằng mớ tiền thừa vãn chợ. Hết 50 ngàn. Rồi lại 70 ngàn. Chao ôi ! Lẽ nào thằng Hai để lại cho ông lại đáng giá chỉ thế ? Biết vậy ông chả bứng lên mà bán làm gì cho thêm tủi vong linh nó khuất mặt khuất mày đâu đó. Nhưng hình ảnh bà ngắc ngoải cùng gian bếp lạnh tanh hiện ra rất mau trong đầu ông dập tắt mọi sự tiếc nuối. Ông cố tập bắt chước người ta nài nỉ thêm dăm ba chục. Những cái lắc đầu hào phóng đến tội. Chợ thưa dần. Lòng ông rưng rưng chực vỡ. Đôi mắt mờ đục vẫn nhon nhén chút hy vọng mong manh. Chợt, một giọng nói thì thào hỏi bên tai vừa đủ cho ông cười khấp khởi :
- Cái này bán nhiêu đây ông ?

Ông Bảy quay lưng lại, mắt thu trọn hình ảnh một khuôn mặt phả đầy màu nắng trên làn da rùm rụm. Mớ tóc trăng trắng lúng phúng ngo ngoe dưới cái nón kết trắng, cắm trên cây sào phơi đồ vắt vẻo thùng thình trong bộ quần áo mới toanh được cắm thùng cẩn thận. Ông Bảy cười chảy tràn , thiệt thà :
- Thôi, ông cho tui được nhiêu hay nhiêu tui mang dìa cho bà nó ở nhà. Bả bịnh quá trời, tui cũng trông bán được giá chút đỉnh dìa mua cho bả tí thịt ăn tết thôi...

Ông lão mua mai không nói gì, chỉ ngó những cánh mai vàng nhàn nhạt đang nhìn ông với đôi mắt buồn chực héo rũ ra kia, chép miệng thở dài. Tội tình ! Giờ người ta khoái cái màu vàng rực , mê cái giống mai có bao nhiêu cánh đời cha đời ông nội gì xòe ra hết kìa, chả ai còn mê thứ mai năm cánh nhỏ xíu, vàng cũng chả dám vàng, cứ thập thụt vàng rười rượi chi cho nên tội thế này. Đến cả mai cũng bạc như phận người sấp ngửa. Ông cho tay vào túi quần, gỡ cái dây xích bạc tòng teng cột chặt chiếc ví vào cạp quần, lần dò lấy 3 tờ giấy bạc 100 ngàn mới cứng, thẳng tưng, run run đưa cho ông Bảy :
- Nhiêu đây được chưa ông già ?

Chao ôi ! Ông Bảy cười như người ta trúng số. Ông cầm tiền mà lòng cứ rưng rức đến lạ kỳ với mớ hạnh phúc vàng rượm này. Ông lão mua mai vừa vịn cái xe , phụ ông Bảy đỡ gốc mai xuống, ràng quà chiếc cánh én của mình, vừa nói :
- Bà nhà tui bả mất lâu rồi, con cái đứa nào cũng ở xa, tết tụi nó gởi tiền dìa lì xì cho mà tui có biết xài gì đâu. Hồi bả còn sống, bả mê cái thứ bông này nè. Giờ toàn mai ghép, bông to, chả có mấy mai giống hồi xưa. Tui mang cái này ra mả bả trồng cho bả vui đó mà...

Hai mái đầu bạc lui cui ràng ràng buộc buộc, âm ấm câu chuyện dang dang dở dở. Vừa dợm đạp máy xe, ông lão quay lại, gở đòn bánh tét treo tong teng trên xe, đưa cho ông Bảy, cười hồn hậu :
- Gởi cho bà nhà ăn tết lấy thảo nè.

Ông Bảy nhận đòn bánh, nhìn bóng ông bạn già xa dần, xa dần mà mắt chợt nhòa nhòa, môi run run mím chặt. Ông ngước mắt nhìn bầu trời xanh văn vắt, tay quệt vội đôi mắt đỏ hoe, thả vào khoảng xôn xao nụ cười roi rói. Ờ ! Tết mà ! Tết đang về mà ! Ông lọm cọm rướn người đạp xe. Tiếng kẽo kẹt cõng theo từng bong bóng nắng thi nhau vỡ trên mặt đường vương vương tết. 
Hình như Tết đậu vai gầy, nghiêng nghiêng mang cả xuân về bên hiên nhỏ...

35 nhận xét:

  1. Đầu năm xông đất , đọc một truyện ngắn khá hay đã mang lại cảm xúc thật sự cho lão. Nó vừa nhè nhẹ , vừa lâng lâng vừa nhảy nhót như bóng nắng nắng vỡ òa trên con đường về của ông Bảy .
    Mùa xuân với cái tình người trong câu chuyện chắc sẽ làm ấm lòng nhiều người đọc không chỉ mình lão. Lão bắt đầu thấy mê cách đặt tên truyện của em. Nếu truyện trước là "Vạt nắng ngang trời " tên truyện mang đến người đọc về một cảm xúc có vệt nắng không thuận mà vắt ngang trời như một sự oan trái thì " Tết đậu vai gầy " mang đến cảm xúc có luật nhân quả đầy nhân bản trong truyện. Tết đậu vai gầy còn gợi nên hình tượng cho ta nhớ về miền quê của mỗi người...
    Cách viết thiên về chiều sâu làm mê hoặc lão . Có thể lão sẽ...HÀO PHÓNG ( chữ dùng của tác giả ) để xung phong nuôi em viết ! Tất nhiên là ...nuôi ngủ thôi , còn mọi sinh hoạt em có lương rồi mà ! Hơhơ.
    Năm mới chúc em nhiều thành công và...vững tin vào lời ...hứa của lão ! hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Lão Tan đã xông đất nhà em bằng lời động viên em út. Thiệt lòng, không biết mắc giống gì, em cứ thích lôi cái chữ Nắng chết tiệt đó vô đặt trong chuyện nhỏ của em. Mà cái gì ở blog em hình như cũng đều có chút hơi hám của Nắng cả. Mê rùi, bít sao được. Chắc mai mốt em đổi gu, đặt tựa snag mưa coi có ...vui hơn chút nào không lão hén !
      Năm mới, em cũng chúc lão cùng gia đình mọi điều như ý lão nhé.

      Xóa
  2. Thăm bạn đọc câu chuyện ngấn rất hay đậm đà tình người.Chia sẻ nhé.Chúc CKN măm mới an vui.Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Thiên Minh đã đọc và chia sẻ cùng em. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  3. Trên danh bạ, nhìn thấy bài viết của em, chị thấy vui vui lạ! Đọc, cứ hồi hộp đến nghẹt thở! Cứ sự cây mai héo rũ nơi góc chợ vào chiều ba mươi tết! Sự xuất hiện của " Ông lão mua mai không nói gì, chỉ ngó những cánh mai vàng nhàn nhạt đang nhìn ông với đôi mắt buồn chực héo rũ ra kia, chép miệng thở dài. Tội tình ! Giờ người ta khoái cái màu vàng rực , mê cái giống mai có bao nhiêu cánh đời cha đời ông nội gì xòe ra hết kìa, chả ai còn mê thứ mai năm cánh nhỏ xíu, vàng cũng chả dám vàng, cứ thập thụt vàng rười rượi chi cho nên tội thế này." và hành động "lần dò lấy 3 tờ giấy bạc 100 ngàn mới cứng, thẳng tưng, run run đưa cho ông Bảy" đã làm người đọc lặng đi trong những giọt nước mắt của niềm vui vỡ òa!
    Trong cái ồn ào của chợ tết, trong cái sấp ngửa của những tất bật lo toan, có những khoảng lặng của tình người sâu lắng đến vậy!
    Năm nay, chị đón tết chủ yếu nơi góc sân chùa vắng lặng. Về đến nhà, lướt trên mạng, thấy đơ cứng cảm xúc. Vậy mà đọc em, chị bỗng cảm thấy một chút niềm vui nẩy chồi! Cảm ơn em thật nhiều.
    Chúc em một năm nhiều hứng khởi, Thùy nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gửi em địa chỉ truyện của chị cũng viết về cây đào:
      http://nhatthanhho.blogspot.com/2013/11/cay-ao-quy.html

      Xóa
    2. Cho người ta một chút hy vọng, cũng là em tự cho em một chút hy vọng vào cái gọi là tình người. Dẫu rằng có lúc em thật sự sốc, thật sự không còn tin vào cái gọi là lòng tốt thật sự nữa, nhưng rùi, nói như chú Bu lu khin " sống mà không còn tin vào cái gì nữa thì thật bất hạnh ". Thui thì, cứ tin rằng lòng tốt vẫn còn đâu đó để thấy yêu hơn cuộc sống này chị hén.
      Để em sẽ tìm đọc mẫu chuyện của chị . Nghe anh Quang Thứ Trương kể hấp dẫn quá lun nè chị ui. hì hì

      Xóa
  4. Lại chuyện hom hem nữa. Có hậu, nhưng tội ông già quá.
    Nếu anh viết anh sẽ lái mùa xuân đậu lên mặt người hay nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay nắm chặt. Mùa xuân sẽ hát lời ấm áp và ông Bảy sẽ có một cái Tết huy hoàng như bao người khác.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh vui bùn gì anh viết thơ, em hổng viết được nữa thì em kể chuyện cho đỡ bùn chút vậy mà . hì hì
      Tết gì mà bùn như con chuồn chuồn á. Qua nhà anh thấy rộn ràng phát ham. hic hic

      Xóa
  5. Viết về cây mai mà gắn hình bóng cây đào! Gõ Mai. Muốn mai gì cũng có, có cả cây mai như của ông Bảy nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. có, có nhiều ảnh mai lắm, mà em k kiếm ra cái ảnh nào na ná như ảnh trong hình em muốn. Mà thui, bông nào cũng là bông mà anh hén. hì hì

      Xóa
  6. Đầu Năm sang Thăm em đọc bài viết mới rất hay và có hậu . Trong không khí mùa xuân đến , QL chúc em nhiều sức khỏe và hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh Quốc Lạc ghé chơi. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  7. Bài viết thật hay , thật cảm động biết dường nào ! Đã đến tuổi gần đất xa trời mà hai ông bà vẫn còn sống nương tựa vào nhau như thế ...cuộc đời lắm nỗi trái ngang " đầu bạc khóc đầu xanh " sao cứ van vãn khắp mọi nơi . Ngày hôm qua chị và ox được một người bạn ( bạn của ox chị ) mời đến nhà dùng cơm sau 9 năm trời không gặp lại . Họ cũng đã mất cậu con trai duy nhất của mình ( cậu ấy tự tử chết vì tình ) cách đây gần 20 năm rồi ....họ đưa hình cậu ấy cho chị xem mà đôi mắt buồn rười rượi .....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị ơi ! đó cũng là nỗi lo sợ của em đó chị.
      Em chỉ có mình Tin. Bao nhiêu hy vọng, tình thương, mơ ước đều dồn vào cho nó. Nó vui em vui, nó buồn em buồn. Em sợ... Đời mà, ai biết số phận, cuộc đời mình sẽ rẻ về đâu. Em chẳng mong gì hơn là bình yên cho con mình thôi. Chỉ vậy thôi là đủ rồi chị hén.

      Xóa
  8. Em nhả tiết tấu từng câu, từng chữ cứ nhọc nhằn, mang nặng vốn người, tình đời chi ngọt. Chị biết, trái tim em là một kho chất đầy tình cảm dành cho những khiếm khuyết cuộc người. Nên những bài em viết là cuộc dạo chơi đẩy cảm xúc người đọc. Bằng chiếc xe cút kít chạy trên con đường đầy đá sỏi. Tâng lên, sụt xuống thấy rõ theo từng con chữ.
    Nhưng bài này kết để lại có hậu. Nghe cũng ngọt ngào, ấm áp như ánh nắng mùa xuân. Hay lắm em ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thương quá lời nhận xét đầy ưu ái của chị Hà Băng. Em viết như một cách giải tỏa lòng mình . Và không có gì sung sướng hơn khi được nạn bè đón nhận và chia sẻ. Ước sao những cảnh đời bất hạnh này có lối ra thoát nghèo, thoát khổ chị hén !

      Xóa
  9. Bé Thùy in tập đi cưng ! và đừng quên gửi đăng báo , chị chắc chắn một điều những mẫu truyện ngắn như thế này BBT sẽ ko thể bỏ qua . Em đã chọc chị khóc ngày mùng 5 tết rồi huhu ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đăng báo thì chắc là k có rùi chị iu ui, nhưng đóng thành tập tặng chị iu thì chắc tương lai ... xa xa em phấn đấu. hì hì

      Xóa
  10. Trong cuộc sống, chuyện bán hoa đào, hoa mai Tết bị ế trong phiên chợ tất niên xảy ra rất nhiều với bao nhiêu nước mắt của những mảnh đời cơ cực!...
    Trên báo Văn nghệ cách đây hàng chục năm, anh cũng đã đọc một truyện ngắn viết về một ông lão nghèo đào được cây mai rừng đáng giá bạc triệu mang xuống chợ xa hàng ngày đường để bán. Phiên chợ ba mươi Tết năm ấy hoa nhiều và rẻ quá. Là phiên cuối cùng nên ít có khách mua mà chủ thì cần bán, ngặt nỗi họ trả rẻ như bèo ko đủ tiền công ông vận chuyển nên ông cố kèo nài thêm. Có người trả giá cho vui chứ lại ko mua. Trời tối, mệt mỏi và buồn chán héo hắt cho sự vô duyên của mình, ông ko đủ sức mang cây mai về trưng Tết đành vứt nó lại xó chợ để trở về với người vợ đau ốm đang chờ mong ông mang Tết về cho gia đình...
    Blog Nhật Thành cũng có truyện ngắn CÂY ĐÀO QUÝ. Truyện kể về cây đào kỷ niệm do ông ngoại bé Miêng trồng cùng tuổi với mẹ của Miêng đã 32 năm. Vì mẹ mất, cuộc sống khó khăn nên bố phải bán cho lái buôn giá 500 ngàn cây đào PHÚC LỘC THỌ này để trang trải nợ nần tết nhất, mặc cho bé Miêng cố giữ ko cho bán kỷ niệm vô giá kia...Rồi cây đào đó đc lái buôn mang ra chợ bán cho một công chức nghèo với giá 14 triệu đồng để anh ta mang biếu Sếp mong đc sếp nâng đỡ. Sau khi thuê ô tô chở vượt quãng đường trên 120 km, chiều 30 Tết cây đào quý được đưa đến nhà sếp nhưng sếp ông đi vắng, chỉ có sếp bà ở nhà nhưng bả đã khoe về cây đào NGŨ PHÚC sừng sững đầy nụ hoa lộc tỏa bóng sáng trưng cả một góc sân nhà do một người chở tận Lai Châu về biếu. Bà từ chối cây đào của anh vì kiêng ko dùng 2 cành đào trong ngày Tết. Cuối cùng anh phải vứt cây đào đó ngoài cổng nhà sếp, vì người lái xe đã thực hiện xong hiệp đồng, phải đi công việc riêng nên ko thể chở cây đào ấy về nhà cho anh...
    Truyện của em cũng viết về cây mai, về những mảnh dời khó khăn trong dịp Tết nhưng thể hiện theo một cách khác. Nó thật nhân văn với một kết thúc có hậu hợp lý. Làm ấm áp tươi vui cho tất cả mọi người và thêm tin yêu cuộc đời. Tết mà. Chúc mừng em, chúc mừng năm mới mọi điều tốt đẹp nhé em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em sẽ theo đường dẫn của chị Nhật Thành qua lời giới thiệu của anh, em sẽ tìm đọc câu chuyện của chị . Cảm ơn anh đã chia sẻ cho em những câu chuyện thật ý nghĩa.
      Tết nhà mình đón tết vui không anh ? Hy vọng trong năm mới, anh chị cùng gia đình mọi điều như ý anh nhé.

      Xóa
  11. tết nhiều yêu thương hạnh phúc pa á!

    Trả lờiXóa
  12. Một năm vắng bóng : CÓ KHI NÀO
    TUỔI GIÀ còm cõi đã gầy hao
    chống gậy lanh thang tìm cháu ảo
    Đan Thùy cháu hỡi tại làm sao..........

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu bận lắm bác ơi. Có khi cả nửa tháng cháu mới vào blog một chút, chỉ kịp ghé thăm vài bạn ghé nhà, trả lời chia sẻ của mọi người. Hôm trước tết tây cháu có ghé nhà bác thăm bác chút xíu . Thật sự là cháu không có thời gian để ghé thăm bác mỗi ngày như cách đây 3 năm thời còn Yahoo đó bác. Tuy k ghé bác thường xuyên, nhưng cháu và Tà vẫn hay nhắc bác đó.
      Cháu không biết nói gì hơn là mong trong năm mới, bác thật nhiều sức khỏe vui cùng con cháu bác nhé.

      Xóa
    2. VTG lại lang thajng tìm cháu đây .Được xem hình và đoc bài thấy cháu khỏe là bác mừng rôi ĐT ạ.
      Chúc cháu sk vá càng ngày càng có nhiều bài hay nhé

      Xóa
    3. Dạ, cháu cảm ơn bác nhiều. Chcú bác thiệt nhiều sức khỏe vui cùng con cháu bác nhé.

      Xóa
  13. Sang em đầu xuân mới, đọc câu chuyện thật buồn nhưng cũng thật ấm áp tình người! Một năm mới nhiều may mắn, nhiều niềm vui , thêm nhiều câu chuyện, bài thơ hay nha Thùy iu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị Ngọc thiệt nhiều. Mong trong năm này, chị của em cũng thật nhiều niềm vui chị hén !

      Xóa
  14. Cái kết rất có lý ,đọc xong thấy yêu đời hơn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu lâu cho có hy vọng tí anh Phương hén. hì hì

      Xóa
  15. Chúc bạn hiền và gia đình đón năm mới hạnh phúc tròn đầy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền th6ạt nhiều. Năm mới vui vẻ nghen bạn tui !

      Xóa
  16. Em của tui viết thiệt là tốt. Nhân hậu và thấm đẫm tình người. Cám ơn nhiều nghe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe ông bảo thế là có tinh thần... kể chuyện đêm khuya tiếp rùi. Cảm ơn nhiều nghen ông bạn già. À, tui dí Tà hay 888. Nhắc ông hoài hà.

      Xóa