Nhãn

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Rồi mùa rêu sẽ đến ...




Tết còn treo ngược mình đánh đu trước hiên nhà với mớ xác hoa hoàng hậu vương vải vàng rực, vậy đó, mà ông Trời lại buồn. Buồn ngay cả khi vừa mới hưng hửng sáng. Chẳng chút nắng. Ui ui như mặt bà cô già khó tính. Những ngày đầu trở lại công việc lại là những ngày nhàn nhạt. Mọi thứ im lặng đến mức tôi cảm thấy dự báo một năm nối dài ngắc ngứ. Loay hoay tìm lối ra cho mình. Biển lặng im bao giờ cũng kèm theo sau đó là những trận cuồng phong hung hãn nhất có thể. Chợt sợ !

Vẫn còn se se lạnh. Tôi khoát cho mình bộ áo rực rỡ đủ để mua chuộc lòng mình rằng : à, tôi đang tràn đầy sinh khí đó nhé. Lòng không buồn không vui , tôi lang thang dạo khu chợ nhỏ gần nhà . Có vẻ không khí lưng chừng xôn xao của chợ còn đang dang díu chẳng muốn rời khỏi giường vương vương nồng nồng cuộc vui ngày tết làm lòng tôi bình thản hơn chăng ? Chợt mỉm cười bâng quơ khi thấy sao mình dễ bị dụ dỗ thế nhỉ ?

Bất chợt, tôi dừng ánh mắt thật lâu trước đôi gánh của một bà cụ , tuổi tầm  ngoài 70 hơn. Những chiếc bánh còng, bánh cam xôm xốp với nước mật đường sóng sánh màu mật ong, chỉ nhìn thôi mà miệng chóp chép thèm đến lạ. Thật lòng tôi không muốn mua, nhưng rồi tôi vẫn mua 10 cái. Tòng teng cầm túi bánh trên tay, không hiểu sao, tôi nhớ đến mụ người cái thời bé tí. Ờ , khổ vậy mà vui. chẳng biết lo nghĩ gì, chỉ chực trưa chờ mua được chiếc bánh cam đã toe toét cười sung sướng.

Ngày ấy...

Nội tôi đi bán ở chợ từ lúc trời còn chưa sáng. Thường là hơn 4 giờ sáng một chút là chú Đông đã đạp xe xích lô đến trước ngõ nhà tôi để đón nội. Cả nhà xúm xít nhấc 2 nồi cháo đang sôi ùng ục... cao chắc ngang ngực tôi, chất lên chiếc xích lô. Và bà nội tôi ngồi nghễu nghệnh trên thành xe, tay giữa chặt 2 đầu gánh. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ, chao ôi, sao chú Đông và bà nội tôi khỏe thế, oai phong thế. Giờ thì, tôi mới biết, nội tôi đã phải đau đớn gồng mình giữ chặt quang gánh thế nào vì chỉ cần sơ hở một tí, cả xe có thể lật nhào, nguy hiểm vô cùng. Và mới hiểu sao chú Đông - tuổi ngót nghét 40 thôi mà đã như ông già khọm cả lưng, gầy choắt cả mặt, ăn không dám ăn, lúc nào cũng kè kè chai nước to đùng bên hông xe lôi ra tu ừng ực. 

Nội tôi bán tới trưa thôi đã về nhà. Buổi trưa là thời gian rãnh rỗi và sung sướng nhất của bọn trẻ nhà tôi. Sau khi nhặt rau giúp nội chuẩn bị rau bán cho ngày mai xong, tôi và nhỏ em họ cùng nhà gom lại những nhánh rau húng quế vừa lặt xong, mang qua bên hiên nhà chơi trò chơi... công chúa. Này nhé, chỉ một mẩu giấy be bé, tôi vuốt giấy theo chiều dài có được, rồi xoắn nhẹ ở khoản giữa. Vậy là thành 1 ... hoàng tử rồi. Công chúa thì gấp thêm 1 lằn ngang nữa thế là cô ấy có mái tóc dài tuyệt đẹp . Và thế là mỗi đứa chọn một nhân vật mình thích, líu lo kể những câu chuyện không đầu không đuôi. Những nhành rau húng quế trụi lá là cả khu rừng thơm ngát hương hoa... Chỉ có vậy thôi mà trưa nào ba đứa trẻ nhà tôi cũng chụm đầu bên hiên nhà rù rì những câu chuyện thần thoại trẻ con mà nơi ấy, công chúa nhất định sẽ hạnh phúc với hoàng tử, công chúa không bị ăn đòn mẹ đánh, công chúa muốn ăn bánh cam là có thị nữ dâng cả núi bánh cam luôn.. Thích lắm cơ. Nhưng cũng len lén... rình nội. Nội tôi mà thức dậy, thấy cả đám không ngủ trưa, thế nào cũng dăm roi đau điếng, thế nào cũng xoẹt xoẹt vài nhát chổi là ...khu rừng, công chúa, hoàng tử gì của bọn tôi cũng ...hô biến thành rác cả. Sợ lắm , nhưng ... không hiểu sao vẫn cứ lén lút chơi trò ấy. Nơm nớp sợ hãi mà lại thích mới ghê chứ !

Nhớ nhất cả đám ngồi ngóng  tiếng rao lảnh lót " ai chè bánh lọt, tàu hủ không...", " ai bánh còng bánh cam không "..  mỗi xế.  Vừa nhát thấy cô bán bánh lọt với 2 đầu gánh lúp lúp quẹo vào ngõ, hay chú bán bánh cam với chiếc mâm to đùng đội trên đầu...  là cả bọn hét ầm lên " nội ơi ! bánh lọt , bánh cam dô kìa ".  Chao ôi ! Nhớ lúc xì xụp húp từng thìa nước đường ngòn ngọt dậy mùi nước cốt dừa, thơm thơm vị gừng sóng sánh nơi đầu lưỡi của món bánh lọt, tàu hủ ; cả cái rùm rụp răng cắn ngập vào mớ xôm xốp tứa mật của chiếc bánh cam, bánh cồng ... mà thèm đến chảy nước miếng luôn. Hôm nào nội tôi không có tiền cho bọn tôi mua, thế là...ngồi nhìn bóng quang gánh xa dần mà cái mặt méo xẹo, chực khóc mà không dám khóc, khóc là bánh không có mà ...đòn là có ngay. 

Thời đó, nội tôi cái gì cũng góp. Mua cái xoong - góp. Mua đôi dép - góp. Mua bất cứ món gì trong nhà - cũng góp. Thường thì tôi chẳng có áo mới mặc tết đâu, vì đến cái ăn còn khó, thì áo mới lấy đâu ra. Tôi chỉ mặc đồ cũ của nội tôi xin ở đâu đó, hay của nhỏ em họ tôi trên Sài Gòn cho lại. Tôi khao khát lắm chiếc áo mới nhưng dường như... từ khi tôi biết viết cái tên mình, tôi  chưa từng có 1 cái áo mới nào là của riêng tôi cả. Đến tết năm tôi học lớp 4, nội tôi mua cho tôi bộ đồ hoa sặc sỡ. Cũng là mua góp. Ôi ! Phải nói cảm giác sướng run người khi cầm trên tay bộ đồ mới toanh còn thơm mùi hồ đến hàng mấy chục năm sau vẫn nhớ  như in. Tôi ôm bộ đồ cả trưa không ngủ, tối chui vào mùng rồi mà vẫn còn len lén ôm theo, hí hí cái mền, ngắm những bông hoa đủ màu lung linh xòe trên áo, lòng nôn nao trông đến mùng 1 tết cho thật mau để được mặc nó thôi. Khỏi phải nói tết năm ấy tôi vui đến thế nào, sáng mùng 1 chưa ai thức đã dậy, rồi tí ta tí tửng mặc ngay bộ đồ bông sặc sỡ như một chú tắc kè hoa. Tôi xúng xính cả ngày, lê lếch từ đầu hẻm tới cuối hẻm, đến tối rồi cô Sáu giục đi tắm thay đồ tôi vẫn cứ chần chừ, cuối cùng bị nội chửi te tát vì tội...tết nhứt mà ở dơ, không chịu tắm.  Nhưng hỡi ôi, bộ đồ tôi yêu nhất nhất ấy, chỉ sau vài lần giặt, 2 cái ống quần nó thun rút lại y như chiếc lồng đèn giấy xếp, vạt áo cũng thế. Tôi ngồi ủi mãi nó chẳng thẳng ra được. Ủi đến quéo cả mớ lá chuối xanh, than trong bàn ủi nguội luôn , bộ đồ của tôi vẫn nhăn nhúm đáng thương chi lạ. Lần ấy, tôi đã khóc. Lần đầu có áo đẹp của riêng mình, cứ ngỡ nó sẽ đẹp hoài, nhưng rồi... Có gì đẹp mãi được đâu.  Chợt cười buồn.

Giờ thì, tôi không thiếu áo váy, tôi thừa giày dép. Tôi dư sức mua bánh cam bánh còng ăn bất cứ lúc nào mà không cần đắn đo tiền bạc... Nhưng có lẽ, chẳng có chiếc áo nào đẹp hơn chiếc áo... tôi hay đùa là " chiếc áo bông chuột rút "  ấy. Cũng chẳng có vị bánh cam, bánh lọt nào ngon như ở quê tôi ngày xưa. Và chẳng có trò chơi nào vui bằng trò chơi công chúa tôi vẫn ríu ra thưở bé.  Tất cả như vừa mới hôm qua. 

Gần giữa tháng ba rồi. Chẳng mấy chốc lại vào mùa mưa, mùa ếch nhái theo con nước hẹn hò tình tự. Tôi có hẹn với ai đâu sao tự dưng cũng ngồi đếm tháng đếm ngày làm gì kia chứ ! À, mà có. Có những cái hẹn để con người ta trông ngóng đợi chờ, như Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm một lần chỉ mong được đàn nhạn về bắc cầu Ô Thước. Có những cái hẹn để thử thách lòng nhau, càng hẹn càng xa khi tình chưa đủ lớn, nhưng biết đâu đủ làm nguôi ngoai hay xóa dần mọi điều từng có. Là thế nào cũng được. Vì hôm nay rồi cũng sẽ thành hôm qua. Mùa nào rồi cũng trôi qua kẻ tay tuồn tuột không chút vấn vương để lại. 

Tự dưng chợt rùng mình. Nghe đâu đó chút mùi rêu ngai ngái khi mùa chưa kịp trở mình. Chợt sợ mùa lại sang mùa, mưa chẳng còn, nắng cũng không. Có khi nào... tôi ôm mùa rêu để ngồi đong con nhớ suốt đời còn lại không nhỉ ? 
Cũng bình thường thôi. Tôi vốn lẩn thẩn vậy rồi mà... 





27 nhận xét:

  1. Buổi trưa lượm được tem vàng
    Nắng hanh nhàn nhạt xuân sang se buồn....

    Vui nhiều nha em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tem nhà em ai lụm dùm em cũng xin hậu tạ hết á. hì hì.
      Thanhk cù anh Tám nhiều nghen.

      Xóa
  2. Rồi có một ngày, nàng ngồi trước hiên nhà, móm mém cười nhìn con nắng quái, nghĩ về cái thời xa xưa ấy, hồi mới ngoài ba mươi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ui cha ! Lại cái con nắng quái... Vì 2 từ này mà em ...lên bờ xuống ruộng muốn đui lun 2 con mắt em rùi. hông chịu đâu. hic hic
      Mà biết đâu đấy là hình ảnh của em vài năm sau á chị hén. hì hì

      Xóa
  3. Gần giữa tháng ba rồi. Chẳng mấy chốc lại vào mùa mưa, mùa ếch nhái theo con nước hẹn hò tình tự. Tôi có hẹn với ai đâu sao tự dưng cũng ngồi đếm tháng đếm ngày làm gì kia chứ ! À, mà có. Có những cái hẹn để con người ta trông ngóng đợi chờ, như Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm một lần chỉ mong được đàn nhạn về bắc cầu Ô Thước. Có những cái hẹn để thử thách lòng nhau, càng hẹn càng xa khi tình chưa đủ lớn, nhưng biết đâu đủ làm nguôi ngoai hay xóa dần mọi điều từng có. Là thế nào cũng được. Vì hôm nay rồi cũng sẽ thành hôm qua. Mùa nào rồi cũng trôi qua kẻ tay tuồn tuột không chút vấn vương để lại.

    Bỗng lặng lòng, muốn khóc, tuổi thơ rủ nhau về, ai cũng có một phần ký ức, màu rêu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, buồn thiệt chị ui. Chả biết nói thế nào nhưng tự dưng.... mún khóc quá. hic hic

      Xóa
  4. Khi hiện thực chạnh lòng gợi nhớ,khi những khỏang trống cứ tềnh hênh ra trước mắt trong mọi chiều kích của cái nhìn...ký ức mộng tưởng lại quay về những ngày tháng xa xưa ấy...sao mà quá đỗi thân thương.Nhưng con khát chẳng thể nào khi mãi ngắm nhìn ảo ảnh.Mình chợt nhớ đến 4 câu thơ đã viết trong bài Nhớ Trịnh:
    Niềm lay phận kiếp sầu đeo tuổi
    Nỗi lặng rêu rong nhớ rụng ngày
    Những ngọc ngà trăng soi bóng nguyệt
    Mà rưng rức nến thắp hàng cây...

    Tuần mới nhiều sức khỏe và niềm vui nhé bạn hiến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. khi không vui, hông hiểu sao con người ta lại hay nhớ những gì đã qua. Có những kỉ niệm đẹp. Có những kỉ niệm làm tim đau nhói. dù thế nào, vẫn nhớ bạn hiền ui.
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ cùng mình những câu thơ hay. Bình an thiệt nhiều bạn nhé.

      Xóa
  5. Ôi, những nỗi nhớ về tuổi thơ lúc nào cũng đắm thắm, yêu thương và ấm áp kỳ lạ. Nàng à, có những thứ đã trôi về một miền nào đó xa lắm, có chăng chỉ còn là ký ức bám màu rêu vậy mà ta vẫn cứ để lòng rưng rức mỗi khi nhớ đến...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, nhớ vậy thui, buồn có buồn thật, nhưng ít ra còn đỡ hơn không có gì để nhớ nàng hén.
      À, tui có chụp mấy cái ảnh rêu. Xấu hơn nàng chụp bông nhiều. để tui khoe chút. Quên hén.

      Xóa
    2. Khoe ảnh rêu cho tui coi xem nào. Nàng suốt ngày kêu khoe bông mà rồi có thấy mặt mũi ảnh của nàng chụp bao giờ đâu.

      Xóa
    3. ừa, vậy tui úp khoe nhá . Có điều tui để bông tui kế bông bà tui...nhụt lém ợ. Như vạn thọ để cạnh bông hồng á. Thui kệ, có sao chơi vậy nhá. Điếc k sợ súng, có chê tui cũng chê...nức nở tí cho tui thêm phần lâm li kịch liệt tí nhá nàng. hì hì

      Xóa
  6. Mới đầu năm mà buồn hỉ. Chuyện này người ta gọi là ôn cố truy tân. Sống bây chừ mà thương nhớ ngày xưa. Cái xưa nào cũng đẹp và dễ thương cả. Tiếc có điều đừng lấy ngày xưa mà lẩm cẩm ngày nay, tự dưng thấy tội cho ngày nay lắm. Ước gì ông Trời có mắt để cho ngày nay mọi ước muốn có thể, đừng để trái tim cứ rưng rức suốt thì chẳng ai chịu nỗi.
    Đọc chuyện này thấy ở đâu đó vẫn còn một trái tim biết yêu, biết thương và còn biết rộn ràng...
    Chuyện gì, chứ rộn ràng là chuyện anh khoái nhất!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui cha, cái anh nì, tim còn đập là còn yêu như thường hà nah ui, không yêu người thì cũng yêu bản thân mình nè. Làm sao mà có chuyện em hết yêu được chứ ? Muốn suýt chó cắn anh quá đê !
      Nói chơi chớ bùn mún chít đây. Hum nào ới anh đi .... hổng biết đi đâu nữa, chắc là đi kiếm thằng lựu đạn của em dìa cho em nhá. Hắn bỏ nhà đi bụi theo thị mầu nào mất tiêu lun rùi. hic hic

      Xóa
  7. Những ký ức của tuổi thơ sao thật êm đềm và dễ thương quá Thùy nhỉ ? Càng đọc bài viết của em với giọng văn thật hay , thật xúc cảm mà chị càng nhớ về những năm tháng tuổi thơ của mình cũng ở bên cạnh ông bà ngoại và bà nội ...nhớ nhiều lắm ..nhưng không thể viết thành văn chương như em được . Thôi thì cứ ấp ủ cho riêng mình những hoài niệm khó quên về ký ức của tuổi thơ ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi nhỏ xíu cứ mong cho mau lớn để đi làm kiếm tiền xài, để được tự do. Khi lớn rùi lại muốn có lúc nào đó được về lại ngày xưa mà cười vô ưu , không lo lắng , suy nghĩ gì. Con người mình tham ghê chị hén.
      Kỉ niệm ai cũng có, để dành buồn buồn lôi ra nhớ, nhớ rùi tự thương mình hơn một chút chị nhỉ ! hì hì

      Xóa
  8. Miên tưởng một mùa tôi, phải không em?
    Diệu kỳ cho những mớ xưa cũ kỹ dưới ngòi bút của em, em yêu ạ.
    Rồi thì những mùa hiện thực cũng nối tiếp nhau làm mùa rêu, và cứ mãi như vậy thôi em. Chị cũng nào khác mấy đâu em....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hu hu hu... Chị iu làm em sợ nè. Cứ hình dung ra cái mẹc em già chát cú đế ngồi ôm cái mùa rêu mốc meo đó mà... chờ người nơi ấy là em thấy... quải chè đậu rùi. hic hic
      Chị bản lĩnh hơn em nhiều, em k có vé khứ hồi nào mà đu theo chị iu hết. Em mít ướt bà cố lun. Thui, chị em mình hùn nhau đi, chị bùn, em khóc cho xôm tụ. chị hén ! hì hì

      Xóa
  9. Viết gì mà hay thế pà. like nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. viết cái nỗi lòng cho cắn của tui chứ gì ông nội nhỏ. Thank cù ông đã lai vật vã cho tui nhá. hì hì

      Xóa
  10. Tháng Ba rồi. Trời đất đang giao mùa, có cái se lạnh và những cơn mưa nhưng mưa sẽ ko dầm dề. "Mưa tháng Ba - Hoa đất". Nắng lên, trời sẽ ấm áp và sạch bong. Chúc em những ngày mới khỏe vui và tràn đầy hy vọng yêu thương!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng đang mong những xui rủi, buồn tủi gì cũng qua mau hết, vái trời chỉ có niềm vui ở lại cùng em và mọi người thui. Cả anh cũng vậy lun nghen !

      Xóa
  11. Ôi chao,
    Hình như mình đã biết nhau từ lâu
    Mà cứ dạt dào ko đến phải ko…
    Hôm nay Hoa tím tới thăm,
    Ko biết bạn có vui ko…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ơn trời ! hoa tím ngày ...hôm qua đây rùi !
      Biết mà, mới biết nhau ngày hôm qua nhờ bạn tán Tiểu Lông Hổ của tui ác liệt quá đó.
      Bạn tới nhà thăm đương nhiên là tui vui mún chít rùi, mà nè, sao nhà bạn tui theo chân qua thấy toàn...chung cư hàng xóm là sao vậy ? Chả thấy cái lô đất nào của bạn hết .
      Khai giới tính Nam, mà lấy nickname Hoa tím, chơi nguyên cái bông sao nhái làm avatar, nhìn phát thấy... " chửn men " ghê gúm. há há

      Xóa
  12. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  13. Gần giữa tháng ba rồi. Chẳng mấy chốc lại vào mùa mưa, mùa ếch nhái theo con nước hẹn hò tình tự. Tôi có hẹn với ai đâu sao tự dưng cũng ngồi đếm tháng đếm ngày làm gì kia chứ ! À, mà có. Có những cái hẹn để con người ta trông ngóng đợi chờ, như Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm một lần chỉ mong được đàn nhạn về bắc cầu Ô Thước. Có những cái hẹn để thử thách lòng nhau, càng hẹn càng xa khi tình chưa đủ lớn, nhưng biết đâu đủ làm nguôi ngoai hay xóa dần mọi điều từng có. Là thế nào cũng được. Vì hôm nay rồi cũng sẽ thành hôm qua. Mùa nào rồi cũng trôi qua kẻ tay tuồn tuột không chút vấn vương để lại.

    Tự dưng chợt rùng mình. Nghe đâu đó chút mùi rêu ngai ngái khi mùa chưa kịp trở mình. Chợt sợ mùa lại sang mùa, mưa chẳng còn, nắng cũng không. Có khi nào... tôi ôm mùa rêu để ngồi đong con nhớ suốt đời còn lại không nhỉ ? "
    Buồn thật...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chẳng biết nói thế nào nữa.... chỉ biết là ... mọi việc tùy duyên thui sếp hén.

      Xóa