Nhãn

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Em về hái đọt nhãn lồng

Hoa và trái nhãn lồng khi chín. Tám thấy bông nhãn lồng rất giống bông chanh dây. 


Sài Gòn mưa. Tôi lặng yên nhìn từng hạt mưa xiên xiên vả vào ô cửa kính. Tôi không nhớ quê tôi.Tôi cũng không nhớ nội. Tôi chẳng biết tôi nhớ gì. Chỉ thấy lòng rười rượi  một mùi hương nhãn lồng đèo đọt. Nhắc mãi một miền. Có tên không dám gọi.

Chẳng phải nhãn lồng nức tiếng của Hưng Yên đâu. Nhãn lồng tôi thương chỉ là sợi dây leo bọt bèo ron rén bên mép ruộng, run rúc trong vạt cỏ, hào phóng lắm là chỉ dám trườn mình phủ cành cây hoang dại nào đó. Nó tội đến nỗi chẳng chợ nào thèm bán đàng hoàng, cũng chẳng mấy ai thèm mua. Vậy mà tôi lại lọ mọ yêu nhớ đến dai dẳng đáng ghét thế này.

Người ta gọi nó là Lạc tiên - một cái tên thật kiêu kỳ. Nhưng tôi vẫn quen gọi nó bằng cái tên mộc mạc xứ tôi vẫn gọi: nhãn lồng. Đơn giản vậy thôi.

Hồi còn bé,  xóm tôi ở quê chưa có nhà cửa san sát nhau như bây giờ đâu. Đầu ngõ có một khu đất hoang, nhỏ thôi, nhưng đối với bọn trẻ chúng tôi là cả một thế giới đầy sắc màu huyền thoại. Này rặng chuối um tùm như cả khu rừng đầy cây cổ thụ; này chi chít hoa cò trắng tinh trông như hàng trăm chú cò bé xíu đang tíu tít  dưới bầu trời xanh ngăn ngắt; này đóa trâm ổi đủ sắc cứ hực hừng dưới nắng.... Tôi còn nhớ tôi từng ngắt hoa trâm ổi ngửi một cách say mê mùi hương hăng hăng của nó. Chưa thỏa, tôi còn bứt hẳn từng cái hoa bé ti cho vào mũi, nhét đầy hai cánh mũi một cách hăng hái, phấn khởi. Hậu quả cả chiều hôm đó nội tôi cuống cuồng mang tôi vào bệnh viện gấp mấy cái hoa đó ra do tôi không thở được, sưng cả mũi. Lần đó tôi bị nội đánh cho chừa vì cái tội " thông minh " quá ! 

Nhưng hoa tôi thương không phải hoa trâm ổi. Lúc đó, tôi cũng chưa biết thương những cánh hoa nhãn lồng trắng muốt với chút phơn phớt tím đẹp như một cô cô chúa nhỏ ấy đâu. Với tôi đơn giản vì nhãn lồng là thứ có thể ăn được. Ngày ấy nhà tôi nghèo chi đến độ tôi chẳng có mơ ước gì hơn là được ăn và ăn. Cả ngày tôi chỉ chăm chăm xem dây nhãn lồng có trái chưa, trái chín chưa... Có tin nỗi không rằng tôi rảnh rỗi và thèm ăn đến mức tôi đếm cả những trái nhãn lồng loe ngoe trên bờ giậu. Và khi những cơn mưa hạ ngằn ngặt khóc, cũng là lúc nhãn lồng xum xoe ưng ửng một màu cam ong óng đẹp lạ lùng lấp ló vạt rào. Cảm giác hái được trái nhãn lồng chín, bỏ vào miệng, cắn bụp một phát, thứ nước chua chua ngòn ngọt lẫn những hạt bé trắng trắng đen đen li ti ứa ra...chưa kịp thấm môi đã...trôi tuột vào bụng. Ngon lạ kỳ. Với tôi khi ấy là thế thật. Bởi thế, dây nhãn lồng ở xóm tôi, hiếm có trái nào lọt khỏi đứa oắt săn mồi ham ăn. Thế mà cũng lắm khi tôi canh hụt. Nhìn dây nhãn lồng trơ trụi không còn quả nào, dù mới chiều qua tôi còn thấy, sáng ra đã không còn, tôi chực phát khóc thôi. Tôi mặc nhiên cho nó là của mình, và ghét cái tên trộm nào hái trộm nhãn lồng tôi đã... đếm. Giờ nghĩ lại, đúng trẻ con thật ! 

Không biết duyên nợ gì để rồi hàng chục năm sau, trái tim già cõi của tôi, lại ngọ ngoạy với sợi nhãn lồng gây thương nhớ. 


Người ta đến với tôi cũng vào những ngày mưa đầu mùa như thế này. Tình yêu của tôi chẳng có gì ngoài nỗi nhớ và nhớ. Tôi nhớ lời người ta nói, tôi nhớ mắt người ta cười, nhớ màu áo xanh bàng bạc, nhớ cái nắm tay ron rén khẽ khàng, nhớ cả lúc bối rối khi mắt lỡ chạm vào trong mắt... Có lẽ, người ta không còn nhớ đâu, nhưng tôi thì vẫn cứ nâng niu giấc mơ cổ tích. Biết tôi khó ngủ, người ta lụi hụi đi tìm hái dây nhãn lồng, xắt khúc, phơi khô mang cho tôi nấu uống. Trời ạ ! Nhìn bàn tay cùn cùn chai sạn dơ ơi là dơ, cầm gói dây nhãn lồng vẫn còn chưa ráo hẳn, tự dưng tôi nghe cái mùi hăng hăng ẩm ươn ấy sao mà thương quá đỗi. Của một đồng, công một lượng. Cứ nghĩ tới cảnh người ta chạy canh phơi nhãn lồng cho khô giữa trời mưa bão tháng sáu thế này, là tôi lại nghĩ tôi nợ ân tình của người ta rồi. Tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc vô cùng. Vì có người ta ở bên kia nỗi nhớ.

Và, người ta đi. Bỏ tôi một mình trên con đường mà tôi cứ ngỡ cuối đường có bàn tay người ta đón đợi. Những ngày tháng dài mông mênh đó, tôi chẳng biết làm gì để xua hương nhãn lồng ngăn ngắt ấy ra khỏi đầu tôi. Nhìn đâu tôi cũng chỉ thấy sợi nhãn lồng vấn vít. Có hôm vô tình đi dọc đường, thấy có mẹt đọt nhãn lồng bé xíu bán xen lẫn với mớ rau vườn, tôi vội dừng xe, mua hết. Chẳng cầu kỳ gì, tôi ăn uống cũng đơn giản lắm. Chỉ cần dĩa đọt nhãn luộc xanh um, chấm chút nước tương dầm ớt tươi cay xé lưỡi, lua miếng cơm trắng dẻo ngọt, hào phóng hơn cho thêm miếng đậu hủ chiên vàng đều thơm nức mũi.... Vậy thôi mà tôi ăn thấy ngon kỳ lạ. Thường khi không còn thương nữa, nhất là khi bị bỏ rơi, người ta hay trút giận trút hờn lên mớ kỷ niệm. Tôi chẳng biết có dở hơi không, cứ tỉ mẩn mân mê mớ kỷ niệm đó. Chẳng để làm gì, chỉ là để nhớ thôi.  Ngồi nhặt lá nhãn lồng mà nghe văng vẳng lời người ta nói :" Có khó uống không ? Uống có thấy ngủ được không ?"...Chấm đọt nhãn lồng vào chén nước tương , mà chỉ nhớ đôi bàn tay dơ ơi là dơ, xấu ơi là xấu... Rồi lằng lặng khóc một mình. Lằng lặng nghe cái nhớ ngân ngấn ùa về trong mắt. Rồi lại tự ve vuốt lòng mình: " À, ít ra có một lúc nào đó, người ta cũng đã cho mình hạnh phúc rồi còn gì ..."

Tôi còn giận người ta không ? Chắc là không vì  mọi thứ đã qua  lâu rồi. Chỉ là sáng nay, Sài Gòn " trời không nắng cũng chẳng mưa. Cứ ui ui để cho ... vừa nhớ nhau "...

Đùa thôi, sự thật là... tôi đang nhặt lá nhãn lồng đây. Chốc nữa luộc  đọt nhãn lồng lên, chấm cá đồng kho tộ sền sệt cay cay, rắc đầy tiêu, sóng sánh nâu vàng của nước màu dừa. Chao ôi ! Có đứa rớt nước bọt rồi. 
Chợt nhớ câu :
" Chim quyên ăn trái nhãn lồng 
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi " mà thương quá đỗi. Tôi chẳng biết con chim quyên là con chim gì, nhãn lồng đó có phải là nhãn lồng tôi thương hay không, tôi chỉ biết là ...tôi chưa một lần " quen hương " của người ta, mà sao  câu hát ai đưa cứ day day miền nhớ :

"Mà đôi ta, không là tình nhân,
Không phải vợ chồng,
Chưa hề bén tiếng,
Chưa hề quen hơi
Như chim quyên chưa ăn trái nhãn lồng
Như lia thia chưa quen với chậu vàng.
Nên dầu biệt ly cũng chẳng ai buồn chi
Chẳng ngậm ngùi đâu dù phải nghe câu hát lý chim quyên..."




nhãn lồng nấu canh tép bạc 

nhãn lồng trộn gỏi với ba khía, tai heo... 

nhãn lồng ăn sống kèm các loại rau rừng khác cuốn thịt luộc hay bánh xèo đều ngon cực

Nhãn lồng có thể ăn được nhiều món. tuy nhiên, theo ý cá nhân, Tám chỉ thích luộc chấm đơn giản  thui. Còn nấu canh hay trộn gỏi thì không thích lắm. Và đây là mớ  đọt nhãn lồng Tám mới mua. chiều nay...măm măm. hé hé 

54 nhận xét:

  1. Trái nhãn lồng phơi khô ngâm rượu uống tốt nhiều cho sức khỏe, hihiih coment lảng nhách chút hén!

    Pa vui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui mà có trái nhãn lồng thúi nào ở đây tui nhét vô mỏ ông. Hứ !
      Nhậu hoài. Cái bụng sắp đi đẻ được rùi mà cứ nhậu. Giống quỷ quá ông Ù ui !

      Xóa
    2. Hihihi đọc cmt của 2 Anh Chị mừ cừời mún té ghế lun nà Chị yêu ưi !!!

      Xóa
    3. Tám nhăng nhít cho vui á em gái. Hì hì

      Xóa
  2. Chim quyên ăn trái nhãn lòng
    Mà sao trong dạ vẫn còn vấn vương
    Ngày xưa, nói dối - không thương
    Cớ sao lại vận tơ vương vào lòng ?


    Bảo người thôi chớ chờ mong
    Ta về giữ kỹ thư hồng người trao
    Gặp người giữa giấc chiêm bao
    Lia thia trong chậu xanh xao nỗi buồn
    Nhin ma thay them qua Tam oi , hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ duyên duyên thế hả anh Lạc ui ? Anh làm thành nguyên bài đăng bên nhà đi anh !
      Ngon anh hén. Tự dưng em cũng thấy thèm mấy món cuộn rau rừng chấm chấm đó ghê lun á. hic hic

      Xóa
  3. Lạc tiên. Quê anh kêu là "cây ruốc". Hồi nhỏ ra bờ đê hái quả chín để ăn. Ngon lắm. Ai mất ngủ thì hái đọt (ngọn) luộc ăn. Miền Tây nhiều món ăn có nhãn lồng ngon thiệt.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời, quê anh kêu tên còn mọc mạc hơn xứ em nữa nha.
      hồi nhỏ thì có nhiều, giờ quê em nhà sát nhà như SG rùi, nên về xóm là không còn đọt nhãn lồng nữa rùi. chắc trong đồng, trong ruộng mới bao la anh hén.
      Nhiều món thiệt, nhưng em chỉ khoái món đọt nhãn lồng luộc thui. hì hì

      Xóa
    2. Nhnx lồng có tới sáu bảy cái tên đó

      Xóa
  4. Mỗi khi về thăm bà nội ở quê, DVD thường được bà nội chiêu đãi món "nhãn lồng luộc" vì bà biết DVD rất thích món này chấm với nước mắm nhỉ dằm ớt tươi; đích thân bà cụ đi hái và luộc mới ưng bụng...
    Đọc bài đăng này, DVD nhớ bà cụ quá...
    Ca khúc "Đau xót lý chim quyên" của nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển rất hay, DVD rất thích ca khúc này.
    DVD chúc CKN luôn vui, khỏe nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hồi ở quê thiệt sự lại chưa ăn đọt nhãn lồng mà chỉ bứt trái nó ăn thôi. Lên Sg rùi em mới bắt đầu biết thêm nhiều món từ lá nhãn lồng. Ngược ngạo anh hén.
      Em không nhớ tựa bài hát. Em chỉ nhớ loáng thoáng mấy câu như vậy thui á. Hì hì
      Ngày mới thiệt vui nghen anh ui !

      Xóa
  5. Cảm ơn bà vẫn còn can đảm và có thể nhắc tới một loài cây gắn liền với kỉ niệm thương yêu mà đau thương này. Để tui còn được đọc và dưng dưng lệ... Đời người con gái chúng mình sao mà.... Cứ lặng lẽ nhớ, cứ lặng lẽ thương, cứ nâng niu những kỷ niệm chất chứa trong tâm khảm của riêng mình.
    Còn người ta vui duyên mới, bên người mới... hẳn là cũng lại gieo vào lòng một người con gái nào đó những thương yêu và kỷ niệm. Chỉ mong sao họ có thể đi được cùng nhau để không thêm một người con gái ngậm ngùi với mớ kỷ niệm cỏn con mà rơi lệ.
    Dù sao thì... chúc mừng bà vẫn còn giữ lại những nỗi niềm ấm áp cho riêng mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui bà ạ. Có lẽ tui chỉ làm mệt mõi người ta thui. Họ đi cũng phải vì thương nhau mà làm mệt mõi nhau thì chẳng còn ý nghĩa gì. Rồi một ngày nào đó cũng chán ghét nhau thui.
      Đúng như bà nói, hy vọng đừng có ai phải bùn khổ nữa.
      Giờ tui bỏ cuộc rùi bà ui. Chả cầu gì ngoài có hàng hoá đều đều làm nuôi con thui. Còn có iu hay k , tui coi như k có là xong. Rồi cũng sẽ quen thui

      Xóa
  6. Em nhặt nhạnh những gì anh đã bỏ rơi
    Gói ghém vào mảnh khăn hồng kỉ niệm.
    Những lúc buồn, mở ra lặng ngắm
    Mảnh vỡ còn lấp lánh mãi không thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ thiệt á chị. Kỉ niệm đẹp thì em nhớ vậy thui chứ cũng k có trông mong hay gì gì nữa cả. Lâu lâu chợt nhớ vậy thui chị ui. Hì hì

      Xóa
  7. Hôm nay mới biết thêm câu chuyện Nhãn Lồng. Bài viết thật hay, tình cảm dạt dào. . .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mai mốt khi nào người iu anh Fatasa mất ngủ anh kiếm lá nhãn lồng cho nàng ăn là nàng nhớ anh hoài, nàng viết cho anh cả chục bài như vầy lun á. Hì hì

      Xóa
  8. Hôm nào nhờ Em mua giùm ít lá nhãn lồng nhé ! Hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mở đại lý thu gom bán lại cho anh nhé. Hì hì

      Xóa
  9. DK chỉ còn biết hít hà, thèm muốn chít luôn. Quê Thùy có nhiều món ngon vậy cơ chứ hay bởi cái nhớ cứ ngọt lùi lụi ấy thôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra nó cũng như bao loài rau cỏ dại thui bạn hiền ui. Chẳng qua tại nó liên quan tới kỉ niệm đẹp của mình nên mình thấy nó đặc biệt ngon thui. Chứ miền ngoài đó cũng có những món độc đáo mà trong mình làm gì có mà ăn chứ. Hì hì
      Ngon tự tình mà ra bạn hiền hén. Hì hì

      Xóa
  10. Đúng là ngọn lạc tiên, trước nhà Sỏi trồng tốt lắm mà không bao giờ dám ăn ngọn vì nghĩ là không ăn được. Dốt quá nhỉ, Giờ chán rồi không còn trồng nữa mới biết là ăn được. Đúng là khôn thì đã già ...! Chẹp Chẹp...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tin được không Đan Thuỳ ơi ?
      Cây Lạc tiên chỉ sống ở nơi ruộng đồng hay đồi núi . Thử hỏi ? Hà Nội đất chật người đông thì mọc ở chộ mô ? Chắc mọc trong phòng ngủ hý ? Hay mọc trên sân thượng ?
      Hôm trước có bài thơ về cây Lạc Tiên đã thả ở nhà Giáo rồi . Ở quê không ăn cây Lạc Tiên , mà chỉ phơi khô để uống chữa chứng mất ngủ .
      Tình cảm nam nữ nhiều khi kỳ quái lắm . Thường thường vì một lý do ất ơ nào đó mà xa nhau , thì khi đã có tuổi nghĩ lại thì thấy tiếc . Cuộc sống vốn dĩ như vậy ( Con cá sẩy là con cá to ) . Cũng chẳng nên luyến tiếc những mối tình dang dở như vây làm gì . Chỉ nên xem đó là một kỷ niệm đáng nhớ và cũng đáng quên . Cuộc sống còn chờ ta ở phía trước , nếu con tim mình vẫn luôn mở thì hạnh phúc tự sẽ đến với mình thôi
      P/ s : Hòn Sỏi mới ra sản phẩm mới đó , có làm đại lý không ?

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    3. Ui, em hồi ở quê cũng có biết ăn đọt nì đâu anh Sỏi ui. Lên Sài gòn rùi, nhờ người ta em mới biết đọt nhãn lồng trị mất ngủ đó chứ. Nên khoản k biết nì em với anh giống nhau rùi . Hì hì

      Xóa
    4. Anh Salam iu quái
      Ai nói gì em cũng tin hết, nói sao em nghe vậy hà. Không có ý kiến ý cò gì hết. Chừng ào em biết nói dối em, thì em hết tin nữa, nói gì em cũng nghi ngờthui. Hì hì
      Mà nhờ anh Salam khui ra em mới biết kết cấu hạ tầng cơ sở nhà của 2 anh. Hì hì

      Xóa
    5. Quên nữa, em k có luyến tiếc gì cả những gì đã qua hết nghen anh Salam. Tại em tự dưng nhớ thì em kể vậy thui hà. Chứ người ta muốn đi thì dù có muốn giữ cũng k giữ được . Chẳng luyến tiếc vì để mất người ta đâu. Nếu có tiếc chỉ là ... tiếc chưa hôn người ta cái nào thui. Hì hì

      Xóa
    6. Hihi! Cái reply ở trên anh xóa đi nha, sao anh viết dở thế chứ,

      Xóa
    7. Em thấy hay mà. Hì hì

      Xóa
    8. Ngay và luôn đi cáo kkkkk

      Xóa
  11. Mình chỉ nghe nói ăn và nấu nước uống chữa được chứng mất ngủ.Nay,sang nhà T,biết bạn có một tuổi thơ gắn với cây nhãn lồng cùng với những kỷ niệm rất đẹp....
    Luôn an lành bạn hiền nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi nhỏ cái gì cũng trong veo đáng iu hết bạn hiền hén. Tới già rùi thay đổi mới thành thấy ghét như vầy. Hì hì
      Ngày mới vui nghen bạn tui.

      Xóa
  12. Hôm qua đọc bài này xong . Cứ lan man nhớ về tuổi thơ hồn nhiên . Bài viết hay quá nè . Nhờ bà mà tui biết thêm hoa và trái nhãn lồng . Đẹp quá bà há !
    Đọc tới chổ cái tên nào đó có bàn tay cùn cùn dơ ơi là dơ cầm bó nhãn lồng phơi chưa khô á .... Tự dưng bùi ngùi theo mớ kỷ niệm của bà . Hic !
    Đọc khúc nữa thì chẹp chẹp ... Thèm dĩa đột nhãn lồng chấm nước tương ghê nơi .
    Cám ơn bà chia sẽ những bài viết rất quê nhà với tui . Lao xao nhớ tùm lum quê hương mình .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừa, hoa nhãn lồng với chanh dây giống nhau ghê gớm lun á bà. Cũng 9, 10 với nhau á .
      Để mỗi tháng tui kể bà nghe 1 cây nhé. Tui có thích nhiều loài cây kì cục lắm. Hì hì
      Thì .,. thương mà. Có cùn, có cụt, có xấu vẫn thương. Chứ mà đã k thương, có đẹp trai như Jang Dong Gun chắc cũng k để tâm đâu.
      Thui, chắc k duyên nợ gì nên trời xui thế cho khoẻ cả đôi bên bà hén. K có duyên là một nửa của nhau thì coi như bạn vậy. He he
      Nhớ vừa thui. Năm sau bà về rùi. Tha hồ nhí nhố. Mà bà ui tui vô duyên. Bà chưa về, tui đã nghĩ tới lúc bà trở qua bển, tui... bỗng dưng mún khóc lãng xẹt rùi bà ui. Hic hic

      Xóa
  13. Cách viết của em khá hay.Nó vừa là kỷ niệm, nó lại vừa hiện tai. Đã là kỷ niệm thì dù sướng hay khổ đều khó quên như nhau . Niềm đau không dễ gì hãy quên đi như một số người khuyên nhủ. Kiểu như đang buồn , gặp ai đó bào : Vui lên nào , buồn làm chi. Không giản đơn để chuyển đổi một trạng thái này qua một trạng thái khác - trừ vở diễn trên sân khấu .
    Bài viết còn thể hiện chất nữ tính trong cốt truyện. Trái tim phụ nữ không dễ quên khi đã từng dành những nhịp đập cho một ai đó . Và nhớ về kỷ niệm , trân trọng nó chính là trái tim tuyệt vời của phụ nữ. Còn nguyên nhân tan vỡ lại là một chuyện khác .
    Chúc mừng em viết thật với những cảm xúc mà lão cho là khá hay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn lão chia sẻ cùng em cái tâm sự loài cua biển này. Thiệt là tuy chạnh nhớ sẽ chạnh lòng buồn, nhưng có cái để nhớ còn hơn trống rỗng lão hén.
      Chuyện qua lâu rùi, chỉ là em nhớ vậy thui, nên bài viết lan man lúc thực tại lúc quá khứ nhập nhằng vậy á lão
      Em cảm ơn lão động viên em viết nghen. Dạo nì em tịt ngòi kể chuyện nhỏ rùi, nên k nghe lão bình luận. Rất thích đọc còm của lão soi á. Hì hì

      Xóa
  14. Trả lời
    1. Úi. Bà về rùi hả Chim biển ? Ông Trâu sứt mũi nhắc bà á.
      Ui bà ui. Mai tui ra Nha Trang nè. Quán cà phê nhà bà số mấy bà cho địa chỉ tui tới tám dí bà đc k vậy ?
      Mấy ngày nay đang nói sắp ra chỗ của bà mà k bit bà đâu. Giờ gặp đc bà mừng quá trời lun

      Xóa
  15. Nhãn lồng ( Lạc tiên ) và cây chanh leo có chung một họ đó em ạ. Loài nhãn lồng của quê em này trước đây quê anh cũng mọc hoang dại đầy đồng bãi, đồi núi nhưng người ta chỉ ăn quả và dùng thân lá để nấu làm thuốc uống an thần thôi chứ ko biết luộc hay xào ngọn để ăn.
    Bài viết của em nhắc về loài cây thảo dã và kỷ niệm thật nhiều cảm xúc, dễ thương.
    Anh chúc em vui khỏe và sống với hạnh phúc hiện tại cùng những kỷ niệm đẹp của mình nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt lòng nó cũng k hẳn ngon lắm. Nhưng vì có chút kỉ niệm xưa cũ nên em thấy nó đặc biệt thui.
      Cảm ơn anh quan tâm chia sẻ cùng em. Bình an thiệt nhiều anh nhé

      Xóa
  16. Chim quyên ăn trái nhãn lồng
    Bao năm phiêu lạc chốn quê mặn nồng
    Biết người có còn đó không?
    Có còn trông đợi chiều đông có buồn
    Bản nhạc hay quá chúc bạn luôn vui và hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Anh Nguyen ghé mình chơi nghen. Lại còn cho mình mấy câu thiệt hay nữa.
      tuần mới thiệt vui nghen bạn hiền.

      Xóa
  17. Mí nay Yến nhỏ bận nhớ ngừ ta nên thăm Chị muộn ạ ! Híc đọc bài viết thấy thương mến Chị gái quá chừng đỗi lun !!! Mún um hôn Chị yêu cái ôm hôn siết chặt để mưa về Chị ko thấy lẻ loi Chị nhen !
    Chỉ tại ông trời cho mưa về tháng 6 chi nhìu dị đểblàm tâm trạng 2 chị em mình ngồi nhớ ngừ ta hơ hơ !!! Chưa hẳn tình nhân ,càng hong phải vợ chồng ...mừ giờ quen hơi ..." hơi " CHAT rùi nà Chị gái ưi ! Mần sao bi giờ hả Chị ...
    Bé chúc Chị yêu đêm thiệt sâu giấc Chị nhen ! Sáng đậy cừời thật xinh hen Chị ...Yến em iu nụ cừời Chị lắm lun !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Á. giờ biết em iu quen người ta, quen hơi chat của người ta rùi nhá. Chít rùi em ui ! IU gần còn khổ, iu xa, mệt lắm á nghen em iu !
      Nói vậy thui, chứ gần hay xa, vẫn do lòng người thui em hén. Chị chỉ mong em gái nhỏ có iu ai, cũng được trọn vẹn hạnh phúc thui.
      Khỏe mạnh thiệt nhiều nghen bé Yến. Bình hoài khổ lắm cưng ui ! hì hì

      Xóa
  18. anh về cuốc đất trồng ngay
    kế bên cây mận là dây nhãn lồng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhãn lồng khỏi trồng tự nó mọc mới sống bền anh ui ! hì hì
      Tuần mới vui vẻ nghen anh !

      Xóa
  19. E tui có những kỷ niệm đẹp mộc mạc dễ thương quá .......Lần nhớ kỷ niệm này êm êm như ru ngủ sau khi ăn đọt nhãn lồng chấm với nước mắm tỏi ớt chua cay rặc miền nam bộ ( người nam bộ ít khi dùng nước tương lắm, chỉ nước mắm hay mắm chưng thôi ). Nói nhỏ Thùy nghe nhé nhà chị hỏng biết có phải con chim quyên nó ăn trái nhãn lồng tận miền quê xa xôi nào mà đến sân vườn nhà chị nó thải ra mấy hột giống mọc lên, chị mừng quá nên chăm sóc làm giàn cho nó leo ra hoa trái tùm lum mà chị ít khi được thưởng thức trái vì không tranh kịp với mấy con chim trời, chỉ được ăn đọt non thui vì chim nó chê đắng ! Thôi thì chịu vậy có lẻ tụi nó mang giống đến sân nhà chị gieo để ăn trái khỏi phải bay xa mõi cánh ? Khách đến nhà thăm, ai cũng ngạc nhiện vì không ngờ nhà chị lại có dây nhãn lồng làm mấy Bạn nhớ quê quá chừng hì hì ...............
    Ghé thăm và tám mí em gái một chút rồi về ...chị dìa nha Thùy ơi....................

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. vậy đó mà em lại thích chấm nước tương dầm ớt hơn. Rau luộc, bầu luộc, đọt bí luộc... cái gì là rau luộc là em đều thích chấm nước tương hết hà chị iu. hì hì
      Kệ, nhà có dây cho nó bò xanh xanh, hoa nó cũng đẹp, lại không phải chăm bón gì cũng hay chị hén. hì hì
      Nghe chị iu tám là khoái rùi. Khỏe nha chị. Lâu lâu ghé qua tám dí em chút nha. hì hì

      Xóa
  20. Đọt nhãn lồng xào tỏi với thịt bò ăn thịt bò ngon bá cháy luôn người ơi kkkkl

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tui chả có tiền mua thịt bò đâu, có mỗi tiền mua rau thui mụ à.

      Xóa
  21. Đan Thùy là chùm tinh tướng đấy nhé!

    Có mỗi nhúm cây lạc tiên
    Mà thương, mà nhớ triền miên đêm ngày
    Kể thì rõ thật mê say
    Miêu tả các món mà cay hết mồm
    Ước gì tìm được ăn luôn
    Sướng hỳ...

    Tưởng gì chứ lạc tiên hồi nhỏ mình chén đẫy quả, nhưng chưa ăn ngọn, lá bao giờ.
    Kỷ niệm nhỏ, khéo viết thấy hay. Học tập mình sẽ viết về một kỷ niệm ăn quả DUỐI về đau bụng suốt đêm chả biết có hay được như ĐT không.
    Chúc khỏe, vui tươi nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. anh viết đi, cho em út có cơ hội được mở mang tầm mắt. Em hóng thiệt à nghen. hì hì

      Xóa