Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Ai có về thương lại khúc sông quê

 Vườn nhà ngoại Tám đấy ạ.


Vẫn tác phong cũ, treo đầu dê nhưng bán thịt chó đấy ạ. Suy nghĩ sau một đêm tóc bạc trắng... 5 sợi  ( suýt chút nữa em nó thành Lý Mạn Sầu rồi ) , mới ra được cái tựa dặt dìu đúng chuẩn sông nước miền Tây quê tui. Nghĩ được cái tựa thì tịt mịa cái vòi lãng mạn. Thui thì hiện nguyên hình "có nết đâu mà mất" cho bà con thương thải chút gạch đá cho em nó thu gom xây ... biệt thự vậy .

Tui hay khoe với bà con miền Tây quê tui ngọt lịm câu hò lờ, ngăn ngắt khúc sông quê lung linh với " bần rụng trắng sông rồi", " hoa ô môi gieo mình dặt dìu theo con nước"... Xin thưa, tui vẽ quê tui theo phong cách tranh của Trương Hán Minh đấy ạ. Chả phải theo nét cọ lông gà lông vịt của Tám tui đâu. Và đây, con sông quê tui đây, thuần khiết 45 độ đạm không pha. Đẹp một cách quỷ khóc thần sầu luôn. He he.

Nội tui ở chợ. Dĩ nhiên là cả nhà tui ba đời bám chợ. Tới đời tui là đời thứ tư, nên tui chỉ... sáng sáng xách giỏ đi chợ. Nhà nội tui ở hiện tại chẳng có con sông hay kênh, rạch gì chạy qua đâu. Nhưng cách đây ba chục năm thì có nhé. Một con rạch  chở trên lưng những rặng trâm bầu, lòa xòa bần ổi, lấm tấm hoa mua, vàng ươm bình bát... đẹp như tranh vẽ chảy ngoằn ngoèo sau lưng nhà nội tui. Có rạch, thì khỏi phải tả, bà con cũng biết ngay là nơi nào có nước, ắt hẳn có cá. Trời ! Khoản này tui mê lắm. Không phải tui khoái ăn cá đâu, mà vì nếu vớt được cá, nội tui bữa nào vui trong bụng, nội đem ra chợ bán đổi lấy thịt ăn đó ạ. Tui chả nhớ năm nào, chắc hình như lúc ấy tui học lớp 7, lớp 8 chi đó. Nội bảo :" Mày đặt vó đi, vó được cá, tao bán dùm mày cho. Để dành tiền đó mua vở đi học ". Ây cha ! Tui mê tiền lắm, cứ nghĩ được cầm quyển vở thơm phức trắng tinh nghe sướng rơn cả ruột. Toàn xài vở đen không mà bảo.  Thế là trưa nắng không ngủ, lui cui lội ra mép rạch, lúc này nước ròng, cạn cạn tí. Thề có trăng sao làm chứng, tui ứ biết bơi. Nên lò dò đi mà sợ hụt chân chết sình gì đâu luôn. Nhưng chỉ cần nghĩ tới có tiền, tui làm ngay. Cái đầu thông minh tột đỉnh của tui chỉ nghĩ được rằng để cái vó giữa dòng thế này, nước lớn lên, cuốn mất vó tui làm sao ? Thế là tui nhét cái vó vào ngõ kẹt, ngay cửa nước từ rạch chảy ngang ao nhà tui. Lắc mấy cái thấy nó vững như bàn thạch, tui tủm tủm khoái chí leo lên bờ. Cá ơi là cá ! Xin lỗi tình yêu mày nhá. Hé hé .

Trời sáng. Đi học mà tui cứ mơ về cái vó của tui. Trưa vừa về cơm nước xong, tui hâm hở mang xô đựng cá, xắn quần cho cao tới nách, mắt lấp lánh nhìn vó từ từ được cất lên. Ôi chao ! Tui sững người. Mặt.... cười không nỗi. Cảm giác lợm lợm nằm ngang cổ. Sao kỳ vậy trời ? Tui thấy ông nội tui cất vó lên cá nhảy soi sói. Tui cất vó lên, nhìn vào, anh Bãi lớp ngớp nằm bò lỏm ngỏm, khuyến mãi đính kèm là mấy trái bần thúi rụng đầy sông. Hết. Cá một con cũng không. Tui mặt bơ ra nhìn theo con nước chảy loằn ngoằn qua mấy cái cầu ... " ngàn sao", chợt thấy  anh trai đẹp đang vừa làm cái nghĩa vụ thiêng liêng, vừa nhởn nha đọc báo, gió mát lồng lộng tứ bề mà... bỗng dưng phát sốt. Ôi ! Lẽ nào... trai đẹp gởi tình yêu vào ... nước mà  gái xinh lồng lộn như tui hô biến thành Từ Hải chết đứng thế này ! Đau lòng tui quá ! 




Ta nói không phải khoe, bây giờ là tui bớt thông minh lắm rồi đó, chứ ngày xưa, mắc cái mớ gì tui thông minh khỏi cần đèn luôn các bác ạ. Dân miền sông nước mà nói không biết bơi, không biết chèo ghe, người ta cười cho văng mụn vào mặt rỗ luôn á chứ. Tui nghe giang hồ đồn là bắt con chuồn chuồn cắn rún, là biết bơi ngay. Tui tin là thật, làm theo. Đấy, mấy chục năm rồi, cắn mãi mà chả thành rái cá, chỉ thành Tám Ú thôi. Thế rồi có một dịp hè, mẹ dẫn tui về ngoại ở Bến Tre. Nhà ngoại tui thì tứ bề mênh mang sông nước, xanh ngắt dừa reo. Vườn nhà ngoại tui khi ấy rộng lắm. Tui nhớ khi ấy tui về, mấy bà chị họ  bên ngoại ngày nào cũng rủ tui đi tập bơi ngoài sông sau vườn ngoại. Bọn trẻ ở gần đấy cũng tụ tập về. Hầu như ai cũng biết bơi, chỉ có mỗi tui là ... biết chìm thôi. Một gã, tui còn nhớ có gương mặt sáng bừng màu nắng, miệng cười có cái răng khểnh trông ...nhơ nhớ ( Mịa, chết thật, mê trai từ bé đến nỗi nhớ nụ cười người ta mà chả nhớ ra tên gì mới kinh chứ ), gã khệ nệ kéo cây chuối rõ to quẳng xuống sông, rồi vịn nó, bảo tui ôm thân chuối tập đạp chân để bơi. Bọn tui hì hục lặn ngụp cả buổi. Cả khúc sông rộn ràng tiếng cười khoái chí. Ngày cuối cùng còn ở ngoại, mai tui phải về nội rồi. Đi tắm sông cùng  gã mà ... cứ sợ hết giờ thôi. Đạp nước chán, tui vịn thân rặng dừa nước ven bờ, vuốt nước trên mặt, chả buồn lên bờ đứng tám chuyện cùng gã. Nghe gã kể chuyện, nhìn gã nói, gã cười, gã điệu nghệ bơi đủ kiểu hết ngửa rùi sấp, hết lặn đâu mất tiêu rồi trồi đầu sát chỗ tui hù cho tui một phát mém xỉu... tui thần tượng gã dễ sợ. Cứ sợ chiều xuống mau quá, tui phải lên bờ, cứ sợ chắc lâu lắm mới gặp lại gã nữa... Gã bảo gã vẫn ở đây mà, gã có đi đâu đâu, tui về đây thế nào cũng gặp gã mà. Rồi gã cười. Nụ cười hiền hiền như con nắng nhỏ. Đang lúc lâm li chia tay chia chân, trên mặt sông loang loáng nước ngay sát mặt tui, một anh Bãi bơi ngửa lềnh bềnh ngang mặt tui đá lông nheo tui một cái rõ đểu. Ôi trời ui ! Khiếp ! Gã cười ngặc nghẽo, dùng tay xua  nước đuổi anh Bãi trôi ra xa. Tui... mặt ngơ đến hãi. Chính xác là lúc đó trong đầu tui, bao nhiêu ý nghĩ lãng mạn chia tay nó bay sạch, chỉ còn hình ảnh anh Bãi trôi trên con nước, nơi mà tui mới ngụp mặt tắm ì đùng đó, nơi mà thi thoảng cao hứng gã đè đầu tui cho tui uống nước sông thấy bà cố tui luôn đó... Đã thế gã còn cười ra vẻ đắc chí :
-  Ở đây vậy đó. Xua cái là nó trôi mất tiêu hà. Hổng có gì đâu mà sợ. Hì hì.

Cha mẹ ui ! Con sông quê tui ! Con sông thơ mộng kinh điển đi vào biết bao thơ ca, nhạc họa là đây ! Bởi vậy ta nói, cái gì vô trang viết nó cũng phun sương cho mờ mờ ảo ảo cả rồi. Cứ nghĩ tới mấy cha thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ, Tá lả sĩ ra bờ sông quê tui ngồi bứt lông nách làm thơ, viết nhạc , vẽ tranh... Ngồi mà nghe mùi phân heo, phân bò, tiếng chửi nhau chí chóe ...  nương nương theo gió, lòng quặn lên từng nhịp sầu da diết, vừa đeo khẩu trang, vừa nhắm mắt há mỏ  hát :
" Ai đứng bên bóng dừa. Tóc dài bay trong gió. Có phải người còn đó là con gái của Bến Tre.... " 

Ồ ! Khung cảnh 3D - vừa có âm thanh - vừa có mùi - vừa có hiện vật. Hữu tình thay ! Hức Hức. 




36 nhận xét:

  1. Con sông quê trong bài viết của em ko lung linh thơ mộng như thơ ca nhạc họa của bao nghệ sỹ khác nhưng lại sáng bừng với bao kỷ niệm thân thương thuở thiếu thời đẹp đẽ biết bao. Giờ muốn tìm lại đâu phải dễ nên hẳn mỗi người xa đều muốn về THƯƠNG LẠI KHÚC SÔNG QUÊ...
    Chia sẻ cùng bài viết của em. Chúc em luôn vui khỏe và viết nhiều về kỷ niệm, cuộc sống của mình nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con sông nào, dù ở góc độ nào, cũng lấp lánh màu ký ức phải không anh ?
      Chỉ là viết kiểu ngắc ngơ ngắc ngéo thế này em mới dám kể mấy chuyện trời ơi vậy . Hì hì
      Cảm ơn anh ghé qua chia sẻ cùng em. Cuối tuần vui vẻ anh nhé.

      Xóa
  2. Con sông quê tui ! Con sông thơ mộng kinh điển đi vào biết bao thơ ca, nhạc họa là đây ! Bởi vậy ta nói, cái gì vô trang viết nó cũng phun sương cho mờ mờ ảo ảo cả rồi.

    Hay nè, vài hôm tui về Bến Tre!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừa, về dưới nhớ mang quà lên cho tui nghen. Hì hì

      Xóa
  3. Gài viết này được đó , lột tả được phong cảnh và đời sống Miền Táy rồi đới . Rất mộc mạc , chân chất như con người nơi đây dzậy , Salam ưng rất
    Thế khi tập lội với Anh có răng khểnh có mò được hai " Trái Bần " không ?
    Ui da ! Ui da ! Nhìn cái hình ngồi " Cầu Cá " thêm tờ báo che che là bá cháy à nghen , đúng điệu rồi đó . Hòn Sỏi mà đứng bên cạnh thì nỏ đi nổi mô , không khéo lại cho Em một " RỔ " thơ nữa đấy
    Khúc sông quê mà sao không đưa một cái hình con sông lên vậy cà ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui trùi. Có hay không em hổng dám nói cho anh Salam nghe đâu. Mắc công anh tối về nằm mơ sáng ra giẫy chít nữa. Hì hì
      Anh Sỏi có đi nỗi hay k em hổng biết. Dưng mà nếu có anh Salam ở đó, anh đọc báo điểm tin nhanh cho em nghe cho thêm phần tình củm anh nhé !
      Hì hì

      Xóa
    2. À quên, em tính kiếm cái ảnh sông nước mênh mang gắn vô. Dưng thiệt tình em chưa chụp đc tấm hình nào của con sông quê em mà em thấy nó có hồn tí nên... thui, gắn đỡ hình em vậy. Sau lưng em, xa xa là con sông kỉ niệm với Răng Khểnh đó ạ. Nhìn em là thấy cả sông rùi anh hén ! Hí hí

      Xóa
  4. Con nắng vàng lung linh đẹp dễ sợ luôn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vàng khè nguyên cục lun bạn hiền hén. Há há

      Xóa
  5. Đọc bài em viết, mà cứ có cảm giác em đi trên bờ sông quê, những bước chắc nịch, phăm phăm mà lướt tới. Trong sớm ban mai chim chóc chết sạch, xa xa ai đó như lựu đạn đang thả hồn trên cầu cá, mắt dán vào mảnh giấy báo đọc nốt chút tin cuối đời và cố ghi nhớ. Vẫn là cách viết lao nhanh như cái bước chân người quê vạm vỡ đạp lên tất cả, phân heo phân bò, làm bừng lên mùi quê thân thiện lắm lắm, tăng cường thêm mùi mẽ cho không khí buổi sáng. Lại còn phải dỏng tai nghe đâu đó là những lời đối thoại đồng quê vang vọng, chí chóe, dân ta coi đó là tiếng chửi nhau, Hình như dòng sông quê có cả câu hò điệu lý nương nương theo gió nồm nam. Lòng gái quê dưới bàn phím của em cứ quặn lên vì rối loạn tiêu hóa, như những nhịp sầu thiết tha da diết. Hình như phải đeo khẩu trang mà hát, mà ca ngợi. Mạnh mẽ thế em, em viết mạnh mẽ thế anh chịu sao nổi. Mà không chịu nổi giá như được cùng em đuối nước con sông quê có đôi bờ mờ mờ ảo ảo, chẳng biết đâu là thật đâu là ảo. Nhưng gái áo vàng thì anh không nhầm được. ""Con gái của bến tre, tung bay trong lựu đạn...""

    Hè hè định thọc Salam nhưng thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hu hu hu
      Em khóc đây ! Em nhảy ruộng tự tử cho chít mịa... lúa đây ! Hồi nào tới giờ em tưởng em bông hậu k hà, Mai Fang Thúi k có cửa mà so với em á. Thế mà trong mắt anh Sỏi, em hô biến thành ... em gái cơ bắp có dáng đi lừng lững như trâu, sải những chân... " thảo bình " ... Ôi ! Còn gì nhan sắc bông hậu ao làng của em nữa anh Sỏi ui là anh Sỏi ui !
      May mà em chưa dụ được Lựu Đạn theo em về quê, chứ nói lỡ dại thấy quê em đẹp hãi hùng, thấy em duyên dáng tứ bề thế này, chắc ảnh thà chết chứ ưng em ảnh ứ dám quá. Em mới khè sơ sơ cái duyên thúi địt của em mà ảnh xách quần tà lỏn chạy theo Gái xinh yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu mất tiêu rùi kìa !

      Khi nào có dịp, làm 1 chuyến về miền Tây đi anh Sỏi hén ! Hì hì

      Xóa
    2. Thật là quá thể ! Bực mình quá đê
      Coi Hòn Sỏi chả tả Em kìa , không phải Trâu đâu ? Mà y chang con Voi còi Bản Đôn . Em xinh đẹp như dzậy mà qua miêu tả của Sỏi thì trông nhỏ nhắn xinh xinh giống như SiuBlak dzậy.
      Nhìn cái hình Em đứng , nếu cong đít lên một tí nữa thì sẽ rất giống con Ngựa Trời ( Bọ Ngựa ) . Rồi sẽ khối anh chết với con Ngựa vàng này thôi ... Hế hế hế .. Salam bỏ một vé trước nghen

      Xóa
    3. Giá anh về được Miền Tây, sải dàì bước chân trên bờ sông anh sẽ thực mục sở thị dòng sông. Anh tin là sông không thể nhiều khoai lang và trái bần nổi lềnh bềnh như vậy. Không thể phân trâu phân bò ngổn ngang đến thế. Và nếu anh chứng minh được dòng sông ấy yêu thương thì anh sẽ dìm em no nước trên chính con sông blog này! Anh sẽ về lại khúc sông quê Em nhớ!

      Xóa
    4. Anh Salam iu quái !
      Kệ, anh Sỏi tả em giống con trâu, con bò, con lựu đạn gì cũng kệ, miễn em biết em con gì là ok hà. Hì hì
      Em chả cần anh nào chít đâu. Cần mỗi 1 anh thôi - người mà em thương, thế mà ảnh chả nhớ gì tới em cả , vậy mới đau anh ợ. Hic hic

      Xóa
    5. Ui trùi ! Nghe anh Sỏi hù mà em ... sợ mún chít đây này !
      Hồi đó em bị dìm cho uống nước sông thấy tía luôn là vì ..." em còn nhỏ dại ngây thơ quá ". Chứ giờ thì em già ngắc rùi anh ui. Đầu ba bốn thứ tóc rùi. Trừ khi em tình nguyện cho anh dìm , thì anh mới dìm được em nhá. Còn giờ thì, em buồn lắm lắm luôn rùi. Em đau lòng em lắm lắm lun rùi. Nên thui, chả dại nhảy xuống sông cho bị uống nước thêm lần nào nữa.
      Em cũng mong sẽ có ngày anh về miền Tây quê em. Hy vọng sau khi tận mắt ngó, anh không ... bỏ của chạy lấy người. Hì hì

      Xóa
  6. Con sông quê với những kỷ niệm khó quên cua thời thơ ấu
    Rất thật và nhớ hoài
    Thăm CKN và chia sẻ nha.Chúc an vui.mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, miền Tây quê em là vậy á chú Thiên Minh. Nước nấu ăn thì tranh thủ mùa mưa hứng đầy lu, đầy hồ .., để dành xài cả năm. Mọi sinh hoạt còn lại thì trông vào con nước ngoài sông, ngoài rạch. Cũng mất vệ sinh vô cùng luôn chú hén !
      Cảm ơn chú ghé qua. Bình an thiệt nhiều chú nhé.

      Xóa
  7. Hồi mình còn ở Kiên Giang,nhà mình phía trước có con kênh,phía sau con rạch.Con kênh trước nhà gọi là Kênh Ranh,vì nó là ranh giới giữa tỉnh Kiên Giang và tỉnh Hậu Giang.Nhà ở vùng sông nước miền Tây Nam Bộ,nhà thường dọc theo dòng sông,bờ kênh con xáng....Nhưng cái vó mà bạn nói đến mình không hình dung được.Vì cái vó được làm bằng gọng tre,cho nên còn gọi là gọng vó,như trong câu thơ của Trần Đăng Khoa:Cành tre cất gọng vó. Phía trước có tấm lưới được căng ra.Nhờ cố định vào chân trụ bên bờ sông,lúc thả xuống cho tôm cá vào,rồi cất lên..Và lấy vợt để xúc tôm cá vào,thế là xong...
    Chúc bạn hiền cuối tuần nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái vó mà bạn hiền tả nó to lắm, mình khi ấy còn nhỏ, ốm nhom yếu xìu, cất vó một mình chắc không nỗi đâu. Cái vó mà mình gọi, thật ra, chẳng phải mua mà có đâu. Là của ông nội mình làm đấy. Nó nhỏ xíu thui, vì cái rạch sau lưng nhà nội mình khi ấy nó cũng nhỏ xíu hà, không có mênh mông như con kinh bạn hiền tả đâu. Hì hì
      cuối tuần vui vẻ cùng gia đình bạn hiền nha.

      Xóa
  8. "- Nội ơi. Nãy đếm tới đếm lui 6 củ khoai, đem ra sông rửa cũng đếm 6 củ . Sao giờ xếp vô nồi lại có 7 củ? Lạ quá heng ."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đừng nói với em củ khoai lang ấy là của Lão Tan đang ... gởi tình yêu vào nước nhá. hì hì

      Xóa
  9. Cho em đường dẫn này mà đọc xem để hiểu giữa trang sách và cuộc đời:
    http://anlacminh.blogspot.com/2015/07/nha-van-chang-la-cai-eo-chi-het.html

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em có qua, nhưng không tìm được bài viết này chị ui. có điều bạn ấy viết toàn vấn đề lớn không hà, em đọc mà lùng bùng, hổng hiểu gì hết á. hì hì

      Xóa
  10. Hihi sáng sớm Yến em chạy sang thăm Chị gái đựợc thửởng thức "
    Khung cảnh 3D - vừa có âm thanh - vừa có mùi - vừa có hiện vật. " ui thiệt là Hữu tình hihi . Nhưng vui cũng ko bằng mê 2 tấm hình Chị iu up lên đâu ạ ! Nhìn Chị duyên dáng làm sao í .chụt chụtt Chị ĐT của Yến em thiệt sâu lun nà !Đọc bài viết của Chị gái mừ em gái nhớ MT quê mình qúa chừng đổi lun .khuya Chị yêu ngủ ngon nhen Chị !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị cứ vô ảnh lại lừa tình thế á em gái ạ. Ở ngoài phát ói lun, không được như ảnh . Em trừ hao 99,9% là ra nhan sắc của chị á. hì hì
      Buồn buồn tám chơi xả xì trét thui em gái ạ. Chứ dù con sông quê mình, nó có dơ hay sạch, thì nó cũng là một phần nỗi nhớ của mình rồi em gái hén.
      Cuối tuần vui vẻ nha cưng.

      Xóa
  11. Anh đang nghiện bài viết dí dỏm chân chất của em rồi đó ! Hãy tranh thủ về thăm quê nhiều hơn để hít thở bàu không khí trong lành , tạo niềm cảm hứng cho nhiều bài viết hay đi vào lòng người đọc em nhé !
    ANH CHÚC EM LUÔN MẠNH KHỎE LÚC NÀO CŨNG VUI VẺ GIỐNG NHƯ BẢN CHẤT VỐN CÓ CỦA MỘT CÔ GÁI MIỀN TÂY SÔNG NƯỚC .
    KHÔNG BIẾT ANH THÍCH MIỀN TÂY TỰ LÚC NÀO !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã ưu ái em mà nói thế. Em viết linh tinh tào lao thế này mà anh chịu ghé qua gõ cho vài dòng chia sẻ thì em phải cảm ơn anh mới đúng chứ. hì hì
      À, em đã ra Nha Trang quê anh 1 lần. Ít ngày quá nên chưa kịp khám phá đc gì cả. Nhưng từ những người bạn Nha trang mà em biết, em cảm nhận đc con người nơi này đúng nghĩa dân xứ biển : nhiệt tình , cởi mở. Hy vọng lần sau em ra Nha Trang, có thời gian để cà phê cùng anh và bạn bè nhé.

      Xóa
  12. em cũng thích con nắng vàng hồn nhiên...
    ui, quê ngoại chị thích thiệt.
    Cuối tuần vui vẻ nha chị :-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con mụ nắng vàng trong ảnh giống bà điên bán chuối chiên hơn bé ong ui. Chả có hồn nhiên tí nào đâu. hì hì
      Ừa, lâu lâu về thấy vui. Chứ kêu ở suốt chắc buồn chít em ơi. Nhất là trời đang mưa thế này thì... ttrời ơi là bùn. hic hic
      Rảnh bay vòng vòng ghé qua tám tí nha bé cưng !

      Xóa
  13. Thành phố biển bu ở là Nam bộ nhưng ra đường, ra phố, vào chợ thấy rặt người bắc và người trung. Có lẽ CKN là người miền Tây nam bộ hiếm hoi mà bu tui được sang đọc thơ, văn .. Thoạt đầu đọc thấy lạ, ngúc ngắc, không êm xuôi và mượt mà như cách viết của người bắc. Lâu rồi thấy thú vị, đọc mà như thấy cảnh thấy người, "chợt thấy anh trai đẹp đang vừa làm cái nghĩa vụ thiêng liêng, vừa nhởn nha đọc báo, gió mát lồng lộng tứ bề mà... bỗng dưng phát sốt. Ôi ! Lẽ nào... trai đẹp gởi tình yêu vào ... nước mà gái xinh lồng lộn như tui hô biến thành Từ Hải chết đứng thế này ! Đau lòng tui quá ! " là câu văn rất riêng của CKN vừa tả chân, vừa kính đáo, lại vừa dí dỏm khôi hài....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em nói có ngày ra Vũng Tàu làm phiền chú Bu. Thế mà Vũng Tàu- SG gần thế mà vẫn chưa có dịp ra nữa. Dân miền Tây xứ em là vậy á. Không khéo nói ngọt đâu, càng không biết vụ thảo mai. Thui thì, có sao cứ bày ra thế. Chả giấu diếm. Ai thương được thì thường, cảm ơn nhiều. Ai ghét chê vô duyên, viết dở người thì chịu thui. Kệ. Hì hì
      Chú Bu hông kể chuyện ngày xưa của chú đi chiến đấu nữa cho tụi em hóng với.

      Xóa
  14. Tam ke lam QL nho que qua di thoi . mot thoi ky uc lai hien ve trong tam tri QL . mien que song nuoc day ap ky niem ....nho va nho.... ! Hinh Tam chup an anh ghe lum ..hihi
    ngay chu nhat vui nhieu nhe Tam

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em nói vậy thui, chứ dù miền Tây quê mình có tệ hơn thế, thì vẫn cứ yêu anh Lạc hén.
      Mà này, anh Lạc còn nợ em mít nhá. Hứa cho em mít mà mấy năm rùi chả thấy trái nào cả. hì hì

      Xóa
  15. Anh khen cái hình phía trên, nhìn rất ấn tượng. Có một dạo anh sống ở Tiền Giang, anh nghe bọn trẻ hay nói: chị có dáng ngồi rất tõm! Anh chẳng hiểu, nên hỏi lại, nghe bọn nó giải thích, hóa ra rất vui.
    Hèn chi anh thấy em ngồi mà em cứ cười mũm mĩm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì. Nay khen em cười mũm mĩm nữa là em biết em ú lắm rùi nè. Hì hì
      Đi nhiều, thấy, nghe được nhiều điều cũng hay anh hén. Mà anh bận dữ lắm sao mà chả tấhy bóng dáng thiên thần anh đâu hết. Bùn mún chít lun. hic hic ( Xạo á )

      Xóa
  16. "Ai có về thương lại khúc sông quê"
    Những anh Bãi lênh đênh sóng nước
    Lẫn những bông bần ly xuôi ngược,
    Có cả những chàng trai đẹp để mà ...thương.
    ....
    Đang mê mẩn với những con rạch, khúc sông, bỗng dưng anh Bãi chen ngang làm cho có cảm giác như một chiếc gai bồ kếp khô khốc chọc thẳng vào khiếu thẩm mỹ. Nhưng cũng hay vì bị cười tắc cả họng.

    Trả lờiXóa