Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Thằng Một




- Cái..iii... gì.... ? Thật...ật...ật... không..gggg ?

Thằng Một mở to con mắt lồ lộ trắng dã, há hốc cái khuôn miệng méo xệch đi, nhọc nhằn từng tiếng. Con mụ vợ hơ hớ cười ngoác miệng, mắt nheo nheo trông yêu yêu thế nào ấy .
 - Thiệt mà. Bà chị tui nói đó. Nè, coi đi !

Mụ ta móc từ cái túi nilon nãy giờ vẫn khư khư trên tay ra chiếc que nhựa bé xíu trong suốt, vẫy vẫy khoe hớn hở trước mặt chồng ra chiều hãnh diện ghê lắm. Thằng Một vẫn chưa hiểu ất giáp gì, hắn nghệch mặt ra .
- Sao..ooo... đưa...aaa... cái...iiii .....

Không đợi hắn bẻ miệng nói cho hết câu, mụ vợ xề mông ngồi cạnh gã, cười tình khùng khục.
- Hổng biết sao bà chị tui bả biết tui có bầu ông ơi ! Bả mua cái này cho tui, rồi bả chỉ tui, rồi... bả nói nó 2 vạch như vầy nè là tui có bầu thiệt đó. Không có sai đâu. Giỏi hơn bác sĩ nói luôn đó. 

Ôi ! Ôi ông Trời ơi ! Là con vợ hắn có bầu thiệt rồi. Là hắn có con rồi đó. Là hắn được  làm cha rồi đó. Hắn sướng phát điên lên được. Hắn ôm chặt lấy mụ vợ, hai đứa ngã khuỳnh ra khoảng sân trước  nhà. Hắn hú. Hắn hét. Những âm thanh ấm ớ vui sướng một cách kỳ quái rờn rợn cả gai óc. Xóm làng được một phen giật bắn mình không biết chuyện gì xảy ra. Dù vẫn quen tai nghe những tiếng hú hét vô cớ của hắn, nhưng mọi người vẫn không sao ngăn được sự tò mò. Chẳng mấy chốc, câu chuyện vợ thằng Một có bầu râm ran khắp ngõ. Như trong mơ đó chứ. Ai gặp hắn cũng vỗ vỗ vai khen :" Dữ quá nghen mậy ". Hắn càng ưỡn ngực tợn. Hắn tự dưng thấy mình giỏi thật. Khối thằng to đùng đùng ra đấy mà con vợ vẫn tịt cả năm này qua tháng nọ, tòm tem dăm mối dọc đường mối nào cũng phăng phắc như tờ. Hồi hắn cưới vợ, ai cũng bảo bọn hắn lấy về cho có tụ chơi chứ đẻ đái gì. Ờ, hắn cũng biết buồn chứ. Tuy không đủ thông minh để hiểu hết những gì người ta xì xầm, cợt nhã, nhưng hắn cũng biết buồn chứ. Hơn bốn mươi tuổi đầu, chưa một lần biết yêu là gì. À, mà cần gì yêu, hắn vẫn có vợ ngon lành. Má hắn ở Mỹ gởi tiền về ào ào cho hắn, xây cái nhà to đẹp nhất xóm cho hắn. Thế là hắn có vợ thôi. Nhìn bộ dạng hai chân tong teo cong quắc loi nhoi bước thấp bước cao, khuôn mặt teo tóp biến dạng do di chứng của bịnh tật nào đó chẳng ai biết - khuôn mặt mà bất cứ đứa trẻ con nào trong xóm cũng khóc thét lên khi nhát thấy... Đấy, nhìn hắn thế đấy, ai dám nghĩ hắn cưới được vợ chứ ?  Một con vợ khỏe mạnh lại càng không dám mơ. Cái đêm đầu tiên gần vợ, hắn loay hoay mãi. Những bờ môi xộc xệch chẳng kết nỗi chiếc hôn lìm lịm. Chỉ có những cấu véo rậm rật cả đêm đến đám chuột cũng hoảng hồn rượt nhau kêu chí chóe. Sáng ra nhìn con vợ ngồi hai má sàm sạm ngây ngây, hắn vẫn cứ mơ hồ véo vào tay mình xem mơ hay thực. Người ta nói hạnh phúc là cái quái gì mơ hồ mong manh lắm. Hắn không biết. Hắn chỉ thấy mỗi lần được mụ vợ đấm thùm thụp vào vai, hay mụ lườm nguýt cho dăm nhát, được ngồi dựa hiên nhìn mụ ấy phơi đồ mà mặt nhăn nhó càm rầm chửi lầm bầm gì đó ...Chỉ vậy thôi mà hắn ngồi cười một mình. Rồi nghĩ ngợi nhiều, nhiều lắm. 

Nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ đến hắn sẽ có một đứa gọi hắn là ba. Chưa bao giờ. 

Từ nhỏ tới giờ, hắn cũng chẳng thấy ba hắn đâu. Hắn chỉ có ngoại. Nghe nói má lấy chồng  theo người ta đi mất, nghe nói vì hình dạng kỳ quái của hắn mà chồng má chẳng vui, nghe nói vậy thôi mà ...năm dài tháng rộng, hắn như ngọn cỏ đầu bờ mon men sống. Rồi ngoại cũng bỏ hắn đi. Rồi má hắn sau bao nhiêu năm bằn bặt trở về cúi đầu khóc trước bàn thờ ngoại. Hắn sớ rớ đứng gần má,  i ỉ tiếng gọi má âm âm chực tràn qua vòm họng. Má nhìn hắn, mắt nhòe nhoẹt. Nhưng má không ôm hắn vào lòng.  Hình như má cũng giống người ta. Má cũng sợ cái khối quái dị đứng chần dần trước mặt má. Má mím môi quay mặt đi. Lần ấy, hắn ra con rạch sau hè, soi mình dưới bóng nước ngăn ngắt mà cười, mà khóc. Những tiếng hú khàn đặc dồi dội cả khúc sông. Má hắn bịt tai lại không nghe. Má không ra với hắn. Cái gian nhà nhỏ lè tè đặc quoánh mớ âm thanh ngột ngạt. Sau ngày đó, má kêu người tới dựng lại nhà. Gian nhà sáng trưng to lồng lộng. Má dặn hắn nhiều, nhiều lắm. Hắn đứng cạnh má, hai tay mân mê vạt áo. Hắn thèm má cầm tay hắn biết dường nào. Hắn  thèm ôm má biết dường nào để biết má hắn có mùi gì. Vậy thôi. Để biết vậy thôi. Rồi má đi.  Má vẫn chưa một lần cầm tay hắn - đôi tay mười ngón lèo ngoèo chẳng cầm được đôi đũa, ăn cơm xúc muỗng mà cơm vãi trắng nền nhà. Một mình hắn vào ra đụng mặt chan chát với những bức tường mông mênh lạnh lẽo. Ngoại vẫn nhìn hắn cười hiền từ lặng thinh không nói. 15 tuổi. Hắn đã bắt đầu một mình. Mỗi khi lòng không vui không buồn, hắn ra trước sân hét lên ầm ĩ. Ban đầu xóm giềng hoảng hốt , nhà nhà cầm đèn pin chạy sang. Lâu dần, mọi người quen rồi. Mỗi lần nghe hắn hét, họ chỉ chắt lưỡi, thở dài :" Tội cái thằng... " 



Còn tiếp ...

47 nhận xét:

  1. Những nhân vật trong truyện của ĐT thường tật nguyền , số phận éo le sống được nhờ cách viết biết khai thác những tiểu tiết tâm lý nhân vật. Cách dụng từ vừa đặc trưng vừa ấn tượng của phương ngữ Nam bộ rất dễ nhớ cho người đọc. Chuyện rất đỗi bình thường trong cuộc sống nhưng vẫn in được vào lòng người đọc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt lòng nếu viết về những con người đầy đủ sung sướng, em lại chẳng biết viết gì. Sáng này ngồi tự dưng có hứng viết, em gõ một mạch... xong được chừng này em úp lun. Em chưa chỉnh sửa lại. em k có khả năng kể chuyện quá nhiều tình tiết vì em sẽ quên và rối ngay, nên em chỉ có thể kể mấy chuyện nhỏ nhỏ bình thường xung quanh em như thế này nè Lão.
      Cảm ơn Lão chỉ giáo dùm em út nhé. hì hì

      Xóa
  2. Để anh đọc hết các chủ đề rồi tháng 8 em để anh viết nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh rảnh anh đọc đc gì anh đọc, em viết em cứ viết, anh viết anh cứ viết, em coi ké. hì hì

      Xóa
  3. Mí hủm nay Yến nhỏ bận nhõng nhẽo dí ngoại (từ VN sang chơi)nên cũng ít onl hì hì ! Nhưng cái tật tò mò mún bít Thằng Một là thía nào nên vội vả chạy sang nà Chị gái ưi ! Đọc bài Chị viết thấy xót xa cho thân phận Thằng một qúa chừng đổi Chị gái ạ . Mẹ bỏ từ nhỏ ...đến 15 tuổi thì Ngoại cũng bỏ Thằng Một mà đi ! ...nghe mà rưng rưng dị đó ,nhưng đc cái là giờ Thằng Một đã có vợ rùi có con ! Cái thiên phận đc làm cha hỏng phải ai mún cũng đều đc Chị gái hén !? Thui ko bít nói gì hơn ...chỉ xin chúc phúc cho gia đình Thằng Một ăn nên làm ra và hp ấm êm bên con khỏe vợ ngoan ạ ! Yến em CHỜ ĐỌC TIẾP hì hì
    Chị nè , Ngoại nay đở nhìu chưa hả Chị !? Yến nhỏ mong Chị yêu luôn vui và hp êm đềm bên cục cưng của Chị ạ! Chụt chụttt chị gái ĐT nhìu qúy mến của Yến em !!!
    P/S: miệng thì nói tò mò mún qua xem Thằng Một là ai ,chứ thật sự là nhớ nhớ Chị gái á hihihi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngoại qua bên ấy chơi à cưng ? Vậy là vui lắm lun rùi. Thế mà cũng nhín chút thời gian xẹt vô nghía chị cái làm chị cảm động quá đi. nội chị ổn ổn rùi cưng ui. Cảm ơn bé Yến thiệt nhiều nghen.
      Ừa, để kỳ sau, chị cố gắng chụp lén chân dung gã Một cho bé Yến xem nhá. Tại k dám xin chụp hình đâu, ổng tưởng mình có ý xấu với ổng, ổng chửi chết thì khổ nữa. Cố gắng chụp, lỡ bị nhòe hay xấu thì thui nhá. hì hì

      Xóa
  4. Trong cuộc sống quanh ta còn rất rất nhiều mảnh đời bất hạnh lắm . Cuộc sống vốn dĩ luôn luôn vậy , Salam đã chứng kiến rất nhiều người khốn khó như vậy . Ông trời không công bằng chút nào , người thì ở trên đỉnh cao của sự viên mãn , người thì ở tận đáy cùng của xã hội . Cái nghèo túng , cái tật nguyền luôn là bạn đồng hành của nhau . Hồi xưa Má Salam hay dạy con cái rằng , lúc nào cũng phải ăn ở nhân đức để dành phúc lộc cho đời sau , vì luật nhân quả luôn hiện hữu .
    Hồi ở quê gần nhà cũng có một anh bị liệt hai chân , suốt ngày chỉ bò thôi . Sau đó các bà , các mẹ trong xóm giúp đỡ tiền bạc mở cho một cái quán bán nước chè xanh . Sau đó họ còn mai mối cho một cô quá lứa lờ thì ở miền quê . Hai vợ chồng thương yêu nhau lắm , chí thú buôn bán nên cuộc sống cũng tạm ổn . Âu cũng là một cái kết có hậu
    Trở lại bài viết của Em , dù nhân vật có quái dị đi chăng nữa , Salam vẫn nhận thấy nỗi cảm thông mà Em dành cho nhân vật . Salam cảm nhận được lòng vị tha và niềm xót thương trong Em qua từng câu chữ , chứ không hề có sự khinh khi trong đó .... Lời văn chân thật , câu chữ không bị khiên cưỡng ... Cứ vậy đi nghen Cưng Hì hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Salam biết không, lần đầu em thấy gã, lúc đó gã đi cắt cỏ sát bờ tường nhà em, bà ngoại hàng xóm ra hỏi gã cắt cỏ làm chi thế, gã nghe k rõ, tưởng ngoại là gã, thế là gã làm ầm ĩ cả lên, còn sùi cả bọt mép, nằm lăn ra nền đất tru tréo kinh lắm. em sợ chết khiếp lun. cứ sợ gã có mệnh hệ nào người ta lại bảo mình ... ăn hiếp người tàn tật. Giờ ở lâu, biết tính gã hay tru tréo la làng vậy á, nên thui, gã làm gì làm, chả dám nói 1 câu.
      Nhìn họ mà ...tội quá anh ạ. Em không biết nhân quả kiếp nào gieo, chỉ biết kiếp này họ sống sao mà khổ quá. Mới thấy, dù nghèo, nhưng sinh ra được lành lặn , mạnhkhỏe thì coi như đó đã là 1 phần phước của mình rồi anh hén.

      Xóa
    2. Ủa ! Tưởng là nhân vật " Thằng Một " là hư cấu , té ra là nguyên mẫu ngoài đời . À ! Có một người hay " Bất đồng quan điểm " vói Salam . Nay đặt hàng ĐT viết một bài tả làm sao giống em Thằng Một là được ...bẹo cho Chả một phát .. OK nghen .. Bao Cafe liền .. Hè hè hè

      Xóa
    3. Cũng k hẳn là nguyên mẫu, mà thường em bê nhân vật thiệt ở ngoài đời mà em thấy, em biết chuyện của họ khoảng...80- 90 %, còn lại em thêm cho họ cái suy nghĩ của em. chứ kêu tưởng tượng hẳn em...thua. hì hì
      Anh Salam có ly cà phê mà la làng hoài chả thấy đâu. Em hổng thèm tin nữa đâu . Hứ !

      Xóa
  5. "Hạnh phúc" là gì?
    Bình thường, chẳng ai hiểu thấu nỗi đau tột cùng của bất bình thường...
    Chuyện "Thằng Một" rất hay, ĐT ạ! ĐT có một tấm lòng thật đáng quý!
    DVD chúc ĐT an lành!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi em thấy mình buồn quá, thấy soa mình... Những lúc vậy,kể mấy chuey65n nhỏ này, để nhìn họ mà thấy mình đã là vô cùng hạnh phúc.
      Hạnh phúc nói là xa vời thì nó xa vời, nói cầm trong tay là nó trong tay anh nhỉ !
      Cảm ơn anh ghé qua và chia sẻ cùng em. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  6. Thằng một thật độc đáo,cách viết hấp dẫn lối cuốn lắm nhé
    Chúc an vui.Mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chú Thiên minh động viên em. Cả nhà mình vui khỏe chú nhé.

      Xóa
  7. Truyện em viết thật hay. Số phận đoạn 1 như vậy là thằng Một sướng hơn Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không dám so với thằng Gù vì không có cửa để so, nhưng em dám mơ cho nhân vật nhỏ của mình một cái kết nhẹ nhàng hơn anh hén.
      Anh nhắc thằng Gù làm em nhớ truyện đó em không lần nào coi hết, cứ giữa chừng là khóc hù hụ. Khóc chán nghỉ coi lun. Truyện Không gia đình cũng thế. Coi mới có chương 1 , cái đoạn thằng bé đứng trên đồi cao nhìn mẹ nó chạy kiếm nó dưới kia mà k sao gọi mẹ được - coi đi coi lại cả mấy chục lần, lần nào cũng khóc ngay đoạn đó ... thế là...tịt lun, không coi tiếp đc. hì hì

      Xóa
  8. Người tật nguyền mà trí tuệ khiếm hoặc không có khả năng đi học thì họ đỡ khổ hơn, mọi thứ đều đơn sơ và theo bản năng. Cái cách viết của người nhân hậu nên đọc chuyện dễ vào. Chào mừng em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. có lẽ đúng vậy anh ạ. Dù xót xa nhưng công nhận nếu họ thông minh và tỉnh táo quá, họ sẽ không sống nỗi trước những ánh mắt, xì xầm... Sợ lắm anh ạ.
      Mà... sao hôm nay em đọc còm anh , cảm giác anh Sỏi không vui vậy ? Em nói sai phải không anh ?

      Xóa
    2. DVD rất nể phục anh Sỏi! "Thằng Một" vì đơn sơ nên dù sao cũng đỡ đau khổ hơn người khác...

      Xóa
    3. A - Anh có thể nói theo cảm nhận của mình là:
      Em là một cô gái rất tinh tế, nhạy cảm và cá tính sôi nổi. Anh cũng mong em đoán sai. Có điều em đã đoán đúng và anh khen em tinh tế cũng là đúng!
      B - ĐVĐ ơi đó là thành công của ĐT, ĐT và ĐVĐ cùng ở thành phố ông cụ. có cơ gặp được nhau mà nói chuyện với nhau chắc thích lắm. Môtj người bạn chân thành và try kỷ là quý nhất.

      Xóa
    4. Nhạy cảm quá đôi khi tự chuốc lấy buồn khổ cho mình anh Sỏi ạ. Rất buồn nữa là khác.
      Giá như em đừng quá nhạy cảm, thì mọi thay đổi của Người ta, em đều không biết, có lẽ đến bây giờ, em vẫn sẽ tin là em đang được yêu và hạnh phúc với thứ tình yêu ảo tưởng đó cũng không chừng.
      Em không tin có 1 tri kỷ thật sự ở đời dù thiệt lòng vẫn mong, vẫn tìm , vẫn chờ 1 người như thế.Thui thì, chỉ cần đối đãi với nhau như những người bạn một cách chân thành là tốt rồi, đừng thân quá, hiểu nhau quá, để rồi khi mất nhau.... hụt hẫng lắm anh ạ.

      Xóa
  9. Tiếp đi cưng . chị thích giọng văn của em thiệt tình là thích . Trời sinh em ra là để viết chứ ko phải làm kinh doanh . mà viết khơi khơi thì ... đói . Thôi thì kiếm xiền cho nhiều vào và lấy nó mua gạo nuôi cây bút .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết kiểu này để trong blog cho bạn bè ghé đọc mà còn không xong, còn bị người ta dìm hàng chém không thương hoa tiếc ngọc miếng nào. Em mà sống bằng nghề viết, chắc dân chúng lột dép quoánh em quá, ai thèm mua. Hì hì
      Thui, chỉ mong làm có tiền đủ nuôi con, lo gia đình, thoải mái thời gian hóng hớt gõ lạch cạch cho vui như vầy là em mãn nguyện rùi chị iu ui ! hì hì

      Xóa
  10. Mong sao đừng có ai xúi thằng Một đi thử ADN.
    Tác giả viết tiếp cũng đừng đưa tình tiết này vào không lại khổ thằng hàng xóm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có ai xúi đi nữa, thằng một cũng không đủ can đảm đi thử đâu anh. Nếu em là hắn, em sẽ không đi thử làm gì để nhận cái kết - dù là con mình hay k phải con mình, đều để lại những vết nứt hay mất mát trong lòng. Thế nên, em chắc chắn k chọn cho thằng một giải pháp này rồi. Hì hì

      Xóa
  11. Những chuyện T viết luôn dung dị đời thường,những số phận không may.Câu chuyện nào cũng luôn mang đến nhiều xúc cảm và nghĩ suy cho người đọc về cuộc sống quanh mình.Yêu thương và được yêu thương là nhu cầu bức thiết của con người,dẫu hoàn cảnh và thân phận mỗi người tuy có khác nhau.Mình thật sự đồng cảm với Thằng Một,khi thầm ao ước được mẹ ôm vào lòng trong niềm chờ đợi như đã mất quyền bày tỏ.Ôi,cái tình yêu thương thiêng liêng đến thế,nhưng cũng luôn bị hoàn cảnh và những điều kiện khách quan khống chế,chi phối....
    Chúc bạn hiền nhiều vui và sức khỏe !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người ta vẫn thường hay nói mẹ nào mà chả thương con. Nhưng thiệt sự, không phải mẹ nào cũng thương con đâu. Tình cảm k chỉ đơn thuần đẻ ra, hay mang năng đẻ đau mà thương, mà buộc con cái hay ba mẹ phải thương mình. Có ẳm con ru , có chăm con từng ngày, có trằn trọc với nó từng đêm... mới thương nó nhiều hơn tất cả. Chứ nếu đẻ ra rồi bỏ cho ai khác nuôi, thì...k thương đc cũng là điều đúng thôi.
      Mình thấy mẹ thằng một về VN, vậy mà k về nhà nó ngủ 1 đêm với nó, lại sang ở nhà ông em cùng mẹ khác cha với nó cả tháng, chạnh lòng .... nghĩ bâng quơ thui.
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ cùng mình. bình an thiệt nhiều bạn hiền nghen !

      Xóa
  12. Truyện em viết giản dị nhưng chân thực, yêu thương gần gũi với những mảnh đời khuất lấp trong cuộc sống đời thường nên trở thành sâu sắc và xúc động cho người đọc...
    Chúc em luôn khỏe vui và có phần viết tiếp theo được ấn tượng, trọn vẹn nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy em viết tiếp, anh cho ý kiến nghen anh. Khách quan nhá, đừng ưu ái em quá mà khen cho em chít á. hì hì
      Mà xí, có chê cũng...nhẹ nhẹ tay cho để hổng thui em khóc. hì hì

      Xóa
  13. Chờ đọc phần tiếp rồi còm luôn nhe Tám! Nhưng chưa chi đã thấy buồn buồn... Truyện của Tám viết thường ko thể vui được mà! Chúc vui ngày mới nhe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì ...em hổng có gì vui, em kể chuyện buồn thui chứ biết sao giờ chị iu. Hì hì
      Nhớ đọc xong cho em ý kiến là em mừng húm rùi chị iu ui. he he

      Xóa
  14. Hum nay thằng Một được chị Thùy cho lên khung bài rồi, thằng Một cười sung sướng nghỉ : chỉ có chị Thùy mới nghỉ và viết về nó thôi, nó mĩm cười sung sướng vô cùng, rồi nó muốn nhắn với chị Thùy viết về nó cái kết cho nó được tươi sáng hơn chút, chứ bỉ cực hoài tội cho nó lắm đó chị Thùy ơi..i..i..i !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lỡ chịu cực rùi, cho nó chịu khổ lun cho trọn gói chị iu ui ! hì hì

      Xóa
  15. Dù sao thì thằng Một đang vui và tui thấy vui lây với niềm vui ấy. Cứ nghĩ đơn giản thế này: Vui được lúc nào thì vui bà ạ. Mong một kết thúc nhẹ nhàng nha bà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng muốn cho nó có một cái kết đẹp như nó mơ.... Nhưng... có ai cho tui cái kết đẹp nào dù chỉ trong mơ đâu ? đến cả mơ thui cũng toàn gặp lựu đạn gì đâu k. Chán. hic hic

      Xóa
  16. Có lẽ đây là truyện khá tiêu biểu cho phong cách của Thùy ,hay và chắc gọn !Lối tả thực rất riêng ,tinh tế đến bất ngờ.Chúc mừng em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã đọc và động viên em. Em viết tiếp anh cho em góp ý thiệt tình lun nha anh. Hì hì

      Xóa
  17. Văn hay, nhạc hay, chủ nhà xinh gái. Thế thôi, về nấu cơm cái đã. Chúc dui dẻ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cơm khét rùi kìa. Hì hì
      Cảm ơn anh ghé qua chơi. bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  18. Ôi , bài viết chi đọc xong mà nghe buồn và thương thằng Một quá đi thôi ! Quả là cuộc đời của nó quá bất hạnh , nhưng bù lại nó cũng có được một thứ hạnh phúc mặc dù không biết đó có phải là chân thật hay không , nhưng ít nhất nó cũng đã có được niềm vui để an ủi cho cuộc đời không may mắn của mình ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. dù sao, nó cũng có được tình thương trọn vẹn của ngoại. Xem như vẫn còn may mắn hơn bao kẻ khác , dù 1 chút tình thương thui cũng k có chị hén.
      Hình như chị đi nghỉ hè hay sao mà vắng mặt blog cũng 4, 5 ngày gì á, em k thấy chị đâu hết. hì hì

      Xóa
  19. Nhiều khi được gọi tiếng 'ba' hay 'mẹ' cũng là một trong những hạnh phúc của đời người, và mọi chuyện vẫn còn ở phía trước...
    Chiều vui nghen muội.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui thì cứ vui đc lúc nào thì hay lúc đó thui Ca hén.
      Cảm ơn Ca nhiều, Cả nhà mình vui khỏe nghen Ca !

      Xóa
  20. Trả lời
    1. Ừa, tại cũng k có gì vui. Hì hì

      Xóa