Nhãn

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Nhón tay hái đọt choại rừng



" Nhón tay hái đọt choại rừng
Thương nhau đứt ruột xin đừng phụ nhau " 
Ca dao made in... Tám Tàng. Hé hé 


Người con xứ nào cũng vậy, dù đi ngược về xuôi, mỗi lần nhắc chuyện quê nhà, lòng ai cũng chợt chùng lại. Góc quê trong lòng mỗi người mỗi khác, riêng tôi, cứ mặc định quê mình là cả dãy đất chín nhánh phù sa trừu phú. Là nơi có con sông man man dặt dìu màu điên điển khi mùa nước tràn bờ; nơi những cánh đồng ngập mặn loang phèn vàng ố bám chặt vào gót chân rửa mấy cũng không hết nỗi. Là nơi  từng nụ cười, từng tiếng í ới gọi nhau, từng nhành cây, ngọn cỏ... đều nghe thiệt thà đến tội. Miền Tây quê tôi đó. Không là rượu, cũng chẳng gợi tình gì, nhưng vẫn làm tôi say đến nỗi, như sáng nay, cầm mới đọt rau choại vừa mua, là cả miền thương nhớ rặc ri mùi phèn cứ kéo nhau về ồn ả. Lạ đời chưa ! 

Vẫn biết loại rau này chẳng lạ lùng gì, và bất cứ miền quê nào trên mảnh đất hình chữ S này, đều có. Nhưng tôi vẫn ưu ái xem nó như một phần của miền Tây tôi vậy. 

Rau choại - người ta thường gọi chệch đi là đọt chạy ( tôi không hiểu vì sao lại có cái tên chẳng giống ai này ),mọc quanh năm không theo mùa vụ nào. Tuy nhiên, chỉ khi mùa nước tràn bờ, mớ rau choại này mới trở nên non mướt một cách không cưỡng nỗi. Sức sống mãnh liệt đến độ mới hôm qua người ta ngắt ngang đọt, qua hôm sau, cơ man nào là đọt lại xanh non đến phát thèm. Hồi tôi còn bé ở quê, mỗi lần nội tôi xào đọt choại cho ăn, tôi thường len lén mang ra đìa sau hè bỏ sạch. Cứ đòi ăn thịt cơ. Con nít mà, chẳng mấy đứa chịu ăn rau đâu. Ấy vậy mà, khi tóc ngót nghét dăm sợi bạc, lại mon men tìm mua lại kỷ niệm xa lắc qua mớ rau choại bé tí này. 

Nhớ ngày đó, nhà nội tôi nghèo lắm. Cả ngày bám chợ nội tôi cũng không đủ nuôi đàn cháu nheo nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn. Lắm hôm vẫn ăn cơm độn khoai. Nội ứa nước mắt bất lực, trong khi lũ nhóc bọn tôi lại tranh nhau miếng khoai ngọt lẫn trong cơm để ăn.  Với tôi khi ấy, có lẽ, không gì vui hơn là được ăn ngon cả. Còn nhớ  có lần nhìn con Tiên bên nhà bà Tư sát vách ngồi ăn tô hủ tiếu, con oắt tôi cứ đứng ngây người ra  không chớp mắt. Đến nỗi nội tôi giận quá, lôi vào nhà, tẩn cho một trận cái tội... ngó miệng người ta. Nội đánh tôi, mà nội khóc. Rồi sáng hôm sau, nội mua 1 tô hủ tiếu về nhà. Bọn trẻ nhà tôi khi ấy những 4 đứa, mỗi đứa một đũa lùa từng cọng hủ tiếu trong thòm thèm, húp đến cạn sạch nước trong tô mà vẫn còn tiên tiếc. Tôi còn nhớ khi đó, lúc bưng tô ra sàn nước dẹp, tôi thấy ông bà nội ngồi ăn cơm nguội, dĩa rau choại luộc, chén nước mắm trong dầm ớt. Nội hỏi tôi ăn hủ tiếu có ngon không. Tôi cười híp mắt. Cười mà không hề thấy nội tôi đang rưng rưng. Cười mà không hề thấy nội kéo vạt áo lau vội đôi mắt nhòe nhoẹt. Bữa sáng của nội tôi chỉ có thế. Suốt những năm chạy chợ nội tôi đều như thế. Ai cũng nói miền Tây quê tôi giàu có, kiếm cái ăn nó dễ lắm. Cứ ra bương ra rạch, đặt lờ đặt vó, chiều chiều cất vó là có mớ cá mớ tôm về ăn; cứ lang thang ra ruộng là hái cơ man nào đọt nhãn lồng, đọt choại, hứng chí làm  chút mắm kho, vậy thôi là có ngay bữa cơm ngon mà không cao lương mỹ vị nào sánh nỗi. Ừ, tôi vẫn biết thế. Nhưng có những chiều chờ nội gỡ lờ, cá chỉ lèo tèo vài con bé tí, toàn những quả bần rửa nát trôi sông; có những ngày mưa tầm tả, nội ngồi ngoài chợ vắng teo với nồi cháo to đùng còn đầy mà mặt buồn hơn bất cứ nỗi buồn nào gom lại ; có những sớm theo nội vạch bụi rẽ bờ nhặt mớ đọt choại về ăn, mặc cho muỗi con nào con nấy to như con trâu chích sưng cả bắp tay, cẳng chân non nớt ... Có những ngày như thế mới thấy miền Tây quê tôi ...giàu thật. Giàu sự lạc quan, giàu cái gọi là niềm tin rằng ngày mai này sẽ khác. Nội tôi vẫn cười ha hả khi xem tuồng mặc cho ngày mai có bán ế cả nồi nhà phải ăn cháo trừ cơm đi chăng nữa. Như sáng nay, khi bỏ mớ rau choại còn ướt hơi sương vào túi nilon cho tôi, chị cười - một nụ cười đầy màu nắng :" bán rẻ hết cho cô tui dìa lẹ đi họp phụ huynh cho thằng con ". Nhà chị nghèo lắm. Chị rời miền Tây, mon men sống khu ngoại thành Bình Chánh. Ngày xưa, lúc tôi ở quê, rau này chỉ có đám nghèo như gia đình tôi mới phải ăn thôi. Ngày nay, đọt choại nằm chễm chệ trên thực đơn của các nhà hàng với cái giá không hề rẻ. Một bó nho nhỏ vừa tay nắm của tôi bán ở chợ giá khoảng 10.000 đồng/ bó, vào đến nhà hàng, hơn 100.000 đồng cho dĩa rau choai lèo tèo vài đũa. Nó đắt vì nó... dân dã chưa có bàn tay công nghệ mò vào. Người ta thổi cho nó bao la dược tính tốt đẹp. Cũng nhờ thế mà tạo được thêm công ăn việc làm cho biết bao người. Những người như chị dậy từ gà chưa kịp gáy sáng, băng băng trong bưng, trong điền, tìm hái đọt choại. Thứ cây nhà nghèo nên đến chỗ mọc cũng chỉ dám chen chúc rúc sâu trong vùng bưng trũng. Nhìn bàn tay thô sần của chị, nhìn manh áo bạc màu của chị, nghe chị kể cả ngày đi hái đọt choại bán cũng được cả trăm nghìn,  có khi vô mánh, được vài trăm nghìn luôn cơ, lo cho gia đình gói ghém tằn tiện cũng đủ.  Mùa này còn đỡ, chứ mùa khô, đọt choại lấy đâu ra nhiều cho mà hái. Tôi hỏi chị không ngại rắn rít nguy hiểm sao. Chị cười ha hả, một nụ cười rất miền Tây hào sảng :" Ôi, sống chết có số lo gì cô ơi. Hái có tiền, không hái lấy tiền đâu mà ăn ?" Nghe mà thương đứt ruột. Nghèo vậy, nhưng chị vẫn cho con đến trường, mong một ngày con mình sẽ ngẩng cao đầu với đời mà không phải cúi lưng xẻ rừng dọc ruộng tìm mót thứ rau trời này. 

Tôi nhặt đọt choại, chưa ăn đã nghe mùi cơm trắng dẻo thơm, nghe vị mặn mòi đậm đà của món cá kho vàng nâu sóng sánh, chấm mớ đọt choại luộc xanh ngăn ngắt giòn giòn sừn sựt quyện ngay trên đầu lưỡi, tan dần trong khoang miệng mà nghe thấm thía tận cùng thứ hương vị quê nhà. Rất nhiều món được làm từ món rau này, hết xào tôm thịt, trộn gỏi..  đến chấm lẩu mắm kho.. Tuy nhiên, tôi vẫn thích cái vị nguyên thủy của món rau này khi luộc chấm với cá đồng kho tộ, hay đơn giản hơn, chút nước tương dầm ớt tươi cay cay cũng đủ làm dịu cơn đói của đứa thèm ăn như tôi rồi. Chẳng cần cầu kỳ chi cả. Như cái tình miền Tây xứ tôi. Dù không hoa mỹ, không nắn nót ngọt ngào câu yêu nhớ, nhưng đã không thương thì thôi, đã thương thì " dẫu anh nghèo áo rách vai. Thương anh em lại về may cho lành". 

Tháng mười dần cạn ngoài hiên. Mai thôi là con nắng cũng thật hiền. Là con nước nơi quê tôi sẽ không còn tràn bờ mang theo màu điên điên vàng rượm bao giấc mơ của những người con xa xứ. Là cá linh lại đầy ăm ấp trong lu, trong khạp chờ ủ đón mùa sau lũ lại về. 
Và... sẽ thôi những đọt choại xanh um vươn mình chờ tay người đến hái. Và...những người như chị, sẽ dậy sớm hơn một chút, đi xa hơn một chút, vào sâu hơn một chút... để tìm hái mớ rau này về cho kịp buổi chợ mai. Những ngón tay cùn cùn sẽ lại xót hơn bởi ...tiền đâu dễ kiếm. Lại chợt bài lai nghe nhơ nhớ câu hát mà ...chưa một lần nào tôi kịp hát cho người tôi thương nghe cả. Vậy mà... mùa đã vội tan theo con nước trước nhà. 

" Rủ nhau lên đất bảy làng
Hái rau choại chột, nhổ bàng về đương
Choại chột thì chấm nước tương
Bàng thì đương nóp người thương tôi nằm

Chợt ....nhớ mùi phèn chi mà đến lạ vậy trời ?!!!

Vào rừng, hay vùng bưng, trũng  hái đọt choại . 

bó rau lại thành từng bó nhỏ 

Chia đọt choại ra từng bó nhỏ xíu xiu vừa tay nắm để tiện bán

Zoom cận cảnh 

Một cảnh quen thuộc thường thấy dọc đường về miền Tây. 

Món gỏi rau choại

Rau choại xào tỏi ăn cực ngon. Ai giàu có thì bỏ thịt bò vô xào cho thêm phần bổ béo. Hí hí 


Rau choại luộc đây. Ngon - bổ - rẻ đây !



61 nhận xét:

  1. Ở quê chị gọi là rau dún. Cũng chẳng biết vì sao người ta gọi thế. Khi bọn chị lên dạy học miền cao, trưa rau dún, tối rau dún. Làm đủ các món: luộc, xào, trộn, nấu canh...Bọn chị vẫn gọi đùa là "rau dưới dún" (dún: rốn (tiếng Nghệ)
    Đề tài gì em viết cũng hay cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mỗi chỗ gọi khác chị hén. Hồi ở quê em ăn thui chứ k biết tên. Giờ lớn mới bít.
      Cảm ơn chị iu động viên em út nhá. Hí hí

      Xóa
    2. Muốn ăn đọt choại mắm nêm
      Bỏ cha, bỏ mẹ xuống thuyền theo anh.
      Dám hông?

      Xóa
  2. Đọc bài viết của em anh thật sự xúc động !
    Cảm giác này thật dễ chịu và thật đáng yêu.
    A))) TBN

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ta nói ..bài viết thì cóa hay or dở thui à ! Người mí đáng iu Chú ạ hí hí...Mùa Xuân sang có hoa ĐT ,màu hoa Chú tui trót yêu từ lâu...là lá la...!!!

      Xóa
    2. Ens nhỏ này ! biết thì nói nhỏ thôi còn la lớn nữa , không sợ bị ăn đòn sao !
      Bây giờ chú trót yêu thì sao ! bé đừng có .....là lá la !!! Coi chừng chị đó .... đừng có kêu chú can nhe !

      Xóa
    3. Em cảm ơn anh Bình lun dành sự ưu ái cho em. Anh đọc mà thích, rùi có dịp nào về miền Tây ăn thử, là em khoái rùi. Hì hì

      Em muốn ra đảo Bình lập ngoài anh quá đi.

      Xóa
    4. Bé Yến iu dấu ui chú Bình của cưng hay mắc cỡ la làng lắm lun á. Hí hí

      Xóa
    5. Em không đọc tin anh gởi cho em à ! hai đảo Bình lập và Bình ba tỉnh khánh hòa đã ngưng không cho làm du lịch nữa vì an toàn cho chiến lược quân sự ở biển đông . ÔI thương em quá ! mất cơ hội thăm đảo rôì . ( để anh tìm hiểu lại xem có gì báo sau nhé ! )

      Xóa
    6. Lâu lắm rồi mới nghe câu nói đáng yêu nhất của em !
      ( Em muốn ra ......) làm anh khg ng đc .

      Xóa
    7. Ủa. Bạnem mới đi Bình ba về mà. Em cũng có biết ngoài Bình lập. Em đang định làm chuyến Bình Ba - bình hưng - bình lập lun nè anh ui

      Xóa
    8. Chắc họ chưa ngưng đó.Hôm đọc tin thấy chính quyền ở đấy đề nghị xin làm dl 2 đảo còn lại trừ bình ba . Nếu đi con có đi được không ! Vi đã vào mùa học rồi , em thế nào! - Tối anh có thể gọi điện nói chuyện được không?

      Xóa
    9. Nha trang dạo này cứ tối là mưa , em muốn đi phải đi trước mùa biển động , chớ biển động rồi thì không đi được đâu em ,
      ( Hỏi nhỏ : ecnak ?

      Xóa
    10. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    11. Anh mới pas cho em về thông tin du lịch vinh cam ranh rồi đó . Em sắp xếp đi trước
      ngày 1/11 NHÉ , vì sau ngày này sẽ cho dừng BÌNH BA VÀ BÌNH HƯNG , chỉ còn BÌNH LẬP .

      Xóa
    12. Anh viết bị nhằm kể từ ngày 6/11 chứ không phải ngày 1/11 nha !
      ( viết từ đ/thoại ) - Đang uống cà phê 🍵.

      Xóa
    13. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    14. Anh đã gọi cho em nhiều lần sao em không trả lời ! Em giận anh sao ! Khi nào đi điện cho anh trước 1 ngầy . Đi thẳng ra nha trang - anh đón - nghỉ - rôì mới đi Đảo ..( không theo đoàn ).
      Phải đi trước ngày 7/11 vì sau ngaỳ này không đi Đảo Bình ba được . Nhớ là anh gọi phải nghe máy chứ em , để anh còn biets em đi như thế nào ! Nhge - hôn !!!

      Xóa
    15. Em - Cho Anh xin lỗi nhé! Tự nhiên giận em vô lý quá! Lần đầu nghe đ/t của anh em làm sao đủ can đảm để mà nghe máy, đó là điều dĩ nhiên anh hiểu. Nhưng anh không biết là em đi như thế nào - Bởi vậy chỉ có gọi điện cho mới trao đổi được mong em hiểu cho anh!
      Nhón tay hái đọt choại rừng
      Thương nhau đứt ruột xin đừng phụ nhau
      Buồn quá ngồi uống cà phê 🍵 viíêt cho em ....

      Xóa
    16. Em mắc giống gì mà giận anh chứ ? Em k có giận bạn bè blog bao giờ. Khi em chia sẻ bài trong blog, có bà con bạn bè ghé chơi chia sẻ cùng em , vậy là vui rùi anh ạ.
      Thú thật, em k có nghe điện thoại số lạ. Công việc em rất bận, em chủ yếu nghe điện thoại công việc thôi. Bạn bè trên nmạng, thì quan tâm em trên mạng thôi là tốt rồi anh ạ.
      anh nói vậy để em tranh thủ đi bình Ba sớm hơn dự định cho biết. Vì nghe bạn bè ai đi về cũng khen đẹp lắm.
      Em cảm ơn anh nhiều. chcú anh vui khỏ, công tác tốt nhé.

      Xóa
  3. Anh viết từ đ/thoại di động nên không thể ....đang ở ngoài đường ...

    Trả lờiXóa
  4. Em gái thăm Chị yêu qúy ! Nhân ngày 20/10 Yến nhỏ thương chúc chị gái ĐT của em luôn vui vẻ ,khỏe ,trẻ trung và quến rũ nhất nhất luôn ! LOVE YOU..chụt chụttt :-*:-*
    Đọc bài viết của Chị gái thấy thương Nội chừng đỗi lun dị đó !Nếu như ngàyấy lớn như bi giờ chắc rằng Chị ĐT của bé ĐÓI GẦN XỈU cũng hem dám than...cứ nói là : Nội ăn hủ tiếu đi ,con no lắm rùi ! tèn ten tennnnnn...!!!Hỏng khóc nhen Chị ! hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi nhỏ cái thời của chị nó đơn giản lém. Chị chỉ khoái ăn thui hà. Hì hì. Giờ nhớ lại đúng là mình vô tâm quá cưng hén.
      Nội chị giờ già lắm rùi, nhưng còn minh mẫn lắm. Giờ mua đồ ăn ngon cho nội ăn, nội lại rầy vì " mua chi cho tốn kém ". Toàn nghĩ cho con cháu thui. Hic
      Cảm ơn em iu nhiều lắm. Mỗi lần nghe tiếng bé Yến là thấy rộn ràng hà.
      Vui vẻ, may mắn thiệt nhiều nghen cưng ui !

      Xóa
  5. Mùi phèn,mùi bùn ruong65 đồng,mùi trâu loang trong gió...thật khó quên
    Thăm CKN Chúc an lành.Mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cả một miền quê, nơi sinh ra và lớn lên mà, sao mà quên được chú Thiên Minh hén !
      Ngày mới thiệt vui nghen chú ơi !

      Xóa
  6. Một bài viết cho nhiều cảm xúc và gợi nhớ miên man...
    Chúc bạn hiền ngày PNVN 20/10 nhiều vui khỏe và hạnh phúc !
    http://tinnhanxephinh.mobi/ngay-le/thiep-20-10/thiep-20-10-dep-6.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền luôn động viên và chia sẻ. Cả nhà mình thiệt vui bạn hiền nghen !

      Xóa
  7. Chưa ăn bao giờ mà cũng chưa thấy bao giờ , vậy mà nghe và nhìn hình ảnh là thấy thèm rồi : thèm cái hương vị chân chất của vùng quê ..giống như cái tên của nó vậy đó ...

    Tuần mới nữa rồi , vui thật nhiều hén nhỏ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lần sau chị về có đi ăn ở miền Tây, hỏi rau này, chắc có á chị. Mà chỉ sợ chị ăn k thấy quá ngon như chị tưởng tượng đâu. Thực ra, với em, nó ngon là vì nó có gắn với kỷ niệm thui hà. Hì hì
      Thank cù chị iu thiệt nhiều. Cả nhà mình đều vui khỏe hết nghen chị iu ui !

      Xóa
  8. Món rau này DVD chưa được may mắn ăn bao giờ...
    DVD chúc mừng ngày 20/10 ĐT nhé :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. anh về miền Tây đi, em nấu cho anh ăn cho,,,ớn lun. hí hí
      Cảm ơn anh thiệt nhiều nghen. cho em gởi lời chúc cả gia đình mình bình an anh nhé.

      Xóa
  9. Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam, Chúc em luôn Xinh đẹp, Hạnh Phúc, nhiều may mắn trong công việc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh thiệt nhiều. Ngày mới thiệt vui nghen anh ui !

      Xóa
  10. 20 - 10 ! Nhân ngày phụ nữ Việt Nam , chúc cho tất cả phụ nữ đều khoẻ mạnh , trẻ đẹp . Riêng anh chúc Em sớm lừa được anh Sỏi .. he he

    20 - 10. ! Viet Nam Womens day , good health for all Women , young and beautiful . I wish You soon own his trick gravel

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lừa mãi chả đc nè anh, toàn bị anh sỏi lừa lại liểng xiểng thua lun thì có. há há
      thank cù du bao la bat nagt - em ... viết vậy có đc coi là ... tiếng Anh k anh Salam hén ? hí hí

      Xóa
  11. Khuya thăm pa cái. Mai tui đọc

    Ngủ ngon hém

    Trả lờiXóa
  12. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  13. Chúc mừng you nhân ngày 20-10. Chúc Thùy luôn vui vẻ và xinh tươi như những bông nắng kìa. Rấy yêu bạn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền rất nhiều. Lúc nào cũng dịu dàng vầy sao tui chịu nỗi nè. Khgoái quá. hí hí

      Xóa
  14. Thế mà lâu nay anh cứ tưởng lad rau : đọt chạy...Ngon, bổ, rẽ.
    Bài hay, khen bao nhiêu cũng bằng thừa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng gọi là đọt chạy mà sếp. Hí hí
      lâu ghê mới thấy sếp về blog,gía đáo thăm em út tí.
      Đi Nhật về cà phê sếp ui

      Xóa
  15. " Nhón tay hái đọt choại rừng
    Thương nhau đứt ruột xin đừng phụ nhau "
    Ca dao made in... Tám Tàng. Hé hé "
    Quê mình gọi là rau Dớn nên xin chế tác lại:
    " Thương nhau tặng mớ Dớn rừng
    Ngon cơm mà bụng nửa mừng, nửa lo "
    Madein HoaBinh Cty,

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kkkkkkk. K nhịn đc cười.
      À, em nghe người ta nói bộ đội mình ngày xưa trong rừng ăn rau này riết ớn lun có k anh hén ?

      Xóa
    2. Rau này nấu suông ăn cũng chỉ tàm tạm thôi và cũng không có nhiều vô tận đâu.
      Ngày nay đời sống cao, nhiều rau bẩn họ mới quay về khai thác nó. Nhưng nếu nấu đúng kỹ thuật và tỷ lệ hợp lý cũng rất ngon Đan Thùy ạ.
      Ngoài ra bon mình còn ăn: Đọt và quả bứa, rau lang rừng, rau tầu bay, cải soong, rêu đá, rau đười ươi... thôi thì đủ loài mà cũng chả có mà chán đâu.

      Xóa
    3. À hôm nào mình phải làm đôi bài thơ về các loại rau rừng này mới được - Khi đó ĐT sang xem rồi lăng xê hộ nhé.

      Xóa
  16. Chúc em ĐT ngày 20/10 hạnh phúc!
    Rau này xào tỏi ăn rất ngon, Bùi Bùi , Hơi Chát , Hơi Đắng, có vị ngọt nữa và rất dễ ăn! Hình như ăn nhiều sẽ bị ngộ độc! Bộ đội gọi là rau dớn! Hihi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thank cù anh Sỏi iu dấu thiệt nhiều.
      Em hổng có ăn nhiều nên k bít. Dưng mà... mua chừng 30k mà ăn thì thêm phần tài trợ cho em thi bắn pháo bông dí anh á. Há há

      Xóa
  17. Rau này ở quê nói như Nhật Thành gọi là rau Dún , vì ở quê rau củ nhiều nên mọi người ít ăn . Vào Nam ăn lần đầu là vào năm 1997 đi công tác ở Cần Thơ ăn chung với lẩu mắm , vì nhiều loại rau dại nên cũng chẳng để ý . Cũng một đôi lần ăn chung với Mắm Kho thấy không ngon bằng rau đắng trồng hoặc rau đắng dại .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng thấy vậy. Rau này chỉ có luộc hay xào là ổn nhất thui. Ăn sống chấm mắm kho k ngon bằng súng, dọc mùng...
      Dưới miền Tây em k phải ai cũng từng ăn và bít tên cây này đâu anh. Em hay ... ăn tạp tí nó vậy á. Hí hí

      Xóa
  18. Một cảm xúc thật lạ của một người miền Tây thứ thiệt !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc com anh ngắn thui mà ấm cả lòng. Cảm ơn anh chia sẻ cùng em nha. Hì hì

      Xóa
  19. Tui thề có anh Google, tui mà biết rau ni trước bài bà đăng tui chết liền hehe! ơn Bà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui thề tui đọc com ông tui k giẫy chít vì sung sướng tui là bạn ông lun á. Cảm ơn ông nhiều. Há há

      Xóa
  20. Trong chuyến đi thăm mộ em trai anh ở Nghĩa trang Liệt sỹ Kiên Giang, anh đọc bài Văn tế khắc trên bia đá ở nhà thờ Nghĩa trang có câu:... "Mỗi ngọn cỏ, cành cây, mỗi đọt choại rừng của quê ta cũng góp phần đánh giặc"... Đây là một từ CHOẠI rất mới lạ trong tiềm thức của anh nên anh đem thắc mắc này hỏi cô Mười Cương là nhân viên của Nghĩa trang thì ngay chiều hôm ấy được cô đem đãi mình bữa cơm gồm có cá Ba sa nấu chua và rau Choại xào thật ngon!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng nghe nói ngày xưa bộ đội mình ở rừng chuyên trị rau này. Khổ quá mà, có rau ăn cầm hơi cũng tốt rồi. Thực ra, eau không hẳn đã là ngon, cũng như quê hương mình không hẳn là đẹp nhất, nhưng vì nó gắn liền với kỷ niệm, nên dù ở đâu, bao giờ, ăn lại chút mùi vị quê nhà, cũng thấy ngon đến lạ kỳ anh hén.

      Xóa
  21. Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương là con diều biếc, còn với CKN quê hương là đọt rau choại. Rau mọc hoang, còn diều thì người ta phải làm ra. Rau gắn với đất, với cơm áo người nghèo, còn diều thì gắn với khoảng không trên trời. Xem ra rau choại gần gũi hơn, thương yêu hơn, thấm thía hơn với con người. Rau miền Tây lại được nhà thơ miền Tây âu yếm giới thiệu thì tuyệt hay chớ không chỉ hay sơ sơ thôi. Có lẽ ngoài CKN ra ít ai viết về cây cỏ và con người miền Tây hay như thế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Úi ! Em học theo bác Quân k kịp đâu chú Bu ui. Hì hì
      Hồi nhỏ cứ nghêu ngao bài Quê hương của chú ấy, cộng thêm 1 bài cũng Quê hương của Giang Nam, em mê lắm. Hầu như chỉ đọc qua vài lần thui, mà thuộc làu làu. Giờ em ...ngu ngang rùi, hết thuộc nỗi bài thơ nào lun. hì hì
      Thì em cố gắng quảng cáo ưu ái miền Tây em chút xíu. Cho bà con cô bác có ai thích thích thì ghé qua quê em chút ấy mà chú Bu hén. hì hì
      Cảm ơn chú Bu đã động viên em. Cả nhà mình vui khỏe nghen chú ui !

      Xóa
  22. Rau này chắc chưa được ăn bao giờ, đọc xong biết đưa vào bộ nhớ để tìm hiểu nhâm nhi thử. Bà Nội em thiệt tốt bụng. Chúc bà sống khỏe mạnh, hạnh phúc bên con cháu. Truyện này chắc em hư cấu nhiều lắm hén !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. K phải truyện anh ui. Chỉ là tản văn nhỏ thui, chủ yếu nhắc chút kỷ niệm về 1 loài rau xứ em thui hà. Em k có thói quen hư cấu khi viết, kể cả phần chuyện nhỏ. Tản văn kiểu này thì k hư cấu bao giờ. Chuyện nhỏ thì hết 90% trong chuyện là người thật việc thật.
      Cái thời đó nhà em khổ thật, chứ k phải em nghĩ ra đc việc ấy đâu. Nhưng giờ thì qua hết rùi. Chỉ nhìn lại để trân trọng hơn hiện tại thui anh hén. hì hì
      Cảm ơn anh thiệt nhiều nghen . Cả nhà mình vui khoẻ nghen anh !

      Xóa