Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Mụ Hoa ( hết )




Mụ ngồi thụp xuống dưới hiên chòi, lưng tựa vào cây cột khẳng khiu được dựng tạm, mắt dõi ra đầu ngõ. Cả một khu trọ ánh lên heo hắt trong nắng chợt lao xao bởi tiếng chân người. Giờ này tan ca rồi. từng tốp công nhân ùa về sau một ngày lao động. Tiếng cười tiếng nói xôn xao. Mụ nhìn từng cặp vợ chồng đèo nhau trên xe , tay ôm cà-men, líu lo, rồi nghe lòng đắng ngắt. Tự dưng mụ nhớ ngày xưa.  Nhớ cái ngày mụ khoe với Lão mụ có bầu. Lão mừng chảy cả nước mắt, rồi Lão lúp xúp đội áo mưa đi mua cho mụ phần gà ác tiềm ăn cho bổ.  Lâu lắm rồi, không còn ai quan tâm mụ như thế. Mới năm rồi nè, Lão Sơn trúng số độc đắc. Cả khu trọ xôn xao khi Lão quay về thăm. Thằng chồng mụ vừa nghe hơi, đã giục mụ sao không lăn xả vào kiếm chút đỉnh để hai đứa còn có cái xài. Mụ chưa kịp xắn quần bò qua,  Lão đã ghé  chòi  mụ dựng tạm nơi góc rừng phòng hộ này. Thằng nhãi lũi đi mất, nó để cho mụ có không gian moi tiền của Lão. Mụ định sẽ đóng bộ mặt ăn năn, than nghèo kể khổ cho Lão nghĩ tình xưa, dù gì mụ cũng là mẹ của hai đứa con Lão mà. Mụ biết Lão thương con lắm. Thậm chí mụ còn thoáng nghĩ nếu Lão không chịu xì tiền ra, mụ sẽ giành  nuôi con với Lão. Bao toan tính tủn mủn hình thành trong cái đầu đang mụ đi vì tiền của mụ.

Mụ không ngờ, mụ chưa kịp nói gì, Lão vừa dừng xe, đã ngó quanh chòi của mụ, mặt hoang mang : 

- Sao bà ở đây ? Rồi mưa gió tạt làm sao vợ chồng bà ngủ ?

Mụ định nói nhiều lắm, nhưng không hiểu sao miệng mụ cứng đờ ra, chỉ kịp thả một nụ cười méo xệch.  Mụ làm gì có tiền trả tiền phòng trọ mà thuê phòng chứ ! Vợ chồng mụ đùm túm nhau ra dãy rừng tràm dọc theo bờ đê phòng hộ, xin mấy cái cây, mấy tấm tole cũ , vài tấm bạc ni - lon cũ ..dựng lên  để có chỗ chui ra chui vào . Điện không, nước không... Mụ chẳng còn nhớ nỗi bao lâu rồi mụ sống chẳng giống người. May mà có người thương đứa nhỏ nên cho tấm ván mỏng cùng manh chiếu, chứ không, chắc mụ cũng kệ, cứ lăn ra mà ngủ. Mụ giương đôi mắt thao láo nhìn Lão. Lão không nhìn mụ, Lão đi vòng quanh chòi, rồi tần ngần đứng ngay cửa, nhìn một vòng căn chòi toang hoang trống hươ trống hoác. Đứa bé nằm co quắp ngủ trên tấm ván. Hồi Lão bỏ đi, nó còn trong bụng mụ . Ngày ấy Lão còn tưởng nó là con của Lão nữa đó chứ. Một cảm xúc nghèn nghẹn khi Lão nhìn thấy nó. Lão quay mặt ra, ngồi bệch xuống vạt cỏ trước chòi, khe khẽ hỏi mụ :

- Sao mà để như vầy hả bà ?   

Mụ nín thinh , mắt len lén nhìn Lão. Mới chưa được bao lâu mà ... Lão khác quá. Không có vẻ gì lượm thượm của một thằng đàn ông bị vợ bỏ. Mụ nhìn cái xe của Lão.  Chẳng thấy gì, Lão đi tay không. Cả  túi quần cũng chẳng thấy căng phồng cái bóp. Mụ hơi lăn tăn nghĩ : Không biết Lão này có cho tiền mình không hén ? Đang loanh quanh với những suy nghĩ không đầu không đuôi , lời Lão cắt ngang suy nghĩ của mụ :

- Hai đứa nhỏ khỏe hết đó bà. Thằng lớn năm nay học lớp hai , thằng nhỏ vừa vô mẫu giáo đó. Lâu quá hổng thấy bà về thăm, tui cũng muốn đưa tụi nhỏ lên thăm bà, mà ...

Lão bỏ lửng lời nói. Mụ ngờ người ra. Ừ hén, mãi lo nghĩ cái vụ tiền , mụ quên béng cả việc hỏi thăm hai đứa nhỏ. Mà biết hỏi gì giờ ? Cả gương mặt tụi nhỏ thế nào, mụ thiệt tình không hình dung ra nỗi. Trong suốt thời gian qua, mụ chưa có một phút nào rảnh rang để nhớ về hai đứa chúng nó. Cái thằng chồng chết tiệt  cùng đứa con loi nhoi này đã lấy hết thời gian của mụ rồi còn đâu .  Mụ im lặng, không nói một lời nào. Vô tình, cái lặng im của mụ lại vẽ nên một gương mặt rất đúng hoàn cảnh, đúng tâm trạng của một người mẹ hối lỗi. Cũng hay. Lão đứng dậy, phủi phủi quần, rồi bảo :

- Thôi, để tui chạy ra Bà Lát mua dây điện với đèn về cho bà, tui kêu người vô câu điện cho bà xài. Hồi nãy tui hỏi câu nhờ bên quán dì Ba  rồi đó . Bà coi thiếu gì nữa thì tui chở bà đi mua.

Mụ mừng lắm. Lâu nay mụ toàn thấp đèn cầy . Bà con xung quanh cứ bảo mụ nguy hiểm lắm. Hôm nọ bà Ba chủ quán cho mụ ít tiền kêu mụ mua dây về câu điện nhờ để xài, . Nhưng xui rủi, mụ định bao con đề hôm đó , biết đâu chiều xổ trúng, mụ có tiền mua cả cái nệm về nằm ...yêu cho sướng. Ai ngờ, tiền đi tong, điện chả có. Thấy mụ vậy, chả ai thèm động lòng cho gì nữa. Nhưng không hiểu sao, ngay lúc này, mụ không cần điện, mụ cần tiền hơn.  Đối với mụ , không có điện cũng chả sao, nhưng không có tiền, mụ lấy gì ăn ? Không e ấp, mụ huỵch toẹt ngay :

- Thui, đi với ông mắc công thằng chồng tui nó ghen. Ông...ông cho tiền thì chút tui kêu nó đi mua cũng được. 

Lão nhìn mụ, nét mặt kìm nén. Một cảm xúc rất lạ. Không là yêu, cũng chẳng là thương. Chỉ tự dưng Lão bỗng thấy nhói lòng quá. Bao giận hờn, bao phủ phàng mụ gây ra cho Lão, trôi sạch đi đâu mất. Lão từng nhủ lòng sẽ không bao giờ tha thứ cho người đàn bà bạc bẽo này. Nhưng giờ đây, nhìn bộ dạng mụ tiều tụy thế, lòng Lão lại thấy ...tội, cứ xót xót như có ai cào ruột cào gan Lão. Con người ta như vậy đó. Đi sai một nước cờ, có khi đến con chốt cũng chẳng còn. Dẫu có muốn quay đầu, cũng chẳng thể, như bát nước hắt đi rồi, có lấy lại được đâu ? Một ngày cũng tình chồng nghĩa vợ, lẽ nào nói dứt là dứt được sao ? Không đay nghiến, cũng chẳng trách hờn, Lão chầm chậm lấy tiền trong túi sau  ra, chẳng đếm, đưa hết cho mụ :

- Bà nói vậy cũng đúng. Thui thì, nhớ câu điện về mà xài. Ráng mà...khỏe . Tui về chuyến  này chắc...không lên đây nữa. Bà...mạnh dõi nghen .

Lão lặng lặng dẫn xe đi, không ngoái đầu nhìn lại. Khuất dần. Mụ thừ người ra. Tay cầm tiền mà sao lòng như vừa vỡ nát cái gì đó. Rưng rức. Ô , kìa ! Tự dưng  nước mắt ứa ra từ đôi mắt ráo hoảnh . Có ai đánh mụ đâu mà sao mụ đau thế này ? Sao Lão không chửi mụ , không sỉ vả vào mặt mụ một câu nào để mụ cong cớn cùng Lão ? Sao Lão cho mụ nhiều tiền  mà không hỏi gì mụ cả ? Bao câu hỏi tại sao đan xen trong cái đầu ngờ nghệch của mụ. Mụ không đủ trí khôn để lý giải mọi thứ. Nhưng mụ thừa bản năng để nghĩ ra một chuyện. Có tiền rồi, phải ăn một bữa cho đã mới được. Đời mà, ăn cho no trước rồi tới đâu thì tới. 

Và như bây giờ nè, cái đói cắt ngang suy nghĩ mênh mông của mụ. Thằng nhãi vẫn chưa về. Trời tối rồi, chả còn thấy nỗi chút le lói nào. Tiếng muỗi vo ve đến rợn. Mụ một tay chống chân, một tay vịn cột đứng dậy. Sinh nở nhiều làm cái lưng mụ đau quá. Mụ lụm khụm đi vào chòi. Chưa được bốn mươi mà người mụ cứ già quắc đi, rũ xuống như manh áo tơi thằng bù nhìn giữa đồng. Mụ chả còn thiết tha gì nữa. Với mụ, trong đầu lúc nào cũng chỉ có mỗi chữ : tiền . Số tiền Lão cho năm ngoái  , vợ chồng mụ tiêu sạch rồi còn đâu.  Đến cả dây điện mụ chưa kịp câu thì ...nhẵn túi. Quái, trời hành mụ hay sao đó !  Cứ như mụ bao lô con này , chiều nó xổ ra con khác. Đời mạt vận đến thế là cùng. Mụ liếc nhìn thằng bé đang say ngủ. Đói quá, khóc chán rùi nó cũng ngủ. Trong giấc ngủ say, miệng nó còn chem chép, thỉnh thoảng thút thít. Gần ba tuổi rồi mà nó cứ tong teo một nắm. Nhưng không sao, con nhà nghèo được cái dễ nuôi. Trời thương hay sao ấy. Cứ lẫm chẫm, thả rong cả ngày, chả thấy bịnh hoạn chi cả, lầm lũi mà lớn. Mụ bật diêm quẹt, thắp cây nến, tấn lại mấy góc mùng cho muỗi khỏi vào. Rồi mụ đi ra khỏi chòi. Phải tìm thằng chồng về mới được. Giờ này nó ở bàn bi da đầu ngõ chứ không đâu hết. Mụ ì ạch, bước thấp bước cao. Mò mẫm . Bóng tối đang sà xuống, quấn rít.... 






Nó đang cùng   thằng con chơi trò  kéo tay nhau. Còn sớm nên nó chỉ khóa cổng rào,  hai mẹ con ra sân ngồi cho mát. Cái gió ngoại thành không ngột ngạt như hồi nó còn trong khu trung tâm. Mát dìu dịu. Mảnh sân bé xíu thôi nhưng là cả một khoảng trời riêng của hai mẹ con nó. Thằng con nó mê gà lắm. Nó có nuôi 2 con gà tre bé tí, để gáy ò e í e. Thế mà thằng con nó cả ngày lân la ngoài cái chuồng gà nho nhỏ ở góc sân. Giờ này, mấy con gà cũng đã vào chuồng, gật gù. Con Lu nằm yên dưới chân nó, thỉnh thoảng nghe động thì nhảy chồm lên,  lao ào ra cổng, sủa  inh ỏi. Cuộc sống của nó cứ bình lặng như thế mà trôi. Êm đềm quá đi chứ ! 

Thằng con nó cười giòn rụm. Nghe  sướng cả ruột. Nó cũng cười theo. Khoảng sân vang vang tiếng cười của mẹ con nó. Chợt, nó ngưng lại. Hình như có tiếng xôn xao hướng khu nhà trọ. Thằng con nó cũng nghe thấy. Nó vội chạy ra cổng , ngó ra đường. Trời ạ ! Lửa bốc cháy ngùn ngụt hướng chòi mụ Hoa. Không kịp suy nghĩ, nó mở cổng chạy ào ra, thằng con lúp xúp chạy theo sau.

Ngọn lửa ngùn ngụt cháy. Mọi người đổ ra, kẻ xô , người chậu. Có người  lôi cả một cái đường ống to đùng  tưới thẳng vào cái chòi. Có tiếng con nít khóc. Ôi ! Trời ơi ! Thằng nhỏ. Nó thất thần. Thằng nhỏ nó ở trong đó. Không ai bảo ai, Ông Ba chủ quán hốt hoảng, chỉ kịp trùm cái mền ai đó quăng cho , rồi lao băng vào đám cháy. Mọi người xôn xao. Nó run bắn cả người. Thằng con đứng cạnh bấu chặt lấy tay nó. Thấp thỏm chờ đợi. Và trời ơi ! Nhìn kìa ! Thằng bé như ngọn đuốc sống trên tay ông Ba. Chỉ toàn lửa là lửa bao lấy nó. Hừng hực như ăn tươi nuốt sống . Ông vừa ẳm nó lao ra được sát mép mương, vội quẳng nó xuống mương. Rồi ông cũng lao theo. Ông có kịp suy nghĩ gì đâu. Chỉ muốn dập tắt lửa trên người của nó. Mọi người xúm nhau  chạy xách nước mang ra rửa cho thằng bé.Nước dội tới đâu, từng mảng da phồng rộp lên, rồi nhão nhoẹt đi. thắng bé thét lên, giẫy giụa cùng cực. Tiếng thét của nó xé lòng bất cứ ai ở đó, rồi oặc người lả đi trên tay ông Ba.  Nó vội chạy về nhà, lấy ít tiền, dẫn xe ra, bảo thằng con trông nhà. Thằng con théc léc làm theo, sợ xanh mặt, không dám hỏi nó một tiếng. Nó lạc giọng : 

- Chú Ba ẳm nó, con chở vào cấp cưú  liền đi chú.

- Mẹ nó chưa về, có gì sao đây ? 

Tiếng ai đó nói mà nó cũng không còn đủ bình tĩnh để biết là ai.  Nó gắt:

- Biết mẹ nó đâu mà đợi . Chết nó bây giờ. Đừng quấn khăn, hồi lên bịnh viện tháo ra đau lắm.

Nó vừa dứt lời, thì có ai đó nói , giọng mừng rỡ :

- Kìa , mẹ nó về kìa. 

Nó nhìn theo hướng tay chỉ. Cái bóng loắt choắt lao nhao trên đường. Mụ Hoa đã về. Từ xa, mụ đã trông thấy khói mù mịt, cuồn cuộn bốc cao . Mụ đã linh tính chuyện chẳng lành. Giờ thấy mọi người nháo nhác nhìn về hướng mụ, mụ lờ mờ đoán ra được  chuyện gì . Ôi trời ơi ! Tim mụ đập liên hồi. Mụ quíu cả chân, đi như chạy. Quên cả cái bụng lặc lè. Thôi rồi , cái chòi của mụ còn đâu. Trời ơi ! Sao lại thế này ? Không ! Tiền của mụ .  Một triệu đồng cơ đấy ! Mụ mới lạy lục người ta để mượn phòng hờ tới ngày sinh . Mụ bỏ trong cái gối chỗ ngủ. Nó còn không ? Chết mụ rồi ! Mụ lao lao vào chòi. Mụ không thấy nóng, không thấy ngợp, không thấy cả thằng con mụ đang gào thét đau đớn. Mụ cứ lao vào. Phải kiếm tiền của mụ thôi. Mụ chưa kịp xài mà. Mụ chưa kịp ăn gì hết mà ! Mụ nhào đi. Vất vả lắm người ta mới giữ mụ lại được. Mụ chả nghe thấy ai nói gì cả. Mụ quỳ bệch xuống đất, hai tay cứ quơ vào không trung, miệng cứ gào lên khản cổ  : 

- Tiền tui ! Tiền tui mất rồi ! Tiền tui đâu rồi !!!!

Ông Ba nóng cả mặt, hét :

- Mẹ mày. Con mày cháy đen thui như vầy, không lo mà đưa đó đi bệnh viện. Mày ngồi đó mà kêu tiền. Kêu thằng chồng mày về coi.

Thấy mụ không nói gì, mặt vô hồn .   Nó hiểu, thôi, trông mong gì vào loại mẹ như thế. Nó giục:

- Kệ bả đi. Chú leo lên con chở đi lẹ lẹ coi.

Ông Ba vừa dạng chân leo lên xe, thì mụ Hoa đột nhiên như con chó điên chồm lên gào thét. 

- Không ! Tao không cho đi ! Đi lấy tiền đâu mà trả ! Tao không cho mang nó đi ! Tụi bây bỏ nó xuống!

Mụ bật dậy, lao theo ông Ba. Tay mụ chộp lấy cánh tay yếu ớt của thằng bé kéo mạnh về phía mình. Lớp da bỏng rợp tuột ra, lộ cả mảng thịt đỏ tái . Nhầy nhụa. Thằng bé hét thất thanh. Ngất lịm. Ông Ba hoảng hồn la lên.

- Mày làm gì vậy ? Chết nó ! Mày buông ra không ?

Mọi người kéo mụ lại. Nhưng không ai dám mạnh tay quá vì mụ giẫy rất hăng. Và càng mạnh tay, mụ càng riết chặt đứa bé hơn. Họ vừa  sợ làm mụ động thai , vừa sợ mụ chà xát đứa nhỏ nữa thì khổ. Nhưng trời ơi ! Nhìn cả cánh tay , rồi cả cái chân thằng bé lồ lộ, những mảng da bấy nhầy thỏng thểu, nhìn thằng bé ngất lên ngất xuống vì những đau đớn khi giằng co, như ai đó đang đâm vào tim nó. Nó không dằn nổi, giận run người. Nó dựng chống xe, lao vào mụ, tát thẳng tay vào cái mặt ngu muội , u mê của mụ. Nó chưa từng đánh ai bao giờ. Cũng chưa từng to tiếng với ai ở khu này. Thế mà giờ nó đánh, đánh một bà bầu sắp sinh  nữa đó.  Nó tát túi bụi vào mặt mụ, vừa tát, vừa khóc, vừa gào lên, giọng lạc đi  :

- Mẹ mày. Nó là con mày đó. Mày không cứu thì để người khác cứu. Mày có còn là người không ? Mẹ như mày, đi chết mẹ cho rồi đi !

Mụ như sực tỉnh. Không chồm theo nữa. Mụ ngồi phịch xuống. Vô hồn. Run người, nó quay lại xe. Nó không còn tâm trí đâu quan tâm tới cái đầu điên dại của mụ nghĩ gì . Ông Ba líu ríu  leo lên xe. Nó lao đi.

Mụ ngồi đấy, lảm nhảm , vừa gào, vừa khóc :

- Đừng đưa nó đi. Chết thì để ở nhà mà chết. Tao hổng có tiền trả cho tụi bây đâu. Làm đéo gì có tiền mà trả. Tiền đẻ tao nó cũng cháy hết rồi. Tụi bây cứu nó làm gì để nó báo tao. Đồ khốn nạn ! Ông Trời ơi !!!!!

Mụ vừa kêu trời, vừa đập đầu xuống đất gào thét. Đám cháy vẫn đang um khói, nhưng không còn lửa ngọn nữa. May là chòi mụ biệt lập với mọi người, lại  chẳng có gì , không thì lan cả xóm cũng nên. Mọi người lục tục ai nấy ôm xô, chậu về nhà mình, bán tán xôn xao. Ai đi ngang  mụ , cũng lắc đầu ái ngại.  Bà chủ quán thấy tội, bảo : 

- Mày coi kêu thằng chồng về rồi hai đứa vô viện coi con bây nó sao. Chứ giờ mày ngồi đây rủa xả làm gì ? Có gì thì tụi tao, bà con ở đây, người hùn chút lo cho. Mày kêu nó về  đi !

Bà nói gì nói, mụ chỉ ngồi lặng im. Mặt mụ thõng xuống, trông như cái xác sống. Mụ không còn nghe thấy gì cả. Không còn biết cái gì đang diễn ra với mụ. Trong đầu mụ, hiện lên  hình ảnh cây đèn cầy mụ thắp ban nãy trước khi ra khỏi chòi le lói. Là mụ. Chính tay mụ đã đốt cháy tất cả. Cả cái chòi toang hoang này, cả thằng con tong teo, quặt quẹo, cả cái mái ấm năm xưa nữa ... Cháy ! Cháy hết cả rồi. Cháy sạch  cả rồi !  Kìa ! Lửa không kìa ! Có gì đâu ! Lửa thôi mà ! Cháy đi ! Cháy hết đi ! Cháy luôn cả bà chúng mày ngồi đây đi nè ! 

Mụ bật cười. Tiếng cười rờn rợn trộn lẫn nước mắt tạo ra thứ âm thanh quái thai, sởn cả gai óc. Bà Ba thấy sờ  sợ, vội đứng dậy, đi thẳng vào trong nhà, đóng cổng lại.

Mụ vẫn ngồi đó. Một mình. Tay bâng quơ ôm cái bụng thè lè. Sau lưng mụ, khói vẫn nghi ngút. Cả màn đêm sặc mùi cao su khét lẹt. Đi thôi. Mụ phải đi tìm chồng thôi. Tìm cái thằng mụ gọi là chồng đó. 

Mụ ì ạch đứng dậy. Khấp khểnh. Lần mò đi vào màn đêm thăm thẳm. 

Ngoài kia , ánh đèn lấp lóa. Xa xa, tiếng xe cộ cày nát mặt đường. Nhưn nhức xót ...












94 nhận xét:

  1. Xưa nay mình chỉ nghe chuyện Phụ nữ bị chồng bỏ, phụ bạc, hất hủi, hứng chịu nhiều bất hạnh, gần như là một định mệnh, Một lời ru buồn cho phái đẹp. Và hể cứ một gia đình tan nát là người ta nghĩ ngay đến nguyên nhân từ các ông! và nếu nghĩ theo lối mòn như vậy gây oan ức cho các ông quá! và những bài viết của thuỳ cho thấy một thực trạng "tế nhị" là đàn ông bị "đá đít"....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bị vợ bỏ rơi chay theo "tình trẻ", một hiện tượng xưa nay hiếm, ấy vậy mà giờ giống như mode dư luận xã hội lại xem là chuyện thường tình trong hẻm...Xót cho những đứa trẻ vô tội ...tương lai sẽ đi về đâu ...

      Xóa
    2. Dù ai bỏ ai thì cũng là chuyện đau lòng và tui chỉ cầu mong sao đừng ai bị bỏ rơi trong cuộc đời này là tốt rồi . Hì hì

      Xóa
  2. Hết sai lầm này đến sai lầm khác... lớn hơn
    không lối thoát
    Đau...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình cũng thấy mịt mờ quá, nhưng đó là đường họ chọn, mình cũng chỉ biết...nhìn lắc đầu ngao ngán thui....

      Xóa
  3. Vậy là mụ Hoa nhà em leo lên khỏi mương sình, phủi phủi rồi quay ngoắc 180o nhoi nhoi đá vào đít tay chồng trẻ văng lại xuống sình. hihi... được đấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. vì mụ ấy không gặp được anh Thu. Gặp được anh thì giờ chắc ....khó nghĩ thiệt á. hì hì

      Xóa
  4. Đọc xong chuyện này mình cũng thở phào vì người như Mụ Hoa này cũng có nhưng ít thôi.chỉ thương cho quý ông nào vớ được người vợ như vậy.sang thăm,đọc truyện và chúc chủ nhà vui ,hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. May là ít, chứ ai cũng vậy thui ở giá cho sướng hơn anh nhỉ !

      Xóa
  5. Buồn buồn ngồi đếm thời gian trôi
    Đếm cả lôi thôi của cuộc đời
    Nỗi nhớ làm sao mà đếm nổi
    Niềm vui cũng chỉ bấy nhiêu thôi...
    Hi! Ghe tham nguoi dep tho van gioi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bữa nay mới biết anh làm thơ, nghe mượt lém nha.
      Cảm ơn anh ghé nhà chơi. mong anh cùng gia đình mọi bình an anh nhé.

      Xóa
  6. Người bần cùng ! ý nghĩ cũng bần cùng !!

    Trả lờiXóa
  7. Những góc khuất của cuộc đời cứ bị em lôi ra mãi. sang thăm chúc em chiều vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc tại do cái đầu em tối thui, chả sáng sủa gì cả anh ui
      Cảm ơn anh thiệt nhiều nghen .

      Xóa
  8. Đọc bài viết của Chị, thấy buồn buồn. Lúc đầu cảm thấy giận Mụ Hoa vô cùng, giận mụ đã bỏ chồng bỏ con để theo trai. Nhưng giờ thấy mụ vậy cũng thấy xót xa, nhưng đó là cái giá mụ phải trả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, giá như đừng có sai lầm, thì có lẽ, mụ đã có cuộc sống hạnh phúc hơn người rùi...
      Sao lâu quá không thấy em nè ? em khỏe không ? Công việc tốt không Hân ?

      Xóa
    2. Dạ, mấy tuần nay công việc em bận quá,tại Cty mới mua 2 cái máy hiện đại mà toàn chữ Trung Quốc không, nên em phải xuống dưới xưởng làm công nhân bất đắc dĩ hic, làm phiên dịch cho 2 cái ông kỹ sư người Trung Quốc,rồi đi công tác nên không lên Blog và qua nhà Chị và các anh Chị trên Blog được, em nhớ Chị và mọi người lắm. Mấy bữa nay 2 ông đó về rồi, em cũng bớt việc nên hôm nay lên thăm Chị nè hihi.

      Xóa
  9. Thùy làm mình nhớ một tay nhà báo chuyên viết phóng sự đời thường. Những gai góc khuất lấp của những số phận đời bị vùi lấp dưới đáy xã hội được soi rọi vào những mảng tối cho chúng ta một cái nhìn khác, trần trụi, ghê sợ nhưng cũng thật xót xa...
    Buồn và bất lực! Biết bao giờ mới thấy được thiên đàng nơi hạ giới. Nơi đó mọi người bình đẳng và có quyền hưởng hạnh phúc như nhau...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu có thiên đàng nơi hạ giới, không biết có vé nào cho chị em mình chen chân vào không nữa chị hén ! hì hì

      Xóa
  10. Mình thích các bài viết của Thùy, bởi lối viết nhẹ nhàng, mạch lạc, chứa đựng một nhân sinh quan sống động, giàu tình cảm, tình người. Nhiều bài viết buồn nhưng thánh thiện... Và bài viết Mụ Hoa cũng vậy, làm toát lên những góc khuất của số phận, của cuộc đời mỗi con người, khi đọc đều thấy gần gũi như vừa bắt gặp chính con người đó vậy....
    Một bài viết thật hay, cảm ơn Thùy nhé
    Chúc Thùy ngày lễ Vu Lan an lạc và nhiều niềm vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền luôn đồng hành cùng mình. cũng mong bạn tui thật nhiều may mắn trong cuộc sống. Khi nào có dịp ra ngoài ấy, nhất định mình sẽ nhoi bạn cho bạn xì - trét lun. hì hì

      Xóa
  11. "Mụ ì ạch đứng dậy. Khấp khểnh. Lần mò đi vào màn đêm thăm thẳm."Một cái kết nghe rất xót,nhưng hệ quả tất yếu của chuỗi dài hành vi sai trái được tạo khởi bởi một tâm thức mê muội u tối,khi bị ham muốn tìm thỏa mãn ích kỷ bất chấp đạo lý che lấp.Khi con người ta khổ thường than trời trách phận,nhưng bình tâm mà nhìn lại quá khứ,chúng ta dễ dàng nhận ra tính nhân quả được hình thành qua con đường nhận thức-thực tiễn,từ ý thức đến hành động,để thấy ra trách nhiệm bản thân,mặc dầu mọi sự kiện diễn ra có sự chi phối của bối cảnh khách quan....Mụ Hoa là một bài học nhãn tiền.Thùy có con mắt tinh đời,một phẩm chất đáng quý,dẫu cuộc sống còn trắc trở mình tin ánh đèn pha nội tâm kia sẽ dẫn dắt Thùy đến chân trời tươi sáng.An vui nhé bạn hiền tui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mấy ngày lễ muốn mời cà phê bạn hiền,chẳng biết bạn phương nào!Mắt đã dịu chưa Thùy?Cố giữ gìn nha!Chúc an lành!Nhớ bạn hiền còn nợ mình chầu cà phê đó nhé!

      Xóa
    2. Mụ hoa là chuyện có thật bạn hiền ui. mình đau cho đứa bé, cũng chả biết tương lai của nó sẽ đi về đâu khi sau này lớn lên với một hình hài như vậy, với một gia đình như thế... Đúng là có trả báo. nhưng sao mình vẫn cứ trách ông trời. Ai làm người ấy chịu. Sao mụ gieo cái ác rồi bắt con mụ trả thay ? Đứa bé đâu có tội ? với một người còn chút lương tâm, sẽ hối cải, bù đắp cho con mình. Nhưng nói thiệt với bạn hiền, mụ Hoa mình kể bạn nghe là có suy nghĩ hơn gấp chục lần mụ Hoa thực tế. tới giờ mụ ẫn chẳng hối cải, ăn năn gì cả. Buồn lắm bạn ạ.
      Mắt mình ổn rùi, cảm ơn bạn hiền nhiều nghen ! có điều mình hạn chế lên mạng thui. Mình sợ sau này ít đi qua nhà mấy bạn chơi thường như hồi đó, sợ mấy bạn giận mình thui. Thông cảm dùm mình nghen. Sẽ qua, có điều hơi...chậm chậm một tí. Hì hì
      Còn nợ bạn hả ? cho mình ghi sổ đi nha. Khi nào có dịp trả nợ cho bạn hiền nhé.

      Xóa
  12. Anh đọc xong rồi.
    Xót quá.
    Rát quá.
    Đau quá.
    Không biết mụ Hoa có thật không nhỉ????????????????????????????????????

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật đấy anh ơi. Chuyện thật 100% đó, chứ em đâu có độc ác tới mức đẩy một đứa bé vô tội hy sinh như vậy ? hôm em viết thì đứa bé vẫn còn nằm trong phòng vô trùng khoa phỏng bịnh viện Nhi Đồng. giờ thì ra ngoài rùi. hơn 90% anh ạ. Chẳng biết mai này nó sẽ sống sao nữa. Thương lắm anh ui !

      Xóa
  13. Viết rất hay, sống động và "lột" được góc khuất của tâm hồn. Em viết hay lắm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh chị ghé qua chia sẻ cùng em. Dù em không sang được, anh chị vẫn không chấp nhất. Thông cảm dùm em, em tới thăm anh chị trễ, anh chị đừng giận em nhé.
      mong gia đình mình luôn bình an và hạnh phúc thiệt nhiều.

      Xóa
  14. thăm bạn, bài viết rất xúc động, bạn vui!

    Trả lờiXóa
  15. Chuyện hay lắm Bạn ạ. Con người kém cỏi ngu muội sinh ra cái lối nghĩ, cách sống bần cùng như vậy. Chỉ tội những nạn nhân của Hoa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và những người như mụ Hoa cũng không phải là hiếm đâu Lão hén !
      Cảm ơn Lão ghé nhà chơi. Chúc Lão cùng gia đình mọi việc như ý.

      Xóa
  16. Đọc mà thấy đau lòng như bị ai cứa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thật sự là lòng mình cũng có cảm giác như vậy khi nhìn đứa bé đáng thương ấy bạn ạ !

      Xóa
  17. Những mảnh đời nghiệt ngã ...có vay thì có trả ..đó là quả báo mà thôi . Những câu chuyện như thế này quả không hiếm ở khắp mọi nơi ...ngay cả trên mảnh đất trời Tây này ...những phụ nữ bỏ chồng đi theo tình nhân và bây giờ họ đã phải trả rất đắt với những gì mà họ đã gây nghiệp ...đáng thương thật , nhưng xét cho cùng thì đó là luật nhân quả mà thôi ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì không gay gắt chuyện bỏ chồng , thôi vợ. vì nếu không còn tình yêu nữa, ràng buộc, giữ lấy chỉ làm khổ nhau thôi. Nhưng cái cách bỏ chồng của mụ ấy thì thật là không ai chịu nỗi và cảm thông được. Cái giá mụ phải trả là đương nhiên, nhưng sao em vẫn thấy xót chị ơi. Luật nhân quả sao không bắt mụ trả đi, lại để con mụ chịu thay như vậy ? Về điểm này, em ghét ông trời chơi không đẹp chút nào hết chị ơi.

      Xóa
  18. Bực cho cái mụ Hoa nhà em mà giờ nầy anh lọ mọ ngồi đọc và viết com đây.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ! 2g sáng anh thức làm gì ? Già sẳn rùi, già thêm miếng nữa là coi như xong phim lun đó nha anh !

      Xóa
  19. Chúc Bạn có thêm nhiều niềm vui, an lạc trong ngày Đại lễ Vu Lan nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền. Mong bạn hiền luôn thành công trong cuộc sống.

      Xóa
  20. Rất kịch tính và rất đời !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đúng là mụ này nhiều chuyện thiệt anh ạ.

      Xóa
  21. QL sang thăm bạn và đọc chuyện bạn viết . nhưng tất cả đều do duyên số hết bạn ah . mong rằng trên cỏi đời này không còn những cảnh phụ tình đầy đau thương như vậy nữa !
    Chúc bạn Ngày VULAN thêm vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mọi việc tùy duyên. Ai sinh ra cũng có sẳn một số phận chờ mình phía trước. Mình cũng giống bạn, mong sao mọi điều không vui này đừng ai gặp phải.
      Cảm ơn bạn ghé thăm. Bình an thật nhiều bạn nhé.

      Xóa
  22. Thùy như nhà văn của cuộc đời thường vậy đó. Không khỏi xa xót...
    Mỗi mảnh đời, mỗi con người. Rốt cuộc thì ẩn trong mỗi con người luôn là một góc khuất nào đó. Cuộc sống thì vốn luôn bề bộn mọi nỗi niềm.
    Qua thăm e, chúc e gái của chị luôn vui, mạnh khỏe, và viết nhiều bài hay hay cho dân tình cùng đọc nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà văn gì đó thì tại chị cưng em chị ưu ái, chứ viết kiểu em, may mà bà con đọc không ném đá, chia sẻ là vui roài. Mấy hôm sang thăm chị, thấy chị không vui, mà bản thân em lúc đó cũng ...y chang chị ( vụ này là em kiện chị nha, chị lây sang em đó . hì hì ). Nên cũng không biết an ủi chị thế nào. Em chỉ mong sao ông trời thương chị em mình, cho chúng ta con cái ngoan ngoãn, mọi ưu phiền đừng vướng nữa. Vậy cũng tốt lắm rồi chị nhỉ !

      Xóa
  23. Đọc xong anh cũng không biết nói gì nữa. Sao lại đẩy một đứa bé vào bi kịch ? Sao không có lối thoát nào ?
    Viết là cách để giải tỏa lòng mình. Nhưng cũng nên mở lòng để nhận những điều tốt đẹp xung quanh. Cột chặt, càng đau lòng, mở nút thắt cho dễ thở.
    Cuối đường bao giờ cũng có cửa để mở. Tin vậy em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không có đâu anh ơi. Em buồn thật, nhưng không vì em buồn mà em cho đứa bé đáng thương ấy bị như thế đâu. Là chuyện thật, có sao em ghi lại vậy thôi. Có lẽ, anh xuống khu Bà Lát, vừa qua khỏi cầu Bà Tri, hỏi chắc ai cũng biết chuyện này mà.
      Em tin chứ, tin rằng nếu mình không làm gì sai, thì không có gì để ân hận cả. Những gì cần làm cho người hiểu, em cũng đã làm rồi. Còn mọi việc tùy duyên thôi. em không suy nghĩ gì về những chuyện đã qua nữa đâu anh.
      Cảm ơn anh chia sẻ cùng em nhé.

      Xóa
  24. Chị đã đọc hết câu chuyện này của em với nội dung rất sinh động, bi hài lẫn lộn.
    Chị thích cách viết, cách nói của em, câu văn gẫy gọn, xúc tích, hóm hỉnh, làm cho câu chuyện nặng nề trở nên nhẹ nhõm
    Chị tin em sẽ trở thành một nhà văn trẻ đầy triển vọng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị đã động viên em. Em chưa sang thăm chị được, đáng ra phải qua thăm chị rồi mà nhiều việc tự dưng dồn vào một lúc. Em có sang chậm, chị đừng trách em nha chị.
      Chúc chị cùng gia đình mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống.

      Xóa
  25. Thì thôi cũng một kiếp người, nhưng sao chua sót quá bạn hiền ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm người mà vậy cho mình làm con chuồn chuồn khi mưa nó đậu khi buồn nó bay chắc sướng hơn bạn hiền hén ! hì hì

      Xóa
  26. Đọc mà thấy đau lòng quá! bạn viết hay!
    Chúc bạn an lành nha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị chia sẻ, em nhỏ hơn chị nhiều đó.
      Mong thật nhiều bình an cho chị cùng gia đình, chị nhé.

      Xóa
  27. Có vay có trả. Ng]ời tạo nghiệp ác ắt có kết cục... không ra sao!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vay trả, trả vay, cứ thế xoay hoài, biết khi nào mới hết vòng lẩn quẩn này chị ơi ! tội nghiệp !

      Xóa
  28. nhiều ý quá thuỳ ơi!...thuỳ ời!...về mà trả lời, trả vốn cho tui coi nè (đòi luôn dùm các bạn.....hiii)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tui mập quá, lăn hơi chậm, bà la tui quá, tui lăn xuống ổ gà chít tui sao bà ? hì hì
      Đòi nợ đòi nhỏ nhỏ thui, bà la to quá tui...giật nợ tui chạy à nghen !

      Xóa
  29. Sang thăm em, chúc em chiều vui nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh. Mong anh cũng vậy nha.

      Xóa
  30. Thùy à, hôm nay chỗ chị có mưa, tự dưng thấy nhớ e gái. Cảm xúc cùng những chuyện buồn khiến chị như muốn nghẹt thở. Chị thấy chán nản đến cùng cực, muốn buông xuôi quá, tìm đâu cho mình chút niềm tin bây giờ, cho mình đã khó, cho con lại càng khó. Chị sợ lắm cái lạnh lùng như xa vời vợi, sợ lắm cả cái ánh mắt hờ hững trong mỗi phút giây có chị, có người, và có con chị. Cái khoảng cách đó hình như chị có làm cách nào cũng không lấp đầy được. Chị nhạy cảm, nên hiểu. và cảm nhận của người mẹ mấy khi sai...
    ước gì giờ này có thùy bên cạnh nhỉ, tám cho đỡ buồn, hic hic.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hiểu cảm giác này của chị. Dù lòng dặn lòng chỉ cần con mình vui, con mình khỏe mạnh, là người làm mẹ như chị em mình đã vui rồi. Nhưng chị ơi, con người mà, ai cũng có trái tim, và khi trái tim đó nó trót mang hình bóng của ai đó, làm sao mà mình ngăn nó được hả chị ? Một mình thì dễ rồi. Còn đằng này, muốn tìm một người đàn ông tốt, thương mình, thương cả những khuyết điểm của mình, và nhất là thương con mình thì .... đắn đo lắm chị ạ. Có thể họ thương mình, nhưng chưa đủ bao dung để chấp nhận con mình. Thôi thì, hy vọng gần nhau lâu ngày, chơi đùa cùng bé, họ sẽ dần có cảm tình hơn. Em tin, với một đứa bé đáng yêu như Tôm, ai mà không yêu cho được ?
      chị đừng tuyệt vọng như thế . Chị vừa xinh xắn, công việc đàng hoàng, tôm lại đáng yêu thế, một ngày nào đó, người ấy sẽ hiểu và trân trọng hạnh phúc muộn màng này. Em thật sự mong ngày chị được vui với hạnh phúc mới. mong lắm chị ơi !
      chị ở gần em, thế nào em cũng lôi chị đi lòng vòng, ăn cho đã lun. Về coi ai mấp thì biết ! hì hì
      Cười lên nha chị, bỏ cục buồn đi nha, xấu lắm đó !

      Xóa
  31. Ui -Tám ơi -sao mà đau vậy em /-

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chuyện nó đau sẳn, hổng phải tại em nha anh !

      Xóa
  32. Ước gì...không bao giờ là vậy!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nhưng chuyện đã như vậy rùi bạn hiền ui ! buồn quá !

      Xóa
  33. Hãy bình tâm lai Nó ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nó hiểu rùi, hiểu nó vẫn phải vui cho nó trước phải không bạn hiền.
      Sao mà tui cứ thắc mắc về bạn hoài. Tui rất là bực mình khi tui có cảm giác tui biết bạn. nhưng ...đoán không ra. bữa nào bna5 hiện nguyên hình cho mình coi cái coi. Nha ! :)

      Xóa
    2. Vậy hôm nào mời Bạn cafe nhé ! Bạn ở Q.BTân à ?

      Xóa
    3. bạn ở Q. BTân à ? Nếu được thì chủ nhật tuần sau, mình có hẹn cà phê với blog Dạ Thảo, bạn tới chơi luôn được không nè ?

      Xóa
    4. Mai mình đi tỉnh...dịp khác nhé Bạn!

      Xóa
  34. Đáng sợ quá ! những người bố/mẹ như mụ Hoa thì sinh con ra để làm gì ? thấy đau xót và thương cho những đứa trẻ đó quá đi mất ! :((

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. người vậy mà cứ đẻ hoài mới khổ bạn ui. mình cũng bức xúc mụ này lắm lắm lun á. đáng sợ thiệt bạn hiền ơi !

      Xóa
  35. Câu chuyện buồn .Bạn của nó cũng đang buồn .Bên ngoài trời mưa càng làm lòng nó buồn thêm ....
    Thời gian sao không chở niềm vui về làm đầy ăm ắp tiếng cười của bạn nó ?
    Thuỳ ơi ,tui khều bà nè ,ló cái mặt ra cười cái cho tụi mình khoẻ chút coi .Bà với tui cứ dzầy wài mấy người cá độ đá banh thua ráo á .
    Biết bà hỏng dzui ,gượng gạo chọc bà thôi chứ tui cũng buồn ,cái mặt nhăn nhăn như khỉ ăn ớt nè .ráng khoẻ nha bà Thuỳ .Tui tới giờ đi khoe răng với nha sĩ òy .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bà ơi, tui định leo xuống vì nhoi tới đây là đuối mắt rùi. Nhưng ráng còm bà, không bà lo.
      Thui bà ui, tui không nghĩ nhiều về chuyện đã qua rồi nữa đâu. Người ta có lý của người ta, sao mà bắt người ta hiểu dùm tui được chứ. Chắc tại tui đã làm gì sai mà tui không biết. Thui, kể như một giấc mơ đẹp . Tui mau quên lắm, không có gì đâu bà lo nha.
      Bà với Titi khỏe mạnh thie67t5 nhiều dùm tui là tốt rùi.
      Rảnh tụi mình nhoi sau bà hén !

      Xóa
  36. Nhớ bà quá đi Thùy ơi...Tui đô chọt chọt bà mấy câu ,khều tui lại cho tui an tâm coi bà .Ru rú ngồi trong góc làm tui hồi hộp .tui coi tà vậy chứ nhát hít hà ,hỏng hù tui nha bà kia .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. khều rùi đó. La tui hoài dzậy bà già ?

      Xóa
  37. Thùy ơi.....em có khỏe không ? nhớ nên bay sang thăm em một chút đây.
    Chị lúc này ít vào blog nên cũng ít thăm mọi người....Hôm nay bổng nhớ.......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em khỏe chị ơi. Trâu vật không chết chị đừng lo nha. Em mấy bữa giờ chưa sang thăm chị được. Thông cảm dùm em nha chị iu. Dạo này em hơi lề mề, chắc tăng cân nữa rùi chị uiiii

      Xóa
  38. Thật là tệ...đáng đem đi câu cá sấu cho rồi....ghét ghét ghét thiệt ghét á!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cho đệ tử hùn với Thầy . Ghét ! ghét ! ghét ! ghét ! ghétttttttttttttttttttt

      Xóa
  39. Hết chuyện buồn đi em, tám chuyện vui nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. dạ, hết buồn rùi, tám dzui dzui chơi xả xì trét anh hén !

      Xóa
  40. Sáng nay sang nhà Tám cùng Thùy mẫu chuyện vui nè:
    ĐỜI NGƯỜI ĐÀN ÔNG:
    - 20 tuổi: Như gà trống, sáng nào cũng gáy, chẳng cần ai nhắc.
    - 30 tuổi: Như xe hơi mùa lạnh, nổ máy hơi khó nhưng chạy tốt.
    - 40 tuổi: Như bóng đèn, lúc tắt lúc sáng.
    - 50 tuổi: Như xe tăng, nổ máy rất chậm và di chuyện ì ạch.
    - 60 tuổi: Như cái đồng hồ cũ, không lắc không chạy, mà có khi lắc cũng không chạy....
    ........
    Ngày mới thật vui Thùy nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì, chuyện vui thiệt nha bạn hiền.
      Mà mình thì nhìn đàn ông theo cách này nè :
      - 20 tuổi : còn con nít lắm , nổ lốp bốp cho dzui thui.
      - 30 tuổi : đầy tự tin, nhưng đôi khi đánh giá bản thân luôn cao hơn thực tế.
      - 40 tuổi : chính chắn nhất - an toàn nhất là lúc này.
      - 50 tuổi : TRải nghiệm nhiều, đâm ra bắt đầu ra vẻ trưởng bối nè.
      - 60 tuổi : ...đợi khi nào mình thành bà già 60 sẽ bất mí suy nghĩ của mình lúc ông già 60 ổng như thế nào nhé .
      Hì hì

      Xóa
  41. Lâu bác ko qua ,qua lần này ngồi cả tiếng đồng hồ vì một người có cái tên rất đẹp mà ko đẹp chút nào. Cuối cùng cũng chỉ là gậy ông đập lưng ông . Chuyện rất hay ,xem cứ như thời Chí Phèo của V N,A Q chính truyện của T Q ko bằng. khá lắm cây bút con gái ạ .Bạc chịu thua về viết chuyện với cháu đó Đ T ạ.Lâu quá bác về vì, còn lo bài cho ngày mai .ngày kỷ niệm hai năm blog của bác đó mà .Nếu rãnh qua chơi nghe cháu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu thành thật xin lỗi bác. nói thiệt là thấy mình vô tâm với bác quá, ít sanng thăm bác. một phần do công việc, một phần do cháu cũng không ổn lắm. Bác đừng trách cháu nhé.
      Hôm trước cháu có sang mừng blog bác tròn 2 năm. Cháu cũng mong bác có thêm nhiều bạn bè gần xa xướng họa cùng bác cho vui lúc tuổi già.
      Bác khỏe mạnh thật nhiều là cháu mừng lắm rồi.
      Chúc bác luôn an nhiên, vui vẻ thật nhiều nha bác.
      Cháu của bác.

      Xóa