Nhãn

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Nắng có còn vương...





Mụ Tám giương con mắt ti hí, lừ lừ nhìn nhỏ Gái đang ngồi thõng mặt ra buồn xo, tay bứt lấy bứt để vạt cỏ trước hiên nhà. Mụ lầu bầu rủa xả. Ngu đến thế là cùng. Mụ bươn chải bao nhiêu năm nay, Sài Gòn có chỗ nào mà mụ không biết. Đầu có sạn rồi lại sinh ra chi đứa con gái  dở hơi như thế này. Mụ điên . Mụ đang điên. Bao nhiêu chiêu mụ dạy , nó chả phát huy được gì. Giờ lại vác bụng bầu về đây báo mụ. Thế có khổ không cơ chứ ?


Nhỏ Gái không nói câu nào, mặc cho tiếng má nó vắt vẻo đánh đu theo mấy ngọn tầm vông trước ngõ. Khu nhà không số lọt thỏm giữa đám ruộng lấp sấp nước sau vài đám mưa trái tính trái nết  , chợt lao xao hơn bởi tiếng ra rả  của má nó. Kệ, nghe má chửi riết rồi nó cũng quen. Từ khi  biết nhớ, nó chả nhớ gì ngoài những câu chửi của má . Ám ảnh cả trong giấc ngủ cũng giật mình . Nó không biết nó sinh vào mùa nào, má nó cũng chẳng kịp nhớ vì má ...đẻ xoèn xoẹt. Nó chỉ biết rằng nó cứ lùi lũi lớn lên. Như đám cỏ tranh bạt ngàn . Đốt rồi lại mọc. Chỉ sau vài trận mưa lại tiếp tục đâm chồi.

Năm nó mười lăm, mười sáu chi ấy, cái áo công nhân bạc màu không che nỗi vẻ phổng phao rực rỡ của người thiếu nữ. Nó như con nắng nhỏ reo reo trên phố, làm xon xót mắt khối trai ngoài ngõ. Nó bắt đầu thấy vui vì những lời có cánh, những lời mà nó chưa từng nghe thốt ra từ bất kỳ ai trong căn nhà ọp ẹp của nó. Và má nó cũng thôi không mắng nó nữa khi nó dẫn Gã Trai ấy về. Chiếc SH bóng lộn dựng trước ngõ khiến mụ Tám run lên vì sung sướng. Vậy mới được chớ. Còn gái có thì, phải tìm chỗ như vầy thì mới mong nở mày nở mặt. Mụ sướng rơn trong bụng, xum xoe chàng rể hờ không ngớt. Mụ tỉ tê cùng nó, dạy nó phải làm cách nào cho gã kia xì ra tới đồng xu cuối cùng mới được. Hồi đó, nó ngạc nhiên. Nó cứ nghĩ mụ sẽ mắng nó vì có hôm, nó lúi húi cùng gã thậm thụt quên cả giờ giấc, tờ mờ sáng mới lén lén về nhà. Vậy mà, chỉ cần gã xòe nụ cười vương giả, chở mụ đi ăn sáng, dấm dúi chút tiền,  là mọi việc trở nên nhẹ bông. Mụ lại cười ha hả. Tiếng cười sảng khoái không vướng víu chút âu lo. Nó nghe mà dạ cũng mừng theo. Mừng vì cái gì mà chính bản thân nó cũng không hiểu.Đời con gái của nó cũng ra đi nhẹ tênh  như tiếng cười của mụ. Chả vướng bận gì. Ai dám bảo ngàn vàng không đổi ? Nó chợt cười bâng quơ. Hun hút.


Cái lần ấy, thoắt cái,  cũng đã hơn ba năm rồi. Thằng Nhóc nhà nó cũng bắt đầu chạy lăng quăng khắp xóm. Năm đó, mụ Tám lên tận nhà Gã trai, hò hét suốt trên ấy . Gã sợ quá, vội  vàng tống cho mụ hai chục triệu cho yên chuyện. Mụ về khoe khắp xóm. Đấy, gả con cho tụi Đài Loan dễ gì có được  mớ tiền to như mụ chứ ! Mụ ngồi lột củ  hành  cả ngày, đau hết cả lưng, cay xè xè mắt  cũng kiếm chưa được một triệu đồng mỗi tháng . Vậy mà, chỉ nhoáng một cái, mụ có hai mươi triệu. Lời quá rồi còn gì. Như mớ rau dại, quăng đó, chả chăm nom gì, vậy mà vẫn cứ xanh rì rì, vẫn thành bữa ngon đó thôi. Mụ quên bẳng là nó sắp sửa sinh con, quên luôn hai mươi triệu ấy để mua sự im lặng của mụ ,  vì lúc đó nó vẫn chưa qua tuổi 17.  Mụ  thôi không lột củ hành nữa. Cứ cạn tiền là mụ chực đón Gã Trai, gã hậm hực cau có nhưng vẫn quăng tiền cho mụ. Phải thế chứ ! Đời mụ xem như hổng vì vớ phải thằng chồng vô tích sự, bỏ mặc mụ xoay như chong chóng moi từng ngóc ngách để đào ra tiền. Đời dạy cho mụ cách trơ lì , đến mức, ngoài tiền ra, mụ chả còn nghĩ đến cái gì khác cả. Tình yêu là thứ gì đó rất mơ hồ với mụ.  Ờ, mà cần gì yêu. Cứ thích là vật nhau ra cho tơi tả, cần gì phải yêu đương chi cho thêm rắm rối. Thế nên, những gì mụ gieo vào cái đầu ngờ nghệch của nó chính là những gì mụ lấy thân mình ra chiêm nghiệm. Nó suy nghĩ đơn giản . Tình yêu như cuộc đổi chác con cá, miếng rau ngoài chợ. Gã Trai thương nó, chiều chuộng nó, dẫn nó đi tới những nơi nó chưa bao giờ được đặt chân đến . Gã tốt với nó, thì nó có vì Gã làm chuyện Gã muốn cũng là lẽ thường thôi. Nó quên rằng, nếu cái gì đổi chác được, mua được, thì đều có sự sòng phẳng . Nó không ngờ Gã lạnh lùng , dửng dưng khi nó báo tin mầm sống tình yêu của Gã đang lớn lên từng ngày trong bụng nó. Gã quay ngoắt, gạt phắt nó ra khỏi lối đi của Gã,  như chưa từng quen biết nó. Lúc đó, nó buồn thì ...ít, nhưng sợ hãi thì nhiều. Nó không hình dung ra nỗi nó sẽ làm sao để nuôi một đứa bé trong khi đến cái ăn nó còn chật vật. Nó nhớ lúc sinh thằng Nhóc ra, xoay qua xoay lại, tiền đi đằng nào không biết. Lắm hôm không tiền mua sữa cho con, nó lếch thếch ba chân bốn cẳng ra nhà Gã Trai hỏi chuyện. Lần đó, Gã quăng cho nó cái nhìn khinh miệt :

- Tưởng thằng này ngu lắm sao hả ? Có sức chơi, có sức chịu. Biết có phải con thằng này không mà ra đây ăn vạ ? Có giỏi thì đi xét nghiệm đi . Phải con tao, tao nhận .


Nó lũi thũi đi về. Mụ Tám biết chuyện, nhảy đong đỏng lên tru tréo, rồi lăn xả làm ầm ĩ trước ngõ nhà Gã Trai. Cửa vẫn đóng kín. Chỉ có tiếng mấy con becgie trả lời mụ. Mọi gào thét  đều vô vọng. Mụ ức lắm, nhưng mụ biết làm gì hơn khi tiền ăn còn chả có, lấy đâu ra tiền đi xét với nghiệm chứ. Nhiều khi mụ nhìn mặt thằng Nhóc , y như đúc từ khuôn ra so với cái bản mặt khinh khỉnh của Gã Trai, chả cần tờ xét nghiệm nào, cả làng ai cũng biết đích thị là con của Gã. Nhưng cả làng chứng thì đã sao, đến một bước chân qua cửa nhà Gã, người như mụ cũng không có cơ hội mon men . Cái nghèo nó cột tay, cột chân, cột luôn cả suy nghĩ , khiến con người ta trở nên bần tiện như vậy đó. Không hiểu mụ lân la, lụm lặt ở đâu, ai đó xui mụ kiện , thế nào Gã cũng phải xuống nước vì nhỏ Gái chưa vị thành niên. Mụ mừng húm như bắt được vàng, định bụng sẽ ra xã nằm vạ trên ấy cho cái Gã Trai kia đi tù hoặc ít ra cũng hù Gã để moi tiền . Nhưng mụ chưa kịp làm gì thì Gã vọt sang Sing mất rồi. Toi đời chưa. Chả còn kiện cáo gì được nữa. Tay trắng càng thêm trắng tay. Lại phải lột củ hành đến đổ ghèn toét mắt. 


 Thế nên, khi thấy nhỏ Gái lại rù rì rủ rỉ với gã trai  lạ nào đó bên hiên  nhà, trong bóng tối om om của tàn cây trứng cá,  mụ cứ đi ra đi vào. Mụ sốt ruột. Mụ vặn vẹo nó đủ chuyện. Chuyến này dứt khoát không để nó dại như lần trước . Chưa kịp xơ múi gì đã bị vất đi như mảnh giẻ. Vậy mà, bao nhiêu lời mụ nói, con Gái bỏ đi đâu hết. Giờ đây, bụng nó lại lùm lùm. Hỏi sao mụ không điên lên cho được. Giá như nó đi ..làm gái đi, biết đâu còn mang tiền về nuôi được cả nhà, còn moi được tiền mấy thằng ham của lạ. Còn đằng này, tiền một cắc chả thấy, toàn ôm những lời hứa hẹn cưới xin mà đem thân mình ra đãi thằng đó ăn miễn phí . Mụ đã nói với nó rồi, chả có thằng đàn ông giàu có nào dại dột đi cưới cái con vô học, ốm tong teo, đã thế còn có  con nhỏ, khóc ngằn ngặt cả ngày như nó. Thế mà nó có chịu nghe mụ đâu. Cứ hở ra là : " Anh ấy thương mẹ con con lắm. Anh ấy hứa..." Đấy, giờ thì ...đẹp mặt rồi.

Chửi chán, mụ bắt nó dẫn mụ lên nhà gã ấy. Trong đầu mụ nhẩm, lần trước mụ dại quá. Hai mươi triệu tuy có nhiều thật nhưng chả thấm vào đâu so với việc nuôi thằng Nhóc tới lớn cả.  Giờ khác rồi, kiểu gì mụ cũng phải bắt gã ấy ói ra cho bằng  được. Bao toan tính của mụ chợt ù lì ra, khi Gã Trai Lạ chả buồn nhìn tới mặt mụ, thản nhiên  ngồi nhâm nhi ly cà phê sáng. Đợi mụ nói xong, gã mới thủng thẳng gạt váng nước trên mặt bàn đá xuống đất, tay nhịp nhịp cạnh bàn, mắt nhìn nhỏ Gái cười cười, rồi nói như ru :

- Thằng kia nó dại, chứ thằng này, đầu hai thứ tóc rồi để má con bà nắm thóp sao ?  Yêu đương hết thì thôi, chứ lên đây nói tui làm gì ? Con bà đâu còn nhỏ, hai chục tuổi rồi bà ơi . Giờ má con bà thích thì đẻ, không thì muốn làm gì làm. Bà hỏi con bà đi, nó mà không chịu, tui làm gì được nó ! Nói đi cưng, anh có ép cưng không ?


Gã hất ánh nhìn đểu giả nhìn gương mặt xanh xao của nhỏ Gái không một chút lăn tăn trong lòng. Nhỏ Gái cúi mặt, tay gạt vội nước mắt. Ờ, Gã nói đúng, gã có ép uổng gì nó đâu. Là tự nó, tự nó không biết giữ mình, tự nó tin vào những lời ngọt ngào đêm nào vẫn còn vang vang bên tai nó. Người ta chưa lầm lỡ lần nào thì bảo là dại dột không biết. Còn nó, sao bị rồi mà vẫn cứ như con cừu non ngơ ngác, vẫn cứ tin rằng...những gì đàn ông nói là thật, mà quên rằng, với không ít đàn ông, lời hứa cùng bạn bè, công việc  nặng tựa ngàn cân, nhưng hứa với người phụ nữ của mình, dù chỉ qua đường như nó, thì chẳng khác nào món trang sức rẻ tiền, cho thêm phần lung linh, có cũng được , không có cũng chẳng sao .  Chẳng có ý nghĩa gì với họ cả.  Nó không thể tin rằng,  trong tình yêu, bên cạnh những ngọt ngào hứa hẹn, luôn chực sẵn  những chiếc bẫy êm ái , mà những con mồi như nó đến khi sập bẫy, bị bẫy cắt nát chân ra rồi, vẫn cứ tin, cứ mơ, cứ mong.... là người ta không cố tình, người ta chỉ vô ý. Hay để ru lòng, tự huyễn hoặc , đổ lỗi cho...ông Trời.


Chửi chán, khóc chán rồi cũng phải lếch thếch đi về. Mụ Tám đi trước, lảm nhảm cằn nhằn không dứt. Thỉnh thoảng điên tiết, mụ quay lại, xỉa xói nó. Nó im lặng, không dám cãi một câu, cứ lúp xúp đi theo mụ. Con đường nhựa ngoằn ngoèo qua những thửa ruộng nham nhở , qua những lô đất đang bị cắt xẻo từng mẫu vụn để xây những căn nhà  cấp bốn bé ti rải rác. Trời đang vào đông. Mới sáng còn se se lạnh mà giờ đã hừng hực như thế này rồi . Cả một màu nắng vàng óng  rót lóng lánh phủ đầy trên từng nhành cây, ngọn cỏ. Không biết có khi nào ông Trời xài hết nắng không ? Chắc hẳn ngày ấy ...trần gian lạnh lắm, lấy gì mà sưởi ấm chứ.


Nó khẽ vuốt vuốt những ngón tay gầy guộc của mình. Từng con nắng tí tách  luồn qua kẽ tay, vỡ vội xuống mặt đường không vướng víu. Sao lại thế hả trời ? Nó ...nắm kỹ lắm mà, nó giữ chặt lắm mà.... 

hén, nắng của trời mà, có phải của riêng nó đâu. Vậy mà, nó cứ ngỡ... nắng của riêng mình. Buồn cười thật...


Nó thả nụ cười vô hồn vào khoảng không lồng lộng. Nụ cười không bật thành tiếng, nhẹ nhàng vỡ vụn trên bờ môi nứt nẻ vương đầy nắng, chầm chậm loang đi, loang đi ...



87 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Dạ, cả chì , inx, kẽm gì cũng gom đưa anh hết một lần lun rùi nè. hì hì
      Nhớ khi nào bán ve chai, nếu có tiền, cho tiền em mua ly cà phê sữa uống nghen anh Thu !

      Xóa
  2. đọc và chia sẽ cùng bạn. chúc vui vẽ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn , mong bạn cũng thật vui vẻ nhé.

      Xóa
  3. Thùy viết hay thật. Sống động, chân thực và từng trải.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra, mình chỉ ghi lại những mảnh đời, những cuộc sống xung quanh mình thôi.
      Chứ còn bản thân thì...ngu ngơ cũng lắm, chả có chút bản lĩnh gì hết. hì hì
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ, thật nhiều niềm vui bạn nhé.

      Xóa
  4. Đọc đến cái đoạn ...đàn ông và lời hứa ,chợt nhiên mình nhớ đến một ...nữ ,mà nữ nầy Tám cũng biết rồi đấy...biết nói sao khi ngu ngơ hay trí thức đều có thể mù quáng trong tình yêu và lọt tỏm vào cái bẫy lúc nào cũng sẵn sàng giăng...đừng trách ai ,chỉ trách tự thân quá khát khao tình cảm ,tiền tài vật chất mà quên đi những đểu cán của thói đời ,đến với nhau trong tinh thần lợi dụng được tình ,được việc . ngu ngơ đã vậy ,còn trí thức thì sao...suốt đời chỉ ảo vọng cho những cuộc tình ...ảo !
    ( Sao hôm nay thầy nhiều chuyện quá,vượt lệ rồi nữ ơi...)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì..biết roài, biết thầy muốn nhắc tới nhân vật huyền thoại - hot -gơ - nổi - cục nào roài.

      Tình yêu , sự quan tâm, sư lo lắng mà muốn có được phải đổi chác thì...liệu đó có phải là yêu không hay chỉ là một giao dịch thuận mua vừa bán, ? Có thể là nữ ngu, nữ thà chịu thiệt thòi, thà không có, chứ có mà phải đổi chác kiểu ấy...xin lỗi nha, quên đi.
      Khi yêu phụ nữ thường hay mù quáng, hay tin vào lời hứa hẹn. Nhưng cũng không ít phụ nữ, vì cái tôi, cái hiếu thắng, sợ cảm giác mình là người thất bại, nên đành thỏa hiệp, chấp nhận cái kiểu....biết nói sao nhỉ .
      Tự dưng thèm tô bún riêu quá thầy uiiii

      Xóa
    2. Chấp nhận cái kiểu....chiến thắng trong tinh thần " chiến đấu tứ phương " là đụng ai mả nghĩ là đối phương thì " một mất một còn chứ gì " thầy nghĩ vậy không biết trúng ý nữ không ...nhưng sao đang nói chiện nghiêm túc tự nhiên xẹt qua thèm bún riêu là sao ! ê ,đừng nói là cái hạng ấy chỉ đáng giá tô bún riêu nha, bún riêu thì bún riêu chứ ,cũng có người thèm mà ....he....he...

      Xóa
    3. Trùi ui là trùi ! Thầy là thầy nữ, mà hổng hỉu đệ tử mình gì hết á.

      Nữ là hay có cái tật đâm hơi lãng xẹt dzậy á.

      Là tự dưng đang nói tới đó, hổng hỉu sao trong đầu nghĩ tới tô bún riêu , có ốc, có thịt, có chả, có rau muống, giá, rùi mắm tôm, rùi ớt cay cay...ui chao là ...thèm, thèm mà hổng có ăn, nên ...gõ vô đây cho thầy biết là nữ đang thèm. Ý tình sâu sắc, cao thâm dzữ dzội như dzậy trở lên không á thầy ui

      hì hì

      Xóa
  5. Ừ, mà cũng lạ. Trong tình yêu vương lắm điều đau khổ, nhưng thà rằng quên đi đau khổ để có được lần yêu. Cái mà anh LB thường ca tụng đó là " Tình khúc âm dương" Là bài ca bất diệt tồn tại mãi trong mỗi con người, người ta hát hoài mà không biết chán, người ta ca hoài mà không biết ớn như cơm, cháo, gạo, tiền trần trụi giữa cuộc đời thường.
    Em viết với một sự lột tả đẳng cấp. Cái tâm lí bát cơm, cọc tiền của mụ Tám và cái tình yêu ... được yêu mảnh liệt của một Gái mới lớn thà chết không buông. Như một bên là hổ và bên kia là mèo vậy.
    Anh đọc xong, rồi chợt hiểu: Cuộc đời cũng mệt ghê!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái tình khúc âm dương mà anh Lá Bàng miệt mài theo đuổi , nói thật, chỉ có trong truyện Kim Dung thui, chứ đời thực không có Dương Quá, không có Tiểu Long Nữ. thực tế nó vốn trần trụi mà tàn nhẫn. nhiều khi, yêu là yêu vậy thôi, chứ chắc gì người mình thương xứng đáng với những gì mình kỳ vọng.
      Những người như mụ Tám vô học, dốt nát, bần tiện ấy cũng có cái đáng thương ( rõ ràng tuy ham tiền, nhưng rồi đẻ ra mụ cũng lột củ hành nuôi đó thôi, chứ không thể quay lưng làm ngơ được vì dù sao đó cũng là...cháu ngoại mụ ) .
      Nhưng có những người lịch lãm, sang trọng, học cao....lại đôi khi bạc bẽo, cư xử còn tệ hơn rất nhiều.
      Em thấy...đời này thì...tin ai chẳng bằng tin mình. Vì chỉ có bản thân mình là không bỏ rơi mình lúc mình cần đến thôi. Còn lại, tất cả vẫn chỉ là đặt cược, hên xui, may nhờ rủi chịu thui anh ạ. :((

      Xóa
  6. Truyện của Thùy viết về những số phận nghiệt ngã quá ! Đọc mà thấy cứ ám ảnh vì buồn, thương cho những kiếp người khốn khổ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền chia sẻ cùng mình. Ở đâu đó trong xã hội, không thiếu những cảnh còn bi đát hơn thế này nhiều.
      Thương người, và thấy mình thật may mắn phải không mẹ Sóc Nâu ?
      Chúc gia đình bạn luôn trên cả tuyệt vời như vậy.
      Sóc Nâu của bạn hiền thi giữa học kỳ lớp 1 chắc thế nào cũng điểm cao cho mà xem. Con bé nhìn lanh lẹ ghê á. mình ao ước có cô con gái nhỏ như bạn hiền quá .

      Xóa
  7. Ừ, mà cũng lạ. Trong tình yêu vương lắm điều đau khổ, nhưng thà rằng quên đi đau khổ để có được lần yêu. Cái mà anh LB thường ca tụng là " Tình Khúc Âm Dương ".Là khúc hoan ca tồn tại mãi trong mỗi con người. Giống như một người thích hát, hát hoài không chán, chán rồi lại hát và cứ mỗi lần hát thấy mình hát hay hơn, ngọt ngào hơn.
    Em viết với một sự lột tả đẳng cấp. Một mụ Tám cơm, áo, gạo, tiền trần trụi. Một Gái non tơ chỉ biết yêu và muốn được yêu, đúng với bản chất của tuổi trăng tròn không vứt bỏ.
    Anh đọc và cứ ngẫm nghĩ: Ui, đời rõ chán!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Buồn quá anh Thu ui.
      cuối năm rùi, lu xu bu quá. Công việc chả đâu vào cả, em chán mún chít. Hum nào rủ bà kon cà phê anh Thu uiiii

      Xóa
  8. Thói đời đầy dẫy chông gai. Đôi khi sự trưởng thành của người đi trước, bước sai một nhịp. Thề hệ sau phải gồng gánh cả đoạn dường dài lên định hướng. Những mảng hồn non nớt, nhỏ nhoi, ngoi ngớp nhìn bầu trời rộng mở bên ảo vọng thiên thần và nhân ái. Đến khi trực vụn vỡ như bong bóng bay thì hỡi ôi thân phận trả vay sao quá đắng cay trên thân phận...!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bởi vậy mới nói, cha mẹ định hướng cho con cái, nếu người lớn sai lầm, đôi khi trả giá bằng chính thế hệ sau. Phiền lụy thật.
      Cũng mong là những cảnh như thế này không nhiều ( dù hiện nay vẫn không phải hiếm trong xã hội này ) chị hén .

      Xóa
  9. Rất cuốn ! Nhân tình thế thái....ngẫm và sẻ chia !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình kể chuyện thường ngày ở huyện í mà, bạn nghe hổng chán là mình vui roài. hì hì

      Xóa
  10. "Nó khẽ vuốt vuốt những ngón tay gầy guộc của mình. Từng con nắng tí tách luồn qua kẽ tay, vỡ vội xuống mặt đường không vướng víu. Sao lại thế hả trời ? Nó ...nắm kỹ lắm mà, nó giữ chặt lắm mà...."
    Tả thật tinh tế. Càng ngày viết càng hay. Chúc mừng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cảm ơn anh động viên em. Cũng chỉ tập tành viết cho suy nghĩ bớt ù lì thui anh ui. hì hì
      Mong anh thật nhiều sức khỏe, những ngày cuối tuần thật vui vẻ cùng gia đình anh nhé.

      Xóa
  11. MC chỉ sang thăm em và chúc em tối thứ 3 thật ngọt ngào
    (Lần sau đọc bài viết nhé... hihi......)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. anh Minh Châu bận bịu mà còn tranh thủ thăm mọi người dzậy là vui rùi.
      À, em nghe anh giảng cho em vụ án Cát Tường, em thật sự...quá bức xúc. Nếu kẻ ác noi gường này, mai mốt có giết ai ráng đem vô ....máy xy sinh tố phi tang như tên ấy để công an không tìm được xác , thì thay vì tử hình giờ cùng lắm chỉ ....10 năm , chưa kể ở tù mà cải tạo, lo lót cho tốt , cộng thêm vài đợt ân xá nữa ... biết đâu ở vài năm rồi được ra ( mà chắc chắn là vậy ).
      Luật quá sơ hở ...chỉ toàn nắm kẻ có tóc , còn trọc đầu thì...chịu, pó tay

      Xóa
  12. Buồn thay cho số phận của nó .đã một lần bị lừa dối rồi lại một lần nữa . Rồi số phận của Nó sẽ đi về đâu ......con đường phía trước đối với Nó còn rất rất dài . rồi số phận của mấy bé sẽ ra sao ......
    Sang thăm thùy chút rồi dìa , Chúc Thùy buổi tối thật vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai đó nói số phận của một ai đó, ngoài ý trời, còn tùy thuộc vào môi trường sống, tính cách của người ấy...Trong một gia đình như thế, nếu không có suy nghĩ, cứ ai sao mình dzậy, ai làm bậy mình làm theo thì...chắc chắn, kết cục sẽ là như vậy thôi, không biết mai này còn dẫn tới hệ lụy nào khác nữa anh hén ?!
      Cảm ơn anh, mong anh cũng thật vui , cho em ...vui hé với. hì hì

      Xóa
  13. Chủ đề ruột của thùy, những mảnh đời điêu linh! Ít ra cũng phải có một ai đó nói giùm họ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tại em buồn quá, nên kể chuyện người ta cho đỡ buồn. còn chuyện mình ...viết hổng ra chị ui. hic hic hic

      Xóa
  14. Nắng có còn vương? một sự thật không thể đẹp như mơ phải không Thùy...
    Thật buồn cho số phận những con người gặp nghịch cảnh đeo đuổi... lối thoát nào cho nhỏ Gái đây?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là mình đã làm cho chuyện dễ thở hơn rùi. Chứ nếu bê nguyên hiện trạng thực tế quăng vào, cái tàn nhẫn còn hơn vậy nhiều. Nhưng dù sao, cũng hy vọng, cuối con đường sẽ có một bàn tay chờ đợi bất kỳ ai. Chỉ hy vọng, nhỏ Gái còn sức để đi tới cuối con đường. Hy vọng sẽ có một bàn tay chờ nhỏ...mà không bỏ nhỏ đi trước khi nhỏ tới....

      Xóa
  15. Tui đọc những câu chuyện của bà viết .Mỗi một câu chuyện là một số phận cuả ai đó ,đọc mà thương .Có lẽ tui chưa từng đi ra ngoài xã hội nhiều ,sống trong sự bảo bọc của gia đình nên tui không hình dung ra những cảnh khổ đến vậy .
    Hôm nay tui đi làm về sớm ,nhào dô coi bà có nhoi nhoi gì không .Thấy bà viết bài cho tui đọc ké vậy là tui an tâm rồi .Mạnh khoẻ luôn nghen bà Thuỳ .
    Bisousssss Thuỳ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. trông chuyện người rùi ngẫm chuyện mình, tại nhiều chuyện quá nên...kể hoài hổng hết.

      Thấy bà chia sẻ tâm tư tình củm của bà, thiệt lòng, tui hổng biết nói gì với và hết
      .
      Tui khác bà. Tui thương thì thương thật lòng tui, dù có thành hay không, tui vẫn không bao giờ ghét người tui đã từng thương cả. Nhưng khi tui nhận ra rằng, tình thương của mình không được người ta trân trọng như mình nghĩ ( hay mình kỳ vọng ), tui lại thấy lòng thanh thản cực kỳ. Ừ thì nhớ có nhớ đó, thương có thương đó, nhưng thôi, không đợi, không mong, không chờ, không níu kéo gì nữa cả. mọi việc đều có duyên của nó . Duyên hết , người đi cũng lẽ thường mà bà hén.

      Buông bỏ đi bà ui, cho nhẹ lòng mình . tui và bà, tụi mình còn vì con tụi mình nữa. Mình vui con mình mới vui, mình khỏe thì mới có sức lo cho con mình chứ. Đừng khóc, đừng buồn vì những người không trân trọng, luôn chà đạp tình cảm của bà như vậy. Cố lên bà nha !

      Xóa
  16. Câu chuyện lột tả hết những ngóc ngách của cuộc đời nghèo khó vô học, phơi bày sự trần trụi , số phận của những kẻ nghèo hèn. Không thể hình dung nỗi những loại người như mụ Tám và những kẻ có liên quan. Có lẽ họ chỉ là số ít trong những kẻ nghèo hèn!!!
    (mụ Tám chứ không phải là em Tám nha)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sài gòn mình không phải chỗ nào cũng văn minh, hoa lệ . Anh sống ở khu trung tâm, môi trường làm việc, môi trường sống không gần những người như thế. còn em, ở khu lao động, xung quanh em, chuyện này đầy và bình thường như cơm bữa. Thậm chí, mức độ trần trụi ở thực tế còn tệ hại hơn nhiều so với những gì em kể lại.
      Và họ đúng là người nghèo + hèn. Chứ có những cũng nghèo nhưng không hèn như vậy.
      Em Tám hum nay vài chục năm sau cũng là....mụ Tám thui. Ai cũng phải già mà Thầy kiên hén. hì hì

      Xóa
  17. vẫn những số phận, những con người tầng lớp lao động với những vòng xoay nghiệt ngã của cuộc sống...
    biết bao giờ...
    Nhạc buồn quá em ạ.
    Sao anh không nhận được mail báo bài mới của em như mọi khi vậy ? Tình cờ ghé qua mới biết em có viết bài mới.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ vì họ buồn, vì họ tạp nham, vì họ nhiều chuyện nên em mới có chuyện để kể. chứ sạch sẽ, chỉnh chu, mọi thứ đều trên cả tuyệt vời thì có gì đâu mà nói nữa anh hén ?
      em cũng không biết sao ông gu gồ này ổng dìm em nát hét dzậy nữa. Hì hì
      anh biết vi tính em dở mà, có biết chơi chiêu độc gì đâu à ? :))

      Xóa
  18. Khổ cho cô gái cứ tin vào những lời đường mật rót ra trong lúc yêu đương!

    Những nhân vật cùng khổ trong cuộc sống này hiện lên thật sinh động dưới ngòi bút của em! Sang thăm em chúc em luôn khỏe và vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chừng nào trời còn sinh đàn ông đểu cáng, thì phụ nữ còn bị gạt dài dài chị hén.
      dù thông minh, học cao , giỏi giang tới dốt nát đi nữa, vẫn cứ bị gạt như thường khi trót yêu, trót tin, trót thương mất rồi.
      Em cũng mong chị cùng cả nhà mình luôn bình an, vui vẻ hoài loài lun. hì hì

      Xóa
  19. Tất cả là vui thôi chứ không có ý gì đâu VĐT à. NaNo vẫn rất quý và trân trọng tình cảm của bạn qua các cmt,và vấn rất thích đọc các Entry của bạn. Rất mongcó ngày đựợc gựp mạt tại HN.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, biết anh không giận là tốt rồi. Tại em sợ em hay nói linh tinh, vô tình làm anh không vui thui. Thui, mai mốt em có nói gì sai, anh chín bỏ làm mười, xí xóa dùm em nhé. hì hì
      Em cũng đang mong hè này sắp xếp được công việc để ra Bắc một lần cho biết. hy vọng, sẽ có ngày làm phiền anh Nano ngoài đó, cho anh...nhức đầu chơi. Hì hì

      Xóa
  20. Qua nhà THUỲ để chămlê biết thêm Cuộc sống không chỉ có tiếng cười đâu !,
    Năng ơi! hay cho em một ngày chỉ... “chỉ hôm nay thôi em mới như thế này, còn ngày mai em sẽ khác!”........

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, dẫu nắng hay mưa, tui cũng...sợ hết bà ui. Một ngày thì có để làm gì ? Chẳng thà không cóp. Tui nghĩ vậy á.

      Mấy hum không qua nàh bà được, mạng cứ báo lỗi 404 gì đó. thấy bà sang mà bò snag bà là bó tay. Ông mạng này lựu đạn quá bà hén !

      Xóa
    2. hiiii! tám ác quá hà "xin cho em tui một ngày"...để ngày mai em khôn hơn tám cũng hong chịu, hiii

      ờ tám hé gian hồ hiểm ác không bằng mạng lang thất thường

      Xóa
  21. Thật tinh tế và thẩm đau !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật ngắn nhưng ...cười hoài vì vui nè anh ui ! :)

      Xóa
  22. Tám viết bài nào cũng đau đáu một nỗi niềm -Những mảnh cuộc đời em nhỉ -Thật đáng để suy nghĩ đó em
    Chiều vui nhe -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì có bao nhiêu tâm tư tình củm em quăng vô đó hết rùi Ca ui.
      bình an thật nhiều Ca nghen !

      Xóa
  23. Sang đông nên hết nắng vương rồi em ơi !
    Chúc Có khi nào luôn mạnh khỏe, vui vẻ nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bởi trời sang đông Sài gòn ...lạnh lắm., nên em cần , cần lắm ...nắng anh Phó uiiiiiii
      hì hì

      Xóa
  24. Sang thăm em, chúc em chiều thứ 5 thật vui và tối ngọt ngào hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Minh Châu luôn quan tâm mọi người như thế. Anh cũng vậy nha.

      Xóa
  25. xem xong sao buồn buồn hà, rủ tám đi nhậu nè ..hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám đang ...hổng dzui, đi nhậu, lỡ Tám khóc, trôi luôn chú Bata á ! nmghe sợ chưa ! hic hic

      Xóa
  26. Truyện em viết hay quá. Viết cứ tưng tưng nhưng tâm lý nhân vật thật sâu sắc, nhiều chi tiết được so sánh ví von liên tưởng nên càng đậm nét. Rất giống phong cách viết của Nam Cao, đôi lúc tản mạn như ko có cốt truyện nhưng lại cô đọng, khiến người đọc rất thích, ko những thế,học được rất nhiều điều từ trong truyện.
    Nó khẽ vuốt vuốt những ngón tay gầy guộc của mình. Từng con nắng tí tách luồn qua kẽ tay, vỡ vội xuống mặt đường không vướng víu. Sao lại thế hả trời ? Nó ...nắm kỹ lắm mà, nó giữ chặt lắm mà....

    Ờ hén, nắng của trời mà, có phải của riêng nó đâu. Vậy mà, nó cứ ngỡ... nắng của riêng mình. Buồn cười thật...


    Nó thả nụ cười vô hồn vào khoảng không lồng lộng. Nụ cười không bật thành tiếng, nhẹ nhàng vỡ vụn trên bờ môi nứt nẻ vương đầy nắng, chầm chậm loang đi, loang đi ...

    Ba đoạn văn kết trên đây như là một bài thơ trữ tình phảng phất triết lý nhân sinh!...
    Chúc em vui khỏe và có thêm nhiều bài viết hay nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn lời chia sẻ rất ưu ái của anh dành cho em.
      thật ra, mỗi chuyện em kể, điều là những gì có thật trong cuộc sống quanh em, dù hơi trần trụi, nhưng đời thực là vậy, không giống phim Hàn hay tiểu thuyết, luôn cho con người ta mơ mộng.
      Hôm nay cũng là sinh nhật của anh phải không ? Cho em được gởi đến anh mọi lời chúc tốt đẹp nhất và có một ngày sinh nhật đầy ý nghĩa bên cạnh những người thân yêu của anh nhé.

      Xóa
  27. Ui, CKN viết hay quá, khi nào đạt giải Nobel thì chia LB 50% nghen, hihi...
    Ngày mới ngọt ngào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À, LB có bổ sung vào entry 485 như sau:
      Và trên thực tế, bạn Nguyễn Thu có bình cho bạn Võ Đan Thùy như sau: 'Trong tình yêu vương lắm điều đau khổ, nhưng thà rằng quên đi đau khổ để có được lần yêu… Một mụ Tám cơm, áo, gạo, tiền trần trụi. Một Gái non tơ chỉ biết yêu và muốn được yêu, đúng với bản chất của tuổi trăng tròn không vứt bỏ'.
      Cám ơn anh NT và muội VDT nghen.

      Xóa
    2. Anh Lá Bàng đứng ra tổ chức giải đi, rùi em nộp đơn, em nhận bà kon dí anh, để anh ...chia giải cho em. Quyết định dzậy đi nha ! anh hén .

      Anh đó nha, cứ hay cho em đu dây điện, làm dzậy là ...hại chít em gái roài á.
      Chọc anh tí thui, vui, khỏe mạnh thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
  28. Sao văn của em hay quá, chị cứ ngỡ như đang đọc những truyện của Nam Cao vậy
    Chúc em luôn có nhiều bài hay cho chị được đọc nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị ưu ái mà khen em như vậy, em vui lắm, chỉ cần chị chịu đọc, chịu chia sẻ cùng em là em vui rùi, còn cụ Nam Cao thì em có xách dép chạy theo đến hết đời chắc cũng...hổng có cửa bon chen. Hì hì
      Ui chị ơi, sao em vào nhà chị không được ? Mấy ngày nay rồi . Mạng cứ báo lỗi 404 gì đó. Một số nhà khác cũng bị vậy. Mạng kỳ ghê chị hén.
      Chcu1 chị cùng gia đình thật nhiều niềm vui chị nhé.

      Xóa
  29. Đến thăm em, chúc em những ngày nghỉ cuối tuần thật vui và nồng nàn hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Minh Châu. Mong anh cũng luôn bình an anh nhé.

      Xóa
  30. Còn nó, sao bị rồi mà vẫn cứ như con cừu non ngơ ngác, vẫn cứ tin rằng...những gì đàn ông nói là thật, mà quên rằng, với không ít đàn ông, lời hứa cùng bạn bè, công việc nặng tựa ngàn cân, nhưng hứa với người phụ nữ của mình, dù chỉ qua đường như nó, thì chẳng khác nào món trang sức rẻ tiền, cho thêm phần lung linh, có cũng được , không có cũng chẳng sao . Chẳng có ý nghĩa gì với họ cả. Nó không thể tin rằng, trong tình yêu, bên cạnh những ngọt ngào hứa hẹn, luôn chực sẵn những chiếc bẫy êm ái , mà những con mồi như nó đến khi sập bẫy, bị bẫy cắt nát chân ra rồi, vẫn cứ tin, cứ mơ, cứ mong.... là người ta không cố tình, người ta chỉ vô ý. Hay để ru lòng, tự huyễn hoặc , đổ lỗi cho...ông Trời

    Nghe xót xa quá e gái ạ, số phận đàn bà thật mỏng...Thương cho kiếp người. E gái của chị viết hay lắm, đi vào lòng người đọc...Một ngày nào đó, những mẩu chuyển thế này đóng thành quyển và dc xuất bản, nhớ tặng chị một cuốn nha bé. hiihi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đàn bà thì...vậy thôi chị ạ. Dẫu mạnh mẽ tới đâu cũng cần , cũng khao khát một bờ vai cho mình tựa nương cả. Có lẽ vì yêu bằng cả trái tim, mà con tim thì không có mắt, nên bị lừa hoài cũng là chuyện bình thường thui chị hén.
      Ui trùi, chị chịu đọc là nhất em rùi, chứ còn in sách hả, chắc ...đá tảng ném em quá. Thui, cho em an bình ngồi yên ở đây tám chuyện sướng hơn. hì hì
      Sắp hết năm rồi, mau quá chị Vi hén.

      Xóa
  31. Lời hay bác Nano cũng đã nói rồi, thêm một ý là Em viết thế mấy bác trai trong blog này buồn chết còn gì :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái này là em thấy sao, kể vậy thui chị ui. Chứ em tin ở làng blog, phần tử " độc thủ đại hiệp " ....chỉ là con số nhỏ, mong sao là không có. Nói thì nói vậy, chứ em tin, đàn ông tốt vẫn bao la bát ngát mà chị hén ! hì hì

      Xóa
  32. Trời ơi là trời, truyện chị Tám mà không nhanh đi xuất bản thì liệu một nửa của 8 tỉ người này có phải kiểu "lỡ dại" như con nai vàng ngơ ngác bị "dụ dỗ" mà vẫn nom tin không hỡi thiên hạ? Oài, nói vậy chứ chắc tại do phụ nữ yêu bằng tai mà, dễ gì không bị dụ khi được rót mật vào, trừ những đứa đã bị miễn dịch hẳn. :D
    Ngẫm cũng buồn, đàn ông có thể "uy tín" với đối tác, với vân vân người, thế nhưng với phụ nữ lại như gió thoảng. Tin mình cho nó lành, chị Tám nhờ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, biết tin đàn ông là coi như đang tự mình chơi trò may rủi . nhưng thui, có cái để tin vẫn hơn ( với điều kiện là tin có chọn lọc chứ đừng đụng ai cũng tin thì ....bị chém chít là chuyện đương nhiên rùi ) .
      Thui thì có ai hứa với mình, để mình hy vọng một ngày nào đó lời hứa sẽ được thực hiện, một năm không được thì hai năm, năm năm ...hay đến trước khi chết sẽ được. Nghĩ vậy đi cho nó vui. Hì hì

      Xóa
    2. Ế, Em chính là bằng chứng sống đây, chờ dài cả cổ với bao lời hứa gió bay đây...nên em là như kiểu bị mắc chứng bệnh đa nghi thái quá sau một trận buồn tơi tả kaka. Trò chơi may rủi đấy em không chơi nữa đâu, trừ khi có ai cỡ Charan (nam chính phim Thần Thoại) thì em suy nghĩ lại, giống như chị Tám cũng chờ anh Jang mềnh :))

      Xóa
    3. Ế hả ? Em mà mún ế cũng hơi bị khó nha Camen !

      Hổng phải là Tám tự tin, hay tự tôn, nhưng thiệt sự là chị em mình, tuy hổng thuộc hàng tài năng xuất sắc, sắc đẹp lợi hại gì, nhưng tụi mình cũng...đâu đến nỗi nào, dù sao cũng còn...torng hạn sử dụng mừ. híc híc

      Ừ, chắc là...chị nợ Jang, nên thích chờ thui, chứ có ai ép mình chờ đâu. hì hì

      Mà công nhận, nhạc phim thần thoại hơi bị hay Camen hén

      Xóa
  33. Tưởng em khóa của rồi -vậy mà hôm nay vẫn nhảy vô được -hihi....chúc thứ bảy ngọt ngào nhé -Tmá ơi -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có mỗi cái chòi lá te tua xơ mướp này, em khóa cửa làm gì hả trời ? Có mời ăn trộm cũng hổng vô mà hốt hàng nữa kìa Ca uiiiii

      Xóa
  34. mọi ngóc ngách cuộc đời đều bị em bươi ra ráo trọi, bọn đàn ông hết cửa. sang thăm em, chúc em chiều bình an nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, anh Mẫn làm như em nhiều chiện lém á. Cái nì là tại mấy ông sao thì em kể lại dzậy thui hà. Đàn ông tốt như anh Mẫn, muốn vào cửa nào, nhà ai mà chẳng được nè. Cứ đường đường chính chính vào ngồi bàn giữa, chủ nhà thế nào cũng rót trà mời anh thui mừ. Yên tâm anh hén !
      Thêm một ngày vui anh nhé.

      Xóa
  35. Vào thăm cái nắng của em nè. Hôm nay chủ nhật SG nắng cũng thật đẹp em ah, nhưng lòng người thì lại buồn.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sài Gòn thì nắng, mà lòng người thì mưa, nên chả thấy nắng đâu chị ui.
      Mấy hôm gờ SG mình cũng lành lạnh rùi chị hén. Sắp noel rồi mà...

      Xóa

  36. Bru thiệt thích những câu:

    Mừng vì cái gì mà chính bản thân nó cũng không hiểu.Đời con gái của nó cũng ra đi nhẹ tênh như tiếng cười của mụ. Chả vướng bận gì.

    Tình yêu là thứ gì đó rất mơ hồ với mụ. Ờ, mà cần gì yêu. Cứ thích là vật nhau ra cho tơi tả, cần gì phải yêu đương chi cho thêm rắm rối.

    Cái nghèo nó cột tay, cột chân, cột luôn cả suy nghĩ , khiến con người ta trở nên bần tiện như vậy đó.
    Giá như nó đi ..làm gái đi, biết đâu còn mang tiền về nuôi được cả nhà, còn moi được tiền mấy thằng ham của lạ. Còn đằng này, tiền một cắc chả thấy, toàn ôm những lời hứa hẹn cưới xin mà đem thân mình ra đãi thằng đó ăn miễn phí .
    Nó khẽ vuốt vuốt những ngón tay gầy guộc của mình. Từng con nắng tí tách luồn qua kẽ tay, vỡ vội xuống mặt đường không vướng víu. Sao lại thế hả trời ? Nó ...nắm kỹ lắm mà, nó giữ chặt lắm mà....
    Ờ hén, nắng của trời mà, có phải của riêng nó đâu.
    Nó thả nụ cười vô hồn vào khoảng không lồng lộng. Nụ cười không bật thành tiếng, nhẹ nhàng vỡ vụn trên bờ môi nứt nẻ vương đầy nắng, chầm chậm loang đi, loang đi ...


    Thùy ơi.
    Ước j Bru cung viết dược những câu hay như thế này thì thích bít mấy...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại anh Bru hổng có thời gian để viết. Chứ anh Bru mà rảnh rỗi sanh nông nỗi như em, anh viết còn chít người hơn nữa á. hì hì

      Cho em gởi lời thăm chị Cúc Tiên và Bảo Bảo anh Bru nhé. Rất mong ngày đoàn tụ, vui vẻ của gia đình anh chị đấy !

      Xóa
  37. Bài viết rất hay , rất thực với cuộc sống hiện tại ... sự dại dột , dễ tin của các cô gái mới lớn thường là ở những vùng nông thôn , hẻo lánh ...đọc mà thấy xót xa cho phận đàn bà em nhỉ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện ở Sài gòn , trong mấy khu lao động vùng ven như Bình Chánh, Thủ Đức, Hốc Môn, Củ Chi... thì không thua gì chuyện ở vùng sâu vùng xa í chị nhỉ !
      Dân ở đó phức tạp, đủ mọi thành phần, có người lương thiện, cũng không ít kẻ trời ơi, lắm tay trọc phú làm giàu nhờ bán đất...và bao la những cô gái ngu ngơ như nhỏ Gái đây.
      Chỉ là một phần của cuộc sống thôi. Nhưng dù sao, vẫn còn những người đàn ông tốt mà chị hén - điển hình là ông xã nhà chị iu nè ! hì hì

      Xóa
    2. Hehe ...cảm ơn em nhiều nhen Thùy ui ...ông xã chị mà đọc và hiểu tiếng việt qua com của em ...chắc cái mũi của ổng nỡ phình thật to đấy !!!

      Xóa
    3. Em nói thiệt mừ, có người chồng tốt bên cạnh, nhiều khi bất đồng quan điểm là chuyện không thể tránh khỏi rồi, nhưng mỗi người dung hòa một tí, lâu lâu cãi nhau một chút, cũng vui chị hén.
      Bữa nay thấy chị lên đây em mừng rùi. Mấy hôm qua nhà chị im im tự dưng cũng...lo lo. vô duyên ghê chị hén. hì hì

      Xóa
  38. Thùy có trồng hoa nguyệt quế không? Hoa này thơm lắm lại thường xuyên nở. Nếu bạn có thói quen ngắm hoa vào buổi sáng thì nên trồng một cây. Hẳn là sẽ dễ chịu lắm đấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình cũng trồng một cây, thích nhất là những đêm lạnh, nghe hương nồng nàn vấn vít...

      Xóa
    2. Nhà mình có 3 cây Yên Vũ ui, mà chít hết 1 cây roài. hic hic
      Công nhận, hum nào tâm trạng không tốt, ôm ca cà phê ra sân ngồi, nhìn trời nhìn đất, rồi cái hương nguyệt quế, hương lài thoang thoảng thì...tự dưng cũng thấy lòng bình an , dễ chịu hẳn đi.
      À, Vũ có biết hao dạ lý hương không ? Những chùm hoa màu trắng xanh xao, bé tí ti, nhưng trong đêm thì...đi từ đầu ngõ cách cả chục mét đã nghe hương thơm ngào ngạt của nó. Mình thích hoa này, hồi đó, còn ngắt nó ép vào vở. Rất đẹp á.


      Đùng là chị em mình tư tưởng lớn gặp nhau vụ hoa cỏ này rùi chị Vi hén !

      Xóa