Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Ngày nắng theo trời

 " Muôn loài nào khác chi ta....  " 


e ! Ọe !

Nâu co người lại, bụng nó thắt từng cơn, tống mớ thức ăn vừa ngấu nghiến ban nãy. Nó thở dốc từng hồi mệt lả. Nôn sạch cả rồi. Bụng vẫn lâm râm . Nó lếch thếch bước ra sân, nằm bẹp xuống , mắt nhắm nghiền. Nó cảm thấy mệt. Hình như có gì đó khác lạ trong người nó ... Nó bắt đầu  vừa mừng, vừa lo, mơ hồ sờ sợ .   Sợ cái gì nó cũng không biết nữa.

- Trời ơi ! Cái con mắc dịch này .  Mới sáng mà mày  ói đầy nhà thế này ? Gớm quá đi !

Tiếng mụ Tám hét toáng lên làm nó giật bắn cả người , cụp tai, chui tọt xuống bàn đá. Mắt len lén ngó mụ  với gương mặt đỏ cóng, tay lăm lăm cán chổi. Hình như...nó vừa làm sai chuyện gì thì phải. Nó im thin thít, thấp thỏm chờ đợi. Chết nó rồi. Nhìn mụ  lụi đụi vừa xịt vòi nước, vừa quét khí thế, miệng không thôi xỉa xói,  nó sợ.  Nó rúc người lại, nằm ép sát vào chân bàn, không dám nhúc nhích. Mụ vừa  dọn  bãi chiến trường của nó, vừa làu bàu chửi rủa. Mụ chửi ác lắm. Mụ lôi cả bao nhiêu lần nó lỡ dại quên nhớ, mụ mang ra hết. Mụ hài tội nó cả buổi. Chửi chán, mụ lẹp xẹp bỏ vào nhà, không quên quăng cho nó cái nhìn dao cạo . 

Nâu biết nó sai rồi, chỉ tại cơn  nôn nhanh quá, nó  không kịp chạy ra sân thôi mà... Nó len lén liếc vào nhà , tự dưng nó thấy...tủi thân chi lạ. Ước gì giờ này có anh Đen ở đây thì hay biết mấy. Chẳng để làm gì hết. nó chỉ muốn rúc đầu vào người anh thôi, nghe cái hơi thở âm ấm bên tai, nghe anh nói với nó : " Không sao đâu mà ! chuyện nhỏ thôi mà ! ". Đấy, anh lúc nào cũng vậy . Chuyện gì nó nghĩ to đùng đùng, kể anh nghe, anh khì khì, vậy là  ...nhẹ tưng thôi. Nó gối đầu lên chân,  nằm lim dim nhớ. Ờ hén, mới đó mà cả năm trôi qua hồi nào hổng hay. Lúc  mụ Tám mang nó về, nó còn bé xíu , gầy teo, hom hem bịnh suốt . Nó nhớ khi đó anh Đen vạm vỡ, to cao lắm.  Mỗi lần được thả  ra ngoài, nó  hay sang vạt cỏ bên khu đất trống cạnh nhà, chạy lòng vòng . Mà kỳ ghê, lần nào vừa thấy cái mặt nó ló ra, anh Đen cứ hùng hổ lao ra cắn . Nó không hiểu sao anh Đen lại ghét nó đến thế. Nó sợ anh chết khiếp đi được.  Sợ vậy đó, nhưng  khi vào nhà, nó lại cứ mon men ra sát bờ rào, dõi mắt ...nhìn trộm anh. Cái dáng  anh thong thả bước trên con hẻm , bộ lông đen quắc lên dưới nắng, gương mặt câng câng lạnh băng, trông thật kiêu hãnh gì đâu  ! Nó ước, ước gì mai này nó lớn lên,... Mà thôi, mắc cỡ chết đi. Con gái con đứa chi mà lại thế chứ ! 

Nâu dàu dàu trong lòng, chỉ mong đến khi trời sụp nắng hẳn thôi. Nó nhớ anh Đen . Nó thèm  dúi mõm  vào người anh, thỏ thẹt nói với anh...cái bụng nó lạ lắm. Hình như ...Ui chao ! Nó phải khoe với anh thôi.  Nó tin chắc là ...chuyện vui rồi. Bất giác, nó rộn rã khi nghĩ đến hình ảnh đàn con ủn ỉn, ú nu, đen trùi trũi, lon ton chạy theo sau lưng nó. Rồi bọn chúng ẳng ẳng, nhao nhao, đứa chồm kéo tai, đứa cạp chân ,đứa măm măm vào cổ ba chúng... Anh sẽ nhăn mặt, sẽ giả vờ đau, lăn qua, nhào lại, quơ mấy cái chân chỏng cả lên trời, kêu oai oái... Ôi chao ! Chắc...vui lắm hén !  Nó bật cười khoái chí với tưởng tượng dở hơi của mình. Ờ , mà đàn bà như nó, có mơ gì đâu ngoài một mái ấm, một bờ vai , những đứa con xinh xắn chớ. Bao nhiêu đó thôi là đã đủ mãn nguyện rồi. Nó trôi dần dần, trôi dần vào giấc mơ đầy màu sắc hạnh phúc, nhỏn nhoẻn  cười  , phơ phơ...

 Tin ! Tin ! tin ! Tin...

Nó choàng tỉnh  bởi tiếng còi xe rát cả con ngõ nhỏ. Nó bật dậy, chồm ra cửa, nghếch mõm nghe ngóng. Con ngõ nhỏ vàng ong óng dưới màu nắng rực rỡ , sóng sánh  như mật.  Ngày nắng hiếm hoi giữa mùa mưa bão . Mấy hôm rồi trời mưa dầm dề, đêm nào  nó cũng lạnh cóng, co ro ngoài sân, nghe gió rít từng hồi giật tàn cây răng rắc đến hãi. Lạnh, lạnh lắm. Nước bấu lấy từng thớ thịt mà giật đến nhói cả chân lông. Nó ghét mưa, chỉ thích nắng thôi. Giá như, ngày nào trời cũng thơm phức , nóng sốt như thế này thì sướng biết mấy.    Ngó chán, nó uể oải  duỗi hai chân  . Ui cha ! Sướng ghê vậy đó. Nó liếm cái mồm khô khốc của mình, miệng buồn buồn. Nó chúi mũi hít hít vào các góc chậu quanh sân, bắt đầu sục sạo. Ây dà ! Chợt nhận ra cái gì đó đang di chuyển khêu gợi cặp mắt ẩm ươn của nó, nó chồm thẳng dậy, chụp lấy.  Ui ! Đâu mất rồi ?  Mới thấy đấy mà ! Nó không cam tâm. Sao lại lũi trốn ngay trước  mũi nó được chớ ? Cái này anh Đen của nó chộp một phát là dính ngay cho coi. Nó tệ ghê.  Nghĩ thế, nó bèn cào lấy cào để, quyết moi cho bằng được vật thể lạ ấy. Mớ vỏ đậu phộng bay tứ tung. Vật lạ ấy cứ lủi như có phép tàng hình . Nó điên tiết, nó càng cào nhanh hơn nữa . Bặt !  Mớ rễ trắng hếu gãy vụn  sau  những đường cào rõ ngọt của nó.  Vật lạ ấy càng có kẻ hở chui tọt sau mớ rễ. Nó càng điên tiết. Nó ghét lũ phá hoại này cứ ngang nhiên bò ngang mặt nó. Nó vừa gầm gừ dọa nạt, vừa xới tung cả lên. Xoảng ! Cái chậu ngã nhào xuống đất. Vỡ tan tành....

Mụ Tám phát điên lên , trừng mắt như muốn...xé xác nó ra .  Mẹ nó, còn gì là chậu lan  mụ dày công chăm nữa. Nhìn đài hoa đang đơm nụ, chưa kịp nở , gãy vụn, mụ thèm...giết nó quá đi mất.  Người ta nuôi chó giữ nhà, còn mụ, không biết phước  phần gì, lôi về nhà toàn thứ...phá  hoại gì đâu đó . Mụ chịu hết nỗi rồi. Thân già mụ , mụ lo còn chưa xong, tính kiếm nuôi con chó cho nhà cửa bớt trống vắng... Ai ngờ, báo hại mụ.. Mấy lần con Nâu phá quá, mụ bực, gọi người ta cho. Người ta tới, thấy Nâu  nhe hàm răng nhọn hoắc, gầm gừ chực nhảy xổ vào người họ , mặc cho mụ quát khản cổ,  họ sợ quá, chả thèm lấy nữa, vọt mất.  Vậy là mụ lại è cổ ra nuôi.

Nhưng lần này mụ ức. Mụ nhất định phải bán nó thôi. Cho người ta không lấy, mà có lấy thì họ cũng bán, cũng thịt nó , chi bằng mụ bán gỡ gạt lại chút đỉnh tiền mụ bỏ ra mua nó chớ. Xe mua chó cứ chạy ra chạy vô ngõ rầm rầm, ngày nào mà chả có. Mụ quyết định rồi. Nói là làm ngay. Tính mụ xưa nay vẫn vậy. 

Con nắng cuối ngày xiên xiên hắt mình vắt qua dãy tường nhà trước mặt. Nâu biết chiều đã về rồi. Ngày nào cũng vậy, cứ nhìn bờ tường hăng hắt nắng loang lỗ,  là nó biết nó sắp được gặp anh Đen. Nó lẳng quẳng chạy ra chạy vào, cào cửa ầm ĩ cho mụ Tám hay là đã đến giờ cho nó ra ngoài . Nó nôn nao suốt từ sáng tới giờ mà. Nó biết anh Đen đang đợi nó.

- Em !
- Em ơi !

Tiếng anh Đen gọi. Nó  quay đầu lại , lao nhanh ra cửa. Mừng ghê ! Đang nhớ anh gần chết đây ! Nó chồm cả hai chân lên thành cửa, rên rĩ, nũng nịu dụi mõm vào gương mặt xương của anh. Đôi mắt đen láy, ươn ướt đến tội. Anh Đen âu yếm liếm lấy liếm để  lên mắt nó, mõm nó, má nó , hai chân anh bấu chặt lấy tay nó. Cánh cửa run bần bật. Chao ôi ! Nó chỉ muốn được  anh Đen ôm vào lòng  , không mong gì hơn nữa. Yêu nhau đến vậy,  có xa xôi gì đâu, sờ sờ trước mặt ,  vậy mà ...cũng không thể gần nhau được. Khó chịu quá đi ! Nó dấm dứ giận dỗi càu nhàu, trách anh Đen sáng giờ chẳng biết ở đâu sao không gọi nó. Nó dỗi thế nào, anh cũng nhẫn nại, xoa xoa nỗi hờn tủi rất  đàn bà ,  khiến lòng nó cũng hả hê lắm. Hai đứa cứ đứng rúc ra rúc rích mãi đến khi có tiếng còi xe inh ỏi từ xe, tiếng  loa rao hãi hùng nhất mà cả anh Đen và nó đều căm ghét . Mỗi lần tiếng rao ấy xuất hiện, là cả  xóm nhỏ của nó nhao nhao, rần rần cả lên. Anh Đen rục chân , lao chồm theo cái xe vụt qua, sủa inh ỏi. Nó hùa theo , õm tỏi . Mụ Tám lẹp xẹp xỏ dép, chạy ra cổng, vẫy tay í ới : 

- Ơi ! Bán chó ! 

Gã mua chó quay đầu xe lại, thắng kịt trước nhà, nhe hàm răng vàng xỉn , cười híp mắt. Một linh cảm mơ hồ, nó sợ. Chưa bao giờ nó cảm giác sợ hãi như thế này. Nó chui sâu vào kẹt ghế, mồm không thôi dọa nạt.  Nó sợ, sợ lắm, nhưng vẫn cố gân cổ lên gào, quắc mắt nhìn chầm chầm, vào gã lái.  Anh Đen  đứng ngoài cổng , chồm sủa rát cả ngõ. Rất nhanh, gã lái móc  trên yên xe ra chiếc bao to đùng, cùng cái cây có quấn cọng thòng lọng ở đầu , lừ lừ tiến về phía nó.  Mụ Tám xề xòa, gọi nó : 

- Nâu ! Nâu ! Ra đây đi ! Nâu !

Nó ngó mụ. Đôi mắt mụ ươn ướt. Nó biết mụ thương nó mà, sao mụ  lại...  Nó nhìn mụ, ngân ngấn. Mụ ơi ! nó không muốn đi, nó không muốn đi đâu. Nó làm sai chi , mụ la, nó sợ rồi. Nó hứa sẽ không  phá nữa, không nôn bậy nữa đâu mà. Mụ đừng bắt nó đi như vậy nghen mụ.  Mụ xòe bàn tay , nó nhìn đôi mắt mụ đang rưng rưng nhìn nó, nó tin, tin một cách kỳ lạ là mụ sẽ không bao giờ làm hại nó. Ờ, mụ nuôi nó từ hồi nhỏ xíu mà. Mụ tắm cho nó, mụ cho nó ăn, anh Đen ăn hiếp nó ngày xưa, mụ cũng bảo vệ nó mà...  Chắc không đâu, chắc mụ không bán nó đi đâu phải không ?  Nó từ từ liếm nhẹ nhẹ vào tay mụ  dò hỏi . Mụ tần ngần nhìn gã lái đang vồn vã. Gã vội toe toét  :

- Con này giờ chị bán tui mới mua giá đó. Chị coi, mai mốt nó đẻ vài lứa, ốm kinh cho xem. Mà dơ lắm chị ơi ! Hồi đó tui đi mua rẻ được con chó Nhật, không phải thứ này đâu, tui thấy đẹp, tui để lại cho bà chị tui  nuôi. Ai dè chịu hổng thấu, thằng cu ở nhà bả ho miết, nên bả  cũng tống đi đó...

Gã luyên thuyên sợ mụ đổi ý. Gã giục giã. Mụ Tám run run vuốt đầu nó, rì rầm :

- Tao xin lỗi, mày đi đi nha. Mau đầu thai kiếp khác, đừng làm chó nữa, khổ lắm nghen . Tao xin lỗi...

Giọng mụ nghẹn đi. Nó không hiểu hết lời mụ nói. Nhưng nó cảm thấy yên lòng hơn khi  mụ xoa xoa đầu nó, vuốt dọc sống lưng nó. Nó ngoan ngoãn như trẻ nhỏ. Ờ, phải ngoan vậy, mụ mới thương mà không bán nó đi, không bắt nó xa anh Đen của nó. Nó còn chưa kịp khoe với anh Đen về những đứa con của tụi nó . Anh chưa cùng nó vui niềm vui trọn vẹn một gia đình mà. Nó giương đôi mắt đen láy nhìn mụ, chiếc lưỡi đỏ hồng liếm liên tục lên tay mụ như van xin, nài nỉ. Chợt ! Ối !  Cái thòng lọng siết chặt vào cổ nó. Gã lái chỉ chờ có thế thì ra tay trong tích tắc. Cái bao trùm ngay vào người nó gọn hơ, mặc cho nó ra sức quẫy đạp. Nó càng quẫy, cái thòng lọng siết nghẹn vào cổ nó không thở nỗi . Đừng mà ! Sao lại thế  mụ ơi ? Nó ngoan mà, nó không phá nữa đâu mà ! Đừng , đừng bán nó đi mà  mụ ơi  ! Không ! Anh Đen ơi ! Cứu em ! Cứu em ! Cứu con với ! Nó gào thét, quẫy đạp  trong vô vọng.  Tiếng xe bắt đầu tạch tạch nổ máy.   Nó lồng lộn  lên trong hoảng loạn . Nó điên tiết cào đến rách cả da chân  vướng vào khung kẽm  sau yên xe rát buốt. Nó không sợ đau nữa, nó chỉ sợ , sợ từ đây sẽ không còn thấy được anh Đen nữa....Không ! Không ! Nó cố rướn cổ tuyệt vọng.   Nó nghe tiếng anh thở hổn hển chạy sau . Nghe tiếng anh gọi nó rách cả trời . Nghe tiếng anh cào nát cả chiều từng hồi thống thiết trong bất lực . Tiếng anh xa dần, nhỏ dần ....  Rồi lịm hẳn ...

Vậy là xong. Mụ Tám ngồi lặng thinh.  Mặt ngờ nghệch ngó tia nắng cuối ngày sót lại, vất vưởng cố bấu vào  tường . Núm níu. Rồi cũng mất hút về trời. Có gì còn hoài, còn mãi được đâu.  Mụ chép miệng, thở dài, lòng ngăn ngắt  nhớ .   Ờ,  mà thôi, Nâu nó đi  rồi.  Còn đâu ...






54 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. 1, 2 giờ sáng, có ai giành dí ông đâu ?! Ế gần chít lun nè. hic hic hic

      Xóa
  2. Tám nhà mình có bán Nâu thiệt ko dzị? Chắc hư cấu hả? hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám...kêu dô rồi, Còn đoạn kết thì... hức hức hức....

      Xóa
  3. Cái mụ Tám này ác độc quá. Mụ đâu biết rau nào sâu nấy. Dù gì mụ cũng đã mang nó về và nuôi nó lớn, tình cảm đi đâu hết rồi!
    Có nhiều người họ thương chó đến độ quên cả bản thân mình, chính vì thế người ta mới gọi tình bạn chó và người là tình bạn đẹp nhất.
    Hi, nhưng biết làm sao được mụ Tám là người, còn Nâu vẫn là chó. Người đọc đành thương hắn thôi.
    Mới sáng đã đập vào mắt " ọe, ọe..." biết là có điều chẳng lành. Mà đúng như ri...
    Bài hay, tràn đầy cảm xúc. Mất một ly cafe mới đọc hết. Sáng vui đáo để!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ, mụ Tám ác như quỷ á, nên Trời ghét, Trời đày cho bỏ ghét. Bắt mụ ế cả đời, có cho cũng chả ai thèm cho đáng tội mụ.
      Thôi, em cũng măm măm cà phê của em đây. đắng nghét hà.

      Xóa
    2. Có khi món rựa mận bằng thịt của con Nâu nằm trên mâm trước mặt mụ Tám cũng nên!!!!
      Nhưng mà sao Nâu nhập vai hay rứa hè, y như thật.
      Nể , phục Tám quá...

      Xóa
    3. Tám không ăn thịt chó sếp Kiên ui. Cơ mà nếu sếp ăn, thì Tám ngồi cuốn lá mơ phụ sếp nhá. Hì hì

      Xóa
    4. Bàn tay Tám mà cuốn lá mơ thì ngon biết chừng nào anh Kiên nhỉ.

      Xóa
    5. Anh chưa được Tám cuốn cho ăn, nên không biết ngon hay không , Thu Nguyễn ui

      Xóa
    6. Thường mấy thứ tốt mã hay rả đám. Tám thuộc diện đóa á. Coi vậy chứ chả nên thân nên hình gì. Hì hì

      Xóa
  4. Âu cũng là một kiếp ...chó ! Biết nó có hóa kiếp sau khi chết như mong ước của mụ Tám ko?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hy vọng vậy cho nó đỡ day dứt anh hén

      Xóa
    2. Theo thuyết luân hồi thì kiếp chó là kiếp cuối cùng trước khi làm kiếp người. Con Nậu đã đầu thai vào một ai đó rồi, mong sao khi làm người nó luôn được hạnh phúc.

      Xóa
    3. Em cũng không biết làm người có hết khổ hay không nữa. Buồn quá anh ui

      Xóa
  5. CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN cuối cùng của Nâu :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em Tám, hổng phải Tư, không dám mơ vậy đâu Lão ui

      Xóa
  6. Tám Thùy nhân cách hóa ''cái Nâu'' hay lắm rất tình cảm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị My chia sẻ cùng em nhé. Cả nhà mình vui khỏe nghen chị ui

      Xóa
  7. Một giấc mơ đời thường giản dị.Một gia đình với nụ cười con trẻ.Một bờ vai nương tựa,vỗ về và hơi ấm.Nhưng cuộc đời có hò hẹn hạnh phúc với ai đâu,những bất trắc luôn rình rập giáng vào đầu số phận không may.....
    Đoạn kết với những ray rứt cùng nỗi niềm xót thương,quyến luyến,cũng an ủi phần nào cho nhân tính còn sót lại trong con người dâu bể.
    Mình cũng từng đứng nhìn cảnh những con chó bị bắt đi quằn quại.Cũng do điều này mình quyết không bao giờ nuôi chó vì sợ nó xảy ra với mình.
    Chúc bạn hiền nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có người nói rằng chó chẳng qua cũng là con vật, là món thịt ngon. Vậy thôi.
      Mình nhớ hồi mình còn nhỏ xíu, nhà nội mình nghèo lắm. Cái nồi nấu cháo vịt đi bán của nội mình bị thủng , nội không có tiền mua cái mới, cứ vá, cứ hàn lại xài tạm.
      Lần ấy , có ngươi lái chó vào xóm. Họ mua chó đổi lấy xong nồi, và các vật dụng gia đình khác. Nhà nội mình có nuôi 1 con chó. Nó rất ngoan và khôn lắm. Khi người lái bắt hụt nó , nó cắm đầu chạy qua kia kênh sau lưng nhà, nhìn vào nhà tru từng hồi . Thương lắm bạn ui. Ai kêu nó cũng không về, cứ đứng đó mà nhìn nội. Mãi tới khi nội mình ra gọi, nó mới chạy về và.... Mình nhớ hoài ánh mắt như ngấn nước của con chó ấy. Biết về sẽ chết nhưng nó vẫn về.
      Nó đi rồi. Nội mình ôm cái nồi mới mà ngồi khóc . Nội mình dữ lắm, nhưng nhìn nội lúc ấy, thiệt là....
      Mình sợ bạn hiền ui. Nuôi thì ... mà bỏ thì....

      Xóa
  8. Thật tuyệt ! Tuyệt ở chỗ là em đã dùng hình tượng của loài vật và nhân cách hóa chúng để nói lên tâm trạng và cuộc sống của chúng chẳng khác nào loài người ...nhưng có lẽ ở đất nước mình thú nuôi trong nhà luôn mãi mang tiếng là loài động vật ..thế nên chúng sẽ phải gánh chịu số phận của mình ...đọc bài viết của em làm chị lại có ngẫu hứng viết về cuộc sống của các thú nuôi bên đây ...càng nghĩ , càng thương các vật nuôi ở nước mình ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng bít cái gì sinh ra cũng đã có cho riêng mình một phần số. Con người cũng có người còn khổ hơn cả chó nữa. Em mệt mõi quá chị ơi. Tự dưng giờ nghĩ như mấy sư mà hay. Cổng chùa khép, là không cần biết ngoài kia người ta bon chen, giành giật, tranh đấu thế nào nữa, mọi hơn thua đều không còn, yêu thương không chỉ là với riêng người làm tim mình đau nhói nữa....
      Thui, nói linh tinh nữa rùi. Cuôi tuần nữa chị ơi . Thiệt vui , thiệt khỏe chị iu hén

      Xóa
    2. Sao hôm nay em buồn quá vậy hở Thùy ? Thùy ơi , có buồn nhưng đừng lụy em nhé ...làm người ai cũng có nỗi khổ riêng của mình ...có khi càng cười nhiều là càng khổ nhiều khi đêm về ....vì lúc đó họ mới thật sự trở về với chính con người thật của mình ...

      Xóa
    3. Buồn lắm chị, nhưng không nói được, nên cứ âm ỉ hoài. Đau lắm chị ơi. Không ai đánh, không ai chửi, không nghèo khổ gì mà.... Thì lòng, vui thì phải vui cho mọi người xung quanh cùng vui, nhưng... Gần như cả tuần nay em không ngủ được. Mong cho mọi việc chóng qua thui chị hén

      Xóa
  9. Em ạ!
    Phảng phất TÔ HOÀI trong ẻn này. Em của chị viết rất giỏi và mượt. Xúc cảm lan tràn làm trái tim tăng nhịp theo từng đoạn văn của em.
    Đêm ngọt ngào em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị Băng lúc nào cũng động viên em út thế, dù biết mình không xứng, nhưng thú thiệt là ...em khoái mún chít lun. Hì hì
      Em chỉ mong chị của em lúc nào cũng may mắn thui. Cuối tuần vi vu cùng cả nhà thiệt vui chị nha

      Xóa
  10. Em ơi chị thương Nâu mà ứa nước mắt ! Lại còn thương Đen nữa chứ ! Em viết cảm động lắm .Cuối tuần chúc em vui .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều khi con người mình cũng không khác hơn Nâu chị hén . Đâu phải mình muốn là được, cho dù là ước mơ bình dị nhất.
      Thui thì, Nâu đi là xong kiếp này. Mong kiếp sau nó được tròn đầy hơn chị hén.

      Xóa
  11. Ôi, đọc mà ứa nước mắt, nhất là cái đoạn em tả diễn biễn tâm lý của Nâu ấy, từ lúc biết mình khang khác, đến cái mong ngóng, nhớ nhung, rồi cả giận dỗi, rồi cả niềm mong ước rất đỗi..đàn bà. Rồi đến khi tuyệt vọng vì bị bắt đi nữa. Đọc mà thấy thương quá trời thương, hic.
    Sao k có cái kết tươi hơn chứ em gái?
    Cơ mà, đó là cuộc đời, phải k em> Cuộc đời đâu như mình mong ước được...
    Ngày cuối tuần vui cho em nhé, em gái

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng muốn cho nó có một cái kết cổ tích hơn, nhưng rồi, chắc là sẽ không có. vì chắc rồi anh đen kia cũng sẽ bỏ đi, mặc nó một mình bụng mang dạ chửa - để ý thì đúng là đời thật cũng thế mà chị hén. rồi những đứa con nó rứt ruột sinh ra, người ta thích cho ai thì mang đi cho, chả cần biết nó có buồn hay vui...
      thui, nên kết thế nào thì cái kiếp của nó cũng là...tối thui như vậy.
      em buồn ghê á chị Vi uiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  12. Câu chuyện của bạn làm mình ứa nước mắt, nghĩ về tình yêu cũng thấy chạnh lòng. Bạn nói đúng, loài nào cái tình cũng giống hệt nhau, chỉ có con người có cảm nhận được và chịu hiểu không thôi.
    Ngày xưa ở VN mình cũng nuôi 1 con chó đốm cao lớn, 4 mắt, tai cụp bụng thon, chân cao lông mượt. con này rất tinh khôn giống chó săn. Có nó không lo trộm. Nó không ăn bất cứ gì của ai cho ngoài mình, nên không sợ bị đánh bả. Nhưng một hôm ông anh họ mài dao để thịt lợn, thấy nó nhìn lom lom, chỉ có dọa nó 1 câu là "Nhìn gì? mài dao để thịt mày đó" thế là nó dựt xích trốn mất. Cả tháng sau, mình đi xem phim chợt gặp nó lao tới quẩn ở chân, ngồi xuống ôm nó vỗ về bảo nó về vì mình nhớ nó lắm. Cùng lúc đó 1 anh bộ đội huýt sáo gọi, nó chạy theo, mình gọi nó, nó lại quay lại. Sau khi biết nó là chó của mình. Anh ấy kể bữa đó nó lê la gần bếp đơn vị, anh ném cho miếng cơm, cậu chỉ hít rồi bỏ đi, 2 hôm sau đó cứ quẩn ở đó, nhưng nhất định ko ăn, kể cả anh ấy bỏ vào đĩa hẳn hoi. Nhưng tới ngày thứ 3, cu cậu đói lết ra, có vẻ lả, cứ trườn bằng bụng rồi nằm bẹp, mắt lim dim, lông bết bát. Thương quá anh mới lấy ít cơm nóng, trộn tí thức ăn ươn ướt mang lại chỗ nó nằm, ve vuốt dục nó ăn không thì chết đói. Nó hiểu hay sao đó, nên liếm láp thử 1 chút, rồi mạnh dạn ăn hết, từ đó nó ở với anh. Nó khôn lắm, nên không phải xích, nhốt gì cả. Anh ấy cũng yêu nó như mình, nhưng 2 đứa quyết định cho nó tự chọn xem về với ai. Nó chạy quẩn qua quẩn lại rồi quyết định về với mình.
    Nhưng ít tháng sau đó, mình đi tây, cả nhà quyết định giết nó nhưng giấu mình. Hôm đó ba sai mình đi chợ, khi về tới nơi, thấy nó bị treo giật cánh khủy ngoài sân, mõm bị trói chặt, nhìn thấy mình nó rít lên và quẫy mạnh, nước mắt chan chứa, thế là mình cũng khóc oà lên và bỏ chạy. Hôm đó cả nhà và khách mời vui vẻ, còn mình cứ bưng bát cơm mà khóc. Ba mắng mình là không muốn cho mọi người ăn hay sao. Mình bỏ bữa ra ngoài và từ đó không bao giờ ăn thịt chó. Bây giờ đọc bài của bạn, nhớ lại, nước mắt lại vòng quanh.... hu....hu.... họ không nuôi, nên không hiểu.........thương lắm.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc cái còm của bạn hiền mà mình rưng rưng . Cứ hình dung ra cảnh con chó nhà bạn bị trói gô làm thịt, , mắt chan chứa nhìn bạn, nghĩ tới cảnh bạn bưng tô cơm mà nuốt không trôi sao mà thương, thương quá bạn ơi ! Nếu là mình, chắc mình cũng không ăn nỗi miếng cơm đó quá. Nó tin tưởng mình vậy mà. tội ! tội thật !
      Đúng là nuôi thì nhiều khi bực vì nó dơ, và phá quá. Nhưng mà, trót nuôi rồi, sợ, sợ nhất cảnh phải mất đi . Có khác gì một thành viên trong nhà đâu.
      Ngày trước mình cũng có ăn thịt chó bạn à. Nhưng kể từ khi mình nhìn thấy cái xe bắt chó với chiếc lồng sắt sau lưng, cả chục chú chó chồng lên nhau, lưỡi thõng cả ra ngoài, mắt buồn, buồn sao mà buồn thế không biết. Nhìn tội lắm bạn hiền ơi. Mình không còn ăn nữa, thậm chí là sợ.
      Mình cảm ơn bạn đã để lại cái còm này cho mình. Càng đọc càng thương, thương gì đâu .
      Khỏe mạnh, bình an thiệt nhiều nha bạn của tui.

      Xóa
    2. câu chuyện bạn Khúc Tình Thi kể nghe thật tội nghiệp . Loài vật nhiều khi nó còn có tình hơn cả con người nữa

      Xóa
  13. Tám ...Tám kia ...chém thì chém nhẹ tay thôi chứ -chém hết phần thiên hạ là sao hở ???...À mà hôm nào Tám truyền cho anh mấy sợi văn phong hai tay ba đao này để anh gài vào thơ nhé ...Muội có đồng ý không nhỉ ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có Ca kêu em nói bậy cho Ca nghe thì họa may em còn quò què quọt quẹt được chút xíu, chớ kêu dzụ án dao búa nì thì em xin đầu hàng vô điều kiện lun.
      Cà phê Ca uiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  14. Rồi Nâu cũng phải ra đi , Đành bỏ lại Đen, và những mơ ước một ngày không xa , khi Nâu Và đàn con trẻ tung tăng trên con đường làng .
    vậy mà nay Mụ Tám đành lòng bán nó đi , còn chi nữa Đen ơi ...............!
    Sang thăm Thùy và đọc bài viết đầy cảm động , ngày chủ nhật vui vẻ nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giấc mơ và hiện thực luôn phũ phàng như vậy đó anh Lạc hén. mơ thì bao giờ cũng đẹp, để rồi...
      Cảm ơn anh Lạc ghét chia sẻ cùng em. Cả nhà mình cùng vui anh nhé.

      Xóa
  15. Buồn hí, bởi rứa mình ko thích nuôi con chi hết, chỉ vài con cá loăng quăng trong bể làm cảnh cho vui thôi, tới lúc nó hóa kiếp cũng âm thầm trong bể mình khỏi chứng kiến.
    Chúc CKN cn vui vui nghe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đó chị. biết vậy, biết đau lòng vậy, chắc mụ Tám ấy cũng không dám rước về nuôi đâu để tạo thêm nghiệp. tội lắm chị hén !
      tuần mới may mắn nha chị iu !

      Xóa
  16. Thương Nâu..và buồn cho những đời Nâu khác..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một vòng lẩn quẩn không có lối thoát chị uiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  17. Sát sinh là tội nặng nhất của con người
    Vắng Nâu chắc anh Đen buồn lắm đó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc cũng buồn không lâu đâu chú Bu. Không có Nâu này, thì Đen cũng sẽ có Vàng, Đốm, Mina... khác thui. hic hic hic
      buồn, hơi phũ phàng, nhưng sự thật chắc là y như vậy á chú Bu hén !

      Xóa
  18. Có thể Nâu bị viêm phổi hoặc thương hàn. Mino nhà mình nằm thè lưỡi bên hốc gạch, vẫn cứu được. Có điều khi lành bịnh, da rụng vảy lả tả. Lúc mình đi hoài, nó chuyên đi ăn chực nhà hàng xóm nhưng tối lại về coi nhà, hàng xóm qua mắng vốn mình. Bẵng đi cả tháng tưởng nó bị ai bắt, mình ra sau vườn nhà thấy bộ xương, hộp sọ bị lủng và vẫn còn nguyên vòng đeo cổ.
    Nhưng nếu Nâu không bị Tám ruồng rẫy thì QTđâu có được đọc bài viết cảm động như thế này.
    Chi chú : QT thỉnh thoảng vẫn hạ cầy tơ cùng chúng bạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám có ruồng rẫy ai khi nào đâu ? toàn bị người ta bỏ rơi không thì có. vu oan cho người xấu quá nghen Quai nón ! hu hu hu
      gì thì gì, mình đầu hàng khoản măm măm nì rùi. Không phải là mình ăn không được, ma 2la2 mỗi lần mà thấy , thì sẽ nghĩ ngay đến đôi mắt của những con chó bị bắt đi thịt. Ám ảnh lắm. Sợ, nên...không dám. bỏ hẳn rùi. 20 năm nay là không bao giờ đụng đũa tới món nì. hic hic

      Xóa
  19. Trời ơi...chị tám ơi chị ác chi mà ác rứa? E khóc sưng cả mắt rồi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui nín đi nín đi. Thực tế còn tàn nhẫn hơn dzi nhiều á. Hic hic hic

      Xóa
  20. Xin lỗi...biết sai rồi. Có phải biết sai, nhận lỗi là sẽ được tha thứ?
    chị xem phim điều kì diệu ở buồng giam số 7 đi chị
    mới xem xong giờ đọc truyện này. Mai lại thức z với con mắt sưng vù. Bắt đền chị

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bật mí dil em là từ dạo chị già, chị chả coi phim nào ngoài phim...ma hay hài nhảm hết. Chị khoái xem Walking Dead, hay Tèo em , Làng Kung fu .... coi cho nhẹ đầu. Coi cái gì suy nghĩ nhiều, khóc nhiều là...hông có mẹc chị. Hì hì
      Thui, khóc quài, chị khóc theo á

      Xóa