Nhãn

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Rải nắng vào đêm

Ảnh chôm của anh Gu- gồ

Thằng Danh không ngủ được . Hắn nằm , hai mắt cứ mở trân trân nhìn lên đồng hồ.  Gần 5 giờ sáng rồi. Hắn  vẫn không tài nào nhắm mắt  . Mặc con vợ  tru tréo từ tận  4 giờ sáng tới giờ, hắn cũng không buồn ra phụ vợ dọn hàng. Vợ chửi chán, vừa tức tưởi dọn hàng, vừa xốc thằng con còn đang ngái ngủ bỏ lên xe, hai mẹ con đèo nhau ra chợ. Tiếng xe tịch tang the thé nghe rát cả óc. Hắn bật ngồi dậy, uể oải tựa lưng vào tường , dõi mắt nhìn qua ô cửa sổ. Trời đang hưng hửng sáng. Cơn mưa tháng bảy dầm dề khiến  trời đất lúc nào cũng mang bộ mặt dàu dàu , nhăn nhó đến thảm hại. Mẹ nó, đến ông Trời còn chả có chuyện vui thì cái đời hắn khốn nạn vậy là cũng thường thôi. Hắn móc bao thuốc. Trống trơn. Thuốc cũng không có. Hắn liệng vỏ bao xuống nền nhà, rồi đứng dậy, với tay lấy cái áo vắt hờ lên vai, khép cửa, bước  ra khỏi nhà. Không thèm khóa. Nhà có quái gì mà khóa chứ. Hắn cười buồn vì ý nghĩ vu vơ, rồi vật vờ bước qua vũng nước . Trời ri rỉ . Ri rỉ .

Hắn ngồi yên trước cánh đồng xanh rì rì chạy dài ngút mắt. Đám mạ lúng phúng xanh non , rù rì mang hương ngòn ngọt len vào từng cuống phổi. Hắn rít một hơi căng đầy cái lồng ngực teo tóp,  có bao nhiêu xương xẩu chực chỉa cả ra ngoài .  Lang thang mãi hắn cũng ra tới bờ ruộng nhà thằng Út. Mới tháng trước , hắn cùng ngồi nhậu với tụi thằng Út ở đây.  Chao ôi ! Cái đời nghèo của hắn có lúc sướng không tả nỗi. Đại gia dẫu  mơ cũng không ra cảnh nhàn hắn hưởng. Cứ trời mưa, cái thửa ruộng sâm sấp nước, vài hôm thôi là cá rô con be tí tí nhiều vô kể. Chiều chiều, hắn cùng đám chiến hữu ới nhau làm vài chai. Chả cần đến quán, cứ cây nhà lá vườn thế này, ngồi nghe gió đồng lùa vào mặt mang cả mùi thơm của lúa, của cỏ cây, có cả mùi hăng hăng của bùn sình hòa cùng mùi chuột đồng nướng thơm  cào ruột, rồi cuộn mớ rau rừng cùng bánh tráng, gói dăm con cá bé xíu , chấm  vào nước chấm sền sệt, cay cay... rượu chạy đến đâu, rần rần đến đấy. Cha mẹ ôi ! Sướng  đến tê người. Còn hơn ôm con Hoa đầy mỡ ngoài quán nồng nặc mùi nước hoa đến váng cả đầu óc đấy chứ . Hắn chợt cười, nụ cười méo xệch. Hắn mím chặt  đôi môi thâm sì, lòng nghèn nghẹn. Ờ, vậy đó, vui vậy đó, mới đó thôi mà....

Tiếng chuông điện thoại dồn dập.  Hắn không nghe, cũng không nhìn vào màn hình, mắt trao tráo nhìn vào khoảng không vô định. Giờ này chắc vợ hắn dọn hàng rồi. Về nhà không thấy hắn, thế nào cũng chạy loi nhoi đi kiếm. Tự dưng, hắn thấy thương vợ. Lâu lắm rồi hắn chưa nghĩ về vợ, chưa khi nào nhìn thẳng vào gương mặt vợ. Và chắc cũng lâu lắm rồi, hắn chưa cầm bàn tay vợ  như cái hồi mới thương . Cũng phải thôi, vợ chồng mà, ăn ở nhau đến cái chiếu cũng mòn mấy xác rồi thì còn cầm tay nắm chân làm gì nữa. Hứng lên thì cứ vật nhau ra mà xử. Gọn hơ vậy hà. Hắn cố hình dung khuôn mặt xương xương của vợ. Ờ hén, hồi đó, vợ cười đẹp lắm. Nụ cười mà hắn đến nằm mơ cũng muốn nuốt từng hạt nắng trên môi của vợ. Bao lâu rồi hắn không thấy vợ cười . Thậm chí hắn không nhớ  lần cuối hắn hôn vợ là khi nào nữa. Đến cả mùi vị thế nào hắn cũng không hình dung ra nỗi. Đàn ông là vậy, suốt ngày cứ nhắm mắt mơ bờ môi ngọt ngào, mơ cái khuôn ngực đầy đặn   của cái không thuộc về mình mà quên mất bờ ruộng nhà mình đang khô nứt khô  nẻ . Hồi mới thương,  gặp nhau bao nhiêu cũng không thấy đủ, chưa xa đã kịp nhớ. Giờ đụng mặt nhau chan chát, chỉ toàn  phát ngán, chả muốn nói với nhau câu nào. Mà nói gì  được đây ? Làm cha hắn cũng không dạy nỗi con mình, làm chồng đến cả chuyện yêu vợ thôi hắn cũng không làm được. Hắn khốn nạn. Hắn thấy mình thật khốn nạn. Mấy hôm hắn không ra quán ngồi đồng ngoài ấy,lon ton  theo vợ dọn hàng, phụ vợ bưng bê, vợ hắn  dễ thương chi lạ, toe toét suốt.  Vợ hắn vậy đấy, ruột để ngoài da, giận chồng thì tốc váy lên chửi bay cả nốc nhà cũng nên. Nhưng ai  nói đụng đến hắn, dù hắn là thằng chẳng ra gì , con vợ hắn đến tận cửa đập nhà người ta ra mà chửi. Hắn bật cười khi nhớ cái cảnh con mẹ Bảy câm mồm chẳng nói được câu nào trước sức tàn phá khủng khiếp của cái mồm con vợ hắn, chỉ vì dám nói hắn bị sida, sắp chết. Ờ, có hay không, cả hắn cũng không biết. Mà cũng không dám thử. Những cơn ho rã ngực kéo dài triền miên, cái thân hắn ngày càng khô quắc lại, khiến ngay cả hắn cũng đâm ra nghi ngờ không biết hắn có bị hay không , đến cả gần vợ hắn cũng không dám, rón rén mãi.  Mẹ nó ! Cũng tại mấy năm trước má hắn bán đất ào ào, tiền biết làm chi, chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào hắn cũng bày đặt bon chen chích choác. Mấy lần vào trại, tiền của cũng đội nón mà đi, má hắn khóc khô cả mắt, có lần bà quỳ lạy hắn như tế sao... vẫn không ngăn hắn nỗi. Rồi không biết bao nhiêu cái tết thậm thụt trôi ngang cửa, bao nhiêu cái tết hắn ...lũi trốn cái  chiều 30, sợ đám cho vay lôi tuột hắn ra moi cho được đồng xu cuối trừ dần vào nợ... Trời ơi ! Hắn sợ. Sợ chữ " nợ " đến mức lắm hôm ngủ cũng ú ớ giật mình tưởng như hàng trăm hàng ngàn tay ai siết nghẹn cổ hắn. Không ! Phải cá ván cuối, phải gở cả nhà đám nhà cái kia ra, bọn nó ăn tận xương tủy hắn rồi, phải cho hắn cào nhà bọn chúng ra chớ. Đằng nào cũng nợ, làm liều một cú, được ăn cả, ngã về không. Hắn coi giò kỹ rồi, chuyến này chắc thắng thôi. Đàn ông mà, phải có máu liều một chút mới làm nên sự nghiệp chớ.  Gần bốn mươi rồi, còn nằm chờ thời biết đến bao giờ... 

Hắn cười, cười với suy nghĩ lan man của mình. Hắn ngước nhìn bầu trời xam xám trắng. Chút nắng yếu ớt rớt ngang trời làm cong cả buổi chiều nhàn nhạt. Lâu lắm rồi hắn không ngồi nhìn vạn vật, cỏ cây xung quanh mình. Hắn chợt nhận ra  nắng có nhiều sắc màu đến thế. Nắng rót trên môi ai đó như chiếc hôn  rùm rụm, giòn tan,  thèm cắn vào ngấu nghiến cho cạn kiệt  . Nắng vương vào vai áo mẹ, bạc cả rồi, hình như vẫn chưa một ngày mắt mẹ cười thanh thản. Nắng quấn vào bước chân của vợ mỗi sáng, mỗi trưa tất tả ngược xuôi chạy kiếm từng đồng , trả từng món nợ trời ơi từ những mê muội của hắn . Nắng rúc rít  reo theo tiếng  thằng con thủ thỉ gọi : " Ba ơi !  Ba ở nhà chơi với con nghen ba  ! "... Ôi ! Nắng cào rát mắt hắn rồi. Một màu buồn ngăn ngắt  nằm sóng xoãi ....

Điện thoại lại reo ầm ĩ . Cọng cỏ rung bần bật trong hoảng hốt. Hắn lặng lặng tắt đi , run run tay mò mẫm bấm phím. Dòng tin nhắn...lững lững đi. Mắt hắn nhòa nhòa, tim như có ai cấu chặt. Đau đến nghẹn. Hắn đặt điện thoại lên vạt cỏ xanh um , với tay gở cái bọc ni lon đen sì nãy giờ hắn vẫn khư khư ôm trong lòng. Hắn cười. Nụ cười nghèn nghẹn , khật khưởng . Hắn ngửa cổ, bịt mũi, nhắm mắt lại. Ừng ực. Ừng ực.... 

Không ! Không ! Hắn chới với. Tay loạng choạng cào rách cổ, mắt cố  bấu víu  vào khoảng không . .. Mớ cỏ ong óng xanh oằn mình trong cơn  quẫy đạp , giập nát cả. Trời xam xám nghiêng nghiêng trắng.  Nắng buông tay, nắng  hắt cuối lưng trời...

Hình như ai như vợ ...Vợ hốc hác đánh rơi cả mớ quanh gánh chỏng chơ, vợ gọi ...gọi hắn về. Vợ níu hắn, vợ cầm chặt tay hắn ....  "  đừng đi chồng ơi !!!!!!!!!!!!!"

Hình như ai như mẹ ... Mẹ lẩy bẩy bước thấp bước cao, chân quên cả dép, xấp xả chạy theo ... Mẹ gào tên hắn , gào vỡ cả ngực mẹ ra rồi.... Lá vẫn chưa kịp xanh cho trọn mùa  mà ...

Hình như... ai đó rải mớ nắng èo ọt trái mùa vào  đêm. Vô vọng. Tối quá ! Tối quá !!!!! 
Hắn khép mắt lại. Buông nụ cười xám ngoét. Trả dứt nợ rồi. Thế là xong.  
....
....
....

Tiếng trống gõ dấm dẳng dội vào từng ngách nhỏ. Tiếng kèn ai oán vắt lưng chừng  con ngõ . Người ra, kẻ vào. Khói nhang xì sụp. Cái xóm bé xíu trở nên rộn ràng. 
Thằng con cười toe toét, mắt trong veo, tay cầm miếng bánh , chạy loi nhoi, khoe niềm vui hớn hở. 
Vợ ngồi, mắt ráo hoảnh, môi cắn chặt, vốc từng mớ vàng mã, đốt cho đỏ ối trời, rải vào đêm những lập lòe ma mị.






47 nhận xét:

  1. Anh đợi anh Sáu, cô Giáo tớ rồi còm luôn mệt thể, Tám à!!! Và cũng phải ngẫm nghĩ một chút đã...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em rót trà mời sếp nhá. hì hì

      Xóa
    2. Đọc xong anh nghĩ em như là đàn ông vậy. Sao hiểu tâm lý bọn đàn ông thế không biết. Mà tội nghiệp cho các nhân vật của em quá ha.

      Xóa
    3. Có mặt rùi nè anh Sóng ui! Công nhận anh Sóng nhà miềng lanh chưn thiệt, lụm được tem zàng coi bộ hí hửng ghê chưa. Tám chuẩn bị trà lá đi nhe, thế nào anh 6 cũng có một cái còm dài ui là dài cho coi, hehe...

      Xóa
    4. Hỏng biết anh Kiên với Giáo thế nào chứ NT đọc bài này sao thấy đàn ông mình lúc nào cũng xấu, xấu đến rát mặt, tím môi.
      Trên đời này cũng có người xấu nhưng cũng chỉ xấu vừa vừa chứ đâu mà đến tệ, thê thảm, te tua như thằng Danh nhà này. Cứ Hứng lên thì vật nhau ra mà xử. Ối trời ơi, hắn hết biết!
      Xóm anh ở toàn người tốt không à Giáo, như Giao nè, anh Sóng nè... kể không hết đâu.

      Xóa
    5. Chắc chắn anh em mình đâu có xấu tệ như rứa, Thu Nguyễn, à quên anh Sáu.
      Chắc cái thằng Danh, háo danh, thành danh hay gì gì danh... ngày trước gây thù chuốc oán với em Tám nhiều quá, nên mọi thứ đều trút hết lên đầu nó, phải thế không Tám. Đừng có giận cá chém thớt nha. Dù sao thì nó cũng là đàn ông mừ... Cón hơn khôi kẻ ông chẳng ra ông, bà không ra bà...
      Thôi thì mình cùng một phe, Sáu nhỉ...

      Xóa
    6. Anh Thái ui !
      Em dễ chịu lălm, anh cho em đàn nào em cũng lấy hết á. Hì hì
      Thực ra mỗi chuyện em kể với anh cùng mọi người đều hết hơn 90% là người thực việc thực. Tội họ , nghĩ về mình, nên em kể cho nhẹ lòng thui. Anh chia sẻ là em vui lắm lun rùi

      Xóa
    7. Chị Giáo làm em hồi hộp qua đê

      Xóa
    8. Anh Thu ui !
      Không cần nhìn đâu xa, anh Thu cũng là người tốt điển hình nè. Em cũng tin đàn ông yôt còn bao la bát ngát chứ không tiệt chủng. Nên em kể chuyện đàn ông xấu, cho ai tốt nghe chơi, ai xấu thì ... nhìn lại mình chult ciu vậy thui mà. Hì hì

      Xóa
    9. Sếp Kiên toàn vu oan em không. Thằng Danh thế nào, em bê nguyên xi lên thế ấy, thậm chí em còn giảm bớt tội lỗi của hén cho mọi việc có tình hơn một chút đó chứ. Có anh dí snh Thu là suốt ngày kiếm chiện " gây thù chuốc oán "dí em thui. Hic hic

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Còm mụ đây nè. Đến cả còm cũng khùn y như chủ .

      Xóa
  3. Mụ cáo lựu đạn. Tài lấy nước mắt người ta ghê

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nước mũi thì có. Chửi tui quài mai mốt tui chết cho mụ khỏi chửi lun

      Xóa
  4. Cũng phải thôi, vợ chồng mà, ăn ở nhau đến cái chiếu cũng mòn mấy xác rồi thì còn cầm tay nắm chân làm gì nữa. Hứng lên thì cứ vật nhau ra mà xử. Gọn hơ vậy hà.

    Một mai anh về miền đất lạ
    Chuyện nhục vinh gởi lại gió mây.

    Bạn hiền viết còn buồn hơn ông Ngô Tất Tố. Vui nhìu nhìu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ! Ông cho tui đu dây điện kiểu nì chăc tui bị bà con cho ân dép wua ! Hic hic hic
      Ông tới nhà sao tui k vui đc chớ

      Xóa
  5. Lão com rùi sao chẳng thấy đâu ?

    Trả lờiXóa
  6. Chuyện của xóm Tám phải ko? Lỡ trượt chân một cái là đời người trôi tuột... Buồn quá Tám ui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thằng Danh có buồn đâu mà Giáo buồn. Sao anh Sáu buồn Giáo hỏng buồn cho anh nhờ. Rõ khổ Giáo ghê!

      Xóa
    2. Chuyện xom em đó chị Giáo ui. Đúng là con người không chọn đc nơi dinh ra, nhưng có thể chọn cách kết thúc. Và kết kiểu nì thì tệ quá chị heln

      Xóa
    3. Sao anh Thu bít thằng Danh nó hổng bùn ? Anh Thu mà bún chị Giáo... ngủ lun cho anh mừng nhá. Hì hì

      Xóa
    4. Cà phê anh Sóng uiii. Hêlt bùn, chuyển sang... nghèo lun. Hé hé

      Xóa
  7. Cái kết của chuyện thật buồn nhưng đáng đẻ mọi người suy ngẫm ... Toàn truyện cũng đậm chất nhân văn em à. Anh chúc em khỏe vui nhiều và viết hay nhé em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chọn cách giải thoát kiểu ấy thấy ...k hay anh hén. Tội cho người còn sống.
      Em cảm ơn anh thiệt nhiều. Cả nhà cùng vui anh nhé

      Xóa
  8. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Chị qua nhà em , đọc thơ em viết không biết bao nhiêu bài gần 2 tiếng đồng hồ mà chưa hết . Muốn đọc tiếp nhưng đói bụng quá vì chưa ăn cơm.
    Em ơi chị rất muốn chia sẻ những bài thơ của em nhưng không biết tên em là gì để còn ghi ten tác giả được không em? Chị rất thích những bài thơ em viết nhất là những bài em viết về nắng cứ như là em viết cho chị í.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em tên Võ Đan Thùy.
      Chắc tại chị em phụ nữ tụi mình, ai cũng có cho riêng mình một con nắng để nhơ, để mơ, để thương, để chờ, để đợi ... hết chị hén.
      Em rất vui vì có chị cùng mọi người chia sẻ chút cùng em. Ở gần là em nấu cơm mời chị ăn hén !
      Hìnhi

      Xóa
  10. Vậy nghĩa là sao ? Kg lẻ ( hắn) kg làm đượ gì nên trò trống để đáp nghĩa cho người vợ tội nghiệp đó rùi bỏ đi khơi khơi dzậy sao ? Thật là...ray rứt con tim như chính mình là phạm nhân dzậy đó !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, bởi vậy tui mới nói là một cách trốn chạy hèn nhát. mình gây ra hậu quả rùi bỏ chạy như vậy, không nghĩ đến mọi người xung quanh mình bị liên lụy thế nào... Người đi là xong phận người. Người còn sống biết làm sao... Tội lắm ông à.

      Xóa
  11. Bà biết tui mít ướt lại viết buồn vầy ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bê nguyên xi vụ án xóm nhà lá tui đóa bà già uiiiiiiiiiiii

      Xóa
  12. Hiểu ra được đến lúc cần thôi một tia nắng cũng rất khó phải không Thùy? Mấy ai đi về trên ngõ trống, đê cong hay phố nhỏ mà chợt thấy ánh nắng đầy ắp tiếng reo giòn ngòn ngọt đâu hở Thùy? Khi giông bão tơi bời ập đến, chế ngự hay mênh mang cư ngụ thì quý biết mấy tia nắng kia. Đừng để tia nắng tràn qua tâm mình khi thời gian nhận ra đã là quá muộn....
    Em viết ngọt và trong như tia nắng đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. vậy đó chị. Khi biết mình sai thì đâu còn đường để quay đầu lại nữa. Lúc còn có thể thay đổi, cứu vớt, thì lại... Thiệt là....thương nhưng đáng trách quá chị hén !
      Vì chuyện nì mà em cứ nghĩ mãi, cảm thấy hơi sợ đó chị ui.......

      Xóa
  13. Tội nghiệp.Hãy để cho "hắn" đi.
    Hay lắm bà Tám ạ>

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TUI HỔNG CHO HẮN ĐI, HẮN CŨNG ĐI RÙI. HIC HIC HIC

      Xóa
  14. T tả tâm trạng phức tạp của nhân vật cũng gọn hơ à !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ANH PHƯƠNG CÒM PHÁT CŨNG GỌN HƠ LUN DZỊ HÈ. HÌ HÌ

      Xóa
  15. Rồi cũng đến lúc cả nắng cũng bỏ ta đi,còn lại gì đường xa hun hút tối...giấy phút cuối,cũng đáng ngẫm cho đời còn đang dửng dưng trong nắng.Vui hén bạn hiền !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. KHI BUÔNG TAY MỚI THẤY ĐỜI CÓ NHIỀU CÁI ĐẸP, ĐÁNG SỐNG, TIẾC LÀ TA KHÔNG CHỊU NHẬN RA...
      CẢ NHÀ CÙNG VUI BẠN HIỀN NGHEN

      Xóa
  16. Đọc câu truyện mà thấy xót xa, rốt cuộc rồi, nắng cũng chẳng níu giữ được ng ở lại với đời, phải chăng đôi khi cách buông xuôi là cái cách cuối cùng mà con ng khi k còn lối thoát nữa, phải đành lựa chọn cho mình...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có những phút sai lầm , có những cơ hội để sửa sai, nhưng họ đã không làm điều ấy. Vàbuông tay thế này thì... chua xót quá chị hén.

      Xóa
  17. Bài viết rất hay ! Thế cũng xong một đời người ..nhiều khi như thế mà tâm sẽ cảm thấy nhẹ tênh còn hơn là lặn hụp mãi trong bể khổ của đời người ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người mất là xong, là nhẹ tênh một kiếp người. Em lại thương người còn sống. Họ ở lại cùng những niềm đau biết đến bao giờ nguôi ngoai chị hén !

      Xóa
  18. Tám hóa thân được vào bao nhiêu nhân vật mà nhân vật nào cũng như thật đến 99% vậy, lâu lắm chị mới vào blog, căn bệnh lười nặng quá rồi nhưng mà chị vẫn đọc bài của em ở Điện thoại đều đều đấy. Cuối tuần vui em nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em vui thiệt là vui vì chị iu vẫn không quên em. Em kể mà có chị cùng mọi người ghé qua chia sẻ thì ... vui lắm lắm lun á.
      Chuyện thật 100% ở xóm em đó chị. Đau lòng lắm

      Xóa