Nhãn

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

Ngồi buồn ai hát câu dân ca đưa ... ( 2 )


 Ai cũng mong có một mái nhà, một chốn đi về đúng nghĩa " gia đình ". Không chỉ thời tuổi trẻ, mà cả khi xế bóng...



Ông Bảy ngồi tựa lưng vào cái cột ngoài hiên nhà. Nắng bấu víu vào gương mặt khô quắc của ông cào cấu. Ran rát. Đám ruồi o o đậu trên tay, trên chân  ông, chỗ những vết loét đang mưng mủ, ông cũng chẳng buồn giơ tay lên đuổi. Đầu ông mụ đi vì cơn đói  réo âm réo ỉ . Cái bụng teo tóp, dưới lớp da dúm dó, ruột non ruột già nhao nhao kêu ọt ọt. Từ chiều qua tới giờ ông chưa có gì bỏ vào mồm.Bờ mô khô hạn bong ra từng lớp vảy phập phều dưới nắng. Đói quá ! Như cái xác sống, bằng chút sức lực, ông lếch từng bước nặng nhọc ra cây mít bên hiên nhà. Cây mít này ông trồng từ hồi con Dung nó còn chưa có chồng con gì. Mới đó thôi mà giờ tán nó xòa qua tận mái nhà. Đêm đến, cứ ỏng ẹo vờn vịt cọ xát vào mái nhà nghe nhức cả óc, không sao ngủ được. Nhớ hồi mấy năm bom đạn bắn nhau chan chát, chở mấy sếp đi vòng vèo , Việt Cộng bắn rát cả hai bên tai , chỉ biết cắm đầu cắm cổ mà chạy, phó mặc sống chết cho Trời định. Vậy đó, thế mà vừa an toàn về được tới chỗ, là lăn ra ngủ ngay, chả biết trời trăng mây nước gì. Còn giờ,  đêm nào cũng nằm co ro trên tấm ván  lạnh lẽo, sao mà lạnh thế không biết. Chà xát hai chân , rúc cả người lại vẫn không tài nào chợp mắt được. Rồi mệt lả người , chập chờn với những cơn mê ú ớ.  Đến mệt.  Ông  Bảy ngó nghiêng , căng đôi mắt  mờ mờ, tìm kiếm. Rồi  mặt  ông sáng hẳn lên, nụ cười rạng rỡ rớt trên khuôn miệng móm mém. Ông với tay, run run hái chùm mít non bé tí, cỡ hơn đầu ngón tay cái,   xanh nõn. Ông cho vào miệng, cắn một phát.  Chan chát, đăng đắng ! Ông dợm định nhả ra, nhưng rồi,  ông lại nuốt ực một cái  rõ to. Ờ ! cũng đâu đến nỗi tệ. Cái này ăn được nè. Lẩm nhẩm với niềm vui bé tẹo, ông nhai ngấu nghiến mấy trái còn lại.  Cơn đói được xoa dịu phần nào. Ông khoái chí với niềm vui của mình, bước thấp bước  cao, lom khom  vạch tán là xanh rì rì , xem còn trái nào dưới thấp thấp , nấp trong nách lá không . Có bao nhiêu ông lặt sạch.  Chà ! cũng được non mười trái . Ông bụm vào lòng bàn tay  chai sần, ngồi hẳn xuống đất,  vừa trệu trạo nhai, vừa i ỉ một mình :

- Mẹ nó ! Tụi bây làm gì có được ăn ngon như tao. Hồi đó, tao đổi tiền, vàng cả tủ, chả thèm đếm nữa kìa. Tao có mấy cái nhà cho tụi Mỹ nó thuê, tháng mấy trăm bạc luôn....

Tạch ... tạch ... tạch... 

Mụ Dung về đến. Chống xe xuống, mụ quét con mắt ti hí  cắm trên gương mặt nhũng đi vì mỡ, bóng bẫy , lườm lườm nhìn ông Bảy . Ông Bảy vừa thấy mụ, vội trưng  nụ cười hiền lành, xuề xòa. Lạ lắm. Ông Bảy dữ với bất kỳ ai mon men lại gần nhà ông, cứ sợ họ lấy đồ của ông thôi. Riêng với mụ Dung, vừa thấy bóng mụ, ông trở nên ngoan hiền như đứa trẻ.  Mụ Dung quát :

- Ông ăn gì  đó ?

Ông Bảy rút tay lại, giấu tay vào lòng, co chân sát ngực, cười khệch khạc :

- Hì hì hì . Ăn chi đâu...

Mụ Dung hùng  hổ sấn tới, giật phắt cánh tay gầy teo của ông, vạch  lòng tay ông ra, mặc cho ông cố sức giữ chặt chúng lại. Cầm mớ mít non choắt,bị bóp chặt, gảy vụn,  nhòe nhoẹt nước,  mụ ném vào bãi cỏ đuôi gà xanh ngắt, sòng sọc :

- Mẹ nó ! Dối tao hả ?  Già rồi bày đặt ăn như mọi. Ăn vậy ị bậy ra khổ con khổ cháu à.  Sống chi cho chật đất !

Vừa nói, mụ vừa co giò, đạp thẳng vào cái thân vật vờ như chiếc bóng của ông Bảy. Ông ngã chúi nhào trên nền đất chơm chởm đá. Ông Bảy la chí chóe cả lên :

- Trời ơi ! Nó giết tui ! Nó giết tui  !!!!

- La này ! La này ! La này !

Sau mỗi tiếng " la này ", mụ Dung thẳng tay cầm cây chổi xể, quật túi bụi vào ông Bảy đang nằm co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng kêu cứu dậy cả xóm. Chưa hả cơn điên, mụ leo cả cái thân béo ú,  nhung nhúc mỡ ,  ngồi lên người đầy xương những xương của ông, hai tay  đánh vô mặt ông tới tấp. Nó đang làm cơm trong nhà, nghe tiếng kêu thất thanh, bỏ dở, chạy ra. Trời ơi ! Cảnh tượng gì thế này ? Nó không thể nào tin nỗi  điều xảy ra trước mắt. Không kịp nghĩ nhiều, quên cả dép, nó vội chạy sang, hét đến lạc giọng : 

-  Cô đánh nữa , ổng chết bây giờ .

Thấy người lạ, mụ Dung buông ông Bảy ra, phủi mông đứng dậy,  mặt đỏ bừng, liếc sơ nó , the thé phân bua :

- Mẹ nó , coi  ổng đó, ở nhà ăn bậy ăn bạ, rồi ỉa đái tri trét tùm lum, ai mà dọn cho nỗi. Đánh cho bỏ thói ăn  ở như mọi....

Nó không nhìn mụ, chỉ đỡ ông Bảy  lòm còm ngồi dậy, tim như có ai siết đến nghẹn, không thở nỗi  :

- Có gì cô từ từ nói, cô đánh ổng, chẳng may ổng chết, hay thương tật, tui  thấy,  tui  quay phim lại, công an hỏi tui  nói, bị tù đó cô. 

Mụ Dung quắc mắt nhìn nó. Chiếc váy hoa xòe rộng , nước da trắng trẻo chẳng đen thùi lùi như  cả xóm này, cộng với mớ tóc vàng ong óng, sợi dây chuyền to đùng đến cả cây vàng chóe trên cổ ... khiến mụ hơi chùng xuống một chút.  Nghe nói dân có học ,  nên mụ cũng hơi ngán. Dù biết chiếc áo không làm nên thầy tu, cơ mà, khoát cái áo sạch, phủ vài mớ kim loại óng ánh, tự dưng, giá trị con người ở một thời điểm nào đó,  lại trở nên đắt giá hẳn.  Xóm nhỏ bắt đầu lao xao. Dăm ba cái đầu thập thò ban nãy, giờ thì... lon ton chạy ra hóng hớt. Mỗi người hùn vô một câu khuyên ngăn.   Mụ Dung chẳng nói gì nữa, quày quả bỏ vào trong nhà, làu bàu rủa xả . 

Mọi người xúm lại xem ông Bảy có bị chi không, rồi dìu ông vào hàng hiên ngồi. May mà chỉ xây xát nhẹ, trầy trụa đôi chỗ, chỗ vết ghẻ lỡ do bị cấn đá vỡ ra , máu chảy thành vệt ngoằn ngoèo trên ống chân xương xẩu của ông. Nó phủi lớp đất trên mặt ông Bảy, trên tóc ông, mà nước mắt ở đâu cứ thi nhau rớt. Nó mặc kệ người ta nói nó mít ướt cũng được, đạo đức giả cũng chẳng sao, con người với nhau , chứ đừng nói gì là cha với con, sao lại để ra cảnh tượng này ?  Ông Bảy giương đôi mắt ráo hoảnh, không có lấy nỗi một giọt nước mắt nào, nhìn mọi người , buông câu nói đứt quãng , run rẩy :

- Đánh đau quá ! ... Đánh đau quá ... đau quá ... 



 ( còn tiếp )


36 nhận xét:

  1. Hức, đau lòng quá Tám ơi.
    Bà thật biết cách lấy nước mắt của tui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc tụi mình ai thấy cảnh này chắc cũng không cầm lòng nỗi quá bà uiiii

      Xóa
  2. Đọc nổi gai ốc lên em ạ. Chị cũng từng chứng kiến con dâu đánh cha chồng và chửi: " sao ông không chết đi, sống dai để hành con này à" Nhưng mụ ta cũng chỉ dập đầu ông cụ vào cột nhà 2 cái thôi. Đằng này mụ Dung là con gái...Khiếp quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không biết có phải cách giáo dục mà ra không nữa chị ơi.
      Hồi em còn nhỏ, nội em dạy người lớn nói gì, dù đúng hay sai, con nít như em không đc phép trả treo gì. Khi nào có bị mắng oan, hay bị đòn oan, thì cũng phải chịu rồi đợi lúc nội nguôi giận, nội vui, thì thưa chuyện. Lúc ấy em thấy bị ức chế kinh khủng.
      Nhưbg giờ thì em lại thấy, khó như vậy cũng có cái hay, có lẽ nhờ vậy mà em lì thì có lì thiệt, nhưbg ..... không có hỗn ẩu, nhất là với người già.
      Còn ở cái xóm em đang ở, nhà sát vách nhà em nè, thằng con mới học lơp 7 mà nó chửi cha nó như cơm bữa, chẳng thấy ba má nó rầy la gì cả. Kỳ vậy đó chị ui

      Xóa
  3. mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.Có những người vợ tệ bạc có những ông chồng bất lương,có người con thất đức.đó là ung nhọt là mầm mống tội ác.cùng ra tay chia sẻ.chúc bạn hiền nhé vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghèo cũng được, khổ cũng được, miễn vợ chồng con cái đầm ấm, khỏe mạnh là tốt rồi bạn hén. Nghèo thì từ từ cũng hết nghèo, chớ gia đình mà mục nát suy đồi thế này, dù nghìn tỷ cũng có hạnh phúc đc đâu .
      Nghỉ lễ vui vẻ cùng gia đình bạn nhé

      Xóa
  4. Chờ Tám quay phim tiếp đi, thảm quá, viết ko nỗi! hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị làm em mắc cười nè. Giống quay phim chậm á. Hì hì

      Xóa
  5. Đọc câu chuyện mà lòng nghe xót.Con người có thể hành xử với cha mình như thế sao?!Đã tha hóa đến tận bi đát.
    Chúc bạn hiền nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiếc thay chuyện này lại liên tục xảy ra, những gì báo chí phản ánh chỉ là phần nổi của tảng băng trôi thui bạn hiền hén. Đau lắm.
      Đi chơi Lễ vui nha bạn tui

      Xóa
  6. Chạm đến cảm xúc nhân văn rồi, đọc truyện em, luôn là thế. Chờ tiếp kết thúc... ♥

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùn quá, viết cho đỡ bùn, đỡ nghĩ ngợi lung tung chị ui. Lễ chị có dẫn cu Tôm đi chơi đâu không chị ?

      Xóa
  7. Ngồi nghe khúc hát dân ca
    Trời cao có thấu cha già đáng thương
    Còn đâu đạo lý luân thường
    Sao nó tuột dốc thiên đường của ta ơi

    Đó là cái hệ quả của vô thần!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vô thần là cái gì dạ ông ?

      Xóa
    2. Vô thần vô sản vô tâm vô tầm. Tui chui vô nhà bà tìm cafe uống.

      Xóa
  8. con đánh cha?!!! còn gì để nói nửa hả em!!! trời đánh chết tươi cho xem. chiều vui em nhé. (viết ngay phần kết em ạ.)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là Trời nào tha đc. Gieo chi gặt ấy thui anh hén

      Xóa
  9. Con gì mà ác hơn cả loài cầm thú. Cái cô gái váy hoa ấy có vẻ là Thùy nhi đấy nhỉ? Mà sao cô ấy chơi nguyên bộ dây xích bốn con chín lóa cả mắt tui thế này? :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khổ, dân miền Tây tui khoái vàng lắm bà ơi. Tui cũng vậy. Sau 2 lần bị giật dây chuyền, tui bỏ nghề rùi nàng ui. Giờ tui tàn chơi kẽm, inox, nhôm... mấy thứ đó cướp có mún , tui tháo ra tặng lun, khỏi giật.
      Hì hì

      Xóa
  10. Thật đau lòng ! Thân phận của những người già ở bên VN đều dựa vào con cái . Con có hiếu thì cha mẹ nhờ . Con bất hiếu thì quả là vô phước ! Ngẫm nghĩ mà thương ..bù lại người già ở bên đây thì được chính phủ chăm sóc . Cũng có nhiều người nhẫn tâm cũng đã bỏ rơi cha mẹ trong Viện Dưỡng Lão mãi đến khi họ qua đời . Thỉnh thoảng chị đi ngang qua đó , thấy họ ngồi bên khung cửa sổ với đôi mắt nhìn xa xăm , như ngóng chờ ai đó ....nhưng dù sao đi nữa thì họ vẫn hơn người già ở bên mình vì có chính phủ lo cho họ rồi ...còn ở đất nước mình ...ôi ...cuộc đời sao lắm cay nghiệt và đầy bất công !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Việt Nam mình thì không như vậy chị hén. Mình làm, cho con tất cả, chỉ mong tới khi già, con biết nghĩ. quan tâm mình chút xíu. Mà hên thì gặp dâu hiền rể thảo, xui thì... chắc buồn al81m chị ui.
      Mà thôi, chỉ mong gieo chi gặt ấy. cố mà làm cho tròn phận mình, để con nó nhìn vào, nữa nó bắt chước theo thui. còn mọi việc sau này, trời kêu ai nấy dạ chứ biết sao giờ chị ui ! hic hic hic

      Xóa
  11. Thùy tả tâm lý nhân vật,nhất là quan sát hành động ông già rất giỏi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nó nagy trước mắt, ngày nào cũng nhìn, cũng thấy, nên có sao em kể vậy thui. bùn lắm anh ui !

      Xóa
  12. Ai cũng mong có một mái nhà, một chốn đi về đúng nghĩa " gia đình ". Không chỉ thời tuổi trẻ, mà cả khi về chiều...
    Không biết câu này ai nói mà anh kết quá, quả là như bao người dân Việt mình: sống cái nhà, già...
    Ông Bảy đáng lẽ ra có cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc... Nhưng cuối cùng thì chẳng ra sao. Mỗi người một số phận, có lẽ. Cầu mong sao đừng có ai phải như ông Bảy " ngồi buồn em hát dân ca 3"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng mong vậy. Anh sắp già rùi nè, em cũng vậy. Không biết mai này ra sao anh hén ! Tự dưng, em hay lo lo cái ngày mai chưa tới quá. giống khùng ghê. hì hì

      Xóa
  13. Chuyện em viết rất chân thực và xúc động. Cảnh hành xử bất nhân, độc ác của con cái đối với cha mẹ hiện nay xảy ra như vậy ko phải là ít. Chỉ có điều nó ít đc đưa ra và phân tích cụ thể như em từng viết để dư luận phản bác và pháp luật răn đe thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện này đáng buồn nhưng nó lại đang xảy ra nhức nhối mỗi ngày. Thấy thương mà mình không làm gì được. Khổ cái chính quyền cũng nhắc nhở, giáo dục. rồi hứa hẹn , rồi...tinh vi hơn, đây lại vào đấy... Buồn lắm anh ạ.

      Xóa
  14. Thật đau lòng câu nói đó . Già rồi sống chi cho chật đất , sang thăm e , chủ nhật vui nhiều nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh Lạc nhiều nghen. Lễ chơi vui không anh ?

      Xóa
  15. Thật là một người cha vô phước. Kiếp trước không biết ra sao.?
    và thật là một người con thất đức. Kiếp sau rồi sẽ hơn...cha!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kiếp trước thế nào em không biết, chứ thấy ông kiếp này sống như vậy, thiệt tình.... Nghẹn thật anh ui !

      Xóa
  16. Đọc văn của em viết sao mà buồn quá,mà sự thật diễn ra trong cuộc sống nầy
    có khi còn đau đớn hơn bao nhiêu lần nữa.Bây giờ,lên mạng xem báo hay bước
    ra đường, lúc nào cũng thấy sợ.Hình như đời sống nầy quá nhiều cảnh chán chường,
    Con cái đánh,chửi cha,mẹ,vợ chồng bỏ nhau thậm chí giết nhau không thương tiếc
    Chúng ta đang sống trong một hiện tại đáng nguyền rủa nhưng biết làm sao,dù không
    phải tất cả đều như vậy nhưng con người còn được bao nhiêu hy vọng về những điều
    bình yên,tốt đẹp cho mai sau khi mà hiện tại đáng bi quan như thế ?
    Dù sao anh cũng vẫn cầu mong con người với lòng hướng thiện sẽ vượt qua" khúc
    đoạn trường" nầy em ạ.
    Sang thăm em và nhận ra thơ của em hay mà văn xuôi cũng là "Thứ Dữ" đó em.
    Chúc lễ vui nhiều em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mấy hôm rồi có đọc báo. có nghe trường hợp cậu bé Hào Anh năm xưa, nhờ tiền của bao nhà hảo tâm mà xây nhà xây cửa, tiêu xài phung phí, rồi đuổi cả ba mẹ mình ra khỏi nhà. Chao ôi ! Chẳng biết trách sao nữa. Đọc mà ....khó tả thiệt anh ạ.
      Anh Duy khen em thía, em méc cỡ á. hì hì. Viết kể chuyện bức xúc trong lòng, mà có bà con chịu đọc, chịu khó mất thời gain còm cho vài dòng chia sẻ, là vui mún chít lun rùi. hì hì
      Cảm ơn anh Duy thiệt nhiều nghen. Bình an anh nhé !

      Xóa
  17. Ai cũng mong có một chốn đi về ĐÚNG NGHĨA...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mong vậy thôi mà không biết.... có được không nữa bạn ui !

      Xóa