Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Có một miền đỏ nắng ( 2 )


Hình ảnh không liên quan, dưng mà Tám thích quá nên chôm. Đẹp dã man lun


Cuối hạ, những thân cây bắp vàng loang lỗ phất phơ manh áo cọc còi dưới cái nắng đổ lửa. Lạ lắm. Mưa dai dẳng thế, mà hễ nắng lên thì chao ôi , rát cả da, cháy cả tóc chứ chẳng chơi. Nó ngừng tay không sạc cỏ nữa, thả cán cuốc nằm dài trên đất, ngồi nhìn đám cỏ tranh bạt ngàn cuối rẫy. Thứ cỏ chi cuốc đào cả gốc lên rồi, vậy mà xoay qua xoay lại, vùn vụt vọt ra xanh mướt đến đáng sợ. Nó nhớ nội, nhớ cái giường bé xíu của nó ở quê, nhớ cái mền sờn hết cả lông mà hễ thiếu, nó trằn trọc khó ngủ...  Nó đếm từng ngày tới ngày tựu trường. Nó mong về dưới nội lắm rồi. Không biết tụi bạn nó ở dưới ấy có đi học hè không ? Nó chợt nghĩ giờ mà cho nó bài phương trình nào, chắc nó quên luôn cách giải cũng nên. Chợt, nó nghe có tiếng lào xào khe khẽ. Là của mẹ. Mẹ nó nói gì với ai đó. Ơ hay ! Mẹ đi đâu ra rẫy giữa trưa thế này ? Thường trưa như vầy, mẹ và nó cùng nhỏ em hay ngồi lẩy bắp, vừa canh mớ đậu xanh, mớ cà mót trái mùa được phơi trước sân. Nhưng trưa nay nó không ngủ được, lại chán cái trò lẩy bắp, nên mới vác cái cuốc ra cuối rẫy sau nhà đào đào cuốc cuốc. Mẹ đứng xoay lưng về phía nó. Cạnh mẹ là anh Đắng. Đám cà phê xanh rì cao vượt mặt che khuất tầm nhìn của mẹ. Mẹ không thấy nó. Không biết mẹ nói gì, nó chỉ thấy mặt anh Đắng buồn xo, hết cúi đầu nhìn ngón chân di di trên đất, rồi ngước nhìn mông lung đâu đó. Rồi mẹ  vừa khóc vừa dúi tiền vào tay anh. Anh rụt tay lại không lấy. Mẹ nắm chặt tay anh lại. Hai người cứ thế dùng dằng. Nó nhìn không chớp mắt. Tim đập thình thịch. Một nỗi tò mò xen lẫn lo sợ thế nào ấy. Bao nhiêu câu hỏi hoài nghi thắc mắc nhảy múa trong đầu nó.  Chuyện gì đang xảy ra thế ? Cuối cùng, anh Đắng cũng cầm tiền, gương mặt  buồn như tàu lá rủ. Mẹ nói gì dăm câu nữa, rồi đi thẳng về hướng nhà. Anh Đắng với tay nắm lấy tay mẹ kéo lại. Mẹ nhìn anh, đôi mắt rưng rức nắng, rồi chầm chậm gỡ tay anh ra. Mẹ đi như chạy trốn. Không dám quay đầu. Anh Đắng nhìn dáng mẹ xiêu vẹo khuất sau tán cà phê lòa xòa, thất thiểu ngồi phịch xuống đất. Hình như anh khóc. Nó thấy anh hỉ mũi mấy lần, anh ngồi bất động, gục đầu vào gối, tay ôm chặt hai chân.  Như một pho tượng. Nó cũng ngồi, lòng trơ như tượng nhìn anh. Đàn bà ngồi thế nhìn đã tội, đàn ông mà vậy càng thấy đau đau. Nó cứ lặng im như thế ngồi nhìn anh. Len lén.  Mớ nắng xông xênh rải kín quả đồi đỏ hừng hực, phả lên gương mặt anh những vệt dài hăng hắt. Dưới nắng, anh đã gầy, trông càng teo tóp đến khắc khổ. Đôi bàn tay gân guốc chằng chịt cầm mớ tiền mẹ đưa chẳng buồn đếm. Anh cứ ngồi thế, thi thoảng ngửa mặt  nhìn bầu trời xanh ngút ngắt. Chẳng biết anh đang nghĩ gì, nhưng trong đầu nó, trăm ngàn dấu hỏi treo lơ lửng. 

Chiều hôm đó, anh Đắng đi đâu mất, không về nhà. Con nắng mồ côi loay hoay vương trước ngõ. Ba nó cứ ra vô làu bàu cằn nhằn hỏi má từ trưa  giờ có thấy anh đâu không. Má ngơ ngác bảo không để ý. Nó im lặng không nghe, không thấy và... không biết. Ba có vẻ bực dọc bỏ đi đâu đó. Đến khi trời sầm sập tối, tiếng tắc kè thi nhau rúc từng hồi, ba nó bắt đầu về, và ra rả chửi trong cái ngà ngà say. Ba chửi anh Đắng nhiều lắm.  Ba bảo giếng nhận thầu rồi, mai đi đào cho người ta, anh bỏ đi vô trách nhiệm thế lấy ai mà làm. Rồi nào là ba lo cho anh thế nào, xem anh như con ruột của mình ra sao, ăn chung mâm, nhậu chung chiếu... Vậy mà anh thật bạc bẽo, nỡ bỏ đi đến cả một câu chào không có. Cái ơn cưu mang năm bảy năm nay được ba mang ra mài loang loáng. Má cúi đầu mải miết lẩy bắp, chẳng nói năng gì. Gương mặt không vui không buồn với khóe môi mím chặt.  Nó bắt đầu mờ mờ hiểu, người lớn là vậy đó. Là có những niềm vui cũng chẳng dám  khoe ríu rít như con trẻ. Là có những nỗi buồn chỉ biết nhấn chìm trong im lặng, không dám khóc, để dành từ từ ngấu nghiến. Có lẽ, giờ này, lòng má đang đau lắm. Mà chắc gì riêng má. Biết đâu, ở đâu đó, cũng có người còn đau hơn má nữa chăng ? 
.................

Nó choàng tỉnh bởi tiếng đồ đạc loảng xoảng vỡ. Nhỏ em khóc thét lên. Nó ôm chặt lấy em. Ánh đèn dầu tù mù cũng đủ cho nó thấy qua khe liếp, đôi mắt long lên sòng sọc của ba và má nó ngồi co rúm nơi mép chỏng tre, gương mặt ràn rụa nước mắt. Má vừa khóc, vừa nói trong đứt quãng.

- Người ta làm cho nhà mình bao nhiêu năm, anh có trả người ta tiền đâu. Anh nuôi cơm  được ngày vài bữa, mà anh coi, anh bắt người ta làm như con trâu con bò cho anh từ sáng tới tối . Tết nhứt cũng không cho người ta nỗi bộ đồ mới. Làm vậy là ăn ở ác lắm. Tha cho người ta đi, để người ta còn có tương lai. Chứ ở vầy, biết bao giờ người ta mới có tiền mà về quê  chứ...

Bốp !

Ba tát má một cái trời giáng. Má im bặt, đôi mắt nhìn ba thất thần. Lần đầu tiên ba đánh má mà nó thấy. Ba gầm gừ như con thú hoang bị chọc tiết. Ba ném mạnh cái ghế gỗ bật tung cả cánh cửa ọp ẹp. Gió thốc từng hồi  như muốn giật bung cả mái lá xác xơ  đang  run  phần phật.

- Tao làm thế là vì  ai đây ? Vì cái nhà này đó mày biết không hả ? Tao nuôi nó thì nó phải làm cho tao mới có ăn chứ. Mày mê cái gì của nó mà chồng không bênh, không lo, lại đi lấy tiền nhà đưa cho thằng đó bỏ trốn. À, hay là...

Không cho má một câu chen vào, tiếng bấc tiếng chì ba quăng ném không thương tiếc. Má vẫn âm ỉ khóc, ngồi thu lu người đến tội. Nó muốn chạy ra ôm má, nhưng không hiểu sao, nó ngồi lặng im. Đến thở cũng rón rén. Nó ôm chặt đứa em, len lén nằm xuống sạp, cố nhắm mắt xua đi ánh mắt ám ảnh ban chiều của má. Nó lan man nghĩ đến anh Đắng, nó không còn nghe ba nó đang gào thét những gì. Tiếng mối mọt đầu chõng kêu rệu rạo. Chẳng biết ba còn mắng đến bao giờ, nó cũng không biết nó ngủ đi từ lúc nào. Chỉ biết khi nó mở mắt, đã thấy trời hâm hấp sáng. 

Ba đi rồi. Má đang lui cui chẻ mớ củi. Nồi bắp hầm sôi ùng ục trên bếp đưa mùi hương ngòn ngọt thanh thanh len vào từng cuống phổi. Sương sớm vẫn còn nằm sóng xoãi khắp đồi chưa muốn dậy. Cái se se lạnh buổi sớm mai dễ làm lòng con người ta trong vắt đến lạ kỳ. Như chưa từng có cơn bão nào đêm qua thổi tung mái lá cả. Nó lặng lặng ngồi xuống cạnh má, nói khẽ thôi, nhưng cũng đủ làm cho má ngưng tay:

- Hôm qua, con thấy má ở sau rẫy...

Má nhìn nó. Ánh mắt đầy lo lắng, hoài nghi, mặc cảm đến thảm. Nó không nói gì nữa. Nó muốn nghe má nói. Hình như, má cũng hiểu. Má  nó rù rì, thì thầm như sợ cả con kiến bò ngang qua cũng nghễnh tai nghe ngóng :

- Mai mốt lớn, con sẽ hiểu. Con đừng nói với ba nghen !

Nó gật đầu. Nó không hiểu hết vì sao má làm như thế, nhưng nó vẫn  cứ tin là má đúng. Như trẻ con tin tiên bụt có thật trên đời dù rằng chẳng bao giờ sờ râu ông tiên nào được cả. Má nói phải. Anh Đắng cũng lớn rồi. Có ai hơn 25 tuổi mà cả ngày chẳng dám hò hẹn cùng ai. Làm quần quần từ lúc gà dợm gáy đến khi tắt hẳn nắng vẫn còn chưa chịu nghỉ. Đi đào giếng cho ba cả ngày thì thôi, tối về, ba đi nhậu gì đi, anh  quanh quẩn ở nhà khi thì phụ má đóng lại cái chuồng thỏ, lúc ngồi xắt lá thuốc, đóng cọc trồng nấm đến cạn đêm. Nhiều lúc nhìn anh Đắng miệt mài làm, không nói năng gì tới ai, nó từng có ao ước mai này có chồng, nhất định nó sẽ kiếm một anh chồng siêng năng, hiền lành y như anh Đắng vậy.  Nó thôi không hỏi nữa. Biết có hỏi cũng bằng không. Nó đứng dậy, cúi đầu, chu miệng thổi phì phì cái bếp đang ngum ngúm. Mớ tro trăng trắng bay mù mù. Khói bếp cay cay trong mắt nó. Tự dưng, khóc làm chi vậy ? Dở người. 


.............................

Nó lặng lẽ tựa đầu vào cửa xe, mắt lờ đi, cố không nhìn dáng ba má nó lờ mờ đứng dưới đường dõi theo cái xe đang xình xịch lăn bánh. Đứa em nhỏ choắt ngồi cạnh nó rấm rứt khóc vì phải xa má nữa rồi. Nó ôm em, tay xoa xoa lên bờ vai gầy teo, đầu dúi vào mái tóc loe ngoe khen khét nắng. Nhỏ em nó chẳng buồn nhớ đến chuyện ba đánh nhỏ hôm nọ bằng cây vông - thứ cây thân trắng phau phau, lá xanh mươn mướt, được trồng làm hàng rào giữ rẫy chi chít những chiếc gai be bé. Gai gâm phải chỗ nào, mai chỗ ấy tứa mủ đến buốt. Nhỏ chẳng thèm để ý đến chuyện ấy, mồm cứ thút thít, i ỉ :" Má ơi ! Ba ơi !" nghe đắng nghét cả họng. Trẻ con thanh khiết, độ lượng đến vô ngần.   Chẳng phải nợ nần gì, sao tự dưng nó ghét cái màu đất đỏ au như màu máu thế nhỉ. Có gì vui đâu khi nơi ấy mang đi của chị em nó vòng tay của má mà đáng ra, chị em nó được vỗ về mới phải. Nó rời nơi ấy, nhắm mắt hờ xua đi những hình ảnh đẹp đẽ còn sót lại  trong trí nhớ. Nó cố nhủ làm gì có con trăng to tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời nghe tiếng nó hát trải khắp đồi cà, tiếng anh Đắng cười hiền hiền như lá, tiếng mẹ giòn tan âm ấm, tiếng em nó líu lo lấp lánh ...  vào những đêm rằm cả nhà trải chiếu ra giữa sân ngồi nhìn đêm nhảy múa. Nó cố xua đi gương mặt ba xám ngoạch, thi thoảng nở cái cười sặc mùi thuốc lá khi cầm mớ tiền chua ngoắt mồ hôi đếm tới đếm lui, đếm đi đếm lại.  Xe chạy rì rầm xé lớp sương dày đặc. Mùi đêm pha lẫn mùi cây cỏ của núi rừng phả vào mặt từng luồn  buôn buốt.

Mới đó mà đã cạn mùa rồi...





56 nhận xét:

  1. Bài viết thật hay vẫn những lời văn thật thà , chân chất lắng đọng tình người đã làm chị mũi lòng gì đâu há . Ở em đúng là một nhà văn có khác vì em đã nói lên được những gút mắc trong cuộc sống bình thường : một cuộc sống đầy vẫy nổi buồn và lắm nỗi xót xa giữa tình người với nhau , thế nhưng chúng ta đã luôn phải lặn hụp trong cái bể khổ đó một cách triền miên ....và chỉ thoát ra được khi trái tim đã không còn nhịp thở ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mấy ngày nghỉ dưỡng, không làm gì, bùn quá, em lôi cái dở dang hôm nọ ra tám tiếp cho hết ngày. Nhiều khi, không phải em bi quan đâu, thậm chí nếu chị gặp em ở ngoài, em nói nhiều lắm luôn á.Chỉ có điều là... hình như em có cơn á chị, vui đó, rùi bùn đó. Mau giận mau quên. Chuyện nì xảy ra lâu lắm lắm lun rùi. Tự dưng nhớ nhớ em viết thui. chứ thiệt sự bây giờ, em chả nghĩ ngợi gì nhiều đâu. Thui, ai cũng có số phần của người đó cả. May nhờ rủi chịu thui chị hén !

      Xóa
    2. Em bệnh sao mà phải nghĩ dưỡng vậy Thùy ? Nói cho chị nghe dí ! Nếu như vậy bây giờ em đã khỏe hẳn chưa em ? Chị thật dở hơi vì không biết gì hết ...

      Uh , ai cũng có những kỷ niệm chôn kín trong lòng và sẽ mang nó theo xuống mồ mà thôi ...chị có nhiều ký ức khó quên và sẽ không bao giờ quên và đặc biệt là không ai biết hết ...thế nên đọc bài viết của em làm chị nhớ lại cuộc đời thơ ấu của mình mà lòng bùi ngùi xiết bao ...nhưng thôi đó chẳng qua là số phận mà thôi , phải không em ?

      Năm sau chị về VN , chắc chắn hai chị em mình sẽ gặp nhau Thùy nhé . Trên blog chị không có bạn bè nhiều đâu Thùy ơi , thân nhất là em , Yên Vũ và chị Marg mà thôi ...chắc chắn kỳ này chị em mình sẽ gặp nhau em nhé ! Thùy của chị đừng buồn ...nhìn hình của em thật xinh xắn , nụ cười thật tươi vậy mà em sống nội tâm ghê đó ...giống chị , cười nhiều nhưng cũng buồn nhiều đó cơ ...

      Tuần mới nữa rồi , em gái của chị hãy vui lên , hãy lấy niềm vui hiện tại của mình để làm nghị lực mà sống nhen em !

      Xóa
    3. Í mà chị quên nữa ! Andi nó lo làm giàu nên vắng bóng quá lâu rồi Thùy hén ? Chị thấy nhớ hắn ghê chứ ?

      Xóa
    4. Em mới mổ chị ui, mổ cũng nhỏ nhỏ thui hà, không có gì nghiêm trọng lắm. Chỉ là em không có đi đâu, làm gì, nằm một hcỗ thì buồn, nên viết lung tung chơi đó mà. giờ em khỏe nhiều rùi, chửi lộn là dư sức, quoánh lộn thì... thua. hì hì
      Vậy khi nào chị về việt Nam, em cũng mong gặp chị lắm. Em đợi thiệt á.
      À, em khoe dí chị, hè sang năm em ra Hà nội, nhất định em sẽ gặp nàng Yên Vũ. em trông tới ngày ấy quá chừng lun. hì hì
      Em viết vậy thui, vì khi buồn thì em mới viết. chứ bình thường em ỉ ôi ... xí xi thui hà chị iu ui.

      Xóa
    5. À, Ca Ánh có điện thoại cho em hum bữa. Ảnh do thay đổi công việc, mọi thứ còn mới quá, nên anh lo tập trung công việc không có thời gian như trước nữa. Chớ ổng khỏe re hà, trâu vật ổng hổng chít nữa chị lo chi nè . Không soa đâu. Mai mốt ổng ổn là ổng dìa thăm blog chị thui hà. hì hì

      Xóa
    6. Quả thật phụ nữ khi sống một tối đi về một mình đến khi ngã bệnh thì lúc đó mới cảm nhận được sự thiếu vắng tình cảm nó sâu lắng như thế nào ...vì những lúc đó một ánh mắt chia sẻ nỗi đau đớn , một cái nhìn đầy yêu thương và một nụ cười để trấn an và chia sẻ ....tất cả đều có ý nghĩa vô cùng . Chị hiểu em , hiểu em nhiều lắm ...giống như mẹ của Tina : nó bị tai nạn nên gãy chân . Thế là nằm một chỗ , những lúc đó nó cảm thấy buồn và cô đơn hơn bao giờ hết ....và cũng từ đó nó nói rằng quan niệm sống một mình đã không còn nữa vì nó cần một người bên cạnh để chia sẻ , để an ủi nó ...thế đấy ! Có thiếu vắng mới cảm nhận được , có rồi nhiều khi thấy bị gò bó , tù túng ...quả cuộc đời có lắm trái ngang ,ngang ngược ...

      Anh chị canh con gái của chị vừa được nghỉ hè là về VN để dắt con bé đi chơi đó em ạ vì con bé chỉ được nghỉ khoảng 2 hay 3 tuần đầu tháng 6 thì lại tiếp tục học hè nữa rồi . Thế nên chị cũng dự định ra HN chơi vừa được gặp YV nữa , nhưng không biết có thực hiện được không ? Em ở tại Sài Gòn nên chắc chắn chị em mình sẽ gặp nhau rồi đó ..Lần này về VN chị chỉ muốn dành thời gian thật nhiều để được ở bên cạnh gia đình , nhất là bên cạnh mẹ vì mẹ chị năm nay sức khỏe không được tốt lắm và được ở bên cạnh con gái của chị nữa .Một tháng coi vậy chứ nhanh lắm em ơi ...thôi thì để đến đó xem sao chứ không gặp được YV thì chị sẽ rất buồn ..

      Riêng em được gặp YV là nhất rồi nhé ! Các em còn trẻ , sống độc lập không bị lệ thuộc vào ai là hạnh phúc lắm đó . Lắm khi thấy buồn , thấy cô độc nhưng lại được tự do ....ôi ...đời thật khó hiểu Thùy à ...

      Xóa
    7. Uh ...chị cũng nghĩ là Andi nó bận ghê lắm ! Thôi cũng mừng cho nó thời buổi bây giờ có công ăn việc làm ổn định là mừng lắm đó em . Nếu Andi nó có gọi điện , em cho chị gởi lời thăm nó nhé !

      Xóa
    8. đọc com chị mà tự dưng em.... Thiệt là, ai có ở trong cảnh rồi mới biết thiếu vắng một bờ vai thì đêm nó dài đến chừng nào. Đành rằng không có, người ta vẫn sống tốt, sống đàng hoàng, nhưng rồi, những khoảng lặng mông mênh, những lúc ốm đau thui thui, những khi gặp khó khăn... nhìn qua nhìn lại chỉ một mình, cảm giác đó nó ... thật chẳng dễ chịu chút nào chị hén. Với đàn ông họ còn còn thể tìm vui trong rượu, trong những cuộc tình chóng vánh... còn phụ nữ thì... Nói gì nói, làm gì làm, vẫn nghĩ tới con mình một chút. Đàn ông có buông thả một xí, người ta cũng xì xòa cho qua. chứ đàn bà mà... thì thể nào cũng bị soi đến cùng. Tội con mình sau này nữa.
      Tự do có cái hay của nó, nhưng thú htiệt là vẫn không sao bằng được có 1 gia đình đúng nghĩa - chứ còn gia đình mà chồng vợ không nhìn cùng một hướng thì thui, thà ở không còn hơn nữa chị hén. Ở blog nì, em ngưỡng mộ gia đình anh Trần Trung Kiên lắm đó chị. Thật hạnh phúc đúng nghĩa luôn. Nhất là 3 cô con gái của anh ấy, cô nào cũng giỏi, cũng ngoan hết. đấy, như ba em á, chỉ thích con trai, con gái đẻ ra không thèm nhìn luôn mà, con trai không dám đánh 1 roi, con gái thì đánh như con không đẻ lun á. cuối cùng, chỉ vì 1 quan niệm cổ hủ trọng nam khinh nữ ấy, mà đẩy cả nhà vào cảnh tan đàn xẻ nghé. Giờ thì con trai chẳng ra làm sao, chẳng qua lại gì, chẳng nhìn luôn. cuối cùng vẫn là mấy cô con gái phụng dưỡng. Bởi vậy mới nói, giá như nhà nào mấy ông cũng chịu khó nghĩ dùm cho người bạn đời của mình một chút chị hén.
      Em muốn đi Hà nội lâu lắm rùi, nhưng nhóc nhà em không thích. nó chỉ thích ra biển chơi, tắm biển cả ngày nó mới chịu. Hè này em đi ra Hà nội, tranh thủ ghé mấy vùng lân cận cho biết lun. chưa đi em đã thấy ...hơi mệt và ngán. Nhưng thui, ráng đi, biết đâu mai mốt Yên Vũ lấy chồng, mún gặp nàng ấy chắc còn ...khó hơn nữa quá chị ui . hì hì

      Xóa
    9. Hai chị em tâm tình hay thế thế... ! (Cái này là công khai nên anh nhảy vào thui nhé !)...
      Theo hai em cuối cùng cũng là PN tìm một nơi để "ẩn"mình vào trong đó. Chính nó làm cho ta ngã quỵ trước bão giông cuộc đời. Mạnh dạn lên ! Ta là ta ! Hắn là hắn. Thương yêu chia sẻ và sòng phẳng. Kẻ xay lúa người bồng em, người cày kẻ cấy...
      Luôn mong mọi người hạnh phúc, nhát là PN sống sao cho được thoải mái xứng đáng một kiếp...phù du ! Hahaha !

      Xóa
  2. Nó đồng cả với má nó -trong linh cảm thấy việc má làm rất đúng ..............
    ........
    Tám ơi -tối vui vui nhe -

    Trả lờiXóa
  3. Không biết CÓ MỘT MIỀN ĐỎ NẮNG phần 3 để nó gặp anh Đắng nữa ko? Tuy cảnh ra đi của anh Đắng nghe tội tội nhưng người đọc cũng đc an ủi rất nhiều từ những tấm lòng nặng tình nặng nghĩa. Dù sống cảnh vất vả đói nghèo nhưng người ta luôn cảm thông, ngĩ tốt về nhau. Ngay như người Ba sống khắc nghiệt nhưng đó cũng do hoàn cảnh tạo nên một phần nên ko ai nỡ trách ông nhiều... Dù viết về đề tài gì, có thể là phê phán nhưng truyện hoặc thơ của Thùy luôn đẫm chất nhân văn. Mong rằng cuộc sống và tác phẩm của em luôn ấm áp nắng đỏ cuộc đời!
    Luôn khỏe vui, ngọt ngào yêu thương và hạnh phúc an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nó có gặp anh Đắng ở Sài Gòn. Anh Đắng hiện tại giờ cũng có gia đình và một bé kháu khỉnh. Còn đoạn giữa, buồn lắm, khi nào em buồn, em kể tiếp khúc giữa chán đời ấy anh nghe nha. Có nhiều cái, đúng chưa hẳn đã đúng, mà sai cũng không hẳn là sai. Nhất là tình cảm, khó nói trước được điều gì lắm anh hén.
      Cảm ơn anh ghé chơi và có lời chia sẻ chân tình cùng em. Bình an thiệt nhiều anh nhé.

      Xóa
    2. Ừ, trong lĩnh vực tình cảm, tình yêu thì nó tự phát một cách tự nhiên chứ ko theo công thức nào cả em à. Cho nên cũng đừng phát xét đúng sai nhiều. Ngay như vấn đề đạo đức cũng do con người đặt ra mà thôi. Có điều là mình cần biết điều chỉnh và ứng xử sao cho phù hợp với hoàn cảnh em à.
      Đoạn giữa của anh Đắng chắc có nhiều chuyện buồn và em cũng vương tơ lòng với ảnh nữa phải ko? hiii... Nhưng cái kết có hậu là anh ấy đã có gđ và một bé kháu khỉnh là vui rồi.
      Anh chia sẻ cùng em đôi điều vậy. Chúc em và cháu luôn khỏe vui nhiều và hạnh phúc nhé em!

      Xóa
    3. À, không có tình cảm trai gái nào giữa nó và anh Đắng như anh nghĩ đâu. Đính chính ngay chỗ nì mới đc nè.
      Có điều, một cái kết có hậu cho những người trong cuộcquan trọng hơn đoạn giữa anh hén.

      Xóa
  4. Không biết từ lúc nào tui đâm mê cái cách viết của bà. Man mác buồn vương. Những nhân vật ''nó'' với cái nhìn về cuộc đời từ một góc nào đó hồn nhiên ngây thơ, mà mang lại cho người đọc nhiều suy nghĩ.
    Kết bà rồi đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nó bà thấy ngây thơ là đúng rùi, vì lúc đó nó nhỏ xíu, chưa biết yêu, chưa có ra đời nhiều, chưa bị phũ phàng gì hết. còn giờ nó thành quỷ sứ xà mâu lun rùi bà ui. hì hì
      Nói chơi chứ, thường thường hổng biết chọn tên gì, yui kêu " nó ', " hắn', hay " gã " ... luôn cho tiện á mà. hí hí
      Bà kết tui bằng chỉ may đồ, tui kết bà bằng dây cước lun á bà ui ! há há

      Xóa
  5. Ui lâu mới thấy!

    Luôn vui bà á!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thank cù ông nghen. tui lúc nào chả vui. Khi nào bùn tui ... về blog tui trút. hì hì

      Xóa
  6. dạo này đi đâu mà ko thấy nàng đâu cả thế,,,,tìm mãi trên face mà ko thấy tình cờ qua google+ thấy sang hỏi thưm xem dạo này thế nào thấy một bài viết nên đành phải xem cho hết bài viết hay mang đầy cảm súc và dc nghe một bản nhạc êm dịu đi vào lòng người hêt nhạc rùi mà ko muốn ra.... chuc bà luôn vui tươi trẻ khỏe như voi và thành công trong cuộc sồng nhé....cũng lâu lăm rùi tui ko co vào blog nên nhà của chả quet dọn gì cả.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À, nick á tui đóng face rùi, tui không có về nick á chơi nữa nên ông không thấy á. Tui thích blog hơn. Về face lần nào chơi được vài bữa cũng thấy buồn ngang hông hết ông ui. Chán lém. hì hì
      Cảm ơn ông nhiều nha. Cả nhà vui khỏe ông nhé.

      Xóa
  7. Đang chờ để đọc phần kế nè ĐT ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em viết tới đây là hết rùi chị iu ui ! hì hì

      Xóa
  8. Chị đọc rồi và đang ngồi vạ để chờ phần tiếp theo .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết tới đây là hết vốn em rùi chị ui, viết nữa em tịt lun á. hì hì

      Xóa
  9. Nó lại đi mót khoai rồi -Về đi Tám Dậu blog ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, nghe lịnh triệu của Ca em dìa rùi đây ạ ! Khiếp Ca lun. mót khoai mà cũng hổng cho nữa. hì hì

      Xóa
  10. Trả lời
    1. Dạ, cảm ơn anh. Vui vẻ thiệt nhiều nghen anh !

      Xóa
  11. Ước gì !
    Đem nắng vào thơ
    Bài thơ tôi họa giấc mơ đôi mình
    Ước gì !
    Nắng mãi trung trinh
    Ghép vào thơ họa ta mình một đôi./.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em ước đơn giản hơn anh thiên Khúc nhiều, em ước... có tiền đốt đít thèng lựu đạn của em cho quéo lun thui. hì hì

      Xóa
  12. Sao câu chuyện buồn quá vậy Tám?
    Mà hình như chuyện nào của em viết cũng phảng phất một nỗi buồn sâu lắng....!!!
    Buồn thiệt

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ, dạo nì em bị mắc thằng bố gì á sếp. Em viết hài hài vui vui như hồi đó viết hổng được sếp ui. chắc em bị ma buồn nó ám rùi hay sao á. chứ em cũng vui lắm lun mà. hì hì

      Xóa
  13. Anh qua thăm em, chúc em mau lành và vui lên nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cám ơn anh Tám nhiều. Cho em gởi lời thăm cả nhà mình anh nhé

      Xóa
  14. Một thời đã xa nghe như mới hôm qua

    Trả lờiXóa
  15. Thương lắm người ơi !
    sang thăm Tám , lâu rồi mới thấy Tám lên blog

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em mấy hôm bận việc riêng quá, không lên chơi được. giờ em về, em sẽ tranh thủ chạy thăm mọi người nè. Cảm ơn anh Lạc ghé chơi nha. Ngày vui anh hén !

      Xóa
  16. Em Thùy ơi! Hôm nay đã khỏe hẳn chưa em? Chị đợi em viết tiếp hết tập rùi com luôn nhen! Mong em bình an và má luôn lúm đồng tiền duyên...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị Băng nhiều. Em khỏe chị ui. Chị khi nào thi xong, rảnh rỗi về chơi dí mọi người nha chị. Nhớ up hình bên face nhiều nhiều cho em coi với nghen chị uiiii

      Xóa
  17. Bài viết ấn tượng...Nhạc nhẹ nhàng sâu lắng lắm ....Khi rảnh ghé qua nhà mình nghe..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn chia sẻ cùng mình. Mình sẽ sang thăm nhà bạn sau nhé. Bình an thiệt nhiều nghen ban hiền.

      Xóa
  18. Tui luôn chờ kết thúc có hậu trong mỗi câu truyện mà đọc nàng tui luôn buồn từ đầu tới chân. Híc híc. Nàng khoẻ hơn chưa. Có nhiều chuyện thật không dễ nói ra, để người khác có thể hiểu được. Chỉ mong sao mỗi chúng ta có thể sống không thẹn với lòng và có đc an vui cho mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là có nhiều chuyện không thể nói ra, có nhiều chuyện thấy sai , rõ ràng là sai đó nhưng.... cũng chẳng biết trách thế nào nữa. Có những chuyện dù là đúng đó, nhưng vẫn thấy ... nó tàn nhẫn chi lạ. Không có gì là tuyệt đối cả nàng hén. Nhất là trong tình cảm lại càng không. buồn thiệt
      Nói vậy thui, chứ tui cũng iu đời lém. vì suy cho cùng, tui cũng may mắn chứ bộ. hì hì. Đang nôn gặp nàng quá đây Tiểu lông hổ uiii

      Xóa
    2. Hehe. Không nhanh ra gặp tui. Tui lấy chồng xa là khó mà hẹn hò nha. Nhưng gặp thì chớ phỏng vấn, chụp hình làm tui sốc nha. Tui cũng ngại tiếp xúc với người nổi tiếng như bà lắm đó.vì không biết ăn nói ra làm sao. Híc híc...

      Xóa
    3. Đang tính lắm lun nè nàng.
      Số là tui đăng ký vé ra Hà nội rùi , nhưng chưa lấy code ( do có người quen làm trong đó, đăng ký để lấy vé chắc chắn đi thui ). Giờ thằng con tui cứ nằng nặc đòi đi chỗ nào có biển mới chịu. Tui đang lưỡng lự quá chừng nè nàng ui. Đi hà nội thì tui vui vì sẽ gặp được nàng, gặp được Violet, mà chắc khó có dịp gặp được thường xuyên. Còn thằng con tui thì ... nó hổng vui, nó cứ khoái đi Đà Nẵng thui. hic hic
      Nàng đừng cho tui đu dây điện nha, tui ú lắm á, đứt dây điện giật tui bơ mỏ bây giờ. Tui ở ngoài xấu hơn trong hình xa lơ lắc lun, nói chung là bình thường, rất rất đỗi bình thường như bao bà nội trợ chồng con đùm đề khác thui. tui chỉ sợ nàng vỡ mộng chê tui già chát xấu quắc mà đòi... đu theo Tiểu Lông hổ. há há

      Xóa
  19. Mất lên lạc,cũng mất thông tin...Bạn hiền....đã khỏe lại rồi.Chúc lành !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn hiền vắng blog một thời gian dài quá đó, nên thấy vậy thui.
      Mình có qua nhà bạn. hum nay, nhà bạn lại giống nhà của bạn hiền Danh Khuyết, không cho comment. Nên đành đọc xong, rùi về thui. Mình vẫn ổn, không có gì mới cả. Bạn hiền có vẻ không được vui à ? Mình cũng không biết nói sao nữ, chỉ mong cho bạn hiền cùng gia đình thật nhiều may mắn, bình an thui.
      Cho mình cảm ơn thật nhiều những hình vẽ đề thơ của bạn hiền tặng cho mình nghen. Đẹp lắm. Mình sẽ giữ nó làm kỉ niệm. Hạnh phúc thiệt nhiều nghen bạn tui.

      Xóa
  20. Đọc bài này sao thấy thương cái anh chàng gầy đấy quá. Người ta thường nói cuộc đời run rủi, nhưng hình như mình run rủi chính mình nhiều hơn.
    Hình ảnh Nó thật tôi nghiệp, lấn át cả anh chàng. Nên khi đọc chậm người ta dễ mủi lòng vì Nó hơn. Cuộc đời là sự đánh đổi nên dù mất ít thứ này mà được thứ kia yêu kiều hơn cũng đành lòng thôi. Dù có như thế nào cũng mong sao anh chàng và Nó trong truyện sẽ có được một miền nắng xanh trong cổ tích thay vì một miền nắng đỏ hoang sơ.
    PS: Không biết tại sao, hôm qua ngồi viết hai cái com. enter xong là nó biến đi đâu mất. Hi vọng là nó không về miền nắng đỏ bên sông.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đối với nó, anh Đắng chỉ là một người anh trai không hơn không kém. Và trong anh cũng vậy. Không hề có tình cảm yêu đương lãng mạn nào ở đây cả. có thể, ban đầu là với một người tốt , chăm chỉ và hiền lành như thế, nó có chút xíu mơ ước cũng là chuyện bình thường thui. nhưng rùi, công việc, học hành, bạn bè... mọi thứ kéo nó ra khỏi cái lãng đãng vu vơ đó rất mau anh ạ. Ai cũng vậy mà, anh hén.
      Cái còm của anh , em mang đi bán đấu giá rùi coi có chị nào chịu mua hông á . hì hì

      Xóa