Nhãn

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Lấm lem vạt nắng ( 2 )


Tám thích ảnh chụp của tác giả Cao Anh Tuấn ghê. Tấm nào nhìn cũng gần gũi hay hay ghê á


Điền trằn trọc cả đêm không sao chợp mắt được. Tiếng ễnh ương rầm rĩ sau cơn mưa ban chiều buồn nẫu ruột. Hắn ngồi cạnh mép chõng tre kê sát chái bếp, nhìn dì Mẫn nằm thiêm thiếp.Tội tình. Ban chiều bảo dì nằm lại trạm xá xem sao, dì cứ nằng nặc đòi về để giờ sốt hầm hập như thế này.  Hắn biết dì sợ hao tốn. Lần đầu tiên hắn mới nhìn kỹ  dì như thế. Gương mặt hiền chi đến khổ với mớ tóc loăn xoăn, xơ xơ cột cẩu thả rớt trên bờ vai gầy teo một nắm. Đôi mắt trũng sâu nhắm nghiền một cách mệt mõi. Nhìn mớ băng trắng xóa trên đầu dì, hắn chợt nhận ra bao lâu nay, hắn khốn nạn quá. Ăn có gì ngon dì cũng nhường cha con hắn. Năm hết tết đến thì lụi hụi sắm cho lão Tứ cái quần, mua cho hắn đôi dép. Chưa khi nào hắn thấy dì sắm gì cho riêng mình cả. Bất giác hắn ngó nhìn lão Tứ đang há hốc mồm ngủ phơ phớ, hắn cười buồn buồn ngao ngán. 

Dì Mẫn trở mình rên khe khẽ, ú ớ nói gì đó hắn không nghe rõ. Hắn ngồi dậy, đưa tay sờ trán dì. Ôi trời ơi ! Như cái lò than ngun ngút cháy. Đang nửa đêm thế này biết chạy đâu.  Hắn lóng ngóng lay lão Tứ dậy. Lão gục gặc, ậm ừ trong cơn mê ngủ. Mùi rượu nặc nồng tanh lợm. Vô ích. Hắn lụi đụi đi pha thau nước ấm, vắt cái khăn ướt lau trán dì hạ nhiệt. Tay hắn run run. Có phải lần đầu trong đời gần phụ nữ đâu mà sao tự dưng hắn đâm ra run rẩy ngớ ngẩn đến thế này. Bàn tay to bè mọi ngày cày cuốc kéo lưới thoăn thoắt thế nào, giờ vụng về như con nít. Hắn vừa chạm vào dì, dì run bắn lên, nói trong cơn mê sảng : 

- Đừng, đừng ông. Tui lạy ông, đừng đánh tui nữa...

Hắn chùng lòng xuống. Nhoi nhói trong ngực. Rưng rức. Đến cả trong mơ cũng chỉ toàn hoảng sợ thế này sao ? Hắn vừa chầm chậm lau, vừa lẩm bẩm như ru với chính mình :

- Thôi, qua rồi, tui không để ai đánh dì nữa đâu mà. Hết bịnh dùm tui đi nghen.

Đêm chùng chình nghiêng nghiêng xõa mớ trăng rúc rích qua khe liếp. Điền ngước nhìn khoảng không vằng vặc. Nhìn đâu cũng thấy ánh mắt thất thần hoảng loạn của dì Mẫn. Tiếng thở dài rơi sõng sượt. Con rạch bên hiên nhà vẫn rù rì bài ca phương Nam bao mùa tình tự. Cái xứ cạnh đền, muỗi con nào con nấy to hơn chiếc xe tăng, còn mấy ai muốn ở để hát câu " thương anh tưới cây ngô đồng " nữa chứ ? Tự dưng hắn thấy bức rức. Hắn đi ra đi vào, hắn quần nát cả đêm với nỗi buồn  vô cớ. Chẳng biết từ đâu.

.............................

Dì Mẫn ngồi  chồm hổm trên nền đất, xung quanh la liệt dừa khô vừa mới lột. Dừa vựa mua rẻ quá, dì thắng lấy dầu dừa bán cho người ta có giá hơn nhiều. Cực một chút, nhưng bù lại có tiền, vài trăm một lít chứ chẳng chơi. Thằng Điền về đến ngõ, nhác thấy thế, đã vội  nói:

- Thôi, đừng đập, nạo chi cho cực. Để tui mang ra lộ mướn người ta nạo cho. Rẻ rề hà. Dì nạo tay biết khi nào xong. Thôi nghỉ đi. Chiều rồi. 

Chẳng đợi cho dì Mẫn nói gì, Điền vớ tay lấy cái bội to gần đó, thoăn thoắt chất dừa vào cho đầy bội. Dì Mẫn loay hoay phụ Điền cột cái bội vào sau yên xe. Vừa dợm đẩy xe đi, thằng Điền quay lại, lấy cái túi nilon treo tòng teng trên cổ xe nãy giờ, nhìn dì Mẫn, ngượng ngịu nói :

- Bánh bò đó. Cho đó. Ăn đi

Điền lừng khừng không đẩy xe vội. Ánh nhìn âm ấm vương nơi khóe mắt. Như cười. Như khóc. Dì Mẫn lòng mơ hồ run rẩy, khẽ cúi mặt, lí nhí :

- Mua chi vậy nè. 

Nắng run run khẽ rơi trên mái tóc rối bời, vẽ lên gương mặt dì Mẫn những nét buồn thương ngăn ngắt. Dưới nắng, dì Mẫn như đóa hoa dừa cạn, hiền hiền, len lén khoe chút hương cuối mùa. Điền ngây người vài giây, vừa đủ để nghe  lòng rưng rưng làm tội làm tình. Điền đẩy xe, không nhìn dì Mẫn, nói bâng quơ :

- Ở nhà cẩn thận nghen.

Dì Mẫn nhìn dáng Điền khuất dần sau rặng dừa. Lòng như có nắng reo reo. Cầm bịch bánh bò trong tay, không ai đánh, mà nước mắt thi nhau vỡ. Dì mím chặt môi, ngước nhìn ráng chiều giòn rụm rụng trên lối nhỏ, chợt thèm một giây phút bình yên. Ngồi yên nghe con nắng hát. Vậy thôi... 



Lão Tứ khật khưởng trên bờ lộ. Cổ họng đắng nghét. Đổ bao nhiêu rượu sao vẫn nhạt thếch thế này? Mẹ cái đời rỗng tuếch. Nhớ bản mặt khinh khỉnh của mụ Tám khi lão hỏi vay vài trăm bạc, lão chỉ muốn đấm cho vỡ mồm mụ ấy ra. Mụ ấy khinh lão làm đéo gì có tiền, lại còn lên giọng dạy đời lão, bảo lão về ngủ dưỡng sức cho khỏe, để vợ con nó nhờ. Mụ ta lải nhải vợ có thai rồi, ráng mà ở nhà phụ vợ, để vợ làm quá, lại con so, khéo mà gìn giữ... Chẳng để cho lão lè nhè hết câu, mụ ta đóng sầm cửa. Chỉ có con chó nhà mụ xoắn lấy cánh cửa sủa ỏm tỏi vào mặt lão. Gầm gừ chán rồi cũng về. Mẹ nó ! Lão mà có tiền, lão quăng vào mặt con mụ Tám, bắt nó làm trò cả đêm cho hả dạ. 

Vất vưởng mãi lão cũng lò dò về đến ngõ. Con nắng cuối năm hanh hanh vàng xiên qua tàu lá, vắt ngang vắt dọc chi chít những sợi buồn tênh trên mái lá. Dì Mẫn đang lúi cúi chu miệng thổi phì phì bên chái bếp. Mùi khoai nướng thơm lừng nương theo gió xông vào mũi lão. Chợt thèm. Nhậu từ sáng giờ, có gì vào ruột đâu. Lão xộc vào bếp, trống không :

- Ăn được chưa ? 

Dì Mẫn giật mình, ngước mặt lên, quẹt vội mồ hôi ngang trán, cười rón rén :

- Ông dìa rồi hả ? Nghỉ chút đi, hồi nào chín tui mang ra cho ăn.

Lão không nói gì, tựa lưng vào thành cửa, lừ lừ nhìn dì Mẫn. Cái khuôn ngực thập thò sau mấy làn áo chợt làm lão nóng bừng cả mặt. Lạ lùng gì đâu thứ nhão nhoẹt thõng thượt ấy. Nhưng  lâu rồi, từ cái hôm con đĩ Mẫn biết nó có thai, nó mừng, nó lạy trời lạy đất. Nó lạy luôn cả lão. Mấy lần nó năn nỉ lão thương nó, thương con, nó chừng này tuổi rồi mới được lần đầu làm mẹ. Nó van lão cho nó khất vài tháng. Như người ta khất nợ. Làm lão mất cả hứng. Lại thêm cái thằng Điền cứ lần quần quanh nhà lầm lì, lão cũng... hơi ngán. Dạo này thằng Điền cứ như thằng điên nào đó, nó chẳng nói năng gì tới lão, sau lần nó nói chuyện cuối cùng với lão. Giọng nó rền rền  :" Ông không được đánh dì Mẫn nữa. Ông mà đánh dì nữa, ông biết tay tui. Má tui chết rồi, chưa đủ cho ông à ? " . Cái ánh mắt sắt lạnh của nó làm lão sợ. Lão cũng rụt cả vòi lại. Lão ngó dáo dát quanh nhà. Không thấy bóng dáng thằng Điền đâu, lão hất hàm hỏi :
- Thằng cô hồn kia đâu rồi ?

Dì Mẫn vừa bốc lớp vỏ khoai cháy đen, vừa bảo :

- Cũng không biết nữa. Nãy tui mới thấy đâu đây mà. 

Lão không nói thêm gì nữa, giả lờ đi ra sau nhà. Đi ngang chỗ dì Mẫn, bất thình lình, lão ôm chặt lấy dì, hai tay siết chặt ngang ngực, cắn ngập răng vào cổ dì, hỗn hển :

-  Lâu rồi nghen mày. 

Rồi mặc cho dì Mẫn bảo từ từ, buông dì ra rồi nói, Lão Tứ lôi tuột dì sốc thẳng vào buồng. Dì Mẫn sợ xanh tái cả mặt. Bình thường, dì đã sợ lão khoản này, nhưng cũng ráng cắn răng chịu đựng, dẫu có đau đớn thế nào dì cũng nghiến răng mà chịu để được  yên thân. Hồi mới quen lão, thấy lão  ít nói, nụ cười hiền hiền vương mùi rơm gốc rạ, dì đem lòng mà thương. Dì tin lời hẹn trăm năm, dì tin lão không nhỏ nhen, không soi mói như thói đời thường thấy. Có ai chịu lấy người đàn bà hai lượt đưa đò đều trống không trễ chợ như dì đâu ? Dì thầm mang ơn lão. Có nằm mơ, dì cũng không ngờ, từ ngày thành vợ thành chồng, nụ cười rơm rạ kia bay đâu mất. Lão Tứ cứ như một con quỷ. Lão say thì lão đánh. Lão tỉnh thì hùng hục cả đêm. Đàn bà như manh chiếu giữa chợ, biết sao giờ ? Nhưng giờ, đứa con trong bụng là tất cả của dì, bao nhiêu năm qua, dì chỉ đợi một điều này. Như người sắp chết giữa dòng bấu vào chiếc phau cứu hộ. Không ! Không ai có thể cướp nó ra khỏi dì được. Dì dùng hết sức mình có đẩy lão Tứ ra khỏi người. Điên tiết, Lão vung tay đấm thẳng vào mặt dì. Một dòng máu nhỏ rìn rịn nơi khóe miệng. Dì Mẫn cố co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng, van khóc ầm ĩ. Như con thú say máu, Lão Tứ nện như giã gạo vào tấm thân bèo nhèo nát nhúm. Vừa nện, lão vừa luôn mồm chửi rủa .Chợt có tiếng quát như sấm làm lão giật bắn người trong cơn điên  loạn :

- Buông ra ! Ông thôi ngay không ?

Lão quay lại. Thằng Điền với đôi mắt đỏ hằn vệt máu, ánh nhìn như muốn xé lão ra hàng trăm mảnh. Lão Tứ buông dì Mẫn ra, lè nhè đứng dậy, hậm hực quát :

- ĐM mày. Giờ tao ngủ với nó cũng phải xin phép mày nữa hả? Con đĩ đó là của tao, tao muốn làm gì nó thì làm, mày là cái thá gì. Cút ngay cho tao.

Thằng Điền đứng ngang cửa buồng, không vào không ra, trừng mắt nhìn lão Tứ. Đầy oán hận. Không nhúc nhích. Lão Tứ chùng xuống, vùng vằng bỏ ra ngoài. Điền cắn chặt răng nhìn dì Mẫn trong bộ dạng xốc xếch, nước mắt lưng tròng nhìn nhau không nói. 

- Trời ơi !

Điền hét to. Đấm mạnh tay vào ván cửa. Gian nhà run lên bần bật.  Hắn gục đầu . Vai run lên nghèn nghẹn. Chưa bao giờ hắn cảm thấy mình bất lực như thế này. Chỉ muốn chạy lại, ôm cái người đàn bà bẹp dí nằm kia, người mà hắn phải gọi là dì đó vào lòng thôi, mà đành phải đứng nhìn đau đáu lặng câm. Mẹ ông Trời khốn nạn.  Se lòng chi cho rấm rối thế này ? 

Lão Tứ chầm chầm nhìn thằng Điền. Rồi nhìn dì Mẫn tả tơi trên giường. Tự dưng, đầu lão điên lên. À, thì ra... Mẹ kiếp. Con Mẫn này  dám coi thường lão. Vì nó mà thằng con duy nhất của lão dám chống lại lão. Thoáng thấy cái rựa vất ngang cửa, Lão với tay chộp lấy nó, vung cao :

- Mẹ cái con đĩ Mẫn. Mày dụ dỗ con tao. Tao giết ...

Như cơn lốc, lão vung lưỡi rựa sáng loáng. Dì Mẫn mặt không còn chút máu. Bụp. Tiếng hét hoảng loạn thất thanh. Lão Tứ quăng rựa, thất thần nhìn thằng Điền. Máu văng đầy trên mặt dì Mẫn. Thằng Điền sừng sững đó. Trước lão. Rồi từ từ khuỵu xuống. Máu đọng vũng . Một bàn tay to bè lăn lóc trên nền đất cạnh chân lão. Dì Mẫn tung hết tất cả, ôm chặt lấy Điền, òa vỡ :

- Trời ơi ! Tui hại cậu rồi. Cậu Điền ơi !

..................................

Ngoài vườn mai vàng xum xoe nở. Gió dìu dịu mang mùi cỏ nồng nồng. Gian nhà thấp lè tè không chút mùi khói bếp. Lạnh ngắt. Lão Tứ nằm vật ra giữa nhà, ôm  chai rượu đã hết, nói nhăng nói cuội chẳng cần ai nghe ai hiểu. Thằng  Điền ngồi trên võng. Như một cái xác sống. Không một chút buồn vui vương trên mặt. Cánh tay cụt ngủn nhức buốt không làm hắn thôi nhớ một nụ cười hiếm hoi mà hắn ngược đường ngược nắng nâng niu. Dì Mẫn bỏ đi rồi. Không mang theo gì cả. Không cho hắn hay. Cứ im lặng mà dì đi. Mang theo cả tia nắng cuối cùng trong mơ của hắn. 
Tết chùng chình rơi vàng ngõ. Nhẹ tênh tênh... 



44 nhận xét:

  1. Lấy cái vàng trước , rồi tui nghiên cú sau!

    Trả lờiXóa
  2. Khốn nạn thay con người như chó dữ
    Thánh Thần đâu sao chẳng có nơi đây
    Sao con người phải chịu khổ thế này
    Người cam chịu và người không nhân tính .................
    ............
    TÁM ơi -chờ phần tiếp của em đó nha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng không tin lắm vào thánh thần hay phép mầu kỳ diệu gì. Nhưng, những khi bế tắc, không biết tính thế nào, lại cứ hay vái trời, cầu nguyện. Chắc ai trong lòng cũng có 1 đức tin như thế để hy vọng vào ngày mai sẽ tốt hơn Ca hén !

      Xóa
  3. Đọc tội nghiệp quá em. Có người nói không con gì xấu như con người, vậy mà con người là loài động vật tiến bộ nhất trên trái đất đấy ( trong vũ trụ thì chưa biết ).
    Biết bao học thuyết, bao xã hội ra đời mà nơi nơi vẫn diễn ra nhiều điều như không tưởng. Mong sao xã hội sớm tốt đẹp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con người là tổng thể phức tạp vô cùng, nhất là phần nội tâm. Ví như con vật, khi nó yêu, là nó xử ngay, không cần biết đối phương là ai cả . Nhưng con người thì không. Có những tình yêu không được phép, có những tình yêu mà chỉ dám đứng xa xa dõi theo, hy vọng, chờ đợi... dù đôi khi chẳng biết mình đợi cái gì, đợi được bao lâu... Chình nhiều cái rấm rối thế nên mới có cuộc sống đầy sắc màu anh hén ?

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Nắng thôi đã vỡ lưng trời còn đâu...

      Xóa
  5. Chị tính mon men tập viết văn xuôi , qua đọc những câu truyện ngắn của em xong ... quăng bút ...cái vèo ... rè ngòi ... luôn :D ( Khen thiệt tình khen đó nha cưng ! )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời. Chị iu cho em đu dây điện nè. Thú thiệt là khi em không vui, em thích viết như vầy nè, mỗi một nhân vật có chút xíu gì đó của em, của những người thân yêu xung quanh em và cả những người em ghét. nữa. Ngồi gõ lưng tưng vậy, quên cái nỗi buồn của mình đi, rồi khi chia sẻ, đượccác anh chị bạn bè đọc, tự dưng thấy vui ghê á chị.
      Chị viết đi, em đóng đô nhà chị mà. Đọc bất kể thời tiết lun á. hì hì

      Xóa
  6. Đọc hết, chỉ có thể viết được mấy chử :Buồn quá đi thôi, Tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng buồn quá sếp Kiên uiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Toàn ăn theo, chả có chính kiến gì cả. ghét

      Xóa
  8. Thiên nhiên, con người, cứ hòa quyện, cứ đan xen...Giọng kể chuyện không buồn, không vui, cứ đều đều như lời thì thầm của nắng, của gió, của hoa lá, có cây mà nặng trĩu nỗi niềm. Những cảnh đời cứ thế phơi ra, chân thật, sống động trong sự run rẩy từng câu chữ. Hay quá Thùy à.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Được chị khích lệ vậy, em tự tin hẳn, và có động lực để kể chuyện. Vì chị viết truyện hay quá chừng, chị dí Lão Tan, truyện của 2 anh chị em đọc thấy nó gần gũi, dễ hiểu, lôi cuốn lắm. Học theo mấy anh chị cho khá lên tí xíu đó mà. Hì hì
      Nhiều khi em hay buồn, hay than thở, hay trách trời không cho mình cái này, chẳng cho mình cái kia... Nhưng rồi, nhìn nhiều người xung quanh, thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều tốt đẹp và đáng sống mà chị hén !

      Xóa
  9. Kết cục của câu chuyện thật là có hậu ! Phải như thế chứ ! Người phụ nữ ít nhất thì cũng phải làm chủ lấy bản thân mình ...phải cảm ơn cậu Điền nhà nọ vì đã làm cho chị ấy sáng mắt thêm mà chọn cho mình một quyết định thật chính chắn vừa tốt cho chị và vừa tốt cho người con trai thật tốt bụng ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em lại nghĩ không biết dì Mẫn đi có mang thoe - hay đúng hơn là có giữ lại được đứa con mơ ước của dì không ? Có lẽ là không - mà cũng có khi có. Nếu không, cuộc đời người phụ nữ ấy sau này ...như cái bóng, biết lấy gì bù đắp vào khoảng sâu hun hút trong quá khứ. Nếu có, đứa con ấy lớn lên sẽ thế nào, có biết thương mẹ không, đứa con ấy là của ai.... Nếu có thời gian, nếu là người viết thiệt, không phải viết giải trí cho đỡ buồn, có lẽ, em sẽ viết ... nhiều nhiều chút...
      Em thích những cái kết mở như vậy. Cho ai cũng có thể chọn cho mình một cái kết mà mình nghĩ là trọn vẹn nhất.
      Hy vọng, dì Mẫn, cũng như bao người phụ nữ chịu thiệt thòi khác, sẽ có chút ánh sáng an ủi cuối đường chị hén !

      Xóa
  10. Cứ mỗi lần đọc ,mỗi lần buồn rồi lại lẩn quẩn trong nổi buồn đó cả đêm hổng biết nói gì ...Viết hay lắm cưng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. buồn ít thui, giữ sức khỏe còn cày kiếm tiền nha bà già. Nhớ bà nhiều lắm.

      Xóa
  11. Ai cầm vành nón che nghiêng
    Lấm lem vạt nắng ...
    Nụ cười giấu phía sau lưng
    Hở ra nửa khoảng trời lưng chừng vàng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tịt thơ ngang rùi, không họa được . Nhưng em thích câu " hở ra nửa khoảng trời lưng chừng vàng "ghê á. Làm bài lục bát đi anh, lâu rùi không thấy anh làm dạng này á.

      Xóa
  12. Hi! Hay ghê! Trên tài tác giả "Cánh đồng bất tận" rồi đó! Em có quê Đầm Dơi, Cà Mau?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, không có vé mà so anh ui. Em mà giỏi như chị ấy em đã viết bán kiếm tiền rùi chứ đâu có ngồi viết blog mong bà con tới chơi gần chít như vầy chứ. Hì hì
      Em quê ở Tiền Giang, Cà mau em chưa xuống bao giờ hết anh ui. Hì hì

      Xóa
  13. THƯƠNG QUÁ TÁM THÙY ƠI...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng tội ghê chị My hén. Hic hic

      Xóa
  14. Ánh sáng cuối đường hầm cho người phụ nữ là... chạy trốn!? hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn biết làm sao được bây giờ bạn hiền ui ! Hic hic

      Xóa
  15. Vậy thôi...nhưng hay và nhiều ngang trái !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh Phương chia sẻ cùng em nghen. Hì hì

      Xóa
  16. CHÚC BẠN HIỀN VÀ GIA ĐÌNH NĂM MỚI AN VUI !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền. Mong cả nhà mình ai cũng gặp mau trong năm mới bạn hiền hén

      Xóa
  17. Truyện em viết sâu sắc, chân thật và cuốn hút đầy sự ám ảnh và nhân văn. Dù muốn đọc nhanh vì lực hấp dẫn nhưng cứ phải dừng lại ở các chi tiết để cảm nhận, sống cùng nhân vật...
    Chúc em luôn vui khỏe, đón một năm mới an khang, thịnh vượng, hạnh phúc và có thêm nhiều sáng tác hay nữa nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh lun động viên và chia sẻ cùng em trong suốt thời gian qua. Hy vọng trong năm mới, cả nhà mình ước gì đc nấy chắc vui lém anh hén. Hì hì

      Xóa
  18. Nắng năm mới không còn lấm lem nữa nè. Áo quần sạch sẽ, mặt mày tươi tắn, hân hoan bước đi mà rộn ràng cả phố.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em ở nhà k ra khỏi cửa từ sáng tới giờ lun nè. Thui, ở nhà cho đỡ tốn tiền, tiết kiệm là thượng sách anh hén. Hì hì

      Xóa
  19. Vẫn còn chút ánh sáng hy vọng ở cuối đường hầm. Mong sao cuộc đời dì Mẫn bớt đi những chuân chuyên để nụ cười còn đọng trên môi.
    Năm mới nàng viết cái gì vui đi nàng ui. Tui không muốn khóc vì đọc truyện buồn của nàng đâu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao giờ tui viết nhảm nhảm vui vui k đc nữa nàng ui. Tui bó tay vụ nì rùi. Kỳ ghê. Hic hic

      Xóa
  20. . Tám ơi xuân đã về đây
    Chúc em vui nhé ngật ngầy niềm riêng
    . Gia đình hạnh phúc ấm êm
    Tài lộc vượng đủ xuân thêm đậm đà ...........
    ..........
    TÁM ui ....................

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Năm mới nhà mình ai cũng phát tài hết Ca hén, còn hơn tháng nữa là tết rùi. K có tiền mà sao em cũng nôn tết ghê lun Ca uii

      Xóa
  21. Em viết " kg đụng hàng" (điều này kg phải ai cũng làm được) nhưng diễn tiến có vẻ. . . phi logic hehe. Phảng phất thiên kiến. . .
    BÀ TÁM CỐ LÊN CHO. . . CHÍN hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ca nói đúng á, em cũng thấy chưa thuyết phục, còn thiếu những tình tiết để dẫn đến pháy sinh tình cảm cho nó trôi chảy hơn. Mà trong khuôn khổ viết blog , dài quá.... ngán. Em cũng k có thời gian nữa. Chứ đúng ra phải cho câu chuyện có diễn biến nhiều một chút nữa thì tốt hơn.
      Thank cù Ca chịu khó đọc và cho em ý kiến. Em... thích 888888 thui, hổng thích 99999 đâu. Chín quá.... rục lun á. Hì hì
      Năm mới cả nhà vui vẻ nghen Ca ui

      Xóa
  22. Chỉ biết nới một câu " quá hay"
    Em viết quá giỏi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu quá em mới gặp lại chị Phù Sa. Vẫn nhớ Putin nhà chị. Lâu rùi k thấy ảnh nhóc, k biết nhóc lớn ra sao rùi chị hén.
      Cảm ơn chị đọc và khen động viên em thiệt nhiều nghen. Cả nhà vui khỏe chị nhé.

      Xóa