Nhãn

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Lấm lem vạt nắng



Điền nằm đu đưa võng dưới mái hiên nhà. Trời ui ui buồn kéo một màu xám xịt. Gió mang hương rạch đỏ choạch phù sa, phả từng hơi dìu dịu vào mặt, làm hai mắt của hắn cứ riu ríu. Cuối mùa mưa rồi, dăm tháng nữa đến tết. Hắn chợt thèm một cái tết yên bình gối đầu vào lòng cô người yêu năm nào hắn chẳng buồn nhắc đến tên nữa. Cái nghèo nó đẩy con gái làng này đi theo đám xí xa xí xồ nhão nhoẹt cả rồi. Người hắn thương cũng vậy. Ngày hắn đứng nhìn người ta cố rướn người ôm cho hết cái bụng chảy xệ của gã hói, chổng cái mông cong cớn trên chiếc xe xanh đỏ lòe loẹt, hắn chết lặng, không nói một câu nào, nhổ toẹt bãi nước bọt chua chát cười không thành tiếng. Có gì ngoài hai bàn tay trắng mà đòi giữ người ta chứ. Hắn hận bản thân mình. Hắn đâm ra khinh miệt cả lũ đàn bà cắm đầu gọi mấy thằng béo ụ đáng tuổi cha chú bằng chồng để đổi lấy dăm đồng rẻ mạt. Đời như tờ giấy bạc. Chán.
Bỗng, tiếng ba hắn rậm rật bung cả ngõ. Đầu hắn như muốn vỡ tung. Mẹ kiếp! Ngủ chút cũng không nỗi với lão già này nữa. Hắn làu bàu rủa thầm trong bụng, đứng dậy, với tay lấy cái áo vắt lên lưng, rồi cắp mớ lưới vào nách, dợm bước đi. Chưa kịp quay lưng, đã nghe tiếng ba hắn lè nhè giật ngược :

- Mẹ mày ! Có thấy con đĩ kia đâu không hả ?
Hắn lừ mắt nhìn ba ậm ừ :

- Đi bán chưa dìa.

- Bán con mẹ gì giờ mà chưa dìa ? Con đĩ này không đánh nó là nó rửng mở bỏ nhà cửa đi theo trai tới giờ này đây nè. Mày lên chợ lôi nó về cho tao....

Ba hắn vừa khệnh khạng ngồi ve điếu thuốc rê to bằng cái cẳng cái, vừa chửi. Cái con đĩ ấy là dì Mẫn, người đàn bà bên cạnh ba hơn mười năm trời rồi đấy. Má mất khi nào hắn không nhớ, chỉ nhớ là khi hắn bắt đầu hiểu chuyện, nghe trong xóm thậm thụt kể má hắn treo cổ trên cái đòn vông ở chái sau bếp. Rồi ba hắn cũng mấy lần đưa dăm người về góp gạo thổi cơm chung, nhưng chẳng ai ở nỗi với ba quá ba mùa lá rụng. Nên ngày ba đưa dì Mẫn về đây, hắn nghĩ rồi cũng sẽ bỏ đi. Nhưng không ngờ, dì vẫn lẽo đẽo theo ba mặc bao lần con mắt sưng húp, mặc bao trận đòn thừa chết thiếu sống trút lên người . Mấy lần ba đánh dì, hắn đều bỏ ra ngoài ruộng ngồi. Chỉ ngồi ngoài ruộng mà nghĩ tới má, lờ mờ hiểu vì sao má chọn cái dây thòng lọng đành đoạn bỏ hắn mà đi. Ờ, đi vậy mà khỏe. Sao không mang hắn cùng theo ? Sao để hắn như bụi cây ngọn cỏ uống khí trời mà lớn? Đang lan man vừa đi vừa nghĩ, hắn chợt thấy dáng dì ọp ẹp đạp xe trên đường, sau yên xe lỉnh kỉnh rổ to, túi nhỏ. Hắn ới :
- Dì. Dì Mẫn!
Người phụ nữ gầy choắt lóng ngóng thắng xe lại, kéo khẩu trang tụt xuống cằm, cười tươi roi rói :
- Cậu Điền kêu tui ? Cậu đi đâu đó ?
Điền đỡ cái xe từ tay dì Mẫn, không nhìn dì, hắn nói :
- Ba về, không thấy dì, kêu tui lên chợ coi sao. Dì ngồi đại lên xe đi, tui chở về cho lẹ.
Nụ cười tắt ngúm trên bờ môi khô quắt. Dì Mẫn lập cập leo lên yên sau, ngồi lênh khênh cùng mớ rổ rá, phân bua :
- Thôi chết rồi. Bữa nay mắc giống gì mấy thằng quản lý chợ cứ quần, tui bày ra, dọn vào không biết bao nhiêu lần, bán không hết chỗ này, nhà lấy gì mà ăn...

Điền lẳng lặng đạp xe. Trong đầu thấp thoáng hình ảnh tội nghiệp của người phụ nữ ngồi phía sau. Tự dưng hắn thấy tội dì chi lạ. Dì Mẫn cũng không nói gì nữa. Dì chợt rùng mình khi nghĩ tới ánh mắt sắc lạnh của lão Tứ. Dì cảm thấy sợ. Khổ, cái vùng quê khi ho cò gáy này, đàn bà mà hai lần đò, lần nào chồng cũng không nói không rằng, lẳng lặng bỏ dì mà đi. Người ta đồn dì có số sát phu. Dì có giết ai bao giờ đâu ? Làm quần quật cả ngày, chạy vạy lo cho gia đình từng li từng chút, nhưng ... Người ta nói đi là đi, là vất lại cho dì những tháng ngày im lặng trống trải, mênh mông biết dường nào. Dì từng co người lại, lủi thủi ra vô cái chòi lá của mình, ngày buôn tiếng chợ, tối bầu bạn với dế giun tự ru lòng để sống. Vậy mà, ma xui quỷ khiến thế nào lại phải lòng lão Tứ. Như bị ma ám. Dì ngoan ngoãn theo Lão về nhà, chẳng có nỗi một buồng cau. Sau mất mát, có được chút hạnh phúc nhỏ nhoi, dì thương nó hơn mạng sống của chính mình. Không con cái gì, dì dồn hết cả tình thương dì có được cho lão Tứ. Mà đến bây giờ, dì không biết mình có còn thương hay không. Ờ, làm gì còn thương chứ khi một câu ngọt ngào, một chút sẻ chia cũng không có. Dì sợ thì đúng hơn. Dì sợ đến nỗi không dám bỏ trốn, vì lần nào dợm có ý định bỏ đi, là lần ấy lão đánh, đánh cho bao ý nghĩ trốn chạy trong đầu dì chết yểu. Lão đánh ác lắm. Nhất là khi say.

Và lần này cũng thế.

Điền vừa thắng xe, lấy cục đá chêm vào chống cho xe khỏi đổ, dì Mẫn vừa leo xuống, chưa kịp gỡ cái nón ra khỏi đầu, thì lão Tứ lao ra gầm gừ như con thú. Lão túm lấy tóc dì, kéo lê dì trên nền đất, lôi tuồn tuột vào nhà, mặc cho dì kêu van, phân trần. Như mọi lần, thằng Điền sẽ bỏ đi. Nhưng không hiểu sao, hôm nay, hắn không đi, hắn vất luôn cái xe, đồ đạc ngã loảng xoảng. Hắn chạy theo, siết chặt cái tay lão Tứ đang xoắn lấy tóc dì Mẫn, mắt long lên sòng sọc, nói như quát:
- Ông buông dì ra ngay đi.
Lão Tứ thoáng sửng người. Á ! Cái thằng trời đánh này, dám quát lão ư ? Điều mà nó chưa từng làm với lão bao giờ. Lão rít :
- Đ.M mày ! Tao đánh cho nó chết luôn. Mày làm gì tao ?
Lão lồng lộn. Nhưng vô ích. Sức của lão già ngoài ngũ tuần hom hem vì rượu không đủ cho lão thoát khỏi đôi tay rắn như đá của thằng lực điền trai tráng. Điền khóa chặt hai tay lão, hai chân quấn chặt chân lão, vật lão lăn kềnh ra nền đất. Tay hắn như thép, bẻ vụn từng khớp xương của lão kêu răng rắc. Lão Tứ la toáng lên. Thoáng chút lỏng tay, dì Mẫn lóp ngóp thoát ra được, bật dậy, kéo mớ tóc rối nùi ra khỏi tay lão Tứ. Hắn hét :
- Dì chạy đi
Dì Mẫn không chạy. Dì quẹt gương mặt nhòe nhoẹt, lấm lem, tức tưởi :
- Cậu Điền buông ổng ra đi, Cậu siết mạnh ổng chết khổ tui nữa. Cha con mà... có gì từ từ nói nha cậu. Tui xin cậu...
Điền nhìn dì Mẫn. Trong thoáng chốc hình ảnh mẹ hắn đâu đó lẩn quẩn. Hắn buông lão Tứ ra. Hai cha con lồm cồm bò dậy. Lão Tứ vừa được buông ra, đã vội rướn người chộp ngay viên gạch nằm lăn lóc cạnh đấy, ném thẳng tay về phía dì Mẫn. " Ối ". Tiếng dì Mẫn thất thanh. Máu từ trên trán rịn từng dòng chảy dài trên mặt dì. Thằng Điền chồm lên, ném mạnh lão Tứ ngã vật . Hắn đỡ lấy dì đang khụy xuống trên tay hắn. Mặt hắn tái đi  :
- Mẹ nó ! Ông làm gì vậy ? Chết người ta rồi
Lão Tứ mặt đỏ lự, cố gân cổ hét :
- Con đĩ. Cho nó chết. Cho nó chết.
Thằng Điền xốc dì đang oặt người ra trên tay hắn.  Hắn chạy băng băng trên con đường đất ngoằn ngoèo. Máu nhỏ giọt rải dài theo bước hắn. Mặt dì Mẫn tái xanh loang loang máu, Giọng thều thào :
- Cậu Điền ơi ....

( Còn tiếp )







66 nhận xét:

  1. Có một thực tế trong cuộc đời này -đó là người đã khổ cứ mắc vào vòng khổ ải mãi -có kêu trời cũng không thấu -
    TEM NHÉ -Tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ca nói chuẩn ghê lun nè.
      Chữ nghèo - liền chữ khổ
      Chữ giàu - gắn chữ sang
      Chữ Tài - kèm chữ Tật
      ....
      Tịt ngang rùi. hì hì

      Xóa
  2. Đời người phụ nữ đúng là 12 bến nước, may nhờ rủi chịu nàng nhỉ? Mình thấy mình chưa có được hạnh phúc nhưng cũng may mắn hơn nhiều người là không bị cảnh bạo hành, lao đao như thế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui hay nghĩ, sao những người phụ nữ đó không vùng lên, sao chọn cho mình cách sống bạc nhược vậy.
      Nhưng rùi, nàng biết không, có ở trong cảnh người ta đâu mà hiểu hết. một người có học đàng hoàng, hiểu luật rất rõ, vẫn bị chồng bạo hành kiểu ấy như thường, vẫn bị đánh đến sưng cả mặt. Tâm lý nói ra xấu chàng hổ thiếp, chưa kể, họ luôn đơn độc. Không ai bảo vệ họ cả. Trên lý thuyết là có hội Phụ Nữ , có công an, có chính quyền... Nhưng vô ích thôi nàng ạ. Thường chỉ vụ nào nặng lắm, đến mức nhập viện hoặc quá tàn độc báo chí phản ánh, thì may ra người phụ nữ trong cuộc đáng thương ấy mới được giải thoát. Tui không bi quan, nhưng tui nhìn vào thực tế mà nói thế á.
      Như má tui nè, làm ở hội phụ nữ, đi hòa giải, đi động viên nhà người ta, nhưng nhà mình thì sao ? Bó tay. Vẫn trong nhờ đục chịu thui nàng ạ.
      Trời cho đàn ông sức mạnh hơn phụ nữ, mà sao lắm kẻ dùng sức mạnh ấy chà đạp người phụ nữ của mình một cách tàn nhẫn như vậy ? Ác ghê nàng hén

      Xóa
  3. Khổ thế phụ nữ ơi!

    Thăm nhé an lành!

    Trả lờiXóa
  4. Tội dì Mẫn quá. Bị chồng bạo hành dã man vô cớ mà vẫn phục tùng bảo vệ chồng theo thuyết " xuất giá tòng phu" - dù chẳng có quả cau "miếng trầu nên dâu nhà người" nhưng vẫn cúc cung lo lắng làm việc, mưu sinh phục sự cho người ta!...
    Cảm phục cả cậu Điền lắm lắm vì đã dám gác tình riêng ra để bảo vệ lẽ phải! Cuộc sống của chúng ta cần có những tấm lòng vị tha và dũng cảm như Điền!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em sợ, rất sợ khi đọc những tin tức bạo hành gia đình. Có lần đọc 1 bài báo nói chồng xỏ mũi vợ, rùi lôt đồ dẫn đi khắp làng.. em bị ám ảnh, nhắm mắt lại là cứ thấy hình ảnh man rợ đó. Vợ chồng đầu ấp tay gối, không thương nữa thì tha cho người ta, để người ta đi tìm hạnh phúc khác. Chứ đối xử dã man vậy thì làm sao mà có thể ở với nhau đc nữa
      Cũng mong sao những chuyện xấu như thế đừng còn nữa anh hén.

      Xóa
  5. Đọc rầu thấy iu vợ mềnh hơn - nếu có. Chưa có thì iu ngừi viết dzậy :D :D :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Iu vợ tương lai, iu người iu hiện tại, đừng lăng nhăng gặp ai cũng tán là người ta vui rùi . :))
      Người viết hàng cúng, k sale off dưới mọi hình thức.

      Xóa
  6. Thiệt tình mà nói chị rất khoái cái phong cách phóng khoáng trong cách hành văn của em . Đọc mà nghe thật như đang tận mắt chứng kiến . Gọn một chữ " Đã ..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị mà ở gần em mời chị đi cà phê liền cho coi. Khoái quá trời lun. Hì hì

      Xóa
  7. Ôi trời ! Rõ ràng là NGHIỆP mà thôi ! Bị chồng bạc đãi , đánh đập như thế mà người phụ nữ đáng thương kia vẫn cam chịu ! Biết khổ mà vẫn cứ tiếp tục sống như thế ! Trên đời này những mảnh đời nghiệt ngã về số phận của người phụ nữ như thế quả không thiếu Thùy ơi ...càng đọc , càng thấy thương cho những người phụ nữ như thế ....câu chuyện của em làm chị nhớ đến một người phụ nữ .....chắc phải tập viết văn cùi để kể lại quá , chứ kể lê thê trên trang nhà em hỏng hết ý ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. phụ nữ , nhất là ở các nước Á đông, thường tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng, nên không được coi trọng mấy. Em ghét những gã chồng tự cho mình cái quyền hành hạ vợ như vậy. Đàn ông sinh ra là để bảo vệ, che chở cho người phụ nữ của mình. Không làm được điều ấy mà còn đối xử với vợ con thế thì làm sao mà thương nhau để sống đời với nhau được chị hén !
      Chị kể đi chị ui, em chờ đọc nè. Hì hì

      Xóa
  8. Buồn quá em à!
    Sao mà em viết nhiều chuyện buồn vậy Thùy iu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc chuyện buồn dễ viết hơn chuyện vui á chị Ngọc ui. hì hì

      Xóa
  9. Đọc xong thấy thương phụ nữ ghê!!! í mà chết! Tám cũng là phụ nữ ! ! ! Thôi đừng (Còn tiếp) nữa lỡ tui chuyển qua . . .yêu thì khốn cho tui quá hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì. Đại Ca Trâu thương phụ nữ thì đại tẩu được nhờ trước tiên nè. Like Ca nhá

      Xóa
  10. Một chuyện buồn của xóm bậu. Con trai và con gái làng bậu nhiều hư đốn quá. Cuộc sống ở đây sao cứ như một chiếc lá chênh vênh giữa dòng, một cơn gió long đong không lối thoát. Buồn thiệt buồn mà không biết làm sao. Mọi thứ cứ như gán vào rồi chức chờ tách ra như giọt nước.
    Mong sao cuộc sống ở đâu đó đừng giống như thế này, ghét ghê!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không riêng gì vùng miền nào mới có, ở đâu cũng dễ dàng bắt gặp cảnh nì hết anh ui. Chỉ mong các chồng soi mình tí xíu, thương người phụ nữ của mình chút xíu là họ mừng lắm lun rùi.

      Xóa
  11. Trời, sao có nhiều câu chuyện đau lòng thế em???
    Anh nghĩ rằng thời buổi này nó khác nhiều rồi chớ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. không khác đâu anh. Anh còn nhớ vụ cô vợ trẻ bị chồng và cả gia định chồng đánh nhập viện, chồng có bồ, đánh vợ, quay clip sex với bồ bắt vợ phải coi... lần ấy đánh vợ mà báo chí đăng rầm rộ liên tiếp bao kỳ không ? - Cũng dân có học đấy anh.
      Muốn biết còn hay không, mở báo mỗi ngày ra là thấy đầy . Đọc riết mà em sợ lun anh ui

      Xóa
  12. Bà mẹ nó mấy thằng trời đánh. Trời không đánh nó mà gặp tui cũng xui xẻo cho nó !
    Ở chổ anh mấy thằng quậy vợ kiểu này anh anh quất cho một phát. Trước CA mời làm việc sau ra tòa. Thế rùi chèo queo một mình buồn tủi đi năn nỉ. Tội là tội cho ấy cháu. Nhưng bọn trẻ ngày nay được học hành nó thấy bố tàn nhẫn vậy, đôi khi bản thân chúng cũng chịu roi vọt đấm đá gây trong tâm khảm chúng sự chán chường. Thông thường các cháu này sự học hành không tốt. PN không biết vùng lên là tự mình làm khổ đời mình ! Mảng này em quất cho nhiều nhiều vào, cho XH đồng lên tiếng, cho PN tự biết mình phải làm gì. Cũng rất may XH ngày nay còn không nhiều cảnh thế này...
    Thà rằng em sống một mình
    Còn hơn chồng dại đem rinh vô nhà
    Ông lang chạ bà cho ra
    Ông vũ lực bà la ... cho thiên hạ nhìn... Hahaha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em thấy có nhiều cái ràng buộc mà khiến phụ nữ cứ lẩn quẩn chịu thiệt.
      Như chồng say sỉn suốt ngày, nhậu về là đánh vợ đánh con, gây nợ nần... Vợ thay vì chọn biện pháp bỏ ngay cho khỏi mang nợ thì lại hay tự an ủi : ráng nhịn cho con còn có cha. Mà có một nggười cha như thế thì con nó học được cái gì ? Rồi khi vợ muốn thôi, thưa chuyện với gia đình, thì gia đình lại là rào cản thứ hai. Đa số đều khuyên ráng sống, ráng nhịn chồng mai mốt chồng hồi tâm chuyển ý, chớ đàn bà mà thôi chồng thì mang tiếng xấu... . Gia đình khuyên, nhưng gia đình không chịu thay mình được. Nên cuối cùng vẫn là...
      Em thì nghĩ, là phụ nữ, đầu tiên mình phải độc lập tài chính, không phụ thuộc vào ai cả, để người ta không coi thường mình. Lỡ có chuyện gì xấu nhất xảy ra, mình vẫn có thể một mình nuôi con mà không cần tới sự trợ cấp nào. Không ai muốn một cuộc sống lẻ bạn, nhưng nếu nhắm không thay đổi được, thì nên mạnh dạn mà cắt bỏ, đừng nhùng nhằng cuối cùng người chịu thiệt vẫn là mình thui.
      Đan ông mà ai cũng như anh Mai Trang Huỳnh tâm lí thế thì vợ con được nhờ rùi. hì hì

      Xóa
  13. Em dựng cốt chuyện đơn giản nhưng chứa đựng những mâu thuẩn điển hình ở vùng quê Nam bộ ,nơi dân trí còn thấp với nhiều tệ nạn đau lòng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nhiều khi thấy sờ sờ trước mặt nhưng bất lực không giúp được gì cho họ cả anh uiii

      Xóa
  14. Lão rất thích văn phong đầy chất Nam bộ của em. Khắc họa nhân vật miệt vườn thật cá tính và rõ nét , khó quên. Từ cấu trúc và cách viết , phần nào thấy được phần truyện nhiều hơn chuyện trong bài này.
    Trên nền dân trí thấp và duy lý của những gã đàn ông , đức tính hy sinh, tất tả vì cuộc sống của người phụ nữ đang hiện lên trong câu chuyện đầy mâu thuẩn và cảm động. Thậm chí là khó tin nổi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn Lão cho em lời động viên để viết tốt hơn. Em cũng đang cố gắng nhưng... chưa được. hì hì
      Em thì lại thấy thực tế có nhiều chuyện còn dã man hơn á Lão ui. Em kể chuyện thiệt mà chi tiết nào tàn nhẫn quá em phải lược bỏ bớt, chỉ dám kể ở mức nhẹ nhàng nhất có thể với những chuyện đaulòng xảy ra nhan nhản nì. Buồn mà ... không làm gì được hết lão uiii

      Xóa
  15. nắng mà cũng lấm lem ..sao đời chẳng lấm lem hả tám ..gõ tiếp để buồn thêm tám ui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám lu xu bu chưa gõ tiếp được, hum nào gõ xong chú Bata qua ngó dùm Tám nha. hì hì

      Xóa
  16. Sang tham ban , cho doc tiep phan con lai ne, ngay moi vui ve nhe !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Lạc nhiều. bình an thiệt nhiều anh nhé

      Xóa
  17. Qua thăm được đọc truyện hay
    Chúc em vui khoẻ mừng ngày Nô en...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cảm ơn anh Tám ghé chơi. Vui vẻ thiệt nhiều nghen anh !

      Xóa
  18. TÁM ơi -em lại đâu rồi nhỉ -Đông Tây gì thì cũng luôn bình yên em nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em hết tiền em đi lang thang kiếm tiền tiêu í mà. hì hì

      Xóa
  19. Em yêu có nhà không? Chị lạnh quá cho chị cốc trà nóng chống đông đi em! Nắng dẫu có lem nhưng vẫn còn có nắng, bên chị bây giờ nắng cũng hiếm nữa...em ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sài gòn lạnh hơi hơi thui chị ui. Nắng bao la. Trà nóng sẵn sàng mời chị iu nè. Hì hì

      Xóa
  20. CKN có những trải nghiệm rất đời thường ở một vùng quê nam bộ. Những người phụ nữ ở đó thật đáng thương, những anh chồng vũ phu xét cho cùng cũng đáng thương. Họ không được học hành giáo dục, không biết thế nào là đạo lý làm người, làm chồng. Cái thế kỉ 21 này có đưa đến cái gì mới mẽ cho những miền quê tăm tối này không hởi các nhà chăn dân ơi ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Năm nào hết năm em cũng cầu cho sang năm mới sẽ khá hơn, sẽ tốt hơn. em cứ cầu khẩn, cứ hy vọng thế á chú Bu, dù rằng thực tế thì...năm nay lại tệ hơn năm ngoái. Hì hì
      Thui, chỉ biết hy vọng để còn có niềm tin để sống chú Bu hén !

      Xóa
  21. Chuyện buồn quá Thuỳ hén .
    Viết hay lắm cưng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tui hổng được vui bà ui. Bà bữa nay là đi làm lại rùi hén. Khỏe nghen bà !

      Xóa
  22. Anh sang thăm em, lâu ngày thấy vắng nhà vậy, em có khỏe ko?...
    Anh chúc em luôn khỏe vui và hạnh phúc an lành nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không ổn chút, nhưng không có sao cả anh Quang Thứi ơi. Cảm ơn anh đã quan tâm. Bình an thiệt nhiều anh nhé !

      Xóa
  23. Tám ơi sang thăm em nè -Chúc mùa giáng sinh vui vẻ nhé -
    Em lạ đâu rồi -luôn bình an em nhe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giáng sinh vui vẻ nghen Ca.
      Em... trùm mềm em ngủ cho ú nu lun mấy ngày lễ chớ đi đâu trùi . hì hì

      Xóa
  24. CHÚC EM GÁI TÁM THÙY VÀ GIA ĐÌNH MỘT MÙA GIÁNG SINH VUI VẺ AN LÀNH HẠNH PHÚC NHÉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cảm ơn chị Nhã My thiệt nhiều. mong gia đình mình thật nhiều may mắm chị hén !

      Xóa
  25. Chúc bạn hiền và gia đình mùa Giáng Sinh an bình và Năm Mới hạnh phúc !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền thiệt nhiều nghne. Bận bịu vậy vẫn còn nghĩ tới mình . Mong gia đình bạn hiền thật nhiều bình an, bạn hiền nhé !

      Xóa
  26. Lâu nay chị vẫn đọc hết những bài của em nhưng chẳng còn tâm trạng để nói gì. Ít lâu tĩnh tâm, chị sẽ dạo blog thường xuyên hơn.
    Chúc em luôn vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mong chị iu sớm vượt qua những gì khó khăn, không ổ hiện tại. May mắm thiệt nhiều nghen bà chị của em !

      Xóa
  27. Vạt nắng dù có lấm lem cỡ nào thì Noel cũng phải ráng vàng lên một chút chớ. Dễ ẹt mà, mang ra rửa một tí là sáng lấp lánh ngay.
    Chúc Noel vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tính đốt nhà em hay sao mà đòi xúi mang lửa ra đốt hả ông anh đáng kính ?????? quoánh à nghen !

      Xóa
  28. NOEL tới rồi, quên hết chuyện ân oán đi em, anh chúc em mùa giáng sinh nhiều niềm vui nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ui da, em có ân oán gì với ai đâu nè. Thích thì chơi, k thích thì em lui thui. hì hì
      Cả nhà vui khỏe hết nghen anh Mẫn !

      Xóa
  29. Anh sang thăm em. Chúc em đón Giáng sinh vui khỏe, ấm áp yêu thương và an lành nhé em!
    http://minhnhut.info/wp-content/uploads/2013/12/hinh-anh-giang-sinh.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh nhiều lắm. Em không sang anh thường được, anh vẫn không giận, vẫn sang khi em vắng blog. Em tệ quá anh hén !
      Mong anh cùng gia đình mình thật nhiều sức khỏe anh nhé !

      Xóa
  30. Lấm lem vạt nắng, em nằm
    Mến em, anh muốn em mềm mại sông
    Đời im, bao đợt sóng ngầm!
    Xa em, anh nhớ, biết còn thấy nhau, hihi...

    Noel vui nghen nhà văn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. lâu lắm mới thấy anh Lá Bàng ghé chơi. Anh vẫn khỏe chứ ?
      Bình an thiệt nhiều nghen anh.

      Xóa
  31. Mải mê đi dạo Noen
    Để cho vạt nắng vui quên đường về...

    Truyện em viết đọc buồn ghê
    Hôm nào rảnh uống cà phê giải sầu...

    Noen vui vẻ nhé Thuỳ ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ok anh. hum nào mấy anh chị có off, nếu có tham gia, em báo anh nhé. Vui, khỏe nha anh Tám

      Xóa
  32. Viết cái chi đi để tui còn có cái đọc chớ, lễ nằm nhà ko có gì đọc hết trơn nè

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. buồn quá, chả viết nỗi sui ui. toàn viết linh tinh cho bớt khùn thui hà. hì hì
      Tui nghỉ lễ nằm chèo queo coi tivi nè. Có sao đâu. hì hì

      Xóa
  33. Tám Muội ơi -Noem có vui không nhỉ -sao mãi để nhà trống vắng thế này nhỉ -
    Chiều bình an nhe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vô cùng cảm ơn ông ca ca iu quái nì đã thương tình em út ế ẩm mà ghé cho nhà cửa em bớt l;ạnh lẽo. Noel em k có đi đâu hết, ở nhà thui. Tại hơi bận xí, nên k có dô blog thường thui. Ca làm em xúc động quá chừng lun nè. hì hì

      Xóa