Nhãn

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Cho bạn , cho tui




8g sáng.

- Nghe !
- Ra đi ! Tụi tao đang đợi, lẹ lên !
- Tao chưa ủi đồ, đợi tao ủi đồ mày ui.
- Khỏi ủi, mặc đầm xòe chạy ra luôn đi.
- Ừ, đợi tí nha .

9g  sáng
- Ủa ? Má, sao giờ hổng thấy má nữa? Đợi con vô thỉnh hả?
- Tao đang thay đồ.
- Khỏi thay. Để vậy chạy ra cho tụi nó ngất chơi.
- Dẹp mày. Ngu à ? 5 phút.

Lớp trưởng và tui bao giờ cũng có những cuộc điện thoại đầu đuôi cắt cụt, chỉ chừa khúc giữa lại.  Có thể với ai đó, như thế là vô duyên, nhưng với tụi tui, đó là thân - thân đủ để biết tất tần tật thói hư tật xấu của nhau.  Nó réo nhoi nhoi tui sáng giờ vì chút nữa là họp mặt ở nhà Thầy. Mà như thường niên, trước khi lên nhà Thầy, tụi nó bao giờ cũng tụ tập ở quán cà phê Lạc Hồng ngay đầu ngõ nhà tui để tám. Tám tập thể mới vui chứ, có gì bị chửi, chửi cả lũ cho nó có bạn !

...................................


 Tết quán đông, mà mắt tui thì hổng có được ... nhìn xa trông rộng. Tui dáo dác ngó lại chỗ mà mọi năm tụi tui vẫn ngồi. Một cánh tay vẫy tui rối rít kèm theo khuôn mặt với nụ cười nham nhở .Ai mà... quái đản dzữ vậy trời ? Tui lò mò bước đến, suýt chút nữa là ngất thiệt. Thằng Minh bạn tui đó ! Hơn 10 năm rồi tui mới gặp lại nó. Mấy lần họp lớp trước, hỏi thăm nghe đồn nó theo Viettel  đi móc dây điện thoại ở đâu đâu tận Campuchia. Nhớ hồi xưa nó cũng ... nhan sắc đủ xài, mà sao giờ... trời mẹ ơi , nó mà đóng phim " Hành tinh khỉ " đảm bảo khỏi cần hóa trang vẫn ok. Sốc toàn tập, tui phụt cái vô duyên để dành ra liền :
- Trời ui Minh ui, ông...xấu quá. Nãy ông vẫy tui mà tui tưởng tù  mới vượt ngục á. Hết hồn nè. Sao ghê dzữ vậy ông ? Vợ con gì chưa ?
- Nó đợi Đàm Vĩnh Hưng lấy vợ nó mới...lấy chồng mày ui ! - Minh Khương tiếp lời vùi dập.
- Ê, mà mày công nhận nó xuống cấp như sida thời kỳ cuối hông ? Minh Hậu bồi thêm phụ họa.
- Tụi bây hổng vùi dập nhan sắc tao nha ! Coi vậy chứ tao là của hiếm đó. Tới giờ vẫn còn...zin đó. Chứ tụi bây là tè le tét lét hết rùi. Tao để vậy cho ... gái nó thèm chơi. Nói chơi chứ tao giảm cân từ hơn 80 kg, tao tuột cái rột xuống còn nhiêu đây, hỏi da nào mà nó hổng dùn.

Minh phân bua đến tội. Nhưng tụi tui nhất định không tha, tại lâu quá không gặp nó - mà nó là một trong những thằng Bà Tám nhất lớp năm xưa, nên phải đồng lòng xử nó mới được.
- À ! Thì ra là ...sợ mất chứ gì ? Kiểm tra nó liền, Duy ! Tao nghi thằng này lắm.
Lớp Trưởng nhoi nhoi. Phước Duy ngồi cạnh Minh hăng hái. Phương Tùng sát  tui lăn xả:
- Chụp cho nó một bô, tung lên mạng cho sập mạng chơi.
Minh lấy tay che mặt. Tụi tui liền dí máy chụp hình xuống dưới :
- Hổng cho chụp đầu tao chụp... đít à nghen !
Cả đám nhao nhao mỗi người phụ họa một câu. Không còn những  mác địa vị đóng trên người,  ở đây, chỉ có những người bạn hồn nhiên thưở ấy. Gương mặt dù có hằn thêm những vết nhăn, ánh mắt dù có nhạt phai ít nhiều sự vô tư xưa cũ, nhưng vẫn còn đó, những chân tình, dành cho nhau những nụ cười thật tâm rạng rỡ. Có lẽ vì thế, nên dù xa nhau đến hàng chục năm mới gặp, tụi tui vẫn không có cảm giác xa lạ gì . Tiếng cười đùa rộn vang ,cả miền ký ức xưa ùa về nguyên vẹn...



10 giờ
 Khỏi phải nói Thầy vui như thế nào. Năm rồi chỉ có khoảng chục đứa. Năm nay, về cũng được hơn 20 bạn. Có bạn ở xa , có bạn trực tết... không về được, í ới điện thoại chúc tết  Thầy. Thầy cứ ra vô điện thoại liên tục, nhìn Thầy còn đắt sô hơn ca sĩ nữa. Thầy rất ngạc nhiên khi thấy có bánh kem .
- Ủa ! Sinh nhật đứa nào vậy bây ? Thầy vô tư hỏi .
- Thầy ơi ! Bánh này là của Khương và Hậu tụi nó mang từ Cần Thơ về mừng thọ Thầy đó ! Lớp trưởng Thoại Tùng thuyết minh liền - nghề của chàng mà. 
Nhìn gương mặt Thầy từ ngạc nhiên chuyển sang vỡ òa hạnh phúc trong lời hát : " Happy birthday " của cả lớp, tui chợt nghe nghèn nghẹn. Rồi Thầy nhắc tới chuyện năm xưa cũng tại nhà Thầy làm tiệc chia tay lớp 12, tui thay mặt lớp đọc thơ tặng Thầy mà khóc giữa chừng bỏ chạy, rồi chuyện Trường Thiện bị Thầy đuổi ra khỏi lớp, chuyện Diễm Thi giờ học lôi " Ba mươi sáu nốt ruồi kỳ diệu " ra xem.... Và chuyện bi hài nhất là năm cắm trại lớp 12, bao nhiêu tên lớp tui không lấy, đặt tên trại mình  là " Bố Lộng " . Thế là cả bên Đoàn, lẫn Ban Giám Hiệu  đều xuống trại, bắt tụi tui phải giải thích tên trại, nếu không xong, buộc phải dỡ bảng trại . Mà xui cho tui và Phát Huy, do hồi đó ở lớp chỉ có 2 đứa biết vẽ, mà bảng là do 2 thằng tui vẽ, tên thì do...chả biết đứa nào đưa ra... Thế là tụi nó đẩy 2 thằng tui ra chịu trận. Thật sự không nhớ là giải thích kiểu gì, nhưng cuối cùng trại được bình an. Đến bây giờ, chỉ có lớp tụi tui mới biết ý nghĩa thật sự của tên trại hoa vàng năm ấy : Bố Lộng - đơn giản là Bóng Lộ. Chỉ có vậy thôi. Do lớp vỏn vẹn 12 nam, mà nhũng nha nhũng nhẽo hết cả đám, nên tụi nó đồng lòng cho hiện nguyên hình lên tên trại. Tính ra tụi tui dũng cảm vô cùng hén !




13g
Bao chuyện vui, chuyện buồn, chuyện có tên lẫn không tên cứ kéo dài không dứt. Và nếu Thầy không có khách, có lẽ chắc tụi tui vẫn còn tiếc nuối núm níu nhau tám cho đã. Một năm gặp nhau được có một lần, thậm chí có những bạn gần 15 năm rồi bây giờ mới có dịp gặp... Không biết Thầy còn có bao nhiêu cái bảy mươi như thế, không biết tụi tui còn được sum họp như thế này bao lâu nữa, không biết đời sẽ cuốn tụi tui đi đâu về đâu.... Chẳng cần lo nghĩ nhiều, dẹp hết mọi ưu tư suy nghĩ, chỉ cần đơn giản cùng nhau vui hết mình lúc này là được. Hạnh phúc thật gần gũi, thật đáng yêu biết bao...


Tạm biệt Nội, tạm biệt Thầy, tạm biệt quê tui cùng bè bạn... Tui trở về Sài Gòn, bắt đầu một năm làm việc mới. Sẽ cố gắng hết mình bởi một lời hứa:  quay về trong tư thế ngẩng cao đầu.
Và Tết năm sau, lại trở về tám tiếp, bạn tui nhé !

17 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Sao hồi ấy anh cũng ở Cần Thơ mà không biết em ?
    Tình thầy trò bao năm mà vẫn cứ như thuở nào , ở đấy hình như còn đọng lại bao điều ... biết và chưa biết .
    Xuân vẫn còn trên lá đấy em .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui trời ! Có mình anh chơi một phát nằm dài từ trên xuống dưới. Suýt ngất nè !
      Cần Thơ là nơi 2 đứa bạn em ra trường rồi về đó công tác , tết tụi nó kéo nhau về Tiền Giang - đó là quê của tụi em. Thầy em cũng ở đó. Nên anh hổng biết em là đúng rùi.
      Xuân trên lá thì em chưa kịp xem do mãi mê hóng hớt. Nhưng xuân trong thơ anh thì ...hì hì...ngâm mấy lần rùi mè em cứu chưa ra.....

      Xóa
  3. Chúc em một ngày Valentine thật hạnh phúc . Em có một tập thể đáng yêu quá.Chúc mừng em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh, tụi nó là những gì dễ thương nhất mà em có đó. Cảm ơn anh nhiều nghen !

      Xóa
  4. Bác chúc cháu hạnh phúc nhân ngày hội VALENTINE

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu cảm ơn Bác. Tết rồi cũng qua bác hén. Sau tết Bác cháu mình lại nói chuyện được nhiều hơn, chứ tết nhứt ai cũng bận toát mồ hôi.
      Cháu cũng mong bác và gia đình một năm mới thật viên mãn, bác nhé !

      Xóa
  5. Cau chuyen dan dat vui, di dom, hap dan va tran ngap tinh nguoi...
    Chuc VDT may Valungtung vui nhieu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì cảm ơn anh nghen, lớp em chỉ được mỗi cái nhoi nhoi là giỏi thôi.
      Anh hay ghê đó, đúng là ngày...vang-lung-tung thiệt rồi.

      Xóa
  6. Cám ơn cháu đã cho chú xem loạt hình ảnh cảm động nhân ngày họp mặt của các cháu . Nhân ngày Valentine , chúc cháu và gia đình luôn vui vẻ ,hạnh phúc .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cũng lâu lắm cháu và các bạn mới có được một ngày vui vẻ như vậy. Cháu vui lắm đó chú, đến giờ vẫn cứ cầm hình mấy bạn lưu trong máy xem hoài không chán chú ơi !
      Cháu cũng mong chú, cô , cùng gia đình một valentine đầm ấm, một năm mới thật nhiều niềm vui, chú nhé !

      Xóa
  7. Vui, cảm động ghê bà nhỉ. Lớp cũ, bạn cũ là chi đó thân thương theo mãi tụi mình trong cuộc đời.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, tui kể ra cũng hên lắm mới có một tập thể nhí nhố như vậy. Lâu lâu gặp nên...khoái lắm bà ui.

      Xóa
  8. Tui ghen với BÀ với mấy ÔNG...ới một cái là gặp lại bạn cũ trường xưa Thầy cô thiệt là Hạnh phúc.
    Lớp tui cứ 20/11 hàng năm lại tổ chức găp mặt ở Saigon,lớp thì đông nhưng chỉ có 3 thầy cô và 8 đứa toàn ông to bà nhớn làm quan chức quyền cao chức trọng ngự trị ở Saigon vì tụi tui là dân Pắc kỳ SINH bắc tử NAM không hà. Ngoài Hanoi cũng tổ chức nhưng lớp trưởng, lớp phó, bí thư chi đoàn đều ở saigon cả nên chả dzui khác chi Rắn mất đầu,tui cũng là nhân vật hơi bị quan trọng nhưng thời điểm này còn đang mang chuông đi dấm nứoc ngừoi đang vào vụ gặt hái tít tận bên kia bờ đại dương...hổng thể zìa được.
    Dòm thấy mà thèm...ghen tị ghen tị...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là kêu Ông, xưng tui nghen. hổng có la hén!
      lớp tui thì được cái ai giàu nghèo, ai quyền cao chức trọng tới đâu đi nữa, đã về họp lớp, là cắm đi xe hơi. Lịnh của lớp trưởng ra vậy á. Ông để ý coi, hầu hết các cuộc họp lớp khác, bạn nào thành đạt mới dám về gặp thầy cô bè bạn để khoe, còn thất cơ lỡ vận chút là không dám tới. còn tụi tui thì... thậm chí có bạn còn thất nghiệp vẫn tới như thường. Không bao giờ trong cuộc vui, tụi tui lôi nhà cửa, xe cộ, công việc vô nói. Nên vì thế mà vu, vui lắm...
      Ủa, vậy mà tui cứ nghĩ ông ở bình Dương chứ ? Vậy ra là BX cùng Bảo Bảo ở bình dương hả ông ? Thôi, ráng làm vì hai cục cưng to-nhỏ đó đi hén. Mai mốt gia đình sum họp cho vui nha ông bạn lớn !

      Xóa
    2. Ui, cấm mà viết cắm thì chít rùi.

      Xóa