Nhãn

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Chuyện của nó ( hết )




   Duy đến với nó hồn nhiên  như vậy đó. Duy rất hiền, nhưng lại là người đầu tiên dám viết thư tỏ tình với nó. Mấy gã khác trong lớp, và cả mấy gã lớp khác cũng vậy,  làm như nhìn mặt nó là thấy chữ thèm ăn hay sao cứ ra chơi là tò tò theo hỏi : " Đi ăn hông bà ? Tui bao bà nghen  ! ". Ừ, thì công nhận nó cũng ham ăn thiệt. Nhưng... ăn thì tiêu hóa hết rùi, còn gì đọng lại trong đầu nó đâu kia chứ ! Mà nó vốn không thích mang nợ ai, dù là tô cháo huyết nhỏ xíu loe ngoe vài cọng giá kia. Lỡ đang ăn, mai mốt nghỉ chơi nhau đòi lại, ói ra trả được đâu ? 
Và Duy trở thành người đặc biệt - trong mắt nó lúc này.

Nó không trả lời Duy, cũng không từ chối. Nó nói để nó suy nghĩ. Nhưng thực ra, nó chả nghĩ gì cả. Giờ lo hồ sơ thi đại học nhoi nhoi suốt, có kịp nghĩ gì đâu.

Ngày cuối cùng chia tay trường, lớp, chia tay những gương mặt mà chỉ cần nhắm mắt, nó cũng hình dung được cả...nốt ruồi trên mặt nữa. Bịn rịn, lưu luyến, có cả nước mắt. Con trai cũng khóc. Con gái càng hỉ hỉ nhiều hơn. Và  nó lẫn Duy đều hẹn nhau sẽ tặng nhau một món quà kỷ niệm. Không hẹn mà gặp, khi cả hai mở quà, đều là hai quyển vở, ghi những điều muốn nói. Nó hớn hở mang về nhà, giở ra đọc ngay. Duy của nó ước sẽ thành nhà khoa học gì đó, sẽ xây cho nó ngôi nhà trên ...vũ trụ , sẽ hổng bao giờ quên được mùi nước mắm của nó, sẽ.... đợi nó ở Sài Gòn... Nó cứ tủm tỉm cười suốt với  bức tranh Duy minh họa kèm theo.... Nét vẽ ngô nghê, ngờ nghệch đáng yêu làm sao. Công nhận, Duy này hay thiệt ! Nó vẽ đẹp nhất lớp, chảnh hơn tí thì hình như cả khối ai cũng biết nó vẽ đẹp, nên chẳng ai vẽ tặng nó cái gì cả. Nhưng Duy thì không, cứ hồn nhiên nghĩ gì vẽ đó. Bức tranh hai đứa ngồi trên quả địa cầu là bức tranh đẹp nhất mà nó có. Nó sẽ giữ. Bao nhiêu năm sẽ vẫn giữ. Và nó ngồi lẩm nhẩm bài thơ nó viết tặng Duy sáng nay :

"Có một cơn mưa rào
ghé nghiêng qua cửa lớp
Có một chú dế nào
nằm ngủ quên trong hộp...

Có một giọt thời gian
nghe cỏ mềm thủ th
Rơi vào trang nhật ký
Giọt buồn nào hoen mi ...

...Và có một gã khờ
Đi tìm cô bé ngốc
để kể chuyện chúng mình
có một thời đi học... "



Trong  bản nhạc sắc màu lung linh hạnh phúc ấy, một gam trầm u uất chen ngang  khiến giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ. Hiện thực luôn đòi con người ta phải bản năng hơn để tồn tại. Nó không nói với đám bạn, nhưng thật sự, việc có đến được giảng đường đại học hay không, nó sợ, sợ khi nghĩ tới. Nó thôi không nghĩ nữa. Đậu thì vừa làm vừa học. Không đậu thì sướng hơn, chỉ có làm khỏi học. Vậy cho khỏe. Thở dài một tiếng để biết mình...buồn chút chơi. Rồi lại thổi phù phù cho bao âu lo theo nhau về trời hết. Kệ, tới đâu hay tới đó.

Nghĩ thế vậy mà nó vẫn ...không cầm lòng. Đó là ngày cuối cùng nó rời xa tổ ấm thân thương, rời xa vòng tay nội, xa tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới. Nhỏ em họ nó ngày mai cũng lên Sài Gòn. Mẹ nhỏ đã soạn sẳn cho nhỏ đồ, căn dặn đủ thứ, đến cả...lọ dầu gió mang theo cũng nói. Nghe đau hết cả đầu. Tự dưng giờ nó lại thèm được ...đau đầu mới chết ch. Thèm được nghe mấy câu nheo nhéo biết rồi khổ lắm nói mãi ấy. Nội nói với nó là nó sẽ lên nhà bà cô ở đi học, rồi phụ cô mấy việc lặt vặt. Kệ, có chỗ ở không mất tiền là quý rồi. Đâu phải ai cũng được như vậy. Nội nói, nó ngồi nghe. Nhưng trong đầu chẳng hình dung được gì. Một mớ bòng bong nhòa nhòa trong mắt nó. 
  Đêm ấy, nó ngồi ngoài hè. Trời không trăng, không sao. Chỉ có tiếng mấy tàu là chuối vỗ mặt nhau chan chát. Đồ nó gói sẳn hết rồi. Mà có gì đâu, vài ba bộ đồ cũ, quyển lưu bút cuối năm và ... món quà vô giá của Duy dành cho nó. Chỉ có thế. Trong túi không có một đồng. Nó không dám hỏi nội. Cũng không biết hỏi ai. Nên nó lủi ra đây, ngước mặt lên ...hỏi Ông Trời vậy ?
Một màn đêm bao quanh, lặng câm. Cả tiếng côn trùng nỉ non cũng không có. Hình như chú dế kia cũng bỏ nó đi rồi. Nó ngồi gục đầu , nghèn nghẹn. 

Đôi khi ta lại ....một mình... thế thôi...



.............

Xếp lại tất cả, nó lên đường. Nơi nó đến cũng là nơi tui đã đi qua. Bạn cũng từng qua.
Và dù thế nào, vẫn giữ một niềm tin yêu cuộc sống. 
Tui bắt chước nó. Mấy hôm rồi không vui, thế là dụ thằng con, rủ nhóc  tìm ra ruộng chơi. Ở Sài Gòn, những bình yên thế này chợt trở nên hiếm hoi lạ.  Vì cớ gì mà hổng cho mình đi hoang tí cảm xúc cho vui chứ ? Không tốn kém - chẳng phiền ai, tiêu chí giải trí của tui chỉ đơn giản có thế . 





Lặn hụp rình mò mãi cũng thấy ông Trời đi ngủ. chao ui là ...xin lỗi ...đẹp chịu không nỗi luôn á !



29 nhận xét:

  1. Ừ. Đôi khi ta lại một mình thế thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một mình gì ông nè ?!
      Cả ngày hôm qua ông chạy đâu mất tiêu vậy? Tui lo. Tui cứ tưởng bà chót nào bả hốt ông bán ve chai luôn rùi chứ. Hên ghê !

      Xóa
  2. Ký ức như là một bức tranh nhiều màu sắc ....xuân xanh tươi đông xám ngoét u buồn ...nhưng nó cũng không hẳn hoàn toàn là của quá khứ...không ai lựa chọn cho mình chốn nơi để sinh ra nhưng có thể chọn cho mình một lối sống mà mình yêu thích khi trưởng thành....phải không, hạnh phúc luôn đi cùng với sự giản dị bao dung và chia sẻ , cho nên bây giờ bạn của mình đã được rất nhiều người yêu mến vì tính cách đó...hãy nhận hiện tại đẹp đẽ để tương lai là những chuỗi ngày nâng niu bạn nhé. ( cái nầy là tui tâm sự với NÓ đó nha )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tâm sự với ai tui hổng biết, cứ gõ ở đâu là tui enter vô đầu tui hết hà. Hì hì
      Như nói đúng. Dù ký ức có sao đi nữa thì cũng là ký ức hén, tụi mình giữ để nhớ thui, chứ còn hiện tại là cái mình đang sống mới quan trọng nè. Không được chọn nơi sinh ra, nhưng ông trời cũng công bằng khi cho tụi mình được chọn nơi sẽ đến. Tính ra, vậy cũng hay hén.
      Mình bằng lòng cái hiện có coi bộ chắc ăn hơn nè .

      Xóa
  3. qua thăm Thuy nè
    kỷ niệm lúc nào cũng đẹp khi nhớ về, dù có vương vài giọt nước mắt... nhờ thế Thuy mới có một bài viết xúc động như thế này để mọi người đọc và cảm...
    chúc bạn ngủ ngon nhe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, sao chị kêu em bằng bạn vậy? Hồi trước chị kêu bằng em mà. Tự dưng kêu bạn, em...mất ngủ vì tò mò nè chị ơi.

      Xóa
  4. Truyện cháu kể thật cảm động ...Khiến chú cũng chẳng muốn già nữa cháu ạ . Thôi đừng buồn nữa nhé .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nó thổi phù phù cho buồn bay về trời hết rồi chú ơi.
      Chú già chi thì già, chứ cháu đọc thơ chú tặng cô, cháu cứ th6ay1 hai cô chú như hồi mới yêu đó. Cháu chỉ ước gì nữa cháu già, cháu cũng được như cô chú thôi.

      Xóa
  5. vậy là nó đi sài gòn ..tui bùn lém đó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ủa, sao nó đi SG mà chú Bata của em bùn lém vậy ? Hiểu được chít liền á !

      Xóa
    2. không phải là chú bùn, mà chú nghĩ đại khái những nhân vật trong chuyện như bình, như duy hay ai đó thương nó sẽ bùn lém khi nó lên sg ..hỉu vậy đi nha, hihi

      Xóa
  6. Nơi nó đến cũng là nơi tui đã đi qua. Bạn cũng từng qua.
    Và dù thế nào, vẫn giữ một niềm tin yêu cuộc sống
    --------------------
    Bà ui, sao thức lúc 3h30'. Rứa là chưa ngủ hay bình minh rùi ( Là tui thì là chưa ngủ... he he)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 3g sáng là giờ tui dậy bà ui. Giờ đó tui thức, còn ngày thì tui thường ... ngủ, 9g tối là tui thăng đường xử án rùi.
      Nên mai mốt bà có nghe lục đục bên nhà bà nửa đêm về sáng là tui đó. Đừng có mắt nhắm mắt mở, tưởng ăn trộm cho tui một phát, tui xỉu lún nền nhà bà ráng chịu à nghen !

      Xóa
  7. Ôi những kỷ niệm học trò ngọt ngào quá ! Ảnh đồng quê bình yên quá, bạn ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt đó, cứ nghĩ trưa ra đó, trải bạt, nằm lim dim đọc truyện...ui cha là sướng. mình khoái vậy vô cùng mà ... chưa được. Hì hì

      Xóa
  8. Bà cho tui ăn món này phải kèm theo một rổ ..kẹo đặng chữa cái nghèn nghẹn cay cay chứ bà...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ăn kẹo nhiều sâu răng đó bà. Uống nước vô dùm tui đi, hết cay, vừa phòng.... sỏi thận luôn hén !

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  9. Ngày mới tràn đầy niềm vui bạn hiền nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Minh Châu mang niềm vui gõ cửa từng nhà hén. Mong mọi bình an luôn cùng bạn hiền nghen !

      Xóa
  10. "Ừ, thì công nhận nó cũng ham ăn thiệt. Nhưng... ăn thì tiêu hóa hết rùi, còn gì đọng lại trong đầu nó đâu kia chứ ! Mà nó vốn không thích mang nợ ai, dù là tô cháo huyết nhỏ xíu loe ngoe vài cọng giá kia. Lỡ đang ăn, mai mốt nghỉ chơi nhau đòi lại, ói ra trả được đâu ? "
    ----
    Cái đọan văn ni hấp dẫn thiệt...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết hấp dẫn vụ gì rùi . Vụ nói nó ham ăn chứ gì ?
      Sao nhắc tới ăn là em đói bụng, kỳ ghê anh Kiên ui !

      Xóa
  11. Đúng là hoang hôn đẹp chịu không nổi thiệt nên mới nổi điên đi tìm hoàng hôn chứ gì! hihi... Cuộc sống đôi khi cứ cho mình được phép điên một chút như thế mà hạnh phúc em nhỉ! Thú vui đơn giản đó chỉ có người dám " Điên" mới có được đó em à! Đôi khi chị cũng thích " Điên" như thế, đi hoang một mình để quên hết muộn phiền nhớ nhung...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị em mình mà có điên thế, chắc cũng hổng ai nỡ nào bắt đưa vô trại chị hén ! nói thiệt là em cũng mê đi chụp từa lưa vậy lắm,có điều cảnh ở ngoài đẹp 10, vô ảnh em, nó còn có 1 hà. Khổ vậy á.

      Xóa
  12. Hoàng hôn đẹp cháy bỏng và rực rỡ nhưng mau tàn lụi lắm NÓ ơi!
    Sân trường cánh phượng rơi rơi
    Lòng ai nhung nhớ mấy lời..." vu vơ "
    Giá như người biến thành thơ
    Ép vào kẹp tóc...bây giờ còn thương...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kệ anh, đẹp lúc nào em chộp lúc ấy, chừng nào nó lụi thì ít ra em cũng còn giữ được một lúc đẹp của nó anh hén !

      Xóa
  13. Mấy ngày rồi không vào blog em do công việc bận quá. Hôm nay xem bù cho hết. Những mẫu chuyện của nó dù chỉ là kể lại, vẫn làm anh thấy xót xót cho nó. Chúc nó của ngày hôm nay và cả ngày mai luôn hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngày hôm qua luôn là gia vị cho ngày hôm nay thêm đậm đà hơn phải không anh ? cứ hy vọng, cứ tin vào những gì tốt đẹp thì sẽ thấy vẫn còn hạnh phúc quanh mình anh hén !

      Xóa
  14. Đọc xong thấy thương nó quá, mà cũng cảm phục nó nữa.

    Mà đọc xong rồi bản nhạc Người ơi người ở đừng về da diết quá nên lại ở lại thêm nè Thùy ơi!

    Trả lờiXóa