Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Lãng ( 8 )


Viết cho những vụng dại của riêng em 



Con ngõ nhỏ
lối về cũng nhỏ
cái nắng gầy teo vắt vẻo trước  hiên nhà 
Người xuống phố
mùa vương mái phố
dấu chân nào ngơ ngác gọi ngày qua
Chẳng có buồn
cũng chẳng chút vui
Trái tim dửng dưng ngó ngày lúp xúp chạy ngang bậu cửa
Vẽ dấu chân chim màu thời gian thắp lửa
Rúc rích vạt lòng âm ỉ lời ai hứa
Chợt đau...

Xa xa, khung cửa sổ nhà ai, thiếu phụ xõa mây che kín nỗi nhớ nát nhàu
tay tết nắng thả sợi gàu vào giếng khơi dịu vợi
lạc lõng tiếng rao nát chiều nhập nhòa chới với
cạn ngày rồi
lũi thủi dọn hàng, trễ tràng quang gánh đợi trăng sau
Gói ghém dăm bảy câu thơ cũ mèm héo úa xanh xao
Thiếu phụ ôm mảnh trăng con
hôn lên bóng mình
à ơi lời ru chìm vào giấc ngủ

Ngoài kia, đêm gối đầu vào đêm, thẽ thọt kể nhau nghe vạn điều ấp ủ
Có lời nào ....theo gió ...đến ai không ?








43 nhận xét:

  1. Lại Lãng.
    Em Lãng tới bao giờ đây Thùy ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em khai thiệt nè, vì hổng biết đặt tựa là gì, nên cứ đè chữ ấy gõ tới thui. Nên hễ bí tựa, là em...Lãng tiếp thoai hà !
      hì hì hì

      Xóa
  2. "Gói ghém dăm bảy câu thơ cũ mèm héo úa xanh xao
    Thiếu phụ ôm mảnh trăng con
    hôn lên bóng mình
    à ơi lời ru chìm vào giấc ngủ"...
    Mong cho những điều mình mộng mơ ấp ủ
    Thấu cao xanh, con nắng cũ lại về...

    Anh sang thăm em. Mong em vui khỏe và hạnh phúc an lành nhé em!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã chia sẻ cùng em. chỉ là lãng đãng chơi vậy thui chớ k có gì hết anh ui.
      Bình an thật nhiều anh nhé !

      Xóa
  3. Căn nhà bé teo
    phải đi qua con ngõ ngoằn ngoèo,
    lão ngồi một mình
    nhìn lên trời trong veo,
    bằng đôi mắt nhăn nheo đục mờ khói thuốc.
    Lão chờ ai? đến bao giờ hội vui tàn cuộc?
    Não nùng từ bờ ao vọng về tiếng con chim cuốc
    cũng chờ ai mà thảng thốt gọi vào đêm?
    Ánh trăng suông nhờ nhợt ghé xuống nhìn
    bóng lão dật dờ in lên bờ tường nham nhở.
    Lão lê gối bước đi trong con ngõ
    lang thang, mộng du
    và chập chờn bóng người xưa cũ,
    lão quay về vì không đi được nữa.
    Gục xuống mảnh sân con
    lão ôm trăng nằm ngủ
    và miên man nghe tiếng gió ngỡ ai về.
    Chỉ có ánh trăng suông in trên mặt ngõ dãi dề
    cùng lão đang trong cơn mê
    Diệu vợi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. gian nhà gầy teo
      con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo
      bà lão lẩn thẩn ra vô
      ngóng bóng người về đẩy cửa
      quệt đôi mắt kèm nhem nhìn con nắng nằm im gối đầu lặng thinh buông ánh nhìn chan chứa
      bà chép miệng cười buồn, lẩm bẩm hỏi lòng :
      " Ông à ! Ông đã về chưa ?"...
      Rồi run run tay bà kê lại chiếc gối cho vừa
      phủi manh chiếu , xếp mảnh chăn, lòng thủ tha thủ thỉ
      " Mai ông về , vào đây ông nằm hỉ !
      Ngoài sân, sương xuống bịnh làm răng ?
      Lạc cả đời son trẻ để buồn tủi chiếu chăn
      Thôi thì, giờ xuân đà sắp cạn, trà hãy còn xanh
      Tui ngắt búp pha chén trà thơm cùng ông ngó chị Hằng kể chuyện ngày xưa ông nhỉ ! "
      Cứ như thế
      Bà cười cùng mớ vụn vằn suy nghĩ
      bó gối
      dõi mắt nhìn
      ngoài cổng rào , con Mực vẫn im ỉm nằm gối nắng ngủ mơ trăng....

      Họa dí anh cho dzui. Hì hì hì

      Xóa
  4. Vẫn là em
    Tâm hồn đi du lãng
    Cái biệt danh
    Tám chém gió chẳng sai
    NGày gầy gộc
    Lên lòng em u hoài
    Lấp trống vắng
    Bằng những dòng lãng đãng ............
    ......
    Hehehe....em viết hay quớ -anh không bình nổi lên chọc em chút cho vui nè em -Tám ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chém hết nỗi roài. còn tí sức lực để dành lỡ mai mốt xui xẻo thằng Lưỡi bò nó tới thì hùn dí bà con ...chém nó chớ.
      hì hì hì

      Xóa
  5. Có lẽ lần đầu đọc một bài tho của nàng với những âm hưởng, nhịp điệu chậm dãi của một điệu slow buồn thế này đấy. Vì có những bài mình đọc đến hụt hơi vì những xúc cảm ào ạt, tuôn chảy.
    Mình thích bài này, đơn giản vì giờ xúc cảm mình chậm và lãng đãng như thế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng thiệt là tinh ý ghê lun.
      Chắc từ đây dzìa sau là mình cứ chậm ì ì như rùa bò dzậy á. Hết hơi để hụt nữa roài. hì hì

      Xóa
  6. Thiếu phụ ôm mảnh trăng con
    hôn lên bóng mình
    à ơi lời ru chìm vào giấc ngủ

    Những vần thơ thật nhiều hình ảnh ấn tượng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mai mốt gặp tui, ông còn " ấn tượng " hơn nữa. Tui ...bự hơn chữ, bít đường ông hết qua lun. hì hì

      Xóa
  7. Chiều chầm chậm
    trôi về chầm chậm
    bước chân qua như giọt nắng tan hòa
    rơi vô âm vào thẳm sâu vô định

    Em nắm níu một hạt sương ban sớm
    long lanh ngời soi rộn một niềm mơ
    em giữ nắng cho chiều tàn buổi quạnh
    nghe dùng dằng con ngõ nhỏ bước hắt hiu...

    Gió hoàng hôn xạc xào ngoài miên viễn
    gợn cô bồng một chiếc lá rụng phiêu
    hàng cây xanh quạnh vắng đứng bên chiều
    em thõng thượt nhặt thời gian trong ô cửa...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như cái khoảnh khắc cuối ngày, lúc những con nắng cuối cùng khuất dần ...luôn làm cho con người ta thấy lòng mông mênh hơn bạn hiền nhỉ !
      Người lao động thì hối hả về nhà để rũ sạch những mệt mõi sau 1 ngày làm việc, người rảnh rỗi như mình thì tự thưởng ( hay phạt cũng chả biết ) cho mình việc ngắm nắng vớ va vớ vẫn...
      Đọc bài thơ của bạn, nó chầm chậm, chầm chậm, lặng lặng . hình như lòng mình cũng đang như thế.
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ cùng mình nha. Ngày mới thật vui bạn hén !

      Xóa
  8. Sang thăm Thùy và nghe điệu nhạc trầm lắng , ôi sao buồn thế nhỉ...có phải như Thiếu phụ ôm mảnh trăng con
    hôn lên bóng mình
    à ơi lời ru chìm vào giấc ngủ....say ...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Em ơi buồn làm chi
      Anh đưa em về bên kia sông Đuống
      bờ sông cát trắng phẳng lì
      Sông Đuống trôi đi
      Một dòng lấp lánh nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ... "

      Mỗi lần không vui, em hay lảm nhảm mấy câu nì mà hồi đi học được học. Quái là giờ già roài, hổng nhớ nỗi tên tác giả, chỉ nhớ là thương nhất bài thơ này hồi học phổ thông á anh Lạc ui.

      Xóa
    2. "Bên kia sông Đuống" là bài thơ của nhà thơ Hoàng Cầm. Ông từng có tên trong cái gọi là "Nhân văn giai phẩm". Ông sống tai số nhà 43 Lý Quốc sư, Hà Nội. Ông mất năm 2010 rồi Đan Thùy.

      Xóa
    3. Anh Gửi Thùy bài "Bên kia sông Đuống"

      Bên Kia Sông Đuống
      Tác giả: Hoàng CầmEm ơi! Buồn làm chi
      Anh đưa em về sông Đuống
      Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ
      Sông Đuống trôi đi
      Một dòng lấp lánh
      Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

      Xanh xanh bãi mía bờ dâu
      Ngô khoai biêng biếc
      Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
      Sao xót xa như rụng bàn tay

      Bên kia sông Đuống
      Quê hương ta lúa nếp thơm đồng
      Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
      Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
      Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
      Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn

      Ruộng ta khô
      Nhà ta cháy
      Chó ngộ một đàn
      Lưỡi dài lê sắc máu

      Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
      Mẹ con đàn lợn âm dương
      Chia lìa đôi ngả
      Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã
      Bây giờ tan tác về đâu ?

      Ai về bên kia sông Đuống
      Cho ta gửi tấm the đen
      Mấy trăm năm thấp thoáng
      mộng bình yên
      Những hội hè đình đám
      Trên núi Thiên Thai
      Trong chùa Bút Tháp
      Giữa huyện Lang Tài
      Gửi về may áo cho ai
      Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu
      Những nàng môi cắn chỉ quết trầu
      Những cụ già phơ phơ tóc trắng
      Những em xột xoạt quần nâu
      Bây giờ đi đâu ? Về đâu ?

      Ai về bên kia sông Đuống
      Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
      Những cô hàng xén răng đen
      Cười như mùa thu tỏa nắng
      Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
      Bãi Tràm chỉ người dăng tơ nghẽn lối
      Những nàng dệt sợi
      Đi bán lụa mầu
      Những người thợ nhuộm
      Đồng Tỉnh, Huê Cầu
      Bây giờ đi đâu ? Về đâu ?

      Bên kia sông Đuống
      Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
      Dăm miếng cau khô
      Mấy lọ phẩm hồng
      Vài thếp giấy dầm hoen sương sớm
      Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
      Khua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teo
      Xì xồ cướp bóc
      Tan phiên chợ nghèo
      Lá đa lác đác trước lều
      Vài ba vết máu loang chiều mùa đông

      Chưa bán được một đồng
      Mẹ già lại quẩy gánh hàng rong
      Bước cao thấp trên bờ tre hun hút
      Có con cò trắng bay vùn vụt
      Lướt ngang dòng sông Đuống về đâu ?
      Mẹ ta lòng đói dạ sầu
      Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ

      Bên kia sông Đuống
      Ta có đàn con thơ
      Ngày tranh nhau một bát cháo ngô
      Đêm líu díu chui gầm giường tránh đạn
      Lấy mẹt quây tròn
      Tưởng làm tổ ấm
      Trong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm
      Ú ớ cơn mê
      Thon thót giật mình
      Bóng giặc dày vò những nét môi xinh

      Đã có đất này chép tội
      Chúng ta không biết nguôi hờn

      Đêm buông xuống dòng sông Đuống
      -- Con là ai ? -- Con ở đâu về ?

      Hé một cánh liếp
      -- Con vào đây bốn phía tường che
      Lửa đèn leo lét soi tình mẹ
      Khuôn mặt bừng lên như dựng giăng
      Ngậm ngùi tóc trắng đang thầm kể
      Những chuyện muôn đời không nói năng
      Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống
      Bộ đội bên sông đã trở về
      Con bắt đầu xuất kích
      Trại giặc bắt đầu run trong sương
      Dao loé giữa chợ
      Gậy lùa cuối thôn
      Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
      Ăn không ngon
      Ngủ không yên
      Đứng không vững
      Chúng mày phát điên
      Quay cuồng như xéo trên đống lửa
      Mà cánh đồng ta còn chan chứa
      Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
      Gió đưa tiếng hát về gần
      Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
      Tiếng bà ru cháu buổi trưa
      Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
      "À ơi... cha con chết trận từ lâu
      Con càng khôn lớn càng sâu mối thù"
      Tiếng em cắt cỏ hôm xưa
      Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay
      "Thân ta hoen ố vì mày
      Hờn ta cùng với đất này dài lâu..."

      Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau
      Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầu
      Cánh đồng im phăng phắc
      Để con đi giết giặc
      Lấy máu nó rửa thù này
      Lấy súng nó cầm chắc tay
      Mỗi đêm một lần mở hội
      Trong lòng con chim múa hoa cười
      Vì nắng sắp lên rồi
      Chân trời đã tỏ
      Sông Đuống cuồn cuộn trôi
      Để nó cuốn phăng ra bể
      Bao nhiêu đồn giặc tơi bời
      Bao nhiêu nước mắt
      Bao nhiêu mồ hôi
      Bao nhiêu bóng tối
      Bao nhiêu nỗi đời


      Bao giờ về bên kia sông Đuống
      Anh lại tìm em
      Em mặc yếm thắm
      Em thắt lụa hồng
      Em đi trảy hội non sông
      Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.

      -- Việt Bắc, tháng 4, 1948


      Xóa
    4. Ui ! Em không biết là Bên kia Sông Đuống dài như thế này. Hồi đi học, em chỉ học được chắc 1/2 bài thôi. Em thành thật cảm ơn anh vì bài thơ này nhé.

      À, có câu " Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã " - hồi xưa, em rất kết chữ " đang ' này. Nên khi cho đề thi tốt nghiệp thử ở trường, em bỏ hết mọi câu hỏi, chỉ ngồi làm mỗi phần phân tích bài thơ thui. Và em bình ngay cái chữ " đang " nì. Nên em nhớ rất rõ.

      Nếu 1 câu nói " Tao ăn mà mày cũng quoánh " , nghe nó không ép phê bằng " tao đang ăn mà mày cũng quoánh ". Và lần đó, thầy dạy văn em nói, thầy dạy ở trường bao nhiêu lâu, chưa có 1 học sinh nào làm bài thi kiểu mất nết như em, thầy còn là em là tự tin thái quá, ỷ y quá mức, nếu ra thi thiệt mà chỉ làm mỗi phần tập làm văn thì làm sao mà tốt nghiệp loại khá hay giỏi được ? Nhưng thầy cũng khen một câu mà em sướng rơn, giờ nhớ cảm giác ấy thiệt là ...Yomost quá đi. Thầy bảo " trong đời thầy giảng dạy bài này, chưa có học sinh nào bình xoáy vào chữ " đang " để lột tả cái cảm giác mất mát, hụt hẫng... Ui, ...nghe mà khoái chết đi được anh ạ !

      Lần kiểm tra ấy, em chỉ có 5 điểm thôi. Nhưng sướng vô cùng . Khoe dí anh tí, hổng nói em nổ à nghen !

      Giữa những lúc tình hình biển Đông đang sôi sục, lòng dân đang hừng hực, đọc lại những vần thơ thế này, thấy mình...lâng lâng ghê anh hén !

      Xóa
  9. Bài thơ thật buồn ...lời thơ sao nhẹ nhàng , trầm lắng Thùy ơi ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc tại là :
      " Không là có, có cũng như không
      Buông tay lại thấy sầu đông đong đầy " đó chị uiiii. Hì hì

      Xóa
    2. Níu chi cái mớ sầu đông
      Xã đi em hỡi , lòng vơi bớt sầu ...hihi ..

      Xóa
    3. Em ..xả từa lưa vô blog roài á chị iu uiiiiiiiiiii
      hì hì

      Xóa
  10. Có khi nào em ngóng phố mà trông
    Bỏ bậu cửa đóng rêu xám ngoắc
    Anh ngồi yên vẽ đời đen bạc
    Hiu hiu một góc ta ngồi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có khi nào anh chịu hiểu em , dù chỉ một lần thôi
      chịu lắng lòng anh
      nghe con tim em đang khóc
      dỗi hờn nhau có vui đâu , chỉ tội mấy câu thơ buông tiếng thở dài mệt nhọc
      tội cả gian nhà ngơ ngác trống tênh...
      ...
      hóng hớt cho dzui thoai anh nhé !

      Xóa
  11. Bài thơ như tiếng lòng của một người thiếu phụ cỡ... trung niên, ngán ngẫm, yên phận, chiều chiều ngồi bậu cửa ngắm nắng tàn và... nhớ...
    Chắc có người đang đọc và cũng thấy... đau như Tám dzị! hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, chị giáo mừ làm thầy bói là chính xoác.
      THiếu phụ í trung niên và chửn bị già , sắp lên hàng hết date nên phải yên phận thoai, nhoi sao nỗi dí trẻ chớ. Mệt rồi nên đành bó gối ngồi bậu cửa ngó thiên văn coi địa lí chơi cho hết ngày.
      Ai đọc em chả biết, mà em biết chị iu đang đọc và ...an ủi em chớ giề ? Hì hì

      Xóa
  12. Em viết câu kết hay quá: ".. đêm gối đầu vào đêm - Thẽ thọt; đêm nọ nói cho đêm kia nghe vạn điều ấp ủ và rồi người thiếu phụ bâng khuâng, hy vọng, hồ nghi... có phần chua xót... "Có lời nào ....theo gió ...đến ai không ?"
    Có chứ em; sao lại không!
    Không phải đến trăm vạn người,
    mà đến với ai trong ngõ nhỏ
    thường đi trên con đường nhỏ chứa chất nỗi yêu thương
    Có chứ em! Sao lại không?
    Bao nỗi niềm buồn vui thương mến... của anh đọng vào thơ đang vương vấn chốn không trung
    Quện vào gió mưa hòa vào lời "thẽ thọt" của "đêm gối đầu vào đêm" tạo thành âm sóng
    Tác động tâm hồn đang trống trải của em anh biếm thành giác cảm
    TÌNH YÊU.

    Khua môi, múa mép tý cho vui - Chắc Tám Thùy không thế, nhưng bạn viết hộ bao người phụ nữ. Có lẽ vì thế mà CÓ KHI NÀO được bạn đọc yêu mến.
    Cám ơn Thùy - Chúc bạn vui và có nhiều thơ hay.
    Hải Thăng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh Thăng động viên em nhiều lắm.

      Em ...là y chang dzậy á. em bê nguyên xi cảm giác em thế nào em cho lên đây hết đó. Chắc tại vì là 1 phụ nữ bình thường như mọi người phụ nữ, luôn muốn được yêu, được quan tâm, rồi cũng khóc khi buồn, cười khi vui, cũng nhí nha nhí nhố khi đi tám tào lao mía lau... Có lẽ vậy nên bạn bè dễ đồng cảm hơn chăng ?
      Cảm ơn anh ưu ái em nhiều . Bình an thật nhiều anh nhé !

      Xóa
  13. "Hôn lên bóng mình"...buồn nhưng rất tự trọng ,thương không thể tả nỗi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tự dưng đọc còm anh Phương mừ em ...thương ké....

      Xóa
  14. Sang thăm em, đọc bài nầy sao anh thấy một cái gì khang khác. không giống "có khi nào nững hờ" em ạ, chúc em buổi tối vui vẻ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em dạo nì em còn không nhận ra em hồi đó nữa mà. Vừa gài, vừa xấu, vừa sến kinh lun anh Mẫn ui

      Xóa
  15. Nắng dần cạn
    Nứt bờ môi hạn
    Bạc thếch màu son đợi tiếng sét ái tình
    Đêm khép cửa
    Con tim bùng lửa
    Đốt trăng ngân khuyết nửa nơi ngực mình
    Chẳng xốn xang
    Cũng chẳng buồn nhìn
    Khi mưa bất chợt lướt qua áo tình ướt mèn đi vạt nắng
    Vụng về xếp gọn vào trái tim sâu đậm
    Bản nhạc không lời ủy mị từng nốt lặng
    Chợt rơi...

    Trân trân bốn bước tường loang loang kỷ niệm vang vọng lại tiếng cười
    Chẳng dám đóng rèm mi sợ làm xót miền ký ức
    Buồn bã nằm nghe lòng gõ trống nơi lồng ngực
    Tay đan tay
    ngậm ngùi ôm gối, rồi mai này cuộc sống ra sao
    Sực ra đã lâu lắm rồi mình không nói chuyện cùng nhau
    Chỉ dăm ba câu thơ nhỏ
    vẽ lại bóng hình
    sợ mai thức giấc nhìn không thấy rõ

    Đêm khuya khuất lối, hồn đày đọa dưới chín tầng nhiệt đỏ
    Lời tình nhờ gió bay ngang!?
    Chỉ là chốt khóa... điệu đàng... vậy thôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài thơ hay quá sui à. Như một tiếng thở dài á. Tui cực thích đoạn :
      " Trân trân bốn bước tường loang loang kỷ niệm vang vọng lại tiếng cười
      Chẳng dám đóng rèm mi sợ làm xót miền ký ức
      Buồn bã nằm nghe lòng gõ trống nơi lồng ngực
      Tay đan tay
      ngậm ngùi ôm gối, rồi mai này cuộc sống ra sao
      Sực ra đã lâu lắm rồi mình không nói chuyện cùng nhau
      Chỉ dăm ba câu thơ nhỏ
      vẽ lại bóng hình
      sợ mai thức giấc nhìn không thấy rõ "

      Y như sui nói dùm tui lun. Rất hay sui nghen. Khen thiệt lòng lun á.
      Làm tui tưởng cao nhân nào, hóa ra là ông sui lựu đạn. Dzìa nhà hẳn lun chưa ? sui đi lang thang hoài bà con réo um bây giờ.
      Hì hì

      Xóa
  16. Bài viết của em như một giai điệu, một bản nhạc buồn....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hình như đời em cũng gần gần như dzậy á, cũng buồn lắm anh, mừ....buồn ngủ. hì hì

      Xóa
  17. Đọc đâu cũng thấy hay. Tám Thùy giỏi thiệt !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ui ! Anh Huỳnh mừ ở đây lúc này, em mời anh Huỳnh cùng chị đi ăn lẩu dê liền. Sướng ghê lun ! hì hì

      Xóa
  18. ngày lúp xúp chạy ngang bậu cửa

    tay tết nắng thả sợi gàu vào giếng khơi dịu vợi

    Bạn có tài mô hình hóa những khái niệm trừu tượng để có những câu thơ mớilạ, táo bạo, hấp dẫn người đọc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chú Bu cho em lời động viên và chia sẻ. Nhiều khi em hơi lề mề tí, chú Bu đừng giận em nữa nghen ! hì hì

      Xóa
  19. bắt đầu nghiện những vần thơ của em rùi đấy nhé, khi lòng bề bộn, về nhà em, bỗng thấy yên bình

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ke ke ke ... Nhà em hồi xưa là nhoi dzữ dzội lun. từ dạo em ...bỗng dưng bị già ...em ... trở nên như dzầy nè. Bị chị lây á. hic hic hic

      Xóa