Nhãn

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Ngồi buồn ai hát câu dân ca đưa....( 1 )



Ai rồi cũng phải già.  Chỉ mong sao.....


- Cô có hộp quẹt không ?

Một giọng nói ồm ồm, rền rĩ, đứt quãng  làm nó giật bắn người quay lưng lại. Nhìn vào đôi mắt trắng dã trên khuôn quặt đen sạm, nhăn nheo, nó hơi sợ. Cố cười, nó bảo :

- Ông chờ con tí.

Nó dựng cây chổi đang quét sân vào bờ tường, chạy vào nhà mang hộp quẹt ra cho ông. Ông cụ tay run mãi vẫn không sao bật được  lửa. Nó vội:

- Ông đưa đây con.

Lửa ngum ngúm trên đầu thuốc. Ông lão cười cười . Nó cầm chổi, chẳng dám quét tiếp vì ông đứng ngay cửa nhà nó, không dám đóng cổng ,e ...mất lịch sự, cũng chẳng dám mời ông vào nhà , vì nó  đơn chiếc , với lại, thú thật  nhìn ông, nó sợ. Bao suy nghĩ lưỡng lự trong đầu nó. Nó không hỏi, nhưng ông vừa run run bập  thuốc, vừa nói :

- Nhà tui đây nè. Tui hồi đó đi lính đó. Tui giàu lắm, toàn đi xe con thôi...

Theo hướng tay ông chỉ, nó nhìn ngồi nhà cấp bốn tềnh toàng có lẽ đã có từ lâu lắm , nằm tẻ nhạt  trong khu đất vườn rộng mênh mông. À, thì ra nhà ông Bảy. Nó vừa dọn về đây vài hôm đã nghe kể sơ sơ về gia đình này. Lạ lắm, cái xóm bé tí nơi ngoại ô thế mà lắm chuyện. Ờ, mà hình như ở đây , người ta biết tất tần tật về nhau đó. Chẳng bù cho khu nhà cũ của nó. Bốn mùa cửa im ỉm khóa, nhà bên cạnh trộm dọn sạch đồ, nhà liền kề cũng chẳng hay. Thậm, chí sáng mở mắt ra thấy hàng xóm dựng cổng hoa mới biết sắp có đám cưới.   Nó tựa lưng vào cổng nhà, nghe ông Bảy rò rè kể chuyện. Tuổi già vậy đó. Giống nội nó. Toàn nhớ chuyện xưa thôi.  Ông kể, kể cái quá khứ chấp vá ẩn hiện trong ký ức.  Đôi mắt mờ đục anh ánh niềm vui thời trai trẻ. Giờ nó mới nhìn kỹ ông. Dù lưng đã còng, song, tay chân ông lêu khêu, nó dám chắc, hồi trẻ ông chắc...cao nhất vùng này quá. Ít nhất cũng hơn một mét tám chứ chẳng chơi. Chiếc áo sơ mi sờn cũ , cài hàng cúc xộc xệch, cái quần cọc nhăn nhúm, giật ngược cả gấu, rách đôi chỗ...  Dường như, chúng chỉ kịp che những gì cần che, để người ta gọi ...là áo, là quần . Không hiểu sao, nó chợt thấy ...tồi tội, thương thương. Ông nói nhiều lắm, nhưng nó chẳng nhớ gì cả. Nó chỉ chăm chăm nhìn vào gương mặt khô quắc của ông đang ánh lên trong cái nắng chiều giòn giã mà nghĩ tới những câu chuyện nó được nghe kể về ông, về cái gia đình ông đang sống. Lòng nghiêng nghiêng, nằng nặng...

Vợ ông bỏ ông từ khi ông bắt đầu bị lẩn, lúc nhớ lúc quên. Kể ra, bỏ nhau vào cái tuổi thất thập cổ lai hy này thì... cũng bạc. Ăn ở với nhau đến đầu bạc răng long cả rồi, không tình thì cũng nghĩa, chẳng hiểu sao lại bỏ người đầu ấp tay gối lúc họ cần mình. Bà ôm hết tiền về khu Tân Định,  mua đâu vài căn mặt tiền cho thuê, rồi ở đấy với 3 người con trai gái đủ đầy, giàu sụ . Ông Bảy ở với mụ Dung - người con gái út vô công rỗi nghề  . Thấy mụ chẳng có việc gì làm, cứ lang thang vòi vĩnh xin tiền miết, nên mấy người con kia bảo mụ về ở với ông Bảy, rồi chăm ông lúc tuổi già, hằng tháng, họ gởi tiền về cho mụ. Sài Gòn mênh mông thật. Cái mông mênh ấy đủ để ngăn mọi cuộc thăm viếng. Sài Gòn tiện lợi thật. Cái tiện lợi đến nỗi chỉ cần vài bước chân ra ngân hàng thì vài giờ sau tiền đã tới tay người nhận, cần chi chạy lên, chạy xuống, vừa nắng noi, vừa bụi bặm.... Nhờ vậy mà mụ Dung tha hồ tong tẩy. Tiền bạc rủng rẻng cho  mụ đi  ngồi sòng cho quên cái đời bạc bẽo, có chồng cũng như không của mụ. Quên luôn cả có người mụ gọi là cha đợi mụ ở nhà  về lo cơm nước. Ờ, mà lo gì, nhịn một bữa cũng có chết đâu mụ sợ chi  mang tội chứ ! Tiết kiệm cũng được chút ít. Già rồi, ăn chi nhiều, tức bụng. Không khéo còn khó tiêu, sình bụng cũng nên. Nó nghe  hàng xóm nói tiền ông bán đất gởi đầy trong ngân hàng,  tiền lãi mỗi tháng cũng đủ cả nhà ba bốn miệng ăn sống phủ phê.  Tới kỳ lãnh lãi, mụ Dung hớn hở khoát cho ông Bảy cái áo tinh tươm, rồi cha con í ới gọi taxi vào rôm rả, vênh mặt ghê lắm. Nhớ lời kể, rồi nhìn ông, nó chợt thấy...khập khiễng quá. Ai nói con đông, ai bảo giàu có thì cuối đời sung sướng. Nó chả tin. Cứ nhìn bộ dạng ông Bảy lúc này, nếu không biết trước,  nó thậm chí còn đoán là ...ông hành khất nào đấy ghé nhà nó xin chút lộc. Khổ thật !

.........................

Trời hưng hửng nắng. Cái nắng gần cuối năm nó dịu dàng đến lạ. Như phả vào mặt cả cái mùi nôn nao ngòn ngọt hương tết vậy.  Những mớ mây bông xốp cả ra rượt đuổi nhau trên nền trời xanh ngăn ngắt. Nó nheo mắt, chăm chú  nhìn ông Bảy đang ngồi bệch cả xuống con hẻm nhỏ lỏm chỏm những đá, dùng đôi tay to bè bè, các đầu ngón tay cáu bẩn mốc trắng cả lên, cào lấy cào để mớ đá lụn vụn bỏ vào cái bao con con , miệng lảm nhảm : 

- Tụi bây bỏ đá tùm lum, phí quá. Tao gom dô nhà nữa xây nhà cho con Dung nó ở. 

Rồi ông cười khùng khục. Chao ôi ! Với ông, chẳng có nắng, chẳng có mưa, chẳng có cả ngày hay đêm, bốn mùa của ông chỉ quẩn quanh cùng mớ ký ức nhàu nhĩ. Ông cứ lụi hụi gom đá, rồi lom khom chống đầu gối đứng dậy một cách khổ sở, lếch từng bước nặng nhọc đi vào sân nhà, trút mới đá vụn xuống. Cứ vậy, ông lụi cụi không ngơi nghỉ. Nó nhìn ngôi nhà khóa chặt cửa mà không khỏi chạnh lòng. Giờ này là mụ Dung ra sòng ngồi rồi. Ngày nào cũng vậy. Mới mấy tháng thôi mà đủ để nó hiểu nếp sinh hoạt đi mây về gió của mụ. Chẳng mấy khi thấy mụ ở nhà. Vậy mà, hễ mụ về tới ngõ là inh ỏi hò hét, chửi rủa loạn xạ cả lên. Thắng, mụ cũng chửi. Thua, mụ càng chửi tợn. Mỗi lần thế, nó thấy ông Bảy hay lủi ra gốc mít bên hông nhà, ngồi cúm núm ở đấy, trông đến thảm. Nó sợ, sợ khi phải thấy những cảnh ấy. Nhưng chả hiểu sao, hầu như, nó ngoài hướng mắt về gian nhà ấy, chẳng có gì làm nó quan tâm hơn ở cái xóm đìu hiu này.  Như bây giờ nè, nhìn ông Bảy một mình ra vô căn nhà im ỉm khóa ấy, nó cứ thấy mình có lỗi nếu như nó không làm một cái gì đó. Nghĩ vậy, nó chạy vào nhà, mở tủ lạnh, lấy hộp sữa của thằng con nó,  ròn rén lò dò sang nhà ông. Dù chẳng làm chi gian cả, vẫn cứ sợ láng giềng bắt gặp, rồi xì xầm bảo nó... đạo đức giả chi chi ấy. Sợ lắm.  Người ta nói người chân quê thật thà. Ờ, công nhận là có thật thà thiệt, cơ mà, họ luôn hoài nghi, luôn khắc khe một cách khó hiểu với những người có vẻ ngoài hơi tinh tươm một chút như nó. Thôi, tránh voi chẳng xấu mặt nào.  Sợ dị nghị, thì né trước  cho an toàn vậy. 

- Ông Bảy ! Nè ! Ông ... uống đi !

Nghe tiếng gọi tên mình khe khẽ, ông Bảy quay lại. Đôi mắt nhìn nó như dò xét, ngạc nhiên. Có lẽ, đã lâu rồi, không ai cho ông cái gì như thế này. Nhìn ông cầm hộp sữa mà cứ xoay tới, xoay lui, miệng móm mém cười ....nụ cười lạ lắm, không vui, không buồn, mang mùi ngạc nhiên thì đúng hơn.  Nó  xé ống hút, cắm vào hộp sửa , cười buồn buồn nói : 

- Ông uống như vầy nè. 

Ông Bảy cười. Đôi môi nứt nẻ cắn chặt ống hút, hút liên tục , hút đến kêu rột rột, hộp sữa tóp cả lại, ông vẫn cứ hút. Tội ghê. Chắc ông thèm lắm. Nó nói :

- Thôi, ông đừng hút nữa. hết rồi. Chút con cho cái khác 

- Ngon hén. Cô nhớ cho tui đó nghen. 

Ông nhét hộp sữa đã hết vào tui quần cọc, miệng liếm mép có vẻ thòm thèm thấy mà thương.  Nó với tay lấy hộp sữa  lại , định bỏ đi , chẳng phải gì, chỉ là sợ mụ Dung về thấy thì mụ hét ầm ĩ mệt lắm. Nhưng chao ôi ! Vừa thấy tay nó chạm tới, ông Bảy hét toáng lên :

- Mày làm gì thế ? Ăn cắp đồ của tao à ?  Của người ta cho tao , ngon lắm. mày định lấy của tao à? Tao đập bể đầu mày ra bây giờ ?...

Ông quơ tay, hò hét loạn xạ. Nó sợ quá, ba chân bốn cẳng lủi ngay về nhà, đóng cổng lại, thập thò xem có ai nghe ngóng gì không ? Phù ! May quá, chưa ai kịp trông thấy nó lởn vởn gần ông cả.  Hú hồn !  Suýt chút nữa bỗng dưng mang họa rồi. Nó lấm lét nhìn ông Bảy đang gầm gừ bằng chút bản năng, mắt căm căm nhìn về phía nó, vừa sợ, lại vừa thương vô cùng . Đấy ! Vừa tỉnh táo đấy, ông lại quay sang quên nhớ như vậy đó. Hèn chi, cả xóm, chẳng ai muốn dây dưa gì với ông cả. Tiếng thơm đâu không thấy, lỡ có gì, mụ Dung chửi nát nhà họ ra làm sao ? Ai cũng nghĩ, suy cho cùng, mụ ấy là con, mụ không xót cha mụ thì thôi, mắc giống gì họ xót. 

Và cứ vậy, mà trưa nào, chiều nào, vẫn một mình ông Bảy đi ra đi vào , quanh quẩn  cái sân  ong óng nắng, lảm nhảm kể cho mấy con gà chạy líu ríu dưới chân, những câu chuyện không đầu không đuôi của một thời xa ngai ngái .... 



mai rảnh Tám kể tiếp nghen ....



48 nhận xét:

  1. Giữa cái xã hội rối ren này vẫn có những con người

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thời nào, ở đâu cũng có người nọ người kia chú hén !

      Xóa
  2. . Cuộc đời ngẫm mà thấy đau
    Trăm nghìn vạn mớ rồi sầu thân ai
    . Làm cho sớm nắng chiều dài
    Con ơi sao để rạc rài thân cha .....................
    .
    Rầu quá Tám ui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám rầu y như Ca lun. Hổng bít nữa Tám già Tám lẫn cỡ nào chứ giờ là trí nhớ lựu đạn lém lun roài Ca uiiii

      Xóa
  3. TAM THUY VIET HAY LAM TRUYEN CO TINH CACH1 NHAN VAN

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị My động viên em nghen. Khỏe mạnh thiệt nhiều nghen chị iu

      Xóa
  4. Viết hay lắm cháu ạ ...Nhưng có điều cháu làm chú sợ quá , chú không dám già ...Hi hi ...Ghé thăm cháu , chúc cháu và cu Tun vui khỏe .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chú của cháu sao mà vậy được chú ? Nhìn cô chú, cháu thèm ghê, ước chi mai mốt cháu già, có 1 người bên cạnh thương cháu như chú thương cô vậy đó. Ngưỡng mộ vô cùng luôn.
      Cháu cảm ơn chú. Cho cháu gởi lời thăm cả nhà mình chú hén

      Xóa
  5. Đời người như cánh chim bay
    Giọt thời gian rụng tóc phai kiếp người!

    Viết hay rứa bạn hiền!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông ù ui..... tui .... sợ........ già. Hic hic hic

      Xóa
  6. Thăm TÁM. chia sẻ bài viết. chúc vui...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh ghé qua. Bình an thiệt nhiều anh hén

      Xóa
  7. Lòng tốt, nhiều khi đặt không đúng chổ, cũng thành tai hại.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vụ nì thì hay bị hoài, mà thui, còn hơn ..... lơ lun tối dìa chắc ngủ hổng đc sếp uiiii

      Xóa
  8. Cái xóm của nó nghe ra cũng lắm chuyện nhỉ, trước giờ gì cũng chí ít là cả chục chuyện lôi thôi được kéo ra đường, hè he...
    Đàn ông xóm ấy hình như tội, hiền. Chị, em thì như bị hỏng nhiều. Ấy là do chuyện kể, chứ hồi giờ có ló mặt chỗ ấy đâu mà biết!
    Dưng có điều chuyện nào cũng được lột ra hay nên người nghe cứ muốn nghe hoài.
    Chuyện này cũng thương tâm lắm. Như ông bảy, phụ nữ lấy chồng cao cẳng, đẹp trai đều thường khổ hết. Kaka... Trời hôm nay nắng quá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xóm nào cũng có chuyện, nhà nào cũng có cái để soi, tại mỏ anh hổng nhọn, anh hổng soi, còn em thì rảnh rỗi sanh nông nỗi, em hóng hớt tí cho có chuyện nói vậy mà. Hì hì
      Chỗanh nắng, chỗ em tối này mưa ri rỉ. Bùn quá. Nhớ nhà gì đâu lun.

      Xóa
  9. Sài Gòn mênh mông thật. Cái mông mênh ấy đủ để ngăn mọi cuộc thăm viếng. Sài Gòn tiện lợi thật. Cái tiện lợi đến nỗi chỉ cần vài bước chân ra ngân hàng thì vài giờ sau tiền đã tới tay người nhận, cần chi chạy lên, chạy xuống, vừa nắng noi, vừa bụi bặm....

    Đọc mà nghe xót lòng...
    Chờ tiếp em kể, nghen Tám iu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt sự là vậy đó chị.
      Ngày xưa , không có điện thoại di động rầm rầm như bây giờ, nhưng, ngồi viết thư tay cho người mình thương, hay bắt xe khách về quê thăm nhà.... kiểu chi cũng làm. Là khi lòng còn nặng, còn nghĩ tới...
      Còn giờ, khi đã lòng đã hết, thì dù cho mất 1 phút để trả lời tin nhắn, bỏ ra 5 phút để gọi điện hỏi thăm nhau, 1 buổi thui để gặp nhau.... cũng là điều xa xỉ.
      Bùn, nhưng chấp nhận sự thật thui chị nhỉ !
      Em hum nào mất ngủ, em viết cho đỡ phí thời gian. Hì hì

      Xóa
  10. kể tiếp đi em, anh chờ đọc nè. chiều vui em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rảnh em kể tiếp anh nghe nghen ! Hì hì

      Xóa
  11. Ồi ! Một bài viết thật hay ! Câu chuyện đã cuốn hút chị theo từng lời , từng chữ của em . Đúng là em phải trở thành nhà văn mới phải . Hay lắm Thùy ạ ...đọc mà thương cho tuổi về chiều ...để rồi nhìn vào gương xem mình đã zà đến cỡ nào rùi ...híc ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi còn đi còn đi học, làm tập làm văn, em khoái nhất là học bài nào có ... hổng biết kêu là gì, mà đại loại giống 1 câu chuyện, họ ngắt ra khúc cho mình học đó chị, rồi cho mình phân tích nhân vật trong câu chuyện đó. Em thích lắm. Em thương lắm nhân vật Mỵ trong Vợ chồng A Phủ. Tới giờ mà nhớ lời kể trong truyện, em như hình dung ra cả gương mặt Mỵ ngồi trong nhà, tay cầm mớ lá ngón, nhìn qua ô cửa tò vò trên cao, mơ chiếc khăn piêu , say cùng tiếng kèn lá .... Đẹp và thương gì đâu lun đó chị.
      Em lại lan man nữa rùi. Hì hì
      Chị iu già cũng có sao đâu. Vẫn có anh Jeans iu như thường. Em mới rầu nè. Kiếm mãi chàng A Phủ dẫn em đi mừ chả có. Hic hic hic

      Xóa
    2. Tui vừa không có Jean vừa chẳng dám mơ tới A Phủ nữa nè nàng. Thảm không nào? :(

      Tui cứ nhìn thấy người già là lại có chút xúc động nàng ạ. Nhất là với những người nghèo khổ, chân chất với gương mặt khắc khổ, dáng vẻ gầy gò, quần áo lam lũ. Có những ước mơ nhỏ nhoi thôi mà nhiều khi người ta cho đến khi từ giã cõi đời vẫn không thể làm được.
      Ông Bảy thì đúng là bạc phước. Từng là người giàu có mà đến khi về già bị bỏ bê. Cả vợ lẫn con không ai đoái hoài đến. Cũng có thể cái lẫn của ông khiến cho ông không quá đau đớn, dằn vặt về cuộc đời mình.

      Xóa
    3. bởi vậy mới nói, đời người sướng hay khổ, chỉ tới lúc buông tay về với đất mới biết được thoai nàng ạ. Thui thì, ráng gieo nhân tốt để gặt duyên lành, lỡ chẳng may gặp nhầm... lựu đạn , thì kể như kiếp trước trót vay, trả chưa hết, nên kiếp này trả tiếp vậy. Khổ !

      Tin đi, nữa tụi mình già, sẽ là những bà già... đẹp lão. há há

      Xóa
  12. Em kể hay quá! Văn sống như thật ý! Làm chị cảm thấy sợ tuổi già ghê gớm. Chỉ muốn đừng lẩn thẩn trước khi về cát bụi thôi. Thế sẽ đỡ nhiều hệ lụy cho nhân gian, em nhỉ?
    Nhưng nhìn ra được những vầng soi, trôi trước mắt âu cũng là tiềm thức được mở cửa trên nhân gian....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện thật đó chị, em chỉ sắp xếp, cắt gọt lại cho vô trình tự kể lại thui. Già ai cũng phải tới, chỉ cầu trời thương, có rước đi thì đi cho ngọt, đừng bắt tội mà.... khổ lắm chị hén.

      Xóa
  13. Lâu rồi không qua đây nghe Tám ... Công nhận Tám hay thiệt ! Văn của ĐT đọc thật khoái ! Chúc buổi sáng vui vẻ nhen !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui ui ui... lâu quá trời lun em mới gặp chị ở đây. Mừng ghê lun. Em tưởng chị bỏ blog không về nữa. Hì hì
      Cảm ơn chị iu thiệt nhiêu, giữ gìn sức khỏe, thiệt may mắn nha chị ui !

      Xóa
  14. Nhân vật NÓ trong truyện này đích thị là Thùy rồi nên tác giả viết rất đời, rất tâm lý và đầy chất nhân văn. Câu chuyện rất chân thực qua cách kể có duyên nên xúc động cuốn hút người đọc lắm đó em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện thật xóm em đấy anh ạ. em không giỏi tưởng tượng, nên có sao bê lên vậy cho chắc ăn. Cảm ơn anh chia sẻ và động viên em nghen !

      Xóa
  15. Sinh lão bệnh tử là khổ
    Thương người hóa ra cũng không dễ dàng gì
    Câu chuyện hay lắm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tự dưng em sợ mai mốt em già, em cũng lẩn y như ông Bảy vậy đó chú Bu. Bây giờ mà nhiều khi em định nói gì, chưa kịp nói là ...quên, một ngày em đi tìm chìa khóa không biết bao nhiêu lần... Lo ghê lun á chú Bu uiii

      Xóa
  16. Trời ơi, tưởng nhớ gì chứ nhớ nhà mà cũng kể. Chưa già mà lẩm cẩm rồi, mai mốt già mà như ông Bảy thì chết, có khi người ta dắt đi mà không biết cũng tưng tửng đi theo có nước mà hết biết đường về Tám ui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ! tưởng gì ! em mừ già ngắt, em lẩn lun rùi, ai dắt em đi, nhất là trai già giống em, em càng phái nữa. hì hì .Anh hùng nào xung phong nhảy ra dắt em đi lúc ấy, hổng lẽ thèng con em nó còn...khuyến mãi thêm hổng chừng. há há

      Xóa
  17. Người già sống với niềm vui đã qua,dĩ vãng biết tìm lại đâu.Người trẻ sống với hạnh phúc chưa tới,tương lai ảo ảnh xa vời.Giây phút hiện tại khó làm thỏa mãn được ai.nhưng là cái có đích thực.
    Làm kẻ xấu,thường lấm la lấm lét vì lo sợ.Làm người tốt,cũng giữ gìn ý tứ,đề phòng đố kỵ hiểu nhầm.Cuộc sống chẳng dễ gì,khi đúng-sai,giả-thật lẫn lộn khó lường.Hiểu biết để cảm thông chia sẻ là mong muốn của loài người,thấy đơn giản thế,nhưng kẻ hô khẩu hiệu,người thực tiễn hành động cũng mong manh ranh giới nhận thức.....
    Một câu chuyện đầy tính nhân văn.cho ngẫm suy về số phận đời người,cũng như thái độ hành xử trong mối tương quan nhân loại............
    Chúc bạn hiền nhiều vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con người mà, không phải thánh, tất nhiên sẽ có nghi kỵ, tỵ nhiệm, gian trá, dối gạt, lừa lọc... Sẻ có muôn hình vạn trạng cái sai. Ngay cả bản thân mình, nhiều khi biết đó là sai, nhưng vẫn...không sao ngăn được.
      Chỉ là, có cái sai có thể thông cảm và tha thứ được, có cái sai không thể chấp nhận dù cho biện minh bất cứ lý do gì.
      Thế nên, mình chỉ biết ... sai ít chừng nào tốt chừng ấy thui. Còn việc tốt thì... cố gắng làm không khả năng của mình là được rùi bạn hiền nhỉ ?

      Xóa
  18. Chỉ cần chừng đó thôi Thùy à. Chân dung nhân vật, mảng hiện thực đời sống chỗ trắng chỗ đen. Rõ nét và chân thực. Trái tim người viết đã gửi gắm trong từng câu chữ. Chúc mừng em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chỉ có ngồi gõ lọc ọc như vầy để tìm quên thui chị ạ. Càng không vui, càng buồn, em càng chúi đầu vô mấy cái linh tinh nì. cũng may là còn có nơi để xả stress, không chắc ...em giống ông Bảy sớm cũng nên. Hì hì
      Cảm ơn chị ghé qua cho em lời chia sẻ. Bình an, hạnh phúc thiệt nhiều chị nhé !

      Xóa
  19. Có khi nào...mình cũng vậy hông ta!
    chắc như bắp luôn...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết mừ vẫn cứ hỏi cho dzui hén ! hì hì

      Xóa
  20. Thùy rành tính cách người dân quê lắm.Thật thương cho ông ta rồi lại lo cho lòng trắc ẩn bị tổn thương ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiếp xúc nhiều, em thấy họ vậy thiệt đó anh ui. Thấy tội ông, nhưng, mình cũng chẳng thể giúp gì cho ông được, buồn anh nhỉ !

      Xóa
  21. Tui vưỡn ngóng truyện của bà. Nhưng tui thích bà bổ sung chút kỹ thuật đánh máy.
    Thí dụ:
    - Sau chấm, phẩy, nói chung là các loại dấu câu thì cách ra, không cách trước dấu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ka ka ka ... Bà đúng là thánh soi luôn. Tui phục bà vụ án tỉ mỉ nì. tui thì...bó tay chấm com roài. Bà nói thì tui nhớ, tới chừng ngồi gõ, là cứ y như thói quen á, nó lại sai từa lưa. hì hì. Khổ ghê lun.

      Xóa
    2. Cũng do tui thích sự hoàn hảo đó mà.

      Xóa
    3. Bà kỹ tính thiệt. Củm ơn nhiều nghen sư phụ. Hì hì

      Xóa
  22. Tám Thùy à, hãy tập quên đi nhé. Lúc ta quên không còn đúng sai buồn vui, bước chân thanh thản. Còn việc ví như nước lên thì be bờ, mưa giăng thì che chắn được tới đâu thì tới í thôi chớ cái chuyện đời biết sao cho thấu...
    Em viết hay lắm, nhưng đừng để nỗi buồn oằn nặng tâm can. Mai mốt viết đề tài vui vui tí đi để đời đở tốn...nước mắt !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kỳ lắm anh. Cái chuyện cần quên, thì em cứ nhớ. Cái chuyện cần nhớ, lại quên. Nhiều khi em đang kêu anh, em định khoe cái gì đó, ai mà chọt vô nói gì, em trả lời hồi là tự dưng em quên mất tiêu em đang định nói gì với anh lun. Em chuyên bị như vậy đó. một ngày em tìm chìa khóa nhà không biết bao nhiêu lần, quên hoài lun. Em toàn nhớ chuyện từ xa lắc xa lơ nào đâu không hà, chuyện trời ơi gì đâu mới chít em.
      Thiệt là chuyện đau lòng thì mới có ấn tượng , mà nhớ, mà kể lại. Chuyện vui, em cười ha hả xong là em quên mất tiêu. Hì hì
      Em kể vậy thui, chớ em vui mà, em có buồn chi đâu. anh mừ gặp ở ngoài, anh nhức đầu lun, vì em nói như két á. Hí hí

      Xóa