Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Ngó lên trời , trời trong mây trắng...



- ĐM ! giờ má con bà tính sao đây ? Mẹ nó ! Sắm cái mặt cho ngon lành mà đểu cán. Ăn ở với con người ta giờ bỏ  là sao hả ? Mày  kêu thằng con mày ra đây ! Nó trốn tao hổng có xong đâu.  Má nó ! Có ngon lũi mẹ nó đi, ló mặt ra tao thiến cả họ mày...

Mụ Dung đang xối xả . Gương mặt bành bạnh,  đỏ lự đi vì giận dữ. Hai con mắt ti hí cố long lên sồng sộc vẫn chẳng thấy nỗi con ngươi đâu cả. Mụ ác có tiếng ở xóm này - cái xóm bé teo chỉ hơn hai mươi hộ. Chẳng ai muốn dây dưa gì với loại người mồm cao hơn cả trán như thế. Khổ cái tai lắm. Bà Năm thiệt lòng chẳng ngờ thằng con bà lại... Thiếu chi con gái , mắc giống gì đâm đầu vào cái nhà chẳng có tôn ti trật tự gì cả như nhà mụ  Dung. Người ta nói : " Mua heo chọn nái, cưới gái chọn dòng ". Cấm có sai. Cưới cái ngữ ấy về, ba bữa nó lôi cả họ nhà bà ra mà úp sọt à. Không đời nào. May mà bà chưa kịp cản, thì thằng con bà nó đã chán. Mấy tháng nay,  mỗi lần con Ngân sang kiếm, nó trốn mất biệt, dặn bà bảo đi vắng. Bà mừng, bà hả hê trong bụng. Đôi khi, thấy con Ngân lủi thủi, đi về, bà cũng chợt... tội nó. Ờ, con nhỏ đó nó chẳng giống má , cũng chẳng giống ba , cứ lùi lũi đi làm, rồi về, không tụ tập bạn bè đàn đúm chi cả. Chả bù cho má nó, hễ thấy mất dáng là biết ngay ra sòng ngoài đầu ngõ ngồi xòe quạt. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ...hốt về thì... bà chả dám. Đấy ! Giờ thằng con bà muốn bà cưới vợ cho nó, vừa làm chung chỗ, vừa bằng vai phải vế, bà phải cưới cho nó thôi .Sao bà nỡ ép con bà cưới cái đứa...mà bà cũng chẳng ưa được chớ ?

Mụ Dung tru tréo chán, chẳng thấy động tịnh gì. Chửi thế nào, bà Năm cũng ngồi im im, thỉnh thoảng  buông vài câu xoa dịu đầy ái ngại, cảm thông. Nào con dại cái mang, biết làm sao giờ. Nào  tụi nhỏ nó lớn hết rồi, yêu đương là chuyện của tụi nó, đám già sao nhảy vào ép bọn nó được. Hồi tụi nó thương, có ai xúi đâu . Giờ tụi nó không thương nữa, thân làm cha mẹ , con ưng đâu , bà cưới gã đó, tại tụi nó có duyên, không nợ, đành thôi chớ sao ...  Mụ Dung nghẹn họng, không nói chi được nữa. Mụ ra rả kể lể, mụ dấm dẳng , lèo đèo vài câu mắng mỏ vớt vát... Cũng vậy thôi. Còn thương đâu mà cào, mà xước lên chi nữa.  Con Ngân mắt đỏ hoe,  lụi hụi chạy sang, kéo mụ Dung về.  Mụ vừa đi, vừa ngoái đầu nguyền rủa. Bà Năm vẫn ngồi đó, mặt không buồn không vui, buông lời thưng thưng :

- Con gái mà không giữ, biết trách ai bây giờ.

Căn nhà cấp bốn đầy rêu bám từng mảng loang lổ trên tường vốn đã u ám, giờ nặng nề hơn bời nghìn lời đay nghiến của mụ Dung. Con Ngân ngồi im, tựa lưng vào gốc mít bên hiên nhà, ngó mớ cỏ đuôi gà ong óng xanh trong nắng. Lòng rười rượi . Nó không giận má, chẳng giận anh, chỉ ngồi mà nhớ. Nhớ tới đâu, nước mắt chảy tới đó. Nó có muốn khóc đâu,  nó không muốn anh nặng lòng thương hại nó  chi nữa. Hết thương rồi, nó chàng ràng trước mặt chỉ làm nhọc mắt anh thôi. Nhìn ánh mắt anh đi ngang qua nó dửng dưng như chưa từng một lần âu yếm, nó đã đau đến nghẹn cả tim rồi. Mấy lần, nó chỉ muốn hỏi anh còn thương nó không, nó đã làm gì sai để anh lặng lặng mà  ngày một xa nó như vậy. Nhưng... Trời ạ ! Cùng con ngõ đó, thấy nhau mỗi ngày đó, gần như vậy đó... Mà trời ơi  ! Khi cửa lòng người ta đã đóng, dù nó có cố gõ, có đập cửa đến tóe máu tay nó đi nữa, thì vẫn im ỉm. Trơ trơ. Rồi thì cái điều nó linh cảm cũng đã đến.  Cách anh nhìn người ta, cách anh trêu đùa với người ta, cách anh nghiêng nghiêng cười cùng người ta.... sao mà quen, sao mà thân thuộc đến vậy. Nó cũng từng được như thế. Phải chi khuất mặt khuất mày, phải chi nó đừng thấy gì cả, chẳng thà nó sống trong giả dối, trong cái niềm tin trẻ con rằng anh thương nó, anh thương nó như những gì anh nói, nó sẽ chờ, sẽ đợi anh . Đợi cái ngày anh nắm tay nó dẫn về nhà - dù nhà anh chỉ vài bước chân thôi đã tới, dù ngày nào nó cũng đi ngang ấy ...  Bao lâu nó cũng đợi mà. Mấy lần gối đầu lên khuôn ngực rắn rỏi của anh, nghe anh tính chuyện tương lai, nó vui , vui gì đâu đó. Nhắm mắt lại cũng thấy niềm vui mang nụ cười vàng rụm. Nó chẳng cần chi cái đám cưới to đùng đùng như má nó bóng gió xa xôi.  Thiệt lòng, cứ nghĩ tới hình ảnh  anh bưng khay trầu rượu, nghĩ tới buồng cau xanh xanh dán chi chít chữ Hỷ đỏ ối... là mặt nó ửng  hồng sung sướng.  Nó đã là người của anh rồi, nó chỉ mong, chỉ chờ ngày ấy thôi... Vậy mà....

Xóm nhỏ rộn ràng đón cô dâu mới. Người ra kẻ vào tấp nập. Mụ Dung đi đâu mấy ngày rồi không về nhà. Chắc là thua rồi, lại vất vưởng đâu đấy trả nợ thôi. Cái gia đình bé tẹo của con Ngân luôn mang sắc màu quái đản, xám xịt như vậy đó. Ba nó ngày nào cũng sáng xỉn chiều say, nay ở bên ngoại , mai về bên nội ăn bám. Má nó thì ... có tiền ha hả ra sòng, sạch tiền thì... Thôi, không nghĩ nữa, nhục lắm. Là con, nói mãi cũng chẳng được.  Con Ngân cứ thế lầm lũi sống, lầm lũi cày trả nợ. Rồi lầm lũi yêu . Lầm lũi tin. Và ...hôm nay anh đón người ta về nhà anh đấy. Có xa xôi gì đâu.  Nó muốn đi đâu đó loanh quanh cho hết cái ngày chủ nhật dài lê thê này. Nhưng rồi, chẳng hiểu sao, nó không đi đâu cả. Nó co người, ngồi thu lu nơi cửa sổ rỉ sét khép hờ, dõi mắt nhìn cái xôn xao xanh đỏ nơi ngõ nhà anh, lòng rưng rức, rưng rức. Cả xóm nhà ai cũng có thiệp, riêng nhà nó thì không. Nó cũng chẳng buồn chuyện ấy. Đưa thiệp cho nó, chi bằng giết nó đi ngay có phải đỡ đau hơn không? Khi thương, cầm tay nói thương sao dễ dàng quá. Khi xa, đến câu chào nhau, đến cả nhìn nhau cũng tiếc, cũng sợ chạm vào ngày cũ. Nó ngồi yên như vậy, mặc cho bao mớ kỷ niệm cấu vào lòng nhưng nhức. Không có tiếng pháo, chỉ có tiếng nhạc xập xình inh ỏi. Nó mong thấy anh, thấy gương mặt xương xương mang nụ cười hiền hiền mà giấc mơ nào nó cũng lụi hụi mơ mỗi gương mặt ấy. Ờ, lạ là thấy thì lòng đau, đau đến nghẹn, vậy mà , vẫn cứ len lén dõi theo, len lén ngóng trông, len lén tìm kiếm... Chẳng để làm gì, ngoài ....chuốc thêm những nhát cứa vào lòng. Đông quá , mắt nó nhòa nhòa, quẹt vội mấy cũng không nhìn ra anh trông mớ hỗn độn đó. Chợt, nó thấy đám đông lao xao, ầm ĩ, huyên náo cả lên. Ôi trời ! Ai như má nó về.   Má nó đang ầm ĩ nơi ngõ nhà anh. Nó hoảng hồn,  vội vàng leo xuống ván, chạy sang.

Mụ  Dung đang điên. Mụ dạng chân, chống cả hai tay lên thách cả họ nhà bà Năm. Mụ lôi từ cái chuyện năm nẳm năm nào , tình nghĩa chòm xóm ra sao, mụ mang ra giày xéo. Vừa chửi, mụ vừa quơ cây chổi xể to đùng đùng đập loạn xị vào cái bảng " Thành hôn " đỏ ối treo tòng teng ngang cổng hoa.  Đám thanh niên trong nhà túm lấy mụ ngăn cản. Quái ! Chả hiểu con mụ này ăn chi mà khỏe thế ? Mụ nhào vật cả đám, sồng sộc kéo sập cả cái cổng. Nó vội lao vào má nó, mặt ràn rụa nước mắt, hai tay ôm chặt lấy mụ Dung, giọng đứt quãng :

- Con lạy má ! Má dìa dùm con. Con... Má ơi...

Nó chẳng nói gì được nữa. Một cái tát trời giáng bà Dung phát thẳng vào mặt nó.  Mụ túm lấy tóc nó, lật ngược mặt nó, bắt nó nhìn  thẳng vào anh - đang đứng ôm chặt cô vợ nhỏ , ánh mắt  đầy hoảng sợ,  nép sau ông bà Năm cạnh cánh cửa : 

- Mẹ mày ! Mày nhìn con tao nè. Chơi chán rồi nó quăng vậy đó. Mày ráng mà giữ thằng chó ấy. ...

Mụ Dung mắng nhiều , nhiều lắm. Nó chẳng còn nghe thấy gì nữa cả. Chỉ nhớ là hình như mụ lôi tuột nó về nhà quẳng nó lên nền nhà với bộ dạng xộc xệch như mảnh giẻ.  Mụ đánh, mụ mắng, mụ chà đạp thế nào... nó chỉ biết ôm đầu , nằm co quắp, cắn răng ngăn không kêu, không khóc. Tiếng hự hự dồn nén rin rít.  Nó sợ, sợ tiếng nó khóc xoáy thêm vào sự thương hại, rẻ rúng nơi anh. Sợ  lắm. Sợ còn hơn cả đòn roi đang trút vào người nó thế này.   Chẳng một ai vào can ngăn cả. Chuyện nhà người ta mà. Đánh chửi chán, mụ ào ào bỏ đi. Tiếng xe the thé đến nát cả trưa nắng giòn rụm. 

Mụ Dung đi rồi, nó lòm còm ngồi dậy. Ê ẩm cả người. Đầu nó nhức đến từng chân tóc.  Hai tay nó lằn ngang , lằn dọc chi chít. Chao ôi ! Sướng có bao nhiêu mà giờ đau đớn đến thế này ? Nó biết, má đánh lẫy nó. Cũng tại nó dại, nó cả tin. Nó đem lòng mình ra  nghĩ anh cũng thế. Mà...lòng người đâu là giấy,  đàn ông như anh lại càng...thăm thẳm giếng khơi, soi chi cho thấy đáy. Nó quẹt nước mắt, nước mũi đang nhòe nhoẹt, lũi thũi bước ra sau hè, ngồi phịch xuống, thả ánh mắt vô hồn ra khoảng đất trống xanh um cỏ. Những ngày mưa xối xả đã qua, trời hưng hửng nắng mấy hôm, mớ cỏ cứ xanh đến là thương. Hồi đó,  ngay chỗ này nè, anh cầm tay nó, anh vẽ cho nó xem một mái ấm nho nhỏ. Nơi đó, có nó mỗi sáng dậy sớm hơn một chút làm cơm bỏ vào cà-men cho anh mang theo đi làm. Nơi  đó , mỗi tối, nó đấm lưng cho anh bớt mệt mõi,  để nghe anh nói : " Tay vợ đấm lưng sướng thiệt ". Nơi đó, có anh , sau giờ tan ca, hì hục  sạt cỏ, vun liếp rau xanh, thả dăm con bò... Rồi bò mẹ đẻ bò con. Rồi đàn con nhỏ lon ton chạy quanh ngõ . Ờ, nhà nội, nhà ngoại gần thế, chạy qua chạy lại cho vui... Chao ôi ! bức tranh chi mà đẹp lạ đẹp lùng. Lời anh nói còn âm ấm bên tai. Vậy mà...

Nhạc lại bật lên rộn rã. Tiếng  " dô ! dô " rôm rả vang vang. Còn Ngân ôm gối, tựa đầu, nghe câu hát hò lơ từ miền nào văng vẳng đưa trong ký ức : 

.. À ơi !
Ngó lên trời thì trời trong mây trắng
Dòm xuống nước thì nước trắng lại trong.
Nhỏ như ai chứ nhỏ như em đây mà chắc dạ bền lòng
Lỡ duyên thời em chịu lỡ chớ đóng cửa loan phòng ..... Em chờ anh....




59 nhận xét:

  1. Hết khóc rồi tui vô phang vài cái chơi.
    Thứ nhất, nhiều lỗi chính tả. Không sao, khi in sách có người sẽ lo khâu biên tập.
    Thứ hai, không thích câu "Không nghĩ nữa, nhục lắm". Nếu là tui, tui chỉ buồn, không có nhục.
    Thứ ba, không thích câu "sướng bao nhiêu đâu mà giờ đau đớn" gì gì đấy. Sướng gì vậy Tám?
    Hehe, còn lại tui mê truyện này. Tám làm tui nhớ chị Tư cánh đồng.
    Hổng ấy tập hợp truyện lại xin in sách đi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà phang thì tui...ngồi chịu trận dzậy.
      Thứ nhất , sai chỗ nào mụ nội tui cũng hổng bít mà sửa. hà hà . Mắt mũi tui giờ gõ ra chữ là ngon lém lun roài.
      Thứ hai, ờ, nhục nghe cũng làm quá bà nhỉ ? Kéo nó xuống mới được. hì hì
      Thứ ba, ai nghĩ " sướng " chi, thì nó là sướng đấy. Được người yêu nắm tay, sướng k ? sướng quá đi chứ ? Được người yêu kể chuyện tương lai, sướng không ? quá sướng lun.... Được.... Mà thui, nói nữa mắc công tui ...buồn. tui ế mừ, tui hay buồn, hay ganh tỵ đâm hông dzậy á. hì hì. nói thiệt, dùng từ thanh tao hơn chút xíu cũng được dưng mà, hình như nó ít học, làm thuê, nghĩ thế nào, phọt lun thế ấy, chưa kịp kiếm từ thanh lịch khác bỏ dô não. hê hê

      Mà bà bạn iu dấu iu, so tui dí chị Tư, đau lòng chị ấy lém, tội nghiệp thân già tui với hông tới đâu, hu hu hu

      Xóa
    2. Đểu cáng, lủi, nổi, sòng sọc... bà viết sai chính tả đóa.
      Bà viết hay lắm á, thể loại truyện này đúng "hợp với dáng em". Xhij Tư dạo này viết hơi khó hiểu đó Tám, cũng có thể do tui lười suy nghĩ. Tui thích cái gì gọn gàng, dễ hiểu, đừng có rắc rồi mà chẳng nói lên đc gì.
      Tám viết vầy làm tui ưng cái pụng lắm á.
      In sách đi.

      Xóa
    3. Tui dị ứng với từ "sướng" khi nó đứng khơi khơi một mình. Sung sướng thì hay hơn, làm cho cô gái mềm mại chút, khác bà già cổ.
      Tám xây dựng hình ảnh cổ là người khá tình cảm mà. Mềm mại chút sẽ hay hơn và có giá trị.

      Xóa
    4. Ờ, công nhận, chữ " sướng " đi một mình nặng mùi khẩu ngữ, dễ gợi cái ...không nên gợi. Văn viết chắc phải gọt lại cho đúng với văn viết ( khác nói chuyện ). thanhk- cù bạn hiền đã đọc kỹ và góp ý. tui cố gắng khắc phục cái đầu đen tối của tui mới được.
      Khai thiệt lun, tui ít có đọc sách lắm. Mỗi ngày mở mạng toàn đọc tin tức dịch vật gì đâu không hà. Vào blog thì toàn qua nhà bạn bè, ai viết gì tui đọc đó. Chớ còn mua truyện, sách, thơ chi chi về đọc là...không có. Gần 20 năm nay , tui ...hổng đọc cuốn sách nào hết. Chị Tư tui được biết là do mấy người bạn của tui mê chị lắm , cứ ra rả miết, nên tui mới biêt. hồi đó , lâu lắm rồi, có đọc - nhưng đọc không hết - quyển Cánh đồng bất tận. Tui thích cách hành văn giản dị, dễ hiểu, gần gũi của chị ấy.
      Tui thì không mê chị Tư bao giờ, tui kết lắm lun loạt truyện ngắn của OHenri, đọc từ thời ...lớp 7 , lớp 8 chi á. Mừ in vô đầu lun, nhớ quài lun. Hay ghê !

      Xóa
    5. Tui lâu quá cũng chẳng đoc gì nhiều. Số là lúc nhỏ có đọc ké ông bà già những cuốn kinh điển, giờ văn chương loạn cào cào chả biết đường mô mà lần. Tui ra nhà sách như hoa lạc rừng gươm, toàn thấy cuốn nào ghi best seller là rinh về nhưng có khi đọc xong đếch hỉu thiên hạ viết gì.
      Bà viết hay lắm á, ăn đứt thiên hạ ở chỗ soi thấu tâm can nhân vật, không phải ai làm cũng được đâu, bởi vì chí ít cũng phải hạ cái tôi mình xuống, đặt mình vào người ta, cộng một chút tinh tế nhân văn.
      Bà giỏi lắm!

      Xóa
    6. Bà còn đi mya sách về đọc là bà chịu khó và giỏi hơn tui nhiều rùi. Tui chỉ đọc sách khi nằm bịnh viện. Tui nhớ lần nằm viện gần nhất, cũng cả tuần, tui nhờ bé Mai em tui mua sách mang vào cho tui giết thời gian. Hiểu tui quá, nó gom cho tui cả 20 cuốn ...tap chí, toàn hình chân dài, mình hạt sương mai. Tui... ganh tỵ bà cố lun. Ú mà. Thấy ốm là ganh tỵ lém bà ui
      ai nói tui ngu , tui chịu, có khi, tui xem phim đoạt giải Oscar mà tui hổng hiểu gì hết,có hình ảnh chạy lưng tưng mừ tui còn hổng hiểu thì bà xem sách hông hiểu cũng vô tư đê.
      Tui bùn, tui k có gì chơi, nên viết như vầy cũng quên cái k vui của mình. Xả xì trét hiệu quả lém.
      Biết bạn bè bà động viên tui cho cả 2 cùng viết tốt hơn , nhưng nói thiệt, tui ... vui quá bà uiiiiii

      Xóa
  2. Thương cho Ngân bị phụ tình và chứng kiến cảnh trớ trêu người yêu cũ tổ chức đám cưới ngay trước mắt mình với bao nỗi đau giằng xé!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chẳng thà không thấy, đỡ đau anh hén !

      Xóa
  3. Thà người phụ mình... hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không muốn phụ người, nhưng cũng không muốn để người phụ chị uiiiii

      Xóa
  4. Bài minh đọc thui,không có thời gian để nhận xét.
    Bài thu cảm mình đã chỉnh sửa lại và thêm cái kết.Len entry rồi nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình rảnh rảnh sẽ chạy qua nhà bạn ngâm cứu nha. hì hì

      Xóa
  5. Hên cho tui kh dính zô mấy zụ lùm xùm thuơng đau này hehee.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dzụ đó khó nói lém. ai chứ ông tui hổng tin. hì hì

      Xóa
  6. Nghe chi câu hát đưa đẩy buồn quá vậy trời Thùy ơi, truyện em đọc mà xót lòng, tự dưng bao con chữ cứ trốn đâu mất tiêu, chả còm đc câu nào tử tế, cứ ngồi khóc ròng thôi, nghĩ phận đời, phận người lắm nỗi éo le, ngậm ra như mình có lẽ còn....sướng chán, hưc hưc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em... bùn chị Vi uiiiiiiiii. Bùn ngủ lém lém lun á chị uiiiiii
      Quái là đã bùn ngủ thì kiếm nghe gì ầm ầm đại loại như.... Chia tay em anh không đòi quà, hay .... bài dở hơi dô diên... Em thích chuối tây, em thích chuối ta... gì gì á cho đỡ bùn ngủ.
      Còn đằng nì, mắc giống gì cứ i ỉ... " ... Tui thề tui chẳng iu ai, vì nta đã phụ tui rùi, bây giờ tui chẳng còn tin, trong nhân gian có kẻ chung tình.... "... . Nghe riết .... hỉ nước mũi từa lun chị iu.

      Xóa
  7. Lâu nay chị vẫn lén vào nhà em, đọc xong rồi về, im lặng như khi đến. Nhưng hôm nay đọc truyện này của em thì không thể im được, dù vội cũng phải nói một câu: Em viết quá tuyệt! Từ cách dẫn chuyện đến ngôn ngữ, hành văn chị đều thích. Là người miến Bắc nên đọc những tác phẩm của dùng phương ngữ nam luôn tạo được sự ...sung sướng trong người chị. Cảm ơn em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn và rất vui khi biết có chị chia sẻ cùng em, lại là âm thầm nữa. Vui lắm chị ơi.
      Em nói thiệt lòng, em cứ nghĩ mình viết mang khẩu khí Nam bộ nhiều quá, bình dân quá, thường quá thì chắc không hợp với cái gu của người miền ngoài, nhất là người Bắc. Em thấy bạn bè ngoài ấy viết rất nhẹ nhàng, thanh tao lắm, đến cả viết chửi nhau cũng thâm chi lạ. Có khi đọc mãi mới hiểu , chứ không thẳng đuột như chỗ em. Hì hì
      Nên khi nghe chị nói chị thích phương ngữ Nam bộ, em sướng rơn trong bụng lun, em vừa gõ còm, mà miệng cười tí toét lun.
      Em cảm ơn chị thiệt nhiều nghen. Chị làm em vui quá chừng lun nè

      Xóa
  8. Hay á Tám!
    Mở màn nói tiếng Đan Mạch, ác liệt như keo dán sắt trên Cánh đồng bất tận. . .
    Mụ Dung rất sắc nét xứng danh DUNG PHÈO đó! "Con người là tổng hòa quan hệ xã hội" mà!
    Chỉ ai giàu tình cảm, thấu lòng nhân, mới phả tình cho . . .chó, nhưng truyện này thì tràn trề , lênh láng. . .
    Hồi nào giờ, Tám hài hước nhưng ent này đọng nhiều dư vị lắm.
    Cách chọn nhạc cũng độc đáo! Sướng thì tùy vào phương ngữ, văn hóa vùng miền.hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám học ngoại ngữ bao nhiêu năm, tiếng nta biết nhiều lém nghen. Tiếng Anh Tám phọt phẹt .. Ai lốp du nè, tiếng Hoa thì Tám xí xồ Ngộ ái nị, nị... ái ngại..., tiếng Nga Tám hóng .., Sịt tố ét tơ...., tiếng Pháp Tám xổ... mẹt xi cái đùng.... Riêng tiếng Đan Mạch , ây da, Tám chửn vật vã lun 2 chữ ĐM đóa á. Há há . Ui trùi, kể ra Tám thông thái lồng lộng lun Trâu Sứt Mũi hén.
      Thui, thấy ông khen tuii tui phái, mừ hổng có gì củm ơn ông hết, ông ngồi xuống đi, tui lụm lỗ mũi gănl lại cho ông nè. Đẹp trai tí còn đi cua gái nữa chớ. Hì hì

      Xóa
    2. Bà coi chừng ổng kua pà chừ!

      Xóa
    3. Hehe ! Đa tạ CB nói hộ lòng anh!

      Xóa
    4. Chia bùn cùng ổng vì quăng bom nhầm ... Ô-mô-ma-tic. há há

      Xóa
  9. Có khi hổng bằng lòng xíu với cuộc sống, đọc mới thấy mình còn hạnh phúc hơn rất rất nhiều .
    Nhớ lời của một nhà Tuyền giáo nói . Hãy vào bệnh viện để thấy mình Hạnh phúc ngàn lần với những người khác..
    Trà chúc bạn bình an và hạnh phúc nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính xác là vậy Hương Trà ui. Mình hay than thở, hay không hài lòng, dưng nhìn họ, thấy mình quá sướng lun bạn hiền hén.
      Cảm ơn Trà nghen. Ngày mới thiệt vui Trà nhé.

      Xóa
  10. Nói thẳng băng, nói huỵch tẹt, nói rổn rảng là dân dám ăn dám nói, cái bụng thẳng băng như...ruột ngựa thế đấy mà hơn hết là trong ấy có trái tim mới là điều quý....
    Em giỏi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ka ka ka .. cái này mới là đúng chất Miền Tây nè. Thương, ghét chi làm cái rẹt lun, khỏi dấu. Hì hì
      em ... mắc cỡ. Phái lém , dưng mà... mắc cỡ. Tại em ...chưa đạt tới chữ giỏi. Đi thi toàn rớt lịch bịch lun. Hì hì

      Xóa
  11. Tôi chỉ không thích nhân vật Mụ Dung. Sao lại đem cái đau tột cùng của con ruột mình ra bêu ríu cho mọi người cùng ngắm, cười, đùa cợt thế? Yêu nào có tội. Chỉ tội cho nhân vật Ngân lỡ gánh đầy ứ một gánh truân chuyên từ gia đình cho đến tình cảm riêng tư khi tuổi đời còn chưa vững bước.
    Nàng Ngân đã được bao nhiêu tuổi đời đâu mà phải biết phòng với ngự? Và Mụ Dung đã có thời gian dành dạy dỗ cho Ngân đâu để được quyền sỉ sói, đánh đập? Cái được là cuộc đời này cho Ngân đi tàu bay giấy quá sớm. Nhân vật Ngân đau đến không còn hơi để thở, chỉ còn LẦM LŨI mà thôi. HB cũng đau rất nhiều cho nhân vật Ngân.
    Thùy viết hay quá! Khen mãi cũng chỉ là từ HAY!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khổ, em cũng không muốn có loại người này. Nhưng thực tế, mụ Dung còn dã man hơn em kể cho chị nghe nữa. Hồi ông Bảy ba của mụ còn sống, mụ đánh ông Bảy dữ lắm, có lần em thấy mà bỏ lun tô bún bò mới mua về định ăn sáng đó chị. Em dí ngoại phải nói dí bả là đánh vậy em quay phim, báo công an là tù đó. Bả k quoánh nữa, mà bả..... thui, hum nào em viêtl chuyện mụ Dung kể chị nghe. Tên Dung, mà người chả đẹp gì hết - từ nội dung tới hình thức. Ác vậy mà có chồng đc cũng hay ghê á chị
      Em ghét mụ này nhất xóm em lun á

      Xóa
  12. Ngân sẽ tìm được người xứng đáng hơn với tình yêu của cô ấy. Người đàn ông đó đã chọn lựa, dù buồn, dù tiếc nhưng rồi Ngân sẽ vượt qua. Còn rất nhiều người trân trọng và yêu quý cô ấy.
    Đừng buồn nữa em nhé. Mọi việc rồi sẽ ổn thôi phải không em ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, chắc là sẽ ổn. Không ổn cũng phải ráng ổn thoai sếp uiiii

      Xóa
  13. Tui mà bị phụ tình chắc cũng chỉ biết ngồi thút thít, gặm nhấm nỗi đau tận cùng như bạn Ngân này thôi. Đời người phụ nữ có nhiều nỗi truân chuyên, bất hạnh nàng ha. Mà có lẽ đau đớn nhất, buồn tủi nhất là khi bị phụ tình, nhìn người yêu đi lấy vợ ngay trước mắt mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khóc thui chớ làm được gì giờ ? tui ...cũng y vậy hà. Tuy ngày thường tui nhoi như dzòi dzậy á, chứ hổng tin nàng phụ tình tui đi, coi tui có ...tự kỷ mừ khóc 3 ngày 3 đêm... không. há há

      Xóa
  14. - ĐM ! giờ má con bà tính sao đây ? Mẹ nó ! Sắm cái mặt cho ngon lành mà đểu cán. Ăn ở với con người ta giờ bỏ là sao hả ? Mày kêu thằng con mày ra đây ! Nó trốn tao hổng có xong đâu. Má nó ! Có ngon lũi mẹ nó đi, ló mặt ra tao thiến cả họ mày...


    Kaka... mới vô câu đầu nghe mắc cười quá đi. Sợ đọc tiếp không chịu thấu, phải dừng lấy hơi thôi.. .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khà... hết dám đọc tiếp...

      Xóa
    2. Thu để mai lúc gà chưa gáy chào buổi sáng mới dám mở khúc giữa ra đọc tiếp....

      Xóa
    3. anh Thu : gà đã gáy 3 ngày rùi đóa anh uiiiii

      Xóa
    4. Ai như sếp Kiên nói " Anh ghét mụ Dung anh hổng còm ". hic hic

      Xóa
  15. Sang thăm Tám và đọc bài viết và cảm nhận . Sự thực vẫn là sự thực Ngân cô bé hiền lành , như phải chịu đựng sự phụ tình của anh chàng họ sở ấy
    ngày mới nhiều niềm vui Tám nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hết duyên , hết thương rồi thì người ta đi, sao mình giữ được . Có níu kéo, có làm gì chỉ thêm nhục , thêm mất mặt mình thui.
      Anh chàng đó thực ra cũng không đáng trách, vì yêu thương là chuyện tự nguyện của 2 người, có thể lúc anh ấy hứa, là nah ấy thực lòng muốn hứa. Nhưng rồi ... gặp người khác tốt hơn, thì... Lòng người mà, biết nói sao giờ.
      Em trách là trách mụ Dung lựu đạn á thui anh Lạc uiiii

      Xóa
  16. Đọc xong ..mà chị thấy cay cay ở mắt . Thật ra gia đình cũng rất quan trọng trong việc hôn nhân của con cái . Nhưng đâu phải con cái đều giống bố mẹ cả đâu . Có khi sinh con , nhưng tính khí lại không giống bố mẹ gì cả . Chị nghĩ quan trọng là tính nết trong quá trình tiếp xúc mà thôi ...nhưng thật ra khó thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn đó lắm ...đọc mà thương số phận của người phụ nữ ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình ngoài cuộc thì mình nghĩ vậy, dưng làm cha làm mẹ, thấy con định cưới người mà dòng họ nó chẳng ra gì, trong lòng sao không khỏi lăn tăn suy nghĩ, cân nhắc thiệt hơn chị hén ?
      Phụ nữ thì... sướng hay khổ, còn tùy thuộc vào người đàn ông của họ nữa. Em nghĩ vậy đó chị ui.

      Xóa
  17. Cảm động cho một ty , bà lủi sang đây viết chuyện , bà vẫn mạnh chứ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gì mà dùng từ " lủi" nghe hãi hùng thía hả ông già ? Thì đây là nơi tui thấy bình yên nhất mà, tui không ở đây, tui đi đâu. Face thì... vui tui ở, bùn tui biến thui.
      Tui khỏe, chưa chết. Cám ơn ông nha.

      Xóa
  18. truyện hay qúa tám ui ,buồn ..

    Trả lờiXóa
  19. Ghé thăm, chúc chủ nhà vui nhiều!

    http://img1.123tagged.com/en/friday/57.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh. cuối tuần thật vui anh nhé.

      Xóa
  20. Cái đau của Dung, cái giận tràn hông của Dung... Sao không thấy ai thông cảm ? Mụ thương con, xót phận nên phun văng tung tóe, phá vở tan hoang. Nhìn con đau lòng bà mẹ như đứt ruột nên ra cớ sự như vậy... Có điều cái khổ, cái nhục của người mẹ quê trút hết, trút hết ra, giận cá quá nên chém thớt làm đau lòng cho đứa con khờ dại trước bẩy đời !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái anh nói đúng là em có nghĩ tới. Nhưng phản ứng tiêu cực của mụ Dung chẳng những k làm cho con mình bớt đau khổ, mà càng khoét sâu thêm nỗi đau của con cái. Em nói việc này k biết có phải là vẽ đường cho hươu chạy không, chứ em thấy nhiều ông bố bà mẹ đánh con gái dã man lắm khi nó lỡ dại mang bầu. Lỡ thì cũng đã lỡ rùi, đánh nhiều quá, vô tình đẩy con mình vào tâm lý sợ hãi, giấu giếm, để rồi không ít trường hợp đẻ xong thì... giá như có bàn tay ba mẹ, gia đình chìa ra lúc ấy, có lẽ...
      Mà bùn anh hén, con trai thì.... chẳng ai trách, con trai có làm sai chuyện gì, nta cũng xí xóa mau hơn. Còn con gái bao giờ cũng bị... khắc khe hơn. Hic hic hic
      Lại lan man nữa rồi. Hì hì

      Xóa
    2. Xã hội còn cái nhìn phong kiến là việc dĩ nhiên. Anh cho rằng dẫu sao thì điều đó cũng rất đẹp, bởi ta trao cho người ta thương thì có chi là tiếc nuối. Việc mang thai thì ừ cứ vậy nuôi con và ươm mầm tương lai. Kẻ trốn chạy là vô trách nhiệm đời rồi cũng ruồng bỏ họ thôi. Sự vĩ đại của các bà mẹ là như vậy. Đôi khi chính điều đó cho ta một tình yêu mới" chân chính" và bền vững !
      Mong các bà mẹ luôn rộng vòng tay...

      Xóa