Nhãn

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Quê tôi đó, ngõ nhà tôi đó...

Bãi biển Tân Thành - hồi xưa, tôi có may mắn được đi cào nghêu một lần, được leo lên cái chòi canh xa xa kia, ngó biển mênh mông, lồng lộng, được mưa đá ở biển đánh rát cả mặt ... Cảm giác thật Yomost 


Hồi còn bé, hai từ " quê hương " đối với tôi là một cái gì đó ...rất thơ. Nó đẹp lắm. Ừ, không đẹp sao được khi mỗi trưa hè gió lộng , tôi hay trèo lên bờ hồ bên hông nhà nằm ...ngủ. Mát ơi là mát .À, không phải hồ tự nhiên mênh mông chi đâu, chỉ là cái hồ nội tôi  xây từ cái thời xa lắc lơ nào đó để dành chứa nước mưa dùng trong sinh hoạt hằng ngày. Quê tôi gần biển, nước mặn, lắm phèn, đến cái gió, cái nắng cũng ran rát, hăng hăng. Ngày ấy  quê tôi  chưa có nước máy vào tận ngõ như bây giờ . Nên nhà nào trong xóm cũng xây cái hồ to đùng để dành hứng nước mưa mỗi khi mùa mưa tới, rồi chiu chắt từ giọt xài cho ...cả một năm đợi mùa mưa sau. Sát hồ nhà nội tôi , có một cây ổi, trái không nhiều lắm, nhưng chao ôi, nó to, da căng bóng, nhìn thôi đã ...thèm sinh lòng đạo tặc mà ...hái liền thôi. Đấy, trưa nào tôi cũng ôm gối, nằm trên hồ, ngủ dưới tàn ổi xanh rì rì. Nhắm mắt lại, tưởng tượng đủ thứ. Giấc mơ ngày ấy của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì, quanh đi quoảnh lại cũng ...mỗi dòng sông đầy sữa tươi , tôi nằm trên lát bánh mì khổng lồ trôi đi . Dòng sông ấy mang tôi đi qua vương quốc mật ong, bánh ngọt, rồi cả cơ man nào nấm đủ sắc màu chen chúc xòe tay....Bầu trời xanh, mặt đất xanh ... Tôi cứ thế mà mơ giấc mơ cổ tích xanh ngăn ngắt.

 Rồi không hiểu từ bao giờ, tôi cứ hay lảm nhảm mấy câu :


" Quê hương là con đò nhỏ 
Êm đềm khua nước ven sông
....
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
là hương hoa đồng cỏ nội
bay trong giấc ngủ đêm hè 
Quê hương là vòng tay ấm
con nằm ngủ giữa đêm mưa
quê hương là đêm trăng tỏ
hoa cau rụng trắng ngoài thềm 
.......... "

Tôi thương lắm bài thơ trong vắt này . Dù ngõ nhà tôi ngày ấy không có hương cau ngan ngát, cũng chẳng có chiếc cầu tre nào, lại càng không thấy nỗi con đò nhỏ, và làm gì có vòng tay ấm nào ngoài mỗi thằng tôi ốm teo co ro trong cái chăn sờn bạc cả lên lạnh run mỗi khi nghe mưa ầm ĩ vỗ rát mái tole mà ...sợ ma gần chết đi được. Nhưng tôi vẫn cứ yêu quê mình với những hình ảnh mặc nhiên như thế. Tôi không biết hương cau ngan ngát thế nào, nhưng, mỗi khi đêm xuống, cái ngõ nhỏ nhà tôi khi ấy lại  ngào ngạt hương dạ lý . Nhà ông Bảy đầu ngõ trồng hoa này phủ xanh kín cả cổng nhà ông. Cái mùi hương thanh khiết chi lạ, đợi đêm về len lén quấn vào bước chân người qua, kẻ lại đến nao lòng.  Tôi mê đến nỗi, dù nội tối rất dữ, cấm không cho ra khỏi nhà vào ban đêm, dù rất sợ ma, ngõ lại tối om chẳng có một ánh đèn đường, tôi vẫn trèo rào trốn ra ngoài, lò dò bước thấp bước cao hái trộm bông mang về ép vào vở . Quên cả sợ ma. Quên cả việc bị nội phát hiện là sẽ bị đòn ngay. Giờ nhớ lại, thi thoảng cười tủm tỉm. Ờ hén ! Cũng có lúc tôi cũng liều dễ sợ . Giờ ông Bảy mất cũng đã lâu . Con cháu ông đốn sạch cây rồi. Mỗi lần có dịp về quê, tối tối ra hàng ba ngồi , tôi chợt nghe nhớ, nhớ cái hương dạ lý ngày ấy... Mà có tìm lại được đâu... 

Hồi bé, không hiểu sao trưa tui chẳng chịu ngủ trưa,  tôi  cứ lén nội ra sau cái ao nhỏ sau hè , sục sạo tìm trái bình bát chín , thứ cây mọc rất nhiều ven ao, ven sông, kênh, rạch ... ở quê tôi thưở ấy.  Trái hườm hườm chưa chín hẳn thì cho vào khạp gạo để ủ, trái chín thì...ui chao, quậy đá đường ăn liền. Mà để có được những viên đá mát lạnh ấy, phải đi bộ cả hơn 10 phút ra ngoài ngã tư mua mới có. Lắm hôm,  đi tới nơi, người ta bán hết đá rồi, lại lon ton chạy về, tiếc hùi hụi .  Giờ thì... chắc cũng gần hai chục năm rồi, tôi chưa được ăn lại cái vị dân dã ấy. Chợt nghe cái lưỡi ...thèm thèm chi chi ấy.  Nhắc tới ăn,  tâm hồn ăn uống của tôi nó cứ dậy sóng cả lên. Ờ hén , nhớ ngày ấy, cứ mỗi trưa,  có cô gánh gánh tàu hủ, bánh lọt, cất tiếng rao lanh lảnh " Ai tàu hủ bánh lọt không .... ". Ôi ! Cái tiếng rao chi mà rao chưa dứt câu , tôi đã thèm đến chảy cả nước bọt.  Rồi  thì ba bốn đứa trẻ con trong nhà, xúm xích vây quanh cái gánh, thòm thèm nhìn  cái muỗng trèn trẹt tí hon cắm trong  cái chén bé xíu, sóng sánh nước đường mật, thơm mùi gừng, dậy mùi cốt dừa beo béo... Giờ nhắm mắt lại, như nghe cả tiếng rao bánh còng, bánh cam, tiếng leng keng của xe cà rem.... Như chạm vào được  cả đấy chứ ! Nhớ lần về quê thăm nội gần đây nhất, vừa nhìn thấy mâm bánh còng, bán cam tứa mật vàng ươm  , y như ngày xưa, không giống như ở Sài Gòn , tôi mua ngay hai chục cái.  Mang về nhà, nội hỏi tôi : " Mày mập ú , còn ăn ngọt cho cố, ăn cho thành heo hả con ? ".  Tôi cười toe toét. Ừ, thành con gì cũng được, miễn nghe cái vị mật ngòn ngọt của đường ngào rin rít kẽ răng... Chao ôi ! Nhớ ngày  xưa quá đi mất ! 

 Nội tôi giờ đã già rồi, tóc trắng cả rồi, mắt cũng mờ rồi, xem tivi không còn thấy hình ảnh rõ ràng  nữa, cầm chén cơm thôi tay cũng đã run run... Rồi một ngày , một ngày nào đó, con ngõ nơi tôi lớn lên, sẽ không còn dáng nội mỗi chiều ra chỗ cây khế ngồi ngó trời ngó đất.  Tôi biết điều ấy sẽ đến.  Hồi nhỏ, nội đánh, nội mắng, nội chửi ... tôi hay giận nội, hay lủi ra sau hè ngồi khóc, hay nghĩ nội chẳng thương tôi, hay tự ti rằng vì tôi có cha có mẹ cũng như không...  Giờ mỗi lần về thăm nội, nằm cạnh nội, rúc người vào lòng nội, cầm bàn tay nhăn nheo, chi chít đồi mồi, xương xương của nội, nhìn đôi mắt mờ đục ... tôi chỉ sợ, sợ một ngày nội bỏ tôi nội đi . Con chim dù đủ lông đủ cánh để bay đi thật xa, thật cao, vẫn mong có gốc cây già đợi mình đâu đó quay về trú bão. Tôi cũng vậy thôi mà....

Tôi không biết quê hương đẹp làm sao, thơ thế nào. Chỉ biết, với tôi, quê hương mang hình dáng của nội , mang lời nói của nội, mang cả bao câu chuyện buồn vui của nội...  Và nội tôi thì...chẳng bao giờ cất một lời à ơi nào ru tôi cả. Nội tôi có biết hát hò gì đâu .  Tôi chỉ nhớ, khi tôi biết đọc chữ, biết viết vài câu tả trời mây non nước, nội đã đưa cho tôi quyển " Ca dao dân ca Việt Nam " dày cộm, ngả vàng ố cả rồi. Nghe nội nói nó có từ thời ông cố tôi đấy. Tôi lật mãi những bức ảnh trắng đen chụp mờ mờ trong ấy , mà mê lắm ,  hý hoái lấy bút chì ra  ...quò què quọt quẹt vẽ lại, cũng ư ư hát...dù chả biết có đúng điệu hay không . Hát gì nhỉ ? Hình như là :

" Chàng đi thiếp cũng xin theo
Cùng làm cùng hưởng , giàu nghèo có nhau ..." 

Quê tôi đó, nội tôi đó, ngõ nhà tôi đó. Tình như vậy đó...



36 nhận xét:

  1. khà khà khà, lâu lâu giật giải một cái nào!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Á, hên quá ! Có sếp mở hàng roài. Hì hì

      Xóa
  2. Cậu viết cái gì cũng làm người đọc xúc động đến nao lòng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như cách nói chuyện này... không biết bạn có phải là nick Hương Lan bên face không hén ?
      Mình nghe quen lắm

      Xóa
  3. Bài viết nao nao kỉ niệm, rưng rưng nỗi niềm...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng có một góc quê để nhớ, để nghĩ về phải không bạn hiền hén ?

      Xóa
  4. Tình thâm là vậy đó em. Nơi chốn tuổi thơ luôn níu tâm hồn ta cho đến suốt cuộc đời. Đôi lúc xa xứ rồi chẳng còn ai cả. Nhưng muốn tìm về nơi tuổi thơ đã từng sống từng lớn lên. Có lúc anh chạy về nơi thủa nhỏ thật nhỏ để nghe mùi cỏ quện với mùi núi rừng, mùi thứ lá chân chim lá sim mà anh đã đi nhiều nhưng không nghe ở đâu có mùi như thế cả . 30 năm rồi vẫn nhớ vẫn lưu dấu , thật lạ phải không em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, thiệt là như vậy. Có lúc em nghĩ em chẳng ưa gì chốn quê chẳng có gì vui, toàn chuyện buồn. Nhưng rồi, khi buồn, khi mệt mõi vì cuộc sống bon chen ở SG, em lại chỉ muốn về quê thôi. Nhìn nội, nhìnn cô Sáu... thương lắm mụ ơi. Rồi lại thấy còn bao người trông đợi ở mình, để rồi... cố gắng....
      Ờ, mà lạ nghen mụ, cái gì em ăn ở quê ngày xưa mà em nhớ, giờ SG không thiếu, sao em ăn vị nó chẳng ngon như ở quê...
      À, mụ hứa khi nào có dịp về quê mụ, mụ mang trái sim vào cho em coi. Em nhớ đó nghen. Em theo em đòi. Hì hì

      Xóa
  5. Hồi bé,mình cũng thích ăn bình bát,ăn không thôi,không cần đường,đá.
    Mình thích bài này của Bạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình cũng có ăn bình bát không thôi, dưng mà, vẫn thích quậy đá đường hơn. Ngon lắm lun á bạn. Nhắc tới thèm ghê. Hì hì

      Xóa
  6. Xời ui !
    Tui là tui bít òi....Cái hồi mừ lông tóc Mụ còn là cái Chỏm ngũn ngỡn !
    Mụ cửi chuồng đi bắt sò nghêu
    trưa trưa Mụ nằm chỏng cheo ,ngó chừng ngọn Ổi,sợ bọn trẻ hái chộm chùm chín...he..heee
    Mụ xơi ổi nhìu,nên tánh tình Mụ dạo ấy bị ..."kiết Lỵ" đóa !!!
    Lâu ruì vất vả quớ, nên hỏng gặp.
    Ra đơi đặng tui nắm cái....bàn tay mập chắng chẻo của Mụ chút nèo....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bao nhiêu lâu nay ông giang hồ lưu lạc chốn nào giờ dìa quăng lựu đạn tui hả ?
      Khỏe k nè ?
      Cái tay tui thèng Lựu đạn nhà tui nó ký tên chủ sở hữu roài. Tui đưa ông nắm , vi phạm bản quyền, tui hổng có xiền đền cho heln á ông già trầu uiiii

      Xóa
  7. Trả lời
    1. Cảm ơn bạn động viên mình nghen ! :))

      Xóa
  8. " Chàng đi thiếp cũng xin theo
    Cùng làm cùng hưởng , giàu nghèo có nhau ..."
    ,,,,dị mà tui tưởng...
    " Chàng đi thiếp cũng xin theo
    Chàng mầng thiếp hưởng , nghèo thì thiếp ..bye."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tưởng chi mừ lọa kỳ vậy hè ?
      Seo mừ bye được chứ, bỏ rùi, con mắm khác nó hốt, tiếc chít làm seo hè !?

      Xóa
  9. Em Tám Thùy thế mà hay đáo để.
    Như anh, 2 chử Quê Hương thực sự được hiểu biết và thực sự có ý nghĩa khi mình đã rời xa nó để ăn học, làm việc ở một chốn gọi là đất khách quê người.
    Và càng thực sự cảm nhận 2 tiếng quê hương mỗi khi có dịp trở về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn, nơi đã từng lũ bạn nối khố đánh khăng, thả diều. chơi ô... và thậm chí đánh nhau sứt đầu mẽ trán...
    Càng tha thiết hơn nữa khi gặp lại bạn bè thuở ấu thơ, cùng lai rai vài lon bia, cùng ôn nghềo kể khổ, cùng nhắc lại chuyện xưa.... với vài chút vấn vương ....bởi một ánh mắt mơ màng...say xỉn. ;) ;) ;) ;)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiệt đó anh. Đúng là quê mình gắn liền với bao kỷ niệm buồn vui từ thưở nhỏ xíu xìu xiu lun anh hén. Giờ có cơ hội bạn bè cũ gặp nhau, được lai rai với nhau ôn chuyện cũ là vui rùi. À, chuyên về Quảng Bình của anh kỳ rồi em thấy bạn bè, bà con gặp nhau vui quá trời lun .

      Xóa
    2. Hôm nào tìm về quê Quãng Bình chiêm ngưỡng hải sản để khắc nhớ một vùng quê xa đi.

      Xóa
    3. Quê anh Kiên là em tới rồi nhá. có điều. lúc ấy chưa có mộ cụ giáp. chắc là có cơ hội, sẽ về lại viếng mộ cụ 1 lần anh ui

      Xóa
  10. Sang thăm Tám đọc bài này làm mình nhớ quê quá à , đi xa rất nhớ quê nhà , nhớ con sông nhỏ , cô lái đò ven sông ,

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám đang nhớ nhà lắm lắm lun. cứ hễ buồn, là Tám hay nhớ bài lai dzậy á anh Lạc ui

      Xóa
  11. Hai tiếng quê hương bình dị, gần gũi mà yêu đến thiết tha nàng ơi. Mình thì lạ, cái gì gần gũi, bình dị mình yêu lắm nhưng lại chẳng thể viết thành lời. Khổ cái con chữ của mình nó nghèo nàn đến vậy đó.
    Nàng có thể vào trang này để tìm ảnh nàng thích nha:
    http://www.hdwallpapers.in/flowers-desktop-wallpapers/page/2

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, thnk-cù nàng nhá. để tui lọ mọ mò thay đổi nhà cửa cho đỡ buồn chút coi. Dạo này tui nhảm dzữ lém lun roài. Hic hic hic

      Xóa
  12. Cám ơn bạn, mình cũng chúc bạn có những ngày cuối tuần thật vui nhé!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền nha. Cả nhà cùng vui bạn nhé.

      Xóa
  13. "quê hương tôi đó....". anh bó tay với lối viết chắc nịch của em, thật hay và thật như đếm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, anh Mẫn đừng bó tay. anh bó rùi, lấy chi gõ còm cho em dzui ké nè. Hông chịu đâu ! hì hì

      Xóa
  14. Thăm nhỏ, thăm quê tôi ngõ nhà tôi nè. Chúc nhỏ ngủ ngon mơ về quê nhỏ nhé

    Trả lờiXóa
  15. Một cách viết cho mùa vu lan em nhỉ ? Về thăm nội thường xuyên nhé em. Mong em luôn vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, sắp xếp được em về. em chỉ hay điện thoại cho nội thui, chứ còn về thì cũng thỉnh thoảng thui anh à. Hổng biết sao mấy bữa nay em buồn buồn, em, nhớ nàh quá. Nếu nhóc không đi học, chắc em về quê chơi ít ho6m cho khuây khỏa. Buồn quá anh ui !

      Xóa
  16. Đọc rồi nghe mắt lem lem vậy nè. Danh không có quê, đọc mà thèm quá đi. Cám ơn Thùy, cám ơn cả cái nhà mạng này nữa để Danh được đọc, được ngắm cái núm đồng tiền duyên dễ sợ luôn ...hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Danh Khuyết mở cửa nhà đi, cho bà con gánh dùm cái buồn tênh dí. Đóng cửa tự kỷ hoài, chữ đau, chữ khóc um sùm hết roài kìa. hic hic

      Xóa
  17. Tại sao cái bài này không hiện lên trong danh sách kiểm duyệt của tui hè?

    Hì, hôm nào anh cố tìm đến cái" Quê tôi đó, nội tôi đó, ngõ nhà tôi đó. Tình như vậy đó... " thử nhìn và nằm trong đó ra sao, chứ nghe kể suông thì thèm quá.
    Ai cũng có một quê, có khi đẹp , khi xấu, khi tròn, khi méo... nhưng vẫn luôn có một thứ tình cảm không bao giờ thiếu và luôn theo ta suốt đời. Ai đánh mật thứ tình cảm đó thì dễ bị gọi là " Ai quên không gọi là người" Hihi, nghiệt quá Có Khi Nào.
    Một bài viết thấm đậm tình yêu nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc lần trước em viết bài bằng điện thoai, chưa kịp kiếm cái ảnh nào hết, nên em bấm lưu. Ai dè em bấm nhầm nút xuất bản. Thế là nó dzọt ra G + 1 lần rồi. Em cho nó trở về chế độ nháp. Sau đó em xuất bài khác - bài hiển thị ở nhà anh đó.
      Nên hum em gắn ảnh vào, xuất 1 lần nữa, nó không hiển thị ở nhà anh nữa. Vậy á. Hì hì
      Ừ, hum nào nah rảnh, anh kiên Rảnh, coi bà con có ai rảnh nữa, em mời dìa nhà nội em chơi. đông đông cho dzui. chỉ sợ lúc đó ...kêu bận không đi được, tội nghiệp em mừng hụt thui.

      Xóa