Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Hình như là...




Cơn mưa rù rì tháng sáu là cái nó ghét nhất. Chẳng thà mưa ào một cái rồi xong, giống như má nó vậy, chửi nó xoen xoét rồi cười hì hì ngay, chứ còn hơn day dẳng, đay nghiến cả ngày như  ba nó . Chịu sao nổi. Nó nấp dưới hiên nhà bên vệ đường cũng khá lâu rồi. Màn mưa trăng trắng mờ mờ khiến lòng con người ta chùng lại, làm chi cũng khe khẽ, sợ chạm vào cái gì quá mong manh . Nó cũng vậy. Muốn cất giọng i ỉ vài câu cho đỡ buồn cũng sợ . Sợ cái vô duyên ngang phè phè của nó hủy hoại không gian  nhu mì thế kia. Sao chán đời thế không biết !

 Nó ngán ngẩm nhìn cái rổ bánh tét nằm tênh hênh ra mà ...ngán ngược. Nói hoài mà má hổng chịu nghe. Giờ mấy ngã tư, chỗ nào cũng có mấy cái xe treo đầy bánh tét từng chùm, từng chùm với cái bảng to đùng  " 5000 đồng / đòn " nhìn thật xôm tụ , hoành tráng. Nó bảo má rồi, đằng nào cũng đi bán dạo, cứ đưa sấp vé số cho nó, có dễ bán hơn không ? Bán niềm hy vọng cho người ta, biết đâu, trời thương cho ...má con nó gặp hên thì sao ? Còn đằng này, má nó thật thà lắm, gói bánh chi mà ...ít lá quá, nhìn cái đòn bánh tong teo ốm đói, khác hẳn với kiểu gói công nghiệp của người ta . Nhìn bánh của nó, so với bánh của họ, đã thấy y chang... Thị Nở  cạnh tranh với... Thị Mầu về sức quyến rũ của phái đẹp đó. Má cứ bảo nó là má nó đã làm cái nghề này từ thời...má còn con gái. Cái mùi nếp nồng nàn quyện cùng hương lá chuối, chút bùi của đậu, chút béo của thịt mỡ, cả chút ngọt thanh của chuối mà chỉ có dân miền Tây mới thích ... , những hương vị ấy đã theo má mấy chục năm rồi, má không nỡ bỏ. Nhiều khi bán ế, nó không sợ phải ăn những cái bánh bắt đầu trở mình với vị chua chua đặc trưng khó tả. Nó chỉ sợ nhìn vào mắt má,  mông mênh. Sợ cả tiếng lè nhè của ba day dẳng cào nát tuổi xuân của má nó.  Nó ghét con trai . Đơn giản thôi, vì nó sợ nó thành bản sao của má. Sợ những thấp thỏm lo sợ...chồng về , sợ cả những bữa cơm dù cố vun vén mấy cũng không vừa lòng một ông chồng gia trưởng. Đôi khi nó tự hỏi, sao chẳng thấy ba làm gì, suốt ngày vất vưởng đâu đó, rồi về lôi má nó ra nhằn nhưởi ? Sao má nó có thể cam chịu như vậy ? Nhìn cuộc đời buồn tênh chỉ quanh quẩn với nồi niêu xoong chảo của má mà nó chán ghét đàn ông vô cùng. Hơn ba mươi, chưa một lần yêu. Mà làm gì có ai để yêu , có  trai nào thèm nhìn đứa đen nhẻm, lê la suốt ngày khắp hang cùng ngõ hẻm với thúng bánh đội trên đầu, với giọng rao ...vang dội " Bánh tét ...đâyyyy ". Đến cả cái tên mà chẳng ai thèm gọi , chỉ toàn : " Ê, bánh ...". Buồn cười thật.

Đang lan man, nó chợt giật mình vì tiếng thắng xe . Một gã chắc trạc trạc nó, cũng đen thui giống nó đang lũi lũi đẩy nguyên cái xe bán rau câu, khóm, sắn ...ướp lạnh vào nấp mưa .Rồi, lại thêm một nạn nhân đau khổ vì căn bịnh thời tiết của ông trời nữa rồi. Nó lẩm bẩm trong đầu. Gã xốc xốc cái áo mưa đẫm nước, che lại cái thùng kính đựng hàng. Nó ngó lơ gã, ngồi co chân lại, hơi lạnh.

- Mưa quá trời ! Từ sáng tới giờ đuối luôn hén !

Gã nói phông lông. Chắc là nói với nó, vì ở đây, ngoài gã và nó, còn có ma nào nữa đâu .

- Ừ, bán ế thấy bà luôn nè. Kiểu này chiều ăn bánh trừ cơm.

Nó cũng trống quơ trống quắc, cười ruồi, đánh tiếng thở dài thườn thượt. Gã lót dép ngồi xuống cạnh nó, phủi phủi đất văng dính đầy đôi chân xương xẩu với những cái móng chân toe toét cười nham nhở.

- Ủa, bà đâu lên tới đây dzạ ?

- Dưới Hốc Môn.

- Ui cha, xa dzữ nghen. Bà đi giỏi thiệt á.

Gã cười, vẻ ngạc nhiên. Nó cũng cười. Xạo quá, nó nghĩ vậy. Bán rong như nó và gã, ngày đi vài chục cây số lòng vòng khắp hang cùng ngõ hẻm, là chuyện nhỏ. Vậy mà khen nó giỏi mới ghê chứ.

- Giỏi gì ông ? Ông chạy cả ngày còn dữ hơn tui nữa...




Những câu chuyện đưa đẩy hết sức bình thường. Nó và gã bô bô kể chuyện không đầu không đuôi, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Dường như thân nhau từ xa xưa lắm vậy. Hình như chuyện trò cùng nhau khiến con người ta cởi mở hơn.  Nghèo như nó và gã, càng chân thành , đơn giản hơn nữa. Dễ hiểu thôi, một đồng lận lưng không có, gạt nhau để làm gì ?

 Nói chán, gã hỏi nó:

- Bà ăn rau câu hông ? Tui lấy bà ăn .

- Thui, để ông bán.

- Bán ế mà, chiều đổ cũng vậy. Bà ăn nghen !

Nó cười hì hì. Ừ, ăn thì ăn. Coi như đổi món chứ ăn bánh tét oi thiu hoài nó cũng...xì-trét lắm luôn rồi. Nhìn gã hý hoáy trút rau câu ra dĩa, rắc ít đá bào lên, nó chợt cười một mình. Lần đầu tiên nó được phục vụ cơ đấy !  Tự dưng nó thấy nó...oai ngang hông .

Gã ngồi nhìn nó ăn, tủm tủm cười hỏi :

- Ngon hông bà ?

- Ngon chứ. Đồ cúng sao hổng ngon?! Nó cười hì hì khoái chí.

- Bữa nào tui rủ bà đi ăn ở chỗ này nè, ngon mà rẻ lắm. Tui khoái ăn mì ở đó. chiều nào tui cũng làm 2 tô.

- Trời đất ! Ăn vậy nghèo sao cha ? Hổng đưa tiền nuôi vợ con à ?
  Nó vừa chùi miệng, vừa hỏi .

- Vợ đâu ra ? Bà lấy tui hả ?

Ui trời ui cái gã này! Tự dưng đánh úp vô duyên chưa? Đã vậy còn ngoan ngoác mồm ra mà cười xấu ơi là xấu nữa chứ !

- Ông có tin tui búa chết ông liền giờ hông ? Sao ông biết tui chưa chồng ? Tui á, lấy Việt Kiều thui, ông chờ đi ...ăn cưới tui.

Nó cũng tào lao đâu kém. Ít học mà, cần gì vòng vo cho tốn nhiều chữ, thêm rối tinh. Cứ tuốt tuồn tuột ra vậy có chết ai đâu chứ! Đỡ mệt óc, đỡ suy nghĩ.

- Bà như quỷ ai thèm. Thui, bà chờ tui...lái cái xe này ...qua Campuchia rùi tui ...quay đầu làm bờ trở về Việt Nam, tui ...cưới bà nha. Việt Kiều đàng hoàng đó bà.

- Việt Kiều Campuchia ?

- , oai hông ?

Nó cười ngặc nghẽo. Gã cười sảng khoái. Hai tiếng cười trộn lẫn vào nhau, hòa trong màn mưa bàng bạc. Ừ, mơ mà, cứ mơ đi, mơ để thấy mình giàu có, mình hạnh phúc. Cho dù chỉ trong khoảnh khắc, vẫn còn hơn cả  đời cứ lùi lũi chẳng biết mơ là gì.Gã chợt không cười nữa, gã nhìn thẳng vào gương mặt sạm đen vì nắng của nó:

- Ủa, bà tên gì dzạ? Nãy giờ quên hỏi.

Trời ! Lần đầu tiên có người hỏi tên một con bán dạo ! Tên của nó, chắc...mấy chục năm rồi có ai gọi tới ngoài ba má nó đâu. Không hỏi mãi, nó cũng...xém quên luôn đó chứ .
- Út !
- Bà con út à ?
- Không , có mình thôi.
- Sao kêu Út ?
- Hổng đẻ nữa thì kêu Út. Có vậy cũng hỏi. Khùng quá ông ui !
Gã cười xì xòa, xoa xoa đầu. Út - cái tên bé xíu, bé bỏng dễ thương ghê đó chứ ! Gã liếc nhìn nó. Tự dưng gã có cảm giác muốn được che chở cho ...cái con Út đen thui này. Nhìn bàn tay nó cùn cùn mân mê rổ bánh, gã bất giác thấy thương. Thương là thương, chẳng cần lý do chi cả.
- Bán ế vậy rồi ...ăn à? Gã trầm trầm hỏi.
- Ừ, chứ hổng lẽ đổ. Tui đâu có sang giống ông .
-  Vậy là..hết vốn rồi.
- Ừ. Chiều nay về thế nào cũng nghe chửi no luôn cho coi.
Nó chợt buồn buồn. Gương mặt lừ lừ của ba thoáng qua trong đầu nó. Gã nhìn mắt nó xa xăm, gã càng thấy thương thương, tội tội . Đời bán rong như gã và nó, sợ nhất cảnh này đây. Gã chỉ có một mình, còn nó, gã đoán chắc có gì ...không được vui. Gã cũng không dám hỏi.
- Thui, bà bán bớt cho tui ít đi. Coi như...bữa nay tui đổi món. Chiều nay tui...hổng ăn mì, ăn bánh của bà.
- Ai làm vậy? Ông ăn tui cho nè.
- Bậy bạ. 
Gã vừa nói, vừa móc ví ra. Cái ví sờn cả góc. Người gì đến cả cái ví cũng.,...chẳng sáng sủa hơn cái mặt là bao. Nhưng dù sao, cũng đỡ hơn nó. Nó không có ví . 
- Cho tui chùm này đi. Nhiêu đây đủ chưa bà ? Dư cho bà luôn đó.

Gã háy háy đôi mắt hí cười không thấy Tổ Quốc đâu cả, thế mà nó trông duyên cực. Nó không đủ cao siêu để cân đo đong đếm xem gã có ý đồ gạt gẫm gì nó không. Nó cũng không đủ suy nghĩ để đo lường lòng dạ nông sâu của một con người. Nó chỉ cảm thấy gã đáng tin, gã gần gũi với nó. Nó cũng chẳng cần hỏi gã từ đâu tới. Bản năng con người ai cũng như ai. Dù lòng luôn nói ghét đàn ông, sợ con trai, sợ phải trượt theo vết xe của má nó, nhưng tận trong thâm tâm, nó cũng muốn, cũng khao khát lắm một bờ vai cho nó tựa nương. Cũng thèm lắm cái nắm tay an ủi . Bao năm rồi, có ai hỏi gì tới cảm xúc của nó đâu ? Dường như khi sinh ra, trót mang vận rủi, cái mơ ước nhỏ nhoi được quan tâm thôi cũng thành thứ hàng xa xỉ. Chỉ có trong mơ. Và lúc này nè, trời mưa tầm tả , giá như có ai đó chịu ngồi cạnh nó, nói cho nó nghe thì còn sung sướng nào hơn. Và gã đã làm như thế.

Mưa thưa hạt dần, tạnh hẳn. Mùi đất nồng nồng sau cơn mưa nghe thật yêu. Gã hối hả đẩy xe ra, xếp lại cái áo mưa, treo chùm bánh của nó lên xe gã. Gã rướn người định  đạp đi, chợt gã leo xuống. Gã lấy từ trong ví ra tờ giấy cũ xếp lại , đưa cho nó :
- Số điện thoại tui ghi trong đó nè , tui sợ tui ...quên số tui. Tui đưa cho bà đó. Khi nào...bán ế...gọi tui...tui....hốt ổ dùm cho nha. 
Gã cười hì hì, ấm í định nói gì nữa, rồi lại thôi. Gã kéo nón sụp xuống, leo hẳn lên xe:
- Tui đi nha bà, bán đắt nha bà. Nhớ...gọi cho tui đó.

Gã đi rồi. Hòa vào dòng người hối hả cho cuộc mưu sinh trên phố. Nó tần ngần đứng nhìn theo bóng gã nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất hút. Cứ như một giấc mơ. Nó giở mảnh giấy trên tay . Chỉ vỏn vẹn mấy con số nghuệch ngoạc. Bất giác nó mỉm cười. 
Hình như con tim nó đang reo niềm vui nắng mới.







78 nhận xét:

  1. Một khát khao và...thỏa mãn ....phải hông hì ..hì..thần tiên một chiều mưa rồi còn gì !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ka ka ka.... Sanh tui ra là má tui, hiểu tui là ...bà Thầy hổng ngai này. Quá sướng á chứ ! hì hì

      Xóa
  2. hình như là ..một cơn mưa để nhớ, rất ư là dễ thương ..nao nao ấm áp tình người tám ui .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như là...chú Bata bỏ quên giày ngang ngõ á ! :))

      Xóa
  3. Hihi... nay Tám đi bán bánh tét, gặp anh chàng bán rau câu mới sướng chứ.
    Câu chuyên tình cảm dạt dào, đáo để. Những người cùng cảnh ngộ dễ thông cảm nhau hơn.
    Hi, mà sao nó lại ghét đàn ông đến thế, đến ba nó cũng hỏng từ, mặc dù vài ngày trước là ngày kỉ niệm cùa ba.
    Ghét rồi lại thương đấy thôi, đàn ông cũng có sức hút không tệ, chỉ tội có người lại than vãn trong sự trìu mến giấu giếm.
    Bài này thật sự làm người đọc cảm tình và có lẽ nhớ mãi.
    Chúc nó vui với gánh bánh tét nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói không phải khoe anh nhá, năm Tám học lớp bảy, Tám từng bán bánh ít ( không phải bánh tét đâu ) ở ngã tư gần nhà đấy. Máu ghê lắm. Giờ...lục nghề rùi ! hì hì
      Ghét là nói cho vui thế thui, chứ đàn ông tốt, có điên mới ghét anh ạ !
      Nó đâu có điên ! Hì hì

      Xóa
  4. HÌnh như là...tạnh mưa rồi...
    Vui nhé Thùy ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ước gì...mưa lâu thêm chút nữa.
      Bạn tới sao hổng vui hả trùi ?! !!!!

      Xóa
  5. Một câu chuyển kể tràn đầy yêu thương, để lại ấn tượng với mình đó Bạn
    Chúc bạn ngày mới tràn đầy yêu thương nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mỗi ngày ta chọn một niềm vui phải không Minh Châu ?!

      Xóa
    2. ... Chọn tới, chọn lui, tui... mất hết 1 ngày!

      Xóa
    3. Vì anh đứng núi này trông núi nọ mới khổ thế á !

      Xóa
  6. Hình như...
    Hình như từ những ngậm ngùi
    Anh không còn nhớ chuỗi đời đã qua
    Hình như giữa những thật thà
    Bao điều dối trá, anh là "tổ sư "
    Hình như........lạc mất nhau rồi còn đâu hu hu hu ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai ? Anh nào làm chị em bực bội vậy cà ? Chị nói đi, em ...xử ảnh cho chị...đau lòng chơi ! hì hì
      Hổng có lạc đâu, có số rùi mà, mai gởi thiệp mời chị em mình ăn cưới bây giờ đó. :))

      Xóa
  7. Choẹt! Bánh tét đâu em hong thấy chỉ thấy nguyên bọc bánh tráng trộn!@@
    Anh bán rau câu thì lại quen quen giống anh bán bánh giò nhở? :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, chả trách sao chị nói mắt em sắc lẻm mà. Xa thế mà cũng thấy rõ mồn một á.
      Thui, bánh tét cũng vậy, bánh giò cũng thế, đưa bánh tráng trộn cũng được...tất cả đều tìm đường về với bao tử cả thui. Cái tình mới là quan trọng. Ăn cái gì, dù tệ thế nào, mà của người mình thương cho...vẫn cứ ngon như thường mà, cưng hén !

      Xóa
    2. Em là khách ruột của quán bánh tráng trộn mừ, nhìn một cái là biết liền @@. Dạ, thì rồi, cái gì của mình thương cho thì dù hong phải sơn hào hải vị thì cũng ngọt và mát cả lòng ý mà. Gọi là mát từ cái vị yêu thương mà ra. haha.
      Mà chị Thùy chắc hồi nhỏ thích đọc truyện cổ tích lắm nè!

      Xóa
    3. Con nít mà, đứa nào chả mê cổ tích và kẹo ngọt dù biết là...cổ tích không có thực và ăn kẹo thì...sâu răng. Chị cũng vậy á. Mà tới giờ, già rùi, vẫn cứ khoái ..truyện cổ tích mới chít chứ ! Em đọc là biết rùi mà.
      Hình như là, cổ tích là ước vọng của con người khi không thực hiện được thì..cổ tích hóa cho mình thêm hy vọng. Theo chị là vậy đó. Hì hì

      Xóa
    4. Chị lúc nào cũng chừa cái hậu, gieo thêm một niềm tin, niềm yêu le lói để hiển hiện cổ tích giữa đời thường. Chứ còn thực tại, nó phũ hơn nhiều :)

      Xóa
    5. Trời ! nói y như sách nói á, đúng nha cưng ! có điều, chị sợ cái thực tế phủ phàng, sợ những cánh cửa đóng lại mà không cho con người ta một lối thoát. Sợ vậy mà chị mới...chui vô blog, để nhìn thế giới...dịu dàng hơn chút, dễ thương hơn chút .
      Hy vọng dù là le lói, vẫn còn hơn chút niềm tin cũng hổng có mà ! :))

      Xóa
  8. Ui, bạn sáng tác được nhiều truyện quá nhỉ ! Chứng tỏ tâm hồn vẫn còn lai láng lắm ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết cho vui, chuyện lượm lề đường thui Sóc Nâu ui ! Còn cười, còn khóc được, chưa có sao ! hì hì

      Xóa
  9. Hình như con tim nó đang reo niềm vui nắng mới

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà làm gì mà biệt tích giang hồ vậy bà ? Ai cấm cung bà hả ?

      Xóa
    2. RUC: ko nên "hờn" VĐT, dù seo cô ấy cũng là người chiến thắng, RUC nên quân tử!
      VĐT: Tui ko cấm RUC_đơn giản là cô ấy buồn vì tui... cưa VĐT!

      Xóa
    3. Về mà coi nồi cám lợn cho tui, cháy hết trơn hết trọi rồi á. Ở đó mà tán gái

      Xóa
  10. Hình như tim chợt biết yêu
    hình như mưa nhỏ ru êm tay mềm
    hình như âm ấm nỗi niềm
    hình như bỏ ngõ mình tìm đến nhau

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như đêm bỏ quên ngày
      hình như hoang hoải thở dài ngóng trông
      hình như có cũng bằng không
      hình như hờ hững cho lòng...nhớ thương

      Xóa
    2. Sao cứ mãi là hình như
      Sao không thử một lần sờ vào hiện thực?

      Xóa
  11. Trả lời
    1. Còn cả rổ nè, ủng hộ dùm mình nha bạn hiền.
      Ăn bánh khuyến mãi tặng bạn hiền 1 viên thuốc đau bụng ! hé hé

      Xóa
  12. Ừ thì thế đổ thừa cho hoàn cảnh
    Cùng cái nghèo lên đùm đíu cùng nhau
    Thì sánh đi tình yêu trong gác lầu
    Có hơn đâu ân nghĩa bên lề phố .............
    ..........
    Bài viết em -thô mộc mà đi vào lòng nha -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiền nghèo cái nghĩa đâu nghèo
      Chung lưng đối cật phận bèo có nhau
      ...............
      Tại em vốn dĩ...thô mộc sẵn rùi, có muốn gọt cho mướt cũng...hổng gọt được nữa. hì hì

      Xóa
  13. Hình như... cái con khỉ khô gì ta_đã... cưa được (VĐT) gồi chứ hình như gì!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như cái ...anh nhà báo này tới giờ mà chưa uống thuốc nè . Về nhà uống thuốc đi anh ui !!!!!!

      Xóa
  14. Cơn mưa duyên phận. Đọc câu truyện thấy nao lòng, tình cảm con người đôi khi thật bình dị, nhỏ nhoi như chính cuộc đời của những ng vất vả, mưu sinh.
    Ừ, sau cơn mua đó là những tia nắng, từ tận trong tim nó, và gã...
    Chị thích Thùy viết những bài thế này lắm. Đọc k dứt ra được ấy...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đến cả sỏi đá cũng cần có nhau nói gì là con người chị hén!
      Với em, đâu cần hoa hồng, tình yêu vẫn đẹp từ những quan tâm đơn giản nhất, bình dị nhất. Em thích vậy chị ui ! hì hì

      Xóa
  15. Mỗi con người một thân phân,một cuộc đời,nhưng mong ước thẳm sâu hình như không khác nhau mấy....Mình đang lắng nghe tiếng lòng mỗi khi đọc một cái gì đó...Câu chuyện mộc mạc dung dị,những lời chuyện trò chừng như đưa đẩy cho thời gian trôi qua cơn mưa ngoài ý,nhưng ngầm chứa những bộc bạch tâm tư rất chân thành,tha thiết đầy ắp tình người.Luôn lấp ló đâu đó những nồng nàn thầm kín một mộng ước đơn sơ mà gần gũi mà nhu thiết.Một chút ngấm ngầm tán tỉnh rất buồn cười,nhưng sao chẳng cười được,như e sợ làm tổn thương cái gì đó mơ hồ mà thánh thiện...
    Thân phận người đời ngẫm lại vẫn thấy chua xót quá Thùy nhỉ?!Chỉ sẻ chia nhau tâm tình để tìm vơi những nỗi niềm sâu kín vậy.....Chiều an vui Thùy nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tự dưng mình nghĩ chắc bạn lớn tuổi lắm rùi, ít nhất là cũng lớn hơn mình. vì cách bạn cảm nhận vấn đề, thường sâu và thấu đáo. Mình có cảm giác mình đang soi gương qua com của bạn í.
      Mình có thể giấu bất kỳ ai, nhưng làm sao giấu được lòng mình chứ, đúng không bạn hiền ? Ừ, đôi khi , không hẳn là yêu, nhưng thứ tình cảm trong veo ấy, sẽ theo ta cả cuộc đời đó bạn.Mình đang sợ, sợ tổn thương cái thánh thiện mơ hồ ấy. Cầm thui mà cứ sợ...đánh rơi, vỡ mất....

      Xóa
  16. Chăm qua hát minh hoạ cho bài viết đan thuỳ nè!!

    [Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa ♥
    Thì anh đã không gặp người ♥
    Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười ♥
    Thì anh đã không mộng mơ ♥
    Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu ♥
    Thì anh đã không đau buồn ♥
    Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình ♥
    Thì anh đã quên được em ♥]
    hiii!! Tuần mới nè chúc Bạn hiền mua may bán đắt tiền vô thật nhiều .....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cao Thái Sơn hát bài này hay Chăm hén.
      Ừ, biết yêu Jang Xì Cút là khổ, nếu cho chọn lại, chắc tui vẫn ..cứ giữ Jang Xì Cút cho riêng tui thui.
      Cái gì chứ tiền là tui hổng bao giờ chê hết. Cảm ơn câu chúc trên cả tuyệt vời này nhá !

      Xóa
  17. "xin hãy cho mưa qua vùng đất rộng, ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau...."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chắc là vậy thật rùi, bạn hén !

      Xóa
  18. hình như là Võ Đan Thùy
    hình như em đến như trời nắng trưa
    chói chang như mắt em vừa
    nhìn anh như thể em chưa bao giờ...

    tặng một con cóc nhảy cho dzui nhe Thùy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con cóc mà giáo mang tặng là thằng nòng nọc vừa đứ đuôi đấy ợ

      Xóa
    2. Nhắc Cóc có cóc liền, chị giáo hên quá. Chị, mai mốt chị nói em trúng số đi chị ui ! hì hì

      Xóa
  19. Bai`viet´rät´la`hay va`cam'döng !

    Tinh`yeu trong thang´6 troi`mua cua'ho thät la`trong sang´va`dep

    The´röi`cuöi´cung`ho ra sao nhung~ ngay`sau ?Khi nao`ban viet´tiep´cac´ täp tiep´theo ...?

    Sanh kiu ban nhieu`

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình viết tới đây là...tịt rùi. Những ngày sau, họ có vui hay không, thì...chờ Phi viết tiếp vậy ! hì hì
      thank-cù nha ông già !

      Xóa
  20. Giản dị mộc mạc vậy mà đọc thấy đã quá, mà Tám mải nói chuyện với anh bán rau câu chẳng để ý gì đến người trú mưa ở hiên bên cạnh. Chị đấy mà, chị đi bán tàu hũ dạo mắc mưa nên ế nguyên cả thùng mà chả thấy ai mua giúp cả. Thế là Tám may hơn chị rồi hén :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó, vậy mới nói, lo nhìn trai đẹp mà quên chị iu, phạt đi chị, Phạt hai thằng nó ăn cho hết gánh đậu hủ lun đi chị hén !

      Xóa
  21. Duyên trời . Thuỳ viết hay lắm..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ - vô duyên đối diện bất tương phùng .
      Câu này ngẫm ngẫm đúng chứ Lão hén !
      Tự dưng kêu Cáo nghe quen rùi, kêu Thùy cái, em giật mình . Hì hì

      Xóa
  22. Chuyện Nó và gã được viết tưng tửng mà đọc cũng thấy nhân văn ghê! Võ Đan Thùy- Một đầu bếp giỏi đó nghe em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là anh chưa bao giờ ăn đồ em nấu rùi. Án mạng mỗi ngày đó anh ! hì hì

      Xóa
  23. Chờ phần hậu hôn nhân xem tình có nên thơ không hjhj

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghía mặt tiền thui, đừng xem mặt hậu bạn hiền ui ! khó nói lém ! hì hì

      Xóa
  24. Từng hạt mưa bay nơi cánh đồng
    Lào xào ngọn lúa ngỡ như sông
    Hiu hiu gió nhẹ ben này lanh
    Đau đáu ben kia khắc khoải trông

    Tháng sáu sao trời lại đổ mưa
    Đem bao nhieu nước trút không chừa
    Mưa hay nước mắt tình Ngưu Chức
    Biết đến bao giờ nối nhịp xưa

    Mưa giăng khắp chốn ngày như đêm
    Mưa nhớ mưa mong mưa lớn thêm
    Mưa đợi mưa chờ mưa có tạnh
    Mưa qua nắng mới như môi mềm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mưa gieo ngọc trắng đường đê bước
      Gió đẩy đưa lòng thôi nhớ mong
      bên này hoang hoải câu thơ lạnh
      Bên kia xao xót cũng bằng không
      đêm buông hờ hững cài mơ ước
      ngày xõa vô tình khóa đợi trông
      đau đáu niềm riêng cào rách mộng
      xé nát tình con phận bưởi bồng.
      .............

      Vẫn cứ muốn hỏi một câu hỏi cũ, đã hỏi nhưng bạn vẫn không trả lời : Bạn là ai ?
      Thui, không thèm hỏi nữa, dù là ai thì chắc không có ý xấu.
      Cuối tuần vui vẻ nha bạn hiền.

      Xóa
  25. Hình như là ! Hình như là ! Đây là nhà của Võ Đan Thùy thì phải ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như là ! hình như là ! Ai trông như anh Phó Cối ấy nhỉ ?

      Xóa
  26. Không cứ gì tháng sáu, hễ cứ tháng nào mưa thì những người bán dạo vé số, báo, tàu hủ, kẹo kéo, bánh tét đều rầu thúi ruột.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em bán thùng carton mà ruột cũng thúi quắc nè anh uiiiiii

      Xóa
  27. Em viết bài nào cũng dễ thương hết, chắc chị ghiền văn của em rồi ... hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chị mà, chị sao em vậy đó. Hai chị em đều dễ thương giống nhau chị hén. Hì hì

      Xóa
  28. Bài hát hay quá. Tớ cũng thích LCTL. Ngày mới vui nha bạn hiền

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui thích bài hát, chứ tui hổng thích LCTL bà ui. Ai hát hay , bài nào hay là tui thích hà. hì hì

      Xóa
  29. Cứ đi ngược từ cái nhỏ nhất để rồi qui về cái gốc bản thể. Chính những nhu cầu bản thể đã và đang lột trần những hoa mỹ của sự sống. Những giá trị nhân văn từ từ đi vào quên lãng, còn lại trong đời nỗi ám ảnh của sự thỏa mãn...
    Qua bà của em, những tâm hồn khát khao và xích lại gần nhau hơn trong nhịp sống loạn cuồng này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu và được yêu, chia sẻ và được chia sẻ...ai cũng mong được như thế thôi, cái đơn giản nhất đôi khi lại là cái mà con người ta đi tìm cả đời anh chị nhỉ !
      Em cũng chỉ mong thêm một chút yêu thương thui cho cuộc sống nhẹ nhàng hơn .
      Chúc anh chị luôn hạnh phúc.

      Xóa
  30. Một lối viết gần gủi, với ngôn từ rất đời thường mà vẩn hết ý, chúc em luôn viết hay thế nầy mãi nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dân miền Tây mình thì chỉ được có mỗi cái thật thà thui phải không anh ?!

      Xóa
  31. Trả lời
    1. Cái còm của chú thật dí dỏm quá.
      Chúc chú vui , khỏe, chú nhé !

      Xóa
  32. Mối tình nở giữa cơn mưa
    Tặng hoa bánh tét, trao quà rau câu
    Tình là thế, có gì đâu
    Thế mà vạn kiếp rủ nhau đi tìm...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bởi mới nói con đường ngắn nhất đi tới trái tim là ...đi qua cái bao tử đó.
      Cái này tui nói theo tiêu chuẩn ham ăn của tui, đừng tin nhá. hì hì

      Xóa