Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Đối bóng




Nó và hắn ngồi lặng yên. Gió ngoài đồng mơn man vạt lúa vừa lúng phúng xanh. Con nắng chiều vàng rụm kêu giòn tanh tách dưới kẽ lá. Nó nheo nheo mắt nhìn nắng xoay xoay, rung rinh. Cũng vẫn lặng yên không nói.
- Mày nói gì đi ! Rủ tao ra đây làm gì ? Ngồi coi mày xem thiên văn địa lý hả? Hắn hỏi. Tiếng hắn lọt tỏm trong im lặng.
- Cảnh buồn quá mày hén ! - Hắn lại hỏi.
- Ừ ! - Lần này thì nó nói, nói như ru ấy.
- Có chuyện à ? Nói tao nghe đi, tao thề, tao không nói với ai đâu !
Hắn thề thốt cơ đấy ! Nó bật cười vì lời thề ngu ngơ của hắn:
- Mày thì nói được với ai ngoài tao mà thề .
- Lại nhớ  à ?
- Ừ !
- Nhớ nhiều lắm hả?
- Ừ !
- Sao nhớ ? Ai dzạ ? Mày thương gã nào à ?
Hắn dồn dập hỏi, chẳng cần đợi nó trả lời. Nó co chân,  tựa cầm vào đầu gối, tay mân mê vạt cỏ cháy nắng bên cạnh.
- Tao hổng biết, chỉ biết nhớ là nhớ thôi, hổng biết có thương không nữa.
- Không thương sao mày nhớ ? Mà nhớ dzậy là không được nghen mậy .Mày đã có...
Nó không để hắn nói tiếp, vì nó sợ hắn phá tan niềm hy vọng của nó. Chẳng thà tự tay nó, nó bóp nát thế nào cũng được, nhưng nó không muốn bất kỳ ai chạm vào gã của nó. Của riêng nó - dù chỉ trong mơ.
- Ừ, tao biết mà. Mày đừng nói nữa. Tao cất gã ở đây nè, mày không thấy sao ?
Nó cười khì khì, tay gõ gõ vào cái đầu vừa chớm vài cọng bạc. Hắn nhìn nó, già rồi mà sao cứ ngu như hồi xưa vậy. Cứ bắt hắn phải mệt nhoài vì những dở hơi, trái tính trái nết của nó. Biết là không thể, là sai, mà vẫn cứ ngồi bơ mặt ra đây. Giá như có cái nút delete nào trên đầu nó, hắn gõ cho cả chục lần, cho nó bớt ngu muội đi, cho nó chẳng còn nhớ gì cả, kể cả hắn.
- Gã đó nói gì với mày à ?
- Ừ ! Nói dễ thương lắm, và cũng đau lòng lắm,  nên tao nhớ.
Ôi ! cái lũ con gái tội nghiệp thật. Cả đời chỉ biết yêu bằng...cái lỗ tai mà không nhìn ra một chuyện,  tai đứa nào cũng bị ráy tai che bít cả rồi. Toàn là một lũ điếc. Mà nói với con điếc ngồi cạnh đây coi như...nước chảy đầu vịt  thôi. Nó nghe hắn câu nào, hắn chết liền cũng nên.
- Gã nói gì với mày thế ? Hứa hẹn gì với mày à ?
- Không ! Gã chỉ hứa ... pha cà phê cho tao uống thui. Rồi...
- Rồi sao ?
- Hết rồi. Có vậy thui hà.
Trời đất ! Chỉ có mỗi vụ án pha cà phê ... thôi mà nó ngày nào cũng hai mắt sưng húp, cứ len lén khóc, cứ nửa đêm, 2, 3 giờ sáng  mò mẫm check mail xem có...cà phê không ? Có ai điên như cái cái con này không chứ ? Giờ còn lôi hắn ra ngồi đây để nghe cái trời ơi của nó. Hắn bực bội, nếu nó không phải là...chả biết gọi là gì của hắn, chắc có lẽ, hắn đã...tát cho nó vài cái may ra coi nó có tỉnh mộng chút nào không. Nhưng nhìn dáng nó ngồi co ro, mắt lưng lưng nước, hắn chẳng dám, lòng cũng chợt mềm đi, chùng xuống. 
- Gã đi rồi chứ gì ?
- Sao mày biết ?
- Vậy cũng hỏi. Nếu gã vẫn còn đó, mày đâu đã lôi tao ra đây, nước mắt nước mũi thế kia.  Nín đi !
Nó cười, lấy tay quẹt vội con mắt đỏ hoe, rồi nhìn ra xa xa, nơi ráng chiều đang đổ mình núm níu một ngày sắp sửa trôi qua một cách tuyệt vọng.
- Ừ ! Tao có khóc với ai đâu. Khóc với mỗi mình mày thui mà mày cũng không cho. Thôi, không khóc thì không khóc !
- Sao mày không giữ gã lại ? Đừng để gã đi !
- Mày xem, tao lấy gì giữ ? Nó xòe xòe bàn tay -  Tay tao...ngắn củn nè, có với tới ai đâu. Mày thấy gì kia...
Hắn nhìn theo tay nó chỉ. Một cánh điều đứt dây bay lạc, vướng vào ngọn cây nằm vắt vẻo giữa đồng. Gió thốc từng cơn vẫn không vực đầu con diều tả tơi ấy dậy được nữa. Tiếng nó khe khẽ:
- Tao sợ, tao như con diều đó. Sợ vậy đó mà ...không dám bay. À, mày ơi, thế hai đường thẳng song song, có khi nào gặp nhau không mày hén ?!
- Theo như toán học là không .
Hắn trả lời dứt khoát. Cái này đứa con nít nào cũng biết, vậy mà nó lại đi hỏi hắn câu hỏi vô duyên y như nó vậy.
- Bộ hổng gặp được hả mậy ? Một điểm cắt thui cũng hổng có hả mậy   ?  Mặt nó buồn thiu, phụng phịu.
- À, có, gặp chứ ! Hắn chạnh lòng an ủi. Theo tao thì có, kéo dài mãi cũng ...gặp nhau ở điểm ...vô cực.
Hắn cười phì phì. Nó không nói, cũng không hỏi hắn nữa. Mắt nó cứ nhìn đâu đâu vào cái mông mênh bạt ngàn xanh này. Hương mạ non không nồng nàn như hương lúa ngậm đồng, chỉ  dìu dịu đủ để hắn nghe cái mùi đồng , mùi ruộng, cái mùi mà chưa một lần hắn và nó hì hục cày cấy, hay gặt hái gì, vậy mà lại yêu, yêu đến độ nó từng nói với hắn, nó ao ước một ngôi nhà nhỏ, mở cửa ra sáng sáng, chỉ thấy màu xanh ngun ngút ướp hương quê này. Rồi nó  với người nó thương, cùng nhau chăm giàn mướp nhỏ, gieo mớ rau xanh. Vài chú cún chạy lăng quăng cùng bầy con reo hò ầm ĩ. Giấc mơ bình dị nó ngồi vẽ cho hắn xem không biết bao lần. Vẽ riết rồi hắn cứ nghĩ ấy cũng là giấc mơ của hắn. Hắn thuộc làu. 
- Ai đó nói học cách buông tay , nói hay ghê mày hén !
- Ừ !
- Mày buông tay đi, như vầy nè.
Hắn vừa nói, vừa hốt nhúm đất nhỏ ven bờ ruộng, giơ cao trong gió, xòe tay ra. Gió cuốn đi vội vã, chẳng còn gì ngoài chút bụi mờ mờ trên tay hắn. Nhẹ bâng.
- Chắc là vậy. 
Nó giở bức vẽ nham nhở trên tờ giấy A4, vài nét chì nghệch ngoạc . Một gương mặt lạnh lùng với ánh nhìn làm xoáy tim  hắn cùng nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc của nó. 
- Vẽ xấu quá mày ui ! 
- Ừ, xấu thiệt !  Thôi, hổng giữ nữa đâu, buông tay mày hén !
Không đợi hắn nói, nó vội xé toạt đi. Nó sợ chần chừ sẽ làm nó chùng tay hối tiếc. Cái gì của mình thì dẫu xé nát vẫn là của mình. Còn nếu đã không thể, dẫu nâng niu như báu vật cũng sẽ vụt mất. Cần gì phải giữ, cho nặng lòng người ta, nặng lòng luôn cả nó. Cứ như vậy nè. Nó nhìn theo từng vụn giấy xoay xoay, mảnh vương bờ đê, mảnh vướng ngọn cỏ. Như  thế xoay dần, xoay dần. Trăng trắng mắt.
- Thôi, về mày ơi ! 
Nó đứng dậy, phủi phủi mấy cọng cỏ vướng trên chân nó. Hắn cũng đứng dậy theo. Nó chầm chậm đi, hắn nghiêng nghiêng bước. Hắn nói :
- Tao hát mày nghe nha!
- Ừ .
Giọng hắn véo von, loang trong chiều nhạt nắng. Chênh vênh đến tội.

" Đến chiếc lá cũng cần có nhau...
Sao em không giữ nổi yêu thương. 
Lạc về đâu giữa cơn giông chiều về. 
Lá cứ trôi buồn miên man.
 

... Chuyện vui em xin giữ
cho nỗi buồn đừng qua đây ! ...

Con nắng cuối cùng của ngày vừa hút dần sau rặng cây. Hắn  tan theo, không một lời từ giã. Câu hát còn man man đâu đó. 

Hắn cũng đi rồi - đi theo nắng mất rồi.Nó lầm lũi trong màu xanh hoang hoải, thả nụ cười trống không ...

" Chuyện vui em xin giữ, cho nỗi buồn đừng qua đây...."...








65 nhận xét:

  1. Cái gì của mình thì dẫu xé nát vẫn là của mình. Còn nếu đã không thể, dẫu nâng niu như báu vật cũng sẽ vụt mất....giữ mãi bên mình điều ko thể chỉ thêm nặng lòng và đau đớn cho mình mà thôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình biết chứ, nhưng giữ nói và làm....cũng bập bênh lắm. Mình từng nói cái gì mình cầm được, nhất định sẽ bỏ xuống được. Nhưng, muốn bỏ xuống cũng...học vất vả lắm mà....vẫn cứ... nói sao giờ. Lại uống thang thuốc cũ , cũ đến ai cũng biết : Thời gian sẽ xóa nhòa hết mọi thứ. Bạn nhỉ !

      Xóa
  2. bài viết đầy tâm trạng, ăm ắp suy tư..... bài hát tuy buồn nhưng hay bạn à
    Tuần mới nhiều may mắn và công việc thuận lợi bạn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình thích nhạc hơi...con nít tí, nhưng miễn nghe trong một lúc nào đó đúng với mình, sẽ hay .
      Cảm ơn bạn hiền luôn ân cần với tụi mình. Mình rất vui vì có bạn là bạn.
      Mong mọi bình an cùng bạn, Minh Châu nhé!

      Xóa
  3. Đầu tuần mà đã ra đê ở rùi à Bạn ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình ngày nào trong tuần cũng như nhau, hổng có đầu cuối chi hết bạn hiền ui ! :)

      Xóa
  4. đúng rùi Thùy ui! đã có một thời giáo cũng đã nói với ai đó: Cái gì của mình thì mãi mãi là của mình, không phải của mình thì có níu giữ cũng vô ích! và giáo đã... buông tay lâu rùi, và giờ thì thanh thản lạ kỳ! "Nó" làm thử đi nhe!
    chúc vui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị Giáo kê đơn chắc nó nhất định sẽ làm theo mà. Còn thuốc có công hiệu hay không còn tùy thuộc vào cơ địa mỗi người chị hén.
      Em mừng vì chị đã làm được dù biết chắc cũng đau lòng lắm. Em chỉ sợ nó không đủ bản lĩnh như chị, vẫn cứ...lăn tăn li ti hoài thì.... Thôi, kệ đi chị, tới đâu hay tới đó vậy. Sẽ cố mà, chị hén !

      Xóa
  5. Sao nhiều nỗi niềm quá rứa bà sui. Cứ hồn nhiên, rồi sẽ bình minh... Tui mong bà ra

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bình minh thì ngày nào chả thấy bà sui? Có điều tui già ngắt cú đế rùi, lấy đâu ra hồn nhiên nữa bà ? hì hì
      Nói ra rồi, là xong, cười hì hì nè bà già uiiiii
      Tui cũng mong ra gặp bà mà. Tui chờ Tin nghỉ hè, chờ bé Mai thi xong, nó dẫn tui đi nữa. Chắc đầu tháng là lếch ra đó thui.

      Xóa
  6. Đừng ! Đừng nhé . Hãy thận trọng , cái gì cần giữ cứ giữ còn cái nào không cần giữ hoặc giữ cũng vô ích thì tống cổ nó đi . Chúc ĐT tìm ra cái cần giữ để giữ nhé hehehe ...Chiều bình an nha , thôi anh dzìa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh thiệt là ! tự dưng nói " tống cổ " , nghe mà...ghét ghê á. May mà còn vớt vát lại chúc em bình an, hổng thui, em chạy qua nhà anh, em làm quả nữa là...sập nhà ráng chịu nhá ! hì hì

      Xóa
  7. Nó ơi, mọi sự là vô thường mà, có cái gì là mãi mãi đâu. Hãy biết yêu quý bản thân mình trước. Còn duyên thì người ấy sẽ trở về với em, cứ sống an vui trong giây phút hiện tại đi em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị lớn, chị đi qua hết rồi, lời chị khuyên em thấy đúng vô cùng. Mọi việc tùy duyên, thuận theo ý trời thôi chị nhỉ. Em có đọc bài " Có khi nào gieo hạt ớt mọc ra cây cam ? " bên nhà chị. Càng thêm tin những gì em đang tin.
      Em cảm ơn chị dành lời khuyên cho nó. Nhiều khi, nó lớn rùi mà cứ...ngu ngang thế đó chị !

      Xóa
  8. Thầy biết nỗi lòng của NÓ nữ ạ ! nó khổ vì cái muốn níu giữ thì bất lực còn cái hiện hữu thì lỏng lẻo trong vòng tay....biết nói sao với NÓ giữa đạo lý và sự khát khao yêu thương và được yêu thương...thôi thì hãy gạt phắt nỗi niềm, đừng trăn trở với cái bây giờ không thể,cứ thuận theo quy luật nhân quả,gieo trồng + trợ duyên đều tốt thì ắt thu hoạch NÓ sẽ được hài lòng mãn nguyện mà thôi ,cứ tin đi nữ ơi ,thương NÓ nhiều nữ há!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thầy mà hổng hiểu, ai hiểu nó nữa? Nó đệ tử thầy mà.
      Có nhiều cái không phải mình muốn là được, cầu là có. Cũng nên học cách bằng lòng thôi. Nếu kiếp này có nợ nần gì cho trả hết, để kiếp sau nó được sống như nó muốn. Chứ trả nợ dở dang, ôm mớ nợ còn lại sang kiếp sau + thêm lãi để trả nữa...thì dài tập lắm.
      có lẽ nó mặc nợ người ta, nên dù chẳng ai cột chân được nó nếu nó muốn đi, thì vẫn cứ...loay hoay trả nợ thui. Nghe lời Thầy,nhưng cũng cho nó bỏ niềm riêng ra, cũng phải có chỗ để trút. Chứ bắt nó ôm một cụ xì - trét ấy trong lòng, nó tẩu hỏa nhập ma, khùng thiệt đó THầy ui ! hì hì

      Xóa
  9. tinhtho rất vui khi được kết bạn với ĐT, mến chúc bạn maai4 vui khỏe, xinh xắn và luôn đầy ắp yêu thương.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn nhiều lắm . mình cũng vui vì có thêm người bạn mới là bạn. Mong rằng tụi mình ai cũng được vui vẻ, hạnh phúc hết, bạn nhé !

      Xóa
  10. vậy mà cứ bảo muốn có sóng gió e cũng khó. vậy mà bão lòng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì em nói " muốn có sóng gió cũng e là khó " chứ có nói không bao giờ có gió sóng hay bão bùng gì đâu nè ?
      Lão bỏ nhà đi đâu mà nhà vắng hoe vậy ? Hay qua Yahoo rùi ?
      Không thấy Lão cũng buồn buồn vì không ai gọi em là Cáo nữa nè !

      Xóa
  11. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, buông tay đi những thứ chẳng thể với tới..mà ngộ hen, có với tới đâu mà buông ha bạn hiền...
      Đọc xong thấy nao lòng quá đi, mà hắn cũng hay thiệt đó bạn...cho gió cuốn đi nha.
      Chiều an lành cho bạn =^.^=

      Xóa
    2. Ui bạn hiền ui, tui phát hiện ra là cái gì không hay, người ta thường " để gió cuốn đi ". Hèn gì không khí ô nhiễm quá trời lun á ! :))

      Xóa
  12. Hắn và Nó,tuy hai mà một,cũng là hình với bóng.Đối thoại cũng là độc thoại....Nghe buồn thiệt,cuộc đời lắm oái oăm,nhiều khi chỉ là đơn sơ bình dị thôi.Tưởng nó trong tầm tay,nào dè nó vuột đi không hay không ngờ...Nhẹ ngàng mà sâu lắng,đầy tam trạng,đầy trải nghiệm,rút ra những triết lý nhân sinh rất hữu dụng,rất bổ ích....Q tin với những suy nghĩ chín chắn như thế Thùy sẽ không còn "Đối bóng" nữa mà đối diện thực tế,vượt qua những khó khăn nhất thời,mở ra cánh cửa ngày mới an vui hạnh phúc....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn luôn nói những điều mình nghĩ. Cũng hy vong là sẽ có ngày không đối bóng, mà đối diện vẫn thanh thản, cười toe toét. Hy vọng vậy thui, bạn hén !

      Xóa
  13. Gã đó chắc pha cafe giỏi lém!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chưa uống, chưa biết, nhìn thui đã thèm rùi ông ui ! hì hì

      Xóa
  14. Chú cũng chẳng biết nói gì . Thôi thì chúc cháu : " " Chuyện vui em xin giữ, cho nỗi buồn đừng qua đây...."...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, chắc nhiêu đó là đủ lắm rồi chú hén ! Cháu cảm ơn chú nhiều, nhiều lắm.

      Xóa
  15. Em cũng muốn có đc ai đó nghe em kể chuyện, nghe em khóc hay đơn giản chỉ ngồi lặng im bên em như "hắn" thôi nhưng cũng ko có dù em có rất nhiều bạn thân, nhưng có những chuyện chẳng thể nói ra.
    Lâu quá em mới qua thăm chị, chị vẫn khỏe hả chị :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng có một " hắn " như thế ở trong lòng mà em ! Em cũng có, chị cũng có, mọi người ai cũng có. Khi không còn ai bên cạnh, " hắn " vẫn bên cạnh, vì " hắn " chính là bản thân em đấy.
      chị cũng như em, có bạn, nhưng bạn chỉ để...vui, để khi vui có người cùng vui. Nhưng bạn để khi buồn lôi ra mà ...nói thì chỉ có mỗi " hắn " thôi.
      Em đi làm chưa ? Chị qua nhà em mấy lần nhưng không thấy. Bữa chị có thấy em khoe hình mới chụp - xinh lắm - y như người mẫu đó.Chị mấy bữa giờ không ổn, nên cũng ít qua thăm em nữa. Giờ thấy em đây chị mừng lắm. Chị thấy 2 bài mới của em rồi, nhưng chưa kịp đọc. Để chị tranh thủ ngắm nghía xem cô em nhỏ xinh này dạo này ra sao nhé ! Khi nào có tin vui nhớ ới chị với nha ! hì hì

      Xóa
  16. Nhớ Bạn nên sang thăm bạn để cùng nghe nhạc bạn nhé

    Trả lờiXóa
  17. Hình như những cơn mưa đầu mùa đã rũ sạch những cằn khô và làm nhẹ tênh giọng văn em đó. Bàng bạc một màu xanh lúa mạ, mênh mang một màu vàng nhạt nắng, những lời thơm thủ thỉ, những giữ và mất cũng lao xao lòng người.
    Tình cảm là điều khó hiểu dù nó phát sinh tự chính lòng mình. Thương và ghét, xa và gần , được và mất cứ như là bạn nhau. Khi yêu là vậy, khi ghét cũng vậy luôn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em hiểu mà, chắc nó cũng hiểu... có điều...bỗng dưng muốn khóc thui...

      Xóa
  18. đọc bài + nghe nhạc = muốn đi ra ruộng. Chắc gặp nó?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy anh ra ruộng đi nha, nó đợi. hì hì

      Xóa
    2. Đợi ai mới quan trọng . Biết nó có đợi anh không ?

      Xóa
    3. Anh nghĩ nó đơi ai, thì nó đợi người í. còn nó có đợi anh không thì...anh hỏi nó, anh hỏi em, em bít hỏi ai giờ trời ?! Hì hì

      Xóa
  19. Gặp lại chị Thùy, người xem bói cho em qua đôi mắt ở blog yahoo. Chắc chị quên vì em đổi tên, nhưng avatar chị vẫn vậy! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ chứ. Nhớ lần đầu tiên chị thấy ảnh em, chị đã nói " mắt em sắc quá ". Và em đã hỏi " Sắc là sao ? Dữ hả ? " Chị bảo " Không, sắc là bén, là liếc một cái chồng hay người yêu chạy có cờ ...". Và hình như lúc đó em nghĩ chị là một anh chàng nào đấy. Và chị còn coi bói cho em nữa đúng không ? Em còn khoe ông em cũng biết xem bói....
      Không biết bao nhiêu chi tiết ấy đủ để nói là chị có nhận ra em không hén ?!
      Bây giờ thì hiện nguyên hình là chị - không phải anh - hay bạn nữa.
      Chúc em nhiều may mắn và hạnh phúc , em nhé !

      Xóa
  20. Trả lời
    1. Viết cho nhà báo đọc để đánh rơi cái còm mà ! :))

      Xóa
  21. buồn chi tám .lâu rùi thì đời cũng qua ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tám bị chú Bata lây- còn hơn cúm H5N1 nữa...

      Xóa
  22. Ngày mới mang đến cho bạn thật nhiều niềm vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao bạn mang qua hoài, mình xài hoài mà cũng không lắp được cái cục buồn bự quá bạn hiền ui !

      Xóa
  23. Hồn sẻ nửa bóng -hình quờ quạng
    Cùng phân tranh nhân thế bước đời
    Làm sao để biết thiệt hơn thôi
    Vui hay buồn tự ta tất cả ..................
    ............
    Tám ơi -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc thơ xong tắt tiếng lun rùi, Tám ơi hổng nổi . Hu hu hu

      Xóa
  24. Buong tay chi la hinh thuc , nhung long co buong khong moi la quan trong. Ga do khong muon buong, no cung khong muon buong, trong long co nhau cung tot . Thoi gian se tra loi tat ca . Wait and see. Viec can lam la song thanh than, song vui ve, de ai cung duoc vui. Co gang vuot qua, luon co nguoi ung ho va quan tam no.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lòng dặn lòng thôi, còn có như thế nào thì....có trời mới biết.
      Cảm ơn bạn vì cho mình một lời khuyên. Sẽ cố, bạn hén !

      Xóa
  25. Nói rằng quên sao lại cố nhớ
    A phải rồi cố nhớ để mà quên.
    "hảy để cho gió cuốn đi" em à.
    cố tìm những cái vui chất đầy trong ký ức thế là buồn không con2 chổ dung thân.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, thả buồn về trời phải không anh ?

      Xóa
  26. Em tôi tâm trạng thật, phía sau náo nhiệt là trầm lặng suy tư. Em độc thoại rất hay.....Thôi thì " Chuyện vui em xin giữ, cho nỗi buồn đừng qua đây...."...
    Mấy nay bận quá ít lang thang, giờ rảnh sang thăm em gái một chút cho đỡ nhớ, chuuuuuut cái rồi dìa nha, chiều nay có muốn lang thang cùng chị không nè ?????

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhậu đi chị, em ăn chị uống hén. Hai chị em mình ra bờ kè nha chị iu ! Tối nay, 8 giờ em đợi chị nha ! ( ui, xạo ui là xạo, biết chị đâu mà đợi mới ghê chứ ! :))

      Xóa
  27. Ban khoe' kg Thuy` ?

    Nhät ky´ rät´ hay va` cam' döng ! Neu´ co´ the' ban löi " Han´ " ra däp cho möt trän toi boi` de' canh' cao´ tai sao lai moc ra do´ lam` cho ban buön` , neu´ han´ bo' ban di voi´ nguoi` khac´ thi` cung~ kg cän` suy nghi~ them , nhung neu´ " han´ " dang gap tai hoa ma` kg the' pha caffe cho ban möi~ ngay` thi` co´ le~ " han´ " dang bi thieu chet´ trong ngon lua' hieu' läm` do´ ban . Ban de' cho su viec duoc tu nhien , thoi` gian se~ böi` dap´ hay xoa´ di nhung~gi` kg co´ gia´ tri

    Kinh´ chuc´ ban an lanh`, hanh phuc´ va` thanh` cöng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình ổn rồi.
      Mình cũng mong " Gã " tai qua nạn khỏi, bình bình an an vậy là đủ rồi.
      Cảm ơn bạn ghé chơi , bạn giữ gìn sức khỏe nha.

      Xóa
  28. bắt được kẻ tương tư .......hơ hơ hơ. mịa..răng lòng mình hụt hẫng rứa là răng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai làm Lão hụt hẫng, Lão nói, em quoánh dùm cho Lão vui nha !

      Xóa
  29. Giọng văn của nhân vật tưng tửng của tuổi học trò, mà lại lấp lánh vài sợi tóc bạc trên đầu , cũng hay, hiếm có...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giờ này già lém rùi anh, trò gì nỗi nữa... Ủa, mà sao sếp Kiên đòi bỏ nhà đi bụi dzạ? Làm em út qua nhoi gần chít mấy ngày nay.

      Xóa
  30. Nhớ của "Nó" hay đến thế sao? Nó nhớ trong khung cảnh thôn dã bình dị mà nên thơ, trong gió ngoài đồng mơn man vạt lúa...Trong con nắng chiều vàng rụm...Nhớ của nó đã hóa thành thơ, những vần thơ lạc điệu tha thướt, rời xa nơi đô thị ồn ào...Nhớ của nó cứ rủ rỉ, da diết...nao lòng.
    " Ngày sau chiếc lá cũng cần có nhau..." Muôn thuở...Muôn thuở..."Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ?"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bon chen mãi cũng phải có lúc cho lòng đi hoang cùng đồng ruộng, cỏ cây, để thấy tụi mình bớt già đi chuut1 xíu, bạn hiền hén !

      Xóa
  31. "Ôi ! cái lũ con gái tội nghiệp thật.
    Cả đời chỉ biết yêu bằng...cái lỗ tai mà không nhìn ra một chuyện, tai đứa nào cũng bị ráy tai che bít cả rồi.
    Toàn là một lũ điếc."

    Chí lí wá thía mà bi giờ Bru mới bít đóa cám ơn Thùy nha !
    Chúc nàng ngủ ngon.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ mà nói về phụ nữ là ...đúng rùi. Cảm ơn anh Bru nha, giờ em ngủ..mới dậy ne ! :))

      Xóa