Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Bỏ rơi câu vọng cổ




Nó là một đứa hay hát , dù rằng hát chẳng hay. Vui buồn gì nó cũng hát. Có khi i ỉ vài câu không đầu không đuôi, có lúc véo von trong vắt. Nhưng nó chỉ hát cho một mình nó nghe. Và thường , hồi còn ở quê, giọng ca của nó được hoà lẫn với tiếng nước dội chuồng heo mỗi sáng . Vì giờ đó , ngoài nó ra, chả có ai ở nhà cả. Nội cùng bà cô đi bán ở chợ từ lúc gà chưa gáy sáng, nhỏ em họ ở cùng sáng ra đã đến trường rồi.  Nó học buổi chiều, nên cả cái không gian bề bộn này, buổi sáng là của riêng nó. Tự do, thoải mái vô cùng.


Nó  thích những cái thủ thỉ thầm thì, nỉ non của lời vọng cổ. Nó chưa kịp già như nội, nhưng không hiểu sao , đã kịp thẩn thờ khi cô Thanh Kim Huệ ngân ngấn : " bến đò xưa con sông nhỏ, biết người ta có quay lại tìm về ... " . Nhiều lúc ngày xưa, khi bị đòn không ai dỗ, nó lũi ra cái ao sau hè cạnh chuồng heo, trong đầu nó văng vẳng lời gọi mẹ trong tuồng Lâm Sanh Xuân Nương mà nó nghe không dưới chục lần. Lần nào nó cũng khóc. Nó thấy nó . Lạc lõng đến tội nghiệp.

Có lẽ vì sinh ra và lớn lên ở Miền Tây, nên những lời vọng cổ ăn sâu vào tiềm thức của nó. Ai cười nó sến, nó chịu, vì đã ngấm vào máu rồi, tẩy sao cho hết được . Hồi nó còn nhỏ, mỗi lần có đoàn hát về cái thị xã bé tẹo, cả nhà nó xôn xao như có tết. Đi xem hát buổi tối mà từ...3 giờ chiều nội đã giục cả nhà ăn cơm cho sớm , rồi nó cùng mấy đứa em họ ở chung nhà, lon ton ôm cái ghế xếp con con,  chạy theo sau bà cô để được vào rạp sớm. Có lần đoàn của cô Thanh Kim Huệ về quê nó hát, nó mê cô lắm, và may mắn thay được chú hậu đài  có quen với nhà nó, dẫn nó vào xem cô hóa trang trước giờ biểu diễn. Nó nhớ cái cảm giác sung sướng, đứng ngây người ra nhìn cô không chớp mắt. Chao ôi, lúc đó, với nó, cô chẳng khác nào nàng tiên bước ra từ cổ tích. Đẹp lạ lùng. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, nó được gần cô như thế. Có lẽ, cô chẳng nhớ gì nó trong hàng triệu người mộ điệu. Nhưng kệ, có sao đâu, khi nó yêu quý một ai, nó đâu cần người ta nhớ tới nó. Miễn trong lòng nó có người ta là đủ.

Tuổi thơ của nó không chỉ có những gam màu buồn, thật ra, có một khoảng thời gian, đẹp lung linh, có lẽ, sẽ chẳng mấy ai trong đời có được niềm sung sướng ấy.  Nó nhớ hồi nó còn bé xíu, chắc khoảng 4,5 tuổi gì đó, dù chưa biết chữ, nhưng  cô Út nó dạy bọn nó ... hát cải lương, lại còn đóng tuồng nữa chứ. Và nó thuộc tuồng rất mau.  Dĩ nhiên cô nó luôn dành vai " nữ chính " cho nó. Chao ôi ! Cái cảm giác sung sướng khi mặc chiếc váy cô nó ghép từ lá dừa, đội cái mão công chúa được làm từ lá bình bát , có hôm lộng lẫy hơn, cô cho nó mặc hẳn cái áo giáp được cắt từ giấy bìa, dán hoa lấp lánh... Nó cảm thấy nó thật là oai phong quá đi, hô một cái , thằng Quyền ở xóm  to đùng kia trong vai quân sĩ  chạy có cờ ... nhấc ghế cho ... công chúa - là nó ngồi. Ngày thường chơi với thằng này, nó ghét lắm vì chính hắn đã xô nó ngã từ trên bậc thang xuống, đập mặt vào miểng chai, để giờ, đã mấy chục năm rồi, trên mặt nó vẫn còn cái sẹo ấy. Thế mà trong lúc đóng tuồng, bảo chi hắn cũng dạ rân. Thiệt  sướng quá đi ! Khán giả của bọn nó ngày ấy là các bà, các cô, mấy chú ở xóm. Nhất là bọn nhóc trạc tuổi nó, hò reo cổ vũ ghê lắm.  Dù rằng sân khấu được ngăn bằng những cái mền cũ kỹ, dù rằng ngai vàng được  dựng lên bằng cái ghế đẩu bốn chân xộc xệch, nhưng nó có cảm giác, thậm chí là nó tin , nó là vua thật, là công chúa thật. Nó khóc cười cùng nhân vật của nó thủ vai. Một cảm xúc giờ nhớ lại, nó vẫn thấy trong veo như ngày nào.






Năm nó học lớp 8 hay lớp 9 gì đó, nội nó mua cái máy nghe nhỏ xíu, hát bằng băng chứ không phải xài đĩa như bây giờ. Nó nhấc ghế ngồi sát cái máy, vừa nghe, vừa nhìn, vừa ngắm nghía xem...người ta đứng chỗ nào mà hát được cho nó nghe vậy ? Rồi cả một thế giới đủ sắc màu hiện lên trong đầu nó.  Nào một Đổng Kim Lân vai mang ấu chúa chạy trốn quân nhà họ Tạ truy sát, nào hình ảnh cô độc lặng lẽ  ra đi của tướng cướp Phi Đằng - chú Thành Được thủ vai này -  sau khi tặng đôi mắt cho đứa con gái thất lạc, và hình ảnh cô Thanh Nga trong vai Trưng Trắc vừa khóc nấc nghẹn tế chồng vừa ra lịnh xuất quân trong tiếng trống đầy bi tráng... Nó rất thích cái nghĩa trong các vở tuồng nó được xem, cái tình hồn hậu của miền sông nước qua lời vọng cổ. Cũng là yêu đó, là thương nhớ đó, nhưng tình yêu qua lời vọng cổ, mộc mạc như con kênh, con rạch, cứ len lỏi rúc vào lòng nó lúc nào không hay. Nó nhớ cái thẹn thùng của cô Lệ Thuỷ , cái đưa đẩy rất duyên của chú Minh Vương khi mượn cớ học làm bánh bông lan để tỏ lòng tỏ dạ. Sao mà nhỏ nhẹ thế không biết ! Ngày đó, nó ước gì có chàng khờ nào nói lời như thế, chắc nó sẽ ưng ngay 


Rồi nó lên Sài Gòn. Qua bao nhiêu năm, con người nó thay đổi. Đôi lúc nó nhìn lại mình , và thấy tội nghiệp cho hình ảnh của nó hôm nay còn hơn cái thưở mà sáng nào cũng vừa dội chuồng heo vừa hát.  Không thể quay lại, chỉ có thể nhìn lại, rồi bước tiếp về phía trước. Cái xóm nhỏ với những năm tháng cơ cực làm nó sợ. Có lúc nó gần như chối bỏ. Nó không nghe vọng cổ nữa, cũng thôi không hát nữa. Và dần nó quên hẳn. Nó tìm cái tươi mới , sôi nổi trẻ trung. Nó cứ nghĩ sẽ xoá hết cái vị phèn nơi chân nó. Nhưng trời ạ , con tim nó vẫn là đứa khờ khạo nhất. Thật thà đến tội. 

Hơn hai mươi năm rồi, câu vọng cổ ngày ấy nó bỏ quên, theo chiều hanh nắng rót tràn trên môi nó. Lời ngân rớt ngập ngừng, cái nhớ chợt rưng rưng. Ừ hén, nhớ hồi đó nó ca câu gì nhỉ ? 
" Điệp trọn đời chỉ yêu có Lan thôi, vẫn nhớ mãi câu hẹn thề năm cũ...."

Nó hát, rồi bật cười với ý nghĩ " có ai chỉ yêu có một lần trong đời đâu ? "
Chiều chợt nghiêng, câu vọng cổ dở dang rơi tỏm giữa mênh mông xanh ngăn ngắt...




48 nhận xét:

  1. mừng quá, xé được tem vàng nhà Thùy, chúc một ngày bình yên, bài viết nuột nà ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui trùi ! Đại gia giá đáo ! Hên rùi ! hì hì

      Xóa
  2. Ừa, miến Tây mà hổng có câu cả ca cổ thì nó chống chếnh làm sao. Nó đã là máu thịt trong tâm hồn người miền Tây như dzị gồi... Vì thế, xuông Cà Mau kỳ nào tui cũng được ghé quán Tuấn Liêm, Hồng Chi nghe ca cổ... Nào là Tình anh bán chiếu, Võ Đông Sơ Bạch Thu Hà, Dạ cổ hoài lang... cứ in vào tâm trí mỗi khi nhớ đến miền Tây hồn hậu, chân tình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Miền nào cũng có những nét đặc trưng đáng nhớ như vậy anh hén. Cứ nghe cách người ta nói chuyện, dù giọng có thay đổi, thì cái hồn, cái cốt cách vùng miền vẫn còn trong cách nói, không lẫn được.
      Anh thuộc nhiều bài ghê hén, em chỉ thuộc hồi nhỏ thui, chứ giờ thì toàn nghêu ngao mấy câu đâu đuôi đứt khúc hết hà ! hì hì

      Xóa
  3. Mau lên từ bữa tết đến giờ mời lụm được tem bạc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão suốt ngày cứ lượm tem nhà Thị Mầu không mà bảo !

      Xóa
  4. Trời! Trớt wớt tưởng bạc hóa ra đồng...quê. hận cái lão NPK quá đi. Muốn đưa lão đi bón ruộng cho rồi (npk).
    Ờ ! LÃO sanh ra nơi miền đất khắc khe miền trung nhưng cũng mê những câu vọng cổ... trời ơi nge mấy lớp tình anh bán chiếu não nề cái tình người trong đôi chiếu bông, cái ngút ngắt dịu vợi của chiếc áo bông hường. Rồi Bánh bông lan. Cái đẩy đưa của cô bán bánh cái ấp úng tự thú vòng vo của anh chàng thèm bánh bông lan. Nghe thương vô cùng. Lão tin mình cũng như những người yêu vọng cổ là những người luôn mang nặng trăn trở chữ tâm trong cái xô bồ đời thường này

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. A, tự nhận mình khắt khe lun rùi đó hén . Hồi còn nhỏ, em nghe chú Út Trà Ôn hát bản Tình anh bán chiếu, nói thiệt là em hổng thấy hay, thấy thường quá. Nhưng rùi, giờ lớn lên, hiểu được : " hỡi thế gian tình là gì ? ", mấy hôm nhớ Jang Dong Gun mà hông nói được, lũi ruộng, ngồi trước kênh, nghe cái khúc tình anh bán chiếu thô mộc này mà...đứt từng đoạn ruột. Lúc đó mới thấy ...vọng cổ phê đúng chỗ.

      Xóa
  5. " Điệp trọn đời chỉ yêu có Lan thôi, vẫn nhớ mãi câu hẹn thề năm cũ...."
    Có một thời xa cũ... MỘT NG]ỜI CHỈ YÊU MỘT NGƯỜI . BÂY GIỜ THẤY NGỐC NGHẾCH VÀ KHÓ TIN DÂN THÙY Ạ.
    NHƯNG THẬT ĐẤY!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, em cũng tin rằng sẽ có người cả đời chỉ yêu có một người khi người đó xứng đáng để họ yêu như thế.
      Khó tin, nhưng là không thể không có chị hén. Chỉ là em viết tỏ ý nghi ngờ điều ấy trong khi em đang dỗi thui. Hì hì

      Xóa
  6. Có vài người cũng như "nó" mà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có vài người , trong đó có Biển hoang không ? :)

      Xóa
  7. Em có trí nhớ thật tốt. Bao năm rồi mà vẫn còn nhớ Tình Lan Và Điệp, nhớ câu vọng cổ ngọt như mía lùi.
    Nhớ hồi còn nhỏ, quê anh không là cái nôi cải lương nhưng thỉnh thoảng vẫn có những đoàn cải lương từ Sài Gòn ra hát. Anh cũng rất thích những Thành Được, Thanh Kim Huệ, Ut Trà Ôn, ... nhớ những Kim Chung, Thanh Thanh Nga, Hương Nùa Thu..... Anh hay trốn học vào rạp coi sướng mắt, mê tai... không khác gì dân miền Tây chính hiệu, có điều anh chẳng biết hát tí nào, Hihi...
    Bây giờ mà anh nghe ai hát cải lương hay ca vọng cổ là anh nổi gai ốc khắp người, hình như sự sung sướng làm anh mắc vậy, thật tội nghiệp!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Má ui ! Anh là người đầu tiên trên cõi đời này khen em có trí nhớ tốt đó. Dzậy là may mắn cho anh chưa làm việc trực tiếp với em bao giờ . Nói nhỏ anh nghe nhé, em nói gì với anh hôm nay, là ngày mai em quên hết liền. Hôm nọ nhỏ em họ em mời em đám cưới, đám đãi chủ nhật, em nhớ làm sao là thứ bảy, em lon ton chạy về quê , chả có ai hết, ngày mai mới tới. Dzậy là anh bít em trí nhớ em tốt tới cỡ nào rùi hén !
      Em hát hồi nhỏ thui, chứ giờ chắc chỉ biết lào xào mấy câu Hồ Quảng cho vui thui hà. Hì hì

      Xóa
  8. Hò...ơ..ơ...ơ...Tui về bến nước Tiền Giang ....hỏi thăm cô Tám bán hàng nơi đâu ....Hàng cô bán mấy mớ sầu .....xếp gọn một góc bó đau lòng người ......Mênh mông sóng nước chim trời ....cô bỏ buôn bán đi chơi phương nào ........ơ ...ơ hò ......
    Hay hông Tám -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hay ! Xuống câu một cái nghe rụng rún lun nha anh trai !
      Cao thủ mà giấu nghề hén. hôm nào chơi vài câu vọng cổ cho em út mở rộng tầm nhìn cái coi nè ! :))

      Xóa
  9. " Nhưng kệ, có sao đâu, khi nó yêu quý một ai, nó đâu cần người ta nhớ tới nó. Miễn trong lòng nó có người ta là đủ..."Nghe sao xót quá Thùy ơi,nhưng tình yêu chân thật thường là vậy đó.Q đi gần tàn cuộc,chẳng có được một lời hẹn cũ để mang theo.Chỉ có một bóng dáng mơ hồ thoắt ần,thoắt hiện cũng rưng rức một niềm vui....
    Q sinh ra ở Huế,nhưng vào Nam rất sớm,Đà Nẵng rồi Cam Ranh.68,gia nhập vào cộng đồng mến mộ cải lương,thời của Minh Cảnh,Minh Phụng,Tấn Tài,Phương Bình,.....Thanh Kim Huệ nổi danh sau nầy cùng thời với Thanh Tuấn,Chí Tâm...mình thuộc làu làu tên tuổi nam,nữ,gánh hát cho đến các vai hề Văn Hường,Hề Sa...Hồi ấy,mình thích nhất là cùng mấy đứa bạn tối đến ra cây xoài máng sợi dây vào vừa bay vừa đánh kiếm...cũng lăn quay sứt đầu mẻ trán hoài thôi...nhớ lại cũng cười thầm vui lẻ với ngày trôi....Chúc khỏe viết hay cô bạn hiền của tui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy người bạn Lớn của mình đi hết rùi, hèn chi, mình hổng còn chỗ nào để đi nữa ? hì hì .
      Bạn làm mình nhớ cây kiếm ngày xưa của mình. chao ôi ! cầm kiếm làm từ cái que dở hơi mà múa may quay cuồng, tự thấy mình...giỏi y như kiếm khách mới ghê chứ .
      Mình thích cô Thanh Kim Huệ, vì ngoài cô ra, chưa một ai vào vai Lan ngọt ngào, xuất thần như thế. Sau này cô Lệ Thủy cũng có đóng lại tuồng này, nhưng thật sự là, không đạt bằng.
      Xem ra , đâu phải có mình mình đi ngược đâu, bạn hiền cũng dzậy nè. Hì hì

      Xóa
  10. Ngày bé mình cũng hay nghe vọng cổ lắm. Nhưng không nhớ tên ca sĩ như "Nó". Đợt rồi vào SG, rất tiếc là mình chưa được nghe "Nó" hát. "Nó" viết hay, tình cảm, sâu sắc, mình chúc mừng "Nó" và chúc "Nó" luôn vui vẻ, thành công nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người hát vọng cổ, hát tuồng, không biết ngoài Bắc bạn kêu bằng gì, nhưng trong Nam mình thì gọi là Đào, Kép. Chứ ca sĩ chỉ dành để gọi mấy người hát nhạc thui.
      Bạn hiền iu dấu! May mà bạn chưa nghe nó hát, bạn nghe rùi thì...bịnh nhức đầu chắc còn nặng hơn nữa đó. Hổng thấy tiếng hát của Nó chỉ để dành...vừa dội chuồng heo vừa hát thui không đó. Kinh khủng khiếp lém bạn hiền ui !
      Cảm ơn cô bạn tình cảm bao la này của mình nhé.

      Xóa
  11. Nhờ Nó mà mọi người dành chút thời gian quay lại với văn hóa thuần việt...
    Cảm ơn Nó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và nó thì cảm ơn blog Chính Chủ vì đã cho nó cùng mọi người một bài thơ đầy xúc động nhân ngày 27/7 này nè.
      Cảm ơn Blog Chính Chủ nhiều thiệt nhiều nghen !

      Xóa
  12. Em cũng ghiền cái món vọng cổ lắm, chẳng những thế mà còn ghiền nghe cải lương nữa, nhưng tiếc là em không hát được vọng cổ. Ba Mẹ em ngày xưa theo đoàn dân công thuộc rất nhiều tân cổ giao duyên, nên từ nhỏ vọng cổ đã thấm vào trong máu của em, nhưng em chỉ thích nghe còn hát thì hát không được. Em ghiền nghe loại nhạc nào mà sến như con hến, em hơi khác thường Chị hén hihi. Thích câu này của Chị: " Nhưng kệ, có sao đâu, khi nó yêu quý một ai, nó đâu cần người ta nhớ tới nó. Miễn trong lòng nó có người ta là đủ", em sao y Chị ở điểm này.
    Ký ức và kỷ niệm lúc nào cũng trong veo đến lạ, lâu lâu quay ngược thời gian trở về thời xa xưa có nơi để mình về, có chút gì để nhớ thì hạnh phúc lắm Chị hén, cho dù đó là ký ức vui hay buồn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em iu, là hồi đó hát được, chứ bây giờ thì tiếp tục..ỉ ỉ không đầu không đuôi mấy câu ngang phè phè rùi. Vậy em iu là con nhà nòi hén, hổng giống ít cũng giống nhiều mà. Chị cũng sến sẩm lun nè em ui. Kệ, biết sao giờ, sến có nét của sến, có gì đâu hén !
      Buồn quá Hân ui.

      Xóa
  13. lúc nào 2 đứa mình đóng và ca vọng cổ mùi nha! ạc ạc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chỉ thuộc mỗi vai Thị Hến, anh có vào vai Quan Huyện được không ? hì hì

      Xóa
  14. Đến thăm nhà đọc truyện

    Ngày mời nhiều niềm vui em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh ghé thăm, mong mọi bình yên cho anh , anh nhé.

      Xóa
  15. Đan Thùy viết văn hay ghê nơi !!! LV đọc mê mãi luôn ! ĐT làm LV nhớ lại ngày xưa lúc còn học trường tiểu học Cao Lãnh, giờ trả bài Học Thuộc Lòng, LV đã ca bài vọng cổ "Tình Anh Bán Chiếu", thầy giáo đã cho 10 điễm! Bây giờ đọc bài của ĐT làm LV lại muốn ca tiếp bài "Lan và Điệp" của ĐT nè. "Điệp ơi ...dzậy là anh đã wuên rồi câu ước hẹn, có lẽ họ đẹp họ sang họ nhà cao cửa rộng ..nên anh đắm anh say anh mơ anh mộng còn nhớ thương chi người con gái .. quê ... mùa ... Uổng công em thương nhớ đợi ..chờ .." Hihi ... ĐT nghe có phê hông ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phê, quá trời phê lun. chị xuống câu ngọt xớt dzậy em ngất lun chứ chẳng chơi. Vậy ngày xưa chị cũng oanh liệt với mấy câu sàng xê này hén. Giờ xa nhà, nghe vọng cổ chắc nhớ quê lắm chị nhỉ ?!

      Xóa
  16. HB thích Thùy ở điểm viết mượt mà, trơn tru, đơn giản như đang giỡn mà "Chất" vô cùng vào trái tim người đọc....
    HB luôn ủng hộ Thùy trong từng cảm xúc....dù là nhỏ nhất, bé nhất.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, em chỉ nghĩ thế nào nói vậy thui, viết ra xong nhiều khi không coi lại, các từ cứ lập đi lập lại từa lưa hà.
      chị động viên , em khoái gần chít á. Hì hì

      Xóa
  17. Tối thứ 5 an lành và nhiều niềm vui bạn hiền nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn hiền nhiều thiệt nhiều nghen !

      Xóa
  18. ngày xưa còn bé ..vui hay buồn, có lẽ vẫn dễ thương và đáng nhớ nhất tám heng ..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rùi đó chú, lâu lâu nhớ lại thấy mình...bớt già chút xíu chú Bata hén !

      Xóa
  19. Cam'on bai`viet´hay cua'Thuy`

    Minh`cung~thich´nghe vong cö', ca cai'luong , don`ca tai`tu' .v.v

    Do´la`möt nghe thuät tuyet voi`kg ngo`ban tui cung~co´duoc

    Kinh´chuc´ban luön vui khoe'va`an lanh`thanh`dat cöng danh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình chỉ biết sơ sơ như bao người miền Tây khác, người nào cũng có thể hát ê a vài câu vọng cổ như mình hết bạn hiền ui.
      Nhưng bạn có làm sao không mà không thấy bóng dáng đâu cả. Mình lo thật sự, dù biết...lo cũng chẳng được gì.:)

      Xóa
  20. Có lẽ phải ngồi trên chiếc ghe nhỏ.lênh đênh trên sóng nước miền tây thì mới thấy thấm thía vọng cổ các bạn nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng hổng biết nữa, mà chắc là dzậy rùi. Riêng mình thì do không biết bơi, nên cái gì đụng tới ghe, xuồng hơi...ớn ớn. Hì hì

      Xóa
  21. Em viết rất hay!
    Chị ghé thăm em, xin cảm ơn em qua thăm chị và để lại comment. Chị rất vui.
    Chúc em đêm ấm áp, an lành nhé em

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị chia sẻ cùng em. Mong chị cùng gia đình mọi niềm vui, may mắn chị nhé !

      Xóa
  22. Tuyệt vời! Rất hay và rât thâm thúy!
    Thật đúng là "nói dzậy mà không phải dzậy".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói dzậy là thiệt dzậy mừ, mình có nghĩ cái gì cao siêu đâu bạn hiền ui !

      Xóa
  23. Tám tự dưng nhớ Bác Hồ, còn anh thì tự dưng...ước gì được nghe Tám ca vọng cổ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em giờ ... hổng được vui, cũng hổng được khỏe, ca không nổi, chỉ có ăn là giỏi thui anh ui ! hì hì

      Xóa
  24. Bài viết đầy xúc cảm cùng nhac ₫ệm hài hòa với bài viết...hay lắm Thùy ạ (bây giờ thì chị biết tên của em rồi đấy nhé ) . Ước gì được nghe mấy câu giọng cổ của em thì thật tuyệt đó nha .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị sang chơi và chia sẻ cùng em,em vui lắm. Hồi xưa thì hát được, giờ thì em chỉ có ...hét thui chị ui ! Kinh lém ! Hì hì

      Xóa