Nhãn

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Nắng rớt sau lưng...




 Nắng cuối ngày heo hắt bám vào mắt bà, nó làm bà khó chịu. Nheo nheo đôi mắt mờ mờ, bà nhìn ông, đang thả mắt dõi ra hành lang bệnh viện. Mới có gần hai tuần thôi mà ông xuống sắc kinh khủng. Bà thấy mơ hồ sờ sợ. Bà kéo cái chăn mỏng, đắp ngang ngực cho ông, rồi thỉnh thoảng bà sờ đôi tay bị  sưng phù nước của ông , len lén dụi đôi mắt kèm nhem. Bà sợ ông thấy bà khóc khi nhìn từ những lỗ kim nhỏ xíu trên tay ông, chỉ cần bà ấn nhẹ tí, nước rịn qua, trông đáng sợ.Ông bị suy thận, giai đoạn cuối rồi. Bác sĩ bảo mạng sống tính bằng ngày. Và cứ hai ngày một lần, bà lại cùng ông vòng vèo qua ngõ hành lang bệnh viện để tới phòng chạy thận. Bà ngồi chờ ông trong thấp thỏm lo âu, ông cố giấu cơn đau chết đi sống lại.

- Ông thấy trong người sao rồi ?  Thèm  gì không tui mua cho ông ăn.

Bà hỏi, tay vuốt vuốt tà áo ông khe khẽ. Ông quay sang nhìn bà, đôi mắt âm ấm, hiền từ, chứa chan đến lạ :

- Thèm ăn...cháo vịt bà nấu quá !

Ông cười nhè nhẹ. Chòm râu bạc rung rung. Bà cũng cười, mắng yêu ông :

- Bậy bạ nè. Độc như thịt vịt đó ông già. Ông hết bịnh về tui nấu cháo gà ông ăn hén.


Hổng biết hồi còn trẻ bà thương ông vì cái gì, ờ, mà hình như có kịp thương đâu. Hồi đó ba mẹ gả đâu thì ôm đồ đi theo về nhà người ấy thôi.  Chỉ biết ở với nhau cũng ... hơn mấy chục năm rồi, ông chưa bao giờ nói ... thương bà, nhưng chỉ cần nhìn bữa cơm nào ông cũng đợi bà đi bán về mới dọn ra cùng ăn, rồi ngày nào ông cũng dậy sớm hơn bà một chút để nhóm lửa, cho bà được ngủ thêm một tí... Bà hiểu hết chứ.  Từng ấy mặt con, trai gái đủ đầy, sao mà hổng hiểu tánh ý nhau cho được.  Vậy mà, bà không thể ngờ, ngay cả ông đi tiểu không được suốt chừng ấy thời gian dài đăng đẳng mà ông cũng không nói với bà. Bà không hề biết gì cả. Tới khi ông gục hẳn, bà mới vỡ lẽ ra, thì đã quá muộn rồi. Bà cùng ông chạy lên Sài Gòn. Mấy đứa nhỏ đều ở trên đây cả. Tụi nhỏ xúm xít đưa ông vào viện. Mà khổ quá, tụi nó đứa nào cũng lo làm ăn, có rảnh đâu mà suốt ngày ở viện cùng ông. Tối đến tụi nó mới chạy vào , ngồi chút xíu với bà, rồi lại đi. Bà không trách  tụi nhỏ, công việc mà, chứ tụi nó có muốn như vậy đâu.

- Bữa nay thằng Hai, con Út có vô không bà ? Ông hỏi.

- Chắc tối tụi nó vô chứ gì. Qua nay hổng thấy tụi  nó, hổng biết có bị gì không nữa. 

Bà hơi sốt ruột. Không lo sao được, bà theo ông vô đây , tụi nhỏ đóng tiền bạc gì bà có biết đâu, rồi tụi nó đưa cho bà ít dằn túi để mua đồ ăn. Tụi nó bảo Sài Gòn gian lắm, bà giữ tiền bên người lỡ bị gạt thì khổ nữa. Có gì bà cứ kêu tụi nó . Mà trời ạ, bà làm gì có điện thoại. Với lại già cả rồi, có nhớ số đứa nào đâu. Bà trông tụi nó vào để bà  nói ngày mai tới kỳ chạy thận nữa rồi, bà lo  không biết có đứa nào vào không nữa. Bà sợ chúng nó quên.

Run run giở túi áo trong, bà  lấy mớ tiền còm cõi còn lại, lẩm nhẩm đếm. Còn hơn 70 ngàn. Bà bần thần, thừ người ra tí, rồi lúi húi nhét tiền vào túi, cẩn thận gài cái kim băng. Tính bà xưa nay vẫn vậy.


Trời nhá nhem tối sùm sụp.  Các giường bệnh lân cận xôn xao. Người vào thăm nhộn nhạo. Bà ngồi lên mép giường cạnh ông, nhường cái ghế nhựa cho người ta vào thăm bịnh ngồi. Bà nắm bàn tay tay ông, nhè nhẹ vuốt một cách vô thức. Ông nhắm nghiền đôi mắt. Hình như ông ngủ rồi. Bà chỉ muốn yên lặng chút cho ông được ngủ ngon, ngủ sâu, để ông quên đi cái đau đớn đang dày vò trong cơ thể mình. Bà không biết mình còn được bao lần nhìn ông như thế này. Thiệt lòng bà không sợ chết, vì già rồi ai cũng phải về với đất thôi. Nhưng bà muốn bà đi trước ông kìa. Bà hay bịnh hơn ông, cứ mỗi lần bà bịnh bà ....rên ghê lắm, làm ông chạy quýnh cả lên. Bất giác bà nhớ những lúc ấy rồi ....bật khóc, nước mắt cứ lặng lặng rơi trên gò má nhăn nheo. Giờ ông nằm vầy, rồi mai mốt ông bỏ bà đi, bà biết...rên với ai đây ?


 Hơn 10 giờ đêm. Người vào thăm bịnh vãn cả rồi. Bà lấy cái chiếu xếp , trải xuống nằm cạnh chân giường của ông. Vừa nằm xuống đã nghe ông trở mình. Bà lòm còm ngồi dậy, sờ trán ông :

- Sao vậy ông ? Đau hả ? Tui chạy kêu y tá nghen.

- Đâu có, tui xoay người cho đỡ tê chân thôi . Bà ngủ đi cho khỏe, mai còn ...đi chơi với tui nữa.

Ông ghẹo bà. Ông hay vậy đó. Kể cả đau xé thịt xé da cũng chẳng than một tiếng. Mới năm nào nè, ông bắt thang trèo dừa hái bán cho bà, sớ rớ làm sao sợi dây cước mang theo quày dừa  ông vừa chặt rớt xuống, cắt đứt ngòn tay ông một phát ngọt lịm. Mặt bà cắt không còn tí máu khi thấy ngón tay đứt lìa của ông. Còn ông, lúc ấy vừa nhăn mặt, vừa cười mếu máo :

- Kỳ này hết đồ nghề ...móc lỗ tai cho má tụi bây rồi.

Bởi vậy, nghe ông nói không có gì, mà bà vẫn cứ lo. Thấp thỏm mãi bà mới nằm xuống, thiêm thiếp ngủ. Trên giường, ông khẽ mở mắt nhìn ra hành lang vắng tanh, nén tiếng thở dài.





Xe đẩy ông vào phòng đợi rồi, bà cầm giấy yêu cầu đóng tiền trên tay, lòng lo sốt lên được. Chả biết tụi nó sao giờ này vẫn chưa vào. Lịch chạy thận của ông tụi nó biết mà. Bà cứ nghĩ tối qua không đứa nào vào thì hôm nay tụi  nó sẽ vào sớm. Muốn gọi cho đứa nào cũng không biết cách nào mà gọi. Cầm tờ giấy, bà hết đứng lại ngồi ở quầy đóng tiền, thậm thò mãi. Chưa bao giờ bà thấy mình vô dụng như vậy. Mấy chục năm bám chợ nuôi con ăn học, bà không thấy nặng nề gì, giờ cầm tờ giấy nhẹ tênh này sao lòng cứ nặng trĩu. Biết làm sao đây ?!!!

- a ! Má ! Sao má ra đây ?

Ơn Trời ! Con Út nó vào rồi nè. Bà mừng quýnh lên được.Vậy mà nãy giờ bà nhìn hổng thấy nó, giờ nó kêu mới hay. Thiệt là...

- Ba mày vô phòng rồi, trông tụi bây qua nay, giấy người ta đưa đóng tiền mà má còn có mấy chục hà...

Bà đưa vội tờ giấy cho cô con gái. Nhận giấy từ mẹ, cô cười xì xòa :

- Hôm qua chỗ con mưa dữ quá, con đi hổng được. Con tưởng anh Hai ảnh vào với ba má rồi, tại hôm qua con gọi cho ảnh, con nói ảnh vô ba đi, con vô hổng được. Vậy mà cái ông này....ông né. Thiệt tình.  Thôi, để con đóng, chứ đợi ảnh vào lâu lắm.

Cô con gái vừa nói vừa đưa tờ giấy bỏ vào cái khay trên bàn thu ngân, chờ tới lượt gọi tên đóng tiền. Cô quay sang hỏi bà :

- Má ăn sáng chưa ?

- Ăn rồi, Ăn sớm tranh thủ lo cho ba mày. Ổng vô phòng nảy giờ, tao lo lắm.

Cô gái xoa xoa tay bà :

- Con vô rồi nè, má lo chi nữa. 

Cô hý hoái móc từ cái túi xốp mang kè kè bên người. Bà giật cả mình. Cơ man nào là tiền xu. Cô không đợi bà hỏi, cười hì hì giải thích ngay :

- Tiền tụi nhỏ ở nhà để dành lâu rồi . Con gom vô đây đóng viện phí. Cho mấy đứa đó nó đếm. Chứ giờ tiền này đi chợ, mắc giống gì người ta hổng chịu lấy, mai mốt hổng ai xài, bỏ uổng lắm.

Người ta gọi tên. Cô con gái đứng dậy, khệ nệ mang túi  , nhét qua cửa quầy thu ngân, vừa cười giả lả:

- Tiền hơi  lẻ. Mấy em chịu khó đếm dùm chị nha. Tiền Nhà nước cả đó.

 Mấy cô thu ngân ngó bao tiền sững sờ , mắt nhìn nhau ...cười không nỗi. Cô con gái với mấy ngón tay lấp lánh , xếp xếp cái bao xốp lại, quay sang nhìn bà,  híp mắt  :

- Xài xong rồi, hết cho nó khỏe. Hì hì !

Tự dưng bà thấy ...nghèn nghẹn . Không biết nói gì, bà khe khẽ :

- Thôi, mày đợi lấy biên lai xong đưa xuống phòng  chạy thận hôm bữa lẹ lẹ nha. Má đi xuống đó trước với ba mày.

- Dạ !

Bà quay lưng, vội bước. Tay với lấy vạt áo túi quẹt vội đôi mắt kèm nhem . Sao khổ thế này ông ơi !  Nghĩ tới cảnh đứa nào cũng né cái ngày chạy thận, đứa nào cũng ...vào trễ một chút, ngồi chờ chực con vào để đóng tiền... Nghĩ tới đâu, tim bà như có ai bóp nghẹn tới đó. Hồi đó thằng Hai nó bịnh, nửa đêm ông cũng ẳm chạy bộ vào bịnh viện , bà ôm giỏ tất tả chạy sau. Lúc đó,  cái xe đạp cũng hổng có mà đi nữa kìa. Rồi cái năm con Út đậu đại học. Cả xóm có mình nó đậu. Nhà trống hươ trống hoắc chả có gì đáng giá ngoài cái bộ ván gõ ba mẹ bà để lại cho bà từ năm nẳm năm nao. Bà kêu người ta vào bán ngay, không kịp chần chừ, suy tính chi cả. Bán được nhiêu dấm dúi đưa hết cho con. Vẫn cứ sợ con không đủ, cứ thấy mình có lỗi với nó, không lo được cho nó bằng chị bằng em... Vậy mà.... Ờ thì, nước mắt chảy xuôi .Gần đất xa trời rồi bà mới nhận ra điều đơn giản tự nhiên ấy. Cổ họng bà đắng ngắt.  Nhòa nhòa trong tâm trí những ngày xưa xiêu vẹo kéo về .







- Bà ơi !

- Gì thế ông ?

- Tui tính vầy bà coi được không. Bà nói tụi nhỏ cho tui về dưới đi. Chứ mỗi lần chạy thận xong tui đau lắm bà ơi. Tui chịu hết nỗi rồi. Khi nào ông bà rước thì tui đi. Chứ bà để tui chết trong bệnh viện, tui không muốn đâu bà ơi. 

Bà nghe từng lời ông nói chầm chậm. Không ai đánh mà môi bà méo xệch đi. Bà cố mím môi để không bật khóc. Nhưng giọng bà lạc đi, chới với :

- Còn nước còn tát mà ông. Ông đi, tui biết làm sao ....

Ông cười buồn, giơ tay nắm lấy tay bà. Lâu rồi , ông thậm chí không còn nhớ lần cuối cùng ông nắm tay bà như thế này là khi nào nữa. Ông nhìn bà, mim mím :

- Thôi bà ạ. Tui biết sức khỏe tui mà. Tui thấy bà vì tui, rồi tụi nhỏ nó khổ vậy, tui chịu không nỗi. Bà có thương tui, bà đưa tui về dưới đi, cho tui ngủ ở nhà mình bà nha. Tui còn khỏe lắm, chưa đi ngay đâu bà lo. Tệ nào cũng...nhóm lửa cho bà vài năm nữa mà. Bà an tâm nghen !

Ông cố siết tay bà, để cho bà biết là ông khỏe  như thế nào. Những ngón tay lỏng lẻo , run rẩy cố tìm chỗ bám. Bà im lặng, tay vẫn nắm tay ông. Nước mắt thi nhau rớt lên tay ông bỏng rát.Ông cười, mắt ngân ngấn : 

 - Cái bà này, y như con nít hà ! Có gì đâu mà khóc nè ...

Không ai nói lời nào nữa, chỉ có tiếng quạt trần quay rình rịt. Đêm chùng nằng nặng, dùng dằng chẳng muốn đi...

          ....................................

Tiễn bà cùng ông ra xe, hai đứa con căn dặn ông bà nhớ giữ gìn sức khỏe, có gì cho chúng nó hay. Rồi từng đứa thi nhau dấm dúi tiền biếu ông bà  với nụ cười rạng rỡ.  Bà cười, ông cũng cười. Chia tay không có nước mắt. Khô queo.

Xe lăn bánh. Bà để ông nằm lên gối trên chân bà ở băng ghế sau.  Nắng hắt qua cửa kính xe, vẽ loang lỗ trên mặt ông nhưng nhức. Bà với tay lấy cái khăn lông cũ , choàng qua vai, giang rộng tay che nắng cho ông .

- Ông ngủ chút đi, tí nữa về tới nhà rồi.

Ông nhìn bà âu yếm. Bà nhìn qua cửa xe. Nhà phố , xe cộ...tất cả bỏ lại phía sau. Con nắng cuối cùng của ngày cố bám theo bà  từ nãy giờ cũng rớt lại sau lưng. Ngày đã hết.

Xa xa, thấp thoáng ngõ nhỏ, khấp khểnh tiếng ông chẻ củi vang vang, tiếng võng bà kẽo kẹt thả lời  ầu ơi thưở trước.
Ngai ngái nhớ... 









96 nhận xét:

  1. Hình ảnh tình yêu lúc về chiều sao vẩn thơ mộng quá, ấm áp quá em nhỉ, một đoạn cuối có hậu, ngọt ngào. Cám ơn em đã làm anh mơ ước . chúc em chúa nhật thật vui vẻ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dù sao, có một ai đó cạnh mình vào tuổi xế chiều vẫn tốt hơn phải không anh ? Cảm ơn anh đã mơ cùng mơ ước của em .Bình an anh nhé.

      Xóa
  2. Ông không muốn về đâu,ông hiểu chuyện mà.nước mắt chảy xuôi là vậy đó..chúc ông mong khỏi bệnh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ là vậy, mà cũng có lẽ không bạn ạ. Vì nếu là mình, nếu quãng đời còn lại gắn liền với 4 bức tường bịnh viện, thui thì, thà về nhà, chết sớm hơn chút cũng chả sao. vì được trở về nhà là mừng rùi.
      Cảm ơn bạn có lời chia sẻ cùng mình. Chủ nhật vui vẻ, bạn nhé !

      Xóa
  3. Vứt bỏ đi cái thực tế đắng lòng! chỉ còn lại tình yêu của "ông và bà" ôi! đẹp vô cùng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, một tình yêu chân thật, một cái nghĩa bao la, bao giờ cũng làm ta ấm lòng cả, bạn nhỉ !

      Xóa
  4. Buồn quá, tuổi già ơi... Nhưng tình yêu của hai ông bà đẹp lắm!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rồi đường ấy ai cũng qua mà anh. Chỉ có tình yêu là ở lại.

      Xóa
  5. Một câu chuyện đầy cảm xúc,gợi ra nhiều điều suy ngẫm.Thùy viết hay lắm,từng câu từng chữ sinh động chan chứa sức biểu cảm....Tình cảm,lòng thủy chung,quan tâm chăm sóc lẫn nhau,nén chịu khổ cho niềm vui mãi hiện hữu...đạo nghĩa vợ chồng ăn ở với nhau được vậy,tuy tuổi già bệnh tật cộng chút đắng chát nỗi niềm thế cũng mãn nguyện....Tuy nước chảy xuôi,để tự an ủi sao vẫn nuốt nghẹn vào lòng.Đạo hiếu ư?!Vẫn thường là thế,vẫn luôn lệch cân về phía gia đình vợ con của mình,để cha mẹ phải lặng thầm nuốt tủi vào sâu không nói ra lời....
    Cảm ơn bạn hiền tui đã sẻ chia phơi bày ra những cuộn cuồn sóng ngầm dưới lòng sâu đại dương,một bài học ở đời không mới,nhưng vẫn thường lỗi nhịp....Bình an thường nhé Thùy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình cũng mong khi về già, khi không còn tuổi trẻ để nhiệt cuồng với những nông nỗi, vẫn còn một bàn tay ấm như vậy. Hạnh phúc đơn giản thế mà không phải ai cũng có, thậm chí có cũng chẳng biết, mất rồi mới thấy tiếc phải không bạn hiền ?
      Đôi lúc quá mệt mõi, mất phương hướng, mình chỉ biết vịn vào những niềm tin nho nhỏ này, để tin rằng cuộc đời vẫn đẹp và đáng quý biết bao.
      Ngay như mình bây giờ, đôi lúc nhìn lại, cũng thấy mình sao quá vô tâm, hời hợt. Biết câu mưa cũng tự trên trời mưa xuống, nhưng cũng thấy lòng nằng nặng bạn hiền ui

      Xóa
  6. Một câu chuyện buồn, nhưng chất chứa bao nhiêu cảm xúc, suy tư đáng để suy ngẫm tình yêu, tình người, đạo nghĩa vợ chồng.... Một bài học quý giá cho đời sống gia đình.... Rất hay Thùy à
    Chúc Bạn chủ nhật trọn niềm vui nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái nghĩa vợ chồng , nhất là vợ chồng già, là vậy đó bạn ạ. Khi còn trẻ, người ta nghĩ tới từ " yêu " . Nhưng khi già, sẽ thay vào đó là " nghĩa ". Yêu có thể nhất thời, nhưng cái nghĩa mới cột người ta lại với nhau đến cuối đời.
      Trong tình bạn, tình yêu, hay cách chúng ta đối xử cùng nhau hằng ngày cũng thế , theo cá nhân mình, nghiêng về cái nghĩa nhiều hơn thì sẽ cư xử dịu dàng hơn.
      Cảm ơn bạn hiền chia sẻ cùng mình nghen !

      Xóa
  7. Bữa nay mình còm trước cái nhà ông ID ánh nhật nguyễn.
    Câu chuyện nào của em cũng nằng nặng nỗi niềm. Tuổi già phải thủ thế thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão thiệt là chưa già mà khó rùi nghen ! em buồn, em nhớ Jang, em ỉ ôi thì Lão bảo " giọng văn máu lửa đâu rồi ". Em viết cà tửng cà tưng hoài thì Lão chán chít, em kể chiện Lão nghe thì Lão bảo nằng nặng cái nỗi niềm... đầu hàng Lão lun á.
      Giờ Lão thủ từ từ là vừa rùi đóa. Có chiêu nào thủ hay hay dạy em với !

      Xóa
  8. Một tình nghĩa về chiều thật ấm áp phải không em. Đọc để hiểu và trân trọng tình cảm gia đình hơn......cám ơn em bài viết sâu sắc này.
    Chúc em ngày cuối tuần vui và mọi việc hạnh thông em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đó chị ui, chị em mình về già mà có một người bên cạnh thủ thỉ là vui roài chị hén . Giàu hay nghèo, từ từ tính sau . Hì hì
      Đói bụng quá, đi ăn KFC hông chị iu ?

      Xóa
  9. Câu chuyện thật hay! Cảm động... Mình chỉ ước cho đến khi đầu bạc răng long mà còn có thể quan tâm đến nhau như thế thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ước vậy là ước hết của bà con rùi đó nha bạn hiền . Tham lém rùi đóa. Mình cũng ...tham y như bạn hà ! hì hì

      Xóa
  10. Thùy xứng đáng là nhà văn chính hiệu, chúc mừng !
    ...
    Cuộc đời luôn nhiều bất trắc, bất kể cảnh giàu nghèo, vấn đề là ta đối mặt và xử lý với những bất trắc như thế nào.
    Qua câu chuyện Aqa rất cảm phục ông lão !
    ...
    Cám ơn Võ đang Thùy về câu chuyện này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui ! Em không dám ôm cái danh xưng ấy đâu. chưa xứng đâu anh ui !
      Chẳng qua em nói những suy nghĩ, mơ ước của mình. Có các anh chị, bạn bè đồng cảm, chia sẻ , vậy là vui rồi.

      Dạ đúng rồi anh ạ.Cách chúng ta nhìn nhận sự việc, giải quyết, đương đầu với khó khăn thế nào mới quan trọng.

      Cảm ơn anh ghé qua chơi và có lời động viên em. Mong anh cùng gia đình luôn gặp nhiều may mắn, anh nhé.

      Xóa
    2. Bác AQ nói thay tui rồi.

      Xóa
    3. Hì hì, gặp lại chị rùi !

      Xóa
  11. Trả lời
    1. Thấy chưa ông NHÀ BÁO MIÊN cũng phải khen thùy đó, thấy chưa, thấy chưa

      Xóa
    2. Anh Nhà Báo này khen kiểu blog cho bà con dzui dzẻ cả làng đóa mừ Lão ui !
      Cảm ơn anh nhà Báo rớt cái còm. Hì hì

      Xóa
  12. "Con nuôi cha không bằng bà chăm ông"
    ----
    Câu chuyện đắng... ngăn ngắt,
    Buồn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, kẹo nè sếp ui , cho sếp Kiên nguyên vỉ lun, măm măm cho ngọt. hì hì

      Xóa
  13. Câu chuyện của Thùy viết như một bộ phim quay chậm vậy. Mình đọc từng câu, từng chữ, nghẹn mà vẫn đọc. Cuộc sống là thế đó. Câu chuyện cũng rất hấp dẫn người đọc bởi tình yêu của hai kẻ già mà vẫn ấm áp làm sao! Liệu thanh niên bây giờ có được như vậy không???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vẫn có chứ bạn hiền. Tuy là ngày nay, người trẻ có vẻ sống vội vàng, nhưng không hẳn ai cũng vậy. Nếu có được một tình yêu chân thật, thì ai cũng mong được cùng người mình yêu sống đến bạc đầu cả. Thu cũng tin vậy mà, phải không ?

      Xóa
  14. Câu chuyện cuối đời của hai cụ già thiệt cảm động, đó là quy luật tự nhiên cuả đời người. Chuyện rất gần gũi, đúng với thực tế đời thường, khi con cái trưởng thành thì cuộc sống riêng của mỗi người bề bộn công việc còn cha mẹ thì ít ai để tâm, dù biết vậy ai cũng chỉ nghĩ là nghĩa vụ của con cái đối với cha mẹ. các cụ tuổi càng cao thì tình cảm của con cái dành cho cha mẹ càng ít ( ở riêng như hai cụ trong chuyện ) cũng là một minh chứng (Tiễn bà cùng ông ra xe, hai đứa con căn dặn ông bà nhớ giữ gìn sức khỏe, có gì cho chúng nó hay. Rồi từng đứa thi nhau dấm dúi tiền biếu ông bà với nụ cười rạng rỡ.) Hay và rất thực tế !
    Chúc Võ Đan Thùy đăng tải nhiều câu chuyện hay hơn nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là con cái không thể nào lo cho cha mẹ , ông bà được như ông bà, cha mẹ từng lo cho mình. Lẽ thường là vậy. Chỉ mong bớt vô tâm một chút, quan tâm hơn một chút, là ba mẹ, ông bà vui lắm rồi.
      Cảm ơn bạn lần đầu đến nhà mình chơi và có lời chia sẻ động viên. Mong bạn cùng gia đình thật nhiều hạnh phúc , bạn nhé.

      Xóa
  15. Đọc thấy rưng rưng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe đàn anh nói thế, em cũng ...rưng rưng theo nè !

      Xóa
  16. bài viết này của Thùy xứng đáng được đăng lên báo lớn đó Thùy à! gởi bài đi nhe, để giáo được hãnh diện vì có cô em viết văn hay quá là hay! giáo đọc mà thấy nghẹn ngào...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì, chị làm em vui quá trời. Chị mở toàn soạn đi rùi em mới dám bon chen nộp, chứ giờ thì...hổng có cửa rùi.
      Thui, ngồi ở blog viết cái nỗi lòng thòng , có chị qua đọc chơi, là dzui roài ! hì hì

      Xóa
  17. Thùy ơi bài viết cảm động quá, điều mong ước của em cũng là của chị. Nhưng tương lai còn xa lắm, đừng lo lắng quá cũng chẳng giải quyết được chuyện gì. Hãy sống an vui tỉnh thức trong giây phúc hiện tại này thôi, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc.
    Cũng như hai cụ già trong câu chuyện này, dù phải giành giật với sự sống với thời gian trong từng hơi thở nhưng khi cụ bà còn được nắm tay và nói chuyện với cụ ông, dù khổ mấy cụ vẫn thấy hài lòng, em nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cái em muốn chia sẻ ở đây, đúng như chị nghĩ, là dù cuộc sống có chông chênh thế nào, nhất định, cũng sẽ có một cánh cửa chờ mình phía trước. Như ông và bà, buồn tênh vậy đó, nhưng suy cho cùng, ông vẫn là người hạnh phúc vì có bà trong cuộc đời này.
      Được người mình thương và thương mình, cùng đi đến cuối đời, cái hạnh phúc ấy cũng đáng mơ ước lắm chị hén !

      Xóa
  18. Vệt nắng vừa loang lúc cuối chiều
    Tuổi già bóng xế thật đìu hiu
    May thay có thể cùng nương tựa
    Có được mấy người mãi mãi yêu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có chứ sao hông bạn hiền ? Ráng sống, ráng trồng, ráng vun cây cho tốt đi, thế nào cũng có người che nắng cho bạn tui thui ! hì hì

      Xóa
  19. Câu chuyện cảm động , người viết có một cái nhìn thật sâu sắc và tinh tế . Cháu của chú giỏi thiệt . Và bớt khắt khe hơn rồi đó ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chú khen, cháu sướng, cháu cười hì hì. Mà cháu thắc mắc, cháu khắt khe vụ gì vậy chú ? Cháu hổng hiểu chỗ này. bộ cháu khó lắm hả chú ? cháu thấy cháu cũng dễ chịu lắm mà. Hì hì

      Xóa
    2. Cũng hổng có gì lớn lắm đâu . Thông thường khi viết về những mảng đề tài này , cháu đã ngầm bày tỏ một thái độ đối với những nhân vật trong câu chuyện . Ở mấy bài trước đây dù cháu không nói thẳng ra nhưng cháu khiến cho người đọc không thể thông cảm được với cách hành xử của vài nhân vật chung quanh nhân vật chính . Trong bài này cháu đã viết khá nhẹ nhàng về cách xử sự của mấy người con .Thật ra cuộc đời là vậy , con người là vậy ...Những gì cháu chứng kiến xem ra còn dễ chịu hơn nhiều điều đang xảy ra trong cuộc sống hàng ngày . Và tài năng của cháu là ở chỗ đã quan sát , ghi chép một chuyện thường ngày thành một câu chuyện cảm động . Chúc cháu và cu Tin luôn vui khoẻ . Hình như cháu Hương đi du lịch về rồi và có ghé thăm cháu . Sao chưa thấy cháu trả lời .?

      Xóa
    3. Hì hì, vậy mà cháu cứ tưởng chú nghĩ cháu khó. Chú để ý kỹ thiệt. Ủa chú ui, bên nhà chú bữa nay sao cái cột comment nó đâu mất tiêu rồi chú? Cháu mắt hơi mỏi tí, nên cháu ngồi máy tính tí xíu rùi chạy, nên trả lời còm hơi chậm tí. Với lại mấy bữa giờ cháu hơi có công chuyện. Chiều này cháu có gặp Hương rồi. hương hỏi thăm chú suốt. hì hì

      Xóa
  20. Ghé thăm bạn. Đọc đoản văn . chúc bạn bình an trong cuộc sống dẫu trẻ hay già...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn ghé thăm. mình cũng mong bạn và gia đình gặp nhiều may mắn. :)

      Xóa
  21. Cam'on bai`viet´cua' Thuy`!

    Chung´ta döi´xu'voi´ba ma´chung´ta ra sao...Mai sau con cai´chung´ta

    se~döi´su'voi´chung´ ta dung´nhu the´!Hoac con` te hon !

    Bai`viet´ nay`cua' ban nen in ra thanh`truyen do nha`xuät´ban'in än´

    Kinh´chuc´Thuy`nhanh khoe' lai va`binh`yen moi be`

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật ra, ở đây không phải là những người con bất hiếu đâu, nhưng, chỉ vì vô tâm, chỉ vì hơi thưa thớt, nên mới vậy thôi.

      Tui viết chủ yếu là vì cái đẹp trong tình yêu của ông bà kìa. Tui mong ai trong tụi mình tới già cũng còn một người thật sự quan tâm đến mình như thế. Mong vậy thui á.

      Cảm ơn ông nha. Tui khỏe rùi. Ông ráng giữ gìn sức khỏe nghen !

      Xóa
  22. Trước giờ đi làm ,vội mở máy và tình cờ vào nhà Thùy !
    Mình đọc từng câu ,từng chữ và thấy nghèn nghẹn !
    Dẫu có ra sao ,có thế nào thì cũng là hai con người hạnh phúc vì có nhau cho đến cuối đường đời ,chia ngọt sẽ bùi .
    Cám ơn Thùy nha ! Một entry hay lắm Thùy à .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. em rất vui vì được làm quen với chị, và càng vui hơn vì được chị chia sẻ , đồng cảm.
      Mong sao chúng ta, ai cũng có một nửa tựa nương, một mái ấm để về, vậy là quý rồi chị hén !
      Mong chị và gia đình thật bình an !

      Xóa
  23. Đúng là câu chuyện cho ta thấy nghĩa tào khang, nương nhờ nhau đến bạc đầu! Mong là trên đời này có những cặp vợ chồng sống với nhau đến già mà vẫn còn tồn tại những tình cảm này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có nhiều lắm đó chị ( anh ) ơi ! Em tin là vậy. Tại báo chí hay than bạo lực, bạo hành gia đình, chứ em vẫn tin, quanh ta, cuộc sống vẫn có những tình cảm chân thật này.

      Xóa
  24. Câu chuyện hôm nay buồn quá.Anh cố đọc mà lòng cứ dịu lại.
    Cuộc sống con người ta là thề đầy. Nước mắt có chảy ngược bao giờ. Hầu như ai cũng biết thế nào là thương cha mẹ, nhung hình như cái sự biết ấy chưa là gì so với tình yêu đổ về con.
    Chỉ khi nào bước vào tuổi già thì con người ta mới thấm thía điều ấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rồi ngày ấy cũng sẽ tới, với anh, với em, với tất cả mọi người. thui thì an nhiên mà đón nhận, dù tốt hay xấu, cứ kệ đi, trời cho nhiêu thì hưởng nhiêu vậy anh hén !

      Xóa
  25. Một hình ảnh đẹp lúc xế chiều. Tuy có cay cay mắt đó nhưng vẫn thấy ấm áp tình nghĩa vợ chồng . Anh cũng mong một chốn về như vậy. Thật cảm động.
    Một tuần mới thuận lợi cho em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tụi mình ai cũng mong có một người bên cạnh mình như thế lúc tuổi già. coi như nhiêu đó là mãn nguyện rùi anh hén.
      Mưa hoài, em rầu gần chít nè.

      Xóa
  26. Đến cuối cùng thì chỉ có người bạn đời mới lại cùng nhau bước hết năm dài tháng rộng. Hèn rì khi cưới, nhẫn cứ phải được đeo ở ngón áp út có cơ mang mạch liền thông với tim thía này! :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em iu dấu, chị từ hồi cưới chồng tới giờ, chưa biết mặt cái nhẫn cưới ra làm seo hết nè ? hổng có đeo, mà cũng hổng có chiếc nào để đeo hết em uiiiiii

      Xóa
  27. Tui biết bài viết này được post lên sau bài “Tôi tin….” của tui…. 2 phút, và tôi đã đọc liền lúc ấy! Tám viết cái gì đây (?), sao hôm nay Tám không cà khịa chuyện hóng tin “thông tấn vỉa hè” của Tám nữa, tui tự hỏi nhiều điều sau khi đọc mấy dòng đầu tiên. Rồi Tám biết ko tôi bị cuốn hút vào câu chuyện vợ chồng già ấy bằng lời văn “sặc mùi miền Tây” của Tám. Quái thật! Câu chuyện vợ chồng già với mấy đứa con của họ sao lại đầy trữ tình, đầy bản ngữ của người dân quê miền sông nước lại hay đến vậy!?..
    Khỉ thật! Sao lại giống những điều tui viết vậy: “Tôi tin có tình yêu là mãi mãi, có những cuộc tình sẽ kéo dài rất lâu, đủ để người ta yêu và sống cho đến bạc đầu, đủ để cứ mỗi phút giây trôi qua là người ta lại thấy nhớ một vòng tay, một cái ôm hôn, một ánh mắt, một nụ cười trìu mến. Tôi muốn khi đã già, tôi và người tôi yêu cũng vậy, mãi mãi là sợ mất nhau. Tôi đã từng thấy nhiều cặp vợ chồng già suốt ngày cứ hủ hỉ bên nhau. Tôi tin rằng họ không chỉ vẫn còn yêu mà còn hơn thế nữa. Họ có thể thương hơn, yêu đằm thắm hơn, cũng như da diết hơn lúc họ còn rất trẻ. Bởi họ đã đi qua hết một chặng đường đời, đủ để nhìn nhau hạnh phúc không phải bằng vật chất cao sang, mà họ nhìn nhau bằng trái tim mà cả đời không phí vì đã yêu ……”
    Nghĩ vậy tui không thèm còm liền mà để đó chơi, để đó mà đọc, để quảng cáo cho pà kon…mại vô, mại mô (Mà tui đã làm chuyện rồi này đó Tám, hôm nào hậu tạ cafe tui nghe!)
    Uhm nhỉ, cũng đã gần hai ngày trôi qua rồi, tui tự bảo ko còm bài này của Tám vì điều thứ nhất tui ganh tị, bởi cả đời này tui sẽ ko bao giờ viết được như thế này, chắc phải hẹn Tám lại kiếp sau "thi thố" mất. Thứ hai cái thứ văn chương gì đọc xong tui vẫn cứ bị …”ngậm nghe”, rồi nuốt nước dãi ừng ực liên miên, thật là đáng ghét. Cái thứ ba cũng cái quan trọng là tui hứa với lòng mình ko bao giờ khen Tám nữa, vậy mà bây giờ tui phải móc túi ra. Tức chết cho bà Tám này được…..
    Cảnh báo cho Tám hay đây là lần cuối tui móc hầu bao ra đó nghe, hết vốn rồi để còn dành cho người khác. Tui đố Tám thêm một lần nữa với tui mà được đóa! Vậy nghe bà Tám thân yêu của tui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. He he biết thế nào ông anh cũng qua nhà bà tám. Giền rồi. He he

      Xóa
    2. Hiểu anh Ánh chỉ có anh Cóc. Hai anh xứng đôi thiệt, trời sinh một cặp ...tàn sát lẫn nhau đây rùi !

      Đọc cái còm của Đàn anh mà đàn em...chít trong lòng một ít. Thui, đừng cho em lên mây nhá, trèo cao, té đau lắm. Mà em ... xương cốt gì cũng sắp sửa lên đường thi hành nghĩa vụ hết rùi, nên hổng dám bon chen cái vụ án leo trèo này nhá.

      Mà đàn anh đừng có đố đàn em làm gì, em chỉ giải cái nào thuộc về khách quan, còn vụ án móc hầu bao này, thuộc dạng chủ quan - quyền sinh sát trong tay anh, seo mừ kêu em giải được chứ ?!

      Bó cẳng chấm com rùi. Hì hì

      Xóa
  28. Cảm động quá Chị yêu ơi, hichic

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nín đi cưng, khóc xấu lém, chị đau lòng rùi nè !

      Xóa
  29. Tuyến điên không có đủ ngôn từ để nhận xét bài này! Chỉ xin tác giả cho coppy lại để đọc!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TRời ! Mình viết thường thui, bạn nói vậy mình ngại chết.
      Vô tư bạn hiền nhé !

      Xóa
  30. Một tâm lý chung cho người đọc bài viết nầy của nữ là xót thương cho đôi bạn già và chợt nhớ nghĩ đến cha mẹ mình và thầm nhắc nhỡ sẽ tốt hơn trong cái cách hiếu đễ với mẹ cha...nhưng giữa ý nghĩ và hành động đôi khi là khoảng cách " vời vợi " và đời cũng chẳng biết sẽ ra sao ngày sau chỉ lòng dặn lòng từng phút từng giây đừng nghĩ ,đừng làm điều trái đạo ,dù với thời hiện đại bây giờ thì " nhân, lễ, nghĩa,trí ,tín...làm đầu, cũng sẽ làm cho bớt đi tính hối tiếc và niềm hạnh phúc được nhân lên...mà nè nữ ,nói chi thì nói thầy vẫn cứ mong từ bi giờ cho đến lúc già thiệt là già nhà mình cũng như nhà người đừng ai bị bịnh gì hết trơn ...cho dễ đi !hi...hi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thầy ước khôn quá hà. Có ai muốn bịnh đâu trời , tại trời kêu thì dạ thui.
      Đệ tử cũng muốn già, ngủ rồi đi luôn. Mà muốn vậy, chắc phải ...tu tâm dưỡng tánh, hành thiện tích đức cho nhiều nhiều vào, may ra ông trời ổng thấy coi cũng hổng đến nỗi nào, ổng cho một vé xe lửa đi về dưới. chứ làm ổng ghét, ổng giận, ổng bắt mình đi xe đò hay ghe cho qua sông Nại Hà gì đó, chắc mình chết thêm lần nữa trước khi ra mắt Diêm Vương qué.
      Kỳ này, mình mà xuống dưới ấy, Diêm Vương chít với mình. Cua ổng mới được, lót đường cho bà con, bạn bè xuống sau. Hì hì

      Xóa
  31. Đọc xong bỗng dưng buồn quá Thùy ơi ...:(
    Thùy viết nghe rất thật và sống động làm sao ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì là chuyện thật, người thật, cái gì cũng thật, mình chỉ ghi lại thui, không tưởng tượng ra, nên nó thật. Hì hì
      Thui, buồn chi cho mau già nè , mình già lỡ rùi, để một mình mình buồn thui hén ! :))

      Xóa
  32. Nắng rớt sao lưng ....chạnh lòng ....Chăm cảm nhận được hạnh phúc là thế, Còn lại tình già, hơn cả tình yêu tuổi trẻ và Có sống đến tuổi được làm Ông làm Bà thì mới dám bảo là mình trọn vẹn hạnh phúc thuỳ ợ! ....100điểm thuỳ hé..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cả đời, chỉ cần có một tri kỷ đi đến tận cùng với mình như vậy, xem ra là không uổng rùi. Còn tới mấy chục năm nữa để phấn đấu, từ từ rùi cũng bò tới đích mà Chăm hén !

      Xóa
  33. Ừ -mong chúng mình -Anh và Tám sau này cũng được như vậy nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không riêng gì anh và em đâu, mà em mong ai trong tất cả chúng ta ở đây , đều có một bến đỗ cuối đời như thế. Cho dù nghèo cũng chẳng sao. Hì hì

      Xóa
  34. Nắng đã chầm chậm rớt sau lưng. Chỉ còn hạnh phúc long lanh như là những giọt nước mắt.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghĩ con người mình cũng ngộ bạn hén. vui cũng khóc, mà buồn cũng khóc. Xem ra, nước mắt tronng veo cũng có lý của nó chứ bộ !

      Xóa
  35. Kaka... đọc bài buồn, nhưng lòng thấy vui vì nó là một bài hay. Hơi dài nên anh đọc mỏi hết mắt. Chiều nay anh gọi điện về thăm mẹ anh đây.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có chút xíu mà than mõi mắt, già lém lun rùi nghen anh !
      Anh điện thoại về thăm mẹ, cho em gởi lời hỏi thăm bà với nha. Em mong bà sống lâu thiệt lâu, để buồn buồn...bắt anh Thu cúi xuống quoánh chơi! hì hì

      Xóa
  36. Năm tháng qua đi, rồi ta cũng sẽ già. Hạnh phúc và tình yêu có còn nuôi dưỡng cùng thời gian là điều cần lắm T ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, chắc em cũng chỉ mong vậy thôi anh ạ. cũng hạnh phúc lắm rồi anh hén !

      Xóa
  37. Chị Mai ghé thăm em nè. Em viết hay quá, chị đọc mà thấy nghèn nghẹn, chực ứa nước mắt. Dù cuộc sống có còn nhiều gian khổ song họ thật là hạnh phúc bên nhau. Đôi khi với những diều tưởng như là đơn giản mà sao khó quá. Hạnh phúc ở quanh ta mà đâu phải lúc nào ta cũng nhận ra. Khi đã ở tuổi bóng xế, càng rất cần bàn tay đôn hậu và yêu thương của người bạn đời. Và nước mắt khi nào củng chảy xuôi mà...
    Chị cảm ơn em ghé thăm và để lại comment. Chị chúc em thật nhiều niềm vui và luôn hạnh phúc em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em theo chân người bạn mới sang nhà bạn ấy, không hiểu sao lại lạc vào nhà chị. Nhờ vậy em lại được làm quen với chị, cũng là duyên chị nhỉ ?
      Chị nói đúng, có thể bây giờ còn trẻ, chưa nhận ra cái hạnh phúc đơn giản ấy, chỉ đến khi qua dốc cuộc đời rồi mới thấm thía .

      Cảm ơn chị ghé thăm, mong chị cùng gia đình thật bình an chị nhé.

      Xóa
  38. Gặp nhau được 1 tháng 1 ngày rồi đó nàng ạ! Mình vừa post phần 2 Violet, lát nàng coi nhá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình coi rồi, cười hì hì chạy về lun rùi. hì hì

      Xóa
  39. Uh thì nước mắt chảy xuôi...Câu đó muôn đời đúng, e ạ.
    Con chăm cha k bằng bà chăm ông. Thôi thì cứ coi như thời cuộc nó vậy, cuối đời, bên mình còn có một bờ vai để dựa, một ánh mắt thương yêu để nhìn, và một bàn tay để nắm, vậy là đủ...
    E gái của chị viết hay lắm, đọc mà thấy muốn khóc, hic.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng cầu cho chị em mình, ai về già cũng có một bàn tay như thế. Em luôn mong sao chị vi sớm có hạnh phúc mới, để em còn được vui ké cùng chị nữa nè. hì hì

      Xóa
  40. Tuổi già mà vẫn còn quấn quít bên nhau như thế này thật là quý và hiếm có ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cố gắng gìn giữ hết khả năng mình, hy vọng, về già, mình sẽ được như vậy bạn hén !

      Xóa
  41. Hôm qua tui đi mần dìa ,đói bụng quá tui hâm cái bánh bao lên ngồi vừa ăn vừa lướt vô blog của bà .Cái bánh bao ăn chưa tới phân nửa mà tui nghẹn òy .Bài viết chứa chan tình cãm làm cho tui lần nào đọc cũng hic hic với nhiều tâm trạng .
    Tui dìa nhà được hơn một tuần rồi mà tui lay hoay hoài hỏng hết công việc bà ơi .Thèm lên nét tám với bà quá chừng mà ...thèm ngủ hơn .Tui tự nói với tui cho đở ghiền ''Mai mốt xong việc òy lên níu áo bà đâu có muộn ''.
    Mà qua nay tui thấy bà cũng lu bu mừ ,thấy mấy lời còm của bạn bè bà chưa trả lời nên tui nghi vậy .Bà ráng khoẻ nhen ,tui cũng canh ,hên hên hỏng chừng tui chụp trúng bửa nào bà thả thả bộ lơn tơn lên nét ,hé hé
    Nhớ bà nhiều nhiều nè .bisoussssssssssssssss Thuỳ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui lu bu thì ít, mà không khỏe thì nhiều, nên tranh thủ trả lời từ từ nè bà già ui. Mắc giống gì tui đau đầu, ngủ miết, sáng dậy không nỗi, hồi trước dậy sớm, hóng hớt, la cà nhà bạn bè nhiều. giờ toàn gần 6 giờ mới dậy, hổng có thời gian nhoi bà ui.
      Ảnh bà chụp đẹp lắm, nhìn mà ham quá trời. Mà sao bà ém hình bà và Titi chi dzạ ? Tui nhìn đỏ con mắt lun chả thấy bóng dáng thiên thần bà đâu hết á . Lựu đạn vừa thui nha bà. Kiếm cái úp cho coi với.
      Sao mà tui nghe ăn là 2 con mắt chớp lia chớp lịa dzạ trùi ?!!!!

      Xóa
  42. em đi thẳng vào tình cảm gia đình một cách "thật" quá, làm anh như nghèn nghẹn sao ấy, chúc em luôn vui vẻ để viết những bài như thế nầy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em nghĩ sao nói vậy, thấy sao thì tả lại thế. Anh đồng cảm, không chê vụng là vui roài.
      Anh cũng giữ gìn sức khỏe cho tốt nha.

      Xóa
  43. Lâu nay, mình chỉ mãi mê chém gió bên fb. Hôm nay, bước sang nhà bạn, bên blogspot, làm mình ngỡ ngàng và ấn tượng với ngôi nhà của bạn. Mình sẽ là vị khách không mời mà hay tới, bạn nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy xem ra mình may mắn lắm mới được làm quen với cao thủ chém gió từ FB giá đáo sang blogspot này rùi.
      Ban đầu là do bạn lạc bước, đã gặp rùi là bạn. Lần sau không phải là khách không mời, mà là khách đang mong đó nhá. Hì hì
      Bình an thật nhiều nha bạn !

      Xóa
  44. Cảm ơn em về bài viết thật hay và đầy cảm động ...chị đã không nén được sự xúc động về tình cảm vợ chồng gắn bó bên nhau cho đến cuối đời ...ngẫm nghĩ lại chị càng thấm thía nhiều hơn trong đạo vợ chồng ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng mong ai trong tất cả chúng ta, khi về già, đều có một người bên cạnh như thế. tiễn mình đi. Cái hạnh phúc lớn lao đó bình dị quá phải không chị ?
      Mong chị cùng gia đình mọi bình an trong cuộc sống, chị nhé !

      Xóa