Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Đợi nắng bên thềm

 
Không kịp ghi lại hình mụ vì nghĩ...mụ không bao giờ  ra đi. thui thì, biết đâu, có khi nào, hồi trẻ, mụ cũng...lung linh như thế này không ?


Mụ Tám bị điên. Cái này khỏi nói cả xóm ai cũng biết. Xóm nhỏ nơi ngoại ô xôn xao hơn nhờ có mụ. Không phải vì mụ vui, không phải vì mụ ồn ào, nhưng có lẽ, câu chuyện của mụ luôn là đề tài bàn tán không dứt của những cái mồm rãnh rỗi. Lạ kỳ, nhắc mụ suốt ngày như thế, nhưng khi nhác thấy bóng mụ thất thiểu từ xa, thì...tất cả im bặt. Người lớn lầm lũi làm công việc dở dang của mình. Trẻ con chui tọt vào nhà, trốn sau khe cửa, nhìn cái dáng cong queo như  xác sống tong tẩy trên đường trong bộ phim Walking Dead  mà tha hồ tưởng tượng, tha hồ thêu dệt bao mộng mơ về mụ.


Ngày nó mới dọn về đây, nó hay tò mò nhìn mụ qua ô cửa. Không hiểu sao nó hay ngồi nhìn mụ lom khom dưới mái hiên nhà bỏ hoang cạnh khu đất trống nhà nó. Nghe nói hồi xưa nơi đây là nhà người mụ thương . Hình như người ta bỏ đi đến nơi nào xa, xa lắm ngay lúc mụ cần người ta nhất .  Mang theo mọi niềm tin, mọi khát khao mà mụ có được. Những tưởng mầm sống bé nhỏ người ta bỏ quên nơi mụ sẽ làm mụ ham sống hơn mà bấu víu cuộc đời này. Vậy mà, nó cũng bỏ mụ, theo ông theo bà đi mất rồi . Vậy đó . Chỉ có vậy thôi   mà đủ biến một con người thành một cái bóng  không hơn không kém. Vất vưởng bên lề cuộc sống . Không  gia đình. Không  hiện tại, cũng chẳng tương lai. Vui không. Buồn cũng không. Những xúc cảm dù đau đớn hay sung sướng nơi mụ, đều đến từ quá khứ.   Nó nghe mọi người kháo nhau  mụ cũng từng có một thời xinh như màu nắng sớm, long lanh  soi mình qua giọt sương vương trong văn vắt . Nó cứ hình dung mãi vẫn không ra nỗi ngày xưa mụ lung linh như thế nào, nó chỉ thấy một cảm giác gì đó rờn rợn khi ánh chiều hắt lên dáng mụ đang co ro tựa vào cái cột đúc nham nhở. Đôi mắt trũng sâu không thấy đáy,  vô hồn nhìn vào cõi riêng nào đó , miệng lảm nhảm những gì chỉ có mụ mới biết. Rồi mụ cười, rồi mụ khóc. Mụ cười rất mau, nhưng mụ khóc thì....ôi thôi, cả xóm đều mệt mõi vì kể lể không thành câu, những nấc nghẹn không dứt. Nước mắt cứ thi nhau xối xả trên gò má cao quắc,  chảy dài xuống cái vòm miệng móm xọm , teo tóp. Nó cảm thấy sợ. Nó bất giác sờ lên mặt mình một cách vô thức. Có khi nào ....mai mốt nó già....nó giống như mụ không ? Câu hỏi thật ngớ ngẩn .Cả ngày, không ai thấy bóng dáng mụ đâu cả. Nhưng khi con nắng chiều  nghiêng nghiêng gieo mình hút sau vạt cỏ, lẫn vào những dãy nhà con con lúp xúp, là mụ lại nhông nhông bước cao bước thấp về ngôi nhà đổ .


Mụ gần như không làm phiền ai ngoại trừ những lúc mụ ầu ơ ví dầu một mình. Miệng mụ,  mụ gào, ai cấm mụ  được chứ ?   Người ta choảng  nhau rầm rầm, vợ chồng chửi nhau nhoi cả xóm cũng chẳng ai dám nói, thì cớ gì phiền chi lời nỉ non của mụ ? Nhưng ai bảo mụ điên . Và vì  mụ điên, nên ....người ta sợ. Kiểu sợ hãi một căn dịch bịnh nào đó mà thậm chí họ chưa từng thấy, chỉ nghe đồn rằng hít thở chung một bầu không khí cũng bị lây nhiễm. Họ đang ăn, mụ đi ngang, bát cơm trở nên ....tanh tưởi y như mụ, không nuốt nỗi. Họ đang nói, thấy mụ, câu chuyện chợt buông thõng giữa chừng , lạc lẽo. Nó cũng đôi lần thắc mắc. Nó không nghĩ rằng mụ điên hẳn  đâu, ít ra, có lúc nào đó trong ngày , mụ tỉnh chứ. Bằng chứng là sáng sáng, nó vẫn thấy mụ lúi húi , túi to túi nhỏ, đi khắp hang cùng ngõ hẻm nào đấy, chiều mụ về thì ôi thôi lỉnh kỉnh chai lọ, thùng giấy... nói chung ,  cái gì bán ve chai được, là mụ gom sạch. Mụ biết gom đấy, chờ bà ve chai vẫn đều đặn tuần nào cũng đạp ngang ngõ nhà nó, mụ nhào ra ới om sòm để bán. Quần áo cũ người ta cho, mụ  một ngày lôi ra xếp không biết bao nhiêu lần, rồi cứ hay khoe lảm nhảm  " cái này để dành cho ông , ông thích màu này nè " . Mụ hay gọi người mụ thương bằng " Ông " . Nó nhìn mụ mân mê cái áo , nhìn khuôn miệng móm mém của mụ vương nụ cười mãn nguyện khi xếp áo để dành cho người ta  , nó cảm thấy chạnh lòng. Chao ôi ! Cái hạnh phúc giản đơn mà người đàn bà nào cũng ao ước, dù điên hay tỉnh, sao khó khăn đến thế ! Có cần gì đâu, ngoài một ai đó trong mơ để thấy mình được che chở, được chờ đợi vậy mà ....


Và ngày nào cũng thế, dù mưa hay nắng, vẫn những âm thanh chao chát từ căn nhà  nát cứ dội vào tai nó. Là mụ hát ấy. Tiếng hát ấm ớ,  ậm ừ, thưng thưng giăng ngang ngõ. Nó sợ, sợ lắm.  Nó không tài nào ngủ được bởi những âm thanh rền rĩ ấy. Nó chợt  nghĩ sao chủ đất không xây nhà đi nhỉ ? Mua đất chi mà bỏ lâu thế chẳng thấy làm gì cả ? Nó nghĩ tới cảnh ngôi nhà mới mọc lên, bãi đất hoang không còn nữa, ngôi nhà ma ám kia cũng sẽ bị xóa sổ...  Chắc chắn , ngõ nhà nó sẽ khang trang, có giá  hơn nhiều đó chứ . Thế nên, lần  họp tổ dân phố ấy ,  chuyện của mụ Tám bỗng dưng trở thành đề tài chính. Mọi người nhao nhao kể bao điều mất mỹ quan đô thị do mụ gây ra. Cái ung nhọt bao nhiêu năm tồn tại làm cho cả xóm ....không cất đầu lên nỗi. Ờ, sao chịu nỗi, khi đi đâu người ta cứ bảo : " phải mày ở xóm nhà Tám Điên không ? " . Đấy, mụ nổi danh  hơn cả bao vị bác sĩ , kỹ sư trong xóm.  Rồi còn lũ trẻ con, cứ bị mụ ám ảnh vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến thần kinh của bọn nó... Hàng chục  tội trạng có tên lẫn không tên của mụ được mang ra  mổ xẻ . Mọi lý do đều đúng cả. Và tuyệt nhiên không có một lời kháng cáo nào của nhân vật chính. Mọi cánh tay đều đồng lòng biểu quyết. Phải cho mụ vào trại thôi.Nơi ấy, sẽ có người lo cho mụ, sẽ có người dạy mụ làm việc , chữa trị cho mụ. Nơi ấy, có những người  như mụ.


Một chiều , người ta đợi mụ về. Rồi dăm người xúm lại dụ dỗ mụ lên xe. Những nụ cười vương giả xum xoe mụ. Mụ giương  con mắt ráo hoảnh nhìn lạ lẫm.  Làm gì có ai cười khi thấy mụ ? Ô hay ! Nghĩ mụ điên mà lừa mụ à ? Ngày xưa, người ta cũng bảo với mụ rằng : " Chờ tui nghen , tui sẽ về ". Đấy, vậy mà, chờ hoài có thấy ai về đâu ?  Mụ không tin, không tin vào bất kỳ ai nữa, nhất là những ai trên mặt gắn nụ cười toe toét như thế. Không đời nào. Không đời nào mụ rời khỏi đây. Mụ đi thì người ta về biết tìm mụ ở đâu ? Mụ đi thì ai ngồi chờ người ta nữa ? Thế là, bằng một chút suy nghĩ le lói nào đấy trong cái đầu  mụ mị, mụ gào lên, gào to, to lắm. Tiếng hét như xé ra từ cổ họng. Tiếng hét rất rõ ràng từng chữ , không khèn khẹt âm ỉ  như lúc mụ nghêu ngao hát :

- Tao không đi ! Tao không đi ! Không đi !


Mắt mụ long lên sòng sộc như con thú bị dồn vào chân tường. Bất cứ gì trong tay mụ đều trở thành vũ khí. Mụ cào cấu, la hét, quẫy đạp tứ tung. Những cành tay chới với, chập choạng xé nát cả chiều yên ả. Hàng chục cặp mắt rón rén nhìn tò mò ái ngại . Hàng chục  trái tim nằm im thin thít không dám hó hé .  Một chút sẫy tay, mụ tuông xuống được. Mụ đâm đầu chạy. Ngã chúi trên mặt đường đá lởm chởm, mụ bật dậy rất mau, cắm đầu chạy. Bỏ lại sau lưng mọi nổ lực rượt đuổi. Xóm xôn xao. Xóm lục tục. Xóm loi nhoi những bàn tán bắt đầu : " Ui ! Có bắt kịp nó không vậy ? " ....


Mấy tuần rồi   mụ không về nữa. Không ai nghe nói gì đến mụ. Căn nhà vẫn ánh những mảng rêu bàng bạc. Túi đồ mụ bỏ nơi góc tường vẫn còn y đó. Chả ai dám mon men vào ấy làm gì. Một chút gì đó trống trải trong lòng nó  . Cuối năm rồi , Sài Gòn bắt đầu  rưng rưng  lạnh. Cái lạnh len cả vào bốn vách tim trống hươ trống hoắc của nó mà cào cấu. Nó lạnh, lạnh lắm. Nó thèm biết chừng nào một hơi ấm bàn tay của người nó chờ, nó đợi , dù biết rằng, sẽ mãi mãi cũng chỉ là đợi chờ trong vô vọng. Nó xoa tay liên tục cho đỡ lạnh, lững thững ra sân, dõi sang khu nhà hoang. Ánh đèn đường vàng vọt hăng hắt  vẽ lên bờ tường những hình thù quái dị. Nó rùng mình. Như có đôi mắt hoang dại  của mụ Tám quắc  lên , chầm chầm nhìn nó trong đêm. Cảm giác rợn cả sống lưng. Nó kéo cổ áo  lại, ôm chặt hai vai, chạy vội vào nhà. Đóng sập cửa. Sợ ma chết đi được ! Nó chui rúc vào trong chăn ấm. Lẩn quẩn với những ý nghĩ sợ hãi dở hơi. Rồi từ từ trôi dần . Trôi dần.

 Tia nắng đầu tiên của ngày tung tẩy soi mình qua ô cửa kính. Nó vén màn. Dưới đường, đông người lắm. Họ chỉ trỏ. Họ bàn tán. Họ xôn xao. Nó tuông đi, lòng mơ hồ sờ sợ. 

Mụ Tám. Là mụ Tám. Mụ đã về.
Mụ nằm đó,  co quắp người lại, trên nền xi măng loang lỗ nơi căn nhà nát . Manh áo hờ xộc xệch không che nỗi  khung  xương khô xốc xếch.Tay ôm chặt túi đồ mụ để dành cho người mụ thương, túi đồ  mà từ hôm mụ bỏ đi  tới nay vẫn chẳng ai rờ tới. Mồm mụ há hốc,  mắt nhắm nghiền. Bỏ mặc ngoài tai muôn ngàn soi mói. Mụ nằm đó. Tơ hơ.  Nằm mà mơ một vòng tay ấm đến đón mụ đi. Nằm mà mơ người mụ thương đã về đến đầu ngõ. Nằm mà mơ tiếng con trẻ cười ròn rã. Hẳn trong giấc mơ ấy, mụ cười. Nụ cười thời thiếu nữ bỏ quên từ lâu , lâu lắm.

Tấm chiếu mới đắp lên vội vã. Rồi  chiếc xe ba gác máy tạch tạch - thứ phương tiện tịch thu do quá hạn sử dụng nó thấy đầy trong sân Ủy Ban . Rồi dăm người khệ nệ, khẩu trang bít mặt. Rồi xe tạch tạch đến, tành tạch đi. Tiếng xôn xao như nắng tràn đầy ngõ. Vàng ươm . 

Không một giọt nước mắt. 

Nó lặng yên, bất giác sờ lên mặt. Buông thỏng: " Có khi nào ....

Ngày mới lên rồi. Trời vẫn xanh. Nắng vẫn giòn tan. Ngõ vẫn nôn nao với những con người vừa quen vừa lạ. Năm mới đang trước thềm gõ cửa.

Thấp thoáng, bên hiên nhà đổ, có dáng ai ngồi đợi nắng rát cả mùa đông....



83 nhận xét:

  1. Gì chứ nắng là thích lắm, tem vàng cái đã!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Í, dzậy là em có đồng minh roài. Thích thế. tem dzàng trao anh nè. hì hì

      Xóa
  2. " Chao ôi ! Cái hạnh phúc giản đơn mà người đàn bà nào cũng ao ước, dù điên hay tỉnh, sao khó khăn đến thế ! Có cần gì đâu, ngoài một ai đó trong mơ để thấy mình được che chở, được chờ đợi vậy mà ...."
    Sao nghe xót xa quá vậy cháu ! " Lựa chi những khúc tiêu tao , Dột lòng mình cũng nao nao lòng người ....Kiều "

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cháu cũng không biết nữa chú ui. Thú thiệt buồn quá, cháu cũng muốn nói làm xàm cái gì đó vui vui như hồi đó , cho mình vui, mọi người cũng vui, nhưng ....không tài nào gõ được cái gì vui cả. Viết rùi thấy nó vô vị quá nên xóa.
      Thui , xong quả này, cháu cũng...gác kiếm, chỉ đi thăm bạn bè xem ké cho vui . Khi nào có hứng , em lại kể chuyện vui như ngày xưa chú hén.

      Xóa
  3. Ta không phải bông Hướng Dương vẫn thèm được sưởi ấm trong vạt nắng nhà bạn quá Thùy ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy ngồi đây nghe, mình rót trà mời bạn hén, hai đứa cùng ...ngắm nắng cho đen thui thùi lùi chơi hén ! hì hì

      Xóa
  4. Những thể loại này, cô 8 là No1 của giới blog. Rất đi vào những mảng khác, sáng tối của cuộc sống.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe Tiêu Ca nói thế thì...sướng quá, cười te tét.
      Mấy hum rồi được Tiêu Ca đãi toàn đặc sản Hà Nội, càng đọc, càng ghiền, càng muốn ra ngoài ấy một lần cho biết. Hè này nhất định em sẽ ra Bắc. Để xem HN ở ngoài có đẹp như trong bài viết của Ca không .
      Thiệt lòng, không nịnh và cũng k xã giao, ở blog, Tiêu Ca viết cái ...em hổng biết kêu là cái gì, đại loại là lan man ký í, đọc mà cứ y như ...đang ôm tô phở sì sụp lun á. hì hì

      Xóa
  5. Một mảnh đời thật bất hạnh . Đọc xong mà nghe đau xót cả trái tim ....Một mơ ước thật nhỏ nhoi , thật đơn giản thế nhưng không phải dễ gì tìm được phải không em ? Chị cũng có một người chị họ . Chồng bỏ theo người phụ nữ khác , rồi đứa con gái bé bỏng chỉ được vài tháng tuổi cũng chết ...thế là chị ấy bắt đầu mất trí ...từ một phụ nữ xinh đẹp , giỏi giang ..bây giờ chị ấy chỉ còn là một người phụ nữ già hơn trước tuổi . Suốt ngày nói lảm nhảm trong miệng , lúc thì cười , lúc thì khóc ...nhìn thấy thương quá ! Vậy chứ hỏng ai quan tâm đến chị ấy . Chẳng ai đưa chị vào nhà thương để chữa trị ...chả trách ai được , bởi lẽ gia đình chị muốn giúp đỡ chị ấy thì lại bị các anh em nhà của chị ấy chửi rủa ...thôi thì đành nhìn chị ấy thế thôi ...giờ đọc bài viết của em ...lòng chị chạnh nhớ đến chị ấy quá ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho em chia buồn với chuyện gia đình chị nha. Thiệt là, không ai biết trước được số phận của mình ra sao chị hén. Chỉ biết trời thương, đừng bày ra nhiều cái.... " đoạn trường ai có qua cầu mới hay " này.
      Hạnh phúc gia đình nhiều khi....không biết nói sao nữa. Không biết chị nghĩ sao, chứ em thì ....không ai giỏi hơn ai trong khoản này cả. Em đọc báo, thấy nhiều chuyên gia tâm lý nói hay lắm, nhưng chỉ là lý thuyết vì cuộc sống gia đình họ quá viên mãn. Chứ thử họ rơi vào cảnh của người trong cuộc , liệu họ có làm được điều họ nói không lại là chuyện không thể nói trước.
      Em thấy có người cũng đi làm đàng hoàng, rồi chồng be bét rượu chè, đàn đúm quá, gây nợ liên tục cho vợ trả, chịu không nỗi vợ xin ly dị. Thì cả nhà hai bên xúm lại can ngăn , khuyên vì con nên giữ cho con một người cha. Không phải là người ấy không có học mà không biết luật, nhưng rồi , làm được gì khi cứ mỗi lần đề nghị ly dị, là mỗi lần gia đình làm sức ép, đem cái tình nghĩa ra kể lể, rồi bảo " đàn ông thì vô tâm vậy, chứ nó có đánh đập gì mày đâu mà mày thôi nó ? " ( hình như trong đa số suy nghĩ, bị chồng đánh, chồng chửi là chuyện ....bình thường hay sao á ). Bên cạnh đó, đứa con còn nhỏ , lại rất yêu ba, vậy là người ấy tiếp tục sống với cuộc hôn nhân có tiếng không có miếng . Có ai tới nhà thì chồng lăng xăng tỏ vẻ thương vợ, chồng đi đâu cũng bô bô thương vợ. Nhưng khi không có ai nữa, thì chồng ....chả biết ở đâu mà tìm. Với xã hội, người đó vẫn là người có gia đình - một bản án chung thân không hơn không kém. Với gia đình, người ấy chỉ là một osin không công, chỉ biết làm nuôi chồng, nuôi con, không có sự chia sẻ gì từ chồng, cứ thui thủi như vậy. Không chia sẻ, không nói được với ai, cứ ôm hết mà chịu. Tình trạng này kéo dài, chị xem, tự kỷ và trầm cảm như chơi. Nếu gặp người thần kinh tốt thì...lì mặt ra mà sống. Nếu thần kinh yếu, chuyện ....tâm sầu bịnh phát là chuyện sớm muộn thui.

      chả biết thế nào là đúng là sai, chỉ mong, ai cũng hưởng được một chút an lành từ Chúa, từ Phật thôi chị hén.
      Em cũng mong sao snag năm mới, mọi việc không vui sẽ không còn nữa. Monmg bình an thôi, vậy là đủ rồi chị nhỉ ?! :)

      Xóa
    2. Thật ra ai cũng có số phận riêng của mình , còn nếu nói về tâm linh thì đó là quả báo ! Kiếp trước mình đã tạo nghiệp xấu thì kiếp này mình phải trả . Chị theo đạo Phật , thể nên chỉ rất tin về luật nhân quả đó Thùy ạ . Nhưng thôi , dù thế nào đi chăng nữa thì đó là cái nghiệp đành phải trả cho hết ...chứ nếu không nghiệp nó sẽ đeo đẳng cho đến kiếp sau thì càng khổ nữa ! Chị cũng đã gặp một trường hợp cũng một phụ nữ đã gặp hoàn cảnh rất bi thương rồi điên loạn ...hàng ngày đi lang thang lượm lặt thức ăn rơi rải trên đường hoặc lụt lọi trong thùng rác để kiếm thức ăn thừa , tối ngủ ở đầu đường xó chợ ..chưa hết đâu em , đã thể lại còn bị tụi côn đồ mất nhân tính ...làm nhục nữa chứ !!! Quả thật , đến nước điên như thế mà lại không được yên thân nữa cơ ...ngẫm nghĩ mà xót thương cho số phận của những con người đầy bất hạnh như thế ...xem ra , mình cũng còn có nhiều diễm phước hơn họ mặc dù không giàu có , nhưng ít nhất mình cũng còn biết làm chủ lấy bản thân mình , còn biết kiểm soát lấy lý trí và tư duy ...chẳng bằng họ , sống cũng như chết ...mà sống như thế chẳng khác nào sống trong địa ngục ...địa ngục của trần gian ..., phải không em ?

      Uh ...thôi thì năm mới đến , chỉ cầu mong sao mọi người đều được sống hạnh phúc , an lành và sẽ không còn những trường hợp đau lòng như thế xảy ra nữa em nhỉ ? Thôi cuối tuần nữa rồi , nghỉ ngơi cho khỏe và vui thật nhiều nhé em !

      Xóa
    3. Em không có đạo, nên em cũng không hiểu lắm . Nhưng theo em nghĩ, cách nói kiếp trước tạo nghiệp nên kiếp này phải trả, cũng chỉ là một cách...an ủi , lý giải cho những việc mà ...không giải thích nói, không xoa dịu nỗi, không thay đổi được. Nếu thực sự là vậy, có phải vô tình ông Trời tạo ra một vòng lẩn quẩn tội lỗi vay trả - trả vay không biết bao giờ mới hết không ?
      Không cần biết kiếp trước, kiếp sau nào cả, em thì, chỉ mong kiếp này được bình an, mình không hại ai và cũng mong đừng ai hại mình. Mong vậy thui chị hén.

      Hết năm rồi chị ui, em vẫn chưa làm được gì cả. Hum qua soi gương, thấy cái mẹc già như trái cà mà..hic hic hic roài chị uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

      Xóa
  6. câu chuyện hay chia sẽ với bạn và chúc vui nhé

    Trả lờiXóa
  7. Đúng là Tám Thùy rùi! Đọc mà cứ se lòng, tím tái cả tim gan... Sao lại có nhiều mảnh đời điêu linh đến vậy? Chúa Phật ở nơi nào rồi?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chúa , Phật ở trong mỗi con người ta đóa - em nghe người ta nói vậy mà hổng biết phải vậy hông nữa . Hì hì
      À, anh Sáu Thu iu dấu của chị mới vừa cho in tập thơ á, ảnh gửi tặng chị chưa ? Ảnh mà chưa chị réo đòi ảnh đi nhá. hum qua đi họp blog, bà kon ai cũng có quà của anh Sáu hết á. Vui lém chị. Chị mà có ở Sài Gòn thì đủ bộ rùi ( có cả sếp Kiên nữa ). Em cứ mong một ngya2 nào đó sẽ được cùng các anh í ra Phan Thiết thăm chị ghê á. Mà nhất định là sẽ đi đó chị . Hai ngày thui là tha hồ tám dí chị rùi hén ! hì hì

      Xóa
    2. he he he, hôm nào đi thăm Giáo, cho anh ké nha. Nhưng mà Phan Rí chứ hổng phải Phan Thiết nha Tám.
      A Sáu thì chắc chắn phải nhớ người để tặng rồi, có khi quà lại đến trước cả anh em mình ấy chứ em Tám!!!

      Xóa
    3. Ủa? Vậy mừ đó giờ em cứ nghĩ chị giáo ở Phan thiết không á. thui kệ, Phan nào cũng được, miễn có điều kiện là tới thui sếp Kiên hén.

      Xóa
  8. Anh đọc câu chuyện mà lòng đầy những băn khoăn, thương cảm. Một con người rất tội nghiệp nhưng sở hữu một tình yêu hiếm hoi mà cả ngày nay sự văn minh càng nhiều cũng khó mà tìm được.
    Có một điều rất chi là khó chịu, là tại sao cả cái xóm tự coi mình là văn minh ấy lại đi ghét bỏ, ruồng rẫy bà. Tại sao cứ gọi bà là mụ, dù cái tiếng mụ chì dành riêng cho những kẻ ích kỉ, lắm điều.
    Những người tốt thường hay gặp điều xấu và những người xấu lại coi mình là thượng đẳng và trớ trêu thay khi trên đời vẫn còn đâu đó những tấm lòng nhân hậu biết rớt những giọt nước mắt cho những hoàn cảnh đáng được nâng niu.
    " Nó lặng yên, bất giác sờ lên mặt. Buông thỏng: " Có khi nào ...."

    Ngày mới lên rồi. Trời vẫn xanh. Nắng vẫn giòn tan. Ngõ vẫn nôn nao với những con người vừa quen vừa lạ. Năm mới đang trước thềm gõ cửa.

    Thấp thoáng, bên hiên nhà đổ, có dáng ai ngồi đợi nắng rát cả mùa đông....và mùa xuân hình như đang về đâu đó từ tít tận đằng xa...Có khi nào!"


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Mụ " cũng là một cách gọi thui. Thương cũng gắn vào, ghét cũng gắn vào, không thương không ghét cũng gọi ào ào cho dzui. he he he

      Ừ, mấy bữa giờ Sài Gòn bớt lạnh hơn rồi. Có khi nào nắng lại về ? tin vậy đi cho ...cả năm ấm áp. hé hé.
      Tết nhớ lì xì em nghen anh Thu. hông lì xì là anh chít dí em. ke ke ke

      Xóa
  9. Thôi ,Tám đừng có sờ lên mặt ,ám ảnh lắm !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khổ quá anh ui, mụn không hà, hổng sờ hổng chịu nỗi á ! hic hic

      Xóa
  10. Đọc rồi ngẫm nghĩ mãi mà không biết chia sẽ thêm điều gì, chỉ biết rưng rưng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, đừng rưng rưng nữa, năm mới rùi, cười ha hả cho hên nha ông sui !

      Xóa
  11. Một cuộc đời ra đi như thế đó
    Tâm lòng nào thương xót cái nợ đời
    Mà hình như đạo đức chỉ cầm chơi
    Cứ nôm na -không chút lòng trắc trở ..........
    ..........

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thấy vậy, đau lòng vậy, nhưng, không làm gì được cả. Đời mà Ca hén, biết sao giờ ....

      Xóa
  12. chạy mất dép lun mà xếp thứ 12, thế mới biết nhất cự ly nhì cự ... tuyệt, thôi xí phần cục gạch mai qua đọc tiếp rồi còm, bi chừ về chuẩn bị súng ống để 29 ni đấu với giang hồ cái đã, chào Tám nha, à quên, Sài Gòn chớm lạnh, bỗng dưng thương nó, cái tình thương xa lắc xa lơ nhưng mỗi lúc ra đường lại búng lên như con tôm mới vừa cất vó đấy, bỗng thấy thèm một cái xó rơm nơi góc tối của góc nhà nào đó, như nhà Tám chẳng hạn, để đêm đêm nó cuộn tròn vào đấy, lạnh lắm!

    Trả lờiXóa
  13. Hiiii!
    Thời thế bây giờ nó vậy thôi
    Người khôn khó sống dại vờ đời
    Kẻ hiền yên phận làm Bờm vậy
    Khôn dại dại khôn đến chốn Giời...
    ******* Người viết hay, nhạc êm dịu/ Tuyệt!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người rớt còm thành thơ càng hay. hí hí
      Năm mới phát tài chưa anh Thiên Khúc uiiii ?

      Xóa
  14. Sự chờ đợi của " người điên " đã theo người đi vào thế giới khác ,còn lại đây vẫn thấp thoáng...một niềm riêng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì ...THầy biết nữ roài mà, bộ nói xóa là xóa được sao ? Thui kệ đi, xóa chi, để dzậy cho...dzui. hé hé

      Xóa
  15. Nhân dịp năm mới Giáp Ngọ - 2014, MC xin gửi đến em lời chức mừng năm mới – Chúc em năm mới gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống và luôn an vui, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Minh Châu. mong anh cùng gia đình mọi thành công trong năm mới nhé.

      Xóa
  16. Tội tình mụ ý, cũng tội tình mình

    Trả lờiXóa
  17. Chờ chi cái hạnh phúc không thuộc về mình, đau cho mụ, đau cho những người cùng cảnh ngộ. Buồn quá Chị yêu ơi hic

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc còm của em iu mà chị ...suy nghĩ rất lâu đấy nhá. " Chờ chi cái hạnh phúc không thuộc về mình ? " - câu hỏi rất hay. Ừ, có lẽ người trong cuộc cũng nhiều lần hỏi thế. Nhưng có những cái , nhất là trong tình cảm, không thể nào 1+1 = 2 , rõ ràng như toán học được. Biết là vậy, nhưng biết đâu, vì cái chờ đợi ấy, mà họ có thêm, niềm tin thì sao ? Tin rằng sẽ có một ngày .....Hí hí hí

      Xóa
    2. Em đã từng chờ đợi cái hạnh phúc không thuộc về mình, và nó mãi mãi không quay về với em. Nhưng thật lòng mà nói từ đáy lòng mình em cũng vẫn chờ một cái gì đó.....hi

      Xóa
  18. tám ui ! ....điên được như thế mới thấy đời phút chót....và ra đi để giải thoát cuộc đời ....tui chỉ lo ...chỉ sợ không điên được thì nỗi đau nó lớn thế nào! ...lệ đẩm bờ mi tui nè bạn ơi......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thui, Chăm đừng khóc, Chăm đừng khóc, đừng khóc nữa mà làm gì. ...

      Tới đây tui quên mất tiêu lời bài hát roài bà ui. Tui mà nhớ tui hát khúc nữa cho bà bất tỉnh lun. ke ke ke

      Xóa
  19. Trả lời
    1. Tám cũng...buồn buồn sao á chú Bata uiii

      Xóa
  20. Sang thăm Thùy , Ngày chủ nhật vui vẻ Thùy nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, anh Lạc biệt tích đâu lâu thế? Cuối năm tranh thủ chạy sô hốt tiền nha anh. Nhớ giữ gìn sức khỏe anh nhé.

      Xóa
  21. Anh sang thăm em đọc chuyện em viết thật cảm động. Anh đồng cảm và chia sẻ cùng em cũng như cảm thương mảnh đời bất hạnh của Mụ Tám trong truyện...
    Anh chúc em luôn vui khỏe nhé. Nhân chuẩn bị đón mừng xuân mới, anh chúc em mọi điều thật tốt đẹp an lanh và tặng anh ca khúc MÙA XUÂN TÌNH YÊU của anh nhé (Lời thơ: Trương Quang Thứ, nhạc: Hồ Hữu Thới, trình bày: Nghệ sỹ ND Thanh Hoa)
    http://www.youtube.com/watch?v=U8IrVBMXwDk

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã chia sẻ và đồng cảm cùng câu chuyện nhỏ của em. Mong anh cùng gia đình một năm mới thật như ý anh nhé.

      Xóa
  22. Bà ơi! Lúc này " Tui bất giác sờ lên mặt... Có khi nào..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sờ roài chưa ? Mụn hông chứ gì ? hí hí hí

      Xóa
  23. TAM THUY VIET TRUYEN RAT HAY CHUC EM VA GIA DINH MOT NAM MOI NHIEU MAY MAN AN LANH HANH PHUC THANH CONG TOT DEP NHE

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị My chia sẻ cùng em nhiều lắm. Mong gia đình mình năm mới thật vui, thật hạnh phúc chị nhé.

      Xóa
  24. Càng ngày em viết càng sâu lắng, chúc em năm mới thành công và hạnh phúc nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là biết càng ngày càng già rùi đóa anh Mẫn ui. Cảm ơn anh thiệt nhiều, mong anh cùng gia đình cũng vậy nghen .

      Xóa
  25. Và thế là Mụ ko về nữa. nắng đã đưa mụ xa miền phù sinh đầy bất hạnh để đến nơi vô ưu ko có khổ đau nhưng chắc là hỏng cả tiếng cười. Chỉ có ở trần gian người ta mới biết đến thất tình lục dục nên đọc xong câu chuyện hư cấu này YT cũng thấy lòng nặng quá đi thôi. Chúc CKNao 1 năm mới nhiều bất ngờ thú vị

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hầu hết những chuyện nhỏ mình kể , hơn 90% là mình bê nguyên bản nhân vật có thật để kể, nếu có thêm thắt, chỉ là lồng thêm suy nghĩ của cá nhân vào một chút xíu thui .
      Mụ đi vậy cũng là cách giải thoát cho mụ, để mụ được thanh thản hơn mà, phải không bạn hiền. Và hình như, những ai biết buông bỏ, người ấy chắc chắn sẽ không có một cái kết như mụ. Vì mụ nặng tình quá nên mụ mới vậy.
      Mình còn nhớ tên cũ của bạn là Py Nhi - một cái tên rất lạ. Giờ là Ý Thơ - dịu dàng thế !
      N8m mới, mong mọi bình an, may mắn luôn cùng bạn, bạn nhé.

      Xóa
  26. Em ở phương Nam nơi ánh mặt trời không bao giờ tắt.
    Sao cứ đợi chờ một chút nắng tưng tửng ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì nắng này là nắng của riêng " em " - chứ nắng của trời, sao " em " dám....lụm ? hí hí hí
      Sao dám kêu tui bằng " em " hả ông kia ? Nghe hết hồn hà. :)))

      Xóa
  27. Rắn đã bò đi
    Ngựa ta xông tới
    Tình đời phơi phới,
    Bai nở như hoa
    Đan Thùy thêm tuổi
    Bước sang năm Ngọ
    Mã đáo thành công

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui ! Mấy câu vui quá, thấy có mùa xuân liền bác ui. Cháu thì chỉ mong bác của cháu thật nhiều sức khỏe thôi. Mong bác luôn vui vẻ hưởng phước với con cháu, vui vẻ cùng bạn bè gần xa bác nhé.

      Xóa
  28. Trời sinh ra kiếp con người
    Để cho người khóc, kẻ cười sao đang!!!
    Thương thay một kiếp hồng nhan
    Cũng vì cơ cực bần hàn mà thôi
    Thương mụ quá Tám Tàng ơi!!!!

    Năm mới nhiều niềm vui và tài lộc nhé

    http://i1184.photobucket.com/albums/z335/tranthuytruc1/thank%20you/New%20Year/baolixi4_zps212b90bd.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Tám nhiều nghen . Em cầu năm nay hai chữ bình an thui. hì hì
      Gần tết rùi anh hén, nôn quá đi !

      Xóa
  29. Bạn viết về những mảnh đời khốn khó, những ước muốn đơn sơ, dung dị của họ...cũng đủ làm QT thao thức dài thêm râu tóc.
    Những bài viết thường kết thúc bằng ba dấu chấm lửng (...) nhẹ nhàng nhưng luôn khiến người đọc phải suy nghĩ, đan chéo những cảm xúc.
    Chúc VDT đợi nắng bên thềm, vui đón Xuân hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp thành công.
    ( Những lời chúc thật tình này của Quang râu, không phải thiệp chúc cuối năm của mấy bác bên cơ quan thuế vụ đâu nha. Hì hì)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết bạn hiền thiệt lòng chúc rùi, chứ bạn hiền mà giống mấy bác bên cơ quan thuế thì chắc mình...sốt quá. Hí hí hí
      Cuối năm roài, đi ma - ki - nhê râu tóc đón tết đi ông Quai Nón ui. Chứ mừ để dài lòng thòng, xấu trai, hổng ẻm nào ngó thì ế chít ráng chịu à nghen !

      Xóa
  30. Năm cũ qua rồi, hết rồi em ạ.
    Một mong ước duy nhất : bất cứ nỗi buồn nào xin đừng ghé qua đây.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng chỉ mong vậy thui anh ạ. Mong bình an cho mình, cho mọi người. Năm nay em không tốt lắm, nếu không muốn nói là sao quá xấu, khống biết có bị gì không nữ. hichichic

      Xóa
  31. Chúc Bạn và thân quyến ngày nghỉ tết dương lịch nhiều niềm vui – Năm mới Giáp Ngọ - 2014 Mã đáo thành công.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Minh Châu nhá, anh cũng vậy nghen.

      Xóa
  32. Người ta vẫn sợ một người bất thường.. nhưng qua câu chuyện của Có Khi Nào, thì người ta không sợ nữa mà nhìn người phụ nữ bất thường này dưới một chương tiểu thuyết, người ta chợt mong muốn sự trọn vẹn và ước "có khi nào".. người thương đó trở về ôm trên tay, trả cho người phụ nữ đó nét đẹp của ngày xưa! Cũng chỉ là mong muốn.. "có khi nào" mà thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hồi em còn nhỏ, em cứ thích xem những câu chuyện cổ tích với những kết thúc đẹp như mơ. Xem mà cứ nghĩ lớn lên, thế nào mình cũng sẽ ....được tới nhưng vương quốc mà ở đó dòng sông làm bằng sữa tươi, thuyền làm từ lát bánh mì, pho-mát, với tay ra là bao nhiêu bánh ngọt, mật ong... Em tin ghê gớm lun chị. Giờ lớn rồi, già rồi, thấy cuộc sống đời thực nó ....bình thường với những nỗi đau, những mất mát, những hơn thua vẫn diễn ra nhan nhản hằng ngày xung quanh em... Tự dưng giờ em lại muốn đọc lại những ...ngọt ngào cổ tích hồi nhỏ ghê chị ui

      Xóa
  33. Tôi đếm nắng trên tường nhà em

    Từ :

    - về thôi vạt nắng

    - nắng có còn vương

    - ngày tắt nắng

    - cõng nắng ngang trời

    - à ơi con nắng đi rồi

    - đợi nắng bên thềm...

    ............

    Còn bao nhiêu nắng nữa đây em ?

    còn bao nhiêu xuân cho nắng hong bạc tóc ?

    Thời gian lê bước

    buồn tênh

    mặc con tim già ủ ê nằm lăn lóc

    Ngoài kia

    ngày sắp cạn rồi

    Xin nỗi buồn đừng gõ cửa em tôi

    Xin niềm vui, xin an lành từng nơi em đến

    Có không em

    một ngày thuyền nan rời bến



    ..." em buông tay

    em rải nắng lên trời .."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em ....họa không nỗi, em đầu hàng, em ...biết nói gì giờ trời ? Tự dưng...ngu ngang hà. Thui anh , cho nắng ngủ đông đi anh hén. hí hí
      P/s: rớt còm kiểu nì hoài chắc chít em quá, biết em có cơn roài mừ còn ra chiêu độc nữa. hí hí hí

      Xóa
  34. Chúc Có Khi Nào một năm mới mọi điều như ý.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cảm ơn chị. Mong chị cùng gia đình mọi bình an trong cuộc sống chị nhé.

      Xóa
  35. "Tay ôm chặt túi đồ mụ để dành cho người mụ thương"
    Con người cô độc sống tàn tạ ấy vẫn còn một góc cho tình yêu
    Là một người điên rất đáng kính trọng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dù rằng tình yêu ấy chỉ còn trong ký ức, nhưng, có cái để mơ vẫn còn hơn không biết mơ gì anh Bulukhin hén ! :)

      Xóa
  36. GL gọi CKN là Tám Thùy, hay quá.
    À, có khi LB nghĩ tai nạn và tai họa có khác, hình như tai nạn là ngẫu nhiên và có thể khống chế được, còn tai họa là một cái gì đó có tính 'số phận', có tính 'kiếp người' mà có khả năng bám ai đó suốt đời, hay có người nói đó là cái Thập tự giá trên lưng ai đó...
    Ngày mới ngọt ngào nghen muội Tám Thùy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì nghĩ tai nạn thì cái gì đó nó cụ thể và mang tính chất sát thương tại chổ , đau tại chỗ. còn tai họa thì ....đau và có hệ lụy, kéo dài ...nhiều chỗ.
      vì dụ : Biết em chỉ là tai nạn của anh Lá Bàng, nhưng nếu mà yêu em, thì coi như thành tai họa cho anh í Hé hé hé
      Nói chơi chút cho vui thoai, hông giận nghen ! Em chúc anh Lá Bàng khỏe mạnh thiệt nhiều nghen !

      Xóa
  37. Ngày đầu năm anh sang chúc em năm mới nhiều niềm vui nhé. [img]http://i1075.photobucket.com/albums/w440/tranhoangman/em_zps7b4af778.gif[/img]

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh, mong anh cùng gia đình thật nhiều niềm vui trong năm mới anh nhé.

      Xóa
  38. Em vẫn ngồi đợi nắng bên thềm
    Sợi nắng lunh linh chợt tan đi đâu mất
    Em xòe tay ,giọt nắng là có thật
    Khẽ khép tay vào ,nắng rơi trốn đi đâu ?
    Sợi nắng mùa đông mõng manh đến xanh xao
    Vừa chạm xuống đã òa đi đâu vỡ
    Em bên thềm đợi nắng từng nhịp thở
    Rưng rưng tràn giọt lệ chứa chan ôi ...
    Có bao giờ nắng có nhớ về tôi
    Em bên cửa dõi mắt mòn năm tháng
    Vẫn chờ nắng từ hừng đông vừa rạng
    Đến tà dương nhuộm tím tận tâm hồn
    Em chờ nắng về nhè nhẹ một chiếc hôn
    Tô giấc mơ lunh linh mùa đông ấm ....

    Tui mít ướt lắm bà chọc tui khóc hoài nha ,chờ tui gặp bà tui tính sổ ,hé hé .năm mới an vui nhé Thuỳ ơiiii

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tui buồn quá bà ui.nhiều khi thấy lòng trống rỗng, không biết mình muốn gì nữa. Ngồi trồng bông , trong suy nghĩ vẫn chỉ có nắng. Nghe nhạc cũng thấy nắng. Đi chơi nhìn phố xá xe cộ đông vui...tự dưng càng nhớ nắng.
      Thôi thì, chỉ mong nắng tìm được cho mình một ai đó để người ta yêu nắng, trân trọng nắng , xứng đáng với nắng . Vậy thui. còn tui thì vẫn ....giữ nắng trong mơ của tui. Đâu có gì mà mãi mãi phải không bà ? dù đau buồn mấy thì cũng có lúc phải xóa sạch hết mà bà hén.

      Xóa
  39. Sang thăm em sưởi chút nắng cho ấm áp những ngày cuối đông nè. Chúc em chiều vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị Vân nhé. Mong chị cùng gia đình một năm mới thật vui chị nhé.

      Xóa